Thursday, September 25, 2014

Ối Giời ơi. Ca sỹ giám khảo của Thúy Nga nói tiếng Việt Cộng !

Tiếc thay , thưa , đây mới là vấn đề quan trọng . Tiếc thay người Việt trong nước bị "nhiễm" , bị lây do ở chung với vẹm nên thấm đòn

Kính thưa quý vị
Bởi vậy tôi thấy rất tội nghiệp cho tiếng Việt cuả vc , riết rồi nó tối đen , nó rối nùi , nghiã là nó làm cho tiếng Việt mất nét trong sáng , thanh lịch và duyên dáng sẵn có cuả nó .
Tiếc thay , thưa , đây mới là vấn đề quan trọng . Tiếc thay người Việt trong nước bị "nhiễm" , bị lây do ở chung với vẹm nên thấm đòn , bởi hàng ngày đài phát thanh , TV , sách báo cứ ra rả gieo vào đầu họ . Nhưng người Việt tỵ nạn cs ở hải ngoại và nhất là giới báo chí , truyền thông hải ngoại , tại sao cũng dùng thứ chữ nghiã rối mù và "quằn quện" lai căng , lai chệt đôi khi vô nghiã cuả vẹm ? Câu nói cuả ca sĩ Thu Phương mà ông Đỗ Hưng nêu ra sau đây là một trường hợp để chúng ta có dịp nhìn lại tiếng Việt sau 40 năm bị vc đầu độc như thế nào .

- Mặc dù nhắm mắt lại, Phương cũng vẫn chưa nắm bắt được cái mầu sắc của bạn trong bài này , Bạn hát đúng giọng, nhưng chưa biết cách làm cho mình tỏa sáng. Bạn nhớ về nhà cố chọn cho mình một mầu sắc nhé...
Đúng như vậy , những chữ toả sáng , nắm bắt , màu sắc ... trong câu nói cuả "ca sĩ" giám khảo thi hát Thu Phương của ban Thúy Nga ( xin xem phần góp ý cuả ông Đỗ Hưng sau đây ) nó chỉ khiến cho câu nói cuả cô trở nên ngây ngô . Nhưng một khi được cô "ca sĩ" nói lên thì sẽ có nhiều người "tiếp thu" và học hỏi , bắt chước theo . Đó là cái đáng sợ cuả sự lan tràn cuả tiếng vc , do cố ý hay vô tình cuả cộng đồng người Việt chúng ta ở hải ngoại .
Vừa rồi BS Nguyễn Hy Vọng cũng có nhắc đến vấn đề tiếng Việt cuả "trí thức" vc ở Hà Nội và ông đã chịu khó ra công "lượm rác" ( có hàng đống to ) trong một cuốn từ điển tiếng Việt cuả các "học giả" trong nước mà khi đọc lên chúng ta không thể nào chịu nổi cái dốt nát , ngu si , đần độn cuả họ . Mời quý vị đọc bài viết đó cuả BS Nguyễn Hy Vọng . Tôi chỉ xin trích ra đây một ví dụ , trong muôn ngàn ví dụ khiến chúng ta cười ra nước mắt và đau lòng cho tiếng Việt cuả chúng ta :
Đây là câu giải thích cái miệng trong cuốn từ điển tiếng Việt cuả vẹm ( có bổ sung và sửa chữa cuả nhiều học giả , ghê quá ! )

MIỆNG : là một bộ phận hình lỗ ở phiá dưới cuả mặt ( trời đất quỷ thần ơi !!! )

Đọc xong tôi muốn nói với các" trí thức" Bắc kỳ vc rằng :
"Nếu mấy ông có im cái miệng thì cũng không ai nói mấy ông câm , chứ đừng có viết sách , viết từ điển để dạy con trẻ ăn nói dốt nát và bẩn thỉu như thế này ! "
Cách ăn nói và viết lách cuả vc bây giờ dần dần khiến tiếng Việt cuả chúng ta đi xa nguồn gốc dân tộc . Đôi khi đọc một bản tin , nhất là tin chiến sự hay tin thể thao , tôi không hiểu người viết muốn nói cái gì . Dường như là họ cố nhồi nhét cho được nhiều tiếng vay mượn lai căng , nhất là vay mượn cuả chệt cộng như : tiếp cận , hiển thị , cá thể đối tượng ( dùng sai chỗ ) điạ bàn , động thái , bình ổn , chế tác , vĩ mô , động viên , tiến độ , đáp án , hiện trường v.v... để loè thiên hạ rằng ta đây "có chữ" chăng ?
Thử hỏi khi đọc câu " Một cá thể bọ xít hút máu người tại tỉnh ... " có làm cho chúng ta phì cười thương hại hay không ? Tại sao chỉ cần nói : "Một con bọ xít " là đủ , mà lại ... chê , không chịu nói ???
Hay là câu " Các triệu chứng cuả bệnh sốt xuất huyết là ..." thì vc lại khoái nói : "Các triệu chứng cuả bệnh sốt xuất huyết bao gồm ... " Phải là bao gồm thì mới oai . Khổ thật !
Và những câu ngô nghê như :
Anh ta làm như thế là muốn thể hiện . Nhưng thể hiện cái gì mới được ?
Hay là :
Anh ấy đi suốt . Suốt là suốt ngày , suốt tháng hay suốt năm ? Giống như kiểu nói " Tôi điện cho anh , anh điện cho tôi " vậy . Điện đâu có nghiã là cái máy để gọi đi xa . Trường hợp này giống chữ viện trong "bệnh viện" . Vc hay nói "nằm viện , nhập viện , xuất viện" Chữ viện dùng một mình như vậy không đủ và không đúng mà phải nói là bệnh viện hay dễ hiểu và bình dân hơn là nhà thương . Viện có nghiã là một cơ sở , một nơi chốn . Còn cơ sở ấy , nơi chốn ấy để dùng vào việc gì thì chúng ta sẽ có một chữ đi theo để chỉ rõ như : thẩm mỹ viện , thư viện , viện bào chế thuốc , y viện ( như Tổng Y Viện Cộng Hoà cuả chúng ta xưa ) viện dưỡng lão , viện tế bàn , viện cô nhi , dưỡng trí viện ( Biên Hoà ) , viện ... uốn tóc ( hi hi ) , viện bảo tàng v.v...
Nói nằm viện không không như vc và bây giờ người ta thường nói , không sợ bị hiểu lầm là vào nằm trong viện ... bảo tàng sao ?
Ngoài ra một chữ mà từ 40 năm nay chúng ta thường thấy người Bắc 75 dùng sai là chữ chất lượng . Nó sai hoàn toàn và sai xa lắc mà cho tới hôm nay , người ta vẫn dùng , ngay trong những bài viết rất khá . Biết sai mà không sửa thì làm sao thế hệ con cháu chúng ta , chúng nó sử dụng tiếng Việt cho hay , cho trong sáng và thanh lịch được ?
Xin phép được nhắc lại , mong quý vị thứ lỗi : chất là cái phẩm chất cuả một vật ( qualité , quality ) còn lượng là số lượng , đong , đếm , đo lường được ( quantité , quantity ) Nói :
"Món hàng này chất lượng quá" có phải là tự mình hạ thấp cái ..."chất lượng" ăn nói tiếng Việt cuả mình không ??? Nói như vậy , theo ca sĩ Thu Phương là không có "màu sắc" , không "toả sáng" đấy quý vị ạ . Xin lỗi quý vị , mong miễn chấp khi tôi dùng chữ chất lượng ở đây nhé .
Tôi cũng có nghe và đọc những cách dùng chữ cuả người VN bây giờ như "đỉnh , điểm , chuẩn ... " Ví dụ trong câu :
Anh ấy ăn nói đỉnh thật . Hay là : Chị nói tiếng Pháp rất chuẩn . Xin thưa , phải nói lại là : Ăn nói hay , ăn nói hùng hồn , minh bạch và : Chị nói tiếng Pháp rất đúng văn phạm , hay đúng giọng .
Chuẩn là một nửa cuả chữ chuẩn mực , chuẩn xác , tiêu chuẩn . Còn đỉnh là chỗ cao nhất cuả một vật như đỉnh núi hay đỉnh cao trí tệ loài khỉ ... Không thể nói " Ăn nói rất đỉnh " được , khó nghe quá . Tội nghiệp cho tổ tiên , ông bà cha mẹ chúng ta quá . Còn câu sau đây cuả vc nữa nè :
Trời âm u , có khả năng là sẽ mưa đấy . Người VNCH sẽ nói :
Trời âm u , sắp mưa đến nơi rồi . Có lẽ dưới "góc độ" cuả vc , chúng ta ăn nói bình dân quá chăng ?
À , tôi lại nhớ ra chữ góc độ nữa . Cái gì cũng góc với độ , chắc vẹm khoái môn hình học ? Xem một chương trình dạy nấu ăn ở VN mà cũng độ này , độ nọ những khi không cần thiết như :
Làm như thế này để tạo độ mỏng cho cái bánh . Chúng ta chỉ cần nói :
Ép bột và cán mỏng thì bánh sẽ đẹp hay gì gì đó , cần gì mà độ mặn , đồ ngọt , độ dầy với độ mỏng ... và ghê hơn nữa là chữ xử lýbị lạm dụng hết cỡ thợ mộc luôn :
Làm bột xong , sẽ xử lý đến rau . Kinh quá đi mất , nổ quá đi . Rửa rau hay bày rau ra diã thì nói bà nó ra là rửa rau , nhặt rau , bày rau , chớ xử lý cái con khỉ mốc gì . Khổ quá !

