Showing posts with label NGƯỜI VIỆT XẤU XÍ. Show all posts
Showing posts with label NGƯỜI VIỆT XẤU XÍ. Show all posts

Monday, March 12, 2018

Suy nghĩ về dân tộc tính của VN và Tây phương .
1/Nước Việt Nam rất lạ lùng và ko giống ai vì được cai trị bởi những ng phần lớn chỉ giỏi về binh đao khói lửa hay con cháu họ (bọn CCCC) , chứ ko bởi những người có kỷ năng về quản trị hay các ngành chuyên môn khác .
Chẳng hạn như Nguyễn tấn Dũng , Phùng quang Thanh hay Đinh thế Huynh , Nguyễn chí Vịnh (con Nguyễn chí Thanh) , Võ văn Thưởng (con Võ văn Kiệt) v.v... Kể ra ba ngày ko hết . Họ sống và chìm đắm hay nghiện ngập trong hào quang của quá khứ . Nếu vứt bỏ hào quang này , họ chỉ là con số KHÔNG vĩ đại .
2/ Người Tây phương lại rất khác chúng ta : họ chỉ để ý đến HIỆN TẠI . Lấy một VD nhỏ : họ thích ai thì họ cưới , không cần biết hay để ý đến QUÁ KHỨ (của ng đó) hay gia đình vợ (hay chồng) như thế nào ; và cũng ko bị ảnh hưởng/tác động bởi gđ của họ (vì họ TỰ quyết định cuộc đời của họ) !
Cũng như vậy , trong chiến tranh VN , ng Mỹ đã trọng dụng các hồi chánh viên sau khi các ng này đã trải qua giai đoạn thử thách và hội nhập tại trung tâm chiều hồi cấp tỉnh . (Theo các cựu binh Mỹ viết trên mạng , các HCV đã làm việc HẾT MÌNH * với quân đội mỹ (mỗi SĐ có ít nhứt là 100 HCV) như giúp đở họ tránh mìn bẫy , biết rõ cách thức hoạt động của chiến binh CS , biết rõ địa hình , v.v... nhờ vậy đã giảm thiểu thiệt hại rất nhiều . Theo một số thống kê , có khoảng 100.000 ng đã hồi chánh và chỉ từ 1967-70 đã có 300 HCV tử trận và hơn 1.000 bị thương . Khi phục vụ trong QĐ Mỹ thì họ có lương cao , ăn uống đầy đủ , v.v... có mặt ở cấp đại đội để thông dịch khi bắt hay tra hỏi tù binh .
Nếu phục vụ trong QLVNCH thì họ hưởng mọi quyền lợi và được đối xử bình đẳng như mọi quân nhân khác ; ở đơn vị tôi có dùng HCV .
3/ Qua tiếp xúc với ng Mỹ , tôi thấy họ chỉ khuyến khích con họ học chứ không làm bài rồi cho con chép lại . Họ tập cho trẻ tính TỰ LẬP từ nhỏ . Trong khi đó , có phụ huynh VN làm bài tập cho con rồi để con chép lại nộp cho thầy : họ nghĩ rằng , khi làm như vậy , con họ sẽ được điểm cao : họ ko biết rằng làm như vậy họ đã làm hõng tính tự lập của con mình .
4/ Nạn CCCC ở VN cũng xuất phát từ dân tộc tính này . Các phụ huynh VN phần lớn quá BẢO VỆ/BẢO HỘ (protective) con cái quá mức . Dù con đã trưởng thành , họ vẫn còn lo chúng từng ly từng tý . . .Trong khi ở Mỹ , trẻ em đủ 18 là bay đi luôn , họa hoằn lắm chúng chỉ nhớ đến cha mẹ vào các ngày Father's Day , Mother's day , Christmas hay Thankgivings . . . TNS McCain , khi là phi công của HQ , vẫn bay vào lửa đạn dù bố là đô đốc , TL lực lượng Mỹ tại Thái bình dương (CINCPAC) . Trong khi đó , tôi thấy rất ít con các ông lớn của hai phe quốc-cộng ở đơn vị tác chiến . Phần lớn chúng đi học ở nước Pháp , Mỹ , Úc , CND hay các nước Đông Âu và LX . Blogger Hiệu Minh , hiện làm cho World Bank , cho biết , trong thập niên 1960 , anh đi du học ở Ba Lan cùng với bọn CCCC hay còn gọi là HẠT GIỐNG ĐỎ như Nguyễn Thế Thảo ( cựu chủ tịch HN) ; hay Nguyễn v Bình , học LX , từng làm Thống đốc NHNN.
Anh cho biết , trong khi xe lửa chở anh và bọn CCCC đi du học thì ở xe lửa kế bên chở đầy thanh niên xuôi nam để chiến đấu ở chiến trường miền Nam .
Chính nhờ sự hy sinh của các thanh niện này mà bọn CCCC mới có địa vị như ngày nay!
* Một Thiếu tá cố vấn tại một tỉnh miền trung cho biết , nếu ko sự lanh trí của HCV , ông đã chết . Hôm đó ông đi HQ cùng với 1 đv của VNCH . Khi đi ngang 1 làng quê , bất ngờ HCV này đã xô ông ngả để tránh loạt đạn bắn đi từ một du kích VC ! Anh HCV này đã được huy chương Mỹ vì đã cứu sống ông trong gang tấc .

Saturday, March 10, 2018

Bà Tiến hay ông Lùi cũng rứa thôi
Câu chuyện như sau:
..
Năm 2008 tôi về Quảng Ngãi tìm tư liệu và chuẩn bị làm phim về cụ Huỳnh Thúc Kháng. Khi đang chụp ảnh phần mộ của cụ trên núi Thiên Ấn thì một bác già khả kính đến nói với tôi:
- Anh làm ơn chụp cho đoàn bác vài kiểu ảnh kỷ niệm. Máy bác hết phim ( hồi đó con chụp bằng phim).

Nói rồi ông gửi tôi cái danh thiếp và hẹn gặp lại ở nhà khách UBND tỉnh Quảng Ngãi gần đường Hùng Vương.
Nhìn tấm danh thiếp tôi khoái ngay và chỉ sau một giờ tôi đã đem đến nhà khách biếu quý khách một bộ ảnh rất đẹp, không lấy tiền.
Cảm kích vì nghĩa cử đó và nhận ra mình là đồng hương, quê tôi ở Cẩm Khê, nhà ông ở Xuân Huy, Lâm Thao một làng nhiều Tiến sỹ nhất Việt Nam từ năm …1970 chỉ cách nau hơn chục cây số, ông tiếp tôi rất nồng hậu.
Khi tôi khéo léo hỏi ông (có ghi âm) về chuyện Y đức thì vị giáo sư bạc đầu này nhận ra ngay.
Ông nói:
-Tôi không trả lời anh đâu, nhưng tôi kể cho anh nghe câu chuyện của chính gia đình tôi, rồi anh làm gì thì làm.
..
Tôi nghe xong câu chuyện mà xúc động. Câu chuyện này có lẽ đủ tư cách giải thích tất thảy những chuyện vui buồn của ngành y tế, từ chuyện tiêm vacxin chết người đến chuyện Cát Tường, chuyện dịch sởi v.v…
..

Dưới đây là câu chuyện của GS Võ Như Lành.
..
-Một lần tôi về phép đúng vào dịp người em tôi bị đau vùng bụng cấp, rất nguy kịch, phải đi bệnh viện ngay ban đêm.

Là nhà nghề tôi leo lên xe đi cùng. Vào khu vực phòng cấp cứu, tôi vui mừng nhận ra vị trưởng phòng cấp cứu là BS Huy, một học trò giỏi của tôi trong trường y.
Khi khiêng băng ca vào phòng, hai lần tôi giáp mặt với BS Huy nhưng tôi chợt nhận thấy hình như anh ta không muốn chào tôi.
Anh đeo khẩu trang nhưng làm sao tôi quên được vầng trán, ánh mắt, dáng đi của một SV đặc biệt đã học tôi 6 năm trời.
Và đêm ấy, theo gợi ý của cô y tá và sự chỉ dẫn của một người lạ, người nhà tôi phải chi ra 2 triệu bôi trơn cho kíp mổ.
Một tuần sau em tôi ra viện.
Tôi cầm tiền lên thanh toán viện phí và chủ trương đối diện với tay sinh viên xưa, nay đã trở thành kẻ bất trị này.
Khi tôi vào phòng y vụ, vừa chìa giấy tờ ra thì cô nhân viên chừng 30 tuổi đứng bật dậy, giọng nói trầm ấm, thân tình:
-Mời thầy đi theo em.

Mặc dù tôi chưa dậy cô này ngày nào nhưng nghe giọng nói thân thiện, tác phong rất chân tình, tôi vô thức bước theo cô.
Cô đưa tôi lên thẳng phòng …cấp cứu. Đến cửa, cô nói:
-Mời thầy vào, Xếp em đang chờ thầy!.

Cô mở cửa ấn tôi vào căn phòng mát rượi và đi ra.
Khi chỉ còn hai người, BS Huy ôm chầm lấy tôi. Anh nói ngay:
-Thầy ngồi đi, em biết là thầy giận em lắm. Rồi em sẽ giải thích ngay đểthầy hiểu.

Tôi lắng nghe.
Vẫn con người ấy, thông minh, lanh lợi, tin cậy và thân tình.. Anh ta nói:
…………………………………………………………….
…………………………………………………………….
“ Và nếu hôm đó, thầy trò mình nhận nhau, tay bắt mặt mừng thì có thể, người nhà thầy…chết!.

Nếu kíp mổ nhận thấy họ đang phải thức ba tiếng đồng hồ giữa đêm khuya để mổ một ca không – phong – bì thì chất lượng chuyên môn, các biện pháp hỗ trợ sẽ chạy theo kiểu không – phong – bì thầy ạ.
Bởi vậy, khi gặp thầy, em làm lơ, tính sau kíp mổ sẽ gặp lại thì Thầy đã vềrồi.
Hôm nay, em xin tạ tội cùng thầy và em phải nói rằng, em có được nhưngày hôm nay là nhờ thầy, Xin thầy đừng từ chối món quà này của em, coi như vài thang thuốc bổ để chăm sóc thầy khi không được gần thầy” .
Huy nói rồi lấy một gói giấy mỏng, gói ghém chu đáo sẵn nhanh tay nhét vào túi trong áo veston của tôi.
Tôi hoàn toàn mất tự chủ.
Sự thể diễn ra hoàn toàn ngoài suy đoán, dự cảm của tôi. Huy vẫn như cậu sinh viên hiếu hạnh, chu đáo và giỏi giang nằm xưa.
Cuối cùng, tôi hỏi:
- Tôi có dạy các anh làm thế không?.
- Dạ, thưa thầy, cái lỗi chính nằm ở chỗ ấy ạ. Cái chính là vì các thầy đã không dạy những cái đó, những cái cần – phải – dạy.

