Showing posts with label đức quốc. Show all posts
Showing posts with label đức quốc. Show all posts

Sunday, March 18, 2018

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1809075305772954&set=pcb.1809070549106763&type=3
phép lạ kinh tế của đức

Sunday, February 18, 2018

Người Việt nào cần xấu hổ?





Nguồn : http://luuthuyhuongblog.blogspot.com/2016/12/nguoi-viet-o-uc-co-can-xau-ho.html
Bài viết của Nguyễn Doãn Đôn về các thói hư tật xấu của một bộ phận người Việt ở Đức là một sự thật không thể phủ nhận. Tuy nhiên, tôi cần phải đính chính với Nguyễn Doãn Đôn và độc giả của anh: "Chữ người Việt mà tác giả đề cập trong bài không là người Việt toàn nước Đức". Xuất xứ, quan điểm và phản ứng của người viết, cũng như tiêu đề "Xin người Việt ở Đức đừng làm người Việt xấu hổ!", hoàn toàn nằm trong khuôn khổ của một người Việt sống ở miền đông nước Đức, chính xác hơn nữa là của một người Việt gốc miền Bắc xã hội chủ nghĩa.
Nằm trong bối cảnh xã hội và chính trị hoàn toàn khác biệt, sự phát triển của hai cộng đồng người Việt bên Đông và bên Tây thế hệ thứ nhất có rất ít điểm tương đồng. Tôi nhấn mạnh "thế hệ thứ nhất" vì đây là thế hệ còn mang nặng di sản văn hóa, chính trị, chủng tộc... sự hội nhập và thành công của họ là tiêu chí để đánh giá mức độ văn minh và tiến bộ của cộng đồng.
Người Việt bên Tây là những người đến từ "nền văn minh" Việt Nam Cộng Hòa, thành phần chủ yếu là sinh viên du học trước 75, thuyền nhân tị nạn chính trị sau 75 và những người sang định cư hợp pháp. Họ có kiến thức - văn hóa, được đào tạo chuyên môn, có ý thức hội nhập và phấn đấu mãnh liệt, dựa trên một thuận lợi rõ ràng là quyền định cư vô thời hạn ở Đức. Họ sớm ổn định cuộc sống, lặng lẽ đi về phía trước và hội nhập tích cực vào xã hội Đức.
Trong khi đó, người Việt bên Đông là những người đến từ "chế độ man rợ" Việt Nam Cộng Sản (""cách dùng từ của Dương Thu Hương). Thành phần chính trước 1989 là người lao động giản đơn (thợ khách), một số ít sinh viên - nghiên cứu sinh diện con buôn. Sau 1989 cộng đồng người Việt miền Đông phát triển nhanh chóng cùng hàng loạt người tị nạn theo đường dây buôn người đổ sang Đông Âu. Không như người Việt bên Tây, người Việt bên Đông không có thuận lợi căn bản cho mục tiêu phấn đấu lâu dài là quyền định cư vô thời hạn, cuộc sống tạm bợ ở Đức của họ hướng đến mục tiêu thủ lợi ngắn hạn bằng mọi cách thức mọi mưu kế. Họ phải lăn lộn mưu sinh và tìm cách bám trụ với vốn kiến thức eo hẹp, ngôn ngữ hạn chế cùng nền văn hóa làng xã. Tiêu chí hội nhập là vấn đề không ai đặt ra trong hoàn cảnh định cư ngắn hạn. Bên cạnh những yếu tố không thuận lợi ngay từ khi khởi đầu, cộng đồng người Việt miền Đông phải tiếp tục gồng mình đón nhận làn sóng nhập cư chui ồ ạt từ những miền quê nghèo Bắc Trung bộ. Những người nhập lậu vào nước Đức này không mang theo kiến thức, khả năng ngoại ngữ và một ý thức để hội nhập, họ mang theo nền văn hóa của một "chế độ man rợ".
Khác hẳn với người miền Nam vốn dĩ thật thà ít bốc phét, người miền Bắc ở Đức hay nói, hay giãi bày và hay đặt mình vào trọng tâm của mọi vấn đề. Nhan nhản trên các trang báo trong và ngoài nước, mỹ từ "kiều bào ở Đức" hay "người Việt ở Đức" phần lớn đều được quan sát, đánh giá từ cái nhìn và trình độ văn hóa của người miền Bắc. Điều này từ lâu được xem như là lẽ đương nhiên. Bởi vì nhà cầm quyền miền Bắc sau 1975 đã ban cho người miền Bắc cái quyền ngồi xổm trên mọi phương tiện truyền thông. Từ phương ngữ, văn hóa, đạo đức, giáo dục... đến chính tả đều lấy phía Bắc làm chuẩn.