Kính thưa quý vị ,

Nhận thấy sự thâm độc do lây truyền chữ nghiã vc làm cho tiếng Việt cuả chúng ta thành ra dị hợm , buồn cười và về lâu sau có thể sẽ biến thành một thứ tiếng nói rất xa với tiếng cuả ông bà , tổ tiên chúng ta để lại (tuy ai trong chúng ta cũng hiểu được rằng , bất kỳ thứ ngôn ngữ nào trên thế giới cũng phải chịu sự thay đổi và phát triển theo tiến trình phát triển cuả nhân loại trên mọi lãnh vực , từ đó sẽ có những chữ mới được sáng tạo ra và được thừa nhận để ghi vào từ điển . Nhưng đó là với ngôn ngữ cuả các quốc gia tự do đã phát triển . Họ có Hàn Lâm Viện để làm công việc duyệt xét tiếng mới , chữ mới cho vào số vốn có sẵn trong ngôn ngữ cuả họ . Nhưng trường hợp cuả VNcs thì không , bằng chứng là sau 40 năm cưỡng chiếm miền Nam , vc đã làm bại liệt , tiêu tan nền tảng trong kho tàng văn hoá dân tộc như thế nào , hẳn không ai có thể phủ nhận )
Vì vậy , người-Việt-không-cs chúng ta ở hải ngoại hãy cố gắng giữ gìn cach ăn , cách nói cuả chúng ta , cuả các thế hệ cha ông chúng ta và truyền đạt lại cho con cháu chúng ta . Đừng để bị đồng hoá , bị lây nhiễm những thứ độc hại từ văn hoá chết bầm , văn hoá cuả tiến sĩ giấy , thạc sĩ rừng , cử nhân chích heo hay hoạn lợn , khi ra nước ngoài thì múa may như một tên hề mà một tiếng bonjour không nói được , để mang nhục quốc thể . Đừng để bị cái thứ văn hoá khom lưng , cúi lạy người "nước lạ" anh em 4 tốt để trở thành con khỉ trong gánh hát xiệc Sơn Đông . Đừng để bị nhồi sọ bởi cái thứ văn hoá nhổ ra rồi liếm lại ( chửi Mỹ rồi đi rước Mỹ về ) cuả bọn bán nước cầu vinh hiện nay . Rất NHỤC !!!
Thưa , chống cộng thì hãy chống chữ nghiã vc trước đã .

HY 

*********
                  
Đỗ Hưng tôi thắc mắc : Vợ của Dũng Taylor có phải là ca sỹ Thu Phương hiện đang làm giám khảo chương trình Thúy Nga tuyển lựa V STAR ?
Nếu đúng thì đây là 1 phụ nữ đang làm nhiều người chú ý.
Nàng đã thành danh tại VN, nhưng đã bỏ VN qua Mỹ, sau bao gian nan , ngày nay nàng đã lên đến tột đỉnh của danh vọng :
- Được nghiễm nhiên ngồi cạnh Huỳnh Thi, Tổng giám đốc của TT Thúy Nga mà ban phat thẻ xanh cho cac thí sinh trúng tuyển.

- Ai chưa quen với các danh từ VC sau 75, thì rất khó chịu với các lời phê bình của Thu Phương, TD :

- Mặc dù nhắm mắt lại, Phương cũng vẫn chưa nắm bắt được cái mầu sắc của bạn trong bài này , Bạn hát đúng giọng, nhưng chưa biết cách làm cho mình tỏa sáng. Bạn nhớ về nhà cố chọn cho mình một mầu sắc nhé...

Có lẽ Huỳnh Thi muốn khuyên Thu Phương nên dùng tiếng VN nào mà cả 2 miền Bắc và Nam đều hiểu được, vì rõ ràng TRANH VẼ mới có MẦU , còn âm nhạc chỉ có âm thanh, khg có mầu
Có thí sinh nào đem theo đèn pin đâu mà TỎA SÁNG
Nếu có 1 anh VC hồi chánh nào ngồi cạnh giảng nghĩa cho Thu Phuong thì các em thí sinh thoải mái hơn.
Song Phương chuyển
Chromebook .
  1. Internet access required and not included.
  2. 2 High-definition (HD) content is required to view high-definition images.
  3. 3 Wireless Broadband use requires included purchased service contract. Check with service provider for coverage area and availability in your area.
  4. 4 Google Drive trial offer must be used within first 60 days of purchase, tied to this device and is non-transferable. If this device is returned, the extra storage will be revoked. In order to redeem this offer, you will need to be on Chrome OS 23 or later. Internet access is required and not included. Additional information about storage plan refunds, renewals, cancellations and expiration is available at the Google website: https://support.google.com/chromebook/answer/2703646?hl=en
  5. 5 Limited time offer; subject to change. Free data avail. every 30 days as long as you own and use registered device on T-Mobile’s network. No roaming. Usage applied first to passes, next to free data, then Mobile Internet allotment. Service starts on date of activation and is not available everywhere. Data connection speed can vary due to location, environment, network conditions, and other factors. See coverage details at www.T-Mobile.com. Use or activation of service is your agreement to T-Mobile’s Terms and Conditions. Available on select SKUs in U.S. only. See www.T-Mobile.com for current rates.
  6. 6 Valid through the end of 2013. First 60 days included, then it's $9.99 per month after that (any applicable tax not included). Your 60-day trial will automatically switch to monthly billing unless you cancel. Customer is required to have a Google Play account in order to redeem the offer. To manage your subscription settings or cancel the service, visit Play Music settings. Customers can cancel any time. Internet access required and not included. For full offer details, please visit: https://support.google.com/chromebook/answer/2703646?hl=en
  7. 7 Your 12 free passes can be used on domestic US flights in participating airlines over the course of 12 months starting from the time when you activate your device. Simply connect to the "gogoinflight" WiFi network on any Gogo operated flight within the US. Open your browser and follow the instructions on the screen. One pass needed per flight (One flight consists of air travel between two different cities. Stop-overs and connections are perceived as two different flights). For full offer details, please visit: https://support.google.com/chromebook/answer/2703646?hl=en
  8. 8 Wireless access point required and not included.
  9. 9 Service levels and response times for HP Care Pack Services may vary depending on your geographic location. Service starts from date of hardware purchase. 
  10. 10 Sold separately.

