Showing posts with label cách dạy con của mỹ. Show all posts
Showing posts with label cách dạy con của mỹ. Show all posts

Friday, May 19, 2017

Cách dạy con của mẹ Mỹ
Sự khác biệt lớn nhất về cách dạy con của người Mỹ với người Việt đó là sự thống nhất, quyết đoán của bố mẹ Mỹ.
Nguồn : lấy từ trên mạng . 

Dạy con: Tự lập
Theo chính sách kế hoạch hóa gia đình, hiện tại nước ta mỗi nhà chỉ nên có từ 1-2 con để nuôi và dạy cho tốt. Chính vì ít con cái, nên bố mẹ lại càng có xu hướng chiều chuộng, bao bọc các con một cách quá cẩn thận. Chúng ta luôn nghĩ trẻ như một "sinh linh bé nhỏ" và cần được sự chăm sóc chu đáo về mọi mặt. Nhiều con đã đến tuổi đi học mẫu giáo, nhưng việc đơn giản nhất như mặc quần áo, tự ăn cơm... vẫn phải để bố mẹ làm giúp. Đây không phải lỗi của các con, mà xuất phát từ chính bản thân bố mẹ, đôi khi muốn tốt cho con nhưng lại vô tình hại con, khiến con trở thành một đứa trẻ phụ thuộc.

Khác với bố mẹ Việt, người Mỹ luôn cho rằng cần phải rèn luyện tính tự lập cho trẻ từ tấm bé, nó không những giúp trẻ độc lập hơn mà còn là điều kiện tốt để trẻ phát triển về sau này đồng thời nó còn giúp ích được cho người lớn. Vì thế, ngay từ khi trẻ một tuổi rưỡi, họ đã bắt đầu dạy cho trẻ các kỹ năng tự phục vụ bản thân. Trẻ con Mỹ sẽ phải học cách tự phục vụ chính bản thân mình ngay từ khi còn rất nhỏ như buộc dây giầy, mặc quần áo, rửa bát, đánh răng... Đó là lí do dễ hiểu khi chúng ta thấy mẹ Mỹ nuôi con nhàn hơn mẹ Việt.

Chế độ dinh dưỡng: có gì ăn nấy

Ở Mỹ, cha mẹ luôn áp dụng cho trẻ theo một chế độ ăn nhất định, nói không với việc "kén cá chọn canh", bố mẹ ăn gì thì trẻ cũng phải ăn nấy. Ngược lại với mẹ Mỹ, mẹ Việt luôn lên thực đơn riêng cho trẻ, họ quan niệm rằng trẻ cần được ăn những mon ăn bổ dưỡng nhất và đầy đủ nhất.

Trong bữa ăn, khi trẻ nhất quyết không chịu ăn thì mẹ Việt sẽ dùng mọi cách để ép con ăn cho bằng được, vì họ nghĩ việc con bỏ bữa là một việc làm không đúng, dễ gây hảnh hưởng xấu đến sức khỏe. Nhưng mẹ Mỹ thì không, họ không hề ép buộc con, nếu chúng không muốn ăn nữa thì cũng không sao, hãy cứ đến khi đói thì chúng sẽ tự biết đường tìm đến đồ ăn.

Ở Mỹ hay một số nước phương Tây khác, cha mẹ cho trẻ ăn phomat (phomai) từ rất sớm nhưng mẹ Việt lại cho rằng việc sử dụng phomat sẽ rất dễ khiến trẻ mắc bệnh béo phì và không có chất dinh dưỡng.

Thói quen ngủ: nói không với việc ôm ấp con ngủ

Bố mẹ Mỹ thường có quy định rất nghiêm về giờ giấc cũng như thói quen ngủ của trẻ. Nếu bố mẹ Việt Nam hay tạo cho con các thói quen như trẻ phải được nằm võng, bế đu đưa, ngậm ti bình... mới ngủ thì mẹ Mỹ lại khác. Họ không đồng tình với cách làm này vì họ không gieo rắc các thói quen xấu cho con, họ quan niệm rằng một khi đã tạo thói quen xấu thì về sau rất khó khăn xây dựng được thói quen tốt.