Trừ một số rất ít tay viết kỳ cựu và bản lãnh luôn rạch ròi khái niệm Đông - Tây như Phạm Thị Hoài, Lê Minh Hà... người viết bên Đông thường áp đặt quan điểm của mình cho cả cộng đồng bên Tây. Người đọc do thiếu kiến thức lịch sử hay do bất cẩn cũng dễ dàng tin vào những bài viết hay bài nghiên cứu kiểu vơ đũa cả nắm: phần đông người Việt sang Đức đều làm kinh doanh nhiều người Việt ở Đức có tính "nổ"nước mắt hội nhập của người Việt ở Đứckiếp hồng nhan người Việt trên nước Đức... Bản thân tôi, khi gắn địa danh Berlin vào những trang viết của mình, tôi cũng thường xuyên được độc giả, bạn văn, nhà nghiên cứu phê bình gán cho lý lịch "người miền Bắc", "dân hợp tác lao động"... Chuyện hiểu lầm về một cá nhân là chuyện nhỏ, chỉ gây cảm giác ngạc nhiên và buồn cười, không cần phải giải thích ra đây. Nhưng chuyện hiểu sai về cả một cộng đồng, một đặc điểm lịch sử, một yếu tố địa lý... thì cũng nên đính chính.
"Sau khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, thành phố đã bị liên quân bốn nước chiếm đóng, và sau đó các khu vực do Anh, Pháp, Hoa Kỳ chiếm đóng được hợp nhất và trở thành Tây Berlin, được bao quanh bởi bức tường Berlin và phần còn lại do Liên Xô chiếm đóng trở thành Đông Berlin (thủ đô của Cộng hòa Dân chủ Đức). Sau khi nước Đức thống nhất ngày 3 tháng 10 năm 1990, Berlin trở thành thủ đô của toàn liên bang Đức." Wikipedia
Tôi đồng ý với cái nhìn của Nguyễn Doãn Đôn về những mặt tiêu cực của cộng đồng người Việt - Đông Berlin, cảm ơn anh đã nêu ra vấn đề nhằm mục đích "gạn đục khơi trong" cộng đồng của anh. Nhưng tôi nghĩ, chúng ta cần xem xét bản chất vấn đề một cách nhân đạo hơn. Sản phẩm của "chế độ man rợ" này là hiện thực xã hội mang nguồn gốc sâu xa, không thể một sớm một chiều thay đổi được. Nó vẽ nên một bức tranh buồn bã về những người nhập cư đến từ những vùng quê nghèo đói, những vùng thành thị tha hóa và phải bắt đầu cuộc đời mình ở xứ sở xa lạ trong một điều kiện hoàn toàn khó khăn. Thảm cảnh đó làm người ta thương hại nhiều hơn là căm ghét.
Chúng ta có thể lên tiếng phê phán một sản phẩm kém chất lượng, nhưng xin đừng quên nhìn rõ bản mặt tội ác của những kẻ, những tập đoàn hay một chế độ đã tạo ra sản phẩm đó.
Câu hỏi được đặt ra: "Người Việt (nói chung) có cần xấu hổ về người Việt ở Đức?"
Câu trả lời của riêng tôi là: KHÔNG! Chúng ta đều phải bắt đầu cuộc sống tha phương bằng hai bàn tay trắng, tuy với những thuận lợi khác biệt ở hai miền, nhưng những thành quả mà chúng ta đạt được hiện nay cùng tương lai mà chúng ta đang gây dựng cùng người Đức phải là niềm an ủi, niềm tự hào cho toàn thể cộng đồng người Việt ở Đức. Tôi yêu những người đồng hương của tôi, bất kể bộ áo quần trên người họ dơ bẩn ra sao, bất kể họ ồn ào như thế nào ở chốn công cộng, bất kể chuyện họ phải bỏ làng bỏ xóm sang "ăn nhờ ở đợ" xứ người (!)... Chỉ cần họ đưa tay ra là tôi nắm lấy và mỉm cười: "Em là người Quảng Bình hay Nghệ Tĩnh?"
Vậy, ai là kẻ cần thấy xấu hổ? Đó là những kẻ đã đẩy hàng trăm ngàn người vô tội ra biển, mưu đồ chiến tranh - bần cùng hóa đất nước, bán rẻ biển đảo quê hương, đầu độc đời sống người dân, đánh đuổi người nghèo ra khỏi mảnh đất của ông bà tổ tiên.
Lưu Thủy Hương

