SẮP CHẾT ĐẾN NƠI MÀ CÒN THAM LAM VÀ THÙ GHÉT NHAU !
Sáng nay một láng giềng thăm tôi và nói tìm 1 chổ đậu/parking cho con gái út . Cô này 1 tuần đến chúng cư 3 lần , 1 lần 1/2 giờ để dọn dẹp nhà cửa của ông . Tôi nói , để tôi giúp .
Tôi qua ông N. kế bên phòng tôi , đã 85 t cùng tuổi với ông kia và nói ,' ông T. cần chổ đậu xe cho con gái , xin anh nhường chỗ đậu xe cho cô ta' . Ông N. vốn có hiềm khích trước đây với ông T. nên nói , 'chỗ đó , dù tôi ko còn có xe nhưng tôi dành cho thằng cháu nội đậu xe , vì nó đang nghỉ học ba tháng !!! ' . (Thằng này nhà ở gần đó nhưng gần như tôi ko thấy nó đậu xe ở đó) .
Tôi trả lời , con gái ông T. chỉ đậu xe 3 lần mỗi tuần , mỗi lần nữa giờ , ko đậu xe cả ngày đâu . . .
Tôi thấy ông này vẫn còn cay cú với ông T. nên nói thêm , tôi thấy ko trở ngại gì đâu , chúng ta đều là láng giềng , sống cũng chúng cư , nên giúp nhau . . .
Tôi về phòng và phone cho ông T. nói , anh cứ cho con gái đậu xe ở parking đó . Có gì rắc rối cứ kêu tôi .
Cả hai ông đều là khách hàng của tôi về đơn từ và vi tính và đều quí mến tôi dù cả 2 ông ko nói chuyện với nhau .
Ông N. đang bị đái đường , tôi khuyên ông mua gạo basmati và đã mua 1 bao nhỏ tặng ông . Ông tin tưởng vào kiến thức của tôi .
Đúng là sắp chết đến nơi mà còn tham và thù ghét nhau . Tôi cứ phải đứng giửa để HÒA GIẢI họ .
Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc . . . (Lời Mở Đầu Của Tuyên Ngôn Độc Lập Mỹ)
Showing posts with label quan điểm về cuộc đời. Show all posts
Showing posts with label quan điểm về cuộc đời. Show all posts
Tuesday, December 26, 2017
Labels:
hận thù,
lòng tham,
quan điểm về cuộc đời,
thành kiến
Monday, December 18, 2017
1/ Có người hỏi Phật "Hạnh phúc
chân thật là gì ?" , Ngài trả lời :
"Sống điềm đạm trong mọi thăng
trầm , thắng bại ,được thua ,
vinh nhục vẫn mỉm cười ."
2/ Giá trị một con người ko ở
chỗ cái gì y có ở chỗ y làm
được những điều , mà những
người có điều kiện giống y ko
làm được .
chân thật là gì ?" , Ngài trả lời :
"Sống điềm đạm trong mọi thăng
trầm , thắng bại ,được thua ,
vinh nhục vẫn mỉm cười ."
2/ Giá trị một con người ko ở
chỗ cái gì y có ở chỗ y làm
được những điều , mà những
người có điều kiện giống y ko
làm được .
Monday, December 4, 2017
Thành La Mã ko thể xây trong một đêm .-- châm ngôn Tây phương .
- Không nơi nào dấu của cải tốt nhứt bằng cái đầu của bạn .-- Tài .
- Không nơi nào dấu của cải tốt nhứt bằng cái đầu của bạn .-- Tài .
Tôi bị trầm cảm (depression , một bịnh về tâm thần) từ VN nhưng tôi ko biết . Qua mỹ năm 1994 , họ tích cực điều trị nhưng ko giảm do tôi còn bị thêm chứng carpal tunnel syndrome . Do vậy tới năm 1998 được tiền bịnh . Bịnh trầm cảm phải uống thuốc SUỐT ĐỜI !
Năm 1999 , 4 năm 9 tháng sau khi tới mỹ , tôi nộp đơn thi QT : cán sự xh bảo "nếu có y chứng thì miễn thi" , tôi trả lời , sẽ thi như mọi ng .
Tôi mượn của thư viện nhiều cassette về 100 câu hỏi và trả lời về QT bằng tiếng Anh , tôi sang qua cassette và đi đâu cũng mang một cassette player để nghe . Nghĩa là chỉ nghe chớ ko đọc sách gì hết .
Từ lâu tôi định sẽ chọn tên Trần Anh Tú để thay tên cũ khi thi QT vì theo Numerology , tên mới rất tốt . Nhưng trong ngày thi , khi chờ phỏng vấn bởi sở di trú , tôi lên cơn rét . Do vậy , khi gặp bà mỹ đen , nhân viên sở DT , tôi nói "hôm nay tôi bị bịnh , có thể trả lời ko hay lắm . " Và tôi đã đậu nhưng do quá mệt vì bịnh , tôi bỏ qua vụ đổi tên , nên vẫn tiếp tục mang tên cũ , với ý nghĩa "cuộc đời liên tục lên voi xuống chó" . Đúng là chết được !
Mấy anh bạn nghe tôi đậu quốc tịch khen tôi , tôi trả lời "trình độ như tôi mà ko đậu QT thì đem đi "CÂU SẤU" cho rồi ! "
Vì trước đó , năm 1998 tôi dạy Anh văn và toán cho gần 15 học sinh đủ mọi trình độ , chứ đâu phải loại "một tiếng Anh bẻ làm đôi cũng ko biết" hay ở VN làm ruộng * . Tôi chỉ thua bọn mỹ là phát âm ko hay lắm vì ở VN học chay , chỉ giỏi về ngữ vựng và văn phạm . Nhưng do có vốn liếng như vậy từ VN nên qua mỹ đã nhanh chóng bắt kịp khi nghe rất khá (listening comprehension) . Từ chỗ nghe khá nên dễ dàng sửa chữa phát âm của mình , dù ko hay bằng ng đẻ hay qua mỹ từ nhỏ như các bạn trẻ , mà tôi hay viết trên FB này .
Một bạn trẻ đang học một ĐH danh giá ở New York cho biết rất khổ sở trong năm đầu tiên vì các GS ngoại quốc nói tiếng Anh khó nghe , sau đó mới quen tai ; bạn trẻ này đẻ ở mỹ .
Nói như vậy để thấy kể cả GS đại học Mỹ mà nói tiếng Anh vẫn còn "accent" dù họ có Ph. D.
Hồi làm thông dịch cho Pháp ở VN , sếp tôi nói "tôi dùng ông vì kiến thức ông quá rộng , chứ ông nói tiếng Pháp ko bằng học sinh Marie-Curie hay Jean-Jacques Rousseau " . Đây là các trường dạy theo CT Pháp tại Sài gon trước 75 .
* Rất nhiều sq , qua mỹ một lượt với tôi , hay qua mỹ từ 75 , vẫn ko thể đọc báo mỹ vì như tôi viết mới đây , muốn đọc sách báo mỹ , phải biết VÀI TRĂM NGÀN TỪ hay tệ nhứt cũng biết trên 100 ngàn từ . Chưa kể các danh từ về kỹ thuật có trong kỷ nguyên computer và máy tính .
Trong khi đó , tôi đã ĐẦU TƯ rất kỷ khi TỰ HỌC tiếng Anh bằng cách đọc sách và báo , đặc biệt về KHKT từ 14-15 tuổi , dù sinh ngữ chánh là Pháp và học trường tư , ba năm học đệ Nhị mới đậu tú tài 1 .
Chứ ở tuổi 47 khi mới qua mỹ mà bắt đầu học tiếng Anh thì "ko có cám mà ăn" .
Tôi luôn nghĩ "thà để người ta GHÉT mình nhưng đừng để họ KHINH mình" vì "người hại ko sợ bằng trời hại" .
Năm 1999 , 4 năm 9 tháng sau khi tới mỹ , tôi nộp đơn thi QT : cán sự xh bảo "nếu có y chứng thì miễn thi" , tôi trả lời , sẽ thi như mọi ng .
Tôi mượn của thư viện nhiều cassette về 100 câu hỏi và trả lời về QT bằng tiếng Anh , tôi sang qua cassette và đi đâu cũng mang một cassette player để nghe . Nghĩa là chỉ nghe chớ ko đọc sách gì hết .
Từ lâu tôi định sẽ chọn tên Trần Anh Tú để thay tên cũ khi thi QT vì theo Numerology , tên mới rất tốt . Nhưng trong ngày thi , khi chờ phỏng vấn bởi sở di trú , tôi lên cơn rét . Do vậy , khi gặp bà mỹ đen , nhân viên sở DT , tôi nói "hôm nay tôi bị bịnh , có thể trả lời ko hay lắm . " Và tôi đã đậu nhưng do quá mệt vì bịnh , tôi bỏ qua vụ đổi tên , nên vẫn tiếp tục mang tên cũ , với ý nghĩa "cuộc đời liên tục lên voi xuống chó" . Đúng là chết được !
Mấy anh bạn nghe tôi đậu quốc tịch khen tôi , tôi trả lời "trình độ như tôi mà ko đậu QT thì đem đi "CÂU SẤU" cho rồi ! "
Vì trước đó , năm 1998 tôi dạy Anh văn và toán cho gần 15 học sinh đủ mọi trình độ , chứ đâu phải loại "một tiếng Anh bẻ làm đôi cũng ko biết" hay ở VN làm ruộng * . Tôi chỉ thua bọn mỹ là phát âm ko hay lắm vì ở VN học chay , chỉ giỏi về ngữ vựng và văn phạm . Nhưng do có vốn liếng như vậy từ VN nên qua mỹ đã nhanh chóng bắt kịp khi nghe rất khá (listening comprehension) . Từ chỗ nghe khá nên dễ dàng sửa chữa phát âm của mình , dù ko hay bằng ng đẻ hay qua mỹ từ nhỏ như các bạn trẻ , mà tôi hay viết trên FB này .
Một bạn trẻ đang học một ĐH danh giá ở New York cho biết rất khổ sở trong năm đầu tiên vì các GS ngoại quốc nói tiếng Anh khó nghe , sau đó mới quen tai ; bạn trẻ này đẻ ở mỹ .
Nói như vậy để thấy kể cả GS đại học Mỹ mà nói tiếng Anh vẫn còn "accent" dù họ có Ph. D.
Hồi làm thông dịch cho Pháp ở VN , sếp tôi nói "tôi dùng ông vì kiến thức ông quá rộng , chứ ông nói tiếng Pháp ko bằng học sinh Marie-Curie hay Jean-Jacques Rousseau " . Đây là các trường dạy theo CT Pháp tại Sài gon trước 75 .
* Rất nhiều sq , qua mỹ một lượt với tôi , hay qua mỹ từ 75 , vẫn ko thể đọc báo mỹ vì như tôi viết mới đây , muốn đọc sách báo mỹ , phải biết VÀI TRĂM NGÀN TỪ hay tệ nhứt cũng biết trên 100 ngàn từ . Chưa kể các danh từ về kỹ thuật có trong kỷ nguyên computer và máy tính .
