Thursday, July 19, 2018

  • SỰ THẬT VỀ CÁI CHẾT CỦA ĐẠI ÚY QUÁCH DƯỢC THANH. -  Trương Minh Hòa -
   Một người tên là HOÀNH NGUYỄN, có viết bài về đại úy Quách Dược Thanh, sĩ quan tốt nghiệp trường Đại Học Chiến Tranh Chánh Trị, có đăng tên tờ Việt Báo, Điện Báo Ánh Dương, Nhật Báo Người Việt....có khả năng gây những ngộ nhận do nhiều sự kiện không đúng, một phần đúng và một phần không đúng, không thể gọi là sự thật, nên tôi xin có vài ý kiến đóng góp trong bài viết nầy, với tư cách là người thân cận với đại úy Quách Dược Thanh là người sống cùng liên đội tù, cũng là một đàn em thuộc khóa Nguyễn Trải. Tôi có viết một bài" để trả lời câu hỏi: ai giết cha tôi?", đăng trên một số trang mạng, nay cảm thấy chưa đầy đủ, nên xin viết thêm bài nầy, nhằm bổ túc những thắc mắc và những điều chưa nói hết. Vì bài của Hoành Nguyễn đã phổ biến khá rộng rải qua nhiều tờ báo, trang mạng...nên người đọc, người ngoài cuộc khó phân biệt đâu là sự thật. 

Trước hết, tôi thấy cái tên Hoành Nguyễn hoàn toàn xa lạ ( nếu là bút hiệu thì tôi không thắc mắc). Xin hỏi tác giả Hoành Nguyễn ở tù trại Chi Lăng, Vườn Đào... ở liên đội nào?. Vì trại Chi Lăng được gọi là Liên Trại 3, trại tù thuộc quyền quản lý của quân khu 9 Việt Cộng, sau dời về Vườn Đào vì tình hình an ninh biên giới; tôi nhớ hàng đêm nghe tiếng súng nổ xa xa ở vùng Thất Sơn mà lòng mong cho trận chiến đến đây để thoát cảnh" các chậu chim lồng" và từ đó anh em thành lập ra một Tổ Chức không tên, theo hệ thống" nhất đầu chế", vì tình hình ăn tên rình rập, tổ chức nầy không ghi bằng giấy mực, không có tên, tất cả chỉ nhớ trong đầu, là biện pháp an toàn trong trại tù. Trung tá Nguyễn Đức Xích là người âm thầm tổ chức, tôi được anh giao nhiệm vụ: săn tin tức qua các cuộc thăm nuôi, ghi nhận những thằng tù làm ăn tên ( anh Xích gọi là CHÓ SĂN) để chờ khi Miên đánh tới là mình cũng đứng dậy, tôi có trí nhớ khá dai nên được giao công tác nầy, lợi dụng sự hiểu biết chút khoa chửa bịnh bằng bấm huyệt( Shiatu), cạo gió, châm cứu...nên tôi có điều kiện thi hành công tác bí mật, qua mắt bọn chó săn. Tổ chức chỉ biết anh Xích, và anh tổ chức nhiều người khác trong vòng bí mật. Anh cho biết:" anh chỉ biết tôi, và tôi biết tất cả, có thể anh gặp những người cùng tổ chức, nhưng khi hữu sự mới tập trung và nhận ra nhau" để bảo toàn bí mật, khi tổ chức bị bể, ngoài trừ anh Xích khai là chết cả đám, nhưng anh không khai bất cứ ai, dù bị Hai Thâu và đám cán bộ đánh đập dã man, đem nhốt vào Cornex và sát hại. Tôi được anh Nguyễn Đức Xích, Quách Dược Thanh huấn luyện, học tập ngay trong tù để chờ cơ hội hành động, anh Xích khuyên tôi nên đọc sách Việt Cộng càng nhiều và anh nói một câu:" muốn chống Cộng, anh phải biết chủ nghĩa Marx Lenin giỏi hơn một chính ủy Việt Cộng". Nhờ hai anh huấn luyện nên tôi có được một số kiến thức để tìm ra cái Dỏm của chủ nghĩa Cộng Sản, bổ túc thêm những gì đã được học ở trường Đại Học Chiến Tranh Chánh Trị Đà Lạt trước đây. Tổ chức tạm ngừng hoạt động từ khi dời về Vườn Đào, nhưng anh em vẫn liên lạc và công tác huấn luyện vẫn còn, hai anh có cái nhìn rất xa, nếu mai nầy anh em được thả về, nếu còn sống, thì vẫn tiếp tục con đường chống Cộng. Tổ chức tan hàng sau ngày hai anh bị giết, nay vấn đề bí mật nầy cần nên" bật mí" để nói về những hoạt động chống Cộng trong tù, dưới sự khủng bố tinh thần của giặc Cộng, thời gian gần 30 năm, tôi không dấu làm gì ( tôi có nói với anh Nguyễn Đức Đơn về tổ chức nầy, và anh coi tôi là đứa em thân mến, dù chưa gặp nhau. Tôi hối hận là chưa gặp được anh Đơn thì anh qua đời đột ngột, anh chưa đọc quyển sách của tôi, thật là đáng tiếc).