*
* *

Xin người Việt ở Đức đừng làm người Việt xấu hổ !

Tác giả Nguyễn Doãn Đôn
Gần đây nhiều bài báo trên mạng đã dám mạnh dạn đề cập đến những mặt trái của một số ít người Việt sống ở đất nước văn minh này. Họ là số ít nhưng hệ lụy lại lớn lao khôn lường.


Chẳng hạn trong khu chợ Đồng Xuân, ngày càng có nhiều khách người Đức và người nước ngoài vào mua bán. Ở đây, mặc dù ban quản lý chợ đã có nhiều cố gắng trong khâu chấn chỉnh trật tự và vệ sinh, nhưng người Việt vẫn vứt rác hôi thối và đổ nước bẩn ra quanh khu nhà. Xe đỗ thiếu ý thức làm tắc nghẽn giao thông; Hội hè tổ chức thì quá đông, ồn ào, thiếu văn minh và bất lịch sự, vì tưởng lầm như thế là oai, là hay, là đàn anh, đàn chị…
Trên tầu xe, thì người Việt nói tiếng Việt oang oang, nói tẹt ga cho sướng cái mồm, nói như ở chỗ không người. Tư thế ngồi không ngay ngắn, quấn áo lôm nhôm, giày dép bẩn, có người còn đi nhầm đôi tất không đồng màu, để lộ rõ, chân bốc mùi hôi hám, làm cho khách ngồi cạnh phải bịt mũi quay đi, hay lánh sang chỗ khác ngồi. Có người còn cho tay lên ngoáy tai, ngoáy mũi, sì mũi không có khăn, ho nhiều lần không bịt miệng, bắn nước miếng vào người khác, mở nhạc và nói chuyện trên điện thoại quá to. Có rất nhiều cái xấu nhãn tiền mà không giấy bút nào tả cho thấu và cho hết được. Nhục và xấu hổ lắm !
Một số bà mẹ trẻ thì rủ nhau đẩy xe trẻ con, hai cái xe đã to và cồng kềnh lại đi dạo thành hàng ngang, sóng đôi choán hết phần đường của người đi xe đạp và đi bộ. Đã vậy họ còn nói chuyện và cười to vang cả một vùng. Cứ làm như đây là „Nam quốc sơn hà Nam Đế cư“ vậy.
Đi làm giấy tờ trong công sở, tiếc tiền không thuê phiên dịch, tiếng Đức đã kém, không biết cách trình bày, cộng thêm sự không hiểu biết, tính khí nóng nảy, cái đầu lại quay quay nên dẫn tới nhiều trường hợp chửi nhau với nhà chức trách và nghiêm trọng hơn còn đánh họ gây thương tích. Thật là ngu ngốc, tàn bạo và là sự nhục nhã, xấu hổ cho cộng đồng.
Nước mình có, không ở, sang nước người ta, ăn nhờ, ở đợ vào xã hội tươi đẹp của họ, do ông cha họ tạo dựng nên từ bao nhiêu thế kỷ; Thế mà không biết điều. Nhiều trường hợp, nếu dùng từ cho chuẩn là họ đang ăn bám.
Một số người tự hành nghề, khi nộp thuế tự khai đã không chính xác, họ làm mấy chục năm mua bao nhiêu đất ở Việt Nam, chưa bao giờ nộp thuế thu nhập cá nhân, ấy vậy đến lúc bất đắc dĩ phải nộp vài trăm thuế doanh thu đã huênh hoang, lên mặt, vỗ ngực là ta đây có công đóng góp to lớn cho nhà nước Đức, rồi tiếc mấy đồng thuế đó tìm cách này, cách khác để lấy lại.
Một số người tận dụng „hết công suất“ của xã hội, cố tìm và moi móc ra những kẽ hở để khai thác và lợi dụng. Lòng tham ở một số người thật vô đáy, vô cùng.
Người Việt mới sang chúng ta còn châm chước, nhưng một số vị sang Đức này „ từ lúc tóc còn xanh, nay họ đã phơ phơ đầu bạc“. Họ đã thành „cộng mốc“ lâu rồi mà xem chừng chỉ vì say mê đào tiền quá mà „bao năm rồi tiếng cuốc vọng năm canh“ hai chữ hội nhập vẫn mơ màng, chưa tỉnh ngộ.
Có người trả bảo hiểm cho cửa hàng vài năm, không bị phá, bị cháy. Lẽ ra phải mừng mới phải, đằng này họ lại tiếc, cho là mình trả bảo hiểm phí quá !!!???. Sao họ không nghĩ là nếu họ ốm đau phải qua một ca mổ tốn kém đến vài trăm nghìn, mà trong khi đó bảo hiểm ốm đau, họ chỉ phải trả có vài trăm hay vài chục và thậm chí không phải trả vì do ăn theo hoặc có thu nhập thấp?
Con người hơn con vật là do có ý thức về Xã hội và cộng đồng. Người Đức họ hơn ta phải chăng họ có „Đức tính“ còn chúng ta có „VIỆT TÍNH“ chăng?
Tôi thiết nghĩ đã đến lúc cộng đồng ta phải chấn chỉnh ngay những điều không đẹp mắt và những việc làm xấu của một số người. Ngay từ khi nước Đức thống nhất, chúng ta đã mang tiếng xấu liên quan tới „mafia thuốc lá“, người Việt giết người Việt. Giờ đây lại thêm người Việt trồng cần sa, buôn ma túy, người Việt đánh hay giết người Đức nữa; Một số người Đức còn cho rằng: Người Việt buôn bán trốn thuế nên vào chợ Đồng Xuân thấy nhiều xe sang đỗ khắp nơi…Chỗ nào cũng nhan nhản quán xá của người Việt, làm ăn nhỏ lẻ, chộp giật mà thuế nộp quá là “khiêm tốn.”
Trước đây đất nước ta trải qua chiến tranh khốc liệt, người Đức nhất là phía Đông Đức đã giúp đỡ rất nhiều và cũng rất có cảm tình với người Việt chúng ta. Họ thương chúng ta vì chúng ta nghèo và hiền lành…
Tại sao giờ đây họ lại giảm yêu, tăng ghét với người mình? Dù chúng ta có ngụy biện thế nào đi chăng nữa là do điều kiện khách quan hay chủ quan thì theo tôi, lỗi lớn vẫn là do từ phía mình là chính. „Tiên trách kỷ, hậu trách nhân“.
Mong cộng đồng chúng ta hãy gạn đục khơi trong, để lấy lại thiện cảm của người dân bản xứ. Hãy cùng nhau đấu tranh và góp ý về những việc làm ảnh hưởng xấu đến bộ mặt của người Việt, nếu không thì „con sâu làm rầu nồi canh“, từng người trong cộng đồng chúng ta sẽ gặp không ít khó khăn vì những ảnh hưởng xấu đó.
Chúng ta có điều bất lợi là một số không ít người Đức, khi đọc trên báo hay nhìn thấy những điều chướng tai gai mắt nào đó của người Việt gây ra là y như rằng họ „vơ đũa cả nắm“. Người châu Âu với nhau, về hình thức còn khó phát hiện là người nước nào. Còn người Việt Nam mình, do ngoại hình và màu da, màu tóc, nên cái hay hoặc cái dở bị họ phát hiện ngay từ xa và rất nhanh. Khi vào „bộ nhớ“ của họ rồi thì rất khó mà tẩy xóa được.
Mong mọi người đừng để LÒNG THAM vô đáy và cái VÔ MINH của mình gây ảnh hưởng xấu người khác. Đó là bổn phận của từng người dân sống ở nước ngoài. Vì ta không phải chỉ sống một mình.
Nguyễn Doãn Đôn, Thoibao.de

