Monday, May 11, 2026

   


THÀY MORRIS, CỰU CHIẾN BINH VN VÀ CÔ KATHY CỦA
 LỚP ESL CỦA CHƯƠNG TRÌNH YES CỦA HỘI USCC SAN JOSE.
CHỤP KHOẢNG NĂM 1997-98.




CHÚC MỪNG NĂM MỚI/HAPPY NEW YEAR
YEAR OF THE TIGER 1998
CHỤP TẠI LỚP ESL CỦA HỘI USCC/SAN JOSE

       
















 TẢN MẠN VỀ NGÀY (30.4.1975)

Trang Y Hạ (Trần Phước Hân)
Thấm thoát thời gian đã đi qua một chặng đường dài - Bốn mươi lăm năm! Kể từ ngày “giải phóng 30.4.1975”. Nhớ lại những ngày tang thương…! Tôi từ KonTum chạy về Sai Gòn, được phân công làm công tác tiếp cư ở làng Đại học Thủ Đức.
------------
Làng đại học lúc bấy giờ chưa xây xong hoàn toàn, còn ngổn ngang: gạch, cát, đá…, chỉ có một số phân khoa hoàn thành. Dân tản cư chạy giặc từ vùng một, vùng hai và một số tỉnh lân cận chạy về Sai Gòn đều tập trung về làng đại học. Người tản cư được tiếp tế: thức ăn, nước uống, chăn chiếu... Mỗi ngày ngong ngóng chờ tin tức người thân và tình hình chiến sự...!
Hằng ngày mọi người xúm lại mở đài BBC theo dõi tin tức. Đài nầy loan tin quân miền Bắc như có cánh… Thắng như chẻ tre - rượt đuổi quân dân miền Nam…! Chính đài nầy cũng đã góp thêm “thành quả” cho quân miền Bắc. Tất cả mọi người - đứng ngồi gần chỗ loa phát thanh, để nghe ông Tổng Thống Thiệu đọc diễn văn từ chức... Ông tổng thống Thiệu nói ”Đồng bào mất đi một tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, nhưng đồng bào còn một trung tướng Nguyễn Văn Thiệu… làm bạn của Mỹ rất khó, làm kẻ thù của Mỹ rất dễ…”. Bà con nhìn nhau ngầm hiểu là: số phận miền Nam đã cáo chung! Tôi quay người đi ra, bất chợt thấy một người đàn ông dáng dấp giống ông thầy năm lớp nhứt, - thầy Tôn Thất Đ…! Tôi kêu tên thầy, thầy quay lại ngơ ngác… - rồi dòng người quá đông chen lấn qua lại, chẳng còn thấy bóng dáng thầy…!
Tôi cũng như bao người lính và dân miền Nam, sau khi nghe “lệnh đầu hàng của tân tổng thống Dương văn Minh”. Nước mắt cứ trào ra tức tưởi…! Ngước lên trời - màu trời trong xanh lưa thưa một vài áng mây trắng bay ngang qua, ước chi được ngồi trên đám mây ấy. Không ai nói với ai lời nào, lặng lẽ ôm chút đồ đạt rời làng đại học, (chưa học một ngày nào) để trở vô Sai Gòn, hoặc tìm cách về quê. Tôi nghe người con gái tuổi khoảng đôi mươi nói với người thiếu phụ có lẽ là mẹ - "Thật nhục nhã! - Thua thật là nhục nhã!".
Từ làng đại học tôi cùng mọi người đi bộ về Sài Gòn… Đến Thủ Đức, tôi gặp các lớp tân binh trong trường bộ binh Thủ Đức, họ bỏ trường túa ra rất đông, đầu trần, họ bình tĩnh di chuyển ngay hàng bên phải, không vội vã… Trên người họ vẫn mặc đồng phục của quân trường. Những tân binh im lặng, lầm lì…, họ cũng đi về hướng Sài Gòn như chúng tôi. Từ nội ô Sài Gòn, trưa 30.4 dân chúng ào ạt dùng tất cả mọi phương tiện trở về quê. Người đi ra quá đông còn người đi vô như chúng tôi thì ít. Tôi đi tới đầu cầu Tân Cảng Sai Gòn nơi (Quân Cảng Hải quân VNCH). Tôi thấy ai đó phá kho dự trữ thực phẩm dưới chân cầu và mọi người dân nhào vô lấy đồ hộp,… Một bác xích lô đưa cho tôi một bình thủy tinh nước ép trái cây lớn. Một vài người dùng xe xích lô, chở “chiến lợi phẩm” ngược vào ngã tư Hàng Sanh, cộng với người và xe đi trở ra tạo nên cảnh kẹt xe không thể nào chen chân được. Không Cảnh Sát, người dân tự dàn xếp với nhau để mà đi, trên khuôn mặt nặng trĩu nỗi buồn pha chút hoang mang… Trên mặt cầu còn những vỏ đạn và vết máu…!
Tôi cũng chen lấn để qua cho khỏi cầu Tân Cảng Sai Gon, và đến được ngã tư Hàng Sanh. Tôi vô quán nước ngồi kêu nước uống và nghỉ chân. Ngồi nhìn quang cảnh dân chúng phá kho gạo... Họ nườm nượp đi khuân chở gạo, mặc cho trời nắng như thiêu. Lúc nầy, đối với họ nắng nôi đâu có gì là quan trọng đâu! Lo cho cái ăn là chính. Tôi kêu tính tiền. Tôi thấy một cặp có lẽ là vợ chồng, tóc đã hoa râm, mỗi người hai tay xách hai thùng tròn, khoảng một “gallon” chạy lại nhờ tôi xem những cái lon nầy có phải thức ăn hay không? Tôi nhìn trên lon ghi tiếng Anh. Tôi nói: - “Đó là thùng sơn màu trắng”. Họ không tin lời tôi nói, và cứ xách mấy thùng sơn đó lẫn theo dòng người…!
