Việc cty General Motors (GM) Hàn quốc đóng cửa nhà máy lắp ráp tại Gunsan sẽ tác động tiêu cực đến sinh kế của hàng ngàn cư dân trong vùng .
Do đó CP Hàn và GĐ của phân bộ điều hành quốc tế của GM đã gặp để thảo luận giải pháp tái cấu trúc .
Thứ ba tuần qua , hảng này đã thông báo kế hoạch đóng cửa nhà máy ở Gunsan , tỉnh Jeollabuk-do trước cuối tháng Năm .
Điều này đã dấy lên tranh cải ồn ào , với nhiều tiếng nói
chống đối kế hoạch này khi nói rằng nó sẽ có khả năng tác động đến hàng chục ngàn người , đặc biệt tại khu vực Gunsan .
Barry Engle , Phó CT và CT của GM quốc tế , hiện ở Hàn , gặp các viên chức Hàn để thảo luận các phương pháp tái cấu trúc để làm sống lại GM Hàn quốc .
Cty đặt tại Detroit này đã đề nghị đầu tư 2.8 tỉ đô trong thập niên tới vào chi nghánh Hàn quốc của họ , và đã yêu cầu CP Hàn
bôm tiền để đầu tư , ... thông qua NH nhà nước Korea Development Bank , sẽ có thể đầu tư khoảng 476 triệu đô .
BT thương mại Hàn Paik Un-gyu nói ngày thứ Tư rằng CP đã yêu cầu một kiểm toán đối với quản lý "mờ ám" (thiếu minh bạch) của cty này , và rằng 1 "kế hoạch kinh doanh chi tiết" phải được lập ra (devise) trước khi có bất cứ xác nhận , vì một số tiền thuế của dân lớn lao như vậy ko thể chi tiêu dựa vào những điều khoảng mơ hồ (vague) . (Chỉ có những CP do dân bầu mới hành xử như vậy vì họ có trách nhiệm giải trình /accountability trước dân .-- Tài) .
"Do đó điểm mấu chốt ko phải là số tiền , mà là tính cạnh tranh (competitiveness) của hảng GM Hàn quốc . Do đó CP phải có xác nhận của cty này về làm thế nào để các nhà máy GM Hàn quốc có tính cạnh tranh."
Trước đây cty này đã đề nghị "hoán đổi nợ bằng vốn cổ phần" (debt-for-equity swap) trị giá 2.2 tỉ đô để có hổ trợ về tài chánh và ưu đải về thuế từ Seoul .
Họ cũng đã đề nghị đưa ra 2 mẫu xe mới sản xuất ở Hàn , và duy trì mức sản xuất 500.000 chiếc năm . Tuy nhiên , các chuyên gia nói điều này ko dễ .
"Nên hiểu rằng số xe mà hảng này bán tại Hàn hay thị trường toàn cầu , ... bởi vì 80/100 sản phẩm của hảng này nhằm xuất khẩu , do vậy nếu nói rằng bán được 500.000 xe tại Hàn là ko khả thi."
Các chuyên gia thêm rằng muốn duy trì mức sản xuất 500.00 xe cho nhu cầu trong nước thì (GM) cũng phải tái cấu trúc ba nhà máy còn lại của họ tại Hàn . Một thỏa thuận giửa CP và cty này hy vọng sẽ có được trong tháng tới .
Dịch từ đài : Arirang News
Nói thêm : Ngoài nhà máy ở Gunsan , cty này có 3 nhà máy khác .
Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc . . . (Lời Mở Đầu Của Tuyên Ngôn Độc Lập Mỹ)
Showing posts with label mỹ quốc. Show all posts
Showing posts with label mỹ quốc. Show all posts
Wednesday, February 21, 2018
Monday, February 5, 2018
Sunday, November 12, 2017
Mỹ ngừng cấp visa do quá nhiều dân Trung Quốc đăng ký EB-5
Nguồn : minhbao.net
![]() |
| Các du khách Trung Quốc đang tìm cách mở rộng chân trời của họ. |
Hoa Kỳ vừa phải ngừng chương trình cấp visa đầu tư thường niên theo diện EB-5 trong năm thứ hai liên tiếp do nhận được quá nhiều đơn của người giàu Trung Quốc.
Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vừa thông báo, kể từ tháng 5/2015, sẽ không còn chỗ trong chương trình EB-5 đối với người Trung Quốc cho đến hết năm tài khóa của chính phủ Mỹ vào 30/9.
Được biết đến với tên gọi EB-5, chương trình di cư đãi ngộ thẻ xanh cho người nước ngoài đầu tư ít nhất 500.000 USD và tạo 10 việc làm tại nước Mỹ. Chương trình hạn chế số visa cấp phép hàng năm tại con số 10.000 và hồi tháng 8 năm ngoái là lần đầu tiên có lượng cầu vượt quá hạn mức.
Năm nay, số lượng visa được cấp còn hết sớm hơn năm ngoái, cho thấy ngày càng nhiều nhà giàu Trung Quốc muốn sang định cư tại Mỹ, đặc biệt sau khi Canada kết thúc chương trình tương tự vào năm 2014.
Danh sách xếp hàng chờ cấp visa theo EB-5 dự tính kéo dài từ 2 tới 3 năm mới giải quyết xong, theo hãng luật Greenberg Traurig.
Hiện có 13.000 đơn xin cấp visa đầu tư đang bị treo. Con số lớn như vậy phản ánh nguyện vọng đặc biệt của các nhà đầu tư Trung Quốc để được cấp thẻ xanh cho con cái mình, theo luật sư chuyên về di cư Bernard Wolfsdorf tại Wolfsdorf Rosenthal. Trẻ con chỉ có thể được cấp visa phụ thuộc thông qua bố mẹ là nhà đầu tư theo diện EB-5 nếu chúng từ 21 tuổi trở xuống vào thời điểm được phê duyệt.
“Nhiều người nộp đơn xin cấp visa đầu tư để con cái họ có cơ hội học những trường tốt nhất tại Mỹ”, ông Wolfsdorf nói.
Năm 2014, có tới 90% số visa theo chương trình EB-5 được cấp cho người Trung Quốc so với chỉ khoảng 13% vào 2004, theo số liệu chính phủ do CNNMoney tổng hợp.
Năm ngoái, số visa đầu tư cấp cho công dân Trung Quốc là 8.308, phản ánh mức tăng vọt sau mỗi 1 thập kỷ trước đó, khi mà chỉ có 16 visa được phát hành.
Đối với người giàu Trung Quốc, thẻ xanh giống như chiếc vé để ra khỏi đất nước này, cũng là con đường trốn thoát không khí ô nhiễm trầm trọng và nhằm lựa chọn nền giáo dục tiên tiến hơn.
Chiến dịch bài trừ tham nhũng trên diện rộng do Chủ tịch Tập Cận Bình khởi xướng cũng khiến nhiều người giàu Trung Quốc lo sợ.
Giới nghiên cứu cho rằng, các nhà đầu tư theo chương trình di cư đã bổ sung một nguồn vốn quan trọng cho nước Mỹ, đặc biệt vào thời hậu khủng hoảng tài chính, để bơm vào nền kinh tế hàng tỷ USD, tạo nhiều việc làm và các dự án lớn.
Ngoài ra, dân di cư giàu có cũng đóng góp cho kinh tế nước láng giềng bằng việc mua nhà cửa, xe hơi, chi trả phí học hành của con họ.
Tuy nhiên chương trình cũng vấp phải nhiều chỉ trích. Vài người cho rằng nó là một cách thức rẻ tiền để giới nhà giàu trên toàn cầu mua bán quyền công dân. Số khác nói EB-5 có quá nhiều quan liêu và tin rằng nó không được quản lý đúng mực để ngỏ cơ hội cho tội phạm lợi dụng.
Bộ Tư pháp Hoa Kỳ vừa cáo buộc ít nhất một cặp vợ chồng Trung Quốc đã gian lận khi đăng ký xin cấp visa qua EB-5.
Hồi tháng 3/2015, chính phủ Hoa Kỳ đã bắt giữ Thạch Lan Triều, vợ cũ của một cựu quan chức Trung Quốc họ Kiều vì tội rửa tiền và mạo danh khi xin định cư tại Mỹ. Bộ Tư pháp cũng cho biết, vợ chồng bà Thạch đã mua sắm bất động sản ở Mỹ để rửa tiền thông qua một cơ sở dự trữ lúa mạch tầm cỡ mà ông Kiều từng quản lý trong 13 năm.
Tính đến ngày 27/3 vẫn chưa bắt được ông Kiều, Bộ Tư pháp Hoa Kỳ thông báo.
Biên dịch từ CNN
Labels:
di dân đến mỹ,
diện EB-5,
mỹ quốc,
NƯỚC MỸ,
trung quốc
Thursday, September 21, 2017
6 GIÁ TRỊ MỸ KHÔNG MUA ĐƯỢC BẰNG TIỀN.
1. Ca sĩ Madonna từng nhổ nước bọt vào mặt một bà cụ, lập tức tòa án Liên bang phán quyết cô phải bồi thường 5 triệu đô-la Mỹ (khoảng 113 tỷ VNĐ) cho bà lão.