Nguồn : http://luuthuyhuongblog.blogspot.com/2016/12/nguoi-viet-o-uc-co-can-xau-ho.html

Saturday, October 28, 2017

Người Đức giành 1 nửa giải Nobel thế giới, bí quyết là để trẻ em… thua từ vạch xuất phát

Trẻ em trước 6 tuổi thích hợp với loại giáo dục mầm non ra sao? Loại giáo dục nào sẽ giết chết thứ quý giá bẩm sinh của trẻ em, loại giáo dục nào sẽ khiến những thứ quý giá đó được nở rộ và tạo hạnh phúc cho cả cuộc đời?
Thế kỷ 20, giải thưởng Nobel của nước Đức nhiều hơn bất cứ nước nào, giành hết một nửa giải thưởng Nobel của thế giới. Người Đức nổi tiếng là cẩn trọng, họ rất coi trọng trẻ em. Cũng chính vì như vậy, giáo dục mầm non của trẻ em Đức cũng trở thành tiêu điểm của thế giới. Rốt cuộc họ làm sao bồi dưỡng được nhiều nhân tài xuất sắc như vậy?
1. Giáo dục gia đình
Điều quan trọng là giáo dục của người mẹ đối với đứa con, phúc lợi xã hội của nước Đức rất tốt, vì vậy phần lớn các bà mẹ người Đức trong những năm đầu sau khi sinh con đều lựa chọn ở nhà trông con. Người Đức cho rằng, vai trò người mẹ có địa vị rất lớn đối với sự trưởng thành của con. Vì vậy những bà mẹ “làm toàn thời gian” thậm chí còn cảm thấy tự hào vì bản thân là một người mẹ. 
  • Khả năng tự lập bắt đầu từ ăn cơm
646_86537_3
Đến khi trẻ 3 tuổi, là có thể ngồi cùng người lớn trên bàn ăn để ăn cơm. (Ảnh: Shuuu)
Khi các bé bắt đầu có thể cầm thìa ăn cơm, có thể ngồi vững, chúng đã phải tự mình ăn cơm ở trên ghế ăn. Các bà mẹ cũng chuẩn bị sẵn tâm lý để thu dọn mâm cơm lúc “tàn cuộc”. Đến khi trẻ lên 3 tuổi, chúng có thể ngồi cùng người lớn trên bàn ăn để ăn cơm. Quan trọng nhất là họ không bón cơm và không ép con ăn cơm. Mẹ sẽ là người chuẩn bị món ăn dinh dưỡng, nhưng việc ăn và cách ăn là tùy thuộc ở trẻ.
  • Bồi dưỡng phẩm chất ý chí bền vững
Ở Đức có không ít gia đình quan niệm “không có thất bại, chỉ có tạm thời chưa thành công”, vì vậy các bé người Đức tuy tuổi còn rất nhỏ nhưng đã hiểu được đạo lý này. Tôi từng gặp một cậu bé người Đức 5 tuổi trong một lần nhà trường tổ chức thi chạy bộ. Cậu bé chạy một lúc thì bị trật chân, thầy giáo chạy đến nói mấy câu như “tuy thất bại rồi, nhưng biểu hiện của em rất dũng cảm”. Cậu bé người Đức lập tức đính chính thầy giáo: “Em không thất bại, chỉ là tạm thời chưa thành công”. Những người đứng bên cạnh nghe thấy đều cảm thấy cậu bé người Đức thật tài giỏi.
tg-24-gio-qua-anh-em-be-bat-tay-linh-le-duong-a8f7cb
Ở Đức có không ít gia đình có quan niệm “không có thất bại, chỉ có tạm thời chưa thành công”. (Ảnh: Internet)
  • Cổ vũ trẻ đối diện thách thức
Cha mẹ người Đức không giống cha mẹ các nước Á Đông, khi họ thấy con cái đối mặt với rủi ro, họ sẽ giúp con giải quyết. Ví dụ, bé 2 tuổi thử trèo lan can cao 2 mét, họ sẽ nói với con rằng nhiệm vụ này tuy khó khăn, nhưng ba mẹ tin rằng con sẽ có thể thành công. Họ cổ vũ con đối diện với thử thách vượt quá năng lực. Đôi khi, nhìn thấy em bé 1 tuổi tự mình bò lên sườn dốc, dù ngã nhiều lần, người mẹ chỉ đứng bên cạnh im lặng nhìn con. Có lẽ, tinh thần cổ vũ trẻ em đối diện với thử thách này đã đào tạo được nhiều người đoạt giải thưởng Nobel dũng cảm phá vỡ quy tắc bình thường như vậy.
startalk-1481708223-top1
“Nhiệm vụ này tuy có chút khó khăn, nhưng ba mẹ tin rằng con sẽ có thể thành công”. (Ảnh:Internet)
  • Đối mặt với các bé khó xử lý
Trẻ em người Đức cũng giống như mọi trẻ em khác, thích nhõng nhẽo đòi mua đồ ở trong siêu thị. Để đối phó với tính cách này của con trẻ, một bà mẹ người Đức đã nói với đứa con đòi mua một chiếc xe đua đồ chơi loại lắp ráp: “Nếu như con có khả năng mua cho mình một chiếc xe đua lắp ráp, con có thể mua. Nếu như không có, vậy con chỉ có thể từ bỏ thôi”. Đứa bé cảm thấy mình không có khả năng nên không làm ồn nữa mà liền ngoan ngoãn theo mẹ về nhà.
don trung quoc
“Nếu như con có khả năng mua cho mình một chiếc xe đua lắp ráp, con có thể mua. Nếu như không có, vậy con chỉ có thể từ bỏ thôi.” (Ảnh: Internet)
  • Gánh vác trách nhiệm từ nhỏ