Trên đường phố Sai Gòn xe tăng quân miền Bắc phủ đầy cành cây rừng, trên pháo tháp, trên nòng pháo, trên nón và xung quanh lưng quần. Một số người ở trần, họ mặc quần dùi, họ cũng quấn lá quanh người, ngồi trên xe “motolova”. Một số ít dân chúng cầm cờ mặt trận “giải phóng miền Nam” tung hô, đông nhất là thanh thiếu niên đeo băng đỏ ngồi trên những xe deep vẫy cờ hoan hô… chiến thắng!
Sai Gòn lúc hỗn loạn, không còn ai kiểm soát, ai cũng có quyền lấy đi bất cứ thứ gì, miễn lấy được thì lấy...! Họ vào trong những nhà hàng, khách sạn… như chỗ không người. Bởi giờ nầy đâu có còn ai quản lý trông nom, tất cả đi tìm cho bản thân và gia đình một con đường thoát…! Văn hóa phẩm: Sách và những văn bản, băng đĩa vứt ra trắng đường…! Đường Yên Đỗ nơi có Thư Viện Đắc Lộ, đội đeo băng đỏ đem hết sách ở đây ném ra ngoài vỉa hè từng đống…! Những nhà sách khác cũng chịu hoàn cảnh tương tự. Sách anh văn, sách giáo khoa, bói toán, kiếm hiệp, tiểu thuyết, thơ, sách dịch, phim ảnh… đều vứt bỏ hết. Những tủ sách gia đình cũng bỏ ra đường, không ai dám lưu giữ, sợ bị qui cho cái tội “truyền bá văn hóa đồi trụy Mỹ Ngụy”. Tôi nhìn thấy bộ sách “Bộ Luật Hành Chánh”. Thèm lắm! Nhưng đành quay mặt…! Bản thân giờ nầy không còn hướng để đi thì sách đâu có còn ý nghĩa gì nữa đâu! Giao thông bát nháo, ai muốn chạy tới đâu thì chạy không theo quy tắc gì hết.
Những “chú bộ đội” nắm tay nhau đi từng tóp năm, tốp ba vì sợ thất lạc, có người mang giày (hình như mới kiếm được), nhìn chung hầu hết đều mang dép râu… Mấy chú ấy, ngơ ngáo, trầm trồ, chỉ chỏ… - họ chỉ nói chuyện với nhau và đi tìm mua đồng hồ đeo tay… Ở Sai Gòn, ngoài đồng hồ Seiko tự động của Nhật ra, thì đồng hồ Hồng Kông cũng tương tự, nhưng bị nhái, nên mới có câu: “Hồng Kông bên hông Chợ lớn” là vậy! Mấy chú bộ đội hầu hết bị mấy thanh niên chiêu dụ mua loại đồng hồ bên hông Chợ Lớn nầy.
Những cô gái có móng tay dài đều phải cắt cụt (?) son phấn, nước hoa cũng bỏ (!) Đồ dùng bằng inox cũng ném xuống cống (?). Ai ai cũng chờ xem “cách mạng sẽ đối đãi” như thế nào với người Sai Gòn! Một buổi chiều tháng năm, tôi đi trên đường Petrus Ký, đoạn gần đường Trần Hưng Đạo, tôi thấy người ta xúm nhau xem truyền hình… Tôi dừng lại xem thử, tôi thấy một O du kích mặc áo bà ba dẫn đoàn xe tank bộ đội vào giải phóng Sai Gòn. O du kích ngồi trên xe tank quấn khăn rằn quanh cổ, vai mang súng AK, cười - trông dáng cô rất oai phong… Tôi nghe nói là cô Nhíp nào đó - người con gái của đất Sài Gòn.
Tôi chạy xe ra ngã tư Trung Chánh, Hóc Môn… Thấy người dân ở đây thong dong đi lượm những bộ quần áo, giày nón của lính “ngụy” đem giặt rồi phơi trên hàng rào chung quanh vườn… Họ thản nhiên - cười giỡn như chưa hề có một cuộc “thay ngôi đổi chủ” với nỗi tang tóc bị ai còn đang diễn ra sờ sờ trước mắt… Tôi hỏi: - Không sợ cách mạng bắt sao…?. Một người phụ nữ trả lời tỉnh queo, rằng: -“Lượm giặt sạch để dành mặc đi lao động chứ - hơn nữa tôi cũng là người của cách mạng, tôi sợ chi…?”. Như vậy, là… chỉ có tôi sợ thôi! Tôi nhận thấy có những người già họ đi lượm mấy tấm ảnh, sách, băng nhạc kể cả cờ vàng…!
Tôi đến ngã năm và Quân Y Viện Cộng Hòa, ở đây những người thương bệnh binh đang tìm đường về quê, trên người còn bông băng… Nhiều người không có ai đón, hoặc ở xa đành phải ra - nằm ngồi ngoài đường xin ăn, xin tiền để tìm cách về nhà! Tôi thấy một người phụ nữ trẻ, đang ẵm một người thương phế binh ra chiếc xe xích lô, chẳng biết cô ấy đi về đâu…?! Thấy tình cảnh đau lòng… Tôi viết vội: “vợ tao ẵm tao như một đứa trẻ sơ sinh”, nhét vô túi áo. Và sau nầy tôi làm bài thơ “Tâm sự người thương phế binh” hoặc có tên khác là “Những người lính năm xưa”. Dân chúng Sai Gòn “háo hức” đổ xô đi dự lễ Lao Động một tháng năm và xem xe tank của bộ đội…!