Quan tòa nói, sở dĩ mức phạt nặng như vậy không phải bởi miếng nước bọt đó đã mang đến tổn thương lớn ngần nào cho bà cụ. Lý do là với những người có tiền như Madonna nếu chỉ phạt bồi thường 50 nghìn đô-la, lần sau cô ấy chắc chắn sẽ tái phạm. Có thể cô ấy cũng sẽ gây tổn thương cho hơn 10 người khác nữa.
2. Ở Mỹ, không có một hãng truyền thông nào thuộc về chính phủ. Bởi vì pháp luật nước Mỹ quy định, không thể lấy tiền của dân chúng để dát vàng cho mình mà lừa mị, mê hoặc dân chúng.
Kênh truyền thông duy nhất mà chính phủ Mỹ bỏ vốn làm chủ là đài phát thanh VOA của Mỹ, nhưng nó không được phép phát sóng trên đất Mỹ. Trong con mắt của người Mỹ, dư luận nên phải là tự do, nhiều nguồn, muôn hình muôn vẻ, thậm chí là mâu thuẫn lẫn nhau.
3. Nước Mỹ coi trẻ em là tài sản quý báu của quốc gia, trẻ em được pháp luật che chở cẩn thận. Nếu bạn không có tiền gửi con ở nhà trẻ, chính phủ sẽ chi trả, hoặc không có tiền mua sữa bột, chính phủ cũng sẽ chu cấp. Ngoài ra còn có nhiều chính sách đặc biệt trợ cấp cho phụ nữ mang thai, sản phụ thu nhập thấp và trẻ em chưa đến 5 tuổi.
Các gia đình thu nhập thấp có thể nhận được bữa cơm dinh dưỡng sáng và trưa miễn phí. Nếu bạn không có tiền thuê nhà, chính phủ sẽ chi trả, hơn nữa quy định trẻ nhỏ cần phải có phòng ngủ riêng. Ở nước Mỹ, bạn sẽ không bao giờ bắt gặp hình ảnh trẻ em đi xin ăn.
Có một bà mẹ mải mê bận rộn việc nhà, nhất thời không để ý trông con. Đứa con chẳng may ngã xuống bể bơi chết đuối. Trong lúc người mẹ đang đau khổ không thôi thì bất ngờ nhận được giấy triệu tập của tòa án.
Lý do mà tòa án đưa ra vô cùng đơn giản, bà đã không làm hết trách nhiệm của một người giám hộ nên sẽ phải đối mặt với việc bị tuyên án. Điều đó cũng giúp cảnh tỉnh ý thức chăm sóc con trẻ cho hàng triệu người mẹ khác.
Người Mỹ quan niệm, một đứa trẻ trước hết thuộc về bản thân nó. Đứa trẻ đó mang theo vô số quyền lợi sống vốn có trong xã hội này. Không kể là bản thân nó có ý thức được hay không, không kể là nó có thể lớn lên thành người hay không, xã hội này có tầng tầng pháp luật để bảo vệ nó.
4. Ở nước Mỹ, người dân có bệnh thì bệnh viện cần phải điều trị trước, sau đó mới gửi hóa đơn viện phí đến nhà bệnh nhân. Nếu bạn không gánh nổi khoản tiền trị liệu thì các tổ chức từ thiện hoặc chính phủ sẽ ‘ra mặt’ giải quyết. Trong trường hợp người nghèo khó chỉ vì không có tiền chi trả viện phí mà bệnh viện ngưng điều trị thì những người có liên quan sẽ bị chất vấn và nhận chế tài của pháp luật.
5. Trong chiến tranh vùng Vịnh lần thứ hai (nổ ra vào tháng 3/2003), quân Mỹ huy động lực lượng quân sự lớn mạnh tấn công tầm xa trong sa mạc. Quân đội của nhà độc tài Saddam Hussein binh bại như núi đổ, nhếch nhác bỏ chạy. Lúc này, trong cát bụi mịt trời, một chiếc xe vận tải của quân Mỹ mất phương hướng, lạc vào trận địa của quân địch.
Người lái xe là một nữ quân nhân tên Lira, bị thương và bị địch bắt giữ làm con tin để uy hiếp quân Mỹ. Cô bị nhốt ở một nơi hẻo lánh bí mật và bị canh giữ sát sao. Vì để cứu Lira, quân Mỹ đã huy động đội đột kích Hải Báo tấn công mãnh liệt khiến quân địch mất phương hướng, hoảng loạn tan vỡ.
Chỉ trong thời gian mấy phút, quân Mỹ đã giải cứu thành công Lira. Cô nhanh chóng được đưa về hậu phương điều trị. Chiến tranh kết thúc, Lira cùng với hai binh sĩ Mỹ từng bị bắt giữ khác trở về quê nhà và được chào đón như những người anh hùng.
6. Điều được giảng trong “Tuyên ngôn độc lập” của Mỹ không phải là quần thể, quốc gia, thậm chí không hề giảng đến dân chủ. Điều được giảng là 3 quyền lợi lớn: quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Ba quyền lợi này đều là quyền lợi của cá nhân, không phải là quyền lợi của quần thể hay quốc gia
P/s...: Những quyền lợi này có được ngay từ khi công dân Mỹ vừa mới sinh ra, chứ không phải do ai ban tặng. Mặt khác, những quyền lợi này có thể bảo vệ cá nhân, khiến họ không phải chịu đựng sự xâm hại của bất cứ ai. Chỉ có kiến lập trên cơ sở quyền lợi cá nhân, mọi người mới có thể có được một xã hội tự do chính nghĩa, tôn nghiêm và bình đẳng .
1. Ca sĩ Madonna từng nhổ nước bọt vào mặt một bà cụ, lập tức tòa án Liên bang phán quyết cô phải bồi thường 5 triệu đô-la Mỹ (khoảng 113 tỷ VNĐ) cho bà lão.
Quan tòa nói, sở dĩ mức phạt nặng như vậy không phải bởi miếng nước bọt đó đã mang đến tổn thương lớn ngần nào cho bà cụ. Lý do là với những người có tiền như Madonna nếu chỉ phạt bồi thường 50 nghìn đô-la, lần sau cô ấy chắc chắn sẽ tái phạm. Có thể cô ấy cũng sẽ gây tổn thương cho hơn 10 người khác nữa.
2. Ở Mỹ, không có một hãng truyền thông nào thuộc về chính phủ. Bởi vì pháp luật nước Mỹ quy định, không thể lấy tiền của dân chúng để dát vàng cho mình mà lừa mị, mê hoặc dân chúng.
Kênh truyền thông duy nhất mà chính phủ Mỹ bỏ vốn làm chủ là đài phát thanh VOA của Mỹ, nhưng nó không được phép phát sóng trên đất Mỹ. Trong con mắt của người Mỹ, dư luận nên phải là tự do, nhiều nguồn, muôn hình muôn vẻ, thậm chí là mâu thuẫn lẫn nhau.
3. Nước Mỹ coi trẻ em là tài sản quý báu của quốc gia, trẻ em được pháp luật che chở cẩn thận. Nếu bạn không có tiền gửi con ở nhà trẻ, chính phủ sẽ chi trả, hoặc không có tiền mua sữa bột, chính phủ cũng sẽ chu cấp. Ngoài ra còn có nhiều chính sách đặc biệt trợ cấp cho phụ nữ mang thai, sản phụ thu nhập thấp và trẻ em chưa đến 5 tuổi.
Các gia đình thu nhập thấp có thể nhận được bữa cơm dinh dưỡng sáng và trưa miễn phí. Nếu bạn không có tiền thuê nhà, chính phủ sẽ chi trả, hơn nữa quy định trẻ nhỏ cần phải có phòng ngủ riêng. Ở nước Mỹ, bạn sẽ không bao giờ bắt gặp hình ảnh trẻ em đi xin ăn.
Có một bà mẹ mải mê bận rộn việc nhà, nhất thời không để ý trông con. Đứa con chẳng may ngã xuống bể bơi chết đuối. Trong lúc người mẹ đang đau khổ không thôi thì bất ngờ nhận được giấy triệu tập của tòa án.
Lý do mà tòa án đưa ra vô cùng đơn giản, bà đã không làm hết trách nhiệm của một người giám hộ nên sẽ phải đối mặt với việc bị tuyên án. Điều đó cũng giúp cảnh tỉnh ý thức chăm sóc con trẻ cho hàng triệu người mẹ khác.
Người Mỹ quan niệm, một đứa trẻ trước hết thuộc về bản thân nó. Đứa trẻ đó mang theo vô số quyền lợi sống vốn có trong xã hội này. Không kể là bản thân nó có ý thức được hay không, không kể là nó có thể lớn lên thành người hay không, xã hội này có tầng tầng pháp luật để bảo vệ nó.
4. Ở nước Mỹ, người dân có bệnh thì bệnh viện cần phải điều trị trước, sau đó mới gửi hóa đơn viện phí đến nhà bệnh nhân. Nếu bạn không gánh nổi khoản tiền trị liệu thì các tổ chức từ thiện hoặc chính phủ sẽ ‘ra mặt’ giải quyết. Trong trường hợp người nghèo khó chỉ vì không có tiền chi trả viện phí mà bệnh viện ngưng điều trị thì những người có liên quan sẽ bị chất vấn và nhận chế tài của pháp luật.