Một bé gái người Đức 3 tuổi đẩy một búp bê vải ra khỏi nhà, che ô, lau mồ hôi, bón sữa cho búp bê vải như chăm sóc em bé. Khi một bé gái khác hỏi rằng có thể cho mượn búp bê vải chơi một lát không, cô bé 3 tuổi cương quyết từ chối: “Mình phải chăm sóc tốt cho Tôm (búp bê vải), mình là mẹ của nó, mình không thể để người khác làm hại nó…”. Mẹ của bé gái người Đức sau đó chia sẻ mua búp bê vải cho con là có mục đích, là hy vọng con từ nhỏ đã gánh vác trách nhiệm và biết chăm sóc người khác chứ không phải luôn được người khác chăm sóc.
  • Tôn trọng trẻ em, chủ trương “đến trước được trước” chứ không nhấn mạnh chia sẻ
Bà mẹ Đức chủ trương: Ai đến trước người đó chơi trước, những bạn nhỏ khác phải học cách chờ đợi. Các bé đều cảm thấy thích điều này. Tôn trọng nhân cách độc lập của trẻ, tôn trọng quyền lợi ưu tiên của trẻ là rất quan trọng. Một mặt là bồi dưỡng lòng tự tôn và tự tin tốt đẹp cho con, mặt khác truyền thông điệp cho con rằng: Con cố gắng con có được trước thì là của con, người khác không giành lấy được. Vì vậy, điều đó làm cho trẻ em Đức phấn đấu vì mục tiêu của mình. 
Tre-em-Nhat-di-hocava-7ad2c
Bà mẹ Đức chủ trương: ai đến trước người đó chơi trước, những bạn nhỏ khác phải học cách chờ đợi. (Ảnh: Internet)
2. Giáo dục trường mầm non
  • “Chơi” là nhiệm vụ quan trọng
Trường mầm non của Đức phần lớn là chế độ tuổi trộn lẫn, không có chia lớp rõ ràng. Các bé từ 2-3 tuổi bắt đầu vào trường mầm non, mỗi ngày sau khi đến trường mầm non, mỗi bé tự tìm người bạn mà mình thích, chọn một chủ đề yêu thích để chơi cùng nhau. Chúng có thể trèo cây, có thể quan sát con kiến, có thể chơi đồ hàng, đồ chơi. Nhiều lúc cô giáo sẽ đưa chúng đi tham quan tiệm bánh mì, nhà máy, bệnh viện, cục phòng cháy chữa cháy, cục cảnh sát, viện phúc lợi thậm chí là nhà tang lễ. Cô giáo cũng sẽ mời người của một số bộ phận đến trường mầm non để giảng về một số kiến thức cơ bản. Mục tiêu và phương án dạy học của mỗi trường mầm non đều do giáo viên trường mầm non tự chủ quyết định, chứ không phải là quyết định thống nhất của Bộ giáo dục.
tre_hoc_duoc_gi_qua_cac_tro_choi_2
  • Đào tạo kỹ năng sống cơ bản
Năng lực sống của trẻ em Đức rất mạnh, điều này có được từ phương hướng giáo dục của giáo viên. Trong thời gian 3 năm, trường mầm non sẽ bày một số máy tính cũ, máy móc cũ cho các bé tiếp xúc hoặc sửa chữa, cùng các bé thiết lập kế hoạch chơi và kế hoạch nghỉ ngơi của trường mầm non, dạy các bé biết làm sao phối quần áo đẹp hơn, tự mình thu dọn đồ dùng, còn để các bé gặp khó khăn tự mình tìm cảnh sát, tìm nhân viên chữa cháy… Đến khi các bé 6 tuổi tốt nghiệp trường mầm non, chúng đã là những đứa bé giỏi biết tự chăm sóc mình.
day-con-ky-nang-song
Kỹ năng sống cho trẻ em, đây cũng chính là chìa khoá cho sự trưởng thành của các bé.(Ảnh: internet)
  • Trường mầm non không được bố trí nhiệm vụ đọc viết và làm bài tập cho các bé
Trường mầm non của Đức quy định, không được bố trí nhiệm vụ đọc viết và làm bài tập cho các bé. Vì vậy khi bạn tới trường mầm non ở Đức sẽ không nghe thấy tiếng đọc sách sang sảng, cũng không nhìn thấy trẻ em Đức tan học về nhà phải nhờ mẹ cùng làm bài tập. Người Đức cho rằng, khai phát trí lực quá sớm sẽ tổn hại đến sự nhiệt tình học tập của trẻ, thà rằng trễ vài năm cũng không muốn trẻ cả đời chán ngán việc học. Vì vậy cho dù là lớp học năng khiếu, họ cũng đợi cho đến sau khi con 6 tuổi mới bắt đầu học. Nghĩa là họ sẵn sàng chấp nhận cho con em mình khởi động chậm hơn, xuất phát chậm hơn, bù lại có thể đi được một quãng đường xa hơn. 
day-tre-ky-nang-song-3
Người Đức chú trọng những năm tháng đầu tiên khi tới trường của trẻ nhỏ, một không khí vui tươi. (Ảnh: Internet)
  • Dạy trẻ thích ứng với môi trường mầm non
Trường mầm non của Đức có kinh nghiệm rất hay đối với học sinh mới: Họ sẽ yêu cầu các bà mẹ của học sinh mới ở cùng với con trong ba, bốn ngày đầu con nhập học. Các bà mẹ tụ tập lại trò chuyện, các bé ở một bên chơi đùa. Cho đến trước giờ tan học của ngày thứ 4, cô giáo sẽ nói với các bé, bắt đầu từ ngày mai, mẹ sẽ không thể luôn ở bên cạnh các bé để các bé chuẩn bị tâm lý. Đến ngày thứ 5, trong lúc đang chơi cùng con, mẹ sẽ bỏ đi 1 tiếng rồi quay lại, trong ngày thứ 6 mẹ bỏ đi 2 tiếng rồi mới quay lại… Một tuần sau các bé sẽ thích ứng cuộc sống trong trường không có mẹ bên cạnh, giảm bớt rất nhiều căng thẳng cho các bé. 
Châu Yến biên dịch
Xem thêm:

Văn hóa kinh doanh của người Đức: Bất kể hành vi phi đạo đức nào cũng sẽ là nguyên nhân dẫn tới thất bại

Là một đất nước có nền kinh tế hùng mạnh và dựa nhiều vào thương mại, ngoại thương, Đức luôn được đánh giá là có văn hóa doanh nghiệp rất chuyên nghiệp và hiệu quả.
Những nhà nghiên cứu về thị trường mong muốn có được lợi nhuận thì phải phù hợp và hòa nhập được với văn hóa của người bản địa. Sự khác biệt lớn trong văn hóa kinh doanh mà các doanh nhân gặp phải thường là về phong cách kinh doanh, thái độ đối với sự phát triển mối quan hệ đối tác, nguyên tắc đúng hẹn, phong tục tặng quà…
Khi bạn có ý định kinh doanh ở Đức, hiểu về văn hóa kinh doanh của người Đức là một yếu tố cần thiết hàng đầu giúp bạn có thể hợp tác thành công với đối tác của mình.
Thương mại, ngoại thương, Đức luôn được đánh giá là có văn hóa doanh nghiệp rất chuyên nghiệp và hiệu quả. Ảnh youtube.com
Bất kể một hành vi phi đạo đức nào cũng sẽ là nguyên nhân dẫn tới sự thất bại trong đàm phán kinh doanh
Doanh nhân Đức không xem tối đa hóa lợi nhuận là mục tiêu hàng đầu. Hoạt động của một doanh nghiệp không chỉ là tìm lợi ích kinh doanh mà tuân thủ đạo đức nghề nghiệp và không ngừng nâng cao chất lượng sản phẩm mới là thiên chức của nhà doanh nghiệp Đức.
Doanh nghiệp Đức không cạnh tranh nhau bằng giá rẻ mà chỉ cạnh tranh bằng chất lượng sản phẩm. Họ tìm kiếm lợi nhuận trong kinh doanh với một mức độ cần phải có và sẵn sàng chuyển phần lớn lợi nhuận để đầu tư vào chất lượng sản phẩm, phục vụ hậu mãi, nhằm đảm bảo phát triển doanh nghiệp bền vững.
Những trường dậy nghề ở Đức luôn có môn học về đạo đức kinh doanh. Một trong hai trường dạy nghề đầu tiên nổi tiếng ở Berlin đã lấy lời của Christian Beuth để làm khẩu hiệu:
Trường này chỉ dành cho những người rất có khả năng, siêng năng, có tư cách đàng hoàng và có đạo đức; những người khác sẽ bị đuổi học. Được gia nhập trường là một sự tuyên dương. Sự siêng năng kinh doanh không thể không đi kèm với đạo đức. Nhà trường không có hình phạt nào khác là buộc thôi học.
Chính vì coi trọng và ưu tiên các giá trị đạo đức trong kinh doanh, nên nếu làm ăn với người Đức, bạn đừng hy vọng những “chiêu trò” nhằm thu được lợi ích ngắn hạn, xâm hại đến lợi ích của người khác, chỉ chú trọng đến lợi nhuận mà bỏ qua chất lượng sản phẩm, dịch vụ sẽ thu hút được sự chú ý của họ trong đàm phán kinh doanh.
Hối lộ và tham nhũng
Theo như trang đánh giá www.transparency.org, Đức đạt 79/100 điểm về việc chống tham nhũng và chỉ số tham nhũng là 13/176. Lĩnh vực xây dựng và đấu thầu được chính phủ Đức đặc biệt quan tâm nhằm cắt giảm nạn tham nhũng trong và ngoài nước. Các luật chống tham nhũng áp dụng nghiêm ngặt cho các hoạt động kinh tế trong nước. Đức đã phê chuẩn Công ước về chống hối lộ năm 1998 qua đó làm giảm việc hối lộ của các quan chức nước ngoài của công dân Đức và các công ty ở nước ngoài.
Hầu hết các chính phủ và chính quyền địa phương đều liên kết với nhau để luân phiên nhân sự ở các khu vực dễ bị tham nhũng. Cán bộ Chính phủ bị cấm nhận quà tặng liên quan đến công việc của họ. Chính phủ Đức đã truy tố hàng trăm vụ tham nhũng trong nhiều năm qua. Vì thế khi làm ăn, giao thương với người Đức, nếu có ý định “đi cửa sau” hoặc “bôi trơn” thì bạn sẽ có nhiều khả năng đánh mất niềm tin của họ vì đó không phải là hành vi được ủng hộ trong kinh doanh ở đất nước này.