Ngày nào phe ”cách mạng” cũng kêu gọi anh em “Nguy Quân, Ngụy Quyền” ra trình diện. Hai tuần sau, tôi lại “Ủy ban quân quản” tại tỉnh Gia Định cũ trình diện. Ở đây, họ cấp cho tôi một mảnh giấy nhỏ bằng bàn tay do ông Cao Đăng Chiếm ký tên. Họ bảo tôi về nhà chờ giấy báo đi học tập… Nhà (cha mẹ nuôi) của tôi ở bến Hàm Tử gần cổng sau Bịnh Viện Chợ Quán, phía bờ sông… Người nhà bảo tôi đi khuân gạch từ dưới ghe bầu lên bờ, kiếm chút tiền sống qua ngày... Một miếng ván dày, bề ngang chừng hai tấc - bắc từ thành ghe bầu lên bờ, chồng gạch cao tới cổ họng, đi không quen. Tôi bị trật chân rơi tõm xuống sông liên tục…!
Một hôm mẹ ruột bảo tôi về quê nhận đất để khỏi đi học tập. Tôi ra bến xe miền Đông ở Ngã Bảy xếp hàng chờ mua cho được cái vé... Nhưng tôi tìm hoài không thấy cái số xe ghi trong tấm vé. Tôi lơn tơn lại quầy vé nghía vô cái sổ phân “tuyến xe”… Ông già có khuôn mặt ốm, ngồi cạnh cái cuốn sổ. Ông ta nhìn tôi rồi đập bàn, quát: - “Anh có biết tôi là ai không? Sổ nầy là sổ gì không?”. Tôi trả lời rằng tôi không biết. Ông ta nói tiếp với vẻ mặt của kẻ đắc thắng: - “Tôi là cán bộ quản lý khu vực nầy, muốn gì thì phải hỏi tôi, không được dòm ngó lung tung…”. Dằn mặt tôi xong ông kéo trong hộc bàn ra cái “băng đỏ” đeo vào tay áo. Tôi im thin thít và nghĩ: Thì ra, ông nầy cũng là… “cách mạng 30.4”! Ông cán bộ, quên đeo cái “nhãn hiệu” - vậy là ổng chửi oan cho tôi… Từ đó, tôi tự nhắc nhở mình phải cẩn thận hơn!
Về quê được mấy hôm, tôi được mấy anh du kích xã lại mời tôi tới xã trình diện và khai lý lịch… Người lấy lời khai của tôi là một O du kích còn rất trẻ, cây súng lúc nào cũng kè kè bên hông của cô ấy. Tôi ngồi vắt chân, cô nói nhỏ: “… bỏ chân xuống...!”. Độ nửa tháng sau, tôi nghe trên loa xã kêu tên tôi và cho biết hãy chuẩn bị tiền ăn - mười một nghìn sáu trăm đồng (11.600$) và quần áo, xuống xã để đưa tới nơi học tập trong vòng 20 ngày. Tôi nghĩ “chỉ “hai mươi ngày” rồi về nhà thôi”. Vậy mà, hơn bảy năm trôi qua trong tù tội... Tôi còn may mắn hơn những chiến hữu khác là Chúa giữ cái thân tôi cho các em, cho mẹ tôi! Tôi cảm ơn các em và mẹ đã “thăm & nuôi” tôi - nuôi một thằng “con nít” mới ngoài hai mươi bốn tuổi đầu!
Tôi khâm phục và biết ơn những người phụ nữ. Họ là người “lính hậu phương” không số quân trong thời chiến. Ngày “hòa bình”, một mình nai lưng làm lụng để nuôi con, nuôi chồng trong tù… Chưa kể trên đầu họ và con cái của họ còn phải mang cái “lý lịch gia đình Ngụy” và mất hết quyền lợi…! Ai, ai là người vinh danh hay gắn huy chương cho họ đây?!
Cuộc chiến đã im tiếng súng gần nửa thế kỷ, những người thất bại chừ họ cũng đã chết, không còn lại bao nhiêu, mà có còn sống thì cũng đã “sương trắng miền quê ngoại”, lang thang tìm kế sinh nhai trong mọi ngõ ngách trên quê mẹ Việt Nam và lang bạc khắp nơi trên thế giới...! Những người thất bại còn mang trong thân thể vết thương chiến tranh, hay bị mất đi một phần thân thể … Cho dù có lành sẹo thì cũng dễ bung ra một khi - đọc một bài báo, một câu nói hay một cái nhìn không mấy thiện cảm của mọi người “bên thắng trận”! Gần nửa thế kỷ đi qua… Vậy mà…, thương thay - vẫn nhìn nhau bằng mặt chứ không bằng lòng… Chuyện lịch sử vẫn còn y nguyên đó - làm sao mà quên - có kẻ khuyên hãy quên quá khứ… Quá khứ định hình cho tương lai… làm sao mà quên đây?
Người Mỹ có câu nói “Tôi tha thứ, nhưng tôi không quên”. Đúng, kẻ đó khuyên người khác quên vì họ không mất thời gian ở tù… Vua Văn Vương đi tù bảy năm ở Dĩu Lý. Ông cũng cũng đâu có quên những tháng năm tù đày đâu! Ông để lại câu nói truyền tụng tới mấy ngàn năm nay chưa bao giờ mất giá trị “Nhứt nhựt tại tù thiên thu tại ngoại hề”. Tôi mượn hai câu đối của ông Nguyễn Hữu Đang (1913 – 2007) trong “nhóm nhân văn giai phẩm”, để tạm kết thúc.
-”Nào công, nào tội, nào nhục, nào vinh, thương số phận Khuất Nguyên, Nguyễn Trãi.
-Vận nước, vận nhà, biết thời, biết thế,, quý cuộc đời Nguyễn Trãi, Trương Lương.”. (Nguyễn Hữu Đang).
Trang Y Hạ (Trần Phước Hân).
Viết tại San Francisco – 24.4.2020.

