Showing posts with label ẢNH CÁ NHÂN VÀ GIA ĐÌNH. Show all posts
Showing posts with label ẢNH CÁ NHÂN VÀ GIA ĐÌNH. Show all posts

Saturday, December 27, 2025

 Ảnh này chụp năm 1949, lúc đó tôi được 2 tuổi, ngồi trong lòng ba tôi (lúc đó 29 tuổi). Ảnh này nguyên là ảnh nhỏ, nay phóng lớn, nên ko rõ lắm.


Friday, December 19, 2025

 Lớn lên trong vùng quê thiếu thốn và mất mẹ lúc 3 tuổi nhưng vẫn tốt nghiệp UCSF về y khoa tại Mỹ.

Đó là đứa học trò lớp 1 của tôi vào năm 1998. Nó là em út trong gia đình có 3 chị và 3 anh. Tụi nó sống tại vùng quê hẻo lánh ở gần quận lỵ Đơn Dương (tỉnh Lâm Đồng). Đi học về, các anh chị đều xách cuốc ra đồng để làm rẫy phụ với cha mẹ. Nhờ người cô ruột qua Mỹ từ 75, gia đình nó sang Mỹ năm 1998, và tụi nó đều là học trò của tôi trừ thằng anh cả (trên 18) và đứa chị lớn (về TP khác ở với cô ruột).
Bạn bè ở Mỹ nói đùa với các chị nó, tụi bây nếu còn ở VN thì chỉ lấy Thượng! Vì vùng này cũng nhiều người dân tộc. Tôi suýt quên, khi nó khoảng 2-3 tuổi, mẹ đã mất vì ung thư, nên từ đó, ba nó trở thành "gà trống nuôi con".
Do lúc đó công việc rất nhiều ở SJ, nên ba nó tìm việc dễ dàng, mỗi ngày đi làm từ sáng sớm tới 9 g tối mới về. Ông nấu đồ ăn, để tủ lạnh. Ngày hôm sau, tụi nó lấy đồ ăn hâm lại để ăn. (Thỉnh thoảng, tôi cũng dẫn 2 chị em nó đi học bằng xe buýt, và thỉnh thoảng thay mặt ba nó để đi họp phụ huynh HS, hay dẫn các anh chị của nó đi bơi trong cư xá). Mỗi cuối tuần, ba nó đi chợ, bao gồm mua rất nhiều mì Maruchan, để tụi nó ăn dần trong tuần.
Có lần cô giáo lớp nó nói với gia đình: tại sao nó cứ mặc ĐỒ CŨ đi học, nghĩa là ko thay đổi gì hết. Sau đó, nhờ biết hoàn cảnh gia đình, trường đã có biện pháp giúp đỡ.
Con nhỏ này, tuy là học trò nhỏ nhất của tôi, nhưng rất thông mình. Mọi bài vở, chỉ cần nói qua 1 lần là nó hiểu liền. Sau này tôi biết nó học y khoa ở ĐH California tại San Francisco, viết tắt là UCSF.
Trong gđ, chỉ có nó là học cao. Chị cả sau này làm bảo hiểm, chị kế làm tiệm nail, anh kế học hết high school rồi nghỉ, để làm hãng xưởng.
Qua chuyện này, bạn thấy, dù cùng cha cùng mẹ, mẹ lại mất sớm, cuộc sống quê mùa và thiếu thốn từ nhỏ, nhưng khi lớn lên, các cháu này có định mạng khác nhau. Theo đạo Phật, cháu này đã học rất nhiều trong các KIẾP TRƯỚC, nên kiếp này, đã dễ dàng tiếp thu kiến thức, đặc biệt là ở cấp ĐH - vì người ta nói, 1 giờ ở ĐH phải học thêm mấy giờ ở nhà.
Ảnh 1, chụp trước nhà thờ quận Di Linh, nằm sát quận Đơn Dương, với trẻ em Kinh - Thượng vào đầu TN 1990. Ảnh 2, chụp khoảng 1998, khi ở chung nhà với anh chị em của nó; nó mặc áo lạnh tím.



