Trong khi đó , tôi đã ĐẦU TƯ rất kỷ khi TỰ HỌC tiếng Anh bằng cách đọc sách và báo , đặc biệt về KHKT từ 14-15 tuổi , dù sinh ngữ chánh là Pháp và học trường tư , ba năm học đệ Nhị mới đậu tú tài 1 .
Chứ ở tuổi 47 khi mới qua mỹ mà bắt đầu học tiếng Anh thì "ko có cám mà ăn" .
Tôi luôn nghĩ "thà để người ta GHÉT mình nhưng đừng để họ KHINH mình" vì "người hại ko sợ bằng trời hại" .
Labels:
ẢNH CÁ NHÂN VÀ GIA ĐÌNH,
quan điểm về cuộc đời,
tài
Thursday, November 16, 2017
Thị trưởng Đài Bắc: Vinh hoa phú quý đời người chỉ là một đống rác…
Đăng lúc 12:01 PM 16/11/2017
34
0Đời người là một quá trình theo đuổi và tìm kiếm ý nghĩa của nhân sinh. Trên con đường đó, người ta sẽ phải đi qua biết bao thống khổ. Nghĩ lại thì kiếp sống này thật quá ư mông lung, nhân sinh này chính xác chỉ là giấc mộng…

Ông Kha Văn Triết, thị trưởng Đài Bắc, Đài Loan. (Ảnh: Happytifywin)
Ngày 29/11/2014, bác sĩ Kha Văn Triết chính thức đắc cử Thị trưởng thành phố Đài Bắc – Đài Loan, vượt đối thủ chính của mình hơn 200 nghìn phiếu bầu. Dù là một thị trưởng đầy quyền lực nhưng ông vẫn thường nói: “Vinh hoa phú quý đời người rốt cuộc cũng chỉ là một đống rác mà thôi”.
Trong thời gian còn là bác sĩ ngoại khoa, ông Kha Văn Triết chính là người tạo ra quy trình cấy ghép tạng tiêu chuẩn của Đài Bắc và đưa vào ứng dụng phương pháp cấp cứu Oxy hóa máu bằng màng ngoài cơ thể (ECMO).
Năm 2013, bài thuyết giảng “Trí tuệ và sinh tử” trên TED (buổi hội thảo của giới trí thức về công nghệ, thiết kế và giải trí) của Kha Văn Triết đã gây ấn tượng mạnh.
Dưới đây là bài diễn thuyết gân ấn tượng của ông Kha Văn Triết về sinh tử:
-***-
Có lẽ tôi là bác sĩ Đài Loan đã từng nhìn thấy người chết nhiều nhất, vậy nên rất thích hợp để bàn luận về vấn đề sinh tử. Hãy để tôi bắt đầu nói từ “Diệp Khắc Mạc” – Oxy hóa máu bằng màng ngoài cơ thể (ECMO).
Có một người nông dân chạy đến bệnh viện Kì Mỹ Liễu Doanh, nói muốn được gặp bác sĩ Diệp. Người ở phòng cấp cứu nói, chỗ chúng tôi đây không có bác sĩ nào họ Diệp cả. Người nông dân nọ vẫn khẳng định chắc nịch tên bác sĩ ấy là Diệp Khắc Mạc (ECMO).
Diệp Khắc Mạc thật ra không phải là bác sĩ nào cả, nó chỉ là một phương pháp trị liệu. Vận hành của nó cũng rất đơn giản, chính là dẫn máu từ trong tĩnh mạch ra, trải qua một cái bơm huyết dịch (tim nhân tạo), rồi lại thông qua một thiết bị tạo Oxy (buồng phổi nhân tạo) đưa vào cơ thể. Nó được dùng để thay thế chức năng tạm thời của phổi và tim.
ECMO chính là một máy chủ làm trái tim nhân tạo, bên cạnh là một buồng phổi nhân tạo, đưa máu trở về. Đúng là đã có những trường hợp vô cùng thành công.
Một vũ công trong nhóm múa của Châu Kiệt Luân, một ngày nọ bị viêm cơ tim đột ngột, tim không còn đập nữa. Lúc đó, con mắt của cô ấy mở to nhìn trừng trừng vào màn ảnh. Tín hiệu trên màn hình toàn bộ đều là một đường thẳng băng. Nhưng 9 ngày sau, cô ấy được tiến hành cấy ghép tim và phổi. Chưa đến 1 tháng, đã có thể trở về tiếp tục nhảy múa rồi. Tất cả là nhờ ECMO.
Trong các tài liệu y khoa, thời gian hồi sức tim phổi dài nhất, còn có thể được cứu sống trở lại chính là trường hợp này. Mỗi lần nhìn lại tôi đều nói đây là thành tích thần kỳ của y học hiện đại.
Một người đã trải qua hồi sức tim phổi trong 4 giờ đồng hồ, liên tục 9 ngày tim hoàn toàn không còn hoạt động mà vẫn có thể được cứu sống lại!
Lại có một thanh niên 26 tuổi, uống say rồi đi bơi, bị sặc nước đến viêm phổi nghiêm trọng (gọi là triệu chứng hô hấp cấp tính). Toàn bộ lá phổi của anh đều trắng xoá hết cả, không còn khả năng hô hấp.
Anh ta đã điều trị ECMO trong 117 ngày. Trong khoảng thời gian gần 1 tháng, lượng khí thông phổi của anh ta chỉ không đến 100cc. Nhưng rồi cuối cùng anh vẫn dần dần hồi phục trở lại.
Điều này quả thật quá thần kỳ. Vậy nên, dưới sự đồn thổi của giới truyền thông, ECMO ở Đài Loan đã trở nên nổi tiếng như vậy, và trên thực tế là đã có một vài trường hợp rất thành công.
Nhưng các kênh truyền thông chỉ đưa tin về những trường hợp thành công chứ không đề cập đến những ca thất bại…
Là một bác sĩ, chứng kiến những ca thành công đương nhiên rất vui mừng, nhưng cũng không thể quên đi những ca thất bại. Nó thật sự ám ảnh tôi. Từng có một đứa trẻ vừa mới chào đời được nửa tháng đã mắc phải bệnh tim bẩm sinh.
Sau khi phẫu thuật tim, sự sống hoàn toàn nhờ vào máy trợ tim phổi, vậy nên đã lắp đặt ECMO. Nhưng không đến 3 ngày sau, chân của bé đã chuyển sang màu đen.
Lúc này, bác sĩ phải đối mặt với một lựa chọn đau lòng, hoặc phải cưa mất hai chân của bé rồi tiếp tục cứu chữa với cơ hội thấp, hoặc là chấm dứt điều trị tránh tổn thất, đau đớn. Đây chính là áp lực rất lớn, khiến bạn vô cùng khó xử, tiến thoái lưỡng nan.

Lại có một cậu bé 7 tuổi, mắc viêm phổi, ung thư máu khuẩn cầu đôi, khiến hô hấp vô cùng khó khăn, lại xuất hiện biến chứng, tứ chi đều đã chuyển sang màu đen.
Là một bác sĩ, bạn phải đối mặt với sự lựa chọn khủng khiếp này. Nếu muốn cứu bé, thì bạn phải cưa bỏ tứ chi, còn như không cứu, thì cần phải tháo các thiết bị đi.
Nhưng đôi mắt long lanh của bé vẫn ngước nhìn bạn, ý thức vẫn còn rõ ràng, biết xin nước uống. Ai nỡ đành lòng chấm dứt cơ hội sinh tồn của sinh linh bé nhỏ ấy đây?
Mọi người hãy thử nghĩ xem, trong thời khắc sinh tử, khi bệnh nhân thần trí vẫn rõ ràng, tôi làm sao nói được với họ rằng: “Cậu bé này, nếu như cậu muốn sống tiếp, chúng tôi cần phải cắt bỏ tứ chi của cậu, hoặc là thôi, cậu không cần sống tiếp nữa”. Bạn làm sao có thể nói chuyện sống chết này với một cậu bé 7 tuổi đây?
Ngoài 30 tuổi, tôi được làm chủ nhiệm, cảm thấy y học rất lợi hại, cái gì cũng đều có thể giải quyết…
Sau khi tôi hơn 40 tuổi, thường có những ca lắp đặt ECMO thất bại, người nhà bệnh nhân hỏi tôi: “Tại sao người khác thì cứu sống được, còn người nhà chúng tôi lại không thể cứu sống?”.
Tôi không biết phải trả lời thế nào? Tại sao tứ chi của người bệnh lại chuyển sang màu đen? Nếu tôi biết được thì đã có thể tránh được rồi, nhưng tôi thật sự không hiểu gì cả.
Khi ngoài 50 tuổi, cuối cùng tôi cũng đã nghĩ thông suốt. Bác sĩ là người chứ không phải là Thần, chỉ có thể tận hết sức lực, chỉ vậy mà thôi. Dù cho y học phát triển đến mức nào thì vẫn có giới hạn.
Với khoa học kỹ thuật hiện tại, không có tim, phổi, thận người ta vẫn có thể sống được, nhưng lẽ nào cứ đeo bên mình đống máy móc như vậy mà sống cả đời sao?
Trời đất có xuân, hạ, thu, đông; cây cối mùa xuân thì đâm chồi, nẩy lộc; mùa hạ thì kết quả, ra hoa; mùa thu bắt đầu thay vỏ, vàng lá; đến khi đông về thì trút lá xạc xào, cành khô, thân nứt.

Đứng giữa sự sống và cái chết, con người mới lại ngẫm về cuộc đời, mới đặt câu hỏi đời người suy cho cùng là vì điều gì. (Ảnh: DerKi)
Người làm vườn có cách nào thay đổi được loại quy luật ấy hay không? Họ chỉ có thể tận sức chăm sóc vun trồng để những bông hoa kia khi nở rộ trông đẹp đẽ hơn, sống được thời gian dài lâu hơn mà thôi.
Một bác sĩ có cách nào thay đổi được quy luật “sinh – lão – bệnh – tử” hay không? Điều này thực sự khó vô cùng. Bác sĩ chỉ là khiến cho người bệnh đang ở giữa vòng tuần hoàn “sinh – lão – bệnh – tử” ấy mà sống được dễ dàng hơn một chút, chỉ vậy mà thôi.
Bác sĩ chỉ là người làm vườn trong vườn hoa của sinh mệnh, anh ta liệu có thể làm được gì khi đứng nhìn những cái cây đã khô héo, khi đối mặt với cái chết đây?
Một ngày nọ, trong lúc tôi đi thăm bệnh nhân, tôi đột nhiên hiểu ra đạo lý này. Kết cục của đời người chỉ có hai loại mà thôi: Cắm ống thở hay là không cắm ống thở. Nhưng rồi sau tất cả vẫn đều là cái chết.
Nếu có người hỏi tôi: “Cái chết là gì?”, thì đáp án của tôi là: “Làm thế nào mới được coi là sống đây?”