Saturday, May 9, 2026

 


https://youtu.be/u1FqntfOaQo?si=AqWFupeERiMWNZtg

Qua quan sát, nhận ra sự phục hồi của bệnh nhân có mối liên hệ

5:37

5 minutes, 37 seconds

mật [âm nhạc] thiết với chính thói quen ăn uống của họ. Những người bình phục tốt thường có những đặc điểm chung sau đây. Họ duy trì chế độ

ăn thanh đạm, chủ yếu là thực vật. Họ thường xuyên vận động ngoài trời và tham gia các hoạt động thể chất giúp đổ mồ hôi. Họ nói không với thuốc lá, rượu

bia, đồng thời sở hữu mạng lưới xã hội tích cực, luôn tương tác tốt với người thân và bạn bè. Họ luôn đảm bảo ngủ 8 tiếng mỗi ngày. Khi đối mặt với áp lực,

họ biết cách giải tỏa bằng chánh niệm hoặc là thiền định. Ngược lại, nhóm những người có lối sống kém khoa học lại nhận kết quả khác hẳn. Có

những người nghiện thuốc lá suốt ngày nằm dài trên sofa, ăn uống vô tội vạ các loại thịt chế biến sẵn, sống khép kín, áp lực luôn ở mức báo động và [âm nhạc]

thường xuyên mất ngủ.

 

Với những trường hợp này, bác sĩ dù có mổ giỏi đến đâu thì chỉ sau nửa năm đến một năm, bệnh tình chắc chắn sẽ tái phát. Từ đó, Goby thấu hiểu rằng để một người thực sự khỏi bệnh, họ phải bắt đầu thay đổi từ [âm nhạc] chính lối sống của

mình để cơ thể có cơ hội tự sửa chữa và cải thiện từ bên trong. Tuy nhiên, có một sự thật đau lòng là hầu hết các quốc gia hiện nay

chỉ tập trung vào việc điều trị thay vì phòng ngừa bệnh tật. Thay vì nhận ra một lỗ hổng khổng lồ trong hệ thống y tế hiện