Wednesday, September 17, 2014



A . Theo DMC biết,quyền lợi của Native Americans :
1. Con cái của họ không phải đi lính, và nếu đi lính họ sẽ được ở những nơi an toàn nhất.
2. Con cái của họ được vào các University mà GPA chỉ cần 1.8-2.0, trả tuition thấp nhất.
3. Họ có premium healthcare do Nation hay Tribe của họ cấp.
4. Cảnh sát và người khác màu da, vào khu họ ở phải xin phép, nếu không bắn bỏ.
5. Em bé vừa xin ra đã được trả lương, cho tiền ăn học cho đến 21, mặc dù cha Mẹ chúng rất giàu.
6. Họ đi săn, đi câu, đánh cá không cần license.
7. Rất nhiều mặt hàng họ mua không cần trả thuế.
8. Họ được quyền mở sòng bài, clubs, mà không cần Thông qua Federal.
9. Họ chỉ dưới luật của Federal, còn States, County và City luật họ không theo
Không thể kể hết quyền lợi của Native Anericans trong The States.
Đừng thắc mắc tại sao DMC biết, vì 2 Cháu ruột của DMC là Vietnamese-Natives-Americans.
==
B . CP Mỹ quan niệm , người Mỹ bản địa (American-Indian) mới là CHỦ NHÂN của đất nước này . các chủng tộc còn lại , kể cả da trắng đều là DI DÂN hay NHẬP CƯ/IMMIGRANT . Dân Mỹ bản địa hưởng nhiều phúc lợi từ chăm sóc sức khỏe , nghề nghiệp , giáo dục , v.v... , mỗi thành phố đều có phòng lo cho người Mỹ bản địa . Hồi mới qua Mỹ , đến công sở nào có bảng Indians , tôi tưởng là lo cho ng Ấn độ . Sau này mới biết đó là American-Indian hay gọi tắt là Indian . (Còn dân Mỹ gốc Ấn độ thì gọi là Indian-American) . Mỗi năm , mỗi ng Mỹ bản địa nhận khoảng 100.000 đô do các sòng bạc Da Đỏ chia lời , vì hoạt động trên lãnh thổ của bộ lạc của họ . Chính phủ Mỹ coi việc đó như để ĐỀN BÙ những mất mát mà tổ tiên của họ đã chịu từ ngày ng dân trắng đến Mỹ .
C .  bạn nói rất đầy đũ về những ĐẶC QUYỀN (priviledge) mà Native-American hay Indian-American hay Indian đc hưởng . CP Mỹ đã làm như vậy để đền bù những tổn hại mà tổ tiên của các chủng tộc khác , đặc biệt là da trắng đã gây ra cho tổ tiên của dân da đỏ trong quá khứ . Các SÒNG BẠC lớn (vài ngàn slot machine) phải đặt xa các TP lớn , thì lại nẰm trên lãnh địa da đỏ . Nhà đầu tư , có thể mỹ trắng hay mỹ gốc hoa đã ký hợp đồng với ban lãnh đạo của bộ lạc cai quản khu đất đó ; sau khi trừ các chi phí như trả lương , tiền điện nước , sửa chữa , v.v... còn bao nhiêu được chia giửa ng đầu tư và bộ lạc , theo tỉ lệ đã đc thỏa thuận . Theo tính toán , mổi ng D.Đ đc trung bình trên dưới 100 NGÀN ĐÔ/năm .
Người DD dù có thể làm bất cứ việc gì họ thích , vẫn đc lảnh thêm số tiền 100 ngàn đô do BL của họ chia cho . Tức là họ có 2 đầu lương . Do vậy dù họ có thất nghiệp , họ vẫn được THỪA HƯỞNG tiền do BL chia cho .
Ở các TP đều có Bureau of Indian Affaires để cung cấp các dịch vụ về y tế , xã hội , giáo dục , v.v... mà các dân tộc khác , kể cả Mỹ trắng ko được hưởng . Họ có các trung tâm y tế dành riêng cho họ (Indian Health Center) .
2/ Nếu nhìn qua thì thấy có sự KỲ THỊ CHỦNG TỘC , trái với HP Mỹ ; nhưng thực tế , người DD có hiến pháp hay luật RIÊNG dành cho họ , vì họ là CHỦ NHÂN CỦA NƯỚC NÀY , chứ ko phải các dân tộc khác , kể cã mỹ trắng . (Thành ra HP Mỹ chỉ để áp dụng cho các DT còn lại) .
Các ng trong bản lãnh đạo các BL sống rất ĐẾ VƯƠNG , đi du lịch quanh năm , v.v... vì bổng lộc của họ nhiều hơn dân DD thường .
Người trẻ của các BL thì thích sống ở TP hơn là trong các Reservation , nhưng ng già thì ko thích , nói rằng đời sống ở tp làm hại văn hóa của họ .
Nếu bạn đi xe bus , gặp những ng cao lớn , vẽ mặt hơi Á châu , nói tiếng Anh chuẩn , (và đôi khi hơi ngang tàng) , phần lớn họ là DD vì ng DD có tổ tiên từ Á châu , đã qua Bắc Mỹ từ nhiều ngàn năm trước do Bắc mỹ còn nối liền với vùng Bắc Á (Tây bá lợi á/Siberia) qua eo biển Bering . Dưới đây là 1 trung tâm YT dành riêng cho ng

DD , có mặt khắp nước Mỹ . Bạn nào hay đi sòng bạc , thỉnh thoảng đi ngang các ngôi làng dành riêng cho họ , nhà cửa khang trang , đc xây bằng tiền lời của sòng bạc . Tóm lại , các DT khác có thể bị HOMELESS hay THẤT NGHIỆP nhưng dân DD thì ko .


Monday, September 15, 2014

Đời là một chuỗi ngày vương giả cho những con chó này ở San Francisco !

Nguồn :  tạp chí National Geographic tháng 4 2006


Xe Porsche đen , nhìn thấy vịnh (bayview) , chủ thì hết lòng yêu thương (doting owner)  :  đời đang là một chuỗi ngày (ride) vương giả cho những con chó ở khu vực Marin , tp San Francisco , nơi mà chó đông hơn trẻ con .



Chú chó Slick ngồi trên chiếc xe Porsche màu đen .
Bà chủ của nó . Hậu cảnh là cầu Golden Gate nổi tiếng ở San Francisco
Chó Leo ngồi cho họa sĩ địa phương Patti Miller vẽ ; những bức tranh như vầy  lấy cảm hứng từ tranh của họa sĩ Matisse , có tiền công  khoảng 1.500 đô .
" Tất cả là nhằm kéo dài (extend)  tuổi thọ của chó , " chuyên viên mát-xa Tanya Emes  đến nhà làm mát-xa cho chó  , lương giờ 75 đô . Con chó riêng cũa cô , được mát-xa hằng ngày , "nay 15 tuổi và rất khỏe ."
Những cửa hàng sang trọng (upscale) đón chào cô Julia Frink , người dẫn chó và cũng là khách hàng (client) ; các chủ chó đòi hỏi những con chó giống Shih Tzus này khi về nhà với  chân sạch như ly như lau (immaculate paws) .
Số hiệu bưu điện (zip code) của nơi chụp các ảnh trên , thuộc về bang California .

QUỲNH LƯU : NHẮC LẠI CUỘC NỔI DẬY CỦA DÂN QUỲNH LƯU (NGÀY 13-11-1956)


Võ thị Linh 14-9-2014
Cuộc nổi dậy của nhân dân Quỳnh Lưu được nhân dân Sài Gòn biểu tình tuần hành ủng hộ và lên án gắt gao nhà cầm quyền CSVN trong việc đàn áp nhân dân Quỳnh Lưu, xin mời xem clip Video lịch sử nầy: 



Năm 1956, cuộc nổi dậy của đồng bào huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, là 1 cuộc đấu tranh đẫm máu chống lại chính sách cai trị dã man của lãnh đạo CSVN, mà qua đó, chính sách Cải Cách Ruộng Ðất đã là nguyên nhân chính làm bùng nổ cơn phẫn nộ của người dân. Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu bị đảng CSVN bưng bít tin tức rất kỹ vì tầm mức ảnh hưởng nguy hiểm của nó; trong khi cuộc đấu tranh của các văn nghệ sĩ trong biến cố Nhân Văn Giai Phẩm may mắn hơn, được loan tin vào miền Nam VN thời bấy giờ, với những tư liệu lịch sử rất giá trị.
Nhưng không vì thế mà cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu bị chôn vùi với nỗi oan khiên của những nạn nhân đã chết. Một số nhân chứng hiếm hoi đã kể lại, viết lại để các thế hệ tiếp nối hiểu được những gì xảy ra dưới chế độ XHCN. Tội ác của lãnh đạo CSVN không thể đếm băng số người dân đã chết. Tầm mức [mục đích] của tội ác đã đi ra khỏi giới hạn suy nghĩ của loài người.
Bài hát của người dân Quỳnh Lưu trong ngày nổi dậy

Anh đi giết giặc lập công
Con thơ em gửi mẹ bồng
Ðể theo anh ra tiền tuyến
Tiêu diệt đảng cờ Hồng
Ngày mai giải phóng
Tha hồ ta bế ta bồng con ta
Trung ương đảng CSVN đã trao cuộc đấu tranh Cải cách ruộng đất cho Trường Chinh lãnh đạo và Hồ Viết Thắng, Ủy viên Trung ương đảng, phụ trách điều hành. Dưới trung ương có các đoàn cải cách ruộng đất cho mỗi tỉnh và dưới cấp đoàn có các đội cải cách ruộng đất cho từng xã. Các đoàn và đội đều nhận lệnh trực tiếp từ trung ương mà không cần qua ủy ban hành chánh địa phương. Thành phần trong các đoàn, đội được tuyển lựa đều là thành phần cốt cán, bần cố nông, là đảng viên trung kiên đã chiến đấu trong bộ đội.
Càng về sau, chính sách cải cách ruộng đất càng khốc liệt bởi phần đông đội viên toàn là những người trẻ tuổi, cuồng tín, được bồi dưỡng tư tưởng đấu tranh giai cấp, căm thù thật sự. Vì thế, trong năm 1956, riêng đợt cải cách ruộng đất Ðiện Biên Phủ đã đưa số nạn nhân bị tàn sát lên đến 10.000 người. Ðội cải cách ruộng đất đã trở thành công cụ giết người ghê rợn của chế độ. Sự tàn sát lên cao vì chính sách kích tỷ lệ (nâng tỷ lệ) của CSVN. Thí dụ : cứ mỗi xã có 100 gia đình thì dù đủ hay không, có hay không có, đội cải cách ruộng đất của xã đó phải tìm cho ra ít nhất là 5 gia đình địa chủ (tỷ lệ 5%), nếu hơn thì càng tốt. Trong 5 gia đình này phải quy cho được 2 gia đình là cường hào ác bá để xử tử. Nếu đội không làm đủ tiêu chuẩn sẽ bị phê bình là thiếu ý thức đấu tranh giai cấp, công tác kém cỏi. Nghe 1 đoạn thơ tuyên truyền của thi sĩ Tố Hữu, ta sẽ thấy sự dã man ra sao:

Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho Ðảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt.
Cuộc nổi dậy ở Quỳnh Lưu 13-11-1956-(Nghệ An)
Sau cái gọi là Nghị quyết sửa sai của đảng CSVN về những đợt CCRĐ đất đẫm máu  
Mục tiêu cuộc Cải cách ruộng đất còn là cơ hội để đảng CSVN mở cuộc thanh trừng quy mô những đảng viên trong nội bộ hoặc trong hàng ngũ kháng chiến cần bị đào thải vì không thuộc thành phần vô sản, những người có thể trở thành nguy hiểm cho đảng vì đã trau giồi những kinh nghiệm đấu tranh, đã có khả năng lãnh đạo, có uy tín, nắm vững tình hình đảng, quy tụ được thế lực mạnh, và có thể phản đảng.
Chính CSVN đã thú nhận khi có chính sách sửa sai, trong cuộc thanh trừng này có đến 23.000 đảng viên trung kiên bị chết oan; còn hàng ngàn đảng viên không trung kiên bị chết một cách đích đáng thì chưa thấy tài liệu nào của đảng công bố cả. Rất nhiều cán bộ cao cấp có công với kháng chiến cũng bị kết tội cường hào ác bá, hoặc tham gia trong các tổ chức phản động như VN Quốc Dân Ðảng chẳng hạn.

Theo hồi chánh viên Nguyễn Văn Thân, kỹ sư thuộc Bộ Thủy Lợi miền Bắc, trước kia đã từng tham gia nhiều vụ Cải cách ruộng đất, cho biết 1 cuộc đấu tố chụp mũ như sau :

“...Cuộc đấu tố điển hình nhất mà tôi được dự là lần đấu tố ông Nguyễn Văn Ðô, Bí thư huyện ủy tại Ô Cầu Giấy, ngoại thành Hà Nội. Nạn nhân Nguyễn Văn Ðô là Bí thư huyện ủy, rất có công với kháng chiến nhưng lại bị kết tội là cường hào ác bá và có chân trong tổ chức Quốc Dân Ðảng. Chủ tịch đoàn nói rằng ông lợi dụng chức vụ của Ðảng để hoạt động cho Quốc Dân Ðảng. Người đứng kể tội là 1 nông dân trước kia đi chăn ngựa cho ông Ðộ. Một cụ già khác lên tố về việc cướp đất ruộng nương và cô con cái của ông lên đấu tố là đã bị ông cưỡng hiếp tất cả 177 lần. Ðến khi ông Ðô được phép lên phát biểu ý kiến nhận tội, ông đã cứng cỏi trả lời : Ông không phải là Quốc Dân Ðảng, ông chỉ làm việc cho Bác, cho kháng chiến mà thôi. 
Ông trả lời cô con gái là : “Thưa bà, bà còn quên đấy, tôi đã hiếp cả mẹ bà để đẻ ra bà nữa”. Câu trả lời này làm mọi người phải bật cười và làm đấu trường mất vẻ tôn nghiêm. Chủ tịch đoàn vội vàng hô khẩu hiệu “Ðả đảo tên Ðô ngoan cố” để đàn áp và che lấp tiếng nói của ông. Sau đó họ không cho ông nói tiếp. Họ nghị án và quyết định xử tử ông ngay tại chỗ. Cuộc đấu tố này kéo dài từ 5g sáng tới 13g trưa mới xong“.

CS ĐÀN ÁP DÃ MAN CUỘC NỔI DẬY  

Sau cái gọi là Nghị quyết sửa sai của đảng CSVN về những đợt Cải cách ruộng đất đẫm máu, các nạn nhân đã tìm những cán bộ thanh toán món nợ truyền kiếp. Các đảng viên CS trung kiên được thả về từ nhà tù, được khôi phục quyền hành, khôi phục đảng tịch, liền tìm ngay các đồng chí đã tố sai để trả thù. Do đó, tình trạng xung đột, giết chóc giữa đảng viên cũ và đảng viên mới lan rộng khắp mọi nơi. Uy tín của đảng bị sụp đổ, cán bộ hoang man, lo sợ tột độ.

Ở nông thôn, các đảng viên đi họp phải mang búa theo để thảo luận với nhau. Những địa chủ được tha về, thấy tình trạng làng xóm bất ổn như vậy, vội vàng chạy ra thành phố ở nhờ các gia đình tiểu tư sản hồi kháng chiến đã trú ngụ ở nhà mình. Các bần cố nông trót nghe lời đảng tố điêu nay sợ bị rạch mồm, cắt lưỡi, cũng vội vàng chạy ra thành phố để đạp xích lô và đi ở thuê. Vì vậy, số dân ở Hà Nội, Nam Ðịnh đột nhiên tăng lên gấp bội và không khí căm thù ở nông thôn lan ra thành phố, ảnh hưởng đến giới công nhân, tiểu tư sản, sinh viên và trí thức, dùng báo chí lên tiếng chống đảng, thì cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu đã làm đảng CSVN rất lo sợ.
Toàn thể nhân dân tỉnh Nghệ An, gồm đủ mọi thành phần giai cấp ở các xã Quang Trung, Tân Nho, Diễn Tân, Vạn Kim, Diễn Ðức, Diễn Ðông, Diễn Nguyên, Minh Châu, Ðức Vinh, Hồng Thăng, Ðại Gia, Yên Trung đã mở 1 đại hội để tố cáo những chính sách cai trị tàn ác của chế độ. Ban tổ chức đại hội còn mời luôn cả cán bộ VC thuộc cấp tỉnh và huyện đến tham dự để chứng minh tinh thần đấu tranh cho tự do của nhân dân. Sau nhiều giờ thảo luận, đại hội đã đồng thanh lập bản kiến nghị nguyên văn như sau :
- Yêu cầu trả lại cho chúng tôi những vị linh mục chánh sở và tất cả những vị giáo sĩ bị bắt bớ giam cầm,
- Yêu cầu trả lại cho chúng tôi xác các vị linh mục đã bị hành quyết và của những vị đã bị thủ tiêu,
- Yêu cầu trả lại những tài sản của địa phận, của thánh đường, của Ðức Mẹ đã bị chính quyền tịch thu hoăc xung công,
- Yêu cầu đền bồi thanh danh của các giáo sĩ đã bị nhục mạ và danh dự của các giáo hữu đã bị vu khống.
Cán bộ VC rất căm tức những lời kết án của dân chúng. Lúc đầu họ nhất định không ký tên, nhưng với áp lực của hàng ngàn người, họ bắt buộc phải ký vào quyết nghị. Ban tổ chức đã gởi bản quyết nghị này đến 4 nơi : Tòa thánh La Mã (qua trung gian của Ðức Khâm sứ Dooley), Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến, Hồ Chí Minh và gởi đến chính quyền quốc gia miền Nam. Phía CSVN đã tìm đủ mọi cách ngăn chặn bản quyết nghị đến tay Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến.
Dân chúng đã dùng ngay chính sách sửa sai của CSVN để đòi lại chồng con đã bị giết, tài sản đã bị cưỡng đoạt và đòi được di chuyển tự do vào Nam như đã cam kết trong Hiệp định Geneva. Giữa lúc đó, được tin chiều ngày 9-11-1956, Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến sẽ đi qua Cầu Giát để lên Hà Nội, hàng ngàn người đã kéo ra đường số 1 chờ đợi. Ðồng bào đã góp đơn lại giao cho 6 thanh niên đại diện đưa thư. Mấy ngàn đồng bào đã nằm ngay trên đường để chận xe lại. Sáu thanh niên đã đưa cho viên sĩ quan Ấn Ðộ trong Ủy Ban mấy vạn lá thư đựng trong bao bố. Viên sĩ quan này cho biết sẽ trình lại cấp trên và trả lời vào ngày thứ Bảy trong tuần.
Sau đó, ngày 10-11-1956, khoảng 10.000 nông dân đã mở đại hội lần thứ hai tại xã Cẩm Trường để bàn thảo về ngày thứ Bảy. Mọi người đều tỏ ra hân hoan khi biết sắp sửa từ bỏ địa ngục trần gian. Nhưng ngay lúc đó, CSVN đã điều động 2 đại đội chủ lực và 1 đại đội công an võ trang huyện Diễn Châu về xã Cẩm Trường để giải tán đại hội nông dân. Bạo động đã xảy ra. Tiếng súng và lựu đạn nổ vang trời. Mặc dù tay không nhưng khí thế quần chúng quá mạnh, những người phía sau đã tràn lên thay cho những người gục ngã phía trước.
Cuối cùng, dân chúng đã bao vây đồn bộ đội, công an vào giữa. Ðêm hôm đó, CS đưa thêm 2 trung đoàn về bao vây 10.000 nông dân tại xã Cẩm Trường. Dưới cơn mưa phùn lất phất cuối đông, cảnh tượng bi hùng đã diễn ra ở 1 trận địa giữa 10.000 nông dân và 2 vòng trong ngoài đầy những công an và bộ đội. Tờ mờ sáng này 11-11-56, các bà mẹ đã đánh trống, mõ kêu gọi dân chúng quanh vùng đến tiếp cứu. Xã Diễn Châu như bị động đất.
Rồi 30.000 nông dân kéo đến vây phía ngoài 2 trung đoàn chính quy của CS, trở thành 1 vòng bao vây thứ tư. Cuộc nổi dậy bộc phát quá lớn, quá mau, đã đi ra ngoài sự tiên liệu của cả 2 bên. Hồ Chí Minh rất căm hận biến cố này vì Nghê An là quê quán của ông ta, nhưng Hồ Chí Minh chưa biết cách giải quyết thế nào để gỡ thể diện cho mình và đảng. CS cũng tìm cách liên lạc với Giám mục Trần Hữu Ðức nhờ ông giải quyết, nhưng ông đã trả lời : “Tôi không biết về vấn đề chính trị, vì tôi là nhà tu hành”. Lúc bấy giờ, phía dân chúng đã có 1 số lượng vũ khí đáng kể, tịch thu được từ bộ đội. Chưa bao giờ 1 cuộc nổi dậy ở miền Bắc lại có đủ tất cả thành phần dân chúng, kể cả các đảng viên CS.