Thursday, December 18, 2025

MỘT GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC



ĐÓ LÀ GIA ĐÌNH CỦA CẬU BA DANH, EM KẾ CỦA MÁ TÔI. CẬU Đà MÃN PHẦN TRƯỚC NĂM 1975.  ĐÂY LÀ MỘT BỨC ẢNH CHỤP CẢ GIA ĐÌNH CẬU/MỢ CHỈ THIẾU CẬU MÀ THÔI; CHỤP NĂM 1982, SAU KHI BÌNH, CON TRƯỞNG CỦA CẬU/MỢ, RA TÙ (BÌNH NAY ĐàQUÁ CỐ). TÔI NAY Đà 64, NHIỀU BỊNH TẬT, SỨC KHỎE THAY ĐỔI TỪNG GIỜNHỮNG NGÀY THÁNG CÒN LẠI TRÊN CÕI ĐỜI NÀY KHÔNG NHIỀU. DO VẬY TÔI Đà CỐ GẮNG CHIA SẺ NHỮNG KIẾN THỨC, NHỮNG KINH NGHIỆM ĐẾN BẠN BÈ, BÀ CON. NÓI THẬT VỚI CÁC BẠN, BÀ CON, TÔI CÓ TÁNH LÀ LÀM VIỆC GÌ THÌ LÀM HẾT MÌNH, NHIỀU KHI THỨC ĐẾN 1-2 GIỜ ĐÊM. Đà TỪ LÂU TÔI Đà NGHĨ RẰNG CÓ THỂ NGÀY MAI MÌNH KO CÒN TRÊN CÕI ĐỜI NÀY, DO VẬY CỐ GẮNG GIẢI QUYẾT CÔNG VIỆC TRƯỚC KHI NGỦ; VÀ CHỜ MONG TRỜI SÁNG ĐỂ LÀM TIẾP CÔNG VIỆC CỦA MÌNH.

TỪ MỘT NGƯỜI BỊNH TẬT TỪ LÚC 14 TUỔI, BỊ CHỨNG RUN TAY TỪ LÚC ĐÓ. HỌC ĐỆ NHỊ TRƯỜNG TƯ TRONG BA NĂM, KHÓ KHĂN LẮM MỚI LẤY BẰNG TÚ TÀI I. NĂM 1968 NHẬP NGŨ, VÁC SÚNG GARANT M1 KHÔNG NỔI. VÌ ĐIỂM THI BẮN SÚNG VÀ THỂ DỤC QUÁ THẤP NÊN BỊ ĐÁNH RỚT ĐI HẠ SĨ QUAN NHƯNG NHỜ BA TÔI QUEN LỚN NÊN TÔI ĐƯỢC HỌC SĨ QUAN TẠI TRƯỜNG ĐỒNG ĐẾ NHA TRANG. Ở ĐÂY CỦNG DO QUÁ YẾU ĐUỐI CŨNG NHƯ PHẢN XẠ QUỜ QUẠNG NÊN CÁC BÀI HỌC CHIẾN THUẬT HAY LEO NÚI KHÓ KHĂN TÔI ĐỀU ĐƯỢC MIỂN HAY Ở NHÀ TRỰC PHÒNG, VÌ NẾU THAM DỰ CHUNG VỚI ĐỒNG ĐỘI THÌ CẢ TRUNG ĐỘI SẺ BỊ PHẠT VÌ MỘT CON”VỊT ĐẸT” PHẢN XẠ QUỜ QUẠNG NHƯ TÔI.