đại. Cấu trúc y tế hiện nay dường như được thiết kế để bệnh viện kiếm tiền và nguồn thu chính lại đến từ các ca phẫu thuật. Nếu bác sĩ giúp bệnh nhân giải quyết triệt để vấn đề mà không cần mổ,

bệnh viện sẽ không thể phát triển và các bác sĩ thậm chí có nguy cơ mất việc. Đối với đây là một đòn gián mạnh vào đạo đức

nghệ nghiệp. Anh rơi vào trạng thái mông lung vì phải làm một công việc mà bản thân không còn tin tưởng nữa. Đây cũng chính là lý do cốt yếu khiến anh quyết định ra đi. Thông thường các bác sĩ phẫu thuật sẽ làm việc đến 65 tuổi nhưng Gubi khi đó mới 38 tuổi và anh cảm nhận sâu sắc rằng mình không thể trụ lại thêm được nữa. Công việc này đã gây ra những

tổn thương đạo đức sâu sắc khiến nội tâm anh sụp đổ và héo mọn dần từ trong ra ngoài. Guby hiểu rằng mình buộc phải thayđổi. Anh đã có một cuộc trò chuyện [âm nhạc] chân thành với vợ để bày tỏ mong muốn chỉ làm việc bán thời gian, dành thời gian còn lại cho những điều khiến mình hạnh phúc như là gần gũi với thiên nhiên. Thật may mắn vợ anh là người vô cùng thấu hiểu và ủng hộ quyếtđịnh này. Nhờ sự tiếp sức của vợ, anh đã nộp đơn từ chức và nỗ lực làm việc thêm 9 tháng cuối cùng trước khi chính thức khép lại sự nghiệp bác sĩ của mình. Chính tinh thần và tiềm thức tạo ra bệnh. Trong nhận thức của y học hiện đại, nguyên nhân gây bệnh có rất nhiều

loại, chủ yếu được chia thành các yếu tố bên ngoài và bên trong. Các yếu tố bên ngoài bao gồm có nhiễm trùng do vi khuẩn, virus, nấm, ô nhiễm môi trường cũng như các thói quen sinh hoạt không tốt như là hút thuốc, uống rượu. Trong khi đó, các yếu tố bên trong bao gồm khiếm khuyết về gen di truyền, rối loạn hệ thống miễn dịch, rối loạn nội tiết cùng nhiều vấn đề khác. Tuy nhiên, trong cuốn sách Trò chơi cuộc đời và cách vận hành, tác giả đã đưa ra một quan điểm hoàn toàn khác biệt. Cuốn sách này được Florence Scovel Shinn viết vào năm 1925.

Bà đã viết cuộc đời như một trò chơi mà quy tắc chính là tư tưởng, ngôn ngữ và hành vi của chúng ta. Chỉ cần nắm vững những quy tắc [âm nhạc] này, chúng ta có thể tạo nên một cuộc đời trọn vẹn hơn. Tác giả chia tâm trí con người thành ba phần

là ý thức, tiềm thức và siêu thức. Ý thức là tâm trí phàm trần của con người.

Nó chỉ nhìn thấy các hiện tượng [âm nhạc] bề mặt như cái chết, tai họa,

bệnh tật, nghèo đói và liên tục đưa ra những hình ảnh này vào tiềm thức. Tiềm thức là một luồng năng lượng không có phương hướng. Nó giống như một người

lắng nghe, không chủ động suy nghĩ hay phán đoán mà chỉ thực thi chính xác các hình ảnh và tín hiệu cảm xúc được đưa vào. Còn siêu thức chỉ tính thần thánh

của con người, tức là trí tuệ thần tín bên trong, là nguồn gốc của các ý niệm hoàn hảo, là nơi lưu giữ bản kế hoạch

của linh hồn. Cuốn sách nói rằng kẻ thù của con người đến từ bên trong, bệnh tật cũng là [âm nhạc] kết quả của tâm niệm nội tại. Tác giả cho rằng mọi sự không hòa hợp bên ngoài đều là phản ánh của sự không hòa hợp trong tâm hồn. Mọi bệnh tật và sự không hạnh phúc đều là những ấn tượng trong tiềm thức, tức là các niềm tin và tư tưởng. Ví dụ như sự chỉ

10:07

10 minutes, 7 seconds

trích liên tục sẽ dẫn đến bệnh phong thấp vì những suy nghĩ phê phán làm mất cân bằng sẽ tạo ra các chất lắng động

10:14

không tự nhiên trong máu. Cuối cùng sẽ tích tụ tại các khớp xương. Các khối u hoặc là sự tăng sinh bất thường được gây

10:22

ra bởi cảm xúc đố kỵ, thù hận, không tha thứ và sợ hãi. Mọi loại bệnh tật đều do tâm không an lạc mà ra và không tha thứ là nguyên nhân gây bệnh phổ biến nhất.

