Showing posts with label người việt chỉ giỏi làm khổ nhau. Show all posts
Showing posts with label người việt chỉ giỏi làm khổ nhau. Show all posts

Tuesday, January 30, 2018

MỘT KHI BẠN KHÔNG TÔN TRỌNG SỰ CÔNG BẰNG THÌ ĐỪNG NÓI "CỘNG SẢN THAM NHŨNG VÀ LẠM QUYỀN" VÌ NHỮNG NGƯỜI NHƯ BẠN ĐÃ NUÔI DƯỠNG CHÚNG .
- Một tội ác chỉ có thể thực hiện dễ dàng và nhanh chóng nếu bên bị hại ko chống đối hay chống đối yếu ớt .
- Hối lộ , hình như đã có sẵn trong máu của rất nhiều ng dân Việt , từ tù cải tạo đến VK khi về thăm quê hương . . . . Có bạn tôi còn HẢNH DIỆN về điều này và nghĩ rằng ông KHÔN NGOAN vì đã giúp ông giải quyết công việc nhanh hơn kẻ ko HL !!! (xem đoạn 4) .
1/ Tham nhũng sở dỉ hoành hành BẠO như vậy vì có sự ĐÓNG GÓP LỚN LAO CỦA DÂN (có thể có cả bạn) : lấy ví dụ , nếu mọi VK (giả dụ đi cùng chuyến bay từ Mỹ) về đến sân bay TSN đều ĐỒNG LOẠT KHÔNG NHÉT 5 đô hay hơn (để sẵn trong HC) thì HQ làm gì được chúng ta . HQ có thể bẻ gảy 1 chiếc đủa nhưng ko thể bẻ gảy cả bó ! Có thể HQ bắt họ đứng qua một bên để làm khó dễ , lúc đó mọi ng sẽ nhao nhao phản đối ' tại sao các ông ko giải quyết cho chúng tôi nhanh chóng đi qua thủ tục HQ , v.v..." hay mọi ng dọa kiện chúng nó và tẩy chay ko về vn ! . Người nước ngoài đến sân bay TSN , có hối lộ như vậy ko , tại sao các bạn ko làm như họ ? Bạn nêu lý do vì sợ sẽ " bị chậm trể tại sân bay , bị khám xét lâu hơn ng khác , v.v..." Nếu bạn sợ như vậy thì ko bao giờ diệt được TN ngay tại cửa ngỏ vào VN !!! (nói gì đến chuyện quốc gia đại sự , đang bàn ở post này) . 
2/ Bản thân tôi , năm 1994 , đi Mỹ theo diện HO , cũng được bạn bè nhắc nhở nên cho HQ vài đô trước khi lên máy bay . Tôi ko làm điều này và bị họ cho đứng qua 1 bên . Cuối cùng họ phải cho tôi đi vì họ ko có lý do gì giử tôi : trong va-li chỉ có quyển tự điển Webster và ít quần áo cũ .
3/ Trước đó khi chụp phổi, chỉ cần phổi nám là ở lại 6 tháng : mỗi ngày phải đạp xe đến bv CA kế chợ An đông uống 1 viên ; nếu bỏ 1 bửa sẽ uống thêm 6 tháng . Vì sợ như vậy 1 số anh chỉ dẫn 'uống 7-Up + vitamin D (để phổi trong) hay đến nhà riêng của BS về X-quang của bv để hối lộ' . Tôi ko làm điều này (dù người rất gầy gò) . . . nhưng hình phổi vẫn tốt : qua Mỹ tôi khai 'bị nám phổi lúc trong QĐ chế độ cũ' , họ cho uống thuốc ngừa lao cả năm .
Ng dân hối lộ vì tâm lý muốn "công việc được giải quyết nhanh , ko gặp rắc rối , v.v..." . Khi làm như vậy , ng đó đã quên nguyên tắc căn bản "mọi ng đều bình đẳng trước pháp luật và ko ai đứng trên PL" . Tất cả vấn nạn Tham Nhũng phần lớn đều do dân đã ko áp dụng nguyên tắc này . 