Ở Việt Nam, trẻ dưới 2-3 tuổi vẫn có thể ngủ chung với bố mẹ, sau đó ngủ ở phòng riêng, hoặc nếu điều kiện không cho phép, để bé ngủ cùng phòng nhưng riêng giường. Trẻ em Mỹ tự ngủ một mình từ rất sớm mà không cần đến sự trợ giúp của bố mẹ. Khi mới bắt đầu ngủ một mình, các bé cũng khóc vì vì đã quen và muốn được bế, được ôm, được đung đưa để giúp đi vào giấc ngủ. Trong hoàn cảnh này, nếu mẹ Việt vội vàng vào chạy ôm bế con thì mẹ Mỹ lại thản nhiên để con khóc như vậy trong vòng 5 phút sau đó mới chạy vào phòng vỗ về nhưng tuyệt đối không bế con lên, bởi vì bé cần học được cách tự ru mình vào giấc ngủ.

Trong lúc ngủ khi các bé thức giấc thì mẹ Việt và Mỹ xử trí ra sao. Đương nhiên, mẹ Việt sẽ lại ôm, vỗ về, đung đưa hát ru, cho uống sữa... để con nhanh chóng quay lại giấc ngủ. Nhưng mẹ Mỹ thì không. Họ nhất quyết không làm như vậy vì đây là thời điểm quan trọng để bé học cách tự vỗ về mình ngủ trở lại. Đó chính là lí do mà các mẹ Mỹ có thể ngủ một mạch đến sáng còn mẹ Việt thì một đêm phải thức dậy rất nhiều lần.

Đòi hỏi của con: Nói không

Đây là một trong những khác biệt trong cách nuôi dạy con của người Mỹ so với Việt. Thông thường cha mẹ Việt thường thể hiện tình yêu con ra ngoài, đôi khi hơi thái quá. Họ luôn chiều theo ý con, nếu con không thích sẽ không làm hoặc con đòi cái gì sẽ cho cái đó. Tuy nhiên chính cách thể hiện tình yêu này lại khiến trẻ có tính ích kỷ, học đòi và sinh ra tính "có voi đòi tiên". Đó là lí giải tại sao khi mẹ cho con các con đi mua sắm cùng, các con sẽ thi nhau đòi hỏi mọi thứ.

Ngược lại, mẹ Mỹ luôn lạnh lùng và vô tình trước mỗi đòi hỏi của con. Khi các con muốn một thứ gì đó, mẹ Mỹ phải thấy đó thực sự là điều cần thiết thì mới gật đầu đồng ý cho con.

Kỉ luật: Không hề có đòn roi

Khi các con mắc lỗi sai hay làm bất cứ một việc gì không đúng, bố mẹ Việt thường dùng đòn roi hay những lời nói nặng nề để chỉnh đốn lại con. Còn ở Mỹ, đòn roi không hề có. Thay vì la mắng, đánh đập, bố mẹ Mỹ trừng phạt con bằng nhiều hành động tích cực và lí trí hơn.

Cấm túc là phương pháp phạt phổ biến nhất được sử dụng tại các gia đình Mỹ. Mỗi khi con mắc sai lầm gì, các bà mẹ sẽ không cho con ra ngoài chơi, yêu cầu con phải ngoan ngoãn ở nhà. Thời gian bị cấm túc sẽ phụ thuộc vào mức độ phạm lỗi mà con gây ra. Dù trẻ lớn hay nhỏ, một khi đã mắc lội đều bị cấm túc. Đi kèm với việc cấm túc, các bà mẹ Mỹ thường yêu cầu con làm việc nhà để "chịu phạt" vì lỗi lần mình đã gây ra. Sau mỗi lần như vậy, không chỉ giúp trẻ hối lội mà còn rèn luyện cho con biết tự làm việc nhà.

Ngoài hình thức đó, bố mẹ Mỹ sẽ thẳng tay cắt tiền tiêu vặt của trẻ khi chúng mắc lỗi, nhưng bù lại, họ biết cách động viên khuyến khích con bằng cách cho con tự làm việc nhà và trả công theo đúng mức độ làm việc của con. Mẹ Mỹ luôn có một ý nghĩ tích cực rằng đánh đòn có thể khiến con đau, nhưng chúng chỉ đau lúc ấy. Đối với các bạn nhỏ, tước bỏ những thú vui, sở thích của con khi con làm sai còn hiệu quả hơn là dùng đòn roi. Những "đặc quyền" mẹ tước phụ thuộc vào từng sở thích cụ thể của con, đó có thể là không cho xem tivi, dùng máy tính, đi chơi nhà hàng xóm...