Bởi vì con người nhất định đều sẽ chết, vậy nên cái chết không phải là mục đích của đời người. Đời người là một quá trình mà ở đó chúng ta không ngừng theo đuổi một điều gì đó, đây chính là đời người.
Có một lần, tôi mời thầy giáo đã nghỉ hưu của mình và lớp trưởng cùng đi dùng cơm. Ba người chúng tôi lên lầu hai của một nhà hàng Pháp có tên Sheraton, kết quả đã tiêu hết 26.000 Đài tệ, bình quân mỗi người là 9.000 Đài tệ.
Khi nhìn thấy hóa đơn, mặt mày tôi tái mét: “Sao lại đắt đến vậy chứ!“. Tôi chưa từng đến dùng bữa ở nơi nào đắt đỏ như vậy cả, chỉ là chọn đại mấy món, cũng không hiểu đã dùng món gì mà mất đến 26.000 Đài tệ.
Cả ngày hôm ấy và hôm sau, tôi đã không ngừng suy nghĩ về chuyện này. Bữa cơm đã tiêu tốn của tôi mất 9.000 Đài tệ, so với một suất cơm bình dân ở bệnh viện ngày thường tôi vẫn ăn thật chẳng khác nhau chút nào.
Dù là cao lương mỹ vị, dù là gan rồng, tuỷ phượng, ăn vào dạ dày rồi lại phải bài tiết ra ngoài. Vinh hoa, phú quý của đời người cũng thế, tranh đoạt cả đời, gom góp một kiếp, chết rồi lại chẳng thể mang theo.
Ví thế nên tôi cho rằng: “Tất cả những thứ người ta theo đuổi, vinh hoa phú quý của đời người chẳng qua chỉ là một đống rác bỏ đi”.
Tư tưởng Nho gia ảnh hưởng rất mạnh mẽ ở Á Đông nhưng đối với vấn đề sự sống – cái chết, họ cũng chỉ bàn đến một mức độ rất bề mặt. “Luận Ngữ” viết: “Vị tri sinh, yên tri tử”, (ý rằng chưa biết đạo lý của đời sống, sao lại thắc mắc về cái chết).
Hoặc như Khổng Tử cũng nói: “Triêu văn Đạo, tịch khả tử”, (sáng nghe Đạo, chiều chết cũng yên lòng). Nói tóm lại chính là không thích luận đàm về sống chết.
Còn cá nhân tôi thì luôn nghĩ về cái gọi là “trải nghiệm cận tử”. Chỉ khi đối diện với cái chết, khi đứng trên ranh giới giữa sự sống và cái chết, người ta mới nhìn lại đời người là gì, ý nghĩa nhân sinh đích thực là chi?
Con người cuối cùng rồi sẽ phải chết, đời người chẳng qua chỉ là một quá trình theo đuổi và tìm kiếm ý nghĩa của nhân sinh. Mà ý nghĩa nhân sinh đó đôi khi không thể dễ mà nhìn ra.

Trên con đường trở về với giá trị gốc của mình, người ta sẽ phải đi qua biết bao thống khổ, bơi qua một bể khổ vô bờ. Nghĩ lại thì kiếp sống này thật quá ư mông lung, nhân sinh này chính xác chỉ là giấc mộng.
Tôi xin dùng câu nói dưới đây làm lời kết cho bài thuyết trình hôm nay:
“Điều khó khăn nhất không phải là đối mặt với thất bại và sự đả kích, mà là khi phải hứng chịu những sự đả kích, dày vò, ta không hề đánh mất đi nhiệt tình đối với cuộc đời này”.
Tuệ Tâm (s/t)
Labels:
đài loan,
diệp khắc mạc,
ECMO,
quan điểm về cuộc đời
Wednesday, October 25, 2017
- Để mở rộng tấm lòng như Phật , chúng ta phải chấp nhận vạn niềm vui và vạn ĐAU KHỔ (sorrow) . tr.10 .
- Tình yêu trong quá khứ chỉ là kỷ niệm . Tình yêu trong tương lai chỉ là tưởng tượng (fantasy) . Chỉ có Ở ĐÂY và giờ phút NÀY bạn mới có tình yêu thực sự (Only here and now can we truly love), .Trang 2 .
- Phần lớn đau khổ trên cỏi đời - gây ra bởi CHÚNG TA , tr. 3 .
- Ngay cả mất mát và phản bội có thể mang đến cho ta sự thức tỉnh (awakening) , tr.4 .
- Chiến thắng gây thù hận , thất bại gây đau khổ . Ng khôn cố gắng KHÔNG chiến thắng hay thất bại , tr.20 .
- Giờ nhớ lại những gì người khác đã làm tôi đau khổ * hay tổn thương (hurt or harm) , sợ hãi , xáo trộn (confusion) , và giận dữ ; và tôi đã chất chứa đau khổ này trong lòng đã lâu . Trong chừng mực mà tôi có được , tôi tha thứ cho họ - những ng đã từng làm khổ tôi . tr.144 .
(Tạm dịch từ : Buddha's Little Instruction Book) .
===
- Ai có 1 trăm tình yêu sẽ có 1 trăm đau khổ , ai có 1 tình yêu sẽ có 1 đau khổ và ai ko có tình yêu sẽ ko có đau khổ -- Lời Phật .
* Đau khổ (do 1 ng nào đó tạo ra cho bạn) giống như THUỐC ĐỘC ; nếu bạn ko quyết tâm xua đẩy nó khỏi tâm trí bạn , chính nó (chứ ko phải ng ấy) sẽ làm khổ bạn" -- Một triết gia , tôi đã quên tên .
Monday, September 18, 2017
THÁI ĐỘ QUYẾT ĐỊNH TẤT CẢ .
- Hầu như mọi người - mà tổ tiên đã ở Mỹ nhiều đời , đều nghĩ , ngày mai sẽ giống như hôm nay . Các bạn có suy nghĩ như họ ko ?
1/ Nhìn tủ lạnh và nhà bếp biết tánh tình của chủ .
Tôi có quen 1 gia đình VN (có 3 người) : tủ lạnh đầy ắp thức ăn , trong đó có những thứ đã để lâu (quá hạn) . Thực phẩm khô để đầy nhà bếp . Tôi khuyên , nên chịu khó xem lại thức ăn , thứ gì hư hỏng , quá hạn thì bỏ , để nhiều hao điện, v.v... Người vợ trả lời , 'gđ tôi ăn rất mạnh nên phải dự trử và đi chợ liên tục (sic) !!!
Một bà đã trên 70 , sống độc thân , tủ lạnh đầy ắp đến độ có sương giá bên trong . Thợ điện của chung cư khuyên , nên lấy bớt thức ăn để không khí dễ dàng luân lưu . Nghe vậy , bà lấy mấy con gà tây , xin từ lễ Thanksgiving * năm ngoái (sic) đem gửi láng giềng .
(* Tổ chức vào thứ Năm của tuần thứ tư của tháng 11 , xem hình . Theo sử , nếu ko có sự giúp đở của dân Da Đỏ , những ng da trắng đã chết sạch . Do vậy mới có lễ Tạ Ơn) .
Trong khi đó , ông Mỹ đen láng giềng cao lớn , dù ăn rất khỏe , nhưng tủ lạnh rất ít thức ăn , ông chỉ chứa thức ăn vừa đủ , hết thì mua thêm . Nhà bếp rất gọn ghẻ .
Tủ lạnh tôi rất trống trải , đã quay video mấy lần , dù tôi đã trải qua gần 6 năm trong đói lạnh trong các trại tù cs .
Theo thuyết Luân hồi (reincarnation) , những ng luôn sợ đói này trong các KIẾP TRƯỚC đã từng chết vì đói hay từng bị đói , nên kiếp này bị ám ảnh , luôn luôn sợ bị đói hay sẽ chết vì đói dù họ đang sống trên đất nước DƯ THỪA lương thực (cornucopia , xem hình) này .
2/ Sợ vô lý (phobia) do tâm trạng bất an .
Một single mom trên 50 - sống với con trai 15 t trên lầu ba của chung cư tôi - cho biết : có lần khoảng 9-10 g đêm , một ông Mễ bấm chuông gọi cửa làm cô hoảng sợ . Tôi nói , có thể họ tìm người quen nên lộn phòng , ko tên cướp nào táo tợn đến độ bấm chuông gọi cửa để ăn cướp ; chúng chỉ lợi dụng chủ phòng quên khóa cửa (tôi đã từng bị) . Hơn nữa , đây là chung cư người già , ko ai có nhiều tiền để bị cướp , trong khi hai mẹ con , nghèo "rớt mồng tơi" , v.v...
Trong khi đó , ở lầu 2 , có một bà trên 80 t , sống một mình , trong nhà rất ít đồ đạc , thường xuyên mở cửa , sang nhà hàng xóm , cách đó mấy căn để chuyện vản (chatting) .
Còn tôi , dù bị trộm HAI lần , do ko khóa cửa và bị nạy cửa (phòng tôi ở tầng trệt , sát hàng rào , bên kia là công viên đầy dân homeless) nhưng tôi chưa bao giờ nhìn qua lổ trên cửa (loophole) trước khi mở cửa , ngay cả ban đêm .
Nói theo Luân hồi , cô single mom , trong KIẾP TRƯỚC đã từng bị cướp giết chết nên kiếp này bị ám ảnh ; còn tôi và bà già trên 80 , chưa bao giờ bị cướp nên tâm trạng luôn an bình , như trên .
3/ Tóm lại : hầu như mọi tâm trạng , cảm xúc của chúng ta đều có nguyên nhân từ KIẾP TRƯỚC .
Một VD : có những ng , chỉ trong lần đầu gặp gở là bạn có cảm tình với họ . Hay dù bạn chưa bao giờ giúp họ , nhưng họ thường xuyên giúp bạn . Theo nhà Phật , kiếp trước họ chịu ơn bạn nên kiếp này họ gặp bạn để trả ơn . Tôi đã có kinh nghiệm về việc này .
Có những ng , dù bạn chưa bao giờ gây đau khổ cho họ nhưng họ lại thù ghét , nói xấu , v.v... Đó là vì kiếp trước bạn đã gây đau khổ cho họ .
- Hầu như mọi người - mà tổ tiên đã ở Mỹ nhiều đời , đều nghĩ , ngày mai sẽ giống như hôm nay . Các bạn có suy nghĩ như họ ko ?
1/ Nhìn tủ lạnh và nhà bếp biết tánh tình của chủ .
Tôi có quen 1 gia đình VN (có 3 người) : tủ lạnh đầy ắp thức ăn , trong đó có những thứ đã để lâu (quá hạn) . Thực phẩm khô để đầy nhà bếp . Tôi khuyên , nên chịu khó xem lại thức ăn , thứ gì hư hỏng , quá hạn thì bỏ , để nhiều hao điện, v.v... Người vợ trả lời , 'gđ tôi ăn rất mạnh nên phải dự trử và đi chợ liên tục (sic) !!!