4/ Một anh bạn tù cải tạo kể lại (với sự HẢNH DIỆN) : Sau khi ra tù , muốn đi Mỹ nhanh hơn ng khác , anh gom tiền của 1 số anh em khác , cử 1 ng ra HN , đến bộ Nội vụ để đút lót/hối lộ để được giải quyết nhanh (họ sẽ rút hồ sơ của các anh này trình lên cấp trên để giải quyết trước , dù đúng ra phải giải quyết theo thứ tự 'ai nộp trước giải quyết trước') . Tôi chỉ nộp giấy tờ tại đại diện của bộ , hình như đường Nguyễn Du Sài gòn , và vẫn đi mỹ dù chậm hơn ng có HL . (Và 20 năm nay chưa về VN lần nào) .
Vì lúc đó , CS quyết tâm đưa hết tù cải tạo đi Mỹ vì ko muốn họ tụ họp nói xấu chế độ , cũng như sẽ là BÒ SỮA trong tương lai ! Các bạn đã thấy , các anh này đã TỰ NGUYỆN hối lộ chứ CA ko bắt họ phải HL !!! Tất cả là do chúng ta muốn việc riêng của mình giải quyết nhanh , vì ÍCH KỶ (chỉ nghĩ đến mình) , v.v... Và tham nhũng phát triển cũng từ đó mà ra và chính chúng ta đã NUÔI DƯỠNG tham nhũng !
Nói thêm : Nhà tôi lúc đó ngay trước CA quận 1 , đường Yersin nhưng tôi nộp đơn rất trể . Tôi còn nhớ , khi có lịnh nộp đơn , hình như cuối năm 1989 , các anh em cựu tù đã đến rất sớm từ mờ sáng , dùng một vật dụng như nón , túi xách , v.v... làm số thứ tự trước cửa "phòng giải quyết ng HTCT được về quận 1" . Tôi nộp đơn sau cả năm ; CA hỏi , anh mới ra trại hả ? Tôi nói , ra từ năm 1981 nhưng nay mới nộp đơn xin đi Mỹ . Sau đó , hồ sơ sẽ được chuyển về đại diện của BNV tại nguyễn du giải quyết . Tôi ko buồn theo dỏi đến độ họ gửi giấy mời đến gặp . 
Tôi qua Mỹ năm 1994 vì nộp đơn trể và ko chịu HL , những ng đầu tiên đã đến Mỹ từ 1991 .

Sunday, September 3, 2017

TẠI SAO RẤT NHIỀU NGƯỜI TRONG CHÚNG TA KHÔNG THƯƠNG YÊU , GIÚP ĐỞ HAY TIN TƯỞNG LẪN NHAU ?
A/ Tôi qua Mỹ đã hơn 20 năm , và chịu khó quan sát cộng đồng VN tại nơi tôi ở và có nhận xét sau : RẤT NHIỀU NGƯỜI TRONG CHÚNG TA KHÔNG THƯƠNG YÊU , GIÚP ĐỞ HAY TIN TƯỞNG LẪN NHAU . 
Lý do : hậu quả của nhiều năm chiến tranh triền miên , bắt đầu từ 1945 cho đến bây giờ .
Sau đây là vài ví dụ :
1/ Khoảng năm 1966 , gđ tôi đi tắm biển ở Vũng Tàu . Trên đường về thì bị hết xăng ở 1 chỗ vắng vẽ . Biết bao xe VN qua lại đều ko ngừng dù gđ tôi ra dấu . Sau đó có xe Jeep của QĐ Mỹ đi ngang hỏi gđ tôi cần gì . Họ giúp đở ngay và nói cần bao nhiêu cứ lấy . Trên xe gđ có sẵn chai Coca Cola , ba tôi dùng nó thọc vào bình xăng xe Jeep để lấy xăng qua xe mình . Nhờ vậy mà xe chạy tới Biên Hòa để đổ xăng thêm .