Tôi ớ ra, hỏi cho rõ thì BS Huy nhẹ nhàng:
-Ngày làm luận văn tốt nghiệp, các thầy cho một câu hỏi: Người BS chế độXHCN khác với người BS tư bản ở chỗ nào? Nếu ai trả lời rằng, điểm khác biệt đó là người BS XHCN không cần tiền bạc vẫn làm tốt chức phận của mình thì được điểm cao.

Thực tế không phải thế!
..
Tôi bắt đầu hiểu ra vấn đề. Hình như toàn bộ bi kịch là ở đây. Hình nhưchúng tôi có lỗi. Không có BS nào là không cần tiền cả. Tôi ngậm ngùi thăm hỏi hoàn cảnh BS Huy. Anh nói:
..
“ Sau khi ra trường, con về phục vụ tại một bệnh viện chuyên ngành chăm sóc cán bộ tại Hà Nội. Bệnh nhân của BV này toàn loại VIP.

Đến bữa trưa, con đem cặp lồng cơm đã nguội hắt có vài cọng rau muống đen xì và nửa quả trứng kho mặn vợ chuẩn bị ra ăn trong khi những bệnh nhân kia chơi gà luộc nửa con, giò chả ngập chân răng và họ luôn có quyền bắt ne bắt nét chúng con.
Đến một lúc, con nghĩ: tại sao cùng là người sao họ sướng thế. Sao mình ra sức phục vụ, ăn học từng ấy năm, tận tụy, hiểm nguy mà khổ thế. Phải “chặt”!.
Lần đầu con chặt, cầm cái phong bì hơi cũng run tay nhưng về sau quen dần, càng chặt càng bén, chặt nhát nào ra nhát ấy.
Về sau con cũng đứng lớp, cũng dạy học trò nghề y cao quý này, ra trường chúng cũng biết chặt, chúng chặt giỏi hơn con, chặt nhát nào ra nhát ấy”.
..
Tôi không biết nói gì lúc này nữa.

Trong không gian này, tôi không biết ai là thầy, ai là trò nữa. Hình như BS Huy đang dạy cho tôi bài học vỡ lòng về sự bất hợp lý trong những vận động xã hội đã xảy ra, đang xảy ra.
..
Trên đường về, tôi giở phong bì ra, đếm được mười triệu. Tôi lẩm cẩm nghĩ: Lãi 8 triệu và một bài học quý từ cuộc sống, thôi thì….
..
Câu chuyện của GS Lành đến đây là hết. Không gian nhà khách UBND tỉnh Quảng Ngãi trầm hẳn xuống. Tôi cũng chẳng biết bình luận gì thêm.

Phải chăng, chúng ta đã tạo ra một không gian để phát triển một loại mâu thuẫn xã hội đằng đẵng dăm chục năm và rồi hôm nay ta đắm mình trong bi kịch đó, bi kịch mà một nhà văn đã nói:
Cái lò xo bị nén xuống ba tấc, khi bật lên, nó sẽ bật lên chín tấc.
Những tiêu cực trong ngành y tế sẽ còn dài chứ không dừng lại ở đây kể cảkhi thay ba bộ trưởng.
Bao giờ cái thiết chế y tế, từ đào tạo đến các nguyên tắc về phúc lợi, nhân đạo, chính trị thay đổi theo hướng tích cực, có lý có tình thì tình hình sẽ tựnó tốt lên, các bạn ạ.
HUY CƯỜNG

Friday, March 9, 2018

TÌNH NGƯỜI VÀ SỰ TIN TƯỞNG LẪN NHAU SẼ GIÚP CUỘC ĐỜI DỄ CHỊU HƠN

- Tôi nói đùa với bạn bè, tôi sẽ treo tấm bảng " Phòng Nầy Đã Bị Trộm Hai Lần , Xin Đừng Vào Nữa" .
A . Hồi khoảng cuối thập niên 1980 và đầu thập niên 1990 , tôi coi công trường xây dựng chợ Da Bà Bầu , ở đường Nguyễn tri Phương Sài Gòn .
Lúc đó một thanh niên đến gặp tôi xin việc . Tên này tướng tá khỏe mạnh và ko một tờ giấy lộn trên người ; trước đã ở tù , vì tội gì thì tôi ko biết , tối thì ngủ ngoài đường .
Với lòng nhân đạo và sự rộng lượng , tôi đã thuê mướn nó . Mỗi trưa thứ 7 là nó được phát lương nhưng thứ hai thì gặp tôi xin tạm ứng vì đã xài hết trong cuối tuần (nghe bạn nó nói thì nó cho gái) ; và tôi đã giúp nó .
Sau khi xong công trường , tôi nhờ nó kéo một xe ba gác chỡ đồ nghề về nhà tôi ở quận 1 ; tôi về tới nhà đã lâu thì nó mới về . Tôi nghĩ thằng này vẫn còn lương thiện vì nếu nó mang xe này đi bán và trốn biệt thì tôi cũng chịu thua .
Sau nay nó đi làm cho ng khác và thỉnh thoảng đến nhà . Lúc đó , nhà tôi đã dọn về 1 hẻm nhỏ thuộc đường Nguyễn thị Minh Khai , tên cũ là Hồng Thập Tự . Tôi cho nó ngủ trong nhà để sáng đi làm ở công trường của ng khác .
Dì ruột tôi nghe vậy nói , một thằng tứ cố vô thân , ko biết gốc tích mà mày lại cho ngủ trong nhà , có ngày nó GIẾT CẢ NHÀ !
Tôi trả lời , mình quá tử tế như vậy với nó , nở nào nó giết mình .
Tới năm 94 tôi đi Mỹ và em tôi đã dọn nhà đi chỗ khác nên hắn ko còn đến nhà tôi .
B . Khi còn ở địa chỉ cũ thì tôi quen 1 anh bạn láng giềng mê cờ bạc . Hắn thường xuyên mượn tiền , mỗi lần dưới 50 đô , và sau đó 1 tháng mới trả .
Khi hay tin tôi sắp dọn về chổ mới - chỗ tôi đang ở - hắn nói sẽ mượn xe truck (xe tải) để chở và lấy giá bằng ng khác . Lúc đầu tôi nhờ ng khác nhưng giờ chót họ thay đổi nên tôi nhờ hắn .
Thay vì xe truck thì hắn dùng xe du lịch của hắn chỡ đồ . Do có sức mạnh nên hắn dọn 1 mình , ko cần tôi phụ. Lúc đầu hắn nói đi làm 2 chuyến nhưng giờ chót dồn đồ đạc lại đi trong 1 chuyến .
Do vậy , tôi ko thể nào ngồi ghế trước để chỉ đường . Tôi giao chìa khóa PHÒNG và chìa khóa của cổng chúng cư để hắn đến trước .
Tôi và anh S. , láng giềng đi xe bus tới nhà mới , mà hắn cũng chưa tới . Sau đó hắn tới và nói , do ghé nhà ăn cơm trưa nên đến trể ?!?
Bạn bè tôi nghe việc này đều nói , tôi quá tin ng vì thằng này cờ bạc , có thể làm thêm chìa để trộm đồ của tôi .
Tôi trả lời : a/ Hắn ko thể tán tận lương tâm đến như vậy . b/ Lúc tôi giao chìa cho hắn , có anh S. chứng kiến ; nếu nhà tôi bị trộm đồ thì đích thị là hắn .
Vì suy nghĩ như vậy , tôi ko nghĩ rằng hắn sẽ trộm nhà tôi .
Từ ngày về chỗ mới , tôi bị trộm 2 lần :
1/ Lần đầu , cửa chính bị nạy , mọi thùng các-tông đều bị mở và lục tung (mất 3 laptop cũ , 1 màn hình 22 inch mới mua , 1 máy ảnh tốt , 1 máy xay trái cây mới mua , v.v... tất cả còn trong thùng bọc kín vì tôi mới dọn về 1-2 ngày) .
Điều rất lạ , trong 4-5 thùng chưa bị mở thì ko có gì giá trị . Nghĩa là bọn trộm (có lẽ có mắt thần) nên chỉ mở thùng có đồ quí (vì tôi để rải rác trên nhiều thùng) . Đúng là SỐ MẤT CỦA .
2/ Lần thứ hai , do qua phòng kế bên trò chuyện trong vài tiếng vào buổi tối , mà quên khóa cửa phòng . Mất : 1 laptop , 1 desktop , 1 modem/router của internet , 1 phone Samsung mới tinh . . . đồ đạc trong nhà bị lục tung , cả gói giấy đựng đường cũng bị rọc vì nghi chứa tiền . Riêng ví tiền thì mất khoảng 80 đô , giấy tờ nguyên vẹn .
Rất may là tệp tin và hình ảnh đã lưu trong các USB flash drive .
Bạn bè tôi nghe chuyện và nói , anh bạn quí của ông đã làm chuyện này . Tôi trả lời , dù nó là thằng cờ bạc và kể cả nó có chìa khóa , tôi ko thể nghi cho nó vì do tôi quên khóa cửa . Nếu tôi khóa cửa mà bị trộm thì tôi có thể nghi cho nó .
Sau đó một thời gian , khoảng 10 g đêm , tôi nghe tay nắm cửa lắc mạnh , tôi lên tiếng và chạy ra thì trộm đã thoát ra đường bằng cửa Exit kế phòng tôi và nhảy rào qua công viên rất dễ dàng .
(Phòng tôi nằm sát một công viên , thỉnh thoảng ban đêm dân Mễ chơi sì-ke tụ tập dưới 1 cây to , sát hàng rào (rất thấp , ngăn cách công viên và nhà tôi) .
Tôi nói đùa với bạn , tôi sẽ treo tấm bảng " Phòng Nầy Đã Bị Trộm Hai Lần , Xin Đừng Vào Nữa" .
Từ đó tới nay , ko có gì đã xảy ra nữa . Có lẽ cái KHỔ NẠN này đã qua.