Liên trại 3 có 3 liên đội:


-Liên đội 3: do thượng úy Trần Sanh, tức là Chín Sanh ( lùn mã tử) quê ở Vĩnh Bình là liên đội trưởng. Phụ tá có trung úy Trần Khen, tức là Tư khen ( người đến bắt anh Xích sau mùa nước lụt) và một cán bộ nữa là Trần Nguyện, tức là Tám Nguyện. Liên đội nầy tạp nhạp, gồm một số ông tá giải ngũ, tại chức, cấp úy ( thành phần nguy hiểm còn lại ở miền Nam), nổi bật là đại tá Phạm Chí Kim, tỉnh trưởng Kiến Hòa là sĩ quan cao cấp nhất, với vài sĩ quan tỉnh Kiến Hòa như: trung tá Thu ( quận trưởng), thiếu ta Nô ( quận trưởng), cha con thiếu tá Quận ( con là đại úy Mẩn) đều đầu bạc trắng như nhau do uống Hà Thủ Ô mà không biết tinh chế. Ngoài ra còn có: bác sĩ thiếu tá Lưu Hữu Lộc ( em ruột của nhạc sĩ Lưu Hữu Phước), trung tá y sĩ tiểu đoàn 9 quân y Trần Văn Đổ ( không phải là Lê Văn Đổ như Hoành Nguyễn viết), thiếu tá y sĩ Trương Văn Liêu, thiếu tá y sĩ Tôn Thất Lai ( nghe đâu ông nầy có quan hệ gia đình với bác sĩ Tôn Thất Tùng, bộ trưởng y tế của V.C?), trung tá Nguyễn Thời Rê ( giải ngũ, nguyên tỉnh trưởng Châu Đốc)...

-Liên đội 4: đa số là cấp úy, rất khắt nghiệt, do tên thượng úy SÁU ÂN ( gốc quê quán với Hồ Chí Minh), tôi không rành lắm, vì không dám qua đây sợ bị ăn ten.

-Liên Đội 5: cũng đa số cấp úy, do thượng úy Tư Sử, người có máu văn nghệ, nên tù không bị gò bó. ( tôi không rành, chỉ biết thế thôi)