Ðêm 11 rạng ngày 12-11-1956, một số nghĩa quân lén trở về Quỳnh Lưu để tổ chức biểu tình yểm trợ cho dân quân xã Diễn Châu. Ðêm hôm đó, 3000 thanh niên các xã Do Xuyên, Ba Làng và Nông Cống (tỉnh Thanh Hóa) đã kéo vào yểm trợ nghĩa quân. 4g sáng cùng ngày, một Ủy Ban Biểu Dương Lực Lượng Nông Dân Quỳnh Lưu và Ủy Ban Tiếp Tế Nghĩa Quân được thành lập. Phụ nữ, trẻ em đã mang gạo, thực phẩm đến xã Cẩm Trường, nơi cuộc đấu tranh đã bước vào ngày thứ 3.
Rạng ngày 13-11-1956, một cuộc biểu tình vĩ đại với sự tham gia của gần 100.000 đồng bào tỉnh Nghệ An. Bài hát “Quỳnh Lưu Khởi Nghĩa” đã được truyền đi khắp nơi, hoà với những đợt trống, mõ vang lên liên tục :
Anh đi giết giặc lập công
Con thơ em gửi mẹ bồng
Ðể theo anh ra tiền tuyến
Tiêu diệt đảng cờ Hồng
Ngày mai giải phóng
Tha hồ ta bế ta bồng con ta
Cuộc biểu tình đã tuần hành tiến về Ty Công an Ngệ An, hô thật to những khẩu hiệu: “Lương giáo đoàn kết chặt chẽ sau lưng các nghĩa quân”, “Lương giáo quyết tâm chống CS khát máu”, “Tinh thần Quỳnh Lưu bất diệt”… Công an tỉnh lẩn trốn từ lâu trước khí thế này. Dân chúng thi nhau nhảy lên nóc Ty Công an, xé tan cờ đỏ sao vàng, đạp vỡ ảnh HCM và các lãnh tụ CS quốc tế.
Trước tình hình này, Hồ Chí Minh ra lịnh cho Văn Tiến Dũng điều động Sư đoàn 304 từ Thanh Hóa, Phủ Quỳ và Ðồng Hới về bao vây nghĩa quân. Sư đoàn này quy tụ nhiều bộ đội miền Nam tập kết mà Hồ Chí Minh muốn xử dụng, thay vì dùng bộ đội sinh quán ở miền Trung hoặc miền Bắc, để có dịp trút tội cho binh đoàn miền Nam nóng tính này. Trận địa tại xã Cẩm Trường đã lên đến 5 vòng đai giữa dân quân và VC.
Buổi chiều cùng ngày, nghe tin dân quân xã Cẩm Trường bị Sư đoàn 304 vây, gần hàng chục ngàn người đã tiến về xã Cẩm Trường để tiếp cứu. Vòng đai chiến trận đã tăng lên lớp thứ 6. Buổi tối ngày 13-11-1956, hơn 20.000 nông dân từ Thanh Hóa lại kéo vào tiếp viện, mang theo đầy đủ lương thực, tính kế trường kỳ đấu tranh.
Ngày 14-11-1956, Văn Tiến Dũng huy động thêm Sư đoàn 312 vào trận địa quyết tiêu diệt nhân dân Quỳnh Lưu. Khi vòng đai thứ 7 thành hình, Hồ Chí Minh ra lịnh tiêu diệt cuộc nổi dậy có một không hai trong lịch sử đấu tranh chống VC. Trước bạo lực đó, nông dân vẫn cứ quyết tâm tử chiến để bảo vệ căn cứ. Lịnh của ban chỉ đạo nghĩa quân được truyền đi : Chiến đấu đến giọt máu cuối cùng để giải phóng dân tộc.
Nhưng vì vũ khí quá thô sơ, nghĩa quân phải rút vào rừng sâu. Sau khi trận chiến kết thúc, quân đội VC đã xông vào các làng Thanh Dạ, Song Ngọc, Cẩm Trường bắt tất cả già trẻ lớn bé giải đi. Họ tra khảo từng người để tìm ra ban chỉ đạo đấu tranh nhưng vô hiệu, vì bất cứ ai, kể cả các em thiếu nhi, đều tự xưng là người lãnh đạo cuộc cách mạng này. Không bắt được ai, VC đành thả bà con ra về, nhưng Hồ Chí Minh tính kế bắt đi Linh mục Hậu và Linh mục Ðôn của 2 xứ Cẩm Trường và Song Ngọc. Dù 2 vị này đã nói: “Chúng tôi là nhà tu hành, chúng tôi không biết gì đến việc nhân dân”, nhưng cũng bị công an kéo lê lên xe giải về Hà Nội.
CS bắt 2 vị linh mục phải lên đài phát thanh đổ lỗi cho giáo dân và nông dân, nhưng 2 vị không băng lòng. CS đe dọa nếu không tuyên bố như vậy thì sẽ giáng tội cho 2 vị là những người cầm đầu cuộc khởi nghĩa phản động này. Họ mang hình ảnh Linh mục Tấn bị thủ tiêu ở Phủ Quỳ ra dọa nạt. Cuối cùng, 2 vị phải tuyên bố ngược lại sự thật.
Dù nhà cầm quyền CS vẫn cố tình che giấu, xuyên tạc cuộc nổi dậy của nhân dân Quỳnh Lưu cho đến ngày hôm nay, dù họ đã dùng bạo lực đàn áp, giết chóc và đày ải hơn 6.000 nông dân trong biến cố Quỳnh Lưu, nhưng tinh thần yêu nước, can trường của người dân các tỉnh miền Trung nói chung, và ở tỉnh Nghệ An nói riêng, đã soi sáng cho các thế hệ sau con đường chính nghĩa để đòi lại tự do.
Người CS rồi sẽ không thể nào dùng những bàn tay giết người che lấp nổi mặt trời. Những việc làm của họ rồi sẽ được phơi bày ra ánh sáng.
Ðòi cho bằng được tự do, công bằng, quyền căn bản của con người không thể xem là một cái tội. Dùng bạo lực để áp đặt một tội danh là gieo nỗi oan khuất cho cả một dân tộc. Nỗi oan khuất đó đã chồng chất đến trời xanh. Nói về những nỗi oan sống dưới chế độ CS thì không biết bao nhiêu mà kể.
Với những nỗi oan của những người đã chết, oan khiên đeo nặng những người còn sống, đảng CSVN đã giải quyết ra sao? Chỉ là sự im lặng.
Thời gian cũng đủ chứng minh CSVN không thể trả lời. Nhưng người dân VN có thể sẽ tự trả lời khi cao trào thèm khát cuộc sống tự do dân chủ tới hồi chín muồi. Tiếng trống bi hùng của đồng bào Quỳnh Lưu 60 năm về trước vẫn còn vọng về thúc giục người có lòng ái quốc, thương nòi trong chúng ta. Bài hát vang trong bầu trời Quỳnh Lưu như nhắn nhủ gọi người can trường đi tìm chân lý của cuộc sống : con người sinh ra phải được tự do (trích bài viết của tác gỉa Cẩm Ninh).