Thursday, March 1, 2018

con chết đã lâu mà cha mẹ vẫn lên mạng xin tiền , người việt xấu xí , 
GỬI anh Quỳnh ; đã đăng đúng 2 năm .
A/ Anh bạn tôi , qua lời tôi kể lại , biết chuyện em LÊ THÀNH TRUNG bị bịnh nặng , đã đưa tôi 1 ít tiền để ngày mai nhờ kiều hối gửi về VN . Nay anh vừa cho bik cháu đã chết ; tôi l/lạc ngay với anh bạn để trả lại tiền . Khi nhận được tin này , anh KHÓC ngay lập tức và nói , cứ tiếp tục gửi để giúp việc an táng cho em TRUNG . Tôi cũng vừa l/l với ba của TRUNG và đc biết cháu mới 22 tuổi và đã hỏi tên của ba cháu để mai tui đi gửi .
(Khi xem hình , tôi nghĩ cháu bịnh rất nặng vì bộ máy tiêu hóa ko còn hoạt động , nên em ko khác bộ xương ; nay ko ngờ em chết) . Chào anh ,
B/Trước đó , tôi đã nhờ stt của anh Quỳnh để viết các còm sau : 
1/ Tai Tran : Con người hơn nhau ở chổ có 1 TẤM LÒNG , (chứ ko phải giàu nghèo hay kiến thức) nghĩa là biết rung động trước đau khổ của người khác , dù đó ko phải là ng thân của y . Ở Mỹ , nhiều tỉ hay triệu phú , tuy rất giàu có , nhưng làm từ thiện cũng nhiều : Bill Gates bỏ ra nhiều tỉ đô cho sáng hội của ông để giúp đở thế giới . . . . Tôi rất buồn , vì dân VN còn rất nhiều người khổ , (như em LÊ THÀNH TRUNG ; tôi vừa nói với 1 anh bạn , và anh sẽ gửi ít tiền giúp em dù anh nghèo) NHƯNG LẠI CÓ NHIỀU NGƯỜI tiêu xài hoang phí . Bạn cứ vào báo VN , bây giờ gần như LÁ CẢI HÓA (tabloid-ize) vì đăng tin đám cưới bạc tỉ với đoàn siêu xe tham dự , v.v... Đối với tôi , những kẽ như vậy còn TỆ hơn Ngựa (xin viết hoa) vì ở chúng : MỘT CON NGỰA ĐAU CẢ TÀU KHÔNG ĂN CỎ !"
2/Phạm Đăng Quỳnh : Cảm ơn anh Tai Tran và người bạn của anh. Tôi rất ngưỡng mộ tấm lòng của quý vị. Nhưng tôi hỏi kỹ thì được biết cháu đã mất ngày 6/11 năm ngoái. Tin này tôi đăng theo yêu cầu của một người bạn. Lúc nãy tôi gọi hỏi thì anh Lê đức Nhuận không nói thật mà nói cháu đang điều trị ở nhà, còn chị Mỹ thì bảo cháu đã mất như nói trên. Xin anh và người bạn dành sự quan tâm nơi những mảnh đời khác. Stt trên tôi đã đóng.
3/Tai Tran : Không sao , đây cũng tấm lòng nhân hậu của con người với nhau . Ông bạn tôi , đã 84 , sống = tiền già , nhưng tấm lòng thì RẤT GIÀU ! Xã hội chúng ta cần những ng có TẤM LÒNG , chứ không cần NGƯỜI GIÀU hay có ĐỊA VỊ CAO trong xã hội .
4/ Tai Tran : Anh biết , ở VN bịnh viện đâu có miễn phí : gđ cháu này cũng hết tiền vì em , nên sự giúp đở vẫn tốt . Chả bù ở cái xã hội "TƯ BẢN DẢY CHẾT" này , nó chửa trị cho con người hết lòng , y tá và BS rất lễ độ với BN , trong khi tôi và bạn bè ko bỏ ra 1 cent . Bọn tui rất may mắn khi ở cái XH này : LÀM GIÀU RẤT KHÓ NHƯNG MUỐN CHẾT CŨNG KHÔNG DỄ , TRỪ PHI KHÔNG MUỐN SỐNG NỮA ! Y tá đến nhà nhắc tôi đi chích ngừa cúm : nếu tôi bị chết vì cúm thì do lỗi tôi chứ XH này đã hết lòng với tôi . Để ko phụ lòng của họ , tôi đã cố gắng đi chích dù nhiều năm ko chích vì bị sốt nhẹ , gây khó chịu sau khi chích .
5/ Tai Tran : Trong nền KT thị trường mạnh được yếu thua nên CP đã dùng THUẾ để ĐIỀU TIẾT phúc lợi xã hội : đánh thuế thật nặng người giàu (75/100 trên lợi tức 1 triệu euro/năm như Pháp) , ở Mỹ thì lủy tiến (lương càng cao thì tỉ lệ thuế trên lợi tức càng cao) . CP dùng tiền đó để chăm sóc YT cho ng có lợi tức thấp hay ng già , để GD miễn phí , trợ cấp tiền nhà , v.v... Do vậy , dân số người già tăng cao vì họ được chăm sóc quá kỷ .
6/ Tai Tran : anh tham gia FB cũng vì CÔNG BẰNG XÃ HỘI , tôi cũng vậy thôi . Bà Yingluck thắng cử vì giúp đở đa số dân Thái (ng nghèo , nông dân) . Còn dân thành thị , có học , bảo hoàng , chỉ là thiểu số , họ ko ưa bà . Trong 1 XH văn mình , mọi quyết định phải dựa vào lá phiếu , chứ chẳng lẽ quyết định bởi bạo động từ các cuộc xuống đường .

Wednesday, February 28, 2018

Không nơi nào cất dấu của cải tốt nhứt bằng cái đầu của bạn .
- Giúp người khác tức là giúp mình .
- Người quân tử có ba điều phải nghĩ :
1 . Lúc nhỏ nếu không học , đến lúc lớn ngu dốt , không làm được việc gì .
2 . Lúc giàu mà không biết bố thí , đến lúc khốn cùng chẳng ai cứu giúp .
3 . Lúc già , nếu không đem những điều mình biết để dạy kẻ khác , lúc chết chẳng ai thương tiếc . -- Khỗng Tử .
Thời gian qua tôi thường đọc và đăng các bài viết hay các clip Youtube về điều khiển xe số tay hay số tự động , luật đi đường hay thi lái xe tại Cali , v.v... . Tôi nghĩ rằng , dù đã ko lái xe từ khoảng 22 năm , nhưng trong hiện tại và tương lai , kiến thức này sẽ có thể hữu ích đối với người khác và tôi .
Nếu ở tuổi 15-16 , tôi ko TỰ HỌC tiếng Anh và ĐAM MÊ đọc các tạp chí hay sách KHKT thì giờ đây tôi đã ko có kiến thức như vầy và nhờ đó vẫn còn hửu ích với cộng đồng .
TRONG KHI ĐÓ , nhiều người ở tuổi tôi hay lớn hơn , thì giờ rảnh rổi chỉ xem phim sex hay các phim ca nhạc của Thúy Nga Paris , v.v... ; họ quan niệm rằng , sau bao năm "cày" ở nước Mỹ , họ có quyền hưởng thụ . Họ đã QUÁ ÍCH KỶ , chỉ nghỉ đến cá nhân , ko biết mở mang kiến thức , để giúp mình và giúp người khác . Thành ra dù ở Mỹ nhiều năm , họ vẫn hỏi tôi nhiều thứ .
Mới đây , 1 người quen mời tôi sang thăm y trong 1 tuần , (y trả tiền vé máy bay) nhưng tôi từ chối . Vì tôi nghĩ rằng , mình vẫn là chỗ dựa cho nhiều người , trên nhiều lãnh vực khác nhau .
NGƯỜI VIỆT XẤU XÍ .
- Cọp chết để da , người ta chết để tiếng . 
Mới đây tôi hỏi ông láng giềng Mỹ đen (cùng tuổi) ,trước đây bạn làm nghề gì ? Y trả lời : làm vệ sinh (janitor) trong bv . Y nói , khi CP mở chương trình housing (trợ cấp tiền nhà) , y đang đi làm nên ko xin , tới lúc nghĩ hưu thì CT đã đóng ; do vậy y rất vất vả phải trả 1050 đô tiền thuê phòng trong khi lương hưu chỉ trên 900 đô . Tôi thích y vì y rất thành thật , ko khoe khoang , v.v... nên thường xuyên giúp y .
Trong khi đó , rất nhiều Việt kiều chỉ giỏi lừa dối hay gạt gẩm phụ nữ .
1/ Một VK Mỹ , khoe với gia đình bên vợ ở VN y có nhà 4 phòng , xe hơi , v.v... Khi đưa vợ qua Mỹ , hóa ra nhà đó y cho thuê , xe cũng ko có , y và vợ ở ké nhà bốn con của y , mỗi đứa 1 tuần , sau đó đưa vợ về VN .
Một VK khác , khoe gđ bên vợ y làm thợ xây dựng : khi cô vợ qua mỹ đến nhà y , hóa ra là y share phòng , đồ đạt ko có gì cả , y ngủ trên thảm . Tuy có nghề xây dựng nhưng do thường xuyên say sỉnh nên ko ai giao việc cho y . Đã vậy , thường xuyên đánh đập vợ con . Nên vợ phải mang ba con sang bang khác mà sống .
Một VK Canada làm 1 cô to bụng , xong trốn về Canada .
Một số VK lại cờ bạc , giựt hụi , v.v... bị bạn bè , bà con xa lánh , khinh rẻ .
2/ Như tôi từng viết , tôi phân loại con người làm ba nhóm :
Nhóm 1 : làm tròn trách nhiệm như làm chồng , làm cha , làm con , v.v...
Nhóm 2 : không làm tròn các trách nhiệm kể trên của mình
Nhóm 3 : làm tròn trách nhiệm của mình và còn giúp đở người khác .
Nhóm 2 rất nhiều trong bất cứ xã hội nào khi người đó say sỉnh , cờ bạc , chạy theo sắc dục , v.v...
Riêng tôi thuộc nhóm 3 : Dù đã trên 70 t , nhiều bịnh tật như trầm cảm (depression) , v.v... tôi luôn luôn hòa nhã , giúp đở bạn bè láng giềng , ko có bất cứ tai tiếng gì như mượn-tiền-không-trả , cờ bạc , chạy theo sắc dục , v.v... Luôn cố gắng giử gìn đạo đức thánh hiền , v.v...