Một bà đã trên 70 , sống độc thân , tủ lạnh đầy ắp đến độ có sương giá bên trong . Thợ điện của chung cư khuyên , nên lấy bớt thức ăn để không khí dễ dàng luân lưu . Nghe vậy , bà lấy mấy con gà tây , xin từ lễ Thanksgiving * năm ngoái (sic) đem gửi láng giềng .
(* Tổ chức vào thứ Năm của tuần thứ tư của tháng 11 , xem hình . Theo sử , nếu ko có sự giúp đở của dân Da Đỏ , những ng da trắng đã chết sạch . Do vậy mới có lễ Tạ Ơn) .
Trong khi đó , ông Mỹ đen láng giềng cao lớn , dù ăn rất khỏe , nhưng tủ lạnh rất ít thức ăn , ông chỉ chứa thức ăn vừa đủ , hết thì mua thêm . Nhà bếp rất gọn ghẻ .
Tủ lạnh tôi rất trống trải , đã quay video mấy lần , dù tôi đã trải qua gần 6 năm trong đói lạnh trong các trại tù cs .
Theo thuyết Luân hồi (reincarnation) , những ng luôn sợ đói này trong các KIẾP TRƯỚC đã từng chết vì đói hay từng bị đói , nên kiếp này bị ám ảnh , luôn luôn sợ bị đói hay sẽ chết vì đói dù họ đang sống trên đất nước DƯ THỪA lương thực (cornucopia , xem hình) này .
2/ Sợ vô lý (phobia) do tâm trạng bất an .
Một single mom trên 50 - sống với con trai 15 t trên lầu ba của chung cư tôi - cho biết : có lần khoảng 9-10 g đêm , một ông Mễ bấm chuông gọi cửa làm cô hoảng sợ . Tôi nói , có thể họ tìm người quen nên lộn phòng , ko tên cướp nào táo tợn đến độ bấm chuông gọi cửa để ăn cướp ; chúng chỉ lợi dụng chủ phòng quên khóa cửa (tôi đã từng bị) . Hơn nữa , đây là chung cư người già , ko ai có nhiều tiền để bị cướp , trong khi hai mẹ con , nghèo "rớt mồng tơi" , v.v...
Trong khi đó , ở lầu 2 , có một bà trên 80 t , sống một mình , trong nhà rất ít đồ đạc , thường xuyên mở cửa , sang nhà hàng xóm , cách đó mấy căn để chuyện vản (chatting) .
Còn tôi , dù bị trộm HAI lần , do ko khóa cửa và bị nạy cửa (phòng tôi ở tầng trệt , sát hàng rào , bên kia là công viên đầy dân homeless) nhưng tôi chưa bao giờ nhìn qua lổ trên cửa (loophole) trước khi mở cửa , ngay cả ban đêm .
Nói theo Luân hồi , cô single mom , trong KIẾP TRƯỚC đã từng bị cướp giết chết nên kiếp này bị ám ảnh ; còn tôi và bà già trên 80 , chưa bao giờ bị cướp nên tâm trạng luôn an bình , như trên .
3/ Tóm lại : hầu như mọi tâm trạng , cảm xúc của chúng ta đều có nguyên nhân từ KIẾP TRƯỚC .
Một VD : có những ng , chỉ trong lần đầu gặp gở là bạn có cảm tình với họ . Hay dù bạn chưa bao giờ giúp họ , nhưng họ thường xuyên giúp bạn . Theo nhà Phật , kiếp trước họ chịu ơn bạn nên kiếp này họ gặp bạn để trả ơn . Tôi đã có kinh nghiệm về việc này .
Có những ng , dù bạn chưa bao giờ gây đau khổ cho họ nhưng họ lại thù ghét , nói xấu , v.v... Đó là vì kiếp trước bạn đã gây đau khổ cho họ .
Wednesday, August 16, 2017
Bản chất ghê tởm của người Việt ở Hoa Kỳ .-- K2 Nguyễn Thừa Bình
Đăng bởi Elvis Ất on Thursday, August 17, 2017 | 17.8.17
Lời tựa : Dù tác giả có cái nhìn quá chủ quan nhưng đã mô tả đúng mảng xấu trong bức tranh của cộng đồng VN nơi tp anh ta đang ở thuộc bang Missouri .
Tất cả là hậu quả của những năm tháng sống thiếu thốn , chụp giựt , ko tin tưỡng lẫn nhau do bị lường gạt bởi CS , bà con , bạn bè như "đổi tiền , đánh tư sản , đóng tiền mua bãi để vượt biên nhưng bị gạt , v.v..." . VK về nước khoe có nhà cửa , xe hơi , nghề nghiệp ổn định nhưng khi đưa vợ sang Mỹ thì ko như vậy khiến cô dâu hụt hẩng , ngậm đắng nuốt cay , v.v...
Tóm lại ng Việt CHỈ GIỎI LÀM KHỔ CHO NHAU MÀ THÔI ! .-- Tài .
Tất cả là hậu quả của những năm tháng sống thiếu thốn , chụp giựt , ko tin tưỡng lẫn nhau do bị lường gạt bởi CS , bà con , bạn bè như "đổi tiền , đánh tư sản , đóng tiền mua bãi để vượt biên nhưng bị gạt , v.v..." . VK về nước khoe có nhà cửa , xe hơi , nghề nghiệp ổn định nhưng khi đưa vợ sang Mỹ thì ko như vậy khiến cô dâu hụt hẩng , ngậm đắng nuốt cay , v.v...
Tóm lại ng Việt CHỈ GIỎI LÀM KHỔ CHO NHAU MÀ THÔI ! .-- Tài .
Những chuyện “Trời Ơi”
Ở trên đời có những chuyện tréo cẳng ngỗng một cách chướng tai, gai mắt. Người ta thích nịnh hơn nói thật, nói thẳng. Ai cũng tỏ ra ta đây hơn người, khoe những cái hay (không có), che những cái dỡ (dẫy đầy) mà làm những việc đáng phiền hà. Khi khen thì vỗ tay rần rần. Khi chê thì “ngậm máu phun người”. Làm sao mà tiến bộ!?
Nói một đường làm một nẻo. Nói chống Cộng thì y như rằng, làm lợi cho Việt cộng. Nói lương thiện, y như rằng làm chuyện bất đạo. Mới dưới tượng Chúa xưng tội, dưới tượng Phật sám hối bước ra, thì vẫn cứ mưu tính chuyện vô lương. Những kẻ huênh hoang nhất là những kẻ ti tiện nhất. Chúng tôi xin đơn cử vài mẫu chuyện mắt thấy tai nghe đầy dẫy thành phố nhỏ nhoi của chúng tôi, thành phố Kansas City của tiểu bang Missouri, thấy mà không nói thì không chịu được!
Có một tiệm, tôi chỉ nói có một tiệm buôn bán DVD, CD ở đây cứ sang lậu các dĩa DVD, CD của các trung tâm, của các nhà làm phim, của các ca sĩ…mà bán. Và bà con ta có những người thuộc loại keo kiết cứ kiếm các dĩa dvd, cd sang lậu đó mà mua. Mua mua, bán bán…các trung tâm sản xuất đóng cửa, các ca sĩ, nghệ sĩ giải nghệ. Một, hai năm nữa, khắp nơi trên thế giới, chỗ nào có người Việt thì có từng đống, từng đống nhạc
Lương tâm đâu!? Ðạo đức đâu!? Người Việt Quốc Gia đâu!? Những kẻ bần tiện, làm những chuyện bất nhẫn, bất nhân, bất nghĩa như vậy cứ vênh vênh cái bản mặt tự đắc, tự kiêu có bao giờ thấy tội trước Phật, trước Chúa…vễnh to lỗ tai nghe người ta chửi, rủa đến ba đời tổ tiên mình?
Việt Nam mới qua, thấy cái gì cũng ham, cũng hám:
Thấy mấy xe mua hàng ( shopping cart ) ở các cửa tiệm mạ kền bóng lộn khoái quá, quen thói “chôm chỉa” ở Việt Nam, bèn lén lút đẩy về nhà dấu làm kỷ vật ăn cắp. Một chiếc rồi hai chiếc để chật nhà. Không giống ai. Nửa đêm thậm thà thậm thụt, vợ chồng xấu hổ quá, rủ nhau đem bỏ ngoài đường. Xóm làng nói nhau: “đồ thứ tham lam”.
Thấy sự mua đi trả lại dễ quá, bèn cứ mua máy chụp hình, máy quay phim, áo quần, giày dép… thật tốt thả giàn. Sinh nhật xong, đám cưới xong, đi chơi xa xong, đem trả lấy tiền lại, có sao đâu? Có chết thằng Tây trắng, thằng Tây đen nào đâu? Có là có người ta chửi cha, chửi mẹ mình; có là có Bề Trên bắt tội là “đồ gian giảo”, sau khi chết, theo Ðạo Thiên Chúa xuống địa ngục; theo Ðạo Phật vào cõi súc sanh ngạ quỷ.
Cứ mặc đồ xấu vào tiệm bán đồ cũ ( thrift store ), thản nhiên mặc đồ tốt vào, đi ra không thèm trả tiền cho ai, tênh hếch cái bản mặt cướp cạn! Vào các tiệm, tráo đổi hay quăng bỏ những mã vạch (barcode) đi rồi tự nhiên như người Hà Nội bỏ vào túi ra cửa hay ra cashier tính tiền rẻ. Bị bắt sẽ bị tội ăn cắp hàng (shoplifting). Lúc đó đứng kêu trời, trời cũng không giúp được cái thứ mánh mung, hôi của, cướp vặt.
Vào Chùa không để lạy Phật, nghe Pháp, đọc Kinh mà để “ăn giành ăn giựt” lấy, dấu thức ăn thiện nam tín nữ cúng, đem về cho vợ, cho chồng, cho con, cho cháu “nuốt cho bội thực”… mặc kệ ai làm lễ xong, ra không còn gì. Dẫu có hiền cách mấy, cũng phải la lên “đồ cô hồn đói”. Mấy đứa nhỏ vì cha mẹ chúng không biết dạy, không nói chi. Mấy người lớn còn tệ hại hơn, tư cách đâu mà dạy với không dạy. Sống chỉ một mình hay hai vợ chồng già, cũng ôm đồm “hốt” được chừng nào hay chừng nấy về ăn… cho chết. Câu truyện nầy co' thật đấy, đừng nói đâu chi cho xa, tại vùng Lancaster, Pennsylvania mình thấy rỏ đó, vào trong chùa kg thấy ai nghe kinh pháp, mà thấy toàn là ngồi ở dưới tầng dưới, ăn thấy sợ thiệt, đặc biệt là những tuổi teen, nó làm như là cha mẹ ở nhà kg co' nấu, rồi chết đói hay sao đo' hihihihi, ăn kg hà, kg co' chịu lên trên ngồi nghe sư giảng, sư giảng thì thây kệ cha sư, tui ăn thì tui ăn, ăn xong rồi hốt bưng đem về nhà, mai khỏi phải nấu, chi cho mệt thân....