Dù nhà cầm quyền CS vẫn cố tình che giấu, xuyên tạc cuộc nổi dậy của nhân dân Quỳnh Lưu cho đến ngày hôm nay, dù họ đã dùng bạo lực đàn áp, giết chóc và đày ải hơn 6.000 nông dân trong biến cố Quỳnh Lưu, nhưng tinh thần yêu nước, can trường của người dân các tỉnh miền Trung nói chung, và ở tỉnh Nghệ An nói riêng, đã soi sáng cho các thế hệ sau con đường chính nghĩa để đòi lại tự do.
Blog Cuộc Sống Vươn Lên

Trí Nhân Media
Kellie Lim : xã hội và gđ đã giúp cô bé 8 t Mỹ gốc Hoa bị cụt ba chi thành BS .


NGƯỜI MỸ ĐÃ THỰC HIỆN CÂU "MÌNH VÌ MỌI NGƯỜI , MỌI NGƯỜI VÌ MÌNH" , ở VN có thời gian dài ng CS thường hay nói câu này nhưng chỉ là KHẨU HIỆU . Cũng như HCM có nói câu " ng ta không sợ khó khăn gian khổ , nhưng chỉ sợ ko công bằng" ; tôi gần như ko thấy các quan tham VN nhắc tới câu này !!!
Sáng giờ , sau khi đọc bài về ng tàn tật tại mỹ trên FB Kelk Jr Nguyễn , tôi cố gắng dùng Google để tìm tên của "chinese-american amputee student became physician " nhưng ko đc . (Tôi có cắt bài báo trên San Jose Mercury News để dành nhưng nay ko biết nằm đâu) . Mới đây dùng tiếng Viêt " sinh viên mỹ cụt tay trở thành bác sỉ" thì sau vài lần đã có kết quả ; đó là Kellie Lim , Mỹ gốc Hoa , cụt tới 3 chi .
Ở VN , cũng có ng đạt thành tích như vậy nhưng do phấn đấu CÁ NHÂN , ở Mỹ thì lại khác : cả xã hội XÚM NHAU giúp cô ta . Bạn nào ở Mỹ đều biết thái độ của xã hội đối với ng tàn tật như thế nào . Và tôi xin tiền bịnh là nhờ 1 cô cán sự xã hội mù từ nhỏ làm giấy tờ cho tôi . Dù qua Mỹ khi đã 18 t , cô vẫn đi học ĐH và làm giấy tờ hay thông dịch cho ng VN mới qua và đánh máy chử và nói tiếng Anh ko thua ng Mỹ !
 

(Tôi đã viết về BS KELLIE LIM dựa trên nền tảng của bài dịch từ Google Dịch . Do nhiều đoạn G.Dịch quá ngây ngô nên tôi phải sửa lại cho dễ hiểu . Tôi phải dùng 2 máy tính : một máy cho phần Anh ngữ , máy còn lại tôi dùng Microsoft Word để sửa lại bài dịch này ; và thỉnh thoảng vào G.Dịch và Vdict cho các từ tiếng Anh không hiểu hay mơ hồ - vì đã lâu ko dùng . - Tài) . 

===


GIẤC MƠ ĐÃ BẤT CHẤP BỊ CỤT CHI . (Dream defies loss of limbs)
Nguồn : LA Times 27 May 2007 (cách đây 7 năm) .
 