Tuesday, February 27, 2018

Suy nghĩ vụn vặt về dân tộc tính của người Việt và Pháp . 
- Tôi ko sợ kẻ thù , nhưng tôi lại sợ ng thân , bạn bè , cấp dưới thấy tôi có sai lầm mà ko nói cho tôi biết .-- Hoàng đế Napoléon .
- Trong bụng mỗi ng VN đều có 1 ông QUAN -- Người Pháp đã nói như vậy về ng VN . 
1/ Rất nhiều ng , dù có trình độ KHKT cao , làm việc ở nước ngoài , nhưng tầm mắt họ không qua khỏi "lủy tre làng" * ! 
* Không qua khỏi lủy tre làng là chỉ nghĩ đến gđ , giòng tộc , họ hàng trong làng/tỉnh , nên 1 ng làm quan cả họ được nhờ , ưu tiên giúp đở ng trong làng/tỉnh ** ; chủ nghĩa THÂN HỮU (cronyism) , tinh thần cả nể , sợ làm mất lòng bạn bè/bạn học/chòm xóm , v.v... các tục chém trâu , cướp lộc , ăn tết cả tháng , v.v... cũng xuất phát từ đây . Dân miền Nam ÍT bị hơn dân miền Bắc vì từng sống với nhà nước pháp quyền (1954-75 = 21 năm : dưới thời VNCH ko có chuyện '1 ng làm quan cả họ được nhờ' vì tôn trọng NNPQ , nghĩa là mọi ng bình đẳng trước PL) . Cũng vì những yếu tố này mà THAM NHŨNG và LẠM QUYỀN hiện tràn ngập VN ) .
** Có câu chuyện 4 anh bộ đội gặp nhau . 1 anh hỏi : các bạn biết ông HCM sinh quán ở đâu ? Một anh trả lời : ông là dân Nghệ an , 1 anh trả lời : ông là dân Thanh hóa . Họ bèn giải quyết bằng bỏ phiếu . Vì hai anh còn lại dân Thanh hóa nên bỏ phiếu cho anh này . Thế là HCM sinh quán tại Thanh hóa , dù thực tế ông là dân Nghệ an . Qua chuyện này , bạn thấy tinh thần làng nước của vn mạnh như thế nào .
2/ Chừng nào ĐSQ VN ở nước ngoài đối xử với kiều dân như thế này : Khoảng đầu thập niên 1990 , 1 người Pháp trong tổ chức phi chánh phủ - mà tôi làm thông dịch - bị chứng lở sơn . Ông ta đến khám bịnh ở TLS Pháp ở Sài gòn . BS dặn : nếu ko hết bịnh thì cho họ biết để sắp xếp về Pháp trong chuyến bay Air France gần nhứt . Ông chỉ là 1 nhân viên thường .
3/ Trong khi đó , phần lớn ng Việt ko thương yêu , đùm bọc như vậy . Ở VN hay ngoài nước có : a/ Rất nhiều ng giàu , triệu hay tỉ phú . b/ Rất nhiều ng có trình độ KHKT cao , làm việc cho các tổ chức quốc tế như World Bank , các Cty nước ngoài , các NGO , lương hay lợi tức rất cao . . . 
Họ , như danh hài Hoai Linh , có thể bỏ số tiền lớn để xay NHÀ THỜ TỔ, v.v...nhưng lại ko bỏ tiền để lập 1 sáng hội hầu giúp đở hay dạy nghề cho ng nghèo hay tranh đấu cho quyền làm người tại VN . Vì họ sợ : a/ Đang sống hay còn thân nhân ở VN . b/ Do cả nể , vì những ng đang giử chức vụ cao trong CP lại là những bạn bè , từng là du sinh ở các nước cựu CS , nếu lên tiếng thì MẤT LÒNG . Do vậy , dù ở Mỹ hay 1 nước dân chủ tây phương , tầm mắt của họ không vượt khỏi "lũy tre làng" !
===
Nói thêm : Ông này chỉ là GS dạy cấp trung học , sống rất tiết kiệm (chỉ xài cái nào đáng cần , ko khoe của như 1 số ng VN ta) . VD : có lần đi ăn với ông ở Phan Thiết , tôi định quăng mấy trái nho bị dập , ông ta cản và ăn chúng rất ngon lành . Hóa ra Tây còn tiết kiệm hơn ta . Nhưng lại đối xử với - ng VN làm việc với họ - rất chân tình . Ông cho biết , vật giá ở Pháp rất cao , đi lại trong TP thì bằng xe riêng nhưng đi xa thì dựa vào xe lửa tốc hành TGV nối kết các TP .
Lối sống của công chức các cấp của họ đáng cho chúng ta suy gẩm . Hiện Pháp và Đức là 2 nền KT mạnh nhứt Âu châu nhưng TT Hollande còn đi xe ôm để thăm bồ nhí , ko như các quan VN đi nhậu , đi lễ chùa , đi du lịch với gđ , với gái gú bằng công xa sang trọng !
1/Chừng nào các ĐSQ VN ở nước ngoài đối xử với kiều dân như thế này : Khoảng đầu thập niên 1990 , 1 người Pháp trong tổ chức phi chánh phủ (NGO) - mà tôi làm thông dịch - bị chứng lở sơn . Ông ta đến khám bịnh ở TLS Pháp ở Sài gòn . BS dặn : nếu ko hết bịnh thì cho họ biết để sắp xếp về Pháp trong chuyến bay Air France gần nhứt . Ông chỉ là 1 nhân viên thường trong tổ chức này .
Tại sao dân tộc họ biết thương yêu nhau như vậy ! Trong khi đó , ở VN có : 1/rất nhiều ng giàu , 2/rất nhiều ng thông minh , làm việc cho các tổ chức quốc tế như NH thế giới (World Bank) , các Cty nước ngoài , các NGO , lương rất cao . . . lợi tức của họ là do tài năng chứ ko tham nhũng mà ra .
Nhưng tôi thấy câu "nhiễu điều phủ lấy giá gương ,người trong 1 nước phải thương nhau cùng" hiện nay rất mờ nhạt . . . hình như phần lớn 2 THÀNH PHẦN trên cũng đã quên câu này ! Bọn tham nhũng thì ko bao giờ nghĩ đến câu này . Nếu chúng nghĩ đến thì chúng đã không TN !
2/Ông này , ở Pháp chỉ là GS dạy cấp trung học , như thày . . . của anh Phạm Đăng Quỳnh . Ông sống rất tiết kiệm (chỉ xài cái nào đáng cần , ko khoe của như 1 số ng VN ta) và KHẮC KỶ với chính ông. VD : lần ăn nhà hàng với ông ở Phan Thiết , tôi định quăng mấy trái nho bị dập , ông ta cản và ăn chúng rất ngon lành . Hóa ra Tây còn tiết kiệm hơn ta . Nhưng lại đối xử với - ng VN làm việc với họ - rất chân tình . Ông cho biết , vật giá ở Pháp rất cao , đi lại trong TP thì bằng xe riêng nhưng đi xa thì dựa vào xe lửa tốc hành TGV nối kết các TP .
Lối sống của công chức các cấp của họ đáng cho chúng ta suy gẩm . Hiện Pháp và Đức là 2 nền KT mạnh nhứt Âu châu nhưng TT Hollande còn đi xe ôm để thăm bồ nhí , ko như các quan VN đi nhậu , đi du lịch với gđ , hay với gái bằng xe deluxe !

Friday, February 23, 2018

Tinh thần quý tộc biến mất và ý thức lưu manh phát triển

Nguồn : http://trithucvn.net/blog/tinh-quy-toc-bien-mat-va-y-thuc-luu-manh-phat-trien.html
Trong khi trước đây người ta hô hào về việc xóa bỏ địa chủ phú nông, thì phương Tây xóa bỏ bần nông. Trong khi trước đây người ta tự hào về việc xóa bỏ quý tộc thì phương Tây xóa bỏ lưu manh. Đây chính là hai tư tưởng trị quốc hoàn toàn khác nhau, có thể dùng câu nói nổi tiếng để khái quát: một chế độ tốt có thể làm cho người xấu trở thành người tốt, một chế độ xấu có thể làm cho người tốt biến thành kẻ xấu. Phát động lưu manh để tiêu diệt quý tộc, cũng không thể làm cho lưu manh trở thành cao thượng, chỉ có thể làm cho lưu manh càng trở nên lưu manh hơn. Dụ dỗ, đe dọa nhiều người hơn nữa biến thành lưu manh, cuối cùng biến cả xã hội thành lưu manh.