Trong hãng xưởng giành làm over time để lấy tiền “one and one-half” mà gây lộn nhau, chửi lộn nhau. Ðàn ông thì vung tay chửi thề. Ðàn bà thì vỗ bành bạch. Người ta đứng cười mà thấy “mắc cỡ” hết sức người Việt Nam. Cũng vì lòng tham đồng tiền, bạn bè ta đi tìm cái nhục.
Mướn hội trường của người ta làm tiệc cưới, thấy những cây Golf Club để ơ hờ một góc đẹp quá, mấy đứa nhỏ con cái nhà ai đã âm thầm rủ nhau “mượn” đem về nhà dấu làm kỷ niệm. “Một là đền 40,000 đô, hai là bị đưa ra tòa”. Tham lam, có cái giá của nó. Giá mất tiền đã đành. Giá mất danh giá gia đình, giòng họ mới nhục. Tội hai gia đình cô dâu và chú rể đau hết sức là đau bỏ ra 40,000 đô la để khỏi “bị đưa ra tòa”!
Hay cũng bắt chước. Dở cũng bắt chước. Rủ nhau bắt chước... ra tiệm Nail cho nhiều, phá giá từ full set 70 đô, 100 đô làm không kịp, giờ 20 đô, 15 đô cũng không có khách mà làm. Chết là cái chắc! Dễ mà! Qua Mỹ từ năm 1975 cũng Nail. Mới đầu hôm sớm mai qua Mỹ cũng Nail. Học cao cũng Nail. “I-tờ-rí” cũng Nail. Già cũng Nail. Trẻ cũng Nail. Có bằng Nail cũng Nail. Không bằng Nail cũng Nail. Nail và Nail “xà nẹo” nhau dẹp tiệm!.
Qua Mỹ hưởng cuộc sống văn minh đủng đỉnh, bỏ sau lưng đời khốn nạn, bèn phát biểu một cách vô tư rằng thì là “nhờ Việt Cộng mà gia đình tôi được qua Mỹ”. Vợ và con gái người ta bị cởi trần truồng hãm hiếp trước mặt. Thân nhân người ta bị chết thảm phải quăng xuống biển. Có nhớ sự nghiệp còn cái quần xà loỏng đóng khố…và cô độc sống lủi thủi, ăn mày trên xứ lạ…có “nhờ Việt Cộng” không!? Lạ! Câu nói đó lại từ miệng anh Trung Úy Chiến Tranh Chính Trị của VNCH đi Diện HO. Lạ! Câu nói đó lại từ miệng chị lấy chồng Mỹ đi Diện Con Lai. Câu nói đó không từ miệng bất cứ bà con nào đi Diện Vượt Biển, Vượt Biên. Họ không nói “nhờ Quân, Dân, Cán, Chính của Chính Thể Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh xương máu đánh Việt Cộng cho họ còn sống đến ngày hôm nay qua Mỹ, con có đứa Bác sĩ, Luật sư…và mình đời hết khốn nạn như thời ở cái nước gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam!
Ở Mỹ vài năm có chút tiền, mua được nhà, mua được xe, có người toét loét cái miệng than: “khổ như trâu” và trở mặt phản phúc: “Mỹ bốc lột hơn Việt Cộng” (tôi đã nghe 1 vài bạn bè HO của tôi nói câu này .-- Tài) . Khổ như trâu chắc không bằng người Sài Gòn đêm đêm làm chuột, lủi xuống ống cống nước kiếm ăn!? Khổ như trâu chắc không bằng mấy đứa nhỏ đói xác đói xơ tìm sống trên đống rác? Mỹ bốc lột hơn Việt Cộng mới có tiền dư mà “áo gấm về làng” ăn chơi đàng điếm. Mình lạy lục xin vào Mỹ. Mỹ đếch mời mình vào! Hãy để bà Julia Gillard, Thủ Tướng nước Úc “dạy” cho bài học “if you aren’t happy here then leave. We didn’t force you to come here. You asked to be here…”
Mùa Ðông cũng như mùa Hè, mẹ và đứa con gái đi chợ, lúc nào cũng thùng thình áo quần hai, ba lớp, túi rộng thênh thang. Ðể làm gì? Ðể ăn cắp kẹo. Những Camera đang nhìn trừng trừng. Có ngày “xộ khám” làm sao mà ăn mà nói hỡi Trời!? Không phải nghèo một nhúm kẹo. Không phải đói một nhúm kẹo. Không phải thèm một nhúm kẹo. Vậy thì, tại làm sao? Tại vì “tham”, không còn liêm sỉ, thấy cái gì của ai cũng muốn ăn cắp, ăn trộm, ăn cướp.
“Trưởng giả học làm sang”, xênh xang trong nhà vài con chó lớn, chó nhỏ cho nó oai. Mua chuồng cho chó. Hớt tóc cho chó. Sắm áo cho chó. Mua thức ăn cho chó. Mua xương gặm cho chó. Chích thuốc lu bù cho chó… Cả mấy đứa con, trai có, gái có mà để cha ở riêng một mình chết thúi mấy ngày không thằng nào, không con nào hay biết! Vậy mà hở ra, cứ ta là Trung Úy Hải Quân, ta là vợ Ðại Úy Quân Y… nghe mà thúi cả ruột gan cửu tộc!
Giành giựt nhau lượm lon. Ông A nói; “khu vực đó là của tôi”. Ông B nói: “tôi lượm lon ở đây lúc anh còn ở Việt Nam”. Ông A chửi ông B: “đồ chó”. Ông B chửi ông A: “đồ chó”. Thì ra, hai ông đều “đồ chó” hết trơn như nhà thơ Cao Bá Quát đã nói: “…Bỉ viết cẩu. Thử viết cẩu. Bỉ thử giai cẩu…”
Ở đâu đâu, hai ông bà của hai gia đình người Huế cũng oang oang cái lỗ miệng rủ nhau khua môi, múa mỏ làm người ta nhức cả đầu. Một ông bà rằng thì là “con tôi học Luật Sư, sắp ra Luật Sư” làm như một hiện tượng hi hữu. Một ông bà rằng thì là “con tôi một đứa đã là Bác Sĩ và một đứa nữa sắp ra Bác Sĩ”. Ðể làm gì? Ðể nổ cho người biết, “ta đây”? Lạ gì các anh chị ở Việt Nam, bỏ Huế vào Sài Gòn sống một đời sống lăn lộn ở chợ cầu Ông Lãnh quen thói “đá cá lăn dưa”?
“Con cóc trong hang, con cóc nhảy ra. Con cóc nhảy ra, con cóc ngồi đó, Con cóc ngồi đó, con cóc nhảy đi”. Ðó là “bài thơ con cóc”. Ở đây, ít nhất cũng có một anh học hành chẳng ra gì nhưng ưa khoe tài hay chữ và tài làm thơ dở hơn “thơ con cóc”, bắt người ta nghe muốn “mệt nghỉ”. Người ta bị nghe hoài, người ta nói thẳng: “ông không nghe tụi nó nói, thơ ông là “thơ con cặc” sao?” Người ta mới nghe một lần đã chửi: “đồ thúi như cứt”. Tôi không hiểu tại sao ổng hợm đến mức cứ: “tôi xin đọc bài thơ của tôi cho các anh nghe”.
Bước vào Chùa, Nhà Thờ, Cộng Ðồng…không đóng góp thì nói có. Ðóng rất ít thì la toáng lên nhiều lắm. Ủng hộ năm, ba đồng thì lúc nào cũng “sao không thấy tên tôi?”. Ðúng là miệng lưỡi kẻ ti tiện. Lén ăn cắp. Lén lấy đem về thì im thin thít. Ðúng là cung cách kẻ bần cùng. Giữ của như Ma Xó, chết rồi cũng trắng tay. Bần cùng, ty tiện, chết rồi cũng thiêu ra tro. Có điều, xú danh con cháu phải mang tiếng nhục đời đời.
“Chân mình còn lấm bê bê
mà cầm bó đuốc đi soi chân người”
Ở đây có nhiều người đàn ông bỏ hết thì giờ ra rình mò chuyện riêng tư của người rồi như đàn bà, ngồi lê đôi mách thêm bớt nói xấu người ta, rằng: “Ông nầy lấy vợ thằng kia”. “Con bé đó bỏ nhà theo trai”. “Thằng nhỏ nọ bỏ học, bụi đời, hút xách” mà không có thì giờ nghĩ đến con mình không đứa nào ra đứa nào. Tại sao vậy!? Tại vì cái thói muốn ai cũng “tệ”, cũng “xấu”, cũng “ hư”, cũng “nghèo”, “cũng “thua mình” để cười cho đã mà không nghe người ta chửi cho!
Một chị Việt Nam theo chồng người Mỹ về nước Mỹ từ 1972. Sống trong xã hội Mỹ, nhớ người Việt Nam. Khoảng những năm 1985 đến 1990, mừng gặp lại bà con người Việt. Chị, chồng chị và 2 đứa con lai của chị, xúm lại hết lòng giúp đỡ đồng hương của mình đang chân ướt chân ráo, bơ vơ nơi xứ lạ quê người. Một vài năm sau, đồng hương của mình khúm núm hồi nào, bây giờ làm ăn được, gặp ân nhân, không có một lời hỏi han, còn nói: “đồ thứ Me Mỹ”. Phản phúc! Nghe đứt cả ruột gan!.
Một người, trước năm 1975 ở Việt Nam trốn lính.
Ðến Mỹ bỗng thành Ðại Úy Nhảy Dù. Giả tới giả lui, quen mình là Ðại Úy Nhảy Dù thứ thiệt. Lúc nào, ở đâu anh ta cũng nghêng ngang hách xì xằng, chê lính Sư Ðoàn, chê lính Tiểu Khu, chê lính Cảnh Sát… Người ta vừa giận, vừa tức cười …không cứ gì “thằng điên”. Ảnh qua đây từ những ngày đầu bình minh di tản, khá tiếng Anh, láu tiếng Việt, tốt tướng nên, dễ qua mắt bà con, quên mình sống nghề hái cà phê mướn ở Ban Mê Thuột.
Người mình nghĩ bằng cái bụng, không nghĩ bằng cái đầu nên, thường làm những chuyện trớt quớt, trời ơi! Cứ suy bụng ta, ra bụng người. Không động não theo lý trí để hành xử làm sao đúng làm sao sai cho người ta khỏi chửi mà, cứ một mực bụng làm dạ chịu tưởng là hay! Thấy người thất bại thì cười. Thấy người nghèo thì khinh. Thấy người giàu thì ghét. Thấy người hay thì chê. Thấy người không chơi với mình thì thù. Thấy người tốt với mình rồi phản. Thấy người trước mặt thì khen, sau lưng thì nói xấu…Bụng dạ không biết đâu mà lường!? Phải chi có chút đầu óc, đỡ biết mấy!!!