10:33

10 minutes, 33 seconds

Nó làm sơ cứng động mạch hoặc gan,

10:34

10 minutes, 34 seconds

[âm nhạc]

10:35

10 minutes, 35 seconds

ảnh hưởng đến thị lực và gây ra một chuỗi các bệnh khác. Điều này rất giống với những gì Đông y đề cập. Đông y cho

10:43

10 minutes, 43 seconds

rằng cảm xúc và ngũ tạng có mối liên hệ mật thiết với nhau. [khịt mũi] Hỷ nộ, ai bi khủng tương ứng với ngũ tạng là tâm

10:51

10 minutes, 51 seconds

can tỳ phế thận, vui vẻ giúp cho khí huyết lưu thông, nhưng vui mừng quá mức lại khiến tâm thần bất định, tức giận

10:59

10 minutes, 59 seconds làm can hỏa bốc lên dẫn đến đau đầu hoặc dễ nổi giận. Khi gan không thông có thể khiến người ta uất đa nghi. Suy nghĩ quá

11:08

11 minutes, 8 seconds

nhiều sẽ làm tắc nghẽn tỷ khí, gây khó chịu cho đường tiêu hóa, chóng mặt và mệt mỏi. Bi thương sẽ hại cho phổi, dễ

11:16

11 minutes, 16 seconds

gây ho và hen xuyển. Sợ hãi sẽ ảnh hưởng đến thận, trường hợp nghiêm trọng có thể xuất hiện khí hư tiểu gấp. Tác giả còn

11:25

11 minutes, 25 seconds

kể một trường hợp trong sách về một học sinh nói rằng mình bị bệnh do ăn phải hàu có độc. Nhưng tác giả trả lời rằng không phải con hàu làm người đó trúng

11:33

11 minutes, 33 seconds

độc mà thực chất là vì người học sinh đó đã tranh cãi với tổng cộng 19 người. Cảm xúc cực kỳ không hòa hợp đã thu hút

11:41

11 minutes, 41 seconds

những con hàu có độc. Nói cách khác, cơ thể chỉ là hình ảnh phản chiếu của tư tưởng. Sức khỏe thật sự phụ thuộc vào niềm tin và trạng thái tinh thần bên

11:50

11 minutes, 50 seconds

trong của chúng ta. Niềm tin sẽ được đưa vào tiềm thức và tiềm thức sẽ tạo ra trải nghiệm thực tế dựa trên những niềm

11:58

11 minutes, 58 seconds

tin đó. Tác giả nói các nhà khoa học tâm linh đều biết mọi bệnh tật đều có mối tương quan về tâm lý. Để chữa lành cho

12:06

12 minutes, 6 seconds

cơ thể, trước hết phải chữa lành linh hồn. Mà linh hồn chính là tiềm thức. Vì vậy, muốn chữa lành linh hồn [âm nhạc]

12:13

12 minutes, 13 seconds

thì trước tiên phải điều chỉnh tư tưởng của mình. Khi tiềm thức hay linh hồn được phục hồi bằng những quan niệm đúng đắng, tiềm thức sẽ tràn đầy thần tính

12:21

12 minutes, 21 seconds

siêu thức. Thần và người hợp nhất là một, [âm nhạc] khi đó bệnh tật có thể hoàn toàn bị loại bỏ khỏi ý thức. Nói

12:28

12 minutes, 28 seconds

cách khác, mọi bệnh tật và sự không hạnh phúc đều bắt nguồn từ việc vi phạm quy luật thần tính hoặc tình yêu thương. Tác

12:35

12 minutes, 35 seconds

giả đã đưa ra một ví dụ có thật về một diễn viên kịch bị bệnh ngoài da nghiêm trọng trong nhiều năm. Vị bác sĩ nói rằng bệnh của cô không thể chữa khỏi nên

12:44

12 minutes, 44 seconds

cô rất lo lắng và từng rơi vào tuyệt vọng. Sau đó cô nhận được một công việc biểu diễn. Buổi biểu diễn đầu tiên đã

12:51

12 minutes, 51 seconds

thành công rực rỡ nhưng ngày hôm sau cô lại nhận được thông báo bị sa thải. Hóa ra một nam diễn viên trong đoàn kịch đố

12:58

12 minutes, 58 seconds

kỵ với thành công của cô nên đã hãm hại sau lưng khiến cho cô mất việc. Người phụ nữ này ban đầu rất phẫn nộ và oán

13:05

13 minutes, 5 seconds

hận, nhưng sau đó cô đã chuyển biến suy nghĩ. Cô vừa khóc vừa cầu xin thần đừng để mình oán hận người đàn ông đó nữa.

13:14

13 minutes, 14 seconds

Đêm đó cô đã dành nhiều giờ để suy ngẫm sâu sắc. Trong quá trình này, cô cảm thấy bản thân mình đã hòa giải với chính

13:21

13 minutes, 21 seconds

mình, đồng thời hòa giải với người đàn ông đó và với cả thế giới. Hai đêm tiếp theo, cô vẫn duy trì làm điều tương tự.

13:29

13 minutes, 29 seconds

Kết quả đến ngày thứ ba, cô phát hiện bệnh ngoại gia của mình đã hoàn toàn [âm nhạc] khỏi hẳn. Nghĩa là khi cô cầu nguyện cho tình yêu và thiện chí, cô đã

13:38

13 minutes, 38 seconds

thực hiện quy [âm nhạc] luật của tình yêu và căn mệnh oán hận bắt nguồn từ tiềm thức đã bị loại bỏ triệt để.

