Tưởng cũng nên
nhắc lại trận Cái Bè 1964.
“Lúc 0100 giờ
ngày 20/7, quân cách mạng (revolutionaries) đã mở 1 tấn công lớn.
Họ tập hợp
ba tiểu đoàn (TĐ) –- 261, 263, và 514—và tăng cường cho mỗi TĐ một đại đội súng
không giựt (SKZ), đại liên, cối, và đặc công để tấn công quận lỵ Cái Bè ở
phía tây của tỉnh Định Tường. Khoảng 300 chiến sĩ thuộc bộ chỉ huy (BCH) trung đoàn
và lực lượng địa phương, gồm nghĩa quân và địa phương quân (NQ/ĐPQ) bảo vệ Cái
Bè. Quân nổi dậy đã xâm nhập quận lỵ và gây nhiều thiệt hại, đặc biệt là khu
gia binh của các gia đình ĐPQ/NQ. Họ đã giết 12 lính và 40 thân nhân của họ. 40
lính và 40 thân nhân khác bị thương. Quân nổi dậy rút lui lúc 0500 g sáng.
CP đã phản công
với 5 TĐ, có thiết giáp yểm trợ, để đẩy họ ra bờ sông Tiền Giang, cách Cái Bè 5
km. TĐ 8 Dù tái chiếm quận lỵ và tiếp tục xuyên qua ruộng mía và ruộng lúa tới
1545 khi 2 đại đội dù bị chận đánh. Đ.đ. đi đầu của TĐ tiến thêm 90 m cho tới
khi họ bị chận lại bởi đại liên. Đ.đ. còn lại đã do dự (falter) sau đ.đ.
trưởng và hiệu thính viên chết. Các trực thăng võ trang hay gunship của Mỹ đã bắn
130 rốc-két lập hàng rào lửa cách phòng tuyến Dù 45 m. Cuối cùng TĐ dù rút lui lúc 1900.
Trong khi đó,
lúc 1600, quân nổi dậy đào công sự dọc theo 1 hàng cây, đã cầm chân một đ.đ. của
TĐ 6 Dù. Sau một vài trì hoãn, TĐ trưởng đã nghe theo cố vấn để bao vây địch
theo thế gọng kềm (pincer movement), nhưng thay vì tấn công vào 2 bên hông của địch,
Dù đã tấn công chính diện. Cuộc tấn công bắt đầu lúc 1830, có hai máy bay Mohawk
và vài gunship hỗ trợ. Xui thay, gunship đã bắn lầm TĐ 6 Dù, khiến họ mất bình
tỉnh (unnerve), phải lập 1 chu vi phòng thủ qua đêm. Các trực thăng VNCH từ chối
tản thương do trời tối, khiến 1 trực thăng Mỹ phải đến để cứu 12 thương binh. Cố
vấn trưởng của lữ đoàn Dù, đại tá John Hayes, bày tỏ thất vọng vì sự ngại đụng độ
của TĐ Dù hôm đó.
Kết quả: 16
lính Dù tử trận và 52 bị thương, trong đó có một cố vấn. Địch có 46 chết và 12
bị bắt sống. Một cố vấn phỏng đoán địch có thêm cả trăm người thương vong. Quân
khu 2 của CS đã nhận định rằng CP nghĩ rằng sẽ có nhiều quận lỵ khác bị tấn công
(để gây tiếng vang).
Các tướng Mỹ
nhận định, quân VNCH buộc phải xé lẻ (split up) để tăng cường các đồn bót quận
lỵ, và tinh thần binh sĩ có vẻ thờ ơ hay hờ hửng (apathetic) hơn trước”.
Hết trích.