Tình hình này (không thương yêu , giúp đở hay tin tưởng lẫn nhau) càng trầm trọng thêm kể từ 30.4.1975 .
2/ Sau 1975 vài năm đã bắt đầu có những vụ vượt biên . Nhiều ng nhận vàng (cả trăm lượng) của bạn bè để đóng tàu rồi sau đó quịt luôn ; ko ai dám thưa gửi gì hết để rồi ở tù cả đám à . . . cũng có khi "mua bãi" nhưng vẫn bị CA bắt . . . rồi đến VK về nước gạt gẫm các bà/cô muốn ra nước ngoài . . . Tóm lại nếu kể chuyện ng Việt gạt ng Việt thì BA NGÀY cũng không hết .
3/ Hồi mới qua Mỹ , tôi có vào 1 tiệm sách nhỏ do ng Việt làm chủ ở San Jose . Sau khi mua 1 tự điển Anh-Việt xong , tôi thấy chữ quá nhỏ nên trở vào tiệm xin đổi lấy tự điển nào có chữ lớn hơn nhưng chủ tiệm ko chịu . Dù tôi nói đổi chứ ko trả lại .
4/ Có lần tôi mua sữa bột ENSURE ở chợ Wal-Mart . Về tới nhà thì biết mình bị tính tiền lố 1 hộp . Ngày hôm sau đến và trình bày với họ , họ trả tiền ngay , ko làm khó điều gì .
5/ Sau 1975 , dân Philippines đã giúp ng tị nạn VN rất nhiều .
. . .
Như đã nói , tôi có bạn bè từ ng Pháp , Philippines , Tàu , Cambodia , Mỹ đen , Mỹ trắng , v.v... tôi thấy họ THÂN THIỆN (friendly) , hơn dân VN rất nhiều . Từ chổ ko tin tưỡng lẫn nhau , ng VN (ở hải ngoại) rất chia rẻ : chỉ trong một TP mà không biết bao nhiêu hội đoàn , chỉ cần năm ba ng là có thể tự xưng là hội đoàn , v.v...
B/ Ở TRONG NƯỚC : chỉ riêng nghành y thì phần lớn BS và YT chỉ phục vụ cho bịnh nhân chịu hối lộ/quà cáp cho họ : đây là người trong nghành Y viết trên mạng . 1 ông trước làm ở Bộ YT của CS , khi đưa ng nhà vào BV thì gặp 1 BS học trò của mình . Anh này làm lơ và bỏ đi chỗ khác . Gđ ông phải đút lót cho BS và YT của ca mổ đó . Mấy ngày sau ông gặp anh BS đó thì anh này nói , nếu hôm đó con nhận là học trò của thầy thì ng của thày sẽ chết . Vì đây là một THÔNG LỆ , không hối lộ là họ ko chữa trị . Và đây là phần tiền thày nộp cho họ , con trả lại thầy . (còn tiếp)
.

Friday, August 25, 2017

NỖI BẤT HẠNH CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ LẤY CHỒNG VIỆT KIỀU…

(Part I)
NỖI OAN KHIÊN CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ LẤY CHỒNG VIỆT KIỀU
Từ một cô gái có nhan sắc, tốt nghiệp cử nhân Anh Văn tại đại học Đà Lạt, có công việc làm vững chắc tại VN, bỗng trở thành người tâm thần, vô gia cư lang thang tại Nam California.
“Chú nhà báo ơi! Chú có cách gì giúp cứu con gái tôi không chú. Tôi khổ lắm! Bây giờ không biết con gái tôi sống chết ra sao, tôi trông ngóng con tôi từng giờ, từng ngày chú ơi!” Đó là lời bà Nguyễn thị Thành gọi điện thoại từ Đơn Dương, Lâm Đồng, Việt Nam cho chúng tôi mới đây.
