Showing posts with label làm thày giáo tại mỹ để trả nợ tiền kiếp. Show all posts
Showing posts with label làm thày giáo tại mỹ để trả nợ tiền kiếp. Show all posts

Tuesday, September 16, 2025

GIÚP ĐỠ CHỦ NHÀ HẾT MÌNH ĐỂ TRẢ NỢ TIỀN KIẾP.

- Nhất ẩm nhất trác, giai do tiền định (1 cái uống, 1 cái ăn, đều có sắp xếp trước) -- Châm ngôn Tàu.

- Đến độ đã bị bạn bè cho là khùng khi ko lấy phòng cho chánh phủ cấp.

Khoảng cuối năm 1994, tôi share phòng ở nhà 1 anh HO gốc Nhảy Dù. Tôi ở chung phòng với ông già vợ của anh.

Sau đó, 1 cô con gái của ông này sắp lấy chồng, và mời tôi dự. Trong đám cưới, tôi ngồi cùng bàn của ông này và bà xui trai của ông. Sau đó 1 thời gian, vì gia đình anh HO dọn đi bang khác, nên ông cụ về ở chung với 1 con gái ở Fremont. Do vậy tôi đọc báo để tìm chỗ share phòng. Cuối cùng tìm được 1 chỗ ở đường Singleton gần Đền Thánh Tử Đạo ở San Jose.

Đây là một căn nhà (mà người chủ tên L.) có một master-bedroom và 2 phòng ngủ dùng chung 1 restroom. Tôi và anh Sĩ (quen biết từ VN) share chung một phòng. Tôi còn được biết phòng này trước đây có 1 bà già ở, nay bả về ở với con gái ở đường McKee. 

Một hôm, cậu của chủ nhà đến thăm. Ông này hóa ra là anh C. rể của ông cụ mà tôi đã từng ở chung trước đây. Nghĩa là trước đây tôi ở phòng của ông xui gái, và nay ở phòng của bà xui trai. 

Khoảng năm 1998, anh L. dọn về căn nhà số 2301 đường M. ở gần trung học Independence, đường Jackson. Đây là một căn townhouse, có vườn cây kế nhà (vì nhà ở đầu dãy, sát đường Jackson). Do còn khỏe (51 tuổi), tôi suốt ngày dọn dẹp, quét dọn lá cây sạch sẻ, chùi rửa toilet, hàng tuần đẩy thùng rác dơ dáy ra đường và sau đó rửa thật sạch, v.v...; đã vậy nhiều lần tôi còn khoe với bạn bè của chủ nhà, tôi là "quản gia của anh L.". 

Khoảng năm 1998, tôi được cán sự xã hội cho 1 căn hộ lịch sự, nhưng tôi trả lời lập tức "cho người khác đi, vì tôi chưa cần." Bạn bè cho tôi là khùng vì lúc đó tôi đang ngủ ở phòng khách. Số là tôi và anh Sĩ share 1 phòng ở nhà này. Vì ảnh ngáy to, nên mỗi tối tôi phải kéo tấm nệm to ra phòng khách để ngủ. Lúc đó, khó kiếm người share phòng đàng hoàng. Nhiều khi họ chỉ trả tiền đàng hoàng trong vài tháng đầu, sau đó họ ko trả tiền vì thất nghiệp. Chủ nhà đuổi họ và đăng báo, nhiều khi mấy tháng mới có người thuê. Ko như bây giờ, thời đại của chủ nhà, đăng báo là người vào thuê trong vài ngày. Biết như vậy, nên trước đó vài tháng, tôi nói với bạn bè, chánh phủ cho nhà tôi cũng ko lấy, vì tôi sợ anh chủ nhà kiếm ko ra người thuê phòng.

NÓI THÊM: Vợ ông Sĩ, khoảng năm 1988, rất thân với tôi, làm phát ngân viên của hợp tác xã XD của ba tôi. Vì vợ chồng anh ly dị nên anh Sĩ, cũng là HO, đi Mỹ 1 mình (vì vợ con ko cùng hộ khẩu). Qua Mỹ, qua bạn bè tôi mới biết anh Sĩ và quen với ảnh từ đó. 

Thời gian làm cho công ty Đại Dương của bầu Đức (1981-2), tôi quen với anh trưởng công trường (cũng dân HO). Khoảng đầu thập niên 1990, khi làm cho Pháp, tôi đến thăm 1 đồng nghiệp (cũng làm thông dịch như tôi). Khi đến nhà bả, tôi lại gặp anh trưởng công trường -- hóa ra là chồng chị này, nhưng đã ly dị, lâu lâu mới ghé nhà. 

Qua câu chuyện, bạn sẽ thấy, giai đoạn đầu ở Mỹ, tôi ở phòng của ông xui gái, sau đó dọn về nhà khác, ở ngay phòng của bà xui trai.

Đối với anh Sĩ, tôi quen vợ ảnh từ năm 1988, nhưng tới khi qua Mỹ vào năm 1994, lại gặp người chồng. Còn với đồng nghiệp làm cho Pháp, thì quen chồng trước, sau đó lại quen vợ.

Sau này nghĩ lại, có lẽ kiếp trước tôi đã chịu ơn anh L., nên dù chỉ là người share nhưng phòng đã hết lòng với anh với mọi việc trong nhà. Đến độ đã bị bạn bè cho là khùng, vì ở trả tiền mà sao giúp chủ nhà quá sức như vậy.