Thấy người nổi hơn mình thì tìm cách đè xuống. Mình không ra cái gì lại muốn nổi lên. Không thích người ta thì đánh phá… Cái dễ đánh phá, dễ đè người ta xuống là cái Nón Cối máu Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam úp người ta là Việt Cộng. Có thể, hạng người nầy là thứ Việt Cộng, là thứ ăn bã Việt Cộng, là thứ bất tài háu danh, là thứ tư thù, là thứ ăn hại đái nát. Ðừng đỡ đòn thúi của bọn vô loại, vô loài nầy, vừa dơ tay lại hết thì giờ lo chánh nghĩa. Cứ nhớ: “chó sủa mặc chó, đoàn lữ hành vẫn đi” của chính trị gia Pháp Joseph Calliaux “le chien aboie, la caravane passe”. Mong lắm thay!
Trong hãng xưởng cứ muốn làm hơn người ta rồi đi “mét” leader, supervisor cái bà đó, cái ông đó làm biếng. Ca trước muốn hơn ca sau; ca sau không chịu thua ca trước. Hơn hơn, thua thua làm “vượt chỉ tiêu” quá trời. Ðược gì? Hãng xưỡng bắt làm nhiều hơn. Các con Mỹ, các thằng Mỹ, các con Mễ, các thằng Mễ chửi liền liền “fuck you”, “fuck you”. Mình có dại lắm không!?
Hai ông, một Ðại Úy và một không rõ lý lịch, được nghe ổng nói là Giảng Sư Học Viện CSQG ( Giảng Sư lèo ) ngồi “bốc” nhau lên trời xanh. Ông Ðại Úy chê: “Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu không biết làm Tổng Thống, phải chi anh làm thì dân giàu, nước mạnh và mình đâu lưu vong”. “Ðại Tướng Trần Thiện Khiêm cũng là thứ tệ, tôi tin anh làm Thủ Tướng không những hơn ông Khiêm mà hơn cả ông Nguyễn Cao Kỳ nữa”, ông Giảng Sư lèo nói lại. Bốc qua bốc lại, ông Ðại Úy đi tới đâu người ta cũng không muốn gặp; ông Giảng Sư tới đâu, người ta cũng đóng cửa không cho vào.
Làm trong Station Casino, Ameristar Casino người ta quyên United Way, đã không cho thì thôi lại “cho Mỹ uổng, để cho Việt Nam sướng hơn”. Mình đã quên mình được nhân dân Mỹ cưu mang trăm thứ mới có ngày hôm nay. Người Mỹ có Lễ Tạ Ơn hằng năm. Ta sống một chục năm, hai chục năm, ba chục năm…không phải mắt không có con ngươi hay là kẻ mất trí mà không thấy, không biết. Ông bà mình đâu có dạy những đứa con mình vô ơn vô nghĩa một cách “đểu” như vậy.
Bà con mình khoái nghe láo hơn nghe thiệt. Cái nhà mua không “down” một xu teng thì nói 70,000 đồng “cho người ta nể, không thì người ta khinh. Nghèo cũng là một cái tội”. Cặp vợ chồng nầy “thành thật khai báo” với tôi như vậy. Mà thiệt, người ta đã trọng cặp vợ chồng nầy từ khi họ biết nói láo, huyênh hoang. Hèn chi một anh đi hái cà phê mướn ở Ban Mê Thuột đã nói ở trên muốn “con nhái to như con bò” bèn trút lớp áo “cu-li” thành Ðại Úy mà “Ðại Úy Nhảy Dù người ta mới ngán” .
Ôm một đống school supplies của Don Bosco phát cho mấy em bé con nhà nghèo về, khoe: “nhờ khéo chen, lấn, luồn, lách và còn chút nữa đánh lộn với người ta mới được về sớm thế nầy, chứ tới phiên mình thì còn gì nữa và nắng quá chịu gì nổi”. Chắc vợ chồng ông em bạn nầy đui, điếc và quen lối sống thiếu văn minh dưới cái gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam nhiều năm rồi nên hồ đồ một cách mọi rợ!?
(...................)
Hai ông già cỡ 65 tuổi, một cựu Ðại Úy Không Quân còn vợ, một cựu Trung Sĩ Truyền Tin vợ chết. Ông Ðại Úy nói: “tôi có lấy vợ, vợ tôi phải trẻ, thật trẻ, trẻ chừng nào tốt chừng nấy”. Ông Trung Sĩ nói: “ngang ngang tuổi tôi cũng được miễn là ăn ở với nhau trọn đời”. Ông Trung Sĩ về Việt Nam rước qua Mỹ một bà già “ngang ngang tuổi tôi cũng được…”; ông Ðại Úy bỏ vợ về Việt Nam cặp kè một con đàn bà nhỏ tuổi hơn con gái út của mình. Thời gian quá ngắn qua đi, bà già “ngang ngang tuổi tôi cũng được” và “vợ tôi phải trẻ, thật trẻ, trẻ chừng nào tốt chừng nấy” rủ nhau chuồng tuốt luốt để hai ông trơ trọi “ngồi buồn gãi háng, dái lăn tăn”!
Ai cũng biết, bọn cầm quyền Việt Cộng toàn là thứ thảo khấu, chuyên ăn cắp, ăn trộm, ăn cướp xương tủy đồng bào mình mà mình có ngu cách mấy cũng thấy, cũng biết chính cả mình cũng là nạn nhân nữa chịu không nổi, phải liều chết ra đi. Ai đời, bây giờ mình lại trở về “xênh xang” cho bọn đầu trộm đuôi cướp nầy sai bảo, làm vui cho chúng hả hê một cách đĩ thỏa!? Tại sao chúng ta lại có những thứ “xướng ca vô loại” được nuôi lớn, vỗ béo từ Cộng Ðồng Người Việt Hải Ngoại cứ “chình ình” cái mặt mo mà “ùn ùn” về Việt Nam kiếm chút “phân” tụi nó toẹt ra? Trách chi người ta cứ lôi ông bà, cha mẹ của họ ra mả chửi: “đồ thứ
“Thương nữ bất tri vong quốc hận.
Cách giang do xướng Hậu Ðình Hoa”
Không biết liêm với sỉ là gì” cũng đúng thôi.
Người Việt ở đây không bao lăm người mà san sát đã có 3 chùa Sư, 2 chùa Cô rồi. Nay sẽ có thêm một chùa đang xây và một chùa sắp khai trương. Bận nầy, các Sư trẻ măng, các Cô trẻ măng từ Việt Nam qua Mỹ lập chùa đông quá. Chùa, không thấy chùa nào treo cờ Việt Nam Cộng Hòa. Không biết tổ quốc của mấy Sư, mấy Cô đâu nhỉ, chắc Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam? Người ta đã nghi, các ổng, các bả là “cán bộ” của cái gọi là Ðảng Cộng Sản Việt Nam. Một ngày nào không xa, các thầy như Thích Chánh Lạc, Thích Viên Lý, Thích Huyền Việt, Thích Giác Ðẳng, Thích Thông Triết…già đi, viên tịch đi rồi thì “ô hô! ai tai!” các chùa mặc sức Cờ Ðỏ Sao Vàng mà “Hồ Chí Minh Muôn Năm”!?
Những chuyện nêu trên là những chuyện có thật và được kể thật. Nếu mà kể đủ thì không bao giờ đủ được, không bao giờ hết được, còn nữa và nhiều nữa. Chừng ấy cũng đủ nhức cả đầu, hoa cả mắt. Dĩ nhiên, chúng ta cũng có khối gì những con người làm nên tiếng tốt vẽ vang Người Việt. Nghĩ rằng, những chuyện kể trên sẽ có ít nhất những ai dính dáng vào nên thay đổi để chúng ta cùng nắm tay dẫn dắt con em mình đi trên con đường tươi sáng, hạnh phúc.
Những chuyện kể trên ta thấy hằng ngày, nghe hằng ngày nhưng cả nể hay sợ đụng chạm, không ai muốn đả động đó thôi. Mà “nín” như vậy, nghĩ cho cùng, đã là thiếu tinh thần xây dựng cũng như thiếu trách nhiệm tất nhiên. Bài viết nầy không nhắm trực tiếp vào ai cũng không hồ đồ chi tiết cho riêng ai. Dù là sự thực của từng cá nhân một nhưng có tính biểu kiến và chung chung. Nếu có những ai na ná với ai đó mà thấy chính mình ở trỏng cũng nên nghĩ lại mà sống sao cho lương thiện, trong sáng, liêm sỉ để một mai nằm xuống còn hy vọng được Chúa rước về Thiên Ðàng và Phật đón nơi Niết Bàn và ít nhất bây giờ đây đang hiện tiền, sống với nhau một cách chan hòa, thân thương đầy trân trọng…
K2 Nguyễn Thừa Bình
(Báo Mai)
Tuesday, August 8, 2017
Ba câu hỏi khó của Leo Tolstoy, văn hào Nga (9/9/1828-20/11/1910).
“Chỉ có một thời gian quan trọng là giờ phút hiện tại. Quan trọng bởi vì đó là thời gian duy nhất trong đó ta có thể làm chủ được ta. Và nhân vật quan trọng nhất là kẻ đang cụ thể sống với ta, đang đứng trước mặt ta, bởi vì ai biết được là mình sẽ đương đầu làm việc với những kẻ nào trong tương lai. Công việc quan trọng nhất là công việc làm cho người đang cụ thể sống bên ta, đang đứng trước mặt ta được hạnh phúc, bởi vì đó là ý nghĩa chính của đời sống".
Đọc đầy đủ ở: http://www.tranthanhhien.com/2017/08/ba-cau-hoi-kho-uoc-ke-boi-leo-tolstoy.html
Monday, August 7, 2017
BA CÂU HỎI KHÓ - ĐƯỢC KỂ BỞI LEO TOLSTOY
Nguồn:
Ðó là chuyện ba câu hỏi khó của một nhà vua, do nhà văn hào Leo Tolstoy kể lại.
Nhà vua ấy, Tolstoy không biết tên. Một hôm đức Vua nghĩ rằng, giá mà vua trả lời được ba câu hỏi ấy thì vua sẽ không bao giờ bị thất bại trong bất cứ công việc nào. Ba câu hỏi ấy là:
1. Làm sao để biết được thời gian nào là thời gian thuận lợi nhất cho mỗi công việc?
2. Làm sao để biết được nhân vật nào là nhân vật quan trọng nhất mà ta phải chú trọng?
3. Làm sao để biết được công việc nào là công việc cần thiết nhất mà ta phải thực hiện?
---
Nghĩ thế, vua liền ban chiếu ra khắp trong bàn dân thiên hạ, hứa rằng sẽ ban thưởng trọng hậu cho kẻ nào trả lời được những câu hỏi đó.
Các bậc hiền nhân đọc chiếu liền tìm tới kinh đô. Nhưng mỗi người lại dâng lên vua một câu trả lời khác nhau.
Về câu hỏi thứ nhất, có người trả lời rằng muốn biết thời gian nào là thời gian thuận lợi nhất cho mỗi công việc thì phải làm thời biểu cho đàng hoàng, có ngày giờ năm tháng và phải thi hành cho thật đúng thời biểu ấy. Như vậy mới mong công việc làm đúng lúc. Kẻ khác thì lại nói không thể nào dự tính được trước những việc gì phải làm và thời gian để làm những việc ấy; rằng ta không nên ham vui mà nên chú ý đến mọi sự khi chúng xẩy tới để có thể làm bất cứ gì xét ra cần thiết.