13:45

13 minutes, 45 seconds

nghiệp lực và lựa chọn để tâm hồn được tự do. Dolores Cannon, nhà liệu pháp thôi miên nổi tiếng cũng từng đề cập quan

13:53

13 minutes, 53 seconds

điểm tương tự. Bà nói rằng con người không nên bị bệnh, bản thân cơ thể người đã có khả năng tự chữa lành. Chính chúng ta là người khiến cho bản thân mắc bệnh.

14:03

14 minutes, 3 seconds

Vì tinh thần của con người có thể khiến cơ thể mắc bệnh nên nó cũng có khả năng khiến bệnh tật của cơ thể được chữa

14:10

14 minutes, 10 seconds

khỏi. Bà bổ sung thêm rằng khi con người làm những việc mình thích và những việc nên làm, cơ thể sẽ vô cùng khỏe mạnh.

14:19

14 minutes, 19 seconds

Tất nhiên một số người còn nghi ngờ quan điểm này vì trên thế giới có những người bẩm sinh đã mắc bệnh hay những em bé vừa

14:26

14 minutes, 26 seconds

chào đời đã có bệnh. Vậy điều đó được hiểu như thế nào đây? Thực tế tác giả cuốn trò chơi cuộc đời và cách vận hành từng nhiều lần được hỏi về vấn đề này.

14:37

14 minutes, 37 seconds

Bà cho rằng có âm tất có dương. Trên thế giới không có việc gì là ngẫu nhiên. Và câu trả lời cho vấn đề này đến từ quy

14:44

14 minutes, 44 seconds

luật luân hồi. Con người phải trải qua vô số vòng tuần hoàn sinh tử cho đến khi lĩnh ngộ được chân lý giúp họ tự do

14:52

14 minutes, 52 seconds

mới thôi. Tác giả đề cập rằng sở dĩ con người trở lại Trái Đất vì nội tâm còn những nguyện vọng chưa thành, còn cần

14:59

14 minutes, 59 seconds

phải trả nợ nghiệp hoặc vì sứ mệnh chưa hoàn thành. Quy luật nghiệp lực còn gọi là karma trong tiếng Phạn có nghĩa là

15:06

15 minutes, 6 seconds

trở lại hoặc phản hồi. Con người làm gì sẽ gặt nấy. Giống như trong sách nói,

15:12

15 minutes, 12 seconds

cuộc đời không phải là một cuộc đấu tranh mà là một trò chơi, một trò chơi boomerang. Con người sẽ gặt hái được những [âm nhạc] gì họ đã cho đi. Vì vậy,

15:21

15 minutes, 21 seconds

tinh thần, hành vi và ngôn ngữ của con người cuối cùng đều sẽ quay trở lại với chính họ.

15:28

15 minutes, 28 seconds

Tác giả cho rằng những người sinh ra đã giàu có và khỏe mạnh là vì trong tiềm thức từ tiền kiếp đã có hình ảnh về sự giàu có và sức khỏe. Còn những người

15:37

15 minutes, 37 seconds

sinh ra đã nghèo khó và bệnh tật bổ vây là vì nội tâm vốn đã bén rễ với niềm tin về bệnh tật và nghèo đói. Những gì con

15:46

15 minutes, 46 seconds

người hiển hóa ở bất kỳ tầng thứ nào đều là tổng hòa các niềm tin trong tiềm thức của họ. Cuốn sách Trò chơi cuộc đời và

15:54

15 minutes, 54 seconds

cách vận hành thực chất được viết trên Đức Tin Cơ Đốc giáo nhưng nó không phải là những bài thuyết giáo tôn giáo truyền thống mà thuộc về một phần của phong

16:02

16 minutes, 2 seconds

trào tư duy mới. Mặc dù dựa trên Cơ Đốc giáo nhưng về mặt đạo lý lại rất tương đồng với Phật giáo. Cho thấy các quy luật của vũ trụ thực chất là [âm nhạc]

16:11

16 minutes, 11 seconds

nhất quán ở tầng thứ cao hơn, không bị giới hạn trong những phân biệt tôn giáo do con người tự hoạch định ra.

16:19

16 minutes, 19 seconds

Đối với nghiệp lực, các tôn giáo khác nhau hoặc sự hiểu biết cá nhân đều có những [âm nhạc] cách nói khác nhau. Tác giả cuốn sách này cho rằng con người

16:27

16 minutes, 27 seconds

ngay từ khi sinh ra đã mang theo tìm ý thức từ kiếp trước, do đó kiếp này mới hiển hóa ra. Còn nhà Phật thì cho rằng

16:34

16 minutes, 34 seconds

bản thân nghiệp lực chính là nguyên nhân dẫn đến bệnh tật và bất hạnh.