Ý kiến của con: tôn trọng ý kiến và quyết định của con

Một khác biệt nữa trong cách nuôi dạy con của người Mỹ so với người Việt được thể hiện ở vấn đề tôn trọng ý kiến của con. Bố mẹ Việt luôn nghĩ "con còn nhỏ nên không biết gì để có thể can thiệp vào mọi việc của gia đình". Chính vì ý nghĩ có phần cổ quái đó, hầu như trẻ Việt luôn bị áp đặt theo các ý kiến của bố mẹ. Ngay từ việc chọn trường học, hay những sở thích, ham muốn của mình, trẻ cũng phải chờ đợi sự phê duyệt của người lớn.

Trẻ Mỹ thì khác, các con được phép đưa ra ý kiến cá nhân và luôn nhận được sự tôn trọng của người lớn. Không những vậy, bố mẹ Mỹ cũng có một hành vi tốt mà chúng ta nên học tập đó là luôn luôn hỏi ý kiến của con trước khi làm bất cứ một việc gì. Điều đó cho thấy họ luôn coi trọng và nhận thức rõ vai trò của con cái trong mọi việc.

Thái độ giáo dục: Tự do làm những gì mình thích

Bố mẹ Việt luôn thực thi chính sách nghiêm khắc, cấm đoán, ép buộc trong chiến dịch giáo dục con cái. Chỉ vì lo lắng cho con một cách thái quá, các mẹ sẵn sàng can thiệp vào mọi hoạt động của con, thay vì cho con được tự do làm theo những điều mình thích thì chúng phải sống và lựa chọn dựa trên ý kiến của bố mẹ. Điêu này khiến các con không được tự do sáng tạo và khám phá những điều mà mình mong muốn.

Bố mẹ Mỹ thì khác, họ dường như lúc nào cũng sợ việc cấm cản con cái sẽ hạn chế sự sáng tạo của chúng. Thế nên, họ để con cái tha hồ tung hoành, làm bất kỳ những điều gì chúng muốn. Với cách giáo dục thoải mái này, trẻ con Mỹ sẽ có nhiều cơ hội được thể hiện cá tính cũng như được va chạm với những điều mà bản thân mình thích. Không những vậy, việc được tự do tung hoành, vui chơi sẽ là điều kiện tuyệt vời để trẻ Mỹ được tiếp xúc với nhiều điều mới mẻ và thú vị xung quanh cuộc sống.

Monday, March 27, 2017

Trong 1 gia đình hay một đất nước , người đứng đầu phải có tầm nhìn xa thì con cái và người dân mới thích ứng với thực tế của cuộc sống , ko thua sút thiên hạ . Hôm nay tôi giới thiệu về cách dạy con của một phụ nữ mỹ : bà đã tạo một 'hành trang' đầy đủ để chúng thích ứng khi vào đời .-- Tài .