5. Trong chiến tranh vùng Vịnh lần thứ hai (nổ ra vào tháng 3/2003), quân Mỹ huy động lực lượng quân sự lớn mạnh tấn công tầm xa trong sa mạc. Quân đội của nhà độc tài Saddam Hussein binh bại như núi đổ, nhếch nhác bỏ chạy. Lúc này, trong cát bụi mịt trời, một chiếc xe vận tải của quân Mỹ mất phương hướng, lạc vào trận địa của quân địch.
Người lái xe là một nữ quân nhân tên Lira, bị thương và bị địch bắt giữ làm con tin để uy hiếp quân Mỹ. Cô bị nhốt ở một nơi hẻo lánh bí mật và bị canh giữ sát sao. Vì để cứu Lira, quân Mỹ đã huy động đội đột kích Hải Báo tấn công mãnh liệt khiến quân địch mất phương hướng, hoảng loạn tan vỡ.
Chỉ trong thời gian mấy phút, quân Mỹ đã giải cứu thành công Lira. Cô nhanh chóng được đưa về hậu phương điều trị. Chiến tranh kết thúc, Lira cùng với hai binh sĩ Mỹ từng bị bắt giữ khác trở về quê nhà và được chào đón như những người anh hùng.
6. Điều được giảng trong “Tuyên ngôn độc lập” của Mỹ không phải là quần thể, quốc gia, thậm chí không hề giảng đến dân chủ. Điều được giảng là 3 quyền lợi lớn: quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Ba quyền lợi này đều là quyền lợi của cá nhân, không phải là quyền lợi của quần thể hay quốc gia
P/s...: Những quyền lợi này có được ngay từ khi công dân Mỹ vừa mới sinh ra, chứ không phải do ai ban tặng. Mặt khác, những quyền lợi này có thể bảo vệ cá nhân, khiến họ không phải chịu đựng sự xâm hại của bất cứ ai. Chỉ có kiến lập trên cơ sở quyền lợi cá nhân, mọi người mới có thể có được một xã hội tự do chính nghĩa, tôn nghiêm và bình đẳng .
Chia sẽ lời bình luận của Roy Nguyen .
Fb Hiệp Tôn Hiep Ton That
Fb Hiệp Tôn Hiep Ton That
Wednesday, September 13, 2017
"Nước Úc đang giãy chết... he he! hay Nước Úc: 14 điều đáng ngại" của Ls Phạm Duy Khương/ baouc.com
(Bài viết rất hay . Đây là những nước có chế độ nghị viện Westminster vì từng là thuộc địa của đế quốc Anh - 1 trong những cái nôi của nền dân chủ trên thế giới - như Úc ,Tân tây Lan , CND , Hongkong , Singapore , Malaysia , v.v... Mỹ cũng từng là thuộc địa của Anh nhưng đã kháng chiến dành độc lập và cũng thừa hưởng phần nào nền dân chủ của Anh .- Tài)
"Bạn tôi vẫn hỏi là Visa vẫn còn sao không ở lại Úc thêm, tôi thì nghĩ thế là đủ. Nước Úc có gì đâu, toàn những điều ngang trái. Ai dự định sang Úc thì phải cân nhắc thật kỹ. Chuẩn bị về rồi nên cũng không thấy có gì để mất nên viết liều
.
1. Quan niệm về tình yêu và sex: ngược đời
Dạo này có đọc thông tin một bạn trẻ gì đó của Việt Nam tự tin, hiên ngang tuyên bố 27 tuổi tự hào vẹn tròn trinh tiết. Nếu ở Úc thì suỵt, bạn nói nhỏ chuyện này thôi, hoặc nếu nói thì bảo mình 18 đôi mươi thôi. Thanh niên Úc thiếu thực tế lắm, họ chẳng thèm cân đo vấn đề này đâu. Thậm chí sẽ tỏ ra rụt rè nếu biết thông tin này. Tôi từng hoảng hốt khi mấy anh bạn Úc bô bô cái mồm là trước khi trở thành bạn gái tao, nàng từng yêu 2-3 anh và anh nào cũng có màn ngủ thân mật.
2. Hệ thống giao thông thật nhức mắt
Một hệ thống giao thông thừa chữ đến mức chỗ nào cũng thấy biển nhắc nhở quy định về tốc độ cho phép từng đoạn, chỗ được phép đậu xe chi tiết từng mét một, thời gian đậu xe. Nhắc nhiều và chi tiết như vậy thì người ta học và nhớ luật làm gì nữa. Chưa kể, làm giảm ngân sách khi nơi nào có gắn camera bắn Tốc độ, phạt vượt đèn đỏ, rẽ trái phải đều gắn cảnh báo từ trước đó 100-200m.
3. Kiến trúc nhà cửa: quá nguy hiểm
Nhà thiết kế không đâu vào đâu cả, đầy tính rủi ro. Nhìn đâu đâu cũng thấy những ngồi nhà vườn rộng, rào thưa và thấp, cửa kính thông thoáng. Thiết kế như vậy để mời trộm vào nhà.
4. Thầy giáo: rất đáng quan ngại
Giáo sư, tiến sĩ sao lại nói với học sinh hồn nhiên đến vậy. Cứ để học sinh ăn mặc áo ba lỗ, thiếu vải, quần đùi đến lớp. Chưa kể lại hay ăn quà trong lớp, vừa ăn nhồm nhoàm vừa trả lời thầy. Thầy cũng chẳng vừa khi ngồi lên bàn, chân đưa lên ghế, đôi khí chấm phá bằng dáng người vừa bước vào lớp vừa ăn chuối.
5. Cuộc sống sinh viên
Cuộc sống sinh viên thật khổ hết đường nói. Ở nhà đang là cành vàng, lá ngọc, cơm bưng, nước rót. Ấy vậy mà sang đây việc gì cũng kinh qua từ làm nấm, dọn vệ sinh, rửa bát, phục vụ bàn, một thời gian thì tuyên bố không cần bố mẹ cho tiền ăn, tiền nhà nữa. Làm thế bố mẹ buồn chết.
6. Xăng xe: rất mất ổn định
Đây là nguồn hàng thiết yếu thì phải ổn định thì lại cứ sáng nắng, chiều mưa. Rất là gây ức chế. Vừa mua hôm qua với giá $152/100 lít thì đùng cái hôm nay nhảy xuống $138/100 lít; ngày kia lại xuống $135/100 lít. Chưa kể, vừa mua ở trạm xăng này với giá $155/100 lít, đi được mấy trăm mét thấy trạm xăng khác giá rẻ hơn. Nghĩ mà tiếc.
7. Lý tưởng: thiếu
Gia đình Úc không biết tạo lý tưởng cho con cái. Họ không làm được cái như cha mẹ Việt Nam là mong con mình trở thành ông A, bà B. Họ không bảo con họ là học đi không thì sau này về làm công nhân, làm ruộng bởi nếu làm mấy cái đấy thì họ cũng thừa sống rồi. Thanh niên Úc cũng không quá mơ mộng về chính trị, họ suy nghĩ giản đơn lắm.
Gần đây cũng thấy ý kiến quan ngại là Việt Nam đang hình thành một lớp người lớn chưa trưởng thành khi 30 tuổi vẫn phải xin tiền bố mẹ để nuôi con mình. Úc tệ hơn, lớp người lớn 30 hoặc trên 30 chưa trưởng thành nhiều hơn nhiều, họ vẫn phải xin tiền nhà nước hàng tháng để nuôi con và bản thân mình. Cứ vậy bao giờ mới lớn chứ.
8. Không còn câu chuyện cổ tích
Thỉnh thoảng thấy báo Việt Nam có bài giới thiệu về các bác đại gia Việt Nam thường biết vượt lên hoàn cảnh khi trước đây phải làm phục vụ trong nhà hàng, chạy xe ôm, nuôi lợn. Những cái này mà giật tít bên Úc thì chẳng ai để ý vì thực chất một lượng lớn thanh niên Úc khi còn học cấp III hoặc đại học đều phải tự lập và bắt đầu kiếm tiền từ việc đứng bàn, rửa bát, phục vụ tại các quán đồ ăn nhanh, đưa pizza... Những người này không biết xấu hổ khi suốt ngày huyênh hoang kể về các công việc này. Thỉnh thoảng lại cười sung sướng. Đến là chịu với suy nghĩ ngược đời.
9. Đất: hoang phí
Kiến trúc hiện đại thì nhà nhà phải mọc lên, nhà máy, xí nghiệp khắp nơi. Như vậy mới không thấy phí đất đai. Nhìn Úc xem, thật là lãng phí, một vùng rộng lớn toàn cây cối, cỏ và chăn nuôi gia súc. Nhìn mà tiếc, mình mà được quy hoạch thì biến hết thành đất ở, khu công nghiệp.
10. Trẻ nhỏ: quá mạo hiểm với sức khoẻ
Trẻ nhỏ vừa khi mới sinh hoặc còn nhỏ là cần được chăm sóc, giữ gìn cẩn thận khỏi nắng, gió và bụi bẩn. Ngược đời ở Úc khi tôi thường bắt gặp trong các chuyến đi chơi xa hình ảnh những ông bố, bà mẹ mang con còn đỏ hỏn nằm trên đồi gió, lang thang trên biển. Làm vậy các cháu bị cảm nắng, cảm gió thì sao. Tiếp, trẻ nhỏ cho đi nhà trẻ là vấn đề hết sức nguy hại khi thấy các trò toàn tiếp xúc với cát, đất, cây cối. Về đến nhà nhìn mặt mũi, quần áo bám bẩn thôi rồi.