 RA TRƯỜNG CŨNG NHỜ QUEN LỚN, NÊN TÔI CHỈ Ở MỘT ĐƠN VỊ ĐỊA PHƯƠNG QUÂN Ở TỈNH GIA ĐỊNH CHƯA TỚI HAI THÁNG THÌ ĐƯỢC ĐƯA VỀ BIỆT KHU THỦ ĐÔ NGAY TẠI SÀI GÒN. TÔI LÀM TẠI BAN THÔNG TIN BÁO CHÍ, CÓ NHIỆM VỤ ĐỌC CÁC BÁO CHÍ NƯỚC NGOÀI ĐỂ XEM HỌ NÓI GÌ VỀ QUÂN ĐỘI VIỆT NAM THÌ TRÌNH TƯ LỊNH LÀ TƯỚNG NGUYỂN VĂN MINH. NGOÀI RA CÒN HƯỚNG DẪN CÁC PHÓNG VIÊN NƯỚC NGOÀI KHI HỌ MUỐN THĂM CÁC ĐƠN VỊ ĐỒN TRÚ TẠI BKTĐ. DO KHÔNG HỢP VỚI KHÔNG KHÍ QUÂN ĐỘI NÊN MỔI TUẦN TÔI ĐỀU TÌM SỰ THANH THẢN BẰNG CÁCH ĐẾN HỘI THÔNG THIÊN HỌC Ở ĐƯỜNG PHAN THANH GIẢN ĐỂ NGHE CÁC TU SĨ CỦA CÔNG GIÁO, PHẬT GIÁO, CAO ĐÀI, V.V... THUYẾT TRÌNH. CHỦ TRƯƠNG CỦA HỘI NÀY LÀ “KHÔNG CÓ TÔN GIÁO NÀO CAO HƠN CHÂN LÝ”. CÁC NGƯỜI THAM DỰ ĐỀU RẤT HÒA NHẢ.

 KHOẢNG NĂM 72-73, TÔI BIỆT PHÁI LÀM VIỆC TẠI KHỐI CHIẾN TRANH CHÁNH TRỊ PHÂN KHU ĐÔ THÀNH/TÒA ĐÔ CHÁNH. NHỜ LÀM CHO CHƯƠNG TRUYỀN HÌNH “TIẾNG NÓI THỦ ĐÔ” MÀ TÔI ĐàĐẾN CÁC TRƯỜNG NỮ TRUNG HỌC NHƯ GIA LONG, TRƯNG VƯƠNG, LÊ VĂN DUYỆT, SƯƠNG NGUYỆT ÁNH, V.V...ĐỂ MỜI BAN VĂN NGHỆ THAM GIA CHƯƠNG TRÌNH. CŨNG DO CÔNG VIỆC, TÔI ĐàGẶP GỞ RẤT NHIỀU NGHỆ SỈ NHƯ KHÁNH LY, THANH LAN, THANH THÚY, PHƯƠNG HỒNG QUẾ, V.V...

 THỜI KỲ NÀY LÀ HOÀNG KIM (LA VIE EN ROSE) CỦA TÔI: SÁNG ĐIỂM TÂM Ở NHÀ HÀNG PAGODE - GÓC LÊ THÁNH TÔN VÀ TỰ DO. TRONG NGÀY THÌ RA NHÀ HÀNG THANH BẠCH Ở NGUYỂN HUỆ. HÔM NÀO TRỰC THÌ GHÉ NHÀ HÀNG VIỂN ĐÔNG, KẾ NƯỚC MÍA VIỂN ĐÔNG ĐỂ ĂN TỐI. MUỐN COI PHIM THÌ VÀO REX. MỔI CHỦ NHẬT THÌ ĂN SÁNG Ở GIVRAL. LÚC ẤY TÔI HƯỞNG LƯƠNG TRUNG ÚY, GIA ĐÌNH LẠI GIÀU CÓ NÊN KHÔNG LO THIẾU VÌ THIẾU THÌ XIN BA MÁ.