Bà có người con gái tên là Nguyễn Thị Minh Thùy, năm nay 41 tuổi. Câu chuyện của người con gái này rất bi thương và đầy nước mắt, nước mắt của bà mẹ bất hạnh và người thân trong gia đình, và có thể sẽ có nước mắt của nhiều đồng hương qua câu chuyện thương tâm của một cô gái Việt bạc phước.
Cách nay vài tuần, vào lúc 3 giờ 30 chiều, một cú điện thoại gọi cho chúng tôi, “Tôi là ông T., độc giả Viễn Đông đây, ông biết tôi mà. Tôi biết một trường hợp rất thương tâm của một đứa con gái Việt Nam đang là homeless, tội nghiệp vô cùng! Câu chuyện của cô ta dài dòng và ly kỳ lắm, tôi mong ông đi với tôi trực tiếp gặp cô ấy để xem truyền thông Việt Nam tại hải ngoại có giúp gì được cho cô này không, tôi sẽ chở đi.”
Nguyễn Thị Minh Thùy trước khi lấy chồng (Ảnh gia đình cung cấp)
Tôi đồng ý đi với ông. Lên xe, ông lấy điện thoại ra gọi cho cô gái, “ Cháu đang ở đâu?”
Bên kia đầu dây cô gái trả lời, “Cháu đang ở Disneyland.”
“Disneyland mà cháu đứng chỗ nào có biết không?”
Cô gái nói, “Cháu đứng ở trước cái chợ to lắm ở đường Chapman và đường Harbor.”
Ông T. nói, “Cháu đứng yên đó đừng đi đâu hết, ông lên gặp cháu đấy.”
Ông quay qua nói với tôi, “Anh thấy đấy, nó điên rồi, ở gần đây thôi mà nó nói đang ở Disneyland. Anh cố gắng phỏng vấn nó và viết bài phóng sự. Hy vọng chính quyền hay cộng đồng biết được sẽ giúp phương tiện cho mẹ nó sang bên này mới có thể giải quyết cho nó được.”
Trên đường đi, ông T. nói sơ qua cho chúng tôi biết, giữa ông và người con gái tên Thùy này hoàn toàn không có họ hàng bà con gì, nhưng ông quen biết gia đình bố mẹ cô Thùy vì cùng ở Lâm Đồng với nhau, và nay người mẹ đang trông cậy vào ông giúp liên lạc cho gia đình biết tin về con gái của họ. Ông T. cũng cho chúng tôi biết, cô Thùy này khi còn ở Việt Nam là cô gái có nhan sắc nhưng lát nữa đây khi gặp, anh sẽ thấy một người con gái tiều tụy, đen đủi và gầy ốm rất tội nghiệp!
Xe vừa chạy tới trước một ngôi chợ Mỹ lớn như cô Thùy nói, chúng tôi thấy một cô gái đen đủi, gầy guộc nhưng không có vẻ bệnh hoạn, tay xách cái túi ny lon đen đang đứng dáo dác nhìn quanh. Ông T. tấp xe vô và nói, “Lên xe đi”.
Cô gái hỏi, “Ông chở cháu đi đâu?”
Ông T. trả lời, “Cứ đi rồi sẽ biết.”
Qua cử chỉ và thái độ lúc nói chuyện, chúng tôi thấy hai người này đã quen biết nhau từ trước.
Đến Garden Grove Park, chúng tôi vô căn nhà trống trong công viên ngó ra đường, trước trường Bolsa Grande High School vài chục mét. Ông T. mang theo ổ bánh và mấy lon nước cho cô Thùy.
Ông T. giới thiệu tôi với cô gái, và bảo cô, “Đây là ông Phong, bạn tôi, một nhà báo, muốn tìm phỏng vấn cô để có cách nào kêu gọi đồng hương giúp cô trong hoàn cảnh này, vậy ông ấy có hỏi gì, cô hãy trả lời.”