11. Vai trò đàn ông: tệ hại
Ở Việt Nam đàn ông sướng, sang đây cứ cạnh tranh với hết cái này đến cái kia mới được lưu ý. Đàn ông xếp sau trẻ nhỏ, đàn bà và ... chú chó đốm. Chưa kể, tôi thường bắt gặp những ông bố túi trước, túi sau đi trên đường, đi chợ, trong mỗi túi là một bé. Nhìn thương lắm.
12. Động vật: tình yêu động vật biến mất
Tôi vẫn thường có thói quen ngắm những chú chim trong lồng, trong vườn, trên cây khi ở Việt Nam. Tuy nhiên, thỉnh thoảng mới thấy nên lúc trước cứ thấy chim là tôi ngắm lấy được, chỉ ước tóm được một chú làm của riêng. Cái cảm giác này không còn khi hàng ngày phải nhường đường, phải tránh bom rơi từ chim. Chim chỗ nào cũng thấy, nhiều lúc doạ để chúng bay đi mà vô tác dụng. Tự nhưng tình yêu chim biến mất nhẹ nhàng như thế.
Tiếp đến, tôi cũng có thói quen khi tức cái gì thì đá thụng, đụng nia. Nạn nhân thường là con chó. Bên này nhiều lúc ức chế muốn đá cho con chó một cái nhưng chỉ sợ đá xong ức chế không hết mà lại đóng thêm tiền phạt. Và nữa, anh nuôi chó anh có thể nhịn đói nhưng để chó nhịn đói thì...
13. Xe oto:
Oto không còn là cái thể hiện sang chảnh nữa. Vậy thì đầu tư xe siêu sang làm gì khi nhà nhà oto, không ai quá chú trọng người kia đi xe gì. Thị trường mua bán oto thì tệ hại vô cùng. Việc mua bán oto đơn giản như mua một mớ rau. Việc đặt biển số xe của Úc cũng buồn cười. Ai cũng có thể nghĩ ra biển số và đề nghị cơ quan chức năng cấp theo như vậy. Ví dụ như SKU, LOVE, hihi, hana xyz. Làm như vậy thì biển số đẹp còn gì có ý nghĩa nữa. Gu thẩm mỹ kém thật.
14. Xếp hàng
Từng nghe thời bao cấp của Việt Nam thì hình ảnh xếp hàng nhận phần của mình là phổ biến. Ở Úc chắc giống Việt Nam thời lạc hậu ấy, đâu đâu cũng thấy người ta xếp hàng. Ở đời có hai cái không nên cản đó đói và buồn đi vệ sinh. Nhưng Úc lại làm chận cái quyền đó khi đến việc đi vệ sinh hoặc uống cốc cà phê, ăn cái bánh mà cũng phải xếp hàng.
Còn nhiều điều nữa mà tôi cũng không nghĩ được ra hết trong một lúc như thế này. Cứ để bao giờ có thời gian thì lại bổ sung tiếp vậy".
Nguồn: Facebook Luật Sư Pham Duy Khuong ( Du học sinh tại Melbourne)
Theo baouc.com
.
1. Quan niệm về tình yêu và sex: ngược đời
Dạo này có đọc thông tin một bạn trẻ gì đó của Việt Nam tự tin, hiên ngang tuyên bố 27 tuổi tự hào vẹn tròn trinh tiết. Nếu ở Úc thì suỵt, bạn nói nhỏ chuyện này thôi, hoặc nếu nói thì bảo mình 18 đôi mươi thôi. Thanh niên Úc thiếu thực tế lắm, họ chẳng thèm cân đo vấn đề này đâu. Thậm chí sẽ tỏ ra rụt rè nếu biết thông tin này. Tôi từng hoảng hốt khi mấy anh bạn Úc bô bô cái mồm là trước khi trở thành bạn gái tao, nàng từng yêu 2-3 anh và anh nào cũng có màn ngủ thân mật.
2. Hệ thống giao thông thật nhức mắt
Một hệ thống giao thông thừa chữ đến mức chỗ nào cũng thấy biển nhắc nhở quy định về tốc độ cho phép từng đoạn, chỗ được phép đậu xe chi tiết từng mét một, thời gian đậu xe. Nhắc nhiều và chi tiết như vậy thì người ta học và nhớ luật làm gì nữa. Chưa kể, làm giảm ngân sách khi nơi nào có gắn camera bắn Tốc độ, phạt vượt đèn đỏ, rẽ trái phải đều gắn cảnh báo từ trước đó 100-200m.
3. Kiến trúc nhà cửa: quá nguy hiểm
Nhà thiết kế không đâu vào đâu cả, đầy tính rủi ro. Nhìn đâu đâu cũng thấy những ngồi nhà vườn rộng, rào thưa và thấp, cửa kính thông thoáng. Thiết kế như vậy để mời trộm vào nhà.
4. Thầy giáo: rất đáng quan ngại
Giáo sư, tiến sĩ sao lại nói với học sinh hồn nhiên đến vậy. Cứ để học sinh ăn mặc áo ba lỗ, thiếu vải, quần đùi đến lớp. Chưa kể lại hay ăn quà trong lớp, vừa ăn nhồm nhoàm vừa trả lời thầy. Thầy cũng chẳng vừa khi ngồi lên bàn, chân đưa lên ghế, đôi khí chấm phá bằng dáng người vừa bước vào lớp vừa ăn chuối.
5. Cuộc sống sinh viên
Cuộc sống sinh viên thật khổ hết đường nói. Ở nhà đang là cành vàng, lá ngọc, cơm bưng, nước rót. Ấy vậy mà sang đây việc gì cũng kinh qua từ làm nấm, dọn vệ sinh, rửa bát, phục vụ bàn, một thời gian thì tuyên bố không cần bố mẹ cho tiền ăn, tiền nhà nữa. Làm thế bố mẹ buồn chết.
6. Xăng xe: rất mất ổn định
Đây là nguồn hàng thiết yếu thì phải ổn định thì lại cứ sáng nắng, chiều mưa. Rất là gây ức chế. Vừa mua hôm qua với giá $152/100 lít thì đùng cái hôm nay nhảy xuống $138/100 lít; ngày kia lại xuống $135/100 lít. Chưa kể, vừa mua ở trạm xăng này với giá $155/100 lít, đi được mấy trăm mét thấy trạm xăng khác giá rẻ hơn. Nghĩ mà tiếc.
7. Lý tưởng: thiếu
Gia đình Úc không biết tạo lý tưởng cho con cái. Họ không làm được cái như cha mẹ Việt Nam là mong con mình trở thành ông A, bà B. Họ không bảo con họ là học đi không thì sau này về làm công nhân, làm ruộng bởi nếu làm mấy cái đấy thì họ cũng thừa sống rồi. Thanh niên Úc cũng không quá mơ mộng về chính trị, họ suy nghĩ giản đơn lắm.
Gần đây cũng thấy ý kiến quan ngại là Việt Nam đang hình thành một lớp người lớn chưa trưởng thành khi 30 tuổi vẫn phải xin tiền bố mẹ để nuôi con mình. Úc tệ hơn, lớp người lớn 30 hoặc trên 30 chưa trưởng thành nhiều hơn nhiều, họ vẫn phải xin tiền nhà nước hàng tháng để nuôi con và bản thân mình. Cứ vậy bao giờ mới lớn chứ.
8. Không còn câu chuyện cổ tích
Thỉnh thoảng thấy báo Việt Nam có bài giới thiệu về các bác đại gia Việt Nam thường biết vượt lên hoàn cảnh khi trước đây phải làm phục vụ trong nhà hàng, chạy xe ôm, nuôi lợn. Những cái này mà giật tít bên Úc thì chẳng ai để ý vì thực chất một lượng lớn thanh niên Úc khi còn học cấp III hoặc đại học đều phải tự lập và bắt đầu kiếm tiền từ việc đứng bàn, rửa bát, phục vụ tại các quán đồ ăn nhanh, đưa pizza... Những người này không biết xấu hổ khi suốt ngày huyênh hoang kể về các công việc này. Thỉnh thoảng lại cười sung sướng. Đến là chịu với suy nghĩ ngược đời.
9. Đất: hoang phí
Kiến trúc hiện đại thì nhà nhà phải mọc lên, nhà máy, xí nghiệp khắp nơi. Như vậy mới không thấy phí đất đai. Nhìn Úc xem, thật là lãng phí, một vùng rộng lớn toàn cây cối, cỏ và chăn nuôi gia súc. Nhìn mà tiếc, mình mà được quy hoạch thì biến hết thành đất ở, khu công nghiệp.