Có kẻ lại nói rằng, dù vua có chú ý đến tình hình mấy đi nữa thì một mình vua cũng không đủ sáng suốt để định đoạt thời gian của mọi việc làm một cách sáng suốt, do đó nhà vua phải thành lập một Hội Ðồng Nhân Sĩ và hành động theo lời khuyến cáo của họ.
Lại có kẻ nói rằng, có những công việc cần phải lấy quyết định tức khắc không thể nào có thì giờ để tham khảo xem đã đến lúc phải làm hay chưa đến lúc phải làm. Mà muốn lấy quyết định cho đúng thì phải biết trước những gì sẽ xẩy ra, do đó, nhà vua cần phải cần đến những nhà cố vấn tiên tri và bốc phệ.
Về câu hỏi thứ hai, cũng có nhiều câu trả lời không giống nhau. Có người nói những nhân vật mà vua cần chú ý nhất là những ông đại thần và những người trong triều đình. Có người nói là mấy ông Giám Mục, Thượng Tọa là quan hệ hơn hết. Có người nói là mấy ông tướng lãnh trong quân đội là quan hệ hơn hết.
Về câu hỏi thứ ba, các nhà thức giả cũng trả lời khác nhau. Có người nói khoa học là quan trọng nhất. Có người nói tôn giáo là quan trọng nhất. Có người lại nói: chỉnh trang quân đội là quan trọng nhất.
Vì các câu trả lời khác nhau cho nên nhà vua không thể đồng ý với vị hiền nhân nào cả, và chẳng ban thưởng cho ai hết.
Sau nhiều đêm suy nghĩ vua quyết định đi chất vấn một ông đạo tu trên núi, ông đạo này nổi tiếng là có giác ngộ. Vua muốn tìm lên trên núi để gặp ông đạo và hỏi ba câu hỏi kia.
Vị đạo sĩ này chưa bao giờ chịu xuống núi và nơi ông ta ở chỉ có những người dân nghèo; chẳng bao giờ ông chịu tiếp người quyền quý. Vì vậy mà nhà vua cải trang làm thường dân. Khi đi đến chân núi, vua dặn vệ sĩ đứng chờ ở dưới, và một mình vua, trong y phục một thường dân, vua trèo lên am của ông đạo.
Nhà vua gặp ông đạo đang cuốc đất trước am. Khi trông thấy người lạ, ông đạo gật đầu chào rồi tiếp tục cuốc đất. Ông đạo cuốc đất một cách nặng nhọc bởi ông đã già yếu; mỗi khi cuốc lên được một tảng đất hoặc lật ngược được tảng đất ra thì ông lại thở hào hển.
Nhà vua tới gần ông đạo và nói: “Tôi tới đây để xin ông đạo trả lời giúp cho tôi ba câu hỏi. Làm thế nào để biết đúng thì giờ hành động, đừng để cho cơ hội qua rồi sau phải hối tiếc? Ai là những người quan trọng nhất mà ta phải chú ý tới nhiều hơn cả? Và công việc nào quan trọng nhất cần thực hiện trước tiên?”
Ông đạo lắng nghe nhà vua nhưng không trả lời. Ông chỉ vỗ vai nhà vua và cúi xuống tiếp tục cuốc đất.
Nhà vua nói: “Ông đạo mệt lắm rồi, thôi đưa cuốc cho tôi, tôi cuốc một lát”. Vị đạo sĩ cám ơn và trao cuốc cho Vua rồi ngồi xuống đất nghỉ mệt. Cuốc xong được hai vồng đất thì nhà vua ngừng tay và lập lại câu hỏi. Ông đạo vẫn không trả lời, chỉ đứng dậy và đưa tay ra đòi cuốc, miệng nói: “Bây giờ bác phải nghỉ, đến phiên tôi cuốc”. Nhưng nhà vua thay vì trao cuốc lại cúi xuống tiếp tục cuốc đất.
Một giờ rồi hai giờ đồng hồ đi qua. Rồi mặt trời bắt đầu khuất sau đỉnh núi. Nhà vua ngừng tay, buông cuốc, và nói với ông đạo:
“Tôi tới để xin ông đạo trả lời cho mấy câu hỏi. Nếu ông đạo không thể trả lời cho tôi câu nào hết thì xin cho biết để tôi còn về nhà”.
Ông đạo nghe tiếng chân người chạy đâu đây bèn nói với nhà vua: “Bác thử xem có ai chạy lên kìa”. Nhà vua ngó ra thì thấy một người có râu dài đang chạy lúp xúp sau mấy bụi cây, hai tay ôm bụng. Máu chảy ướt đầm cả hai tay. Ông ta cố chạy tới chỗ nhà vua và ngất xỉu giữa đất, nằm im bất động miệng rên ri rỉ.
Vua và ông đạo cởi áo người đó ra thì thấy có một vết đâm sâu nơi bụng. Vua rửa chỗ bị thương thật sạch và xé áo của mình ra băng bó vết thương, nhưng máu thấm ướt cả áo. Vua giặt áo và đem băng lại vết thương. Cứ như thế cho đến khi máu ngừng chảy.
Lúc bấy giờ người bị thương mới tỉnh dậy và đòi uống nước. Vua chạy đi múc nước suối cho ông ta uống. Khi đó mặt trời đã bắt đầu khuất và bắt đầu lạnh. Nhờ sự tiếp tay của ông đạo, nhà vua khiêng người bị nạn vào trong am và đặt nằm trên giường ông đạo. Ông ta nhắm mắt nằm yên. Nhà vua cũng mệt quá vì leo núi và cuốc đất cho nên ngồi dựa vào cánh cửa và ngủ thiếp đi. Vua ngủ ngon cho đến nỗi khi Vua thức dậy thì trời đã sáng và phải một lúc sau Vua mới nhớ ra được mình đang ở đâu và đang làm gì. Vua nhìn về phía giường thì thấy người bị thương cũng đang nhìn mình chòng chọc, hai mắt sáng trưng.
Người đó thấy vua tỉnh giấc rồi và đang nhìn mình thì nói, giọng rất yếu ớt:
“Xin bệ hạ tha tội cho thần”.
“Ông có làm gì nên tội đâu mà phải tha ?”
“Bệ hạ không biết hạ thần, nhưng hạ thần biết bệ hạ. Hạ thần là người thù của bệ hạ, hạ thần đã thề sẽ giết bệ hạ cho bằng được bởi vì khi xưa, trong chinh chiến bệ hạ đã giết mất người anh của hạ thần và còn tịch thu gia sản của hạ thần nữa”.
“Hạ thần biết rằng bệ hạ sẽ lên núi này một mình để gặp ông đạo sĩ, nên đã mai phục quyết tâm giết bệ hạ trên con đường về. Nhưng cho đến tối mà bệ hạ vẫn chưa trở xuống, nên hạ thần đã rời chỗ mai phục mà đi lên núi tìm bệ hạ để hành thích. Thay vì gặp bệ hạ, hạ thần lại gặp bốn vệ sĩ. Bọn nầy nhận mặt được hạ thần cho nên đã xông lại đâm hạ thần. Hạ thần trốn được chạy lên đây, nhưng nếu không có bệ hạ cứu thì chắc chắn hạ thần đã chết vì máu ra nhiều quá. Hạ thần quyết tâm hành thích bệ hạ mà bệ hạ lại cứu sống được hạ thần. Hạ thần hối hận quá. Bây giờ đây nếu hạ thần mà sống được thì hạ thần nguyện sẽ làm tôi mọi cho bệ hạ suốt đời, và hạ thần cũng sẽ bắt các con của hạ thần làm như vậy. Xin bệ hạ tha tội cho hạ thần”.
Thấy mình hòa giải được với kẻ thù một cách dễ dàng nhà vua rất vui mừng. Vua không những tha tội cho người kia mà còn hứa sẽ trả lại gia sản cho ông ta, và gửi ngự y cùng quân hầu tới săn sóc cho ông ta lành bệnh.
Sau khi cho vệ sĩ khiêng người bị thương về nhà, vua trở lên tìm ông đạo để chào. Trước khi ra về vua còn lặp lại lần cuối ba câu hỏi của vua. Ông đạo đang quỳ gối xuống đất gieo những hạt đậu trên những luống đất đã cuốc sẵn hôm qua.
Vị đạo sĩ đứng dậy nhìn vua: “Nhưng ba câu hỏi của vua đã được trả lời rồi mà”.
Vua hỏi: “Trả lời bao giờ đâu nào?”
Hôm qua nếu Vua không thương hại kẻ già yếu này mà ra tay cuốc dùm mấy luống đất này thì khi ra về nhà vua đã bị kẻ kia mai phục giết mất rồi, và Vua sẽ tiếc rằng đã không ở lại cùng ta. Vì vậy thời gian quan trọng nhất là thời gian Vua đang cuốc đất; nhân vật quan trọng nhất lúc đó là ta đây, và công việc quan trọng nhất là công việc giúp ta . Rồi sau đó khi người bị thương nọ chạy lên, thời gian quan trọng nhất là thời gian vua chăm sóc cho ông ta, bởi vì nếu vua không băng vết thương cho thì ông ta sẽ chết và vua không có dịp hòa giải với ổng; cũng vì thế mà ông ta là nhân vật quan trọng nhất, và công việc vua làm để băng bó vết thương là quan trọng nhất. Xin vua hãy nhớ kỹ điều này :
“Chỉ có một thời gian quan trọng là giờ phút HIỆN TẠI. Quan trọng bởi vì đó là thời gian duy nhất trong đó ta có thể LÀM CHỦ được ta. Và nhân vật quan trọng nhất là kẻ ĐANG CỤ THỂ SỐNG VỚI TA, đang đứng trước mặt ta, bởi vì ai biết được là mình sẽ đương đầu làm việc với những kẻ nào trong tương lai. Công việc quan trọng nhất là công việc làm cho người đang cụ thể sống bên ta, đang đứng trước mặt ta được HẠNH PHÚC, bởi vì đó là ý nghĩa chính của đời sống.
Nhà vua ấy, Tolstoy không biết tên. Một hôm đức Vua nghĩ rằng, giá mà vua trả lời được ba câu hỏi ấy thì vua sẽ không bao giờ bị thất bại trong bất cứ công việc nào. Ba câu hỏi ấy là:
1. Làm sao để biết được thời gian nào là thời gian thuận lợi nhất cho mỗi công việc?
2. Làm sao để biết được nhân vật nào là nhân vật quan trọng nhất mà ta phải chú trọng?
3. Làm sao để biết được công việc nào là công việc cần thiết nhất mà ta phải thực hiện?
---
Nghĩ thế, vua liền ban chiếu ra khắp trong bàn dân thiên hạ, hứa rằng sẽ ban thưởng trọng hậu cho kẻ nào trả lời được những câu hỏi đó.