16:38

16 minutes, 38 seconds

Vì vậy, đời đời kiếp kiếp làm những việc không tốt, tích lũy nghiệp lực sẽ dẫn đến bất hạnh và bệnh tật của con người.

16:45

16 minutes, 45 seconds

Thế hệ đi trước thường nói tích đức hành thiện cũng là vì tương lai, hoặc để con cháu đời sau có được hạnh phúc và phúc

16:52

16 minutes, 52 seconds

báo. Do đó, từ góc độ tôn giáo hay tâm linh bệnh tật của con người phát sinh là do rất nhiều yếu tố từ các tầng thức khác

17:00

17 minutes

nhau dẫn đến. Đó là lý do tại sao có những bệnh nhân, bác sĩ có thể chữa khỏi nhưng có những người thực sự là vô năng

17:07

17 minutes, 7 seconds

vi lực. Câu chuyện của bác sĩ Guby sở dĩ tạo được tiếng vang lớn như vậy, chắc chắn là vì những nội dung anh suy nghĩ

17:15

17 minutes, 15 seconds

đã tạo ra được sự đồng cảm với mọi người. Câu chuyện của anh cũng đã đánh thức sự thức tỉnh tâm linh của hàng vạn người. Cũng có một số bác sĩ bày tỏ sự

17:24

17 minutes, 24 seconds

tán thưởng đối với video của Goby gọi anh là một người rất dũng cảm vì đã dám nói lên tiếng lòng của mình.

17:31

17 minutes, 31 seconds

Việc đầu tiên bác sĩ Gobi làm sau khi từ chức là hàng ngày đi tản bộ và ăn uống lành mạnh. Hiện nay cũng không còn ai đột ngột gọi điện bắt anh phải đến phòng

17:40

17 minutes, 40 seconds

cấp cứu nữa. Hàng đêm anh đều ngủ rất ngon, anh cũng không nhất thiết phải xuất hiện ở một địa điểm nhất định vào một thời gian nhất định, cũng không cần

17:49

17 minutes, 49 seconds

phải bôn ba vì một sự việc nào đó. Khi người khác hỏi anh tiếp theo sẽ làm gì, anh thản nhiên trả lời là không biết.

17:57

17 minutes, 57 seconds

Hiện nay bác sĩ Gubi thường cùng vợ và chú chó nhỏ ra ngoài để tỉnh tâm cùng với thiên nhiên. Tất nhiên tài chính có thể eo hẹp nhưng cả đời này anh chưa bao giờ thấy vui vẻ và bình yên đến như thế.

18:09

18 minutes, 9 seconds

Thực ra để có thể đưa ra quyết định này cũng cần có dũng khí rất lớn vì con người luôn coi trọng lợi ích. Rất nhiều

18:16

18 minutes, 16 seconds

người có thể vì lợi ích mà che mờ đôi mắt, làm ra những việc trái với lương tâm, cho rằng chỉ có lợi ích mới mang

18:23

18 minutes, 23 seconds

lại niềm vui. Thế nhưng con người đều có thần tín sâu thẳm trong nội tâm chúng ta luôn có một tiếng nói mách bảo đâu mới

18:31

18 minutes, 31 seconds

là điều đúng đắng. Bác sĩ Wy đã tôn trọng sự chỉ dẫn từ nội tâm của mình,

18:37

18 minutes, 37 seconds

lựa chọn quyết định xứng đáng với lương tâm của bản thân, thực sự làm chủ được cuộc đời của mình, nội tâm anh vì thế mà có được sự an định.

18:46

18 minutes, 46 seconds

Giống như những lời mở đầu của cuốn sách trò chơi cuộc đời và cách vận hành, cuộc đời không phải là một cuộc đấu tranh mà

18:54

18 minutes, 54 seconds

là một trò chơi. Một trò chơi beng rang con người sẽ chỉ gạt hái được những gì họ đã cho đi. Bạc sĩ Gy đã đưa ra lựa chọn mà anh cho là đúng đắng, [âm nhạc]

19:04

19 minutes, 4 seconds

tin rằng anh sẽ gặt hái được niềm vui tương ứng.

19:07

19 minutes, 7 seconds

Quý vị và các bạn thân mến, chương trình hôm nay xin được chia sẻ đến đây. Nếu mọi người quan tâm đến cuốn sách Trò

19:15

19 minutes, 15 seconds

chơi cuộc đời và cách vận hành thì có thể để lại bình luận. Nếu có cơ hội,

19:19

19 minutes, 19 seconds

chúng tôi sẽ thực hiện một tập video để chia sẻ cùng mọi người. Ngoài ra, nếu yêu thích kênh Giải Đấp Tâm Linh của chúng tôi, hãy nhớ nhấn thích, đăng ký,

19:28

19 minutes, 28 seconds

chia sẻ và bật chuông thông báo. Ngọc Vi xin chào tạm biệt, hẹn gặp lại mọi người trong các tập tiếp theo.

Sync to video time