tinh than quy toc

Quý tộc, bình dân và lưu manh

Nhân loại là một quần thể to lớn và phức tạp nhất trên thế giới. Nói về tính chất vốn có của tinh thần và ý thức, có thể phân thành 3 thứ bậc khác nhau: quý tộc, bình dân và lưu manh. Ba thứ bậc này được phân theo dạng hình thoi đứng, ở giữa phình to là tầng lớp bình dân, đầu nhỏ ở trên cùng là tầng lớp quý tộc, còn đầu nhỏ dưới cùng là lưu manh. Từ bình dân tới quý tộc thì không có giới hạn rõ rệt, từ bình dân tới lưu manh cũng không có giới hạn rõ rệt, nhưng lưu manh và quý tộc thì có sự khác biệt một trời một vực.
Sở dĩ được gọi là quý tộc không phải vì có nhiều của cải, cũng không phải vì có nhiều quyền lực, mà là vì họ có một tinh thần cao quý, sử sách gọi đây là tinh thần quý tộc. Người thiếu tinh thần quý tộc, thì dù giàu có không ai sánh bằng cũng chỉ là mang bản tính lưu manh mà giàu có; dù có quyền lực to đến mấy, thì cũng chỉ là kẻ độc tài chuyên chế mang bản tính lưu manh.
Sở dĩ gọi là lưu manh không phải là vì không có gì trong tay, mà là ý thức lưu manh ở bên trong nội tâm. Giai cấp vô sản không đồng nghĩa với lưu manh, giai cấp vô sản đa số là người bình dân an phận thủ thường. Trong quần thể lưu manh, có người giàu, có kẻ nghèo; có bình dân, có quyền quý; có người ngốc nghếch, cũng có kẻ thiên tài.
Tinh thần quý tộc đại diện cho đỉnh cao của văn minh nhân loại, ý thức lưu manh đại diện cho sự thấp kém nhất của nhân loại. Dường như tất cả mọi người đều có suy nghĩ hướng tới sự cao thượng, và cũng có những ham muốn dục vọng thấp kém, đây chính là cuộc chiến giữa nhân tính và thú tính. Nhân tính chiến thắng thú tính, thì con người hướng tới sự cao thượng; thú tính chiến thắng nhân tính, con người sẽ hướng tới sự hèn hạ bỉ ổi. Đối với đa số người bình dân, nhân tính và thú tính vẫn đang giằng co chưa có hồi kết, nên nó làm cho cả một đời vẫn cứ loay hoay quanh cao thượng và thấp kém. Đa số người dân đều là an phận thủ thường nên cả đời sẽ không có gì nổi bật. Bình dân nếu muốn siêu phàm thoát tục, thì phải hướng tới cao thượng để có hy vọng trở thành quý tộc. Còn nếu hướng tới sự thấp kém hèn mọn thì sẽ trở thành lưu manh. Con người vươn tới sự cao thượng thì rất khó, và để trở thành quý tộc thì lại càng khó hơn; còn hướng tới sự thấp kém hèn mọn thì rất dễ, trở thành lưu manh thì dễ như trở bàn tay. Cũng chính vì nguyên nhân này mà xã hội nhân loại hiện nay quý tộc thì ít mà lưu manh thì nhiều.
Cao thượng và cao quý không khác nhau về bản chất, nhưng cao thượng và cao quý lại có khoảng cách, đó là mức độ khác nhau, trạng thái khác nhau. Bình dân cũng biết cao thượng, nhưng thường chỉ có thể cao thượng trong thuận cảnh, chứ không thể “cố thủ” cao thượng trong nghịch cảnh. Nếu như trong nghịch cảnh mà có thể giữ được cao thượng, thì đó chính là trạng thái cao quý, cũng tức là đã thành quý tộc.
Nếu cao thượng đã  đạt đến trạng thái cao quý, thì tức là “phú quý mà không dâm, dưới áp lực mà không chịu khuất phục”. Đây chính là trạng thái của tinh thần quý tộc. Câu trên có hai tầng ý nghĩa. Tầng thứ nhất là giải thích đối với phú hào quyền quý: Anh giàu có rồi thì không thể dâm đãng, anh có quyền rồi thì anh không thể lấy quyền đấy để bắt người khác khuất phục. Tầng thứ hai là giải thích với tầng lớp bình dân: Anh không giàu có, nhưng anh không thể bị phú quý dụ dỗ mê hoặc để rồi từ bỏ cao thượng; anh không có quyền lực nhưng anh không thể khuất phục trước quyền lực, anh chỉ có thể tâm phục khẩu phục trước sự công bằng và chân lý. Đạt đến trạng thái này rồi, thì dù có là bình dân nhưng anh vẫn có tinh thần quý tộc.

Tinh thần quý tộc là gì?

Tinh thần quý tộc có 3 nội hàm cao quý đó là: thành tín, đạo nghĩa, ý thức trách nhiệm.
Thành tín là linh hồn của văn minh nhân loại, không có thành tín, thì không có đạo đức, cũng không có văn minh; thành tín cũng là linh hồn của phẩm cách cá nhân, không có thành tín, thì không thể có phẩm cách cao thượng. Người thiếu sự thành tín, thì hoặc là người vô lại hoặc là kẻ lưu manh. Dân tộc thiếu sự thành tín, thì chắc chắn là dân tộc ngu muội không có văn hóa. Thành tín cũng là gốc rễ của chế độ dân chủ, vì không có thành tín, thì không có dân chủ đúng nghĩa. Cụ thể, dân chủ dựa vào hiến pháp, và hiến pháp chính là khế ước của xã hội. Thành tín chính là gốc rễ của khế ước, không có thành tín thì khế ước cũng chỉ là tờ giấy vứt đi.
Quý tộc sở dĩ là quý tộc, là bởi vì quý tộc coi thành tín quan trọng hơn cả mạng sống, thành tín mang đến sự cao thượng, sự tôn nghiêm và giá trị cao quý của sinh mệnh. Ví dụ, quý tộc châu Âu thà dùng quyết đấu sòng phẳng thẳng thắn để phân thắng thua, chứ  không muốn dùng âm mưu quỷ kế để tranh cao thấp. Đây thực chất chính là thà chết để giữ lấy giá trị của thành tín. Sử quan thời Trung Quốc cổ đại thà chết chứ không muốn vì đế vương thay đổi lịch sử, cũng chính là thà chết để giữ lấy giá trị của sự thành tín.
Đạo nghĩa bao hàm nhân đạo và công đạo. Nhân đạo là tiền đề của công đạo, chính là sự tôn trọng đối với sinh mệnh của con người. Người ngay cả ý thức nhân đạo cũng không có, thì về cơ bản không thể có công đạo. Tôn thờ bạo lực chính là coi thường nhân đạo. Nhân đạo và công đạo hòa quyện sinh ra chủ nghĩa nhân quyền của nền văn minh hiện đại, sở dĩ châu Âu có thể sinh ra Công ước Nhân quyền, thực chất chính là do sự thúc đẩy của tinh thần quý tộc.
Tinh thần đạo nghĩa mang tới nhân từ, mang tới khoan dung, mang tới sự quan tâm, mang tới sự công chính. Quý tộc quan tâm tới những người yếu, các sự nghiệp từ thiện trên thế giới dường như đều do quý tộc đầu tư xây dựng, và cái mà họ dựa vào chính là tinh thần đạo nghĩa.
Tinh thần trách nhiệm chính là tinh thần dám gánh vác. Chịu trách nhiệm với lương tri của xã hội nhân loại, chịu trách nhiệm với văn hóa truyền thống của nhân loại, bảo vệ đạo đức, duy trì công bằng xã hội, bảo vệ sự phát triển hòa bình của xã hội.
Chính tinh thần trách nhiệm mang tới lòng tin và sức mạnh không gì lay chuyển được của quý tộc, một khi dân tộc rơi vào khủng hoảng, quý tộc sẽ đứng phía trước dân tộc, bảo vệ an toàn cho dân tộc. Chính tinh thần trách nhiệm này mang đến cho họ tinh thần “Prometheus cướp lửa thần trao cho nhân loại”, và tinh thần “ta không vào địa ngục thì còn ai vào nữa”. Cũng chính tinh thần này đã bảo vệ và thúc đẩy văn minh nhân loại phát triển hơn.
Ba loại tinh thần này đều đến từ tín ngưỡng tôn giáo, chỉ có tín ngưỡng tôn giáo mới có thể chuyển hóa thành sức mạnh tinh thần kiên định và bền bỉ, đạt đến trạng thái cao quý.
Dù cá nhân quý tộc có tồn tại khuyết điểm này khuyết điểm nọ, nhưng quần thể quý tộc vẫn là lực lượng chủ đạo thúc đẩy văn minh nhân loại phát triển.

Tinh thần quý tộc thúc đẩy văn minh nhân loại phát triển

Trong mỗi cá nhân đều tồn tại cuộc chiến nhân tính và thú tính, và nó làm cho cả một đời cứ loay hoay giữa cao thượng và thấp kém: thượng đế kêu gọi con người hướng đến cao thượng, ma quỷ dụ dỗ con người hướng đến sự thấp kém; người cao quý cao thượng thì gần quý tộc hơn, người hướng tới thấp kém bỉ ổi thì gần với lưu manh hơn; hoặc có thể nói, người gần với quý tộc thì trở nên cao thượng, kẻ gần với lưu manh thì trở nên thấp kém. Tục ngữ gọi hiện tượng này là “gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”.
Mở rộng ra, một dân tộc cũng tồn tại cuộc chiến giữa nhân tính và thú tính, điều này thực chất là cuộc chiến giữa văn minh và vô văn hóa, cũng là cuộc chiến giữa quý tộc và lưu manh. Một dân tộc do quý tộc chủ đạo, thì sẽ mang đến sự tiến bộ cho nền văn minh; do lưu manh chủ đạo thì sẽ lùi lại về không có văn minh, đây không phải là sức sản xuất vật chất bị thụt lùi, mà là sự thụt lùi về văn minh tinh thần, về văn hóa, đạo đức. Điều này đã được chứng minh bởi lịch sử.
Lịch sử phát triển của nhân loại là do quý tộc chủ đạo, do đó nhân loại mới từ không văn minh mà hướng đến văn minh, nhưng trong quá trình lịch sử phát triển lâu dài, có lúc cũng bị lưu manh kiểm soát, lưu manh chiếm cứ địa vị chủ đạo, kết quả làm cho văn minh bị thụt lùi, do đó, tiến trình phát triển của văn minh nhân loại mới xuất hiện nhiều khúc khuỷu, tiến lùi.
Ý thức tinh thần của con người là thể đa diện phức tạp, tức có ý thức giữ gìn cao thượng, thì cũng có ham muốn tình cảm thấp kém. Tuy nhiên, con người hướng tới cao thượng lại giống như leo núi, rất khó; còn hướng tới thấp kém lại rất dễ, giống như đang ngồi cầu trượt. Do đó mà xã hội nhân loại từ trước đến nay lưu manh vẫn nhiều hơn quý tộc.
Xã hội nhân loại trước giờ lưu manh vẫn nhiều hơn quý tộc, vậy sao quý tộc có thể chiếm địa vị chủ đạo trong sự phát triển của xã hội? Điều này quyết định bởi thái độ của tầng lớp bình dân: tầng lớp bình dân ủng hộ quý tộc, thì quý tộc chiếm thượng phong, tức chiếm vị trí chủ đạo, và dân tộc này sẽ duy trì nền văn minh cao thượng; tầng lớp bình dân mà ủng hộ lưu manh, lưu manh chiếm thượng phong, tức lưu manh chiếm vị trí chủ đạo, thì dân tộc này sẽ duy trì sự thấp kém không văn minh. Đây chính là nguyên nhân cơ bản các dân tộc khác nhau có tiến trình văn minh và mức độ văn minh khác nhau.
Dân tộc ủng hộ quý tộc, quý tộc dễ chiếm thượng phong; dân tộc ủng hộ lưu manh, lưu manh dễ chiếm thượng phong. Nếu lưu manh chiếm thế thượng phong, chiếm vị trí chủ đạo, thì tất nhiên sẽ mê hoặc và dụ dỗ nhiều người hơn nữa biến thành lưu manh, ép buộc nhiều người hơn nữa biến thành lưu manh, cuối cùng biến thành một đại quốc lưu manh, văn hóa đạo đức sẽ bị thoái lui toàn diện, xã hội sẽ đổ vỡ.