Cô Thùy mắt lơ đãng nhìn ra khoảng không gian yên tĩnh, không trả lời. Chúng tôi hỏi cô, “Hiện cô đang ở đâu, sống với ai?”
Ngẫm nghĩ một lát, cô nói, “Cháu đang ở trên Los, chả ở với ai cả, à mà quên, ở với nhiều người lắm. Chính phủ Mỹ đang phải lo cho cháu đấy, vì ở Mỹ cháu đang làm chủ nhiều cơ sở thương mại lớn lắm, hồi đó ông Kennedy, Tổng Thống Mỹ cho cháu sang đây đấy chứ.”
Rồi cô kể một hồi toàn những chuyện hoang tưởng của một người bị bệnh tâm thần. Ông T. mấy lần nhắc, “Thôi ngưng đi, trả lời câu hỏi của ông này đi.” Nhưng cô Thùy cứ thao thao bất tuyệt kể lúc cô coi hàng trăm máy computer, lúc cô về nhà với con gái tên là Jennifer La mà chồng cô không cho gặp con; lúc cô lại kể khi bị chồng kêu cảnh sát bắt vào tù, và không trả lời vào đúng câu hỏi nào của chúng tôi.
Đợi cô uống nước xong, ông T. nói, “Má cháu mới gửi cho cháu ít tiền đây, bây giờ ông đưa cho cháu 35 đồng, còn ông giữ hộ, Khi nào hết, gọi ông đưa tiếp.”
Cô Thùy năn nỉ, “Sao ông không đưa hết cho con?”
Ông T. nói, “Má cháu dặn không được đưa hết, ông đưa hết, má cháu gọi phone qua la ông. Ông không đưa hết đâu.”
Nguyễn Thị Minh Thùy tại Garden Grove Park (Thanh Phong/Viễn Đông)
Cô gái lại năn nỉ, “Vậy ông đưa cho con thêm mấy chục nữa đi!”
Nhưng ông T. khoác tay ra dấu dứt khoát không đưa. Cô gái không năn nỉ nữa và tiếp tục nói chuyện huyên thuyên không đầu, không đuôi.
Chúng tôi hỏi tiếp, “Cô có chồng, có con làm sao lại bỏ chồng, bỏ con đi lang thang, ngủ bờ ngủ bụi thế này, rồi ăn uống ra sao?”
Cô Minh Thùy trả lời, “Tại sao lại đặt tên con của con là Jennifer La, đáng lẽ phải đặt là Jenifer Minh chứ nhỉ. À , là như thế này, tại con cứ ngồi máy computer làm việc suốt, vì nhiều việc lắm mà thằng chồng con nó không hiểu computer là cái gì, nó cứ chửi con rồi nó đuổi con đi. Có bữa con đe nó thế là nó gọi cảnh sát Mỹ đến bắt con. Rồi con về thăm con bé Jennifer nó cũng không cho. Nó bảo, mày lại gần, tao gọi cảnh sát bắt mày nữa, thế là con đi, bây giờ ông hỏi con ở với ai hả? Ơ, con ở với chồng con chứ ai! Ông hỏi lạ chửa?”
Ông T. hỏi, “Bây giờ cháu có muốn mẹ cháu qua lo cho cháu không?”
Cô Thùy không trả lời.
Ông T. hỏi đến lần thứ ba và gằn giọng, “Có muốn hay không để ông còn lo?”
Cô Thùy ngó lơ một lúc rồi nói, “Mà con đang muốn về với chồng con mà!”
Xong cô lại nói vu vơ sang chuyện khác.
Cuối cùng, không biết được gì thêm, trước khi trả cô Thùy về chỗ cũ, ông T. hỏi một lần nữa, “Cháu có muốn đưa mẹ cháu qua lo cho cháu có cơm ăn, có chỗ ở không hay có muốn về Việt Nam không?”