Khi hợp tác kinh doanh ở Đức bạn không thể nghĩ đến “đi cửa sau” hoặc “bôi trơn” vì nó không có tác dụng. Ảnh amazon.com
Doanh nghiệp và chính phủ cùng hợp tác bảo vệ môi trường
Chính phủ Đức nhìn nhận vô cùng nghiêm túc về vấn đề môi trường, việc thúc đẩy liên minh hợp tác giữa các Đảng, giữa doanh nghiệp và chính phủ trong những năm qua đã tác động to lớn đến mục tiêu chính sách về năng lượng và môi trường. Từ việc loại bỏ dần năng lượng hạt nhân để thúc đẩy hiệu suất năng lượng và tái tạo năng lượng, Đức trở thành quốc gia tiên phong trong Liên minh Châu Âu về việc cắt giảm lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kính và tạo ra nguồn nhiên liệu sạch thay thế. Nước Đức cũng đã trở thành quốc gia đứng đầu thế giới về khai thác và sử dụng năng lượng gió.
Năm 2000, chính phủ đã thành lập một cơ chế chấm dứt việc sử dụng năng lượng hạt nhân trong 15 năm tới. Chính phủ cũng đang nỗ lực để đáp ứng cam kết của EU đối với việc bảo vệ thiên nhiên. Vì thế những hoạt động kinh doanh có yếu tố bảo vệ hoặc gây ít tác hại tới môi trường sẽ được cộng thêm điểm trong thứ tự ưu tiên của đối tác Đức.
Vạch rõ giới hạn và tuân thủ theo các nguyên tắc, quy định
Xét về nhiều góc độ thì người Đức được đánh giá là bậc thầy trong việc lập kế hoạch. Người Đức suy nghĩ rất thấu đáo, mỗi một khía cạnh của một dự án đều có một phương án chi tiết, kĩ càng. Thận trọng trong việc lập kế hoạch giúp cho người Đức luôn có phương án tối ưu nhất trong cả kinh doanh và cuộc sống, họ luôn đặt mình vào trong một giới hạn an toàn.
Người Đức suy nghĩ rất thấu đáo, mỗi một khía cạnh của một dự án đều có một phương án chi tiết, kĩ càng. Ảnh mshoagiaotiep.com
Mọi việc trong cuộc sống và công việc của người Đức hầu hết đều được vạch rõ và điều chỉnh bởi những quy định, ví dụ: thông qua luật pháp, nguyên tắc và thủ tục. Đó là những điều hết sức rõ ràng trong quản lí kinh tế, chính trị và môi trường xã hội công bằng. Người Đức tin tưởng rằng việc vạch rõ ranh giới giữa người với người, giữa những địa điểm và những sự việc là một con đường vững chắc nhất để đưa con người tuân thủ theo những nguyên tắc và quy định trong cuộc sống. Trong văn hóa kinh doanh của người Đức thì điều này được phản ánh trong việc tuân thủ các nguyên tắc kinh doanh, làm giảm đi các phương án dự phòng hay hạn chế các tình huống tự phát trong quá trình diễn biến sự việc.
Người Đức không thích sự bất ngờ. Những thay đổi đột xuất trong các thương vụ kinh doanh thường không được chào đón mặc dù họ có thể đưa ra phương án giải quyết ngay lúc đó. Kinh doanh là một công việc được xem là rất nghiêm túc, và người Đức sẽ không đánh giá cao nếu bạn đưa ra nhiều phương án bổ sung, thay thế, điều đó thường bị xem là một kế hoạch không chuyên nghiệp.
Nguyên tắc đúng giờ
Người Đức quan niệm rằng người lịch sự bao giờ cũng đến đúng giờ. Cả các sếp cũng vậy. Nếu chủ ý đến muộn để thể hiện cấp bậc của mình, hay quan niệm người quan trọng thì phải xuất hiện sau cùng sẽ phản tác dụng đối với người Đức.
Người Đức cảm thấy thoải mái với việc tổ chức và phân chia rõ ràng từng phần công việc để kiểm soát nó một cách hiệu quả. Họ quản lí thời gian rất cẩn thận và tuân thủ nghiêm ngặt, họ luôn lên lịch trình và viết nhật kí công tác để theo dõi và quản lí chi tiết từng giai đoạn công việc theo tiến độ thời gian. Tàu điện ngầm đến và rời ga đúng giờ từng phút, các dự án được lên lịch trình và xây dựng bằng biểu đồ quản lí chi tiết, cẩn thận. Việc bạn đến muộn dù chỉ là vài phút khi gặp gỡ với người Đức cũng thể hiện ra sự thiếu tôn trọng đối với đối phương, do vậy bạn đừng trễ hẹn khi có cuộc gặp với họ. Nếu vì một lí do nào đó mà bạn đến trễ, hãy gọi điện và giải thích cho họ về tình huống khiến bạn trễ hẹn. Để có một cuộc hẹn thể hiện sự tôn trọng với đối tác, bạn hãy đến sớm 5 đến 10 phút.