Các bậc hiền nhân đọc chiếu liền tìm tới kinh đô. Nhưng mỗi người lại dâng lên vua một câu trả lời khác nhau.
Về câu hỏi thứ nhất, có người trả lời rằng muốn biết thời gian nào là thời gian thuận lợi nhất cho mỗi công việc thì phải làm thời biểu cho đàng hoàng, có ngày giờ năm tháng và phải thi hành cho thật đúng thời biểu ấy. Như vậy mới mong công việc làm đúng lúc. Kẻ khác thì lại nói không thể nào dự tính được trước những việc gì phải làm và thời gian để làm những việc ấy; rằng ta không nên ham vui mà nên chú ý đến mọi sự khi chúng xẩy tới để có thể làm bất cứ gì xét ra cần thiết.
Có kẻ lại nói rằng, dù vua có chú ý đến tình hình mấy đi nữa thì một mình vua cũng không đủ sáng suốt để định đoạt thời gian của mọi việc làm một cách sáng suốt, do đó nhà vua phải thành lập một Hội Ðồng Nhân Sĩ và hành động theo lời khuyến cáo của họ.
Lại có kẻ nói rằng, có những công việc cần phải lấy quyết định tức khắc không thể nào có thì giờ để tham khảo xem đã đến lúc phải làm hay chưa đến lúc phải làm. Mà muốn lấy quyết định cho đúng thì phải biết trước những gì sẽ xẩy ra, do đó, nhà vua cần phải cần đến những nhà cố vấn tiên tri và bốc phệ.
Về câu hỏi thứ hai, cũng có nhiều câu trả lời không giống nhau. Có người nói những nhân vật mà vua cần chú ý nhất là những ông đại thần và những người trong triều đình. Có người nói là mấy ông Giám Mục, Thượng Tọa là quan hệ hơn hết. Có người nói là mấy ông tướng lãnh trong quân đội là quan hệ hơn hết.
Về câu hỏi thứ ba, các nhà thức giả cũng trả lời khác nhau. Có người nói khoa học là quan trọng nhất. Có người nói tôn giáo là quan trọng nhất. Có người lại nói: chỉnh trang quân đội là quan trọng nhất.
Vì các câu trả lời khác nhau cho nên nhà vua không thể đồng ý với vị hiền nhân nào cả, và chẳng ban thưởng cho ai hết.
Sau nhiều đêm suy nghĩ vua quyết định đi chất vấn một ông đạo tu trên núi, ông đạo này nổi tiếng là có giác ngộ. Vua muốn tìm lên trên núi để gặp ông đạo và hỏi ba câu hỏi kia.
Vị đạo sĩ này chưa bao giờ chịu xuống núi và nơi ông ta ở chỉ có những người dân nghèo; chẳng bao giờ ông chịu tiếp người quyền quý. Vì vậy mà nhà vua cải trang làm thường dân. Khi đi đến chân núi, vua dặn vệ sĩ đứng chờ ở dưới, và một mình vua, trong y phục một thường dân, vua trèo lên am của ông đạo.
Nhà vua gặp ông đạo đang cuốc đất trước am. Khi trông thấy người lạ, ông đạo gật đầu chào rồi tiếp tục cuốc đất. Ông đạo cuốc đất một cách nặng nhọc bởi ông đã già yếu; mỗi khi cuốc lên được một tảng đất hoặc lật ngược được tảng đất ra thì ông lại thở hào hển.
Nhà vua tới gần ông đạo và nói: “Tôi tới đây để xin ông đạo trả lời giúp cho tôi ba câu hỏi. Làm thế nào để biết đúng thì giờ hành động, đừng để cho cơ hội qua rồi sau phải hối tiếc? Ai là những người quan trọng nhất mà ta phải chú ý tới nhiều hơn cả? Và công việc nào quan trọng nhất cần thực hiện trước tiên?”
Ông đạo lắng nghe nhà vua nhưng không trả lời. Ông chỉ vỗ vai nhà vua và cúi xuống tiếp tục cuốc đất.
Nhà vua nói: “Ông đạo mệt lắm rồi, thôi đưa cuốc cho tôi, tôi cuốc một lát”. Vị đạo sĩ cám ơn và trao cuốc cho Vua rồi ngồi xuống đất nghỉ mệt. Cuốc xong được hai vồng đất thì nhà vua ngừng tay và lập lại câu hỏi. Ông đạo vẫn không trả lời, chỉ đứng dậy và đưa tay ra đòi cuốc, miệng nói: “Bây giờ bác phải nghỉ, đến phiên tôi cuốc”. Nhưng nhà vua thay vì trao cuốc lại cúi xuống tiếp tục cuốc đất.
Một giờ rồi hai giờ đồng hồ đi qua. Rồi mặt trời bắt đầu khuất sau đỉnh núi. Nhà vua ngừng tay, buông cuốc, và nói với ông đạo:
“Tôi tới để xin ông đạo trả lời cho mấy câu hỏi. Nếu ông đạo không thể trả lời cho tôi câu nào hết thì xin cho biết để tôi còn về nhà”.
Ông đạo nghe tiếng chân người chạy đâu đây bèn nói với nhà vua: “Bác thử xem có ai chạy lên kìa”. Nhà vua ngó ra thì thấy một người có râu dài đang chạy lúp xúp sau mấy bụi cây, hai tay ôm bụng. Máu chảy ướt đầm cả hai tay. Ông ta cố chạy tới chỗ nhà vua và ngất xỉu giữa đất, nằm im bất động miệng rên ri rỉ.
Vua và ông đạo cởi áo người đó ra thì thấy có một vết đâm sâu nơi bụng. Vua rửa chỗ bị thương thật sạch và xé áo của mình ra băng bó vết thương, nhưng máu thấm ướt cả áo. Vua giặt áo và đem băng lại vết thương. Cứ như thế cho đến khi máu ngừng chảy.
Lúc bấy giờ người bị thương mới tỉnh dậy và đòi uống nước. Vua chạy đi múc nước suối cho ông ta uống. Khi đó mặt trời đã bắt đầu khuất và bắt đầu lạnh. Nhờ sự tiếp tay của ông đạo, nhà vua khiêng người bị nạn vào trong am và đặt nằm trên giường ông đạo. Ông ta nhắm mắt nằm yên. Nhà vua cũng mệt quá vì leo núi và cuốc đất cho nên ngồi dựa vào cánh cửa và ngủ thiếp đi. Vua ngủ ngon cho đến nỗi khi Vua thức dậy thì trời đã sáng và phải một lúc sau Vua mới nhớ ra được mình đang ở đâu và đang làm gì. Vua nhìn về phía giường thì thấy người bị thương cũng đang nhìn mình chòng chọc, hai mắt sáng trưng.
Người đó thấy vua tỉnh giấc rồi và đang nhìn mình thì nói, giọng rất yếu ớt:
“Xin bệ hạ tha tội cho thần”.
“Ông có làm gì nên tội đâu mà phải tha ?”
“Bệ hạ không biết hạ thần, nhưng hạ thần biết bệ hạ. Hạ thần là người thù của bệ hạ, hạ thần đã thề sẽ giết bệ hạ cho bằng được bởi vì khi xưa, trong chinh chiến bệ hạ đã giết mất người anh của hạ thần và còn tịch thu gia sản của hạ thần nữa”.
“Hạ thần biết rằng bệ hạ sẽ lên núi này một mình để gặp ông đạo sĩ, nên đã mai phục quyết tâm giết bệ hạ trên con đường về. Nhưng cho đến tối mà bệ hạ vẫn chưa trở xuống, nên hạ thần đã rời chỗ mai phục mà đi lên núi tìm bệ hạ để hành thích. Thay vì gặp bệ hạ, hạ thần lại gặp bốn vệ sĩ. Bọn nầy nhận mặt được hạ thần cho nên đã xông lại đâm hạ thần. Hạ thần trốn được chạy lên đây, nhưng nếu không có bệ hạ cứu thì chắc chắn hạ thần đã chết vì máu ra nhiều quá. Hạ thần quyết tâm hành thích bệ hạ mà bệ hạ lại cứu sống được hạ thần. Hạ thần hối hận quá. Bây giờ đây nếu hạ thần mà sống được thì hạ thần nguyện sẽ làm tôi mọi cho bệ hạ suốt đời, và hạ thần cũng sẽ bắt các con của hạ thần làm như vậy. Xin bệ hạ tha tội cho hạ thần”.
Thấy mình hòa giải được với kẻ thù một cách dễ dàng nhà vua rất vui mừng. Vua không những tha tội cho người kia mà còn hứa sẽ trả lại gia sản cho ông ta, và gửi ngự y cùng quân hầu tới săn sóc cho ông ta lành bệnh.
Sau khi cho vệ sĩ khiêng người bị thương về nhà, vua trở lên tìm ông đạo để chào. Trước khi ra về vua còn lặp lại lần cuối ba câu hỏi của vua. Ông đạo đang quỳ gối xuống đất gieo những hạt đậu trên những luống đất đã cuốc sẵn hôm qua.
Vị đạo sĩ đứng dậy nhìn vua: “Nhưng ba câu hỏi của vua đã được trả lời rồi mà”.
Vua hỏi: “Trả lời bao giờ đâu nào?”
Hôm qua nếu Vua không thương hại kẻ già yếu này mà ra tay cuốc dùm mấy luống đất này thì khi ra về nhà vua đã bị kẻ kia mai phục giết mất rồi, và Vua sẽ tiếc rằng đã không ở lại cùng ta. Vì vậy thời gian quan trọng nhất là thời gian Vua đang cuốc đất; nhân vật quan trọng nhất lúc đó là ta đây, và công việc quan trọng nhất là công việc giúp ta . Rồi sau đó khi người bị thương nọ chạy lên, thời gian quan trọng nhất là thời gian vua chăm sóc cho ông ta, bởi vì nếu vua không băng vết thương cho thì ông ta sẽ chết và vua không có dịp hòa giải với ổng; cũng vì thế mà ông ta là nhân vật quan trọng nhất, và công việc vua làm để băng bó vết thương là quan trọng nhất. Xin vua hãy nhớ kỹ điều này :
“Chỉ có một thời gian quan trọng là giờ phút HIỆN TẠI. Quan trọng bởi vì đó là thời gian duy nhất trong đó ta có thể LÀM CHỦ được ta. Và nhân vật quan trọng nhất là kẻ ĐANG CỤ THỂ SỐNG VỚI TA, đang đứng trước mặt ta, bởi vì ai biết được là mình sẽ đương đầu làm việc với những kẻ nào trong tương lai. Công việc quan trọng nhất là công việc làm cho người đang cụ thể sống bên ta, đang đứng trước mặt ta được HẠNH PHÚC, bởi vì đó là ý nghĩa chính của đời sống.
Labels:
ba câu hỏi khó của tolstoi,
đạo phật,
quan điểm về cuộc đời,
thiền,
tolstoi,
túi khôn của người xưa
Subscribe to:
Posts (Atom)