Cô Thùy trả lời, “Cho cháu vài tuần nữa đã, làm gì mà gấp thế, chính phủ Mỹ người ta có nhiệm vụ lo cho cháu, vì tài sản của cháu ở Mỹ nhiều lắm, không phải ít đâu.”

(Part II)
NỖI OAN KHIÊN CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ LẤY CHỒNG VIỆT KIỀU
Từ một cô gái có nhan sắc, tốt nghiệp cử nhân Anh Văn tại đại học Đà Lạt, có công việc làm vững chắc tại VN, bỗng trở thành người tâm thần, vô gia cư lang thang tại Nam California.
Qua điện thoại, thân mẫu của Nguyễn Thị Minh Thùy là bà Nguyễn Thị Thành kể cho chúng tôi: “Tôi và nhà tôi là ông Nguyễn Văn Lại sinh cháu Thùy vào ngày 18 tháng 6, 1975 tại Lâm Đồng, Đà Lạt. Đến tuổi đi học cháu vào học ở trường tiểu học Lạc Viên gần nhà, năm 12 tuổi cháu học tại trường Phổ Thông Trung Học Lạc Xuân, Lâm Đồng cho đến năm 17 tuổi, Sau đó vào đại học Đà Lạt học đến năm 22 tuổi cháu tốt nghiệp Cử Nhân Anh Văn rồi ra đi làm cho công ty Đông Á tại quận 1, Saigon.
“Làm được hơn một năm, cháu chuyển qua làm cho công ty giao nhận quốc tế Schenker cũng tại Quận Nhất Saigon rồi lại qua làm ở công ty Hà Nam, Quận 1. Đến năm 28 tuổi cháu Minh Thùy làm cho công ty Orient Star Transport Co, LTD tại số 364 đường Cộng Hòa, quận Tân Bình, Saigon.
Nguyễn Thị Minh Thùy kết hôn với La Công Phương. (Ảnh gia đình cung cấp)
Tại đây cháu quen biết và kết hôn với anh La Công Phương, cũng sinh năm 1975, Việt kiều Mỹ làm cùng ngành với cháu và hai người kết hôn ngày 12 tháng 12, 2005, thánh lễ hôn phối được cử hành trong nhà thờ có sự chứng kiến của gia đình, thân nhân và bà con giáo dân giáo xứ Lạc Xuân.
“Năm sau, tức là năm 2006, cháu Minh Thùy theo chồng về Mỹ. Hai năm sau, cháu sinh bé gái đầu lòng và đặt tên là Jenifer La. Sau khi sanh con, cháu vẫn liên lạc, nói chuyện hỏi thăm bố mẹ và gia đình cho đến năm 2009 thì tự nhiên chúng tôi mất liên lạc với cháu , kể cả số điện thoại của con rể cũng không liên lạc được.
Nguyễn Thị Minh Thùy khi tốt nghiệp Cử Nhân Anh Văn tại Đại Học Đà Lạt (ảnh gia đình cung cấp)
“Chúng tôi rất lo, không biết cháu làm sao, vì gia đình không có thân nhân ruột thịt ở Mỹ, ngày đêm tôi chỉ biết cầu nguyện, xin Chúa cho cháu được bình an và cho tôi sớm biết tin con, cháu của mình.