Sáng tạo văn minh và sáng tạo lịch sử

Thành tựu văn minh nhân loại dường như đều là quý tộc sáng tạo, từ tư tưởng triết học thời viễn cổ, tín ngưỡng tôn giáo, lòng tin đạo đức, đến văn hóa nghệ thuật thời trung cổ,  đến khoa học tự nhiên thời cận đại, cho đến cơ chế dân chủ thời hiện đại, tư tưởng mở ra thời đại mới của lịch sử nhân loại, dường như đều là quý tộc sáng tạo ra. Có thể nói thế này, không có quý tộc, thì không có văn minh nhân loại. Không cần tìm đâu xa, chỉ cần tìm những nhà triết học, văn học, nghệ thuật, tư tưởng, thần học, khoa học vĩ đại trên thế giới, có ai không phải là quý tộc?
Quý tộc không chỉ sáng tạo văn minh, mà còn sáng tạo ra lịch sử. Những nhà quý tộc thời cận đại của châu Âu, họ đã sáng tạo ra “Quân chủ lập hiến”, sáng tạo “Tuyên ngôn độc lập”, sáng tạo “Tuyên ngôn nhân quyền”, anh hùng  dân tộc Ấn Độ Mahatma Gandhi đã sáng tạo ra “Cách mạng phi bạo lực”, Martin Luther King của Mỹ sáng tạo ra “Tôi có một ước mơ”, họ đem những tư tưởng văn minh này vào thực tế, sáng tạo ra lịch sử huy hoàng, trở thành những cột mốc cho nhân loại hướng tới văn minh.

Sáng tạo lịch sử khác sáng tạo văn minh

Từ trước tới nay, lưu manh không biết sáng tạo văn minh, chỉ biết sáng tạo sự ngang tàn bạo ngược. Tuy vậy lưu manh cũng có thể sáng tạo lịch sử, nhưng lưu manh không thể sáng tạo lịch sử của văn minh, chỉ có thể sáng tạo lịch sử của sự phá hoại, sáng tạo lịch sử tàn sát. Lưu manh từ trước giờ chỉ biết sáng tạo bạo lực, sáng tạo chiến tranh, sáng tạo sự hoang đường, sáng tạo tai nạn.
Nếu một dân tộc mà nhóm người lưu manh giữ vai trò chính trong thời gian dài, thì sẽ trở thành dân tộc “ỷ mạnh hiếp yếu”, trở thành một dân tộc hung bạo, trở thành một dân tộc hủ bại biến chất.
Đạo lý như thế này, lẽ nào còn cần ai chứng minh sao?
Hoàng Hà (biên dịch từ 360doc.com)
Xem thêm:
HAI KỶ LỤC THẾ GIỚI * CỦA VN .
1/ VN là nước DUY NHẤT trên thế giới trong TK 20 đã xảy ra cảnh CỐT NHỤC TƯƠNG TÀN hay "nồi da sáo thịt" trong 30 năm từ 1945-75 . Sau đó chiến tranh lai rai với cường độ lúc thấp lúc cao từ sau 1975 và kéo dài đến 1984 . . . Đã tạo ra biết bao OAN NGHIỆT . . . bao nhiêu OAN HỒN chết sông chết biển , không ai thờ cúng . . . họ đã nhập vào người trần gian để phá phách hay TRẢ THÙ !!!
(Người Do Thái , dù đã chết hàng triệu ng qua Holocaust nhưng ko phải do những ng đồng chũng giết họ và họ chỉ đau khổ trong 06 năm .
Hai nước (Đức , Nhật) phát động đệ 2 TC , đã chết nhiều triệu người nước khác nhưng nay thành cường quốc .
Ba nước (Pháp , Nhật và Mỹ) từng bị VN đánh cho "bươu đầu sứt trán" , phải rút lui trong nhục nhã , nay đều là CƯỜNG QUỐC) .
2/ Và VN là nước DUY NHỨT trên TG đã tạo ra cuộc DI TẢN VĨ ĐẠI nhất trong TK 20 khi có hàng triệu ng đã ra đi sau 1975 .
Tóm lại , VN đã có hai CÁI NHỨT trong TK 20 mà tôi vừa kể ở trên . Nếu bạn nào kể ra một nước khác có đặc điểm như trên thì xin đóng góp . Cám ơn ,
* Đáng đưa vào sách Guinness World Records .
người việt xấu xí ,
XÃ HỘI THƯỢNG TÔN LUẬT PHÁP , làm cho tôi lúc mới qua Mỹ , từng bị họ xem như người RỪNG ! 
. . . 
Người ta kể , có những vườn cây ăn trái ở Mỹ , ko ai canh giử , bạn cứ vào , hái và bỏ lên bàn cân và tự động bỏ tiền vào thùng . Ở Nhựt cũng có như vậy .
Hồi tôi mới qua , ng Việt đi trước chỉ dẫn : 'cứ lấy bài thi - của ng đã thi để học' . Lên xe bus , tôi thấy bọn mỹ nhìn tôi chăm chú khi tôi học bài thi , nhưng tôi ko hiểu . Sau này mới biết , bọn họ học thi bằng cách học Cẩm Nang Lái Xe , dài khoảng 90 trang , xem hình ; chứ ko học theo bài thi mẫu như dân Việt . Họ cho làm như vậy là GIAN LẬN .
Tôi thường mua dvd phim Mỹ để xem . Mấy em VN mới qua bảo , chú mua chi tốn tiền , vào các website VN như Soha xem thoải mái . Tôi nói , họ làm vậy là vi phạm COPYRIGHT . Ở Mỹ , ko có website nào dám ngang nhiên phát phim như vậy .
Theo luật , ta có thể sang lại 1 cd hay dvd để dự phòng trường hợp đĩa gốc bị hư bể thì thay thế . Chứ sang để cho bạn bè là PHẠM PHÁP . Có lần , 1 ng qua mỹ từ 75 về vn chơi : ông mua 1 dvd phim truyện vn rất hay , đem về mỹ và sang lại cho bạn bè . Coi xong , tôi đem cho thư viện , họ ko nhận vì nói vi phạm copyright . Dù tôi giải thích như trên nhưng nhân viên vẫn ko nhận . Cô này là sv Mỹ gốc Mễ (Mexican) , làm thiện nguyện , khoảng 20 t .

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=2322545111092635&set=a.862986513715176.1073741828.100000115071295&type=3
người việt xấu xí , người việt vô cảm , dị ứng với cái xấu , không biết nhục là gì ,
Từ DỊ ỨNG với cái xấu của trẻ em Mỹ , nghĩ đến tình trạng VÔ CẢM (dững dưng trước cái xấu) của ng lớn đến mức báo động ở VN . 
(Viết sau khi BT Hà Nội Hoàng Trung Hải "dạy đời" dân thủ đô dù ông bị cáo buộc là THAM NHŨNG GỘC , bởi nhiều người , đặc biệt ở hoangtrunghaihuelua.blogspot.com . Ở nước dân chủ , dưới chế độ VNCH cũng vậy , nếu bạn bị ai cáo buộc hay vu khống ,bạn sẽ nhờ LS kiện để đòi bồi thường danh dự, v.v... nay ông cứ im như "gái ngồi phải cọc" , ko phản ứng vàxã hội cũng im lặng !!!)
I/ Ở một xã hội mà ngay trẻ em cũng dị ứng trước cái xấu là một XH tốt đẹp . Chúng biết các QUYỀN LỢI và TRÁCH NHIỆM của chúng đối với XH : sẽ cảm thấy CÓ LỖI khi đổ rác bậy , lấy những gì ko phải là của mình , v.v... (Do nhà trường dạy từ MẪU GIÁO) .
Có 1 lần tôi đi siêu thị Target mua 15 túi xách bằng giấy . (Những túi này ko có mã vạch nên sẽ ko reo khi mang khỏi cửa hàng) . Khi ra khỏi cửa , tôi thấy NHIỀU TRẺ EM nhìn tôi với cặp mắt kỳ lạ . Tới trạm xe bus , 1 bà Mỹ hỏi tôi : sao ông có nhiều túi xách quá vậy ? Tôi trả lời : Mới mua ở chợ Target .
Hóa ra , mọi người đã nghĩ rằng tôi mới tới nước Mỹ , tưởng rằng những túi xách này FREE (miễn phí) nên lấy nhiều để xài .
Một XH mà mọi người dị ứng với cái xấu là 1 XH tốt đẹp : khiến mình ko dám làm bậy vì xấu hổ hay sợ phạm pháp . Hiện nay , ở 1 số TP Mỹ kể cả San Jose, do thâm hụt ngân sách , đã cắt giảm nhiều CS . . . đến độ tôi nghĩ rằng dân Mỹ KHÔNG CẦN CẢNH SÁT . . . vì nhà hay cơ sở thương mại có camera nối kết với CS . . . có gì là CS đến ngay . . . do vậy sự hiện diện của CS ngoài đường phố rất mờ nhạt .
II/ Người Mỹ họ tôn trọng nhân cách của ng khác (vì giả định rằng ng khác là ng tốt) . Từ chổ đó , họ tin vào lời nói của mình .
1/ Hồi mới qua Mỹ , khoảng năm 1995 , tôi thi vào ĐH cộng đồng .Tôi tự khai là đã học hết lớp 12 ở VN nhưng ko kèm chứng chỉ . Thế mà họ vẫn cho thi vì họ tin vào lời nói của mình và tôi đã đậu cao .
2/ Có lần tôi vào chợ Wal-Mart mua sữa Ensure . Về nhà mới thấy bị tính lố 1 hộp . Ngày hôm sau , tôi đến và trình bày (mua 4 hộp nhưng bị tính 5) . Họ trả tiền mà ko thắc mắc gì hết .
3/ Trong khi đó , có 1 lần , tôi vào 1 tiệm sách nhỏ - do ng Việt làm chủ . Tôi mua 1 tự điển Anh-Việt ; sau khi ra khỏi cửa , vì thấy chữ quá nhỏ , tôi trở vào xin đổi quyển khác có chữ to hơn nhưng chủ ko chịu . (Tôi chỉ xin đổi chứ ko trả lại) .
NHẬN XÉT : Do trải qua chiến tranh lâu dài . . . sau 1975 bị đánh tư sản . . . bị lường gạt nhiều lần khi vượt biên , v.v... nhiều người Việt KHÔNG TIN người khác , v.v... chưa kể một số khác lươn lẹo , lường gạt người khác . . . lợi dụng những sơ hở của luật pháp . . . sẳn sàng hối lộ * để mau xong việc . . . THAM NHŨNG và LẠM QUYỀN đã tồn tại và phát triển trên những điều kiện này .
* Những ng này , có ng là SQ chế độ , đã từng ở tù trên dưới 10 năm , vì muốn rời VN sớm nên ra Hà Nội , đút lót ở bộ NV để hồ sơ sớm cứu xét , trước bạn tù của mình .

https://hoangtrunghaihuelua.blogspot.com/

Tuesday, February 20, 2018

Báo Đức: Người Việt Nam tại CHLB Đức bị An ninh VN hăm dọa và tấn công như thế nào?