   Bộ chỉ uy liên trại 3 gồm:Chánh ủy Trần Thâu, tự Hai Thâu ( chúng tôi gọi là Hai Răng Vàng) với câu:" Hai Thâu giảng bài như chăn trâu nói chuyện". Thượng úy Trần Minh, tức là Ba Minh, phụ tá chính ủy, là người có bằng Diplôme thời Tây, theo Việt Minh, tập kết ra Bắc, học trường Nguyễn Ái Quốc, quân hàm học vị" phó tiến sĩ chính trị", có gia đình ở Cần Thơ, theo Thiên Chúa (đạo dòng), có người em làm linh mục. Chính vì cái gốc đó mà hắn không lên cao, nên oán hận gia đình. Tôi biết được là nhờ niên trưởng Quách Dược Thanh cung cấp, vì Ba Minh thường xuống đánh cờ, theo dõi tư tưởng, lợi dụng lúc đánh cờ, anh Thanh khai thác nên chúng tôi mới có những tin tức tình báo quan trọng" biết người, biết ta". Thủ trưởng trại là thiếu tá Nguyễn Thanh Xuân, tự là Ba Xuân, ông nầy vô quyền, sau năm 1978, được điều động qua Miên, vì ông nói được tiếng Kampuchea.

   Nhớ lúc ở Chi Lăng, có ngôi nhà Đá, nghe đâu, thì trước đây là phòng truyền tin của Trung Tâm Huấn Luyện Chi Lăng, sau 30-4-1975, được dùng làm nơi nhốt người phạm kỷ luật, đa số là trốn trại bất thành, tôi không nghe ai tên Hoành Nguyễn nằm trong nhà Đá, chỉ biết thiếu úy ĐÀO BÁ KẾ, ở Liên Đội 5, trốn trại bị bắt và nhốt ở đây, Đào Bá Kế, thiếu úy Dù, là người yêu nước, sau khi đến trại tỵ nạn Thái Lan, không đi định cư, sai lầm gia nhập Mặt Trận Hoàng cơ Minh, lấy tên là Trần Quang Độ, về nước trong đợt cuới cùng Đông Tiến 3, bắn hết đạn, bị bắt từ 1989 nhốt ở Hỏa Lò? Ở Chi Lăng có vụ trốn trại ly kỳ của trung úy Đặng Hiếu Sinh ( cùng khóa với tôi) anh ở Liên Đội 5, hiện định cư ở Hoa Kỳ, là chủ bút tờ nguyệt san Ca Dao ở Hougton texas. Vụ trốn trại của nhóm trung úy Huỳnh Thanh Soul ở liên đội 4 bị bể, anh và một số người bị bắt, đánh đập tàn nhẩn. theo tin tức thì anh Soul trốn trại, lên Thất Sơn, nhập với lực lượng kháng chiến Hòa Hảo do Lê Văn Mộng chỉ huy? Tôi có người bạn là anh Mới trong nhóm, anh bị đánh dập gan và chết sau đó. ( anh Mới là người Hòa Hảo, thân với trung úy Trí Ống Vố).

    Tôi với anh Quách Dược Thanh, Nguyễn Đức Xích và một số anh em trong nhóm ở liên đội 3 sinh hoạt lén lúc, học hỏi và có những quan hệ bí mật. Nên biết nhiều vấn đề, tác giả Hoành Nguyễn nói Sáu Oanh, tôi không nghe ( chỉ có thượng úy Sáu Ân thôi). Việt Cộng muốn giết những người tù được coi là nguy hiểm để diệt trừ hậu hoạn, nên lúc liên trại 3 gần giải tán, thì giết anh Nguyễn Đức Xích, đương nhiên là Quách Dược Thanh thừa biết tới phiên mình, nên dùng 10 viên thuốc dốt rét Chloroquine tự tử, anh em chung quanh hay được, đưa vào bịnh xá cứu cấp ( tôi không nghe chuyện tên Chín Sanh giựt cây kim vô nước biển để giết anh Thanh, không biết nguồn tin nầy ở đâu? Chứ tôi rất quen biết, giao tình với bác sĩ Trương Văn Thành ( sĩ quan quân y sư đoàn 7, là người cùng nhóm Hòa Hảo-Công Giáo, nghe đâu anh qua đời tại Việt Nam?), tôi không nghe anh Thành nói gì, dù chúng tôi tâm sự, trao đổi những tin tức hàng ngày sau mỗi lần có người thăm nuôi. Mặt khác trong trại đâu có thuốc, chỉ có số ít Aspirin, ngay cả bác sĩ Thanh khi cảm vũng nhờ tôi cạo gió, nên lấy đâu ra nước biển để truyền cho anh Thanh?. Vụ anh Quách Dược Thanh tự tử, tôi và các bạn trong nhóm không ngạc nhiên, anh trăn trối trước là: lúc nào cũng giữ 10 viên thuốc để phòng khi hữu sự, sau khi anh uống thuốc, chúng tôi mới hiểu được thâm ý của anh. 