SJ ngày 26/9/25, lúc 0444 pm.

Tài Trần

Wednesday, January 31, 2018

Tôi trở thành thày giáo tại Mỹ để trả nợ tiền kiếp . 
Giới thiệu : Tôi hay viết , những gì xảy đến chúng ta không phải là NGẪU NHIÊN , nghĩa là có sắp xếp . Nếu ta có cảm tình với ai (dù chỉ gặp mặt lần đầu) là do ta đã có cảm tình với họ từ KIẾP TRƯỚC ; nếu có ai thường xuyên giúp ta dù ta giúp họ rất ít là do kiếp trước ta giúp họ , nay họ trả ơn ; nếu ta bị ai ghét , thù oán , hay làm khổ một cách vô cớ là do kiếp trước ta đã gây đau khổ cho y nên nay y trả thù . Nếu có những cặp vợ chồng đến với nhau để làm khỗ cho nhau thì cũng có những vợ chồng cuộc sống rất hài hòa , v.v...Và nhiều ví dụ khác : ta chỉ có thể giải thích những điều trên bằng luân hồi nhân quả .

Khoảng cuối năm 1998 , do sự khẩn hoản yêu cầu - mà lúc đầu tôi từ chối , nhưng vì thân nhân của họ ở Mỹ năn nỉ hết mức - tôi đã ở lại nhà họ và dạy học cho một gia đình ở VN mới qua . Gia đình này gồm một người đàn ông góa vợ và bảy con , gồm bốn gái và ba trai ; trừ đứa anh cả và chị kế , năm đứa còn lại đều là học trò của tôi . Tôi còn dạy thêm bạn bè của chúng nó ; thành ra lớp học có lúc gần 15 người .
Tôi vừa dạy học , thỉnh thoảng còn dẫn mấy đứa nhỏ đi học bằng xe bus hay đi bộ ; đi khám bịnh ; đi bơi ở hồ tắm trong cư xá ,v.v... Do bố chúng kém Anh văn , tôi còn phải đi họp phụ huynh cho bố chúng . Thật làm lạ , tôi mến chúng hơn cả cháu tôi ở Việt nam dù tôi không hợp với bố chúng , thỉnh thoảng có cãi vã nho nhỏ . Gần như mỗi lần đi shopping , tôi đều mua quà ; vì chúng và học trò quá đông mà quà không đủ nên tôi tổ chức bốc thăm : đứa nào bốc trúng lá thăm có tên món quà nào thì lấy món đó ; rất là vui !
Bố chúng nó , đi làm từ 5 giờ sáng , đôi khi tới 10 giờ đêm mới về . Lúc đó ông vội vàng nấu nướng để ngày mai đem theo cũng như để cho chúng ở nhà hâm lên mà ăn . Vì nhà đã có sẵn 3 người , gồm vợ chồng chủ nhà và tôi , nay thêm 8 người thành 11 người . ( Nhà nhỏ , có ba phòng ngủ (một lớn và hai nhỏ) và một toa-lét ; nếu ở tối đa 6 người thì còn chịu được , nay lại gần gấp đôi . Mỗi buổi sáng tôi chờ gđ này dùng restroom xong tôi mới dậy) . Hai vợ chồng anh chủ nhà ở phòng lớn , tôi và một thằng nhỏ ở phòng thứ hai ; còn lại ở phòng thứ ba và phòng khách .
Nhà bếp rất chật chội và tủ lạnh không đủ chỗ chứa. Do nước mắm hay đổ xuống đồ ăn của tôi trong tủ lạnh nên sau đó tôi ko nấu nướng và gần như ăn toàn mì ly Maruchan của Nhựt trong ba năm ; thỉnh thoảng ra tiệm ăn hamburger . Mỗi ngày dạy từ 4 đến 9 giờ tối ; về tới phòng là mệt đừ lăn ra ngủ ; cũng may lúc đó răng giả còn khít với nướu nên ăn uống bình thường , ăn được cả pistacho (sic) .
Tôi ở với họ tới khi họ tìm được nhà rộng hơn và dọn đi . Lắm lúc ngồi suy nghĩ , có lẽ kiếp trước tôi có thể là người thân (bố hay mẹ chúng) nên kiếp này khi gặp lại đã thương yêu và hết lòng dạy học cho chúng .
Hay là nói , trong kiếp trước , tôi đã “mắc nợ” gia đình này thì cũng đúng . Vì tôi đã ở nhà này trước đó mấy năm với vợ chồng anh chủ nhà , một ông già , và bạn tôi (anh Sĩ) (tổng cộng 5 người) . Tôi và anh Sĩ cùng share một phòng ; khi nghe anh chủ nhà nói gia đình cậu anh ta (từ VN mới qua) sẽ đến ở chung , tôi và anh Sĩ đã kiếm nhà khác để dọn đi ; đồ đạc đã sắp sẵn để dọn đi nhưng trong đêm trước ngày dọn sang chỗ mới , do thân nhân của họ năn nỉ quá , nói “ anh Tài giỏi tiếng Anh , ở lại dạy cho các cháu . . . “ . Thế là tôi phải gọi phone cho nơi sắp đến và xin đình hoãn ; họ cự nự đòi bồi thường nhưng sau đó bỏ qua . Nói như vậy cho thấy tôi mắc nợ gia đình này nên không thể “trốn nợ “ được .