 NHƯNG KHOẢNG GIỮA NĂM 1973, TÔI ĐƯỢC LỊNH THUYÊN CHUYỂN VỀ SƯ ĐOÀN 7 BỘ BINH, ĐI HÀNH QUÂN TRONG CÁC TỈNH ĐỊNH TƯỜNG, KIẾN TƯỜNG, KIẾN HÒA, VỈNH LONG, VỈNH BÌNH VÀ CÓ ĐÁNH QUA CAMBODGE. DO CHƯA CÓ KINH NGHIỆM VỀ CHIẾN TRẬN, NÊN TÔI ĐƯỢC GIAO LÀM TRƯỞNG BAN 5 (TÂM LÝ CHIẾN, KO CÓ MỘT ANH LÍNH TRONG TAY). CŨNG VÌ ĐIỀU NÀY, TÔI BỊ CÁC SQ KHÁC COI THƯỜNG; CÓ NGƯỜI CÒN NÓI TÔI LÀ “TIÊN MẮC ĐỌA” NÊN BỊ ĐÀY XUỐNG TRẦN GIAN, TÔI RẤT ĐAU KHỔ. THỈNH THOẢNG VÀI BA THÁNG, TÔI ĐƯỢC VỀ HỌP Ở CĂN CỨ ĐỒNG TÂM ; THẾ LÀ TÔI VỀ SÀI GÒN ĐỂ CHƠI 2-3 NGÀY, NHƯ XEM PHIM, ĐỌC BÁO NATIONAL GEOGRAPHIC, V.V... SAU ĐÓ, VỀ HẬU CỨ Ở BẾN TRE ĐỂ CHỜ PHƯƠNG TIỆN VÀO VÙNG HÀNH QUÂN. TỪ LÚC NÀY TÔI BẮT ĐẦU ĂN CƠM CHAY Ở CÁC TIỆM TRONG THỊ XÃ, KHI ĐI HÀNH QUÂN THÌ PHẢI ĂN MẶN DO KO CÓ ĐIỀU KIỆN.

 DO BỊNH TẬT VÀ CHÁN ĐỜI TỪ NHỎ NÊN TÔI KHÔNG THIẾT THA ĐẾN PHỤ NỮ NÊN TỪ KHI VÀO QUÂN ĐỘI, DÙ TIẾP XÚC VỚI PHỤ NỮ RẤT NHIỀU TRONG CÔNG VIỆC NHƯNG TÔI KO ĐỂ Ý ĐẾN AI. NHƯNG CŨNG NHỜ KO VƯỚNG BẬN ĐẾN TÌNH ÁI NÊN TÔI DỄ DÀNG DỐC HẾT TÂM TRÍ ĐỂ HỌC TẬP.

 TỚI THÁNG 6-1975, TÔI TRÌNH DIỆN ĐỂ ĐI TÙ GẦN 6 NĂM. THỜI GIAN Ở TÙ TÔI RẤT KHỔ SỞ VÌ CƠ THỂ VỐN YẾU ĐUỐI, ĂN UỐNG THIẾU THỐN LẠI LAO ĐỘNG KHỔ SAI TRONG MẤY NĂM ĐẦU. NHỮNG NĂM SAU, VỀ TRẠI NAM HÀ, NHỜ CÓ THĂM NUÔI VÀ CHÁNH SÁCH BỚT HÀ KHẮC TÔI MỚI LẤY LẠI PHONG ĐỘ. DO ANH VĂN KHÁ NÊN TRONG TÙ TÔI ĐÃ CHƠI MÔN SCRABLE NGANG NGỬA VỚI NGƯỜI TỐT NGHIỆP ĐẠI HỌC MỸ.

 KHI RA TÙ, TÔI CÓ LÀM NGHỀ XÂY DỰNG MỘT THỜI GIAN RỒI NGHỈ. VÀ TÔI BẮT ĐẦU ĐỌC ĐỦ MỌI THỨ SÁCH TỪ VĂN PHẠM TIẾNG ANH, KHẢO CỔ, VẬT LÝ, CƠ HỌC, CƠ KHÍ XE HƠI, XÂY DỰNG, V.V...