“Tôi gọi điện thoại hỏi thăm người quen khắp nơi (lúc đó chưa biết số điện thoại của ông T.) để xem có ai biết tin tức gì của con gái tôi không nhưng hoàn toàn bặt vô âm tín. Chúng tôi chỉ biết khóc và cầu nguyện, khóc ngày, khóc đêm, thương nhớ con vô cùng và không biết số phận nó bây giờ ra sao! “Tôi cứ gọi điện thoại cho chồng nó, gọi hoài, mãi một thời gian khá lâu tôi mới bắt liên lạc được với chồng nó. Tôi hỏi con rể: Vợ con đâu? Nó trả lời Nó chết rồi! Tôi ngất xỉu. Khi tỉnh lại tôi gọi tiếp, tôi bảo con rể: Nếu nó chết tại sao không cho bố mẹ biết? Nó làm sao chết? Nó không trả lời, cúp máy. Tôi gọi tiếp, bà mẹ chồng nó lên tiếng: Con Thùy nó đi mất cả tuần nay rồi và cúp máy. Người nói chết, người nói nó bỏ nhà đi cả tuần nay càng làm cho tôi hoảng loạn, lo buồn mà không biết làm sao, vì gia đình ở Việt Nam xa xôi cách trở với bên Mỹ, người thân lại không có.
Nguyễn Thị Minh Thùy kết hôn với La Công Phương. (Ảnh gia đình cung cấp)
“Tôi gọi điện thoại liên tục cho con rể, tôi nói với nó: Chỉ có anh mới biết con Thùy nó ở đâu, làm ơn nói cho tôi biết! Mãi sau nó mới nói Mẹ không làm gì được đâu. Tôi hỏi tại sao? Nó nói: Con Thùy nó bị bệnh, nó ra ngoài không ở trong nhà này nữa. Tôi bảo nó: Nó là vợ anh, tôi tin tưởng giao nó cho anh thì anh phải biết giúp đỡ nó, giúp đỡ nhau chứ, sao lại để mặc nó như vậy? Nó chỉ nói hai chữ không biết và cúp điện thoại.
“Bốn tháng sau gia đình tôi nhận được lá thư của con gái cho biết cháu đang ở trong trại giam. Lá thư ngắn gọn, cháu không nói rõ lý do tại sao phải vào tù khiến gia đình tôi bàng hoàng, tôi khóc hết nước mắt! Không hiểu con tôi tội tình gì, nó vốn là đứa con gái ngoan hiền, đạo đức lắm; tại sao lại phải vào tù? Tôi không biết hỏi han ai, nhờ cậy ai, chỉ còn biết sớm tối cầu xin Chúa cho cháu sớm thoát cảnh tù tội.”
(bài phóng sự của Thanh Phong/VD daily News)
CHRIS PHAN… thực hiện
Nguồn : https://cuuhocsinhphuyencom.wordpress.com/2016/05/28/noi-bat-hanh-cua-nguoi-phu-nu-lay-chong-viet-kieu/

Sunday, July 2, 2017

AI CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ HÀNH ĐỘNG BẠO LỰC NÀY .
Qua clip này ta thấy có những con "NGƯỜI" tệ hơn con VẬT vì : 1/ vì thú vật ko xúm nhau đánh hay giết đồng loại của chúng một cách dã man ! (như CA xúm nhau đánh chết người tại đồn hay mới đây 2 tên 'đầu gấu' đàn em của CSGT đánh chết 1 ng vi phạm giao thông) . 2/ Vì "một con ngựa đau , cả tàu ko ăn cỏ" ! 
Clip sau đây đã post trên 1 FB bạn .
http://www.m-viet.com/news/m701404182005/
Nhận xét : Đây là hậu quả khi người dân KHÔNG còn tin tưởng vào luật pháp của nhà nước , họ xử theo luật của họ hay luật rừng ; như vụ dân xúm nhau đánh chết kẻ trộm chó . Hay cách đây mấy tháng , 1 thanh niên lở đụng 1 em bé băng ngang đường : em chỉ bị thương nhẹ và anh này đã chở mẹ em và em vào BV . Người nhà kéo tới BV đánh chết anh này trước mặt bảo vệ của BV . Bạn anh , nhờ nhanh chân chạy vào phòng Cấp cứu nên sống sót !
Ở 1 nhà nước Pháp Quyền , mọi tranh chấp đều được giải quyết qua luật pháp .
AI CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ HÀNH ĐỘNG BẠO LỰC NÀY .