Trước khi tự tử, anh Thanh viết một bức thơ, nhắn gởi thượng úy Ba Minh lo dùm vợ con, anh Thanh nói nhiều lần với tôi là kế" DI HỌA ĐÔNG NGÔ" , tức là sau khi anh chết, tụi Việt Cộng bị xào xáo, chia rẻ....Còn vụ Đại úy Quách Dược Thanh tố cáo Chính Sanh về tham nhũng BỘT NGỌT, hoàn toàn sai và không thể tin được: khi dời về Vườn Đào, Quách Dược Thanh bị giao cho công tác làm đài phát thanh, đặt tại bịnh xá ( gần cái ao lớn), Anh biết không thể từ chối, do chính Ba Minh chỉ định, từ chối là" chống lại nhà trại và cách mạng", nên có tâm sự với tôi; một điều dễ nhận ra là: anh Thanh không có viết bất cứ bài nào để đọc, đa số các bài viết đều do một số tù cải tạo tiến bộ như: trung úy Nguyễn Văn Rê ( Rê Hô, quân cảnh), trung úy Phạm Hồng Ân ( hải quân, quê ở Cà Mau, tôi biết nhưng không liên lạc vì anh nầy tiến bộ, nghe nói anh qua Mỹ?), Trịnh Ngọc Luyện ( sau lên Xuyên Mộc, làm đội trưởng 32, khu C)....do đó anh Thanh nào biết gì vụ bột ngọt mà báo cáo với Ba Minh. Mặt khác, bột ngọt giá cao, khang hiếm, làm gì tù có" chế độ" cao như vậy? Một điểm phi lý nữa là Quách Dược Thanh không nằm trong toán NHÀ BẾP, thì biết gì về vụ bột ngọt mà báo cáo với Ba Minh?

   Ở trại Vườn Đào có vụ đi vào nhà kỷ luật Cornex: ( một đặt ở bên hông bịnh xá, kế là Canteen, cái thứ hai đặt ở ngay cổng ra vào, tôi biết cái nầy nhốt anh Thanh, không biết sau khi đi về Xuyên Mộc, anh bị đưa đi cornex nào?) Số là sau khi Nguyễn Đức Xích bị bắt, đánh đập, nhốt ở Cornex sát bịnh xá, vào tết năm 1978, các anh em thăm nuôi, có gởi mới thức ăn, thuốc men để tiếp tế cho anh Xích, qua sự giúp đở và tổ chức của đại úy bác sĩ Trương Văn Thành. Vụ đó đổ bể, nhiều anh em bị đưa vào cornex nhốt 10 ngày, trong đó có bác sĩ Thành, thiếu tá Nguyễn Văn Thà ( quận trưởng, mới chết ở Úc tháng 11 năm 2007), thiếu tá Thăng ( hớt tóc), tôi có người bạn thân là trung úy Lữ Phùng Quang ( ban 2 chi khu Châu Đốc) bị dính vào vụ đó. Trong trại Vườn Đào, tôi không nghe ai là Hoành Nguyễn nằm cornex, nếu ở liên đội khác thì tôi không rành?)

  Vụ bánh mì, là cái lý do để Lê Ngọc Từng trốn...thưa Hoành Nguyễn, ở trại Chi Lăng tù ăn gạo đỏ mụt, lên đến Vườn Đào, ban đầu ăn cơm thời gian ngắn sau, các cơ quan từ thiện (đa số của Hoa Kỳ) chi viện, Trại lấy gạo nuôi bộ đội xâm lược Kampuchea và dùng bột mì nuôi tù; tôi còn nhớ là nhà bếp nhồi bột mì thành cục, hấp và phát 2 cục bằng nắm tay mỗi ngày, chứ trại không có" chế độ" lò bánh mì ở nơi khác làm và mang về cho tù ăn ( Việt Cộng đâu có nhân đạo như thế?), sau đó ăn toàn bo bo vì hết bột mì.