10. Trẻ nhỏ: quá mạo hiểm với sức khoẻ
Trẻ nhỏ vừa khi mới sinh hoặc còn nhỏ là cần được chăm sóc, giữ gìn cẩn thận khỏi nắng, gió và bụi bẩn. Ngược đời ở Úc khi tôi thường bắt gặp trong các chuyến đi chơi xa hình ảnh những ông bố, bà mẹ mang con còn đỏ hỏn nằm trên đồi gió, lang thang trên biển. Làm vậy các cháu bị cảm nắng, cảm gió thì sao. Tiếp, trẻ nhỏ cho đi nhà trẻ là vấn đề hết sức nguy hại khi thấy các trò toàn tiếp xúc với cát, đất, cây cối. Về đến nhà nhìn mặt mũi, quần áo bám bẩn thôi rồi.
11. Vai trò đàn ông: tệ hại
Ở Việt Nam đàn ông sướng, sang đây cứ cạnh tranh với hết cái này đến cái kia mới được lưu ý. Đàn ông xếp sau trẻ nhỏ, đàn bà và ... chú chó đốm. Chưa kể, tôi thường bắt gặp những ông bố túi trước, túi sau đi trên đường, đi chợ, trong mỗi túi là một bé. Nhìn thương lắm.
12. Động vật: tình yêu động vật biến mất
Tôi vẫn thường có thói quen ngắm những chú chim trong lồng, trong vườn, trên cây khi ở Việt Nam. Tuy nhiên, thỉnh thoảng mới thấy nên lúc trước cứ thấy chim là tôi ngắm lấy được, chỉ ước tóm được một chú làm của riêng. Cái cảm giác này không còn khi hàng ngày phải nhường đường, phải tránh bom rơi từ chim. Chim chỗ nào cũng thấy, nhiều lúc doạ để chúng bay đi mà vô tác dụng. Tự nhưng tình yêu chim biến mất nhẹ nhàng như thế.
Tiếp đến, tôi cũng có thói quen khi tức cái gì thì đá thụng, đụng nia. Nạn nhân thường là con chó. Bên này nhiều lúc ức chế muốn đá cho con chó một cái nhưng chỉ sợ đá xong ức chế không hết mà lại đóng thêm tiền phạt. Và nữa, anh nuôi chó anh có thể nhịn đói nhưng để chó nhịn đói thì...
13. Xe oto:
Oto không còn là cái thể hiện sang chảnh nữa. Vậy thì đầu tư xe siêu sang làm gì khi nhà nhà oto, không ai quá chú trọng người kia đi xe gì. Thị trường mua bán oto thì tệ hại vô cùng. Việc mua bán oto đơn giản như mua một mớ rau. Việc đặt biển số xe của Úc cũng buồn cười. Ai cũng có thể nghĩ ra biển số và đề nghị cơ quan chức năng cấp theo như vậy. Ví dụ như SKU, LOVE, hihi, hana xyz. Làm như vậy thì biển số đẹp còn gì có ý nghĩa nữa. Gu thẩm mỹ kém thật.
14. Xếp hàng
Từng nghe thời bao cấp của Việt Nam thì hình ảnh xếp hàng nhận phần của mình là phổ biến. Ở Úc chắc giống Việt Nam thời lạc hậu ấy, đâu đâu cũng thấy người ta xếp hàng. Ở đời có hai cái không nên cản đó đói và buồn đi vệ sinh. Nhưng Úc lại làm chận cái quyền đó khi đến việc đi vệ sinh hoặc uống cốc cà phê, ăn cái bánh mà cũng phải xếp hàng.
Còn nhiều điều nữa mà tôi cũng không nghĩ được ra hết trong một lúc như thế này. Cứ để bao giờ có thời gian thì lại bổ sung tiếp vậy".
Nguồn: Facebook Luật Sư Pham Duy Khuong ( Du học sinh tại Melbourne)
Theo baouc.com
Labels:
australia,
mỹ quốc,
nghị viện westminster,
nhà nước pháp quyền,
NƯỚC MỸ,
tam quyền phân lập,
úc đại lợi
Tuesday, September 12, 2017
Hoa Kỳ là một trong những nước giàu nhất thế giới với lợi tức bình quân hằng năm tính theo đầu người vào 2014 là 55.800 đôla, sau Luxembourg, Singapore, Norway, Australia, Switzerland, Hồng Kông, và một số các nước xuất cảng dầu hỏa. Tuy nhiên người ta vẫn thấy tình trạng nghèo khổ xuất hiện một cách công khai tại Hoa Kỳ như để thách thức xã hội và những nhà làm chính sách.
Vào năm 2014, có khoảng 47 triệu người sống trong hoàn cảnh nghèo khổ tại nước Mỹ, chiếm 15% tổng số dân Hoa Kỳ. Theo định nghĩa của chính phủ liên bang, một gia đình bốn người có lợi tức hàng năm từ 24.000 đôla trở xuống là ở trong tình trạng nghèo và mức nghèo cho một cá nhân là 12.000 đôla, hai người là 15.000 đôla, và ba người là 19.000 đôla. Ở Hoa Kỳ có khoảng 21 triệu người, tức 7% dân số, sống trong tình trạng cực kỳ nghèo khổ với lợi tức hàng năm chỉ bằng một nửa mức nghèo theo định nghĩa của chính phủ liên bang.
Phân tích kỹ hơn, người ta thấy sự nghèo khổ tác hại không đồng đều trên toàn thể 47 triệu người này. Cũng vào năm 2014, tỉ lệ nghèo của đàn ông là 13% so với 16% của đàn bà. Tỉ lệ nghèo của gia đình với cả vợ lẫn chồng chỉ là 6% trong khi đó tỉ lệ này tăng lên đến 16% đối với gia đình chỉ có chồng và 36% đối với gia đình chỉ có vợ. Thật là đáng sợ.
Thông thường người ta tưởng rằng sự nghèo khổ là một hiện tượng của thành thị nhưng thực tế khác hẳn. Mức nghèo ở nông thôn là 17% so với thành thị là 15%. Khu vực nông thôn nghèo tập trung ở miền Nam, đặc biệt là vùng Đông Nam, bao gồm Mississippi Delta, Central Appalachia, vùng thuộc thổ dân da đỏ, và vùng Colonias dọc theo biên giới Hoa Kỳ và Mexico. Hai lý do căn bản khiến tình trạng nghèo khổ của vùng nông thôn nói chung nghiêm trọng hơn thành thị:
(1) Vùng nông thôn ít công việc đòi hỏi kỹ năng và trả lương cao.
(2) Trình độ học vấn thấp.
Mức nghèo của các sắc dân cũng khác nhau. Cũng theo thống kê của US Census Bureau, vào năm 2014 tỉ lệ người nghèo của dân da đen là 26%, so với dân gốc người Tây Ban Nha (Hispanics) là 24%, Á châu 12% và da trắng là 10%. Tuy tỉ lệ người da trắng thấp nhất, nhưng số người da trắng nghèo cao nhất (25,7 triệu) so với người da đen (10,7 triệu) vì người da trắng chiếm 80% của dân số Hoa Kỳ (321,4 triệu) so với 12,8% của người da đen.

Bộ Canh Nông Hoa Kỳ ước tính rằng vào năm 2014 có khoảng 17 triệu gia đình (14%) đôi lúc trong năm thiếu thốn thực phẩm. Khoảng 61% những gia đình thiếu thực phẩm đã tham gia vào một hay hơn trong ba chương trình trợ giúp thực phẩm và dinh dưỡng lớn nhất của chính phủ như Supplemental Nutrition Assistance Program (SNAP), thường gọi là Food Stamp. Hai chương trình còn lại là Unemployment Insurance Benefits (Bảo Hiểm Thất Nghiệp) và Earned-Income Tax Credit (Trừ thuế vì có con nhỏ). Ngoài ra còn có chương trình Social Security (An sinh Xã hội) và minimum wage (lương tối thiểu).
Tất cả những chương trình chống nghèo khổ này đã giúp cho 40 triệu người thoát khỏi cảnh nghèo khổ. Theo Center on Budget and Policy Priorities, nếu không có những biện pháp trên, số người nghèo đã tăng gấp đôi. Nhưng tình trạng nghèo khổ chưa chấm dứt ở Hoa Kỳ như nhiều người mong ước. Để bi thảm hóa tình trạng này Tổng thống Ronald Reagan từng tuyên bố “We fought a war on poverty and poverty won” (Chúng ta chiến đấu chống lại nghèo khổ và nghèo khổ đã thắng).
Thật vậy, trong tài khóa 2016, chính phủ liên bang, tiểu bang, và địa phương đã chi tiêu tổng cộng khoảng 1.057,4 tỉ đôla vào các chương trình an sinh xã hội bao gồm Medicaid với 577,2 tỉ đôla và các chương trình khác với 480,2 tỉ đôla. Nói một cách khác, Hoa Kỳ đã tiêu khoảng 22.500 đôla mỗi năm cho mỗi người nghèo hay 90.000 đôla cho một gia đình bốn người nhưng tình trạng nghèo ở Hoa Kỳ không được cải thiện đáng kể.