------------

Tại sao tôi khuyến khích con tôi du lịch một mình .
Cathy Brown
https://matadornetwork.com/read/encourage-young-kids-travel-alone/
Tôi ko bao giờ là 1 phụ huynh trực thăng * (helicopter parent) . Do đó tôi quản lý việc du lịch của các con cũng như vậy - thụt lui về phía sau và tin tưởng một cách có ý thức (conscientiously) vào khả năng , sự chính chắn (maturity) , và suy nghĩ thông thường của chúng để chúng có thể bảo vệ (fend for) cho chính chúng trên đường đi . Và cuối cùng , bạn thấy : chúng bước tới và chứng tỏ cho mọi ng thấy chúng ko sợ hãi , có khả năng , chính chắn , và là những du khách với đầy đủ suy nghĩ thông thường - có thể làm nhiều việc hơn là chỉ tự lo cho chúng .
Các con nhỏ và tôi sống tại Argentina , Nam Mỹ trong khi ba nó sống tại Michigan . Ngay từ lúc chúng ở tuổi 5 , 7 , và 9 , khi chúng về Mỹ để thăm ba , tôi bỏ chúng ở phi trường và chúng bay về Mỹ một mình . Hảng máy bay hoàn toàn chịu trách nhiệm , nhưng trong 14 g bay và các trạm trung chuyển , chúng phải tự giải trí và ở bên nhau . Tôi có thể bay với chúng , nhưng tôi ko làm vì nhiều lý do - điều quan trọng nhứt là khi tập cho chúng quen du lịch một mình , tôi cảm thấy rằng tôi đã giúp chúng trở thành những du khách dầy dạn - biết học cách thư giản và tự tin trên đường bay .
Khi chúng tôi thăm bạn ở Buenos Aires , con gái 14 t muốn xem phim trong TP và tôi thì ko thích đi , tôi bảo nó đi một mình . Khi nó nói ko biết đường , tôi chỉ cho nó dùng bản đồ để biết phải dùng trạm tàu điện ngầm nào , hay xe bus nào . Tôi luôn luôn cho nó đủ tiền để trong trường hợp khẩn cấp , nó có thể kêu xe taxi , lên xe về nhà tôi ; nhưng nó chưa bao giờ gặp vấn đề gì khi đi một mình . Tôi rất thích khi biết rằng trong bất cứ TP lớn nào mà nó đến , nó ko có cảm giác choáng ngợp (overwhemed) - với điều kiện nó chỉ cần chút ít chuẩn bị trước và để ý chung quanh . Không khó như việc phóng hỏa tiển .
Khi con gái 16 t muốn đi Bariloche - 2 giờ xe bus từ tp tôi đang sống , rất náo nhiệt (busy) và kích động (exciting) cho một tuổi teen hơn là ở đây , tôi liền cho phép nó đi xe bus , với hai điều kiện . Nó cần liên lạc với tôi đều đặn (every-once-in-a-while) với tin nhắn qua phone , và nó luôn có trên người thông tin về 1 gia đình quen tôi tại tp đó .
Trong khi gia đình hổ trợ tôi , tôi bị 'ném đá' (get a lot of crap) từ các phụ huynh khác vì lối dạy con "vô trách nhiệm" này ! Nhưng tôi quan niệm rằng : bổn phận làm mẹ là nuôi dạy các con trở nên những ng trưởng thành có trách nhiệm (thoughtful) , sống hết lòng (conscientious) , và có năng lực . Nếu chúng chưa bao giờ được thử thách (test) khi còn nhỏ trong 1 môi trường an toàn , nếu chúng chưa bao giờ được giao cho những ví dụ tích cực/tốt và sau đó được cha mẹ tin tưởng để tự chúng thực hành các bài học này , tại sao tôi lại trông chờ chúng sẽ trở thành 1 ng trưởng thành ở tuổi 18 chỉ qua 1 đêm ? Tôi đã thấy nhiều ng lớn trong các tình huống lúc du lịch khi ko biết làm cách nào để đón xe bus, hay hoảng hốt (freak out) khi phải đổi trạm cuối ở một phi trường lớn . Tôi từng thấy các du khách đeo nữ trang hào nhoáng (flashy) và máy ảnh đắc tiền quanh cổ vào các khu tối như địa ngục (shady-as-hell) ở Rio và ngờ nghệch ko hiểu tại sao họ bị cướp . Tôi thấy nhiều ng lớn muốn du lịch Nhật , nhưng vì ko biết tiếng Nhật nên chưa bao giờ đi Nhật .
Mục tiêu dạy con của tôi là giúp các con nhỏ cảm thấy như ở nhà dù chúng ở nơi đâu trên thế giới . Tôi ko muốn nỗi sợ hãi của điều ko biết (the unknown) khiến chúng mất đi các cơ hội để du lịch , dù cho là đi học một đại học ở vùng đất xa xôi hay nhận công việc mà chúng muốn (nhưng phải đến làm việc ở Romania) . Tôi muốn chúng xem việc nhảy lên 1 máy bay hay khám phá 1 tp mới là một điều gì dễ dàng và đơn giản (something fairly straightforward and simple) . Tôi muốn giúp chúng trở nên tự tin một cách sâu sắc nơi chúng nó .
Đối với tôi , thà để con tôi du lịch một mình trong 1 môi trường an toàn tương đối - mà tôi có thể điều khiển (managed context) - còn hơn quyết định mọi thứ giùm chúng , làm cho chúng thấy rằng tôi đã ko tin chúng có thể tự mình có những quyết định đúng , và rồi một ngày nào đó sẽ để chúng "tự bơi" vào đời và trông chờ mọi thứ sẽ tốt đẹp đến với chúng .
Dịch xong lúc 21:20 tối 273/17 .
* Phụ huynh quá lo lắng bảo vệ con , khiến chúng mất khả năng tự lập .