 Ba Minh ở lại trại tù tới ngày cuối cùng, chính tôi là người thấy hắn trước 2 ngày khi bị đưa đi Xuyên Mộc. Khi tôi đi 2 ngày thì Quách Dược Thanh bị bóp cổ chết, dù không nhìn thấy, nhưng sau nầy được người bạn cùng khóa là Lê Quang L.. ở liên đội 5 kể lại. Hồ sơ khai bịnh để lấy 6 cây vàng hoàn toàn không có cơ sở: dù trong trại có trung tá bác sĩ Trần Văn Đổ ( chúng tôi gọi đùa là Thạc sĩ Y Khoa), nhưng mọi quyết định y khoa đều do bác sĩ của Trại là BA CHIÊU, một tên giao liên thời đánh Tây, dùng sai vặt, là thuộc hạ của thiếu tá Huỳnh Văn Tư ( tự là Tư Philip), là đại đội trưởng trong tiểu đoàn 307, ông bị thương đui một con mắt, sau về với quốc gia, là trong quân khu 4 về Bình Định Phát Triển. Thiếu tá Tư cũng nằm trong nhóm Nguyễn Đức Xích-Quách Dược Thanh, nên tôi biết rành, thỉnh thoảng tên bác sĩ Ba Chiêu lén đến gặp ông thầy cũ, nhét vào bánh thuốc, nửa kí đường tán...giấy chứng nhận của trung tá y sĩ" Ngụy" Trần Văn Đổ không có giá trị và dĩ nhiên là trung ương cũng không tin, đó là chuyện hoàn toàn phi lý. 

   Sau khi ra tù, ai cũng bị quản chế, trù dập, nên tin tức anh em không biết, tuy nhiên không hiểu tại sao Hoành Nguyễn lại biết khá rõ về vụ bác sĩ Đổ bị đám Chính Sanh hạ độc?

 Tôi có gặp một người bạn tù tên Nguyễn Tiến Ứng, ở Úc, anh cho biết là trung tá Đổ có ba vợ, ghe nhau gì đó, nên tự tử? Hoành Nguyễn là ai mà biết quá rõ những chuyện Tù không thể biết, vì nó nằm ngoài vòng rào: như chuyện Hai Thâu mời Ba Minh ăn cơm, mà Ba Minh từ chối?.

Tôi không muốn gởi cho báo Người Việt, vì báo nầy hàng hai, phỉ báng cờ vàng, là hồn thiêng sông núi, qua vụ cái chậu rửa chân, bài thơ của Chiêm Tinh Gia" vô thần" chúc tết bọn đàu đảng cướp Việt Cộng....nên đăng bài nầy tại tờ báo Người Việt dễ bị các chiến hữu và những người quốc gia hiểu lầm, do đó tôi chỉ gởi cho các tờ báo chống Cộng thật sự, báo nào tôi gởi là chống Cộng. Tóm lại, bài viết về Quách Dược Thanh của Hoành Nguyễn có nhiều đều cần làm sáng tỏ, sau cái chết của anh Xích, Thanh, Việt Cộng tung hỏa mù để làm cho các chết hào hùng, bị hiểu lầm mang tính cách thấp hèn, hình sự, tư thù là: vì báo cáo bột ngọt, hay 6 cây vàng...chớ không phải do các anh hiên ngang chống Cộng trong tù, hay đây là chủ trương của Việt Cộng, muốn thanh toán hết nhửng người có khả năng trước khi trại Vườn Đào giải tán.

 Việt Cộng giết người xong thì lại đổ thừa cho cấp dưới làm sai, như đại tá Bùi Tín binh vực cho vụ thảm sát Mậu Thân.  Tôi là người trong cuộc, có trách nhiệm phải nói lên sự thật, để linh hồn những người vị quốc vong thân, anh hùng dân tộc, hiên ngang đương đầu với giặc Cộng dù nằm trong tay chúng.

 Hy vọng bài viết nầy đánh tan tất cả những tin đồn vô căn cứ và những bôi nhọ đầy ác ý của kẻ thù, hay người không am hiểu, chỉ nghe tin đồn mà viết, e là thiếu trung thực, sự sai lạc nầy gây ngộ nhận và vô tình lọt vào ly gián kế của giặc Cộng. Ghi chú: tôi đã liên lạc với một số anh cùng trại, thuộc Liên Đội 3, biết anh trung úy Nguyễn Chí Thành ( tự là Thành Xe Lôi, hay Thành Sốt Rét) là tổ trưởng của hai anh Nguyễn Đức Xích và Quách Dược Thanh, anh Thành nằm giữa hai anh Thanh và Xích../.

Trương Minh Hòa

Tuesday, July 17, 2018

Bị pháo 130 ly bắn ồ ạt vào vị trí đóng quân mà cứ tưởng đại bác 106 ly của TVX M-113 phe ta ! 
Lần đầu tiên đi chung với thiết giáp hành quân qua KPC , mấy ngày đầu đơn vị tôi chỉ đụng độ lẻ tẻ nên khinh địch . Sáng sớm ngày thứ tư , tụi tui bị pháo kích ồ ạt , long trời lở đất * : vì chưa bao giờ bị pháo kích như vậy nên tôi chửi thề : đ. mẹ , mấy thằng thiết giáp mới sáng sớm đã nổ súng sớm như vậy ( vì trên TVX M-113 có đại bác 106 ly) . Tôi không ngờ tiểu đoàn bị CSBV pháo bằng 130 ly (vì có lẽ khi đóng quân , an-ten tua tủa của máy truyền tin trên xe TVX M-113 và BCH của tiểu đoàn nên tiền sát viên pháo binh của VC trông thấy và pháo khá chính xác vào BCH tiểu đoàn) .
Sau khi pháo , bộ binh địch xung phong : theo tổ tam tam chế , cứ hai mang Ak-47 thì một mang B-40 .
Tuy nhiên , nhờ có đào hố kỷ lưởng và các đại đội đóng rải rác nên tụi tui chỉ bị thiệt hại nhẹ (chỉ có 1 số lính của BCH tiểu đoàn chết vì pháo ) và tổ chức phản công thắng lợi . Cũng vì nghĩ rằng bộ binh VNCH bị thiệt hại nặng sau khi bị pháo phủ đầu như vậy nên bộ binh địch đã tràn vào phòng tuyến của tụi tui và bị thiệt hại nặng do súng của BB và đại liên 12,7 ly và đại bác 106 ly của thiết giáp .
* Ở vùng bốn , súng lớn nhứt của vc là 81 ly , có bao giờ bị 130 ly như ở vùng 1, 2 , 3 đâu . Đạn 130 ly đào hố rất lớn (vì tỉnh Soài Riêng , KPC đất khô ráo , ko có ruộng nước như VN) vì sức công phá rất mạnh . Có một lính nằm cách tôi khoảng 15 m , bị bể đầu chết liền . Đúng là trời kêu ai nấy dạ !
tướng mcarthur
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=2575721822441628&set=pcb.2575720519108425&type=3