Khi điều nghiên về những người nghèo ở vùng thủ đô Washington, tôi nhận thấy không ai gầy gò ốm yếu. Họ ăn mặc khá tươm tất và mập mạp. Những hình ảnh đính kèm trong bài này và nhiều hình khác tôi chụp được cho thấy rõ như vậy. Thông thường chúng ta hiểu từ nghèo có nghĩa là túng thiếu, cực khổ, không có khả năng cung cấp cho gia đình thực phẩm, quần áo, và nơi trú ngụ. Nhưng chỉ có một số nhỏ trong 47 triệu người được xếp vào loại nghèo bởi Census Bureau đáp ứng những tiêu chuẩn này. Theo tài liệu điều trần trước Ủy Ban Kinh Tế Thượng Viện Hoa Kỳ của Nghiên cứu gia Robert Rector thuộc Heritage Foundation, một người Mỹ nghèo tiêu biểu theo định nghĩa của chính phủ có xe hơi, tủ lạnh, máy giặt, máy sấy, TV, DVD player, và được chăm sóc sức khỏe. Do đó, mức độ nghèo khổ không trầm trọng như ở các quốc gia khác.
Một trong những nguyên nhân khiến tình trạng nghèo tiếp tục tồn tại trong vài thập niên vừa qua là sự thoái hóa của nền công nghiệp tại Hoa Kỳ vào các thập niên 1980 khiến cho sự nghèo khổ thâm nhập vào miền Trung Tây (Midwest) và Đông Bắc (Northeast). Tình trạng kinh tế trì trệ vào các năm 2007-2009 ảnh hưởng lớn vào tình trạng nghèo khổ. Một lý do khác là sự gia tăng dân số nhanh chóng của người gốc Tây Ban Nha (Hispanic) trong hai thập niên 1990 và 2000, đặc biệt ở các tiểu bang California, Nevada, Arizona, Colorado, North Carolina, và Georgia.

Cũng theo ông Robert Rector, hàng chục triệu học sinh học dở dang đã nhập cư vào Hoa Kỳ trong những thập niên vừa qua một cách hợp pháp và bất hợp pháp. Khoảng 1/3 tất cả số người di dân trưởng thành ở Hoa Kỳ không có bằng trung học. Nói chung tỉ lệ nghèo của khối người di dân khá cao so với khối người còn lại. Một trong tám trẻ em nghèo ở Mỹ thuộc gia đình di dân bất hợp pháp và 1/4 của tổng số người nghèo ở Mỹ thuộc gia đình di dân. Khoảng 38% trẻ em Hoa Kỳ là những đứa trẻ ngoại hôn và sinh ra từ bà mẹ trẻ ít học. Đây là nguyên nhân làm cho chúng trở thành những đứa trẻ nghèo.
Do đó, ông Rector đề nghị rằng Hoa Kỳ cần phải duyệt lại chính sách di dân, giảm bớt nạn nhập cư bất hợp pháp, thi hành triệt để luật cấm thuê nhân công bất hợp pháp và tìm biện pháp phát triển gia đình và ngăn chặn tình trạng ngoại hôn.
Có năm trở ngại khiến Hoa Kỳ chưa thể chấm dứt được tình trạng nghèo khổ:
(1) Một số khá đông dân Hoa Kỳ kiếm sống bằng những nghề lương thấp.
(2) Ngày càng nhiều gia đình chỉ có một cha hoặc mẹ. Do đó rất khó kiếm được việc làm tốt vừa chăm sóc gia đình.
(3) Chương trình trợ cấp tiền mặt cho mẹ và con với lợi tức thấp gần chấm dứt (Temporary Assistance for Needy Families – TANF).
(4) Vấn đề sắc tộc và giới tính.
(5) Sức khỏe tâm thần xáo trộn khiến bệnh nhân khó có thể tìm được việc làm.
The National Coalition for the Homeless ước tính rằng hàng năm có khoảng 700 người sống ngoài đường chết vì giá lạnh. Những nhân viên xã hội tiếp xúc và khuyến khích họ vào các nhà tạm trú nhưng nhiều người từ chối vì nhiều lý do như thiếu giường ngủ, luật lệ không thích hợp với người tàn tật, thiếu kiểm soát, thiếu riêng tư, sợ đám đông, sợ mất cắp, thành kiến về bệnh tâm thần, nghiện ma túy, không có tiện nghi cho người tàn tật, sợ lây bệnh, thủ tục phức tạp, bị từ chối vì bệnh tâm thần, kỳ thị đồng tình luyến ái, giờ giấc của nhà trú không thích hợp.

Phần lớn lợi tức của mọi cá nhân và gia đình thu nhận được từ việc làm. Phương cách đầu tiên để chống nghèo đói là tạo việc làm trả lương khá. Điều này đòi hỏi đầu tư đáng kể vào giáo dục và sách lược phát triển kỹ năng và kinh tế. Ưu tiên của chính sách quốc gia còn có an ninh, quốc phòng, và ngoại thương. Trong khi đó quốc gia phải đương đầu với tài nguyên hạn chế và quyền lợi mâu thuẫn giữa ba nhóm lợi tức: thượng lưu (30% trên cùng), trung lưu (40% ở giữa) và nghèo (30% thấp nhất). Nạn thất nghiệp là một nguyên nhân của nghèo đói, nhưng không một nước nào trên thế giới có thể xóa bỏ hoàn toàn nạn thất nghiệp. Trong khoảng thời gian từ 1950 đến 2016, tỉ lệ thấp nghiệp thấp nhất ở Hoa Kỳ là 2,5% vào tháng 5/1953 và cao nhất là 10,8% vào tháng 11/1982 và gần đây hơn 9,9% vào 3/2010. Trong nền kinh tế thị trường luôn luôn có một số người không đi làm vì đang ở trong tình trạng thay đổi công việc, chuyển ngành hay không chấp nhận mức lương bổng chủ nhân đề nghị.
Hiện nay chưa có biện pháp nhiệm mầu nào có thể giúp chấm dứt tình trạng nghèo khổ ở Hoa Kỳ. Nhiều đề nghị đôi khi mâu thuẫn và tạo ra tranh cãi giữa hai phái bảo thủ và cấp tiến như tăng mức lương tối thiểu, cấp tiền mặt cho người nghèo, nghỉ làm vì gia đình vẫn được trả lương, và cung cấp dịch vụ chăm sóc trẻ em. Mặc dù xã hội tạo cơ hội tương đối đồng đều cho mọi người tiến thân, có những người không có phương tiện hay đủ khả năng nắm bắt được những cơ hội này. Họ sẽ phải nhờ vả vào xã hội lâu dài.
Tài liệu tham khảo:
- William J. Bennett, Reduce Poverty by Promoting Schools, Families,” CNN January 17, 2013.
- Peter Edelman, “Poverty in America: Why Can’t We End It?” The New York Time, July 28, 2012.
- Tracy Farrigan, “Geography of Poverty,” Economic Research Service, USDA, December 17, 2015.
- Evan Horowitz, “A Proven Way to Reduce Poverty? Give Poor People Money,” Boston Globe, October 29, 2015.
- Robert Rector, “Understanding and Reducing Poverty in America,” The Heritage Foundation, September 25, 2016.
- Paul Solman, “Will We Ever Get to ‘Full Employment’?” PBS, April 25, 2013.
- Sam Webb, “Is Full Employment Possible Under Capitalism?” People’s World, February 27, 2013.
- Poverty USA, Poverty Facts: The Population of Poverty USA,” an Initiative of the Catholic Campaign for Human Development, undated.
* Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.
Labels:
homeless,
mỹ quốc,
nghèo khổ tại mỹ,
NƯỚC MỸ,
poverty in us
Sunday, September 10, 2017
"Hảy đối xử mọi ng/mọi vật - ngay cả với con bọ hung xấu xí (unsightly) - như là thiên thần đc gửi từ thiên đàng" -- Cha của tác giả . (Coi bộ khó áp dụng câu nói này .-Tài) .
Tôi mới ghé TV và gặp 1 tự truyện rất có ý nghĩa của Mawi Asgedom .
Nói về hành trình cũa 1 cậu bé ở Ethiopia , do chiến tranh đã tới 1 trại tị nạn ở Sudan , sau đó là giai đoạn ấu thơ - sống bằng trợ cấp CP tại một khu phố giàu có ở Mỹ , và cuối cùng đc học bổng toàn phần tại đh Harvard và tốt nghiệp ưu hạng (cum laude) .
Nghe theo lời khuyên của cha là "đối xử mọi ng/mọi vật - ngay cả với con bọ hung xấu xí - như là thiên thần đc gửi từ thiên đàng," Mawi vượt qua những thách thức của định kiến về chũng tộc , hàng rào ngôn ngữ , và những thua kém về tài chánh để tạo 1 cuộc sống thành công và có ý nghĩ (fulfilling) cho chính ông tại quê hương mới . . . Quyển " Bọ Hung và Thiên Thần" vừa là 1 câu chuyện lôi cuốn (compelling) về sống còn và 1 mô hình gây cảm hứng (inspiring) cho bất cứ ai hy vọng trải nghiệm giấc mơ Mỹ . Rất đáng đọc ! .
Nói về hành trình cũa 1 cậu bé ở Ethiopia , do chiến tranh đã tới 1 trại tị nạn ở Sudan , sau đó là giai đoạn ấu thơ - sống bằng trợ cấp CP tại một khu phố giàu có ở Mỹ , và cuối cùng đc học bổng toàn phần tại đh Harvard và tốt nghiệp ưu hạng (cum laude) .