"Nhiễm trùng tàn phá đã hủy diệt chân tay cô , biến cô thành một ng cụt 3 chi từ lúc 8 tuổi và sớm phải đối mặt với một cuộc sống với chân tay giả, xe lăn và phục hồi chức năng thường rất đau đớn.
Nhưng từ đau khổ đó, Lim tạo nên một cuộc sống thành đạt. Thứ sáu này , cô ấy sẽ tốt nghiệp trường y UCLA và sau đó sẽ bắt đầu một chương trình thường trú (residency) tại trung tâm y tế này .
Chuyên khoa của cô ? Khoa Nhi, với sau đó có thể tập trung về dị ứng và các bệnh truyền nhiễm ở trẻ em .
"Chỉ cần có kinh nghiệm của một người đã từng bịnh và bị tàn phá như thế này đã có thể mang lại - không chỉ cho tôi mà còn cho gia đình tôi - một triển vọng (perspective) mà người khác không nhất thiết phải có " ng gốc bang Michigan 26 tuổi đã nói thời gian gần đây.
Trong tất cả các đề tài (topic) mà cô đã trải qua trong trường y, chỉ có công việc của cô với trẻ em để lại cho cô "mỉm cười ở cuối ngày."
Lim thực hiện việc học y khoa của mình với một quyết tâm (determination) gây kinh ngạc (awe) các giáo sư và sinh viên và giành được giải thưởng cao nhất tại trường - do xuất sắc trong khoa nhi.
Từ chối không sử dụng một cánh tay giả, cô đã cho thấy rằng cô có thể thực hiện hầu hết các thủ tục y khoa bằng một tay, bao gồm lấy máu và chích thuốc . Cô sống một mình trong một căn hộ ở Westwood không có thiết bị đặc biệt cho người khuyết tật và lái một chiếc xe chỉ với một sự thích nghi: một núm xoay trên tay lái . Cô đang học bơi, đang cố gắng cưỡi ngựa và thậm chí đã nhảy dù đôi (tandem skydiving) gần đây.
Lim, có chân được cắt bỏ khoảng 6-inch (khoảng 1,5 tấc) dưới đầu gối , đã từ bỏ chiếc xe lăn của mình năm trước và đi như vậy dọc hành lang bệnh viện dài và đông đúc - với bước đi hơi nhún lên nhún xuống (bouncy stride) - mà bạn mới cùng lớp và bệnh nhân mới thường trong nhiều tuần không biết rằng chân tay giả nằm trong đôi giày và ống quần của cô .
Trong giờ thăm bịnh , cô miễn cưỡng chấp nhận phải ngồi ghế cạnh giường BN mà loét đau đớn mọc trên da họ chạm chân tay giả của cô . (Cô đã trải qua nhiều lần ghép (graft) tay trong những năm qua để thích hợp với tay giả.)
Đồng nghiệp nói sự trầm tĩnh của Lim trong môi trường bận rộn của bệnh viện làm cho người khác thoải mái.
"Với Kellie, trước nhứt bạn nhận ra cô không có bàn tay . Nhưng sau khoảng năm phút, cô ấy rất thoải mái và có năng lực khiến bạn thấy đc thực tài và không đặt nhiều câu hỏi với cô . Cô ấy có một hào quang của năng lực khiến bạn ko lo âu ", bs Elijah Wasson Wasson, người giám sát Lim tại khoa nội tại Trung tâm Y tế Olive View-UCLA tại Sylmar nói.
Lim cho rằng cô có quả quyết/dám nghĩ dám làm (gumption) nhờ thời thơ ấu khủng khiếp tạo ra từ cơn viêm màng não do vi khuẩn. Sốc do nhiễm độc, đông và chảy máu cục bộ , tàn phá (wreck) tứ chi , dẫn đến việc chi bị cắt cụt. Khi năm ngoái trở lại bệnh viện Michigan để đọc hồ sơ y tế dày cộm của mình , cô tìm thấy một đánh giá nói rằng Kellie Lim 8 tuổi có một nguy cơ tử vong 85% từ viêm màng não.
Cha mẹ cô thúc giục cô không bỏ cuộc trong thời gian bốn tháng nằm viện và những năm tiếp theo của phục hồi chức năng. Chỉ năm tháng sau khi bị bệnh, Lim trở lại trường học bình thường ở ngoại ô Detroit.
Trước khi bịnh thì thuận tay phải, cô đã tập viết và làm các công việc với bàn tay trái hơi bị suy giảm của mình - đã bị mất ba đầu ngón tay , cùng như toàn bộ bàn tay và cánh tay phải bị cụt của cô. Cô đã được gắn 2 tay giả, nhưng sau này chỉ mang một tay trước công chúng và chỉ sử dụng 2 cánh tay giả ở nhà cho các nhiệm vụ hiếm, chẳng hạn như lắp ráp một bàn IKEA một mình.
"Tôi ghét thất bại", cô nói. "Đó là một trong những điều đã ăn sâu trong tôi."
Quan điểm này đã được tăng cường bởi một khuyết tật trong gia đình. Mẹ cô, Sandy, bị mù ở độ tuổi 20 và, ngoại trừ không thể lái xe, tìm cách tiếp tục một cuộc sống bình thường có thể đc , để nuôi ba đứa con. Bà nấu ăn , quét dọn và dẫn các con đến trường.
"Mẹ dứt khoát (definitive) là một hình mẫu tuyệt vời cho tôi", Lim nói. "Thật khó cho mẹ khi khắc phục mù lòa của mình, và tôi nghĩ rằng mẹ cuối cùng đã truyền một sức mạnh cho tôi."
Ngay trước cái chết của mẹ cô cách đây ba năm, Lim hứa với mẹ rằng cô sẽ hoàn tất việc học y khoa - một cam kết cô sẽ thực hiện khi cô và bạn học UCLA cô nhận lời thề Hippocrat.
"Mẹ muốn tôi trở thành một bác sĩ nhi khoa", Lim nói, "và tôi biết rằng ở đâu đó trên trời, mẹ biết tôi sắp là một ng như vậy "
Lim là một người phụ nữ duyên dáng nói nhỏ nhẹ, nhưng cô có thể mãnh liệt (fierce) trong việc chống lại định kiến (của xã hội) - như một bác sĩ tàn tật chỉ nên tập trung vào y học phục hồi chức năng. Cô cũng ko muốn chấp nhận những hỗ trợ không cần thiết, ngay cả đôi khi điều này khiến cô làm chậm hơn những người khác .
Neil Parker, Phó Hiệu trưởng về các vấn đề sinh viên tại trường y khoa David Geffen của UCLA, nhớ lại Lim chống lại một số nỗ lực trước đây của ông nhằm điều chỉnh hoặc thay thế thiết bị y tế cho cô ấy. "Tôi nghĩ rằng vào lúc đầu chúng tôi đã có một chút mâu thuẫn bởi tôi muốn giúp đỡ cô rất nhiều với những gì tôi cảm thấy cô cần", ông nói. "Cô ấy muốn tôi giúp cô ấy, nhưng chỉ với những gì cô ấy muốn ."
Trong một số trường hợp, đó có nghĩa là việc tìm kiếm thiết bị cũ, như máy đo huyết áp mà dường như tốt hơn cho người một tay, hoặc thực hành tiêm tỉnh mạch .
Một trở ngại liên quan đến gỏ ngực (percussing), được thực hiện bằng cách đặt một tay lên ngực của bệnh nhân và dùng tay kia để gỏ nhẹ vào nó. Parker đề nghị sử dụng một máy siêu âm cầm tay, nhưng Lim từ chối. Thay vào đó, các chuyên gia về cựu chiến binh ở Westwood thiết kế 1 miếng bằng k.loại và plastic và gắn vào phần chi còn lại của cô . Nó không đẹp, nhưng nó hoạt động tốt.
Tất nhiên, Lim là không thể thực hiện phẫu thuật hoặc đặt nội khí quản cho bệnh nhân của mình. Tuy nhiên, những kỹ năng này có thể sẽ không cần nhiều trong chuyên môn của cô . "Có những điều nhất định cô không thể làm được, nhưng có một triệu thứ cô có thể làm được," Parker nói.
Lim được chuyển về nghành dị ứng và miễn dịch học của trẻ em dưới sự giám sát của bs Robert L. Roberts. Vào một buổi chiều thứ hai gần đây , cô ấy đã tự mình diễn tập cách phỏng vấn và khám bịnh bn , khéo léo ghi chú, rọi đèn vào tai, nghe tim bằng ống nghe.
Cô đã không cố gắng che giấu phần chi còn lại, cô khéo léo để cầm giấy tờ; theo đúng qui trình (protocol) y khoa , cô đã nhanh nhẹn rửa tay phải và trái của mình trước khi chạm vào bệnh nhân hoặc dụng cụ.
Đầu tiên là một cậu bé 14 tuổi, mặc dù hen suyễn nặng, dị ứng, chảy máu cam và chứng đau nửa đầu nhưng muốn chơi bóng chày hơn. Nó nhún vai (shrug) và ít nói (close mouthed) của trẻ em cở tuổi nó , nhưng ng mẹ quan tâm của nó mô tả chi tiết về những cấp cứu giửa đêm do khó thở của nó . Lim sớm phát hiện bằng chứng trong mũi nó nhờ mô bị viêm và chảy máu gần đây. Sau khi tham khảo ý kiến với bs Roberts, thiếu niên này được cho dùng thử 1 loại thuốc suyễn mới.
Mẹ của cậu bé, bà Karen St Louis, cho biết, bà và gia đình bà đã nói về cô trong quá trình lái xe về nhà như một khuôn mẫu (role model) "hiện tượng". "Cuộc đối thoại rằng bạn có thể làm bất cứ điều gì nếu bạn đặt tâm trí của bạn vào đó ."
Bệnh nhân tiếp theo Lim của ngày hôm đó là một chuyện thương tâm (heart-breaker) : một bé gái 5 tuổi sinh ra với suy giảm miễn dịch (immunodeficencies) nghiêm trọng và rất nhiều các vấn đề y khoa khác.
Đứa trẻ rất nhỏ (tiny child) , mặc một bộ đồ màu xanh lá cây, giày thể thao trắng và màu hồng và đeo kính dày, không làm chủ tiểu tiện và không nói được, mặc dù cháu ấy có vẻ hiểu những gì mẹ nói với cháu bằng tiếng Tây Ban Nha và Anh. Cha mẹ cô, rõ ràng tin tưởng cô , lo lắng về các cơn co giật của nó trong một kỳ nghỉ gần đây. Cháu rên rỉ một chút khi Lim khám cháu nhưng không chống đối . Roberts và Lim dự kiến thử nghiệm nhiều hơn.
Với tất cả mọi thứ đang xảy ra, cha mẹ của cháu có vẻ gần như không biết gì về cánh tay bị mất của Lim.
Trong cuộc đời , đôi khi cánh tay ko đầy đũ của Lim khiến cô nhận ý kiến khác thường (odd) và cái nhìn chằm chằm (stare) , nhưng bệnh nhân của cô chỉ vài lần phản ứng tiêu cực quá mức (overly) , cô nói. Một số trẻ nhỏ bị sợ hãi bởi điều đó và đã được xoa dịu. Lim nói , cô biết một số phụ huynh có thể cảnh giác với cô và cô sẽ phải chứng minh khả năng của mình.
. . .
Tuy nhiên, Lim xác định rõ ràng với cuộc đấu tranh của các gia đình có trẻ bị bệnh nặng. (còn tiếp) .
"Thật là tuyệt vời để thấy động lực gia đình như thế," cô nói vài phút sau khi cháu bé rời. "Điều rất bi thảm, nhưng các cha mẹ yêu thương con cái của họ và sẽ làm bất cứ điều gì cho chúng và biết rất nhiều về chúng ."
Cha mẹ của chính cô , những người nhập cư từ Trung Quốc, ảnh hưởng lớn trong cuộc sống của cô. Ngoài việc nhấn mạnh ảnh hưởng của mẹ cô, cô cũng nhờ cha cô, Norman, một kỹ sư hóa học đã giúp gia đình tiếp tục đi tới - về tài chính và tình cảm - vượt qua những gánh nặng khác thường của nó.
Lim cũng ngợi chị lớn tuổi , Nellie, người che chở và ủng hộ ý muốn tiến tới độc lập của cô , chẳng hạn khuyên học đại học xa nhà, tại đh Northwestern ở Illinois.
Nellie Lim, bây giờ là một luật sư ở Michigan, nhớ lại triết lý gia đình:
"Sẽ không làm bạn khá hơn tí gì nếu chỉ ngồi và khóc . Chúng ta phải tiến tới và tiếp tục làm những gì chúng ta phải làm giống như mọi gia đình khác. Bạn cần ăn tối. Rồi chơi bóng rổ. Đi nghỉ mát."
Kellie Lim gần đây đã hoàn thành công việc (assigment) cuối cùng cho bằng y khoa của mình và trải qua 4 ngày , cùng với bạn cùng lớp , đi du lịch bằng tàu tại Mễ trước ngày tốt nghiệp .
Và mùa xuân này, cô bắt đầu học bơi tại một hồ bơi công cộng ở Westwood, mặc dù cô đã sợ nước. Trong một lần tập gần đây, Lim đã tháo chân giả của mình và đã hạ mình xuống nước trên một chiếc ghế có động cơ (mechanize) .
Lúc đầu, Lim dựa vào một phao Styrofoam màu xanh để giúp cô nổi . Sau đó, huấn luyện viên của cô lấy nó đi để Lim có thể tạo một lực đẩy -như cá heo bằng cách sử dùng thân mình (torso) , một cánh tay đầy đủ và những phần còn lại của 2 chân của cô để di chuyển trong nước với một sức mạnh (force) mà một số người bơi lội khác phải làm 2 lần (double take) . Đó là công việc khó khăn, nhưng Lim đã mỉm cười hầu hết thời gian .
larry.gordon@latimes.com