Lê Nguyễn Hương TràTự do báo chí và đời sống người Việt Nam tại Đức sau vụ việc lùm xùm của Trịnh Xuân Thanh; được phản ánh qua bài viết về TBT của Thoibao.de anh Le Trung Khoa; bà Hoàng Thị Mỹ Lâm - Chủ Tịch Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn và Blogger Người Buôn Gió Thanh Hieu Bui trên trang điện tử Die Zeit (Thời Đại), tuần báo danh tiếng của nước Đức! Bài hơi dài nhưng rất sít sao với tình hình thực tế ạ

(Hình) TBT Lê Trung Khoa và Blogger NBG tại hội thảo về tự do báo chí VN ở Berlin 2018. Nữ phóng viên Marina Mai (giữa) của báo TAZ, người theo sát vụ TXT.
VÀ RỒI CÓ THƯ MỜI ĂN…TIẾT CANH NGAN (*)

Tại Việt Nam nhà nước kiểm soát tất cả hệ thống truyền thông. Ngay tại nước Đức người Việt Nam cũng không nên nói và viết lên sự thật – bằng không sẽ bị hăm dọa và tấn công.

Nằm sâu trong lòng Đông Berlin, một hành lang tối và hẹp trong tòa nhà xây bằng gạch nung dẫn đến văn phòng làm việc của Lê Trung Khoa. Bức tường hai bên hành lang treo đầy các bảng quảng cáo cho những dịch vụ bán vé máy bay giá mềm và chuyển tiền về Việt Nam. Sau nhiều cánh cửa là những văn phòng nhỏ, nơi đó người ta đang gõ phím và gọi điện thoại.

Ông Lê đang làm việc trong một văn phòng nằm ở cuối dãy. COMD Softwareentwicklung (Phát triển phần mềm) được viết bằng những chữ cái lớn mầu đỏ trên cánh cửa. “Tôi phải bấm nút nào để thêm vào hai món khai vị? ”, một người đàn ông mặc áo khoác mùa đông màu đen hỏi. Lê kiếm tiền bằng kỹ thuật lập trình cho máy tính tiền của các tiệm ăn, siêu thị và tiệm làm móng. Nhưng đó không phải là nguyên nhân đã khiến cho ông ta khó chịu với nhà nước Việt Nam và đồng thời phải lo cho tính mạng của mình!
---

Lê còn là Tổng Biên Tập của Thời Báo, một tờ điện tử tiếng Việt được đọc nhiều nhất tại Âu Châu. Trong những năm đầu thập niên 90, Lê qua du học tại Weimar về thiết kế phương tiện truyền thông. Trong một dự án của Đại Học, Lê đã đem chương trình phát thanh Việt Nam vào nước Đức. Hồi đó hệ thống truyền thanh chỉ có ở dạng analog, Lê đã số hóa những chương trình phát thanh và đưa lên mạng. Qua việc này, Lê đã giúp người Việt sống tại Đức được nghe những tin tức mới nhất từ quê hương. Sau đó, Lê đã thành báo điện tử Thoibao.de, mong muốn tạo nhịp cầu đối thoại giữa hai nước với nhau!

Nhà nước Việt Nam hài lòng với tầm ảnh hưởng vượt qua biên giới này. Ở Việt Nam không có tự do báo chí. Mặc dầu hiến pháp đảm bảo tự do ngôn luận, nhưng nhà nước lại kiểm soát tất cả hệ thống truyền thông. Họ cũng đã nhanh chóng liên lạc với Lê và đề nghị một thỏa thuận. Lê Trung Khoa được phép chuyển tải những bản tin của truyền thông nhà nước như của Vietnamnet, đổi lại ông phải cung cấp cho họ những thông tin của các cơ quan nước Đức liên quan đến Việt Nam và người Việt.

Với niềm tin và không vụ lợi, suốt 10 năm Lê đã làm báo theo đúng ý của nhà nước Việt Nam. “Nhưng vẫn thiếu điều gì đó“, Lê cất tiếng nói sau khi giải thích cho người khách hàng về các nút bấm phối hợp, rồi ông đặt mình ngồi xuống cạnh cái bàn kính tròn nằm giữa văn phòng. “ Còn thiếu sự trung thực. Hệ thống truyền thông nhà nước không tường thuật những điều thực sự xảy ra“. Nhiều bài tường thuật từ Việt Nam đã tâng bốc mối quan hệ giữa hai nước và loan truyền những tin thất thiệt.

Một ví dụ, vào tháng bảy 2017 truyền thông Việt Nam đã đưa tin, bà Thủ Tướng Đức sẽ đón tiếp Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc trong dịp Hội Nghị Thượng Đỉnh G20 ở Hamburg. Làm như là ông Phúc là một trong những nhân vật vĩ đại. “Nhưng điều đó không trung thực. Một cuộc đón tiếp chính thức tại Dinh Thủ Tướng đã không hề được lên kế hoạch “.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, Lê đã viết trên tờ Thời Báo điều trái ngược với truyền thông nhà nước bằng những lời quả quyết, khác với trước đây – nhiều lắm là ông chỉ dùng từ ngữ ám chỉ mà thôi.

Sự hồi đáp đến rất nhanh!

Lê thanh toán phần lớn chi phí cho tờ báo bằng tiền thu nhập từ Công ty phần mềm của mình. Chỗ làm việc của ông chỉ là một cái bàn viết nằm trong góc cửa hàng. Giữa những cành lan, những máy camera canh phòng và những màn hình cảm ứng của máy tính tiền, ông ngồi viết các bản tin.
Trên tờ báo, ông cũng cho đăng quảng cáo lấy tiền để chi phí cho sở thích của mình [tờ Thời Báo].
---

• Những quảng cáo bị dừng lại

Từ khi Lê đưa bản tin chính thức vào tháng bảy 2017 thì các khách hàng đăng quảng cáo thường xuyên lâu năm đã quay mặt với ông. “Những doanh nhân đã gọi điện thoại cho tôi bảo rằng họ không có vấn đề cá nhân gì với tôi. Nhưng họ không thể tiếp tục đăng quảng cáo lâu hơn trên báo của tôi“, ông Lê bảo vậy. Ông ta phỏng đoán: “Hình như người ta sợ rằng quảng cáo của họ sẽ bị xem như là một sự hỗ trợ cho việc làm của tôi“.

Đó mới chỉ là sự bắt đầu. Nhà nước Việt Nam đã hủy hợp đồng hợp tác với ông. Số truy cập vào xem báo từ Việt Nam, nơi ông có nhiều bạn đọc nhất, đã bị giảm hẳn. Giờ đây tại Việt Nam người ta muốn đọc được tờ Thời Báo thì phải sử dụng một số tiểu xảo kỹ thuật.

Ngoài ra, một nhân viên sứ quán đã gọi điện thoại cho ông Lê: Ông nên xóa bản tin lập tức, vì rất có thể sẽ có một cuộc tiếp kiến giữa Phúc và Merkel. Đòi hỏi này không được Lê đáp ứng. Ông giữ nguyên quan điểm của mình: Một cuộc đón tiếp chính thức không được lên chương trình và một cái bắt tay bên lề Hội Nghị Thượng Đỉnh lại là một việc hoàn tòan khác. Do đó, Đại Sứ Quán đã thu hồi giấy mời Lê đến tham dự buổi tổ chức trong khách sạn sang trọng Ritz-Carlton, nơi mà Thủ Tướng sẽ có bài nói chuyện với cử tọa.

Không những chỉ Sứ Quán không hài lòng về bản tin G20, qua Facebook ông Lê còn nhận được các lời lẽ xúc phạm và đe dọa giết chết. “Tao mời mày đến ăn tiết canh ngan“, một người đàn ông viết tin nhắn riêng đến Lê. Sau đó người này đã viết công khai [trên Facebook], mời ông Lê đi ăn tiết canh ngan. Ăn tiết canh ngan, đó là một cách người Việt nói ẩn ý là: tao giết mày!

• Viện Công Tố vào cuộc điều tra!

Người gửi tin nhắn không là xa lạ. Trên trang Facebook người này đã đăng tải rất nhiều hình ảnh mà chính người này đã chụp chung với ông Đại Sứ Việt Nam Đoàn Xuân Hưng. Hình cho thấy hoặc là họ đang cùng ngồi ăn tối hoặc vai kề vai với cốc bia trong tay hoặc đứng bên nhau với cây đánh Golf trên sân Golf. ZEIT ONLINE đã thỉnh ý Sứ Quán xin bình luận về những tấm hình này và hỏi ông Đại Sứ có biết về hoạt động của người này không. Sứ Quán đã không trả lời thư điện tử này!

• Dưới sự giám sát đặc biệt.

Không ngại sự đe dọa, Lê vẫn tiếp tục con đường phê phán. Ví dụ như ông đăng báo ý kiến riêng của ông về vụ Trịnh Xuân Thanh. Người cựu quan chức tham nhũng có lẽ đã bị bắt cóc tại Đức mang về Việt Nam. Tối thiểu là cũng có các nhân chứng khai rằng tại Công viên Tiergarten ở Berlin có một người đàn ông và một phụ nữ đã bị lôi kéo vào xe ô tô bằng vũ lực.