Monday, July 16, 2018

Trông người lại nghĩ tới ta .
TẠI SAO CS MỸ KHÔNG THAM NHŨNG ? MỘT PHẦN VÌ LƯƠNG RẤT CAO , CÓ THỂ 200 NGÀN ĐÔ/NĂM , CHƯA KỂ PHÚC LỢI SUỐT ĐỜI .
A . Khi bạn vi phạm lưu thông , bạn nhận giấy phạt (traffic ticket) . Đôi khi giấy phạt , có thể được gắn ở cây quạt nước của kiếng trước (do bạn ko có mặt lúc họ ghi phạt) , và bạn phải nhanh chóng ký chi phiếu (hay trả tiền trên mạng) hay đến Sở Lộ vận/DMV tại TP trước hạn chót để đóng tiền phạt (ko cần nhờ "cò" hay tay chân của CSGT như VN) .
(Nếu ko muốn đóng phạt , bạn đến Tòa Giao Thông (Traffic Court) để xin miễn phạt bằng cách học luật giao thông vài lần vào cuối tuần) .
Xe chỉ bị tịch thu khi bạn dùng xe để làm chuyện phạm pháp như ăn cướp , v.v... vì nó được dùng như tang vật .
Nếu bạn say rượu lái xe , CS sẽ đưa bạn về đồn , chờ tỉnh rượu sẽ đưa giấy phạt ; xe của bạn sẽ bị kéo về đồn và bạn phải nộp tiền phạt để lấy xe . Nếu say rượu nhiều lần sẽ bị cấm lái (DUI) vì nguy hiểm đối với ng khác . Do vậy có dịch vụ đưa bạn về nhà (taxi hay Uber) nếu say rượu .
B . Biểu tình phải xin phép trước , đứng trong nơi đã xin phép , giới hạn bởi các "ngựa sắt"/ba-ri-e . Có thể đánh trống , dùng loa để gây chú ý . Nếu vượt quá ranh giới sẽ bị còng tay (dù là TNS hay thị trưởng) , đưa lên xe cây đưa về Sở CS để đóng tiền phạt . Nếu gây rối trật tự , làm hư hại tài sản công cộng hay của kẻ khác , đánh nhau với CS hay các nhóm biểu tình khác , thì ngoài tiền phạt còn ngồi tù và bồi thường thiệt hại .
C/ Ở Mỹ trên 20 năm , tôi ko thấy báo đăng hay bạn bè kể lại về việc CS Mỹ "làm luật" với người vi phạm giao thông . Một phần nhờ :
- Lương của họ rất cao : CS trưởng của TP (như San Jose) lương gần 200 ngàn đô/năm , chưa kể các phúc lợi khác . Mỗi năm CS đều đi nghỉ hè/vacation . Đã vậy CS làm việc overtime rất nhiều (làm trên 40 g/tuần sẽ hưởng lương x 1.5 lần) , nhờ đó lương rất cao .
- Khi về hưu , ở độ tuổi trên 50 , họ hưởng tiền hưu bằng 80/100 lương tại chức (cao nhứt nếu so với các nghành khác trong xã hội) và được bảo hiểm sức khỏe tới chết . Có 1 số CS , sau nghỉ hưu vì lý do sức khỏe , họ học luật và thành LS . Họ vẫn hưởng 2 đầu lương .
Nghề CS và cứu hỏa là 2 nghề CAO QUÝ trong xã hội Mỹ .
Với phúc lợi như vậy , gần như ko CS Mỹ nào làm bậy để mất tất cả .
D . Các vị dân cử , dù là nghị viên của 1 TP nhỏ , sẽ được trợ cấp sau khi rời chức . CP Mỹ quan niệm : làm như vậy để họ ko cần phải tham nhũng , v.v... khi làm việc . Và cũng để bảo vệ danh dự cho họ vì ko thể để 1 thị trưởng trở thành homeless sau thời gian giử chức vụ .
Ở Mỹ , các người giử chức vụ quan trọng từ cấp TP trở lên như thị trưởng (tương đương CT/TP của VN) , giám sát viên quận hạt , chánh án , v.v... đều là dân cử . Riêng CS trưởng thì do thị trưởng chọn và có sự đồng ý của các nghị viên TP (city council member) - các ông này cũng do dân bầu .
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=2573330466014097&set=a.862986513715176.1073741828.100000115071295&type=3&theater