Để có một cuộc hẹn thể hiện sự tôn trọng với đối tác, bạn hãy đến sớm 5 đến 10 phút. Ảnh amazon.com
Văn hóa tặng quà
Người Đức thường không có thói quen tặng quà cho đối tác kinh doanh. Người ta thường chỉ tập trung vào các hoạt động kinh doanh, bỏ bớt các thủ tục, nghi thức, nghi lễ như tặng quà cho đối tác khi đi công tác kinh doanh. Tuy nhiên, trong nhiều hoạt động xã hội thì việc tặng quà vẫn là một việc làm tương đối phổ biến. Sau đây là những gợi ý quan trọng khi chúng ta xem xét tới việc tặng quà:
Một khách hàng nghĩ tới việc tặng một món quà thì nên lựa chọn những món quà nhỏ những có chất lượng tốt, không quá đắt đỏ. Bạn có thể tặng quà ngay tại buổi họp kinh doanh, mà món quà đó là những dụng cụ văn phòng có thể dùng ngay trong công sở, ví dụ như những cây bút có chất lượng tốt mang hình ảnh hay thương hiệu của công ty bạn.
Khi được mời tới thăm nhà một đối tác kinh doanh người Đức, bạn có thể mang theo hoa, rượu vang, socola, hoặc những món quà nhỏ đặc trưng cho vùng quê hay quốc gia của bạn.
  • Hoa không được gói bằng số lẻ, không phải bọc gói, tránh mua 13 loại hoa hoặc 13 bông hoa hồng đỏ, tuy nhiên quy tắc này lại không áp dụng cho 1 bó hoa mà được gói và bó do người bán hoa.
  • Không tặng hoa hồng đỏ vì nó biểu tưởng cho sự lãng mạn
  • Không tặng hoa cẩm chướng vì nó tượng trưng cho tang tóc
  • Không tặng hoa Ly hoặc hoa cúc vì chúng được dùng trong đám tang
Người Đức thường mở quà ngay khi nhận được, đây cũng nét chung của những người Châu Âu khác trong văn hóa nhận quà.
Những món quà nhỏ và ý nghĩa có thể sử dụng được trong công việc là những món quà được ưu tiên khi chon lựa quà tặng gặp khách hàng. Ảnh pinterest.com
Lịch sự và đẹp mắt trong trang phục công sở
Diện mạo và khả năng thuyết trình là những điểm quan trọng của người Đức, đặc biệt là trong môi trường kinh doanh thực tế. Ngay cả những bộ trang phục thường ngày của họ cũng sạch sẽ, gọn gàng và chỉnh chu. Sau đây là những cách ăn mặc phù hợp của người Đức khi tham gia vào công việc sẽ giúp bạn có cái nhìn sâu sắc về cách ăn mặc của họ
Trang phục được làm bằng những chất liệu tốt là rất quan trọng, ăn mặc tùy tiện và cẩu thả trong cả trang điểm đối với nữ giới đều không được đánh giá cao.
Doanh nhân nên mặc comple tối màu, âu phục, cà vạt và áo sơ mi trắng. Phụ nữ cũng là những chân váy tối mầu và áo trắng, hoặc bộ vest công sở. Ảnh brainyquote.com
Trang phục công sở ở Đức được thiết kế rất lịch sự, theo mẫu quy định. Doanh nhân nên mặc comple tối màu, âu phục, cà vạt và áo sơ mi trắng. Phụ nữ cũng là những chân váy tối mầu và áo trắng, hoặc bộ vest công sở, những trang phục này được áp dụng cho cả thời tiết hơi nóng một chút. Khi làm việc với người Đức, bạn không nên cởi áo choàng hay tháo cà vạt trước họ. Phụ nữ được quy định là không trang điểm đậm hoặc đeo những bộ trang sức lớn lộng lẫy. Tuy nhiên bạn cũng đừng ngạc nhiên khi thấy một người mang tất trắng với giầy và trang phục tối màu.
Tịnh Tâm
Xem thêm:
Xem thêm: