Showing posts with label trận dak seang 1970. Show all posts
Showing posts with label trận dak seang 1970. Show all posts

Monday, July 21, 2025

 

Patrick,
     Here are a couple of photos for you. The one from Vietnam (on the left) was taken a couple of months before I went to Team 23 in Tan Canh and 42nd RGT. It shows me and my counterpart, Lt. Thuy, who was aide to the ARVN II Corps Commander in Pleiku. It was taken in Ban Me Thuot just ourside the MACV compound which was then located in "The Lodge", an old hunting lodge used by Teddy Roosevelt and others when on Safari. (It burned down in 1970 by accident.)
     The other photo (on the right) shows me and my 82 yrs. old father Frank W. DeLong Jr. Dad was in the Army Air Corps in WWII. He was stationed at desert tactical airfields in North Africa and Palestine and flew heavy bombers (B-17 & B-24) on raids against occupied ports along the North African coast and targets across the mediterranean in Italy and Germany.
     Take care and stay in touch.
                       Bro. Frank

 
A Dak Seang Story - by Frank Delong
 One Saturday afternoon last August I was working in the yard when my wife brought the cordless phone out the front door. The fellow on the other end said:  "Mr. DeLong, you don't know me, but I was going through some things of my dad's last week, and I came across a letter you sent to our family."  I said: "I know who you are.  You're Tom Kelly's brother." I sent a letter to his family from Vietnam in 1970. I was the last one to see Tom Kelly alive. 

 Tom was the FO with our battalion advisory team at the battle of Dak Seang in April 1970.  There were four of us with the 1st BN 42nd RGT ARVN.  Tom and his RTO made six.  Since the beginning of April 1970 the Dak Seang Special Forces Camp had been under siege by elements of the 28th NVA RGT, supported by the 40th NVA Artillery RGT.  Our battalion was inserted in a helicopter assault just southeast of the camp on April 12, 1970.  After about five days of fighting, the battalion moved to a hilltop a klick north of the SF camp and was attempting to push further north with no success.  For the next six days, the 1st BN 42d RGT was surrounded on that hill.  That's when I met Tom.  Up to that point, I had been with the battalion's lead company, while Tom stayed with the battalion commander and my boss, MAJ Noll.  But when we were no longer able to move, all units were pulled back into a rough perimeter on the hilltop.  Then we hunkered down and started calling in artillery and air support morning, noon and night. 

 Tom and I became friends during the six longest days of our lives. 

 I will never forget the first time I laid eyes on him.  It was the morning of April 13th.  He was sitting cross-legged on the ground next to his RTO, studying a folded map.  He had a red bandana around his forehead, almost resting on the top of his glasses, and he looked over at me with this look of utter calm and acknowledged me with his open palm.  I had not yet met him.  I was rushing back to the lead company after running out to a resupply helicopter to hand the door gunner a letter to mail for me.  I do not recall seeing him again until dusk on April 18th, when our lead company returned to the battalion hilltop perimeter.  The next day, Tom helped me dig in, between mortar attacks, during which we crouched together in his hole counting down the rounds.  During a break, we brewed up my last packet of hot cocoa in a canteen cup, but before we could sample it, the NVA began to mortar us again.  We scrambled into his hole, and eased the canteen cup back and forth between us, trading sips.  Then one round exploded nearby and dislodged an egg-sized chunk of red clay from the edge of the hole. It fell squarely into the middle of the cocoa.
Tom looked straight at me and said, through clenched teeth: "OK.  That does it.  Now they've made me angry!" 

 Our lives depended upon artillery and air support.  Dak Seang was a difficult environment for an FO.  At any one time, there were three to five battalions deployed independently in the area of operations, all requiring artillery and air support.  There were frequent check fires to permit the air assets to provide close support.  Our hilltop was also a difficult location for an FO.  It was moderately wooded, with treetops in the 75 to 90 foot range. The NVA were hugging our position.  They never seemed to attack from the same location. Tom and his RTO worked round the clock, juggling the assets he had available from the 6/14th and directing fire from other units, too, but the bottom line was we were exposed on that hilltop.  Toward the end, it became impossible for us to be resupplied with food, water or ammo.  My boss, MAJ Noll, was wounded by shrapnel in the lower spine when an enemy round exploded in a tree above his hole.  Tom's RTO was wounded by shrapnel from an RPG while trying to help repel a ground assault on the battalion.  Tom's radio was put out of commission.  On 4/23/70, during that same ground assault, the battalion "broke out" and headed back toward the SF camp. 

 Tom and I were together, sharing one radio and one map between us. Heading down a ravine from the hilltop, the battalion came under fire from one or more automatic weapons covering the mouth of the ravine.  My NCO was wounded.  Meanwhile, a medevac came on station, and our senior NCO called him in to pick up our wounded, including MAJ Noll, my NCO, the RTO, and several wounded ARVN soldiers.  There was a small open area on the side of the hill created by airstrikes.  It was amazing that the pilot could find that tiny LZ, much less get the helicopter into it.  The medevac drew machine gun fire before we even got everyone aboard, but the pilot held it at a low hover until he had a full load and then lifted almost straight up, absorbing hits all over his ship.  He was forced to make an emergency landing at the SF camp.
(One of those machine gun rounds hit our senior NCO in the belly, and he died in the RTO's arms before they landed.)

 That left me and Tom laying prone at the uphill end of the tiny LZ.  Several ARVN wounded and a few able-bodied soldiers were in the middle of the LZ.  I said to Tom that we needed to get off that LZ.  Tom, calm as ever, was trying to raise the 6/14th to see if they had a helicopter in the area that could pick us up.  He was twisting the PRC-25 knob to change the frequency when a machine gun began firing at us from behind.  He had us in his sights.  The rounds were kicking up dirt all around us.  We rolled in opposite directions, trying to get out of his target zone.  I rolled across the LZ and into a depression caused by an uprooted tree. Then all hell broke loose with small arms fire raking the LZ, coming from uphill of our position.  I saw several wounded ARVN killed as they tried to return fire from the middle of the LZ.
I never saw Tom again.  I believe he was killed by the initial burst of machine gun fire. 

 Three ATVN soldiers (one of them wounded) took care of the machine gun, though among the 4 of us, not one of us had a grenade. (It was an M-60, at the mouth of a deep bunker.)  The four of us set off downhill, crossing an open area of trees felled by airstrikes. I was attempting to point them back in the general direction of the SF camp (I did not have the map, just a compass), when we were taken under fire again, from uphill.  I got separated from them, too, and was damn near shot at point blank range by a guy in a covered fighting position that I almost stepped on as I turned to follow them.  Fortunately, he missed and (17 rounds later), I didn't.  I then alternately walked and crawled back to the SF camp by early evening and scampered across an open area to a bunker on the outer perimeter. It was manned by soldiers from my own ARVN battalion who were yelling encouragement to me.  Our ARVN A Co. commander (a lieutenant like me) came double-time from around the outside of the concertina, saluted and grabbed and hugged me. 

 For 31 years I have thought about Tom and what happened to us, going over it again and again, remembering how Tom looked grinning from behind his glasses; remembering how he was calm and funny; remembering how he took care of his RTO; remembering how we all depended on him.  Then last August I got that call from his brother.  It was a wonderful thing to talk to someone who knew Tom and to talk about what a great guy he was and how much I have missed him.  I'll bet it is hard for the average person to believe you can feel like that about somebody you knew for just six days, but those were not six ordinary days and Tom Kelly was not an ordinary man. 
 

Frank DeLong 
MACV Team 23 
1969-70

https://www.614arty.org/pages/delongstory1.html

Saturday, July 19, 2025

QUÂN MIKE FORCE TIẾP ỨNG TRẠI DAK SEANG THÁNG 4/1970

                     

Trại LLĐB Dak Seang, trước trận đánh, ảnh trên, và sau trận đánh, ảnh dưới.


LỜI NÓI ĐẦU: Trong bài Trận Dak Seang 1970 của cựu thiếu tá BĐQ Vương Mộng Long, tác giả kể rằng TĐ 23 BĐQ, trong đó có bạn ông, đã bị thiệt hại nặng khi tiếp viện trại này. Ông cũng kể, vài TĐ của trung đoàn 42 thuộc sđ 22 VNCH cũng dự trận này. Qua tìm hiểu trên mạng, tôi biết, ngoài các đv trên, còn có lực lượng MIKE Force của QĐ-2 cũng dự trận này. Chữ MIKE phải viết chữ in, vì là chữ tắt của Mobile Strike (xung kích lưu động). Sau đây là chuyển ngữ của bài viết này.

...

"Trại Dak Seang nằm khoảng 15 km đông bắc của vùng tam-biên, khoảng 12 km cách biên giới Lào và 64 km tây bắc Kontum. Trại được lập bởi Bộ chỉ huy 5 Lực lượng Đặc biệt Mỹ và trú đóng bởi lính Dân sự Chiến đấu (DSCĐ) từ năm 1964 để theo dỏi việc xâm nhập dọc theo đường mòn HCM và cũng là 1 thành phần của một loạt các trại lực lượng đặc biệt (LLĐB) trải dài từ Làng Vei ở bắc Quảng Trị tới Tô Châu tỉnh Kiên Giang. Từ tháng 10/1966, trại được điều hành bởi Toán A-245 của LLĐB Mỹ; và vào lúc trại bị vây tháng 4/1970, có khoảng 400 DSCĐ người địa phương chỉ huy bởi LLĐBVN. 

Ngày 1/4/1970, trại bị vây bởi trung đoàn 28 CSBV, yểm trợ bởi Đoàn 40 pháo binh CSBV và các thành phần của trung đoàn 60 CSBV. Một tiểu đoàn (TĐ) thuộc BCH MIKE Force quân khu 2, viết tắt là 2MSF, do thiếu tá người Úc Patrick Beale chỉ huy, cùng với hai TĐ BĐQ (có lẽ là 22 và 23 BĐQ -- người dịch (ND), được lịnh phá vở vòng vây. Trong ba đại đội (đ.đ.) của TĐ MIKE Force 400 quân này, có hai đ.đ. chỉ huy bởi sĩ quan Úc, trong khi đ.đ. thứ ba chỉ huy bởi LLĐB Mỹ. Đ.đ. 211 chỉ huy bởi đại úy Úc Peter Shilston, xem hình, với các đồng hương như thiếu úy (WO2) John Petit, George Jamieson, Des Cochrane và Peter Sanderson làm trung đội trưởng. Đ.đ. này sẽ dẫn đầu cuộc tấn công. (Theo tổ chức QĐ Úc, WO1 là chuẩn úy, WO2 là thiếu úy -- ND).          

Nam VN, tháng 7/1970. Đại úy Peter Shilston, nghe máy trước khi tiến vào 1 làng Thượng lục soát. (Cuối tháng 4/1970, thiếu tá Beale làm cố vấn trưởng của ĐPQ/NQ tỉnh Phước Tuy và Shilston trở thành chỉ huy TĐ 1 của Lực lượng MIKE Force Quân đoàn 2. TĐ này có cuộc hành quân (HQ) cuối cùng gần Đường 509 trên biên giới Cam-bốt, từ 14/6 - 4/7. HQ này ko có gì đáng lưu ý nhưng nhờ có trung sĩ John Fairley, nhiếp ảnh gia của Sở Giao tế Công cộng Úc nên hình ảnh của Shilston xuất hiện nhiều trong các bài nói về Mike Force trong chiến tranh VN).

Ngày 3/4, sau khi di chuyển đường bộ tới Dak To, TĐ MIKE Force này chuẩn bị để được trực thăng vận đến trại vào chiều cùng ngày; tuy nhiên sau khi thám sát bằng trực thăng, họ thấy hỏa lực phòng không hùng hậu của địch và phải dùng 1 bãi đáp khác khoảng 2.5 km nam của trại. Cuối cùng, lúc 1700, ngay trước trời tối, đ.đ. của Shilston, được trực thăng vận và trong lúc ở trên trời, lại nhận lịnh xấu: sẽ không được phi pháo dọn bãi vì hai thứ này cần dùng cho trại này. 

Khi đợt UH-1D đầu tiên bắt đầu đáp, họ đã bị hỏa lực dữ dội gồm đủ loại súng, kể cả B-40 từ rừng rậm chung quanh. Khi chiếc đầu tiên chạm đất, Shilston và Sanderson phóng ra ngoài dưới hỏa lực của 1 khẩu 12.7 ly từ hông của bãi đáp. Theo sau bởi lính MIKE Force người Thượng, cả hai phóng tới hầm trú ẩn, nơi đặt khẩu súng này trong khi chiếc trực thăng của Cochrane cũng bay tới ổ súng. Cochrane nhảy ra và câm họng nó bằng lựu đạn. Các trực thăng khác đổ quân và diệt thêm 6 hầm trú ẩn khác. (Tác giả dùng chữ bunker: đây là hầm trú ẩn có nắp dầy, xem hình, làm bằng những khúc gỗ, trên phủ đất, ngụy trang cẩn thận, chống được đạn pháo binh, có hai cửa ra vào. Có nơi nắp hầm ngang mặt đất -- nếu ko lục soát kỹ, binh sĩ sẽ đi qua và bị đánh bọc hậu -- Theo Vương Mộng Long trong bài Dakto và em).             


Một lính Mỹ ló đầu kế bunker.


Thiếu úy Sanderson do bị miểng lựu đạn nên tải thương. Do trời tối nên trực thăng chỉ có thể đổ xuống 250 lính Mike Force. Họ lập tức đào hố chiến đấu để tránh cối, rocket và đại liên bắn suốt đêm.
Sáng hôm sau, ngày 4/4, TĐ chờ để đủ quân số và nhận tiếp tế trong khi hỏa lực địch tiếp tục đổ xuống. Khói và bụi làm giảm tầm nhìn, khiến xảy ra tai nạn (mayhem) khi 1 chiếc trong đoàn trực thăng đổ số quân còn lại của TĐ, đã nổ súng vào khu vực của TĐ khiến 1 chết 3 bị thương. Kế đó 1 gunship lại bắn nhầm vào TĐ khiến đ.đ. trưởng người Mỹ của đ.đ. 213 và 4 lính Thượng bị thương. Hỏa lực cối của địch đã khiến chỉ có 6 chiếc, mà theo dự trù là 10 chiếc đáp xuống.
Lúc 1300, TĐ bắt đầu tiến về trại với đ.đ. của Shilston dẫn đầu nhưng chỉ trong 20 phút, trung đội đi đầu, chỉ huy bởi thiếu úy John Petit, đang phục vụ nhiệm kỳ thứ 3 ở VN, đụng phải 1 hệ thống bunker. Ba lính Thượng bị thương và Petit bò một mình tới họ để sơ cứu trước khi tấn công bunker gần nhất. Vừa chạy vừa bắn, ông bị trúng đạn tử thương khi chỉ cách địch hai mét.
              
Trung sĩ John Petit, lúc ở đại đội SAS của Úc. Ông tử trận ngày 4/4/1970 ở cấp thiếu úy (WO2) khi tiếp viện Dak Seang. 

Cuộc tiến quân rất chậm và cuối ngày, TĐ chỉ đi được 500 m trước khi họ buộc phải dừng quân để chờ tiếp tế lương thực, nước, và đạn. Sáng ngày kế, thiếu úy Lachlan Scowcroft tăng phái cho đ.đ. của Shilston. Chỉ một thời gian ngắn sau khi tiến về phía bắc, họ lại gặp một dãy bunker mới và phải dùng không quân và lựu đạn để diệt. Những hầm hố này gồm những vị trí chiến đấu, yểm trợ lẫn nhau, có chiều sâu khoảng 100 m. Khi 1 bunker bị tấn công, sẽ có ít nhất 1 bunker khác yểm trợ nó. Dù lính MIKE Force làm câm họng ít nhất 10 bunker nhưng không có thì giờ lục soát các hầm này và tiếp tục tiến.
Sau hai giờ, TĐ tới một điểm khoảng 1300 mét nam của trại khi Bắc quân nổ súng vào đ.đ. của Shilston lúc đó đang dừng quân nghỉ ngơi ở phía sau. TĐ lập chu vi phòng thủ, nhưng chẳng bao lâu, họ bị tấn công bởi khoảng 1 đ.đ. từ tây nam và đông nam khiến hai vị trí của chu vi bị tràn ngập. Cuộc tấn công chỉ bị chận đứng khi 1 Hỏa Long xuất hiện. (Theo lịch sử, lúc đầu Hỏa Long là AC-47, sau này thay thế bởi AC-119 và AC-130 -- ND). Vì địch tiếp tục tấn công, máy bay đã yểm trợ bằng bom, rocket và napalm. Xui xẻo thay, 1 quả napalm nổ giữa 1 trung đội giết 4 lính Thượng và làm bị thương 17 lính Thượng khác.
Trận đánh tiếp tục đến chiều và tối khi CSBV tấn công bằng cối và thăm dò bằng bộ binh.
Sáng hôm sau, ngày 6/4, khi hừng đông, các toán tuần tiểu thấy xác địch, vũ khí và những vết máu chung quanh vị trí đóng quân. Mọi toán đều chạm súng, nhưng có vẻ địch đang tập trung vào cạnh tây nam, nhắm vào đ.đ. 212, chỉ huy bởi thiếu úy Úc Alan White, có hai thiếu úy Úc Alex McClosey và Ray Barnes làm trung đội trưởng. Khu vực về phía tây nam này là khu vực duy nhất có thể được dùng làm bãi đáp. Dù bị tấn công liên tục, nhưng địch ko chịu rút khiến tình hình chúng tôi tuyệt vọng. Vừa bị bao vây, đạn sắp hết, hết nước uống và quân số cạn kiệt, một không khí chết chóc ngự trị ở lính Thượng. Tiếng rên la khắp nơi của lính bị thương nặng sắp chết. Và khi trời sụp tối, nhờ các toán tuần tiểu bung rộng, phi công trực thăng đã liều mạng, bay ở ngọn cây, đáp xuống bốc thương binh, và thật may, mưa lớn đổ xuống, khiến tinh thần lính Thượng nâng cao.
Đêm đó và ngày hôm sau, cối tiếp tục rơi xuống vị trí và TĐ vẫn tiếp tục chiến đấu, và vào buổi chiều, viện quân của TĐ 4 của MIKE Force QĐ-2, bao gồm cố vấn Úc, trực thăng vận từ Nha Trang, đổ xuống. Họ đặt dưới quyền Beale và lập 1 phòng tuyến bao quanh vị trí của chúng tôi trong khi Bắc quân tiếp tục tấn công.
Locky Scowcroft bị thương nặng cần tản thương với kẻ bị thương khác.
Khi trời hừng sáng của ngày 8/4, một toán tuần tiểu của đ.đ. 212 của White đã chạm súng với 1 bunker địch chỉ cách chu vi 30 m và rút lui với 1 chết 2 bị thương. Một đ.đ. của TĐ 4 xung phong ba lần vào vị trí này, có không quân yểm trợ nhưng bị đẩy lui, nhưng sau buổi trưa 1 chút, cuối cùng họ tiến vào khu vực địch. Họ tìm thấy một hệ thống các bunker của một BCH địch, đo được 100 x 250 mét, gồm 17 bunker lớn, các đài quan sát trên cây và một chu vi phòng thủ bên ngoài các bunker này gồm các hố chiến đấu. Giờ đây chúng tôi mới hiểu tại sao CSBV chống trả như vậy vì chu vi phòng thủ của chúng tôi chỉ cách BCH của một trung đoàn địch vài mét và cũng giữa BCH này với trại Dak Seang. Do một tình cờ, quân MIKE Force này đã gây khó khăn cho trung đoàn csbv này.
Ngày kế, lính Thượng tiến ra, với TĐ 4 đi đầu. Khi tới 1 bờ sông, TĐ 1 lập chu vị ở bờ tây, TĐ 4 ở bờ đông. Ở đây TĐ 1 bị tấn công khiến 3 người Mỹ và 5 người Thượng bị thương. Vào buổi chiều, 1 bãi đáp được lập ở TĐ 4, cho phép tản thương và tiếp tế đạn. Nhưng TĐ 1 ở bờ tây, lại sắp hết đạn, nhưng 4 trực thăng VNCH đã liều mạng vượt lưới đạn của địch để xô các thùng đạn xuống. Trong 4 chiếc này có 3 chiếc bị hư nặng phải đáp khẩn cấp trên đường về căn cứ và chiếc thứ tư, về được nhưng ko thể sửa chữa.
Ngày 10/4, dù địch pháo cối liên tục, TĐ 1 bắt đầu tiến dọc bờ tây của sông với đ.đ. của White đi đầu. Sau khi đi 300 m, đ.đ. 213 đụng độ 1 hệ thống bunker. Trong khi đó, đ.đ. của Shilston và White bọc hông và vội vả lập vị trí trên 1 đỉnh đồi. Họ đã tới bìa rừng kế cận 1 rừng thưa bao quanh trại và có thể thấy mục tiêu của họ, ý nói trại Dak Seang -- giờ đây là một pháo đài cháy âm ỉ, bị xé toạc, bị đập vỡ (smolder, rip, smash) và bao quanh bởi các hố bom và vết cháy xém của napalm. Sau khi chiến đấu để xuyên ngang rừng thưa và diệt thêm 2 bunker, đ.đ. 213 đã bắt tay với trại.
Phải tốn bảy ngày liên tục chiến đấu để vượt 2500 m tới chu vi của trại. Một toán nhỏ lính Thượng của trại chạy ra đón chúng tôi. Dù có thể còn đánh nhau nhưng vòng dây đã bị bẻ gẫy. Beale tiếp tục giữ vị trí cũ và nhận tiếp tế vào buổi chiều. Suốt đêm, CSBV tiếp tục bắn cối và thăm dò vị trí chúng tôi khiến thêm thương vong nhưng có vẻ chúng bắt đầu rút lui.
Tình hình này buộc Beale phải đuổi theo địch và lúc 0800 ngày 11/4, TĐ đi vòng quanh chu vi phía nam và tây của Dak Seang và dọc một đỉnh núi (ridge) phủ đầy tre, chạy hướng tây-bắc của trại. Đ.đ. của White đi được 500 m trước khi đụng 1 bunker, giết vài lính địch trước khi bị đẩy lui bởi đại liên. Sau khi lập chu vi phòng thủ, chúng tôi gọi máy bay, và sau 4 đợt xung phong, mới chiếm được vị trí này.
Khi tối đến, 1 toán tuần tiểu của đ.đ. của Shilston, chỉ huy bởi Jamieson đi điều tra tiếng động bên ngoài chu vi. Chỉ 30 m bên ngòai chu vi TĐ, họ gặp nhiều bunker và Jamieson bị bắn trúng bụng. Thiếu úy McClosey của đ.đ. 212 bò tới và kéo Jamieson bị thương nặng về phía sau. Shilston lập tức dẫn 1 toán phản ứng nhanh vào khu vực này và cùng với đ.đ. 213 lục soát. Jamieson với 1 cố vấn Mỹ và 6 lính Thượng tản thương trong đêm.
Sáng ngày kế, TĐ tiếp tục tiến để lục soát địch từ rìa của khu rừng (bush) bao quanh trại và rõ ràng rằng chống trả của địch đang sụp đổ (crump); nhưng sau 10 ngày gần như chiến đấu liên tục, sự căng thẳng xuất hiện ở lính Mike Force. Lính tráng mệt mỏi và trở nên miễn cưỡng hành động, ngày lúc càng dựa vào cố vấn Mỹ và Úc và một số lính Thượng còn tinh thần.
Hừng sáng ngày 13/4, các toán tuần được tung ra, nhưng lần này ko chạm súng. Nguy hiểm của Dak Seang đã qua và quân CSBV đã rút về vị trí cách đó 3.000 mét. Lính Mike Force bắt đầu truy đuổi nhưng trên máy có lịnh TĐ được thay thế và lúc 1445, trực thăng tới bên ngoài trại để bốc TĐ về Ben Het, ngày kế lên xe về Pleiku.
Tổng kết: hơn 100 lính MIKE Force chết và bị thương, nghĩa là hơn 1/3 quân số TĐ. 5 cố vấn Mỹ bị thương. Trong 10 cố vấn Úc, có John Petit chết, George Jamieson và Lachlan Scowcroft bị thương nặng và di tản về Úc. Peter Sander cũng được tản thương, nhưng sau thời gian dưỡng thương, đã trở lại đơn vị (đ.v.).
Nói thêm: Khoảng cùng lúc với Dak Seang bị bao vây, những kế hoạch được thực hiện để giải tán các đv Mike Force như 1 phần của chương trình VN hóa. Bắt đầu với việc cải tuyển các TĐ Mike Force thành các TĐ ĐPQ hay BĐQ. Theo 1 thông tin, "từ 15 cố vấn ở Pleiku, xuống còn 8 người tháng Năm, 5 người tháng Sáu và bốn người vào 1/7".
Chuyển ngữ dựa trên thông tin của Toán Huấn luyện của Lục quân Úc tại Việt Nam hay AATTV.
Dịch xong chỉ trong 1 ngày.
San Jose ngày 19/7/25, cập nhật ngày 22/7/25.
Tài Trần

Saturday, April 1, 2023

 

26 Sep 2004

Dak Seang (rjsmith.com)

Rosendo was a career soldier from Big Spring, Texas. He was married to Marie Montana and had been in the Army since 1964. He had completed a previous tour in Vietnam in 66-67.

Rosendo was a Pathfinder and was apart of the security detachment for the 17th Aviation Group. On April 15, 1970, Rosendo was shot to death when he was a part of a planned insertion of ARVN troops into LZ Orange to counter buildup of NVA troops around a Special Forces camp at Dak Seang, about 20 miles north of Dak To. He was the radio operator and was with another American soldier and a handful of ARVN troops who were the first group to be inserted and as such were setting up security for the insertion of additional ARVN troops when suddenly the second helicopter coming in for insertion was hit from all sides with ground fire. The helicopter was shot down. Specialist Montana was wounded in the concentration of ground fire and he continued to try to get out radio transmissions dispite his wounds. He was then killed as the second barrage was concentrated on his position.

Specialist Montana was buried with full military honors in Big Spring, Texas, and is remembered on the Permian Basin Vietnam Veterans' Memorial.

Notes from The Virtual Wall

The situation at Dak Seang was a little more complicated than described above. The Special Forces camp at Dak Seang was under attack and a decision was taken to insert the 3rd Bn, 42nd ARVN Regiment, onto a bit of high ground about a mile distant from the camp in order to relieve pressure on the SF camp. As noted, the 170th AHC was tasked with the insertion. Although NVA forces essentially surrounded the proposed landing zone they were invisible within camoflaged bunkers - and when they allowed the first Huey to land unopposed it appeared the insertion was into a "cold" LZ.

The first Huey landed two US pathfinders (SP5 Rosendo Montana and Cpl Herndon A. Bivens) and six ARVN troops. The second Huey, UH-1H tail number 68-16203, was shot down, landing in the middle of the LZ. Although two ARVN soldiers died in the crash, four US aircrewmen and four ARVN soldiers suffered only minor injuries and were able to exit the wrecked aircraft. The pilot, WO Albert L. Barthelme, was severely wounded as he exited but was carried to a nearby bomb crater. Copilot WO Roger A. Miller, crewmen SP4 Vincent S. Davis and SP5 Donald C. Summers, and four ARVNs were with Barthelme; the surviving soldiers from the first Huey were a short distance away. All were taking heavy fire from the NVA defenders. Immediate efforts at extraction were hampered by three factors:

  • Except for the Huey which landed Montana and Bivens, all the helicopters in the area were gunships or laden with ARVN troops;
  • The hilltop LZ was partially blocked by the wreckage of 68-16203; and
  • The entire LZ area was now under fire from dug-in NVA troops with weapons up to and including quad .51 caliber machineguns and 23mm light anti-aircraft guns.
A SAR force consisting of A-1 Skyraiders and two Air Force HH-3s was called up from Danang and arrived on scene without delay. While the Skyraiders attempted to suppress the NVA gunners, the lead HH-3E (JOLLY GREEN 27, tail number 66-13280) made two unsuccessful approaches to the LZ. On the third approach a previously silent quad .51 opened fire and brought the HH-3 down. The pilot, Capt Travis H. Scott, was killed in the crash. Copilot Major Travis Wofford, relatively uninjured, dragged the two badly burned crewmen from the wreckage. The HH-3 crash site was some distance from the other two US/ARVN positions, which turned out to be a mixed blessing - somewhat less NVA fire, but no possibility of mutually supporting defense. Fortunately the second HH-3E (JOLLY GREEN 29, HH-53C tail number 68-10360) was able to land next to the wreckage and recover Wofford and the two injured crewmen from 66-13280 before being heavily hit by 23mm fire and forced to withdraw from the area.

Two unladen 170th AHC Hueys then arrived on scene. One of them, piloted by a WO Bill McDonald, landed under heavy fire and was able to take crewmen SP4 Davis and SP5 Summers from UH-1H 68-16203 aboard before being forced from the LZ. Although McDonald's aircraft was badly shot up, he was able to nurse it to just within the Special Forces camp perimeter. The second UH-1 landed next to McDonald, made an under-fire transfer of the men from McDonald's aircraft, and lifted off with a load of wounded men. At this point Davis and Summers advised that one of the US pathfinders was dead and WO Barthelme severely wounded.

By this time night was falling, the Special Forces camp was under active attack, and there was no realistic hope for further efforts to extract the US and ARVN troops on the hilltop. During the night, some of the ARVNs decided to try to get to the SF camp; two made it. Miller and Bivens elected to stay close to the Huey wreckage with WO Barthelme, who could not be moved, and await the morning's events. Renewed airborne SAR efforts were begun at first light, but to no avail - none of the missing US or ARVN troops could be located.

Friendly ground forces could not reach the LZ until 29 April 1970, when they found and recovered the bodies of WO Barthelme and SP5 Montana. There was no trace of WO Miller or CPL Bivens.

In time some of the questions were resolved. WO Miller had been captured, survived captivity, and was released by the NVA on 05 March 1973. On his return he advised that after Barthelme died during the night, he and Bivens decided to try for friendly lines but were ambushed while enroute. Bivens was hit in the chest by a half-dozen rounds, and Miller was told that Bivens died about two hours after they were captured.

All told, two US infantrymen, eight US aircrewmen, and twelve ARVN infantrymen had been on the ground. Only six survived the experience:

  • UH-1H 68-16203, 170th AHC:
    • CWO Albert L. Barthelme, Towson, MD, KIA
    • WO Roger A. Miller, POW, released 03/05/73
    • SP5 Donald C. Summers, WIA, recovered
    • SP4 Vincent S. Davis, WIA, recovered

  • HHC, 52nd Avn Bn
    • SP5 Rosendo Montana, Big Spring, TX, KIA
    • Cpl Herndon A. Bivens, Jamaica, NY, WIA, died after capture; body not recovered

  • HH-3E tail number 66-13280, 37th ARRS, 7TH AF
    • CPT Travis H. Scott, Montgomery, AL, pilot, KIA (Air Force Cross)
    • MAJ Travis Wofford, copilot, WIA (Air Force Cross)
    • SSGT Luther E. Davis, Oak Ridge, TN, DoW 05/25/1970
    • TSGT Gerald L. Hartzel, Graters Ford, PA, DoW 04/20/1970

  • 3rd Bn, 42nd ARVN Rgt
    • Ten KIA, names unknown
    • Two survivors, names unknown





Top of Page

Virtual Wall icon
www.VirtualWall.org

Back to
To alpha index M
TX State Index . Panel 11W
52ND CAB Index

Contact Us



With all respect
Jim Schueckler, former CW2, US Army
Ken Davis, Commander, United States Navy (Ret)
Last updated 08/10/2009

Sunday, March 31, 2019

Chuyện lạ : Đoàn văn nghệ trung ương mắc kẹt tại trại LLĐB Dak Seang .

(Bài của Jack Fuller phóng viên của báo Star & Stripes) .
TÂN CẢNH , Viet Nam ngày 11/4/1970 -- "Chúng điên rồi . Trực thăng võ trang của bạn vào vùng và chúng sẽ bắn bạn, dù biết rằng sẽ nhận một hỏa lực khủng khiếp , nhưng chúng vẫn tiếp tục."
Đó là điều mà Robert Barber , 24 tuổi , cơ trưởng một trực thăng võ trang bay vào thung lũng nơi trại LLĐB Dak Seang đang bị tấn công (embattled) , mô tả về quân CSBV đang bao vây trại này .
Trại Dak Seang , đã được các phi công mô tả như một vết sẹo (scar) -- vì bị đốt thành than (charred) và san bằng bởi pháo địch , rải rác đây đó (littered) những cánh dù ngụy trang màu xanh , dùng để giảm sức rơi của đồ tiếp tế cho trại . Một phi đạo -- ko sử dụng từ tháng Ba -- kéo dài bên ngoài chu vi phòng thủ .
Gần đó là một làng bị cháy rụi (burn-out) từng là nơi ở của thân nhân các chiến sĩ Dân sự Chiến đấu (CIDG) đồn trú trại này .
Các thân nhân này giờ đang ở trong các công sự ngầm vững chắc (underground fortified bunkers) . Và còn có những ng khác , bao gồm 11 thành viên của một ban nhạc và ban kịch Việt Nam - đã trình diển tại đây từ 31/3 và mắc kẹt tại trại .(And there are others , including 11 members of a Vietnamese band and drama group who played an engagement there March 31 and never got a chance to leave) .
Nguồn tin quân sự nói rằng ban nhạc này , thuộc ngành CTCT của chính phủ Sài Gòn , nay làm nhiệm vụ sơ cứu (first-aid unit) tại trại . (Military sources say the band , an extension of the Saigon government's political warfare campaign , now works as a first-aid unit) .
Dọc theo những núi rừng và trong thung lũng này , các lực lượng VNCH đang tạo áp lực lên lực lượng CSBV để chúng rút đi .
Nhưng quân CSBV vẫn chống trả (fighting back) . "Bạn bị bắn từ rừng cây bên dưới và bạn dập chúng bằng hỏa tiển," một phi công trực thăng nói," và khi bạn quay trở lại , chúng lại bắn lên . Chúng có hầm hố kiên cố" .
Dù các nguồn tin tình báo của Mỹ và VNCH đã cho thấy một vài gia tăng hoạt động của địch tại khu vực Dak Seang trước tháng Tư , sự bùng nổ vào ngày 1/4 đã là ngạc nhiên đối với nhiều phi công trực thăng .
"Chúng tôi nhận lịnh tới trại để bảo vệ việc tản thương (medevac), " thiếu úy Pat Cooper , 25 tuổi lái trực thăng võ trang nói . "Tôi nghĩ rằng chỉ bay vào , bắn phá chung quanh trại. Nhưng mọi việc ko diển như vậy ."
"Khi chúng tôi vào vùng , trại đang bị pháo nặng và trực thăng tản thương phải chờ . Cuối cùng pháo ngưng và trực thăng tải thương đáp xuống . Đột nhiên súng lại nổ . Phi công tải thương hét lớn trên máy , "Chúng tôi bị bắn từ nhiều phía . . . "
Các phi công nói bây giờ bay vào Dak Seang dễ hơn trước . Nhưng một phi công khác nói , "Không phải dễ ăn đâu."
Nguồn : báo Stars & Stripes .
Ảnh lấy từ mạng : Ảnh 1, trại Dak Seang ở bắc Dakto ; ảnh 2 : chụp từ máy bay .


Saturday, March 31, 2018



Căn cứ Dak Seang 1970 

Bài 1 : http://chientranhvietnam.com/2018/03/19/trai-luc-luong-dac-biet-dak-seang-1970/
Bài 2 : http://chientranhvietnam.com/2018/03/19/can-cu-dak-seang-1970-p2/



Căn cứ Dak Seang 1970 trong chiến tranh Việt Nam - Dak Seang special forces camp in Viet Nam war
Căn cứ Dak Seang 1970 trong chiến tranh Việt Nam - Dak Seang special forces camp in Viet Nam war

Căn cứ Dak Seang – Đăk Seang được Mỹ xây dựng vào tháng 8 năm 1966 do Lực lượng Đặc biệt của Mỹ chỉ huy, nằm án ngự phía Bắc tỉnh Kon Tum và biên giới Việt – Lào nhằm chống lại sự xâm nhập của quân Bắc Việt vào miền Nam Việt Nam
Ở chiến trực thăng bị bắn rơi, khẩu đại liên M-60 trên trực thăng vẫn còn xử dụng được. Súng đạn các binh sĩ Việt Nam tử thương văng vương vãi trên mặt đất. Bivens đưa cho Summers hai quả lựu đạn, leo trở lại chiếc trực thăng, dùng khẩu đại liên M-60 bắn trả lại địch quân. Lúc đó, sáu quân nhân Việt Nam chạy theo triền đồi, vào trong rừng, bỏ lại năm quân nhân Hoa Kỳ cùng với một xác chết của Trung Sĩ (Montana). Sau đó Bivens chạy tới chỗ Montana nằm chết định lấy máy truyền tin để liên lạc, nhưng máy truyền tin cũng ăn đạn không xử dụng được. Bivens quay trở lại thủ khẩu đại liên trên trực thăng.
Trong khi năm quân nhân Hoa Kỳ kẹt dưới đất, các trực thăng võ trang Cobras bay vòng trên đầu bắn xuống hỏa tiễn cùng với khẩu minigun sáu nòng. Được các trực thăng võ trang yểm trợ, hai trực thăng khác bay vào bãi đáp để đổ quân tiểu đoàn 3/42. Chiếc đầu tiên vào do phi công Don Johnson lái, trúng đạn. Đạn bay xuyên qua kính trước phi cơ, trúng vào áo giáp, viên khác trúng quả lựu đạn khói mà phi công thường đem theo để dùng trong trường hợp khẩn cấp.


Biệt động quân biên phòng cùng binh sĩ lực lượng đặc biệt Mỹ đang xây dựng tuyến phòng thủ ở căn cứ Dak Seang năm 1967 trong chiến tranh Việt Nam - ARVN rangers and US special forces prepare defence lines in Dak Seang base in 1967 in Viet Nam war
Biệt động quân biên phòng cùng binh sĩ lực lượng đặc biệt Mỹ đang xây dựng tuyến phòng thủ ở căn cứ Dak Seang năm 1967 trong chiến tranh Việt Nam – ARVN rangers and US special forces prepare defence lines in Dak Seang base in 1967 in Viet Nam war

Trong phi cơ, khói vàng tỏa ra lan tràn đầy phi cơ. Chiếc trực thăng trúng đạn vào nhiều chỗ, đảo qua hướng khác, muốn rơi xuống thung lũng. Trung Úy phi công phụ Larry Leonard cầm cần điều khiển phi cơ lấy lại được thăng bằng rồi bay về đáp khẩn cấp ở Dak To.
Chiếc thứ hai cũng không may mắn gì hơn, trúng đạn, vội đổi hướng bay về Dak To. Trên bầu trời, Đại Úy Gary Knight, phi tuần trưởng trực thăng võ trang Buccaneer nhìn hai chiếc trực thăng đổ quân bay lết về Dak To. Nhận thấy bãi đáp Cam quá nóng (hot, nguy hiểm), ông ta quyết định hủy bỏ chuyến đổ quân. Đoàn trực thăng Hoa Kỳ bay trở về Kontum thả “hành khách” 3/42 xuống phi trường, lấy thêm xăng rồi bay về Pleiku. Trong khi đó, mấy trực thăng khác đang trên đường đến bãi đáp Cam để cứu phi hành đoàn chiếc trực thăng bị rớt.
Lúc đó khoảng 9 giờ sáng, hai trực thăng (chở toán biệt kích), cùng các trực thăng võ trang Cobra khác trong phi đoàn 361st Báo Hồng (Pink Panther) trên đường bay về Dak To, sau khi thả toán biệt kích thuộc Đoàn Nghiên Cứu Quan Sát (SOG). Đoàn trực thăng “biệt kích” được một trực thăng khác cho biết về chiếc trực thăng bị bắn rơi cùng với số phận phi hành đoàn kẹt nơi bãi đáp Cam.
Sau khi đoàn trực thăng “biệt kích” đáp xuống Dak To (đơn vị SOG thiết lập căn cứ hành quân tiền phương FOB ở đây), hai phi công James Lake và William MacDonald chạy vào đơn vị SOG, yêu cầu cho họ đi cứu phi hành đoàn lâm nạn. MacDonald là bạn học với viên phi công lâm nạn Barthelme từ hồi học trung học. Cả hai cùng gia nhập quân đội và cùng học lái trực thăng. MacDonald giải thích thêm cho cấp chỉ huy, rằng không phải chỉ vì tình bạn, anh ta cùng với Barthelme là phi công trực thăng “làm việc” cho đơn vị SOG. Cấp chỉ huy SOG nơi căn cứ hành quân chấp thuận và ra lệnh cho hai trực thăng cấp cứu cùng với hai Cobra hộ tống đi cứu phi công Barthelme cùng với phi hành đoàn nơi bãi đáp Cam. Trước hết, Lake và MacDonald phải bay về Kontum để đón toán Brightlight (toán biệt kích này chuyên môn đi cứu tù binh, cấp cứu phi công bị bắn rơi, kể cả nơi miền Bắc). Toán biệt kích Brightlight sẽ chuẩn bị xong lúc 10 giờ sáng và đợi trong căn cứ SOG (B15, Kontum).
Trong phi trường Pleiku, Đại Úy Knight phi tuần trưởng đoàn trực thăng võ trang được lệnh ở lại trong phi trường. Không lực Hoa Kỳ đã thông báo, phòng Tìm Kiếm và Cấp Cứu (SAR) đang lo chuyện cấp cứu phi hành đoàn nơi bãi đáp Cam.
Trong lúc đó trên không phận bãi đáp Cam, viên phi công trưởng đoàn trực thăng đổ quân Hoffman vẫn bay vòng trên đầu cho những quân nhân Hoa Kỳ ở dưới yên tâm. Anh ta trông thấy một chiếc C-123 bay thấp, cửa sau đã mở ra rồi một nhân viên phi hành đạp xuống một kiện hàng lớn bên trong đựng máy truyền tin, vũ khí đạn dược, dụng cụ cấp cứu, thuốc men cho những người ở dưới. Không may, kiện hàng rơi ra ngoài, xuống thung lũng.
Một trực thăng cấp cứu khác được hai chiếc Cobra hộ tống định “vào” bãi đáp nhưng bị phòng không của địch bắn lên tới tấp, cả ba trực thăng phải quay trở ra. Thêm ba trực thăng loại nhỏ OH6 LOH vào vùng. Họ không liên lạc hàng ngang nên Hoffman không biết họ là ai. Một chiếc “thử thời vận”, bay từ dưới thung lũng vòng lên. Chiếc này cũng ăn đạn, vội bay trở xuống thung lũng.
Một trực thăng đơn độc, cất cánh từ Dak To chở theo một Trung Sĩ LLĐB (không biết danh tánh). Chiếc này bay vào để thả xuống viên Trung Sĩ LLĐB can đảm. Anh ta đem theo máy truyền tin để liên lạc với các đơn vị cấp cứu. Kết qủa, chiếc trực thăng trúng đạn nhiều nơi, viên Trung Sĩ LLĐB bị thương nặng, và hai phi hành đoàn trực thăng bị thương. Chiếc trực thăng phải bay trở về Dak To.
Trong khi đó, tình hình dưới đất trong bãi đáp gần căn cứ Dak Seang cũng không sáng sủa hơn. Summers thủ khẩu M-16 với bốn băng đạn, còn Bivens thủ khảu đại liên M-60 trên trực thăng. Mỗi khi có trực thăng bay ngang qua, tất cả đều đưa tay lên vẫy kể cả Al Barthelme, nằm ngửa trên mặt đất, đã bị thương nặng nơi ngực. Đến gần trưa, Al barthelme đã hết vẫy tay, máu ra nhiều, kiệt sức, nằm chờ chết.
Quân Bắc Việt trên bãi đáp vẫn bắn về hướng Bivens và Summers, cố tình ngăn chặn những chuyến cấp cứu. Đến trưa, Summers đã xử dụng hết hai quả lựu đạn và bắn hết đạn khẩu M-16.
Trong căn cứ hành quân của đơn vị SOG (B15, Kontum), Trung Sĩ Nhất Dennis Neal, trưởng toán biệt kích Montana, Trung Sĩ Nhất Michael V. Kuropas, trưởng toán biệt kích Vermont, tình nguyện tuyển chọn mấy binh sĩ người Thượng để đi cấp cứu (Các toán biệt kích SOG ngòai Đà Nẵng “CCN” và trên Kontum “CCC” có tên những tiểu bang ở Hoa Kỳ như Idaho, Alaska… Các toán SOG ở Ban Mê Thuột “CCS” có tên là những dụng cụ như Hammer, Sickle…). Trong phần thuyết trình, các trưởng toán biệt kích được cho biết, tình hình nơi bãi đáp Cam rất “xấu”, nguy hiểm. Có thể đó là nơi đặt bộ chỉ huy cấp sư đoàn của quân đội Bắc Việt, với hầm hố, công sự chiến đấu. Cả hai đều chấp nhận, cùng với mấy binh sĩ Thượng lên trực thăng do phi công MacDonald lái, bay về hướng căn cứ Dak Seang.
Chiếc trực thăng chở toán biệt kích Brightlight đến không phận căn cứ Dak Seang đúng lúc hai phản lực cơ Phantom từ Pleiku lên thả bom trên những ngọn đồi lân cận bãi đáp Cam. Trước đó đã có bốn khu trục cơ A-1 Skyraider thả bom Napalm. Ngoài ra có hai trực thăng khổng lồ Jolly Green thuộc phi đoàn cấp cứu 37 từ Đà Nẵng vào, đang trên đường tới bãi đáp Cam. Chiếc trực thăng bao vùng thông báo cho hai chiếc Jolly Green biết, bãi đáp rất “nóng”, không thể “vào” một cách bình thường. Tuy vậy hai chiếc trực thăng Jolly Green vẫn dàn đội hình hàng dọc bay vào mục tiêu.
Jolly 27 là chiếc dẫn dầu do Đại Úy Travis Scott lái, phi công phụ là Thiếu Tá Travis Wofford, chuyên viên cơ phi là Jerold Hartzel, và chuyên viên thả dây cấp cứu L. E. Davis. Khi còn cách bãi đáp một phần tư dặm, Jolly 27 báo cáo bị bắn từ hướng mười một giờ, và hướng hai giờ. Vừa báo cáo xong, chiếc trực thăng bị trúng đạn hư hại hệ thống nước, rơi xuống một sườn đồi bốc cháy. Chiếc Jolly 29 bỏ mục tiêu bãi đáp Cam, xuống cứu phi hành đoàn chiếc Jolly 27. Họ lấy được xác Đại Úy Travis Scott, bị chết vì trúng đạn phòng không. Đem về được tất cả mọi người, cả ba người sống sót Wofford, Hartzel và Davis đều bị phỏng nặng. Sau đó Jerold Hartzel chết trong bệnh viện dã chiến 71 Hoa Kỳ. Chiếc trực thăng Jolly 29 quay trở về Pleiku, hết xử dụng được vì trúng đạn quá nhiều.
Hai chiếc trực thăng của MacDonald, Lake cùng với toán biệt kích Brightlight bay thật cao trên không phận bãi đáp gần căn cứ Dak Seang, chứng kiến cuộc giải cứu của đơn vị SAR (Jolly Green) thất bại. Thêm một trực thăng khác với phi hành đoàn mặc áo giáp và lót áo giáp dưới nêm ghế chống đạn bay vào bãi đáp, cũng bị bắn cháy động cơ, phải bay trở ra đáp khẩn xuống một khoảng đất trống về hướng đông nam và được một trực thăng khác đến cứu thoát phi hành đoàn.
Qua sự liên lạc giữa các trực thăng, chưa ai nghĩ ra cách vượt qua màng lưới phòng không của địch để vào bãi đáp cứu phi hành đoàn lâm nạn. Vấn đề thời tiếp làm cho tình hình trở nên xấu hơn, mây đen kéo đến sẽ làm công việc cấp cứu phải đình lại. Lúc đó William (Bill) MacDonald thông báo mình sẽ bay vào.
MacDonald lái chiếc trực thăng, ngồi bên cạnh anh ta là Tom Bennie. Sau khi thông báo cho toán biệt kích Neal, Kuropas mình sẽ bay vào, MacDonald cho trực thăng hạ thấp xuống, rơi thẳng đứng xuống thung lũng phiá dưới. Jim Lake, cùng với phi công phụ John Kenny bay theo. MacDonald điều khiển chiếc trực thăng bay dưới thung lũng rồi bất ngờ lấy lại cao độ bay đến bãi đáp. Ngay tức khắc, chiếc trực thăng trúng đạn phòng không và đủ loại đạn súng tay AK-47, B-40, tuy nhiên MacDonald vẫn lao vào bãi đáp và đáp xuống.
Đằng sau lưng MacDonald, trong lòng chiếc trực thăng, toán biệt kích Brightlight, Neal, Kuropas, cùng binh sĩ Thượng đều nằm chết, đạn bắn xuyên qua thân chiếc trực thăng. Ngay tức khắc Summers, Miller và Davies chạy lại chiếc trực thăng, đằng sau lưng họ, một toán quân Bắc Việt cũng chui ra khỏi khu trú ẩn vừa bắn, vừa đuổi theo. Bivens bắn thêm một loạt đạn M-60 để cản địch quân lại rồi cũng chạy ra chiếc trực thăng thứ hai vừa đáp xuống.
Trong lúc chạy ra trực thăng, Summers lãnh thêm hai viên đạn, một vào lưng, một vào chân trái. Davies cũng trúng nhiều viên đạn, nằm ngất đi trên sàn trực thăng, đạn trúng vào hàm, bàn tay và lưng. Miller may mắn không trúng đạn, anh ta đỡ Davies lên trực thăng rồi chạy lại nắm tay lôi Al Barthelme về phiá trực thăng. Summers lấy một khẩu M-16 từ một binh sĩ Thượng đã chết phụ với người xạ thủ đại liên bắn cản không cho địch quân xông ra chiếc trực thăng.
MacDonald và Bennie vẫn bình tĩnh ngồi chờ cho mọi người lên trực thăng. Đạn AK-47 vẫn nổ dòn xuyên qua trực thăng làm Bennie trúng một loạt đạn vào cả hai chân. Trước khi hạ cánh, MacDonald nhìn đồng hồ vẫn còn 1100 cân Anh nhiên liệu (pounds), lúc đó đồng hồ báo chỉ còn lại 400, chiếc trực thăng đã trúng nhiều đạn, thủng bình xăng. MacDonald vẫn ráng chờ cho đến phút cuối, cho Lake biết anh ta phải rời bãi đáp, gần hết nhiên liệu để bay về và không còn điều khiển được cánh quạt đuôi (trúng đạn). Không còn cách nào hơn, viên phi công can đảm ngóc đầu chiếc trực thăng lên, cố gắng điều khiển chiếc trực thăng “bị thương” lết về căn cứ Dak Seang.
Khi MacDonald cất cánh, Bivens vẫn còn tác xạ khẩu đại liên M-60 để cầm chân địch quân, Roger Miller vẫn chưa ra kịp trực thăng, kẹt lại dưới đất. Trong lòng chiếc trực thăng, Davies nằm bất tỉnh, Summer ngồi cạnh trưởng toán biệt kích Brightlight, chợt nhận ra người bạn Neal, Summers cố gắng làm cho Neal sống lại nhưng đã trễ. Lake lái trực thăng bay theo MacDonald về hướng trại LLĐB Dak Seang, họ không biết căn cứ đã bị địch bao vây. Hai chiếc trực thăng vừa đáp xuống, đạn ở đâu bắn xối xả vào hai chiếc trực thăng. Neal trông thấy, người xạ thủ khẩu đại liên M-60 trúng đạn rơi ra ngoài. Đạn bay tới tấp đập vào kính trước chiếc trực thăng, lính chính quy Bắc Việt dàn hàng ngang đang tiến tới, chỉ còn cách hai chiếc trực thăng khoảng 100 thước.
Summers một cựu Biệt Động Quân Hoa Kỳ, lúc đó đã ăn mấy viên đạn vào người, nhẩy ra khỏi chiếc trực thăng, chạy ra nấp phiá sau. John Kemper, một quân nhân LLĐB đang phục vụ lần tour thứ ba la lớn gọi Summers chạy lại chiếc trực thăng thứ hai (do phi công Lake lái). Sau đó Kemper chạy lại chiếc trực thăng của McDonald vác Davies lên vai chạy về chiếc trực thăng của phi công Lake.
Trên chiếc trực thăng MacDonald cùng với phi công phụ chui ra khỏi phi cơ rồi lăn xuống mộ hố chiến đấu của trại LLĐB. Nhận thức rằng, trực thăng mình đầy người bị thương, Lake vội vàng cất cánh rời căn cứ Dak Seang bay thẳng về bệnh viện dã chiến 71 ở Pleiku. Ra khỏi hỏa ngục Dak Seang, Lake quay lại nhìn những người bị thương, anh ta ngạc nhiên không thấy Al Barthelme, Summers buồn bã trả lời, Barthelme đã chết, Bivens và Miller vẫn còn kẹt trên bãi đáp Cam.
Đến bệnh viện 71, sau khi các binh sĩ bị thương đã được y tá chăm sóc, viên phi công Lake nhất quyết không bỏ bạn bè, bay trở lại bãi đáp Cam. Anh ta nhất định đi cứu Bivens, Miller và đem xác Barthelme về. Khi chiếc trực thăng đến gần căn cứ Dak Seang, trời bắt đầu xập tối trong vùng đồi núi, Lake buộc lòng phải bay về Kontum.
Miller bị bắt sống, đưa ra ngoài bắc, cuối cùng được trả tự do trong dịp trao đổi tù binh (Home Coming) trong tháng Ba năm 1973. Anh ta kể lại rằng, đêm đó cả hai người, anh ta và Bivens vẫn còn sống trên bãi đáp Cam. Đến sáng hôm sau ngày 16 tháng Tư, hai người tìm cách trốn về phiá có quân đội đồng minh chẳng may bị một toán tuần tiểu Bắc Việt bắt. Miller nói thêm, Bivens đã bị thương vào ngực. Khi bị bắt, cả hai đều được y tá trong quân đội Bắc Việt băng bó. Khoảng bốn hôm sau, sĩ quan Bắc Việt cho biết Bivens đã chết vì vết thương quá nặng.
Ngày 29 tháng Tư năm 1970, một toán tìm kiếm quân nhân mất tích Hoa Kỳ vào đến bãi đáp Cam ở căn cứ Dak Seang, đem về được xác Barthelme và Montana. Herndon Bivens đã mất tích hơn 20 năm vẫn chưa tìm ra xác. Tên của anh ta cũng không có trong danh sách tù binh của Henry Kissinger.
Dallas, Texas. March 10th, 2010