Nghe theo lời khuyên của cha là "đối xử mọi ng/mọi vật - ngay cả với con bọ hung xấu xí - như là thiên thần đc gửi từ thiên đàng," Mawi vượt qua những thách thức của định kiến về chũng tộc , hàng rào ngôn ngữ , và những thua kém về tài chánh để tạo 1 cuộc sống thành công và có ý nghĩ (fulfilling) cho chính ông tại quê hương mới . . . Quyển " Bọ Hung và Thiên Thần" vừa là 1 câu chuyện lôi cuốn (compelling) về sống còn và 1 mô hình gây cảm hứng (inspiring) cho bất cứ ai hy vọng trải nghiệm giấc mơ Mỹ . Rất đáng đọc ! .
Trẻ em Mỹ , cũng như Tây phương , ngay từ nhỏ đã học tính TỰ LẬP - ko ỷ lại vào cha mẹ . Câu nói đầu môi chót lưỡi của chúng là "I can do it" (Con có thể làm điều đó) . Đủ 18 t , chúng sẽ bay đi như chim , trai cũng như gái . Do vậy không có hủ tục "cha truyền con nối" hay "1 ng làm quan cả họ đc nhờ" , như đám CCCC tại VN : con trai của Ba Dũng , con của N.Bá Thanh , và còn nhiều nữa . Một phần do họ tôn trọng nguyên tắc "mọi ng đều bình đẳng trước luật pháp " .
Dẫn chứng : McCain đã bay vào vùng lửa đạn bắc VN dù cha là TL hạm đội Thái bình Dương . Con trai của tướng De Lattre - TL quân Pháp tại Đ.Dương , chết tại Ninh Bình .
Một bé trai 6 t đã ngồi vệ đường để vẽ tranh kiếm tiền ; cha em là họa sỉ . Nguồn : LIFE Aug 16 , 1954 , cách đây 63 năm .
Dẫn chứng : McCain đã bay vào vùng lửa đạn bắc VN dù cha là TL hạm đội Thái bình Dương . Con trai của tướng De Lattre - TL quân Pháp tại Đ.Dương , chết tại Ninh Bình .
Một bé trai 6 t đã ngồi vệ đường để vẽ tranh kiếm tiền ; cha em là họa sỉ . Nguồn : LIFE Aug 16 , 1954 , cách đây 63 năm .
Labels:
cách dạy con,
giáo dục mỹ,
mỹ quốc,
NƯỚC MỸ,
parenting,
self-made man,
tánh tự lập của trẻ em mỹ
Wednesday, August 30, 2017
Ý dân là ý trời : ý kiến dân được gửi đi qua 1 nhấp (chuột) hay chính quyền điện tử tại Mỹ .
(Đăng lại sau tin bà BT Kim TIỀN , dù bị nhiều tai tiếng , vẫn cương quyết "hy sinh" để phục vụ nhân dân ) .
"TP Mountainview , bang Cali vừa ra đời 1 công cụ trực tuyến để cổ vỏ sự phản hồi của dân , có tên là "Tòa thị chính MỞ của Mountainview" .
Câu hỏi đầu tiên được đặt ra bởi tòa thị chính là "Tp Mountainview có nên ra luật về lương tối thiểu hay ko ?"
"Ngay bây giờ , ng dân có thể gửi phản hồi đến hội đồng TP * vào bất cứ lúc nào , từ bất cứ nơi nào - mà họ đang dùng máy tính . . . giúp ng dân có thể gửi phản hồi , đọc phản hồi từ ng khác và đc báo hiệu (alert) khi có chủ đề mới đc đưa ra từ TP , " theo bà Shonda Ranson , Điều hợp viên Thông tin của TP .
Vào ngày 8/9 , phiên họp về v/đề lương tối thiểu là chủ đề đầu tiên . Các chủ đề sẽ cập nhựt hóa suốt năm .
Trước đó các tp Palo Alto , Menlo Park và 1 số tp khác đã áp dụng công cụ này ; đc phát triển bởi 1 cty có tên Peak Democracy đặt tại Berkeley , Cali .
"1 trong những mục tiêu của hội đồng tp là dùng kỷ thuật để nâng cao (enhance) các dịch vụ , và đây là cách để chúng tôi cải tiến chất lượng phục vụ dân" bà Ranson nói . "Bằng cách dùng công cụ này chúng tôi thấy đc mọi ý kiến từ nhiều phía về 1 v/đề cũng như vươn tới các ng dân ko thể dự các cuộc họp của tp , nhưng lại muốn có tiếng nói với tp . Ng dân sẽ ko nhận trả lời cá nhân từ tòa thị chính , nhưng mỗi còm sẽ đc đọc bởi chúng tôi " .
Dịch từ báo SJMN ngày 25/8/14 .
* Ở các TP Mỹ , mọi chính sách đc bàn cải và quyết bởi hội đồng TP (city council) . Tòa TC (city hall) , tương đương với UBND TP chỉ là cơ quan thực thi các chính sách đc thông qua bởi HĐ này . Các thành viên của HĐ này đc ng dân địa phương trực tiếp bầu lên và hưởng phụ cấp SUỐT ĐỜI , sau khi ko còn làm việc . Người Mỹ quan niệm , ko thể để ông thị trưởng hay các thành viên này trở nên nghèo khổ hay homeless sau khi rời chức vụ - và để tránh tham nhũng theo kiểu TƯ DUY NHIỆM KỲ của các quan tham VN .
(Đăng lại sau tin bà BT Kim TIỀN , dù bị nhiều tai tiếng , vẫn cương quyết "hy sinh" để phục vụ nhân dân ) .
"TP Mountainview , bang Cali vừa ra đời 1 công cụ trực tuyến để cổ vỏ sự phản hồi của dân , có tên là "Tòa thị chính MỞ của Mountainview" .
Câu hỏi đầu tiên được đặt ra bởi tòa thị chính là "Tp Mountainview có nên ra luật về lương tối thiểu hay ko ?"
"Ngay bây giờ , ng dân có thể gửi phản hồi đến hội đồng TP * vào bất cứ lúc nào , từ bất cứ nơi nào - mà họ đang dùng máy tính . . . giúp ng dân có thể gửi phản hồi , đọc phản hồi từ ng khác và đc báo hiệu (alert) khi có chủ đề mới đc đưa ra từ TP , " theo bà Shonda Ranson , Điều hợp viên Thông tin của TP .
Vào ngày 8/9 , phiên họp về v/đề lương tối thiểu là chủ đề đầu tiên . Các chủ đề sẽ cập nhựt hóa suốt năm .
Trước đó các tp Palo Alto , Menlo Park và 1 số tp khác đã áp dụng công cụ này ; đc phát triển bởi 1 cty có tên Peak Democracy đặt tại Berkeley , Cali .
"1 trong những mục tiêu của hội đồng tp là dùng kỷ thuật để nâng cao (enhance) các dịch vụ , và đây là cách để chúng tôi cải tiến chất lượng phục vụ dân" bà Ranson nói . "Bằng cách dùng công cụ này chúng tôi thấy đc mọi ý kiến từ nhiều phía về 1 v/đề cũng như vươn tới các ng dân ko thể dự các cuộc họp của tp , nhưng lại muốn có tiếng nói với tp . Ng dân sẽ ko nhận trả lời cá nhân từ tòa thị chính , nhưng mỗi còm sẽ đc đọc bởi chúng tôi " .
Dịch từ báo SJMN ngày 25/8/14 .
* Ở các TP Mỹ , mọi chính sách đc bàn cải và quyết bởi hội đồng TP (city council) . Tòa TC (city hall) , tương đương với UBND TP chỉ là cơ quan thực thi các chính sách đc thông qua bởi HĐ này . Các thành viên của HĐ này đc ng dân địa phương trực tiếp bầu lên và hưởng phụ cấp SUỐT ĐỜI , sau khi ko còn làm việc . Người Mỹ quan niệm , ko thể để ông thị trưởng hay các thành viên này trở nên nghèo khổ hay homeless sau khi rời chức vụ - và để tránh tham nhũng theo kiểu TƯ DUY NHIỆM KỲ của các quan tham VN .
Monday, August 28, 2017
Viện dưỡng lão bên Tây thế nào? 01/10/2011 10:08
Tại các nước có nền kinh tế phát triển, đặc biệt là ở Châu Âu, châu Mỹ, châu Úc…, dân số già đi sẽ gia tăng nhu cầu về các dịch vụ chăm sóc cho người già. Nếu như ở phương Đông, theo truyền thống, cha mẹ khi tuổi cao sức yếu sẽ được con cái phụng dưỡng tại nhà, thì ở phương Tây, những người cao niên được đưa vào sống trong các viện dưỡng lão hoặc các cơ sở chăm sóc người cao tuổi.
Sở dĩ có điều này là vì trong nếp sống phương Tây, con cái sống độc lập với cha mẹ sau tuổi trưởng thành (18 tuổi) nên người già thường phải tự lo cho bản thân thay vì trông chờ vào sự túc trực, chăm sóc của con cái. Hơn nữa, trong suốt quãng đời lao động, họ đã đóng thuế cao nên khi về già, họ được nhà nước đài thọ khi sống trong các viện dưỡng lão và hưởng dịch vụ y tế.
Viện dưỡng lão bên Tây thế nào?
Tiêu chuẩn theo quy định
Trong viện dưỡng lão, họ được chăm sóc về y tế với chế độ dinh dưỡng đặc biệt mỗi ngày. Tùy tình trạng sức khỏe, bệnh lý mà họ được phân thành những khu riêng biệt. Ví dụ như khu dành cho người có sức khỏe khá, khu người già yếu, hay khu cho người có sức khỏe tâm thần kém...
Ở khu vực cho người già yếu, các cụ được ngồi trên xe lăn hoặc các loại ghế bành đặc biệt có bánh xe đẩy và được các điều dưỡng viên túc trực chăm sóc. Tại mỗi giường nằm đều có chuông để gọi điều dưỡng.
Ngoài việc cho người già uống thuốc chữa bệnh hoặc thuốc bổ mỗi ngày, các điều dưỡng viên còn giúp đỡ họ trong vấn đề vệ sinh cá nhân. Mọi việc khác như giặt giũ quần áo, ra giường, ăn uống, vui chơi giải trí... cũng đều có các nhân viên lo liệu.
Ngoài chế độ chăm sóc chuyên nghiệp, cơ sở vật chất cũng rất tốt. Các cụ ông, cụ bà được ở trong những căn phòng riêng tươm tất, đầy đủ các tiện nghi cơ bản như giường nệm, bàn ghế, tivi, tủ lạnh.
Họ có những không gian sinh hoạt chung như phòng tiếp khách, nhà cầu nguyện, nhà ăn, phòng giải trí... Hàng ngày, mỗi người đều có thời khóa biểu sinh hoạt riêng như đi bộ ngoài trời, dự buổi lễ cầu nguyện, tập thể dục, chơi trò chơi, loto, tập hát, đọc sách báo...
Bên cạnh đó, viện dưỡng lão cũng là mái nhà chung nơi người già có thể gặp gỡ và sinh hoạt cùng với những người đồng thế hệ để giảm đi nỗi cô đơn vào tuổi xế chiều. Những cụ bà mạnh khỏe có thể ngồi cùng nhau đan lát, vẽ tranh… trong khi các cụ ông được đưa đi chơi games. Những buổi tiệc được tổ chức trong năm (ví dụ như: Lễ Giáng Sinh, với người Việt thì là Tết Nguyên đán, Lễ Vu Lan, rằm Trung Thu…) nhằm quy tụ tất cả người già trong viện và thân nhân của họ đến chung vui, giúp không khí viện dưỡng lão trở nên rộn ràng, ấm áp hơn. Hoặc kể cả những ngày thường, con cái cũng có thể đăng ký vào thăm cha mẹ, ông bà hoặc đón họ về chơi với gia đình rồi quay trở lại.
Khi đảm bảo được những điều trên, viện dưỡng lão sẽ là lựa chọn tốt nhất cho những người cao niên. Bởi lẽ, nếu như người cao tuổi ở nhà với người thân, con cháu sẽ không thể thường trực chăm sóc do bận phải đi làm, đi học… Kể cả khi thuê người giúp việc, họ cũng không thể chuyên nghiệp như các điều dưỡng viên đã có bằng cấp ở các viện dưỡng lão. Bên cạnh đó, trong khi tại các viện dưỡng lão, người già có nhiều đối tượng cùng thế hệ để giao tiếp, thì ở nhà, khoảng cách thế hệ là rào cản rất lớn để có thể thấu hiểu và sẻ chia.
Tại phòng sinh hoạt chung khu High care của viện dưỡng lão ở North Sunshine (Úc), có một bà cụ treo tấm bảng nhỏ ở bức tường sát cạnh ghế ngồi hàng ngày của bà hàng chữ: “Ngày càng già đi không có nghĩa là mọi thứ trở nên tệ hơn”. Thế nhưng, dẫu sao đó cũng chỉ là những khẩu hiệu nhằm đấu tranh với nỗi cô đơn, tủi thân trong chính bản thân họ.
Viện dưỡng lão bên Tây thế nào?
Không như chốn thiên đường
Alice Oshatz – một cụ già 85 tuổi tại Mỹ – muốn tìm kiếm một viện dưỡng lão tốt để cậy nhờ bởi ở độ tuổi này bà không còn đủ khả năng chăm sóc cho bản thân; tuy nhiên, bà cũng không muốn chuyển đến ở với con cái. “Con gái tôi sẵn lòng nuôi và chăm sóc tôi nhưng sức khỏe tôi càng ngày càng suy yếu và tôi sẽ trở thành gánh nặng cho nó” – bà nói.
Thế nhưng vào viện dưỡng lão theo bà Alice cũng chính là nỗi sợ hãi của hơn một nửa số người già tại Mỹ. 38% người cao niên tại Mỹ sẽ cố nán lại ở nhà chừng nào có thể, kể cả khi phải xoay sở mọi thứ một mình (vì ở tách biệt với con cái).
Hoa Kỳ hiện nay có khoảng 36 triệu người già trên 65 và cho tới năm 2050, con số các cụ cao niên sẽ tăng cỡ 86,7 triệu. Với số lượng người già cao như vậy, nhu cầu đòi hỏi thêm các viện dưỡng lão có dịch vụ chăm sóc y tế thường trực là điều tất yếu.
Tuy nhiên, việc chăm sóc người cao tuổi rất vất vả, đòi hỏi không chỉ chuyên môn cao mà quan trọng nhất là chữ “tâm” do hoạt động ở các viện dưỡng lão chủ yếu vẫn mang tính nhân đạo. Chính vì thế, nguồn nhân lực tình nguyện làm việc ở các viện dưỡng lão luôn trong tình trạng khan hiếm, dẫn đến việc khó có thể khắt khe trong quá trình tuyển dụng.
Nhà nước có thể giám sát các tiêu chuẩn về cơ sở hạ tầng, trang thiết bị, trình độ nhân lực và quy trình chăm sóc sức khỏe người cao tuổi tại các viện dưỡng lão. Tuy nhiên, họ khó lòng kiểm soát được tình yêu thương và trách nhiệm của các điều dưỡng viên đối với người cao niên tại đây.
Theo một bài báo cáo về sự ngược đãi trong Viện dưỡng lão của phóng viên Vince Gonzales, đài CBS thì người Mỹ rất sợ phải vào viện dưỡng lão. Đó là nơi cuối cùng mà bất đắc dĩ họ phải đi vào. Hơn 1/4 số viện dưỡng lão tại Mỹ bị chỉ trích là làm gia tăng bệnh và tỷ lệ tử vong ở người cao niên. Ở bang California, chỉ có khoảng 2% các viện dưỡng lão được tin tưởng về khía cạnh đạo đức nghề nghiệp.
Năm 2009, Bruce Love – con trai của một quân nhân người Mỹ – đã phát hiện ra người mẹ 75 tuổi của mình là Helen Love bị điều dưỡng viên tại viện dưỡng lão bạo hành đến mức cơ thể bầm tím, chệch xương cổ và gãy cổ tay. Điều đáng nói là việc này bị viện dưỡng lão che giấu trong một thời gian dài; hơn nữa, điều dưỡng viên Tim Saelee được cấp chứng chỉ hành nghề và vẫn được tuyển dụng mặc dù trước đây từng dính líu vào một vụ bạo hành ở một viện dưỡng lão khác. Không lâu sau ca phẫu thuật, Helen qua đời. Hai người con trai Bruce và Gary từ đó luôn sống trong sự dày vò, ân hận. “Tôi luôn thấy mình tội lỗi, chính vì chúng tôi mà bà phải chịu đựng nỗi đau đớn như vậy.” – Bruce nói.
Việc bê bối của các Viện dưỡng lão không phải là vấn đề riêng của Mỹ mà nó cũng xảy ra ở các nước khác như Canada và Úc. Viện nghiên cứu thông tin y tế Canada cũng có những báo cáo cho biết, trong số những người già của Canada sống lâu dài tại viện dưỡng lão, có tới 44% mắc chứng trầm cảm, tình trạng thể chất và chất lượng cuộc sống đều không tốt đẹp.
Viện dưỡng lão bên Tây thế nào?
Rõ ràng viện dưỡng lão tại các nước phát triển phương Tây có thể cung cấp cơ sở vật chất, trang thiết bị, đội ngũ nhân lực được đào tạo bài bản và quy trình chăm sóc sức khỏe được nghiên cứu kỹ lưỡng; tuy nhiên, những điều ấy chưa hẳn đã đủ để đảm bảo sức khỏe thể chất và tinh thần cho người cao tuổi. Trên hết, nó đòi hỏi một trái tim nhân hậu, lòng biết ơn thế hệ đi trước của những người làm công tác điều dưỡng và quản lý các viện dưỡng lão, các trung tâm chăm sóc sức khỏe người già.
Hàng ngày, dọc hành lang lối đi ở các viện dưỡng lão, người ta đều dễ dàng bắt gặp rất nhiều cụ còng lưng trên chiếc xe lăn ngồi hóng gió với nỗi cô đơn của tuổi già. Đây là nơi yêu thích nhất của các cụ, bởi lẽ đó là vị trí dễ nhìn thấy các con nhất nếu chúng lỡ có đến thăm.
Hồng Đào
Subscribe to:
Posts (Atom)





