Khi ông Trịnh nói trên đài truyền hình nhà nước Việt Nam là mình tự nguyện từ Đức Quốc trở về để đầu thú tại Việt Nam, thì Lê là người đầu tiên công khai đặt câu hỏi về việc tự đầu thú này. Và ông ta đã cho đăng tải ý kiến phản bác của bà Luật Sư Đức của Trịnh Xuân Thanh.

Bài báo này cũng đưa tới một hệ quả: Một số người Việt tổ chức biểu tình sau khi xem chương trình truyền hình Việt Nam gây tranh cãi đó. Họ biểu tình ủng hộ những nguyên tắc của nhà nước pháp quyền, Lê đã tường thuật trên báo như thế. Không lâu sau đó xuất hiện trên mạng xã hội một số hình chụp lén ông Lê khi ông ta đứng quan sát cuộc biểu tình, khi ông rời khỏi cuộc biểu tình và khi ông liền sau đó ngồi trong quán cà phê để viết bài tường thuật. Rõ ràng đã có người nào đó bí mật theo dõi và chụp hình ông.

Cả hai trường hợp đều được Lê tố cáo với Cảnh Sát, ông cũng chỉ rõ ra rằng trong vụ đe dọa giết người có mối liên hệ với Đại sứ quán Việt Nam. Hiện Viện Công tố viện đang điều tra. Cơ quan Bảo Vệ Hiến Pháp cũng được thông báo. Ít nhất là trường hợp Trịnh Xuân Thanh bị nghi bắt cóc cho thấy rằng, “mật vụ Việt Nam đặc biệt theo dõi một số người nhất định nào đó“, một phát ngôn viên của cơ quan Bảo Vệ Hiến Pháp đã trả lời câu hỏi của báo Zeit Online. Nhà chức trách đang điều tra và không thể cho biết thêm chi tiết.

• Bây giờ có cả sự đe dọa ngay trong nước Đức!

Lê không phải là người duy nhất bị đặt dưới sự theo dõi đặc biệt. Bà Hoàng Thị Mỹ Lâm là người tỵ nạn thuyền nhân đến nước Đức từ miền Nam Việt Nam cách đây 37 năm. Cho đến giờ bà vẫn công khai phản đối chế độ XHCN độc đảng. Lúc đầu bà chỉ là một “con cá nhỏ”, bà nói. Từ 2014 bà là Chủ Tịch của Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn gồm có 25 Hội địa phương trực thuộc.

Với chức danh đó bà Hoàng tổ chức biểu tình dưới lá cờ trước đây của miền Nam Việt Nam, màu vàng với ba sọc đỏ nằm ngang. Bà bảo rằng, trong tất cả mọi năm có thể người ta đã theo dõi bà vì tư tưởng đối kháng nhưng bà vẫn cảm thấy an toàn. “Công An Việt Nam có thể nhiều nhất là đe dọa những Hội Viên của chúng tôi khi họ về thăm quê hương hay là làm khó dễ với các thân nhân của những người này. Nhưng họ chưa bao giờ đi đến mức, can thiệp vào chúng tôi trên nước Đức“.

Nhưng điều này đã thay đổi từ khi vụ Trịnh Xuân Thanh xảy ra. “Nếu mật vụ Việt Nam đến mức độ bắt cóc ông ta bằng vũ lực - thì làm sao họ để chúng tôi yên?“, bà Hoàng đặt câu hỏi. Sau đó ít lâu thì thực sự bà ta bị tấn công trong một cuộc biểu tình do bà tổ chức.

Ngay khi bà Hoàng gửi thư mời cho cuộc biểu tình truyền thống hàng năm, bà đã nhận cả trang viết dài đe dọa. Kẻ đối thủ mắng bà bác sĩ vừa mới nghỉ hưu là “bác sĩ thất nghiệp“ là “chó” và “kẻ phản bội“.

Ngoài ra kẻ lạ mặt cũng đe dọa sẽ phá cuộc biểu tình. Hoàng và các Hội Viên của bà được Cảnh Sát hỗ trợ, nhưng vẫn bị lỳ lợm quấy phá. Một phụ nữ đã chửi thề và hất chiếc điện thoại khỏi tay một người tham dự biểu tình. Cảnh sát đã cảnh cáo và đuổi bà ta ra, sau cuộc biểu tình người đàn bà này trở lại, xô bà Hoàng và mắng chửi. Bà Hoàng nói: “Bây giờ chúng tôi phải cẩn thận hơn“. “Tôi không rõ, người đàn bà này ghét chúng tôi từ trong thâm tâm hay là bà ta được thuê bắng tiền để đe dọa chúng tôi”.

Cho tới bây giờ những kẻ trung thành với nhà nước chỉ theo dõi người bất đồng chính kiến, cao lắm là họ chỉ buông lời xúc phạm “bây giờ họ sẵn sàng sử dụng bạo lực”. Trong vụ này Viện Công Tố cũng đang điều tra.

• Việt Nam gia tăng sự đàn áp người bất đồng chính kiến

Một người thứ ba, mà sự đe dọa cũng không xa lạ gì là nhà văn Bùi Thanh Hiếu, tức blogger nổi tiếng Người Buôn Gió. Tới 2013, Bùi viết trên trang Blog ở Việt Nam về tham nhũng, cướp đất và các vụ xử án không công bằng. Ông lập tài liệu về những hành vi bất hợp pháp của Công An, cho phổ biến các tài liệu nhạy cảm, nêu tên kẻ có tội. Sau đó bị bỏ tù - và ông quyết định đào tẩu. Bây giờ Bùi viết Blog từ nước Đức.

Các độc giả trung thành của ông có từ 60.000 tới 70.000 truy cập vào trang mỗi ngày. Hiện nay ông Bùi Thanh Hiếu ở tại nước Đức nhưng cũng không cảm thấy an toàn trước các nguy cơ bị theo dõi.

Đặc biệt là trên các phương tiện truyền thông ông cảm nhận được sự đàn áp, theo lời Bùi. Trang Facebook của ông thường xuyên bị xóa và trang Blog bị khóa. Song song với khó khăn này là vô số các trang giả mang tên ông và hình của ông được dựng lên, việc này làm cho độc giả của ông rối loạn. “Cuối cùng thì độc giả của tôi vẫn tìm lại được trang của tôi”, Bùi nói.

Cuối 12.2017 nhà nước Việt Nam công bố, quân đội sẽ tăng đến 10.000 người chỉ để chiến đấu trên mạng Internet. “Cứ mỗi giờ mỗi phút và mỗi giây chúng ta phải sẵn sàng, tích cực chống lại khuynh hướng sai trên mạng thông tin”. Tướng Nguyễn Trọng Nghĩa đã tuyên bố với báo Tuổi Trẻ, “Việc bảo vệ Tổ Quốc không xảy ra ngoài biển và trên không nữa, mà ngay trên mạng Internet”.

Trên mặt chính thức thì nhà nước muốn ngăn chận các vi phạm hình sự trên Internet và sự tấn công của Hacker như nhiều quốc gia khác, tuy nhiên tại Việt Nam có những tội danh như “tuyên truyền chống lại nhà nước” hay là “lợi dụng tự do dân chủ để chống phá nhà nước”. Cơ quan Nhân quyền FIDH (Fédération internationale des ligues des droits de l’Homme) và VCHR (Vietnam Committee on Human Rights) nhìn nhận có một sự “leo thang đáng báo động về việc bắt giam người, xử án không công bằng và bạo lực thể chất đối với người bảo vệ Nhân Quyền, Blogger và Xã hội dân sự”.

Trong năm 2017 đã có ít nhất 46 người bị bắt vì nói ra tư tưởng chính trị của họ hoặc tham dự các cuộc biểu tình ôn hòa.

Cuối cùng lại còn tệ hại hơn, Bùi Thanh Hiếu nói. Sự đe dọa trên Internet, ngay cả sự chạm trán đôi khi trên đường đi ông có thể bỏ qua. Những chuyện đó so với việc xảy ra ở Việt Nam là không đáng kể. Vì vậy cố gắng không để tâm đến những sự cố này. Ông không có gì để sợ. Ở Việt Nam Bùi chỉ còn mẹ già, bà khai với cơ quan nhà nước là không biết gì cả.

• Cám ơn sự can đảm

Nhà báo Lê Trung Khoa không vô tư như vậy. Ông không để cho các con của mình đi bộ đến trường. Vợ bảo ông hàng ngày là nên ngưng chống đối lại nhà nước Việt Nam và hãy chỉ chăm lo cho văn phòng kinh doanh của mình.

“Nhưng tôi chỉ viết sự thật”, Lê nói. “Chúng ta đang sống trong một nhà nước pháp quyền CHLB Đức, chúng ta có tự do báo chí. Không ai có thể cấm tôi viết ra sự thật tại đây.” . Ông tin vào cơ quan có thẩm quyền của Đức, vào Cảnh Sát và vào nền Tư Pháp .“Nếu tôi bị ám sát thì kẻ sát nhân sẽ bị xử theo luật Đức”.

Và việc làm của ông đã có hiệu quả . Ngay khi có nhiều người xa lánh thì vẫn có nhiều độc giả đến văn phòng của Lê để bắt tay và cám ơn vì sự can đảm..

Cũng tại Chợ Đồng Xuân, Berlin nơi khuôn viên lớn nhất đầy hàng hóa Việt Nam và các dịch vụ trong nước Đức, Lê nhận thấy cũng có sự thay đổi. Xưa kia các quan chức được đón tiếp tốn kém với tiệc tùng long trọng và chụp hình công khai. Bây giờ không còn như vậy. Các buổi lễ ít hơn, các cửa hàng kinh doanh lớn cũng giảm bớt chi tiền quyên góp . “Họ đã nhìn thấy sự thật và bây giờ không muốn làm việc chung với những người đó nữa”.

Vanessa Vu

(*) Mời ăn tiết canh ngan = Tao giết mày = Cho xin tí huyết ;)

Bản Dịch: Kim Mi.

Nguồn: http://www.zeit.de/…/vietnamesen-in-deutschland-meinungsfre…. 

(FB Lê Nguyễn Hương Trà)