 THỜI GIAN NÀY TÁNH TÔI RẤT NÓNG NẢY, HAY GÂY GỔ. TÔI ĐÃ TỪNG GÂY GỔ VỚI NGƯỜI EM RỂ, SUÝT DẪN ĐẾN ĐÁNH NHAU VÌ TÔI BINH NGƯỜI EM THỨ NĂM CỦA TÔI. TÔI CŨNG SUÝT ĐÁNH NHAU VỚI NGƯỜI EM DÂU. TÔI NGỦ RẤT NHIỀU. NHƯ ĐÃ NÓI Ở TRÊN, TÔI KHÔNG THIẾT THA ĐẾN PHỤ NỮ NÊN MẶC DÙ CHỜ ĐỢI ĐI MỸ, TÔI KO QUEN VỚI AI. CÁC BẠN TÙ CỦA TÔI, CÓ NGƯỜI VỢ BỎ TỪ TRONG TRẠI, TRƯỚC KHI ĐI MỸ LẤY VỢ KHÁC, MANG THEO 9-10 NGƯỜI.

 TÔI NHẬN MỘT ĐỨA CHÁU, KÊU BẰNG BÁC, LÀM CON NUÔI; KHI PHỎNG VẤN, NÓ Ở LẠI VÌ NÓ KHAI CÓ CHA MẸ Ở CANADA; NÓ ĐI SAU TÔI VÀI THÁNG.

 PHẢI NÓI THỰC, NHỮNG NĂM TRƯỚC KHI ĐI MỸ, GIA ĐÌNH TÔI CÓ NHIỀU CHUYỆN ĐAU KHỔKHÔNG THUA CÁC VỞ BI KỊCH CỦA ĐẠI VĂN HÀO SHAKESPEARE; NÊN TÔI KHÔNG CÒN TINH THẦN ĐỂ KIẾM MỘT NGƯỜI VỢ; MẶC DÙ CÓ KHOẢNG 10 NGƯỜI NĂN NỈ XIN KẾT HÔN.

 TÔI CÒN NHỚ, KHI MỚI QUA, LÚC DẠY TIẾNG ANH CHO MỘT CÔ HỌC NAIL, CỔ Đà NÓI “VỚI SỨC KHỎE NHƯ VẬY, KO BÀ CON, LÀM SAO ANH TÀI CÓ THẾ SỐNG TRÊN ĐẤT MỸ!?!”. TÔI CHẲNG NHỮNG KHÔNG TÀN TẠ MÀ CÒN PHÁT TRIỂN VÀ THĂNG TIẾN CHO TỚI NGÀY HÔM NAY. TUY KHÔNG GIÀU NHƯNG ĐƯỢC NHIỀU NGƯỜI KÍNH NỂ VÌ ĐàDẠY HỌC, GIÚP LÀM ĐƠN TỪ, THÔNG DỊCH TIẾNG ANH, DẠY VỀ INTERNET, SỬA CHỮA MÁY VI TÍNH, V.V...

 ĐÓ LÀ KẾT QUẢ CỦA SỰ MIỆT MÀI HỌC HỎI TRONG NHỮNG NĂM THÁNG TRƯỚC 1975 KHI VỪA BỊNH TẬT VÀ VỪA BỊ THIÊN HẠ COI THƯỜNG (LÚC Ở QUÂN ĐỘI). NẾU KHÔNG NHỜ VỐN LIẾNG NÀY LÀM SAO MỚI QUA MỸ, TÔI ĐÃ THI ĐẬU VÀO MỘT ĐẠI HỌC CỘNG ĐỒNG VỚI ĐIỂM CAO NHƯNG KHÔNG ĐI HỌC. NHIỀU SĨ QUAN, TUY TỐT NGHIỆP TRUNG HỌC Ở VIỆT NAM, VẨN KO THỂ ĐỌC ĐƯỢC BÁO MỸ. 

CÁC KIẾN THỨC HIỆN CÓ CỦA TÔI (KỂ CẢ TIẾNG ANH) GẦN NHƯ HOÀN TOÀN DO TỰ HỌC/SELF-STUDYTÔI CHƯA HỌC MỘT KHÓA NÀO VỀ COMPUTER, INTERNET, V.V...TÔI CỨ VÀO THƯ VIỆN MƯỢN SÁCH, HAY MUA TRÊN AMAZON. TUY TÔI CÓ HỌC CÁC LỚP ESL KHI MỚI QUA MỸ NHƯNG LÀ VÌ CÔ GIÁO ĐẸP CHỨ TÔI CHẲNG HỌC GÌ TỪ CÁC LỚP ĐÓ; PHẦN LỚN HỌC VIÊN TRÊN 60 TUỔI, HỌC ĐỂ THI QUỐC TỊCH MỸ. 
TÔI CÓ NHỮNG LỢI ĐIỂM SAU ĐÂY KHIẾN TÔI CÓ ĐỊA VỊ NHƯ HÔM NAY:

 1/ ĐAM MÊ. NHƯ CÓ THỂ THỨC TỚI 1-2 GIỜ ĐỂ SỬA MÁY VI TÍNH. ĐÃ VẬY LẠI CÓ QUAN ĐIỂM “CÓ THỂ NGÀY MAI MÌNH KHÔNG CÒN TRÊN CÕI ĐỜI NÀY“. TÔI BIẾT RẤT NHIỀU NGƯỜI KHÔNG COI TRỌNG VIỆC HỌC HỎI; HỌ NGHĨ ĐIỀU ĐÓ KHÔNG QUAN TRỌNG, KO BIẾT THÌ NHỜ NGƯỜI KHÁC LÀM GIÙM; THẾ LÀ HỌ KO HỌC ĐƯỢC CÁI GÌ. TÔI BIẾT CÓ NGƯỜI VÀO INTERNET CHỈ ĐỂ COI PHIM SEX, KẺ THÌ COI PHIM ĐÔ VẬT/WRESTLING. TRONG KHI ĐÓ, NẾU BIẾT XỬ DỤNG, INTERNET LÀ KHO TÀNG KIẾN THỨC CỦA NHÂN LOẠI; TÔI ĐÃ HỌC RẤT NHIỀU TỪ INTERNET, CHỈ CẦN NHẬP CHỦ ĐỀ/SUBJECT CẦN TÌM VÀO Ô GOOGLE LÀ DẪN TỚI RẤT NHIỀU LINK LIÊN QUAN TỚI CHỦ ĐỀ NÀY.

 2/ CÓ THỜI GIAN RỘNG RẢI VÌ KHÔNG ĐI LÀM; NAY ĐÃ 64 TUỔI RỒI.

 3/ KIẾN THỨC NHỜ TỰ HỌC NHƯ ĐÃ KỂ. NHIỀU BÀ CON, BẠN BÈ, CÓ NGƯỜI TRẺ HƠN TÔI RẤT NHIỀU MÀ VẪN CÒN XA LẠ VỚI COMPUTER. ÔNG BILL GATES ĐÃ NÓI “NHỜ INTERNET MÀ HAI NGƯỜI KHÁC NHAU VỀ NGÔN NGỮ Ở CÁCH XA 1/2 VÒNG TRÁI ĐẤT VẪN CÓ THỂ GIAO TIẾP VỚI NHAU QUA EMAIL, CHAT, V.V...” 

 CŨNG NHƯ TẤM HÌNH MÀ BẠN SẮP XEM LÀ NHỜ CÓ INTERNET. NẾU KO CÓ INTERNET, TẤM HÌNH NÀY CHỈ MÃI MÃI NẰM TRONG ALBUM ẢNH CỦA CÁC CON CỦA CẬU/MỢ TÔI. KHÔNG KHÉO NÓ SẼ PHAI MỜ, THẤT LẠC HAY LÀM MỒI CHO MỐI MỌT THEO THỜI GIAN. PHẢI KO CÁC BẠN! (SAN JOSE NGÀY 24.3.2011 LÚC 11:08 SÁNG).


HÀNG ĐỨNG, TÍNH TỪ TRÁICHÁNH; VỢ CỦA CHÁNH; NGABÌNHHÒA, VỢ CỦA BÌNHAN; CÓ LẼ LÀ LIÊN; VÀ OANH, VỢ CỦA AN. HÀNG NGỒI: MỢ BA VÀ CÁC CHÁU NỘI NGOẠI. CHỤP 1982.

CẬP NHẬT LÚC 0609 PM NGÀY 18/12/2025.

Wednesday, November 5, 2025

 

             ẢNH CÁ NHÂN VÀ GIA ĐÌNH, PHẦN 2. 

CÁM ƠN RẤT NHIỀU CHÁU THỦ Ở CANADA VÌ ĐÃ CUNG CẤP ẢNH ĐỂ ĐĂNG TRONG BÀI NÀY VÀ BÀI TRƯỚC -- TÀI TRẦN.

                              


ĐÁM HỎI CỦA CÔ TƯ VÀ DƯỢNG TƯ.



CHỤP TẠI SÂN BAY TSN 1962

                ẢNH NHÀ Ở NHA TRANG


NHÀ NÀY Ở ĐƯỜNG QUANG TRUNG, PHÍA TRƯỚC HỌ THUÊ MỞ QUÁN NHẬU CÓ TÊN 'LAI RAI'. NĂM 1966, TÔI CÓ Ở ĐÓ. 




ẢNH NHƠN CHỤP TẠI NHA TRANG 1970



       
           

LỚP HỌC TẠI TRƯỜNG MÀ NHƠN, MÀU TÍM TRÊN ÁO, ĐÃ HỌC TRƯỚC 1975. 

BÊN TRÁI ẢNH LÀ ÔNG LIÊN GIA TRƯỞNG CỦA XÓM TÔI Ở ĐƯỜNG ĐỖ THÀNH NHÂN.

BÊN TRÁI ẢNH LÀ CẬU 4, SĨ, NHƠN, TÔI, VÀ BA CỦA TÔI. 


ẢNH CỦA CHÁU THỦ








ẢNH DƯỚI ĐÂY, CHỤP TẠI NGHĨA TRANG QUẢNG BÌNH









SAN JOSE NGÀY 5/11/2025. 
TÀI TRẦN




Sunday, October 19, 2025

TRƯỚC 75, DÂN MIỀN NAM CHỈ DÙNG GỖ QUÍ LÀM QUAN TÀI.

- Nghĩa là gỗ quí chỉ dành cho người chết, chứ ko dành cho người sống.

Vì trang trí nội thất và bàn ghế thời đó đều bằng ván ép - làm từ phế phẩm tức gỗ vụn - họ không dám xài gỗ quí như dân bây giờ!
Tôi đăng lại bài sau đây nhân TP Đà Nẳng và Huế đang khốn khổ vì bão lụt — hậu quả của phá rừng đầu nguồn bừa bải.

Ba tôi là người rất giàu*-- đến độ tôi hay nói với bạn bè là “TÔI KHỔ VÌ GIÀU”! Dù cho thuở nhỏ anh em tôi không biết thiếu là gì nhưng tôi để ý: mọi trang trí nội thất và bàn ghế trong nhà đều bằng ván ép hay bằng những PHẾ PHẨM hay GỖ VỤN được chế biến lại, còn gọi là formica. Bàn thờ ông bà, đặt trên lầu ba, nơi trang trọng nhứt, cũng bằng ván ép!
Cả dinh Độc Lập của ông Thiệu cũng có những bàn ghế bằng ván ép dù ổng là nguyên thủ quốc gia! Xem phần cập nhật ở bên dưới.*
Dân Sài Gòn xài ván ép là vì do chiến tranh không ai dám vào rừng và do dân Sài Gòn theo trào lưu của thế giới. Nếu tôi không lầm, gỗ quý trước 1975 ở miền Nam chỉ dùng làm quan tài!
Hay do dân Sài Gòn có tầm nhìn xa!
Trong khi đó ở VN hiện nay, họ lại xem việc dùng bàn ghế bằng gỗ quí là đẳng cấp, càng lớn càng tốt! Khi một dân tộc mà có nhiều người có quan điểm như vậy thì đừng trách bão lụt mỗi năm. Ở Mỹ này, bạn vào các tiệm furniture, tìm đỏ mắt cũng không thấy bàn ghế “Made in USA” vì họ đều nhập từ Trung Quốc, kể cả bia mộ bằng đá!
Ảnh: tủ sách này có trước 1975, cũng làm từ phế phẩm của gỗ. Tuy mỏng manh như vậy nó vẫn chịu sức nặng của sách vở đầy ắp trong tủ với bốn cái chân rất nhỏ. Kiến thức của tôi cũng từ tủ sách này, vì trước 75 không có Internet.
* Ngoài nghề xây dựng, ông còn cho thuê máy móc về xây dựng (xe ủi đất, cần câu, v.v...), hùn hạp mở ngân hàng (Trung Nam Ngân Hàng), bốc xếp tàu biển (stevedore), đại diện hãng tàu biển K- Line tại VN, làm phó giám đốc cho một công ty Mỹ. Ông còn dự định sẽ mở một công ty hàng không - cạnh tranh với Air Vietnam vào năm 1975 nhưng ... mọi thứ đã trở thành dã tràng sa cát!
Ảnh: cô này dạy Pháp văn cho các thuyền nhân sắp định cư ở nước nói tiếng Pháp (cô thuộc chương trình Professeurs Sans Frontières của Pháp tại đảo Galang Indonesia). Chụp tại nhà tôi ở 122 đường Yersin quận 1 Sài Gòn, khoảng đầu TN 1990.
Oct 19 2020
===
* CẬP NHẬT ngày 5 Dec 2025.
Do chụp từ màn hình nên ảnh hơi mờ, và chữ khó đọc.












 HÀ CHÍNH MÃNH Ư HỖ (Chế độ hà khắc còn tệ hơn hổ dữ)

Là dân Đồng Hới, Quảng Bình, sau khi đậu Tú Tài 2 Pháp ở Huế, ba tôi ra Hà Nội để học y khoa tại ĐH Đông Dương. Học đc khoảng 1 năm, lúc đó là thập niên 1940, vì thấy tốn kém tiền của cha mẹ, ba tôi bỏ học vào nam làm thư ký coi kho cho Đồn điền Cao su Đất Đỏ ở Quản Lợi tỉnh Thủ Dầu Một. Ở đây ba tôi đã gặp má tôi và tôi đã ra đời vào năm 1947. Sau đó ba tôi bị Tây nghi ngờ theo VM nên bắt giam và tra tấn đến độ ko đi được - lúc đó giam ở nhà tù Thủ Đức. Nhờ một bạn tù biết chút đỉnh về thoa bóp nên ba tôi đi đc. Ông đưa gia đình về Sài Gòn và làm cho một thầu khoán ở vùng Tân Định Sài Gòn. Nghề dạy nghề, ba tôi đã phất lên từ người làm công nay đã có thể lãnh thầu nhà cửa và sau này cả nhà máy, thầy thợ cả ngàn người.
Do thấm nhuần Tây học từ nhỏ nên ông có rất nhiều bạn bè và đồng nghiệp (về xây dựng) người Pháp và sau 1975, dù họ đã về Pháp, nhưng nghĩ đến tình xưa nghĩa cũ họ đã nhờ bạn bè Pháp, du lịch VN, đến thăm, tặng quà và tiền. Có lần một người Pháp mang quà của bạn ba tôi đến thăm, thấy tôi giỏi tiếng Pháp nên thuê tôi làm thông dịch (từ 1990-1994).
Như đã nói, dù bị Tây đánh gần chết, nhưng ba tôi ko thù ghét người Pháp vì dưới chế độ thuộc địa và VNCH sau đó, người dân vẫn có cơ hội phát triển về mọi mặt, mọi người sống trong một xã hội pháp trị, tài sản được tôn trọng, v.v..
Ảnh: ba tôi và tôi chụp ở Sài Gòn.