Sunday, September 14, 2014

MẸ TÔI TRONG “CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT” – Trần Mạnh Hảo


CAI_CACH_RUONG_DAT 02Năm cải cách ruộng đất ở làng tôi sau tết 1956-1957, là đợt long trời lở đất cuối cùng của cuộc tắm máu, trời rất rét, nạn rận chấy hành hạ dân chúng khủng khiếp hơn bao giờ, có nguy cơ chết vì rận chấy nhiều hơn là chết vì đảng bác xử bắn oan , (xử bắn, đấu tố toàn người tốt, người nghèo bị quy oan do số phần trăm đảng đội áp đặt lên từng làng từng xã). Nếu không có nạn rận chấy năm đau thương khốn khổ tột cùng ấy, có lẽ ba mẹ con tôi đã chết đói ( vì bố tôi đang bị đảng- đội bắt giam tội địa chủ) vì không có hạt gạo nào để nấu cháo…
Các bạn biết tôi hành nghề gì để cứu đói cả nhà trong khi mới chỉ 10 tuổi đầu ? Tôi làm nghề bắt rận thuê cho các gia đình cán bộ và gia đình các ông bà ông nông dân bần cố vừa được chia của từ các gia đình phú nông địa chủ. Chẳng là thấy có đứa bạn gái cùng học vỡ lòng với tôi con ông đội trưởng xóm tôi ngồi bắt rận khi tôi đi qua nhà nó, nó hét lên sợ hãi vì rận bám đầy quần áo nhà nó. Thấy tôi đi qua, nó bảo : thằng con địa chủ Hiền kia, mày vào bắt rận giúp tao, tao bảo bố tao cho mày bò gạo về ăn cho khỏi chết đói…
Tôi hăng tiết, bắt rận giúp nó nhanh hơn khỉ, bắt được con nào cũng cho vào miệng cắn cái bép, khiến môi tôi đỏ như ăn trầu. Tôi bắt một buổi sáng hết sạch rận trong đống áo quần hôi như cú của nhà con gái ông cán bộ…Gia đình ông trưởng xóm cho tôi đúng một bò gạo vì công bắt rận tài ba. Tôi mơ ước làm giàu bằng nghề bắt rận. Cầm tí gạo gói trong lá khoai ngứa, đi qua nhà thờ, tôi quỳ xuống làm dấu thánh giá xin với Chúa và Đức Mẹ rằng : con cám ơn Chúa và mẹ Maria, con xin Chúa ban cho làng con, xã con, tỉnh con, nước con mãi mãi tràn ngập rận chấy để con làm giàu bằng nghề bắt rận thuê. Cứ như vậy, thiên tài bắt rận thuê của tôi vang lừng thôn xóm. Ngày nào tôi cũng kiếm được gạo, một hay hai bò ( bơ, lon) gạo về nấu cháo cho mẹ và hai em ăn khỏi chết đói…
Hôm đó khoảng gần 12 giờ trưa tôi về nhà sau khi đã được trả công gần hai lon gạo vì bắt rận thuê cho hai gia đình cán bộ thôn thì nghe nhà tôi có biến. Đám người bần cố nông quá đông đúc kéo đến nhà tôi dỡ nhà, dỡ bếp vì họ được đội cải cách chia cho mọi tài sản trong nhà tôi từ cái thìa cái đũa đến cái bát, cái mân , cái nồi con dao cái thớt…
Tôi khiếp đảm thấy mẹ tôi vừa khóc vừa chửi bọn chúng và hai tay cầm hai con dao bầu nhọn hoắt đang xông vào đâm ông Xoan, ông Chúc ( hai ông bần cố nông này được chia cái nhà chính của ông nội tôi đã di cư để lại), hai ông tí chết vì hai nhát dao đâm sẩy của mẹ tôi. Hình như mẹ tôi điên rồi, vừa chửi vừa quyết sống mái với bọn đến dỡ nhà cướp của. Mẹ tôi vừa khóc vừa dứ dứ hai con dao quyết lao vào đâm bọn dỡ nhà, khiến một tên vừa leo lên mái sợ quá đã ngã xuống gãy chân. May mà có mấy người bà con hàng xóm đến hỗ trợ mẹ tôi. Tôi bỏ gói gạo trong lá khoai xuống đất, hai tay cầm hai cục gạch đứng bên mẹ nói : tao thề chết bảo vệ mẹ tao, chúng mày ác Chúa phạt liền đó, thấy chưa, ngã xuống đất gãy chân kìa…Mẹ tôi lên cơn rồi, bà quyết sống chết bảo vệ căn nhà chính mà không đủ sức bảo vệ cái bếp đang bị mấy người bần cố nông khác dỡ mất, phá cướp sạch rồi…
Mẹ tôi vừa khóc vừa múa dao kể rằng : bớ bọn ác nhân kia, bố chồng tao đêm nào cũng đi cất vó, ngày nào cũng ra đồng cày bừa với ông Mục cày thuê cho hai mẫu ruộng sao địa chủ được. Chúng mày cứ xông vào cướp. xông vào dỡ nhà đi, tao sẽ đâm chết hết chúng mày rồi có bị Hồ chủ tịch cắt lưỡi, xẻo vú cũng cam lòng…Nào thằng kia, con kia, leo lên mái nhà thử coi, tao đâm chết ngay thằng Xoan, thằng Chúc liền này…
Lão Xoan, lão Chúc gọi dân quân đến với súng ống lên đạn cạch cạch nghe chết khiếp…Tôi nghĩ phen này chúng nó bắn mẹ mình rồi, hai tay tôi vẫn cầm hai cục gạch chạy đến đứng trước bụng mẹ. May mà có ông Bính bí thư làng ( người chuyên làm nghề ăn trộm ăn cắp) đến kịp nói nhỏ vào tai lão Thảnh đội trưởng đội dân quân một lúc thì đội dân quân du kích rút đi…Sau này mới biết ông Bính ( người từng mê mẹ tôi khi mẹ chưa lấy bố tôi) nói với dân quân rằng : “ Nhà thằng Ký Sinh ( ông nội tôi đã di cư) và con là thằng Hiền chồng con điên kia đã nằm trong danh sách sửa sai xuống thành phần…”
Lão Xoan lão Chúc hai tên bần cố nông chuyên ăn trộm thấy tình thế không thể dỡ nhà mang đi được vì sợ con mẹ điên cầm dao đang quyết đâm chúng nếu không có mấy bà con giữ tay can gián, bèn lủi mất…Mẹ tôi gục xuống đống gạch vụn của căn bếp ba gian vừa bị chúng cướp phá dỡ mang đi từ hòn gạch, khóc rồi ngất luôn, không còn thời gian đâu ra ngăn bà Y đang phá cổng nhà tôi lấy gạch…
Chiều đó, mẹ tôi vẫn phải ra đồng bắt cá về cho ba đứa con ăn với cháo do thằng Hảo bắt rận thuê mà có được tí gạo. Khi mẹ về, giỏ cá đã mất, vì bị bọn ông bà ông nông dân chăn trâu cướp mất giỏ cá, lại bị chúng dùng roi trâu quất lên mặt mẹ ba con lươn đỏ như máu vì mẹ quên khoanh tay cúi chào bọn trẻ trâu đang cưỡi trâu trên đường theo quy định của đảng –bác –đội rằng : con vợ địa chủ Hiền, con dâu địa chủ đại gian đại ác Ký Sinh đã theo giặc vào Nam kính chào kính lạy ông bà ông nông dân cưỡi trâu ạ…
Chuyện về mẹ tôi còn dài, viết một cuốn tiểu thuyết về bà cũng không hết, kỳ sau xin kể tiếp…
Sài Gòn 14 – 9 – 2014
T.M.H.