Saturday, July 14, 2018

Thursday, July 12, 2018

Ngày 9 tháng Tư năm 1975 một đánh lớn đã bùng nổ ở Long An khi Trung Đoàn 275, SĐ 5 chính qui BV từ tỉnh Svay Rieng, Kampuchia, xâm nhập qua vùng biên giới Việt-Miên, tấn công dữ dội các vị trí của ta gần thị trấn Tân An, Long An. Các lực lượng diện địa thuộc Tiểu Khu Long An, được tăng viện bởi Trung Đoàn 12, SĐ 7BB đã bẻ gãy những đợt tấn kích ác liệt của địch giết trên 100 lính chính qui BV. Ngày 10 tháng Tư, địch tấn công phi trường Cần Đước, quận Tân An, sau khi cắt đứt tuyến giao thông trên Quốc Lộ 4, nhưng bị lực lượng diện điạ tại đây đánh lui, gây thiêt hại nặng nề cho Bắc quân. Trong hai ngày giao tranh ác liệt, các Tiểu Đoàn 301, 322, 330 ĐPQ Long An đã giết chết 120 quân BV, bắt sống hai tù binh. Riêng Trung Đoàn 12, SĐ 7BB, ác chiến với 2 trung đoàn thuộc SĐ 5BV, đã giết chết 350 và bắt sống 16 tù binh BV. Ngày 12 tháng Tư, Bô Tỗng Tham Mưu tăng cường cho mặt trận Long An 3 tiểu đoàn thuộc SĐ 22BB vừa được tái thành lập. Để dễ dàng cho việc chiến đấu chống lực lượng thuộc SĐ 5 BV tại đây, Bộ TTM đặt Long An trực thuộc vùng trách nhiệm của Quân Đoàn 4, QK4. Bắc quân vẫn tiếp tục duy trì áp lực tại hai tỉnh Biên Hòa và Tây Ninh bằng những cuộc pháo kích dữ dội vào phi trường quân sự Biên Hoà, trung tâm huấn luyện quân sự tại Bến Cát và các vị trí của ta tại Tây Ninh trong suốt hai tuần lể đầu tháng Tư. Quân miền Nam vẫn giữ vững cứ điểm Khiêm Hạnh, duy trì quyền kiểm soát Trảng Bàng và Củ Chi, mặc dầu giao tranh bùng nổ thường xuyên với địch quân. Trong lúc đó, trận đánh lớn cuối cùng, quyết định cho cuộc chiến, đang hình thành tại mặt trận Xuân Lộc.
. . .
Tại mặt trận phía tây, mặc dầu lực lượng diện địa của TK Long An và Trung Đoàn 12, SĐ 7 BB vẫn còn giữ vững Tân An, ngày 18 tháng Tư, pháo binh Bắc quân đã tiến sát vòng đai Sàigòn, pháo dữ dội vào đài phát tuyến Phú Lâm bằng hỏa tiển 122-ly, phá hủy hai doanh trại quân đội và khu gia binh tại đây. Kế hoạch của Bắc quân là cắt đứt trục giao thông trên QL 4, gần quận Bình Chánh, nhằm mục đích ngăn chặn không cho lực lượng của hai SĐ 7 và 9 BB lên tăng cường phòng thủ Sàigòn; từ Bình Chánh, Đặc Công địch sẽ xâm nhập vào khu vực phi trường Tân sơn Nhất và thành phố Sàigòn. Tại Long An, SĐ 5 BV tiếp tục tấn kích dữ dội dọc theo đường phân ranh cũ giữa QK3 và QK4, nhưng đến ngày 15 tháng Tư, Bắc quân buộc rút lui sau khi hai Trung Đoàn 6, 275 chính qui BV bị các đơn vị thuộc Trung Đoàn 12 BB đánh thiệt haị nặng nề gần khu vực Tân An. Vào lúc này, hai Trung Đoàn 41, 42 thuộc SĐ 22 BB vừa được tái phối trí, bổ sung quân số với trang bị hoàn toàn thiếu hụt, được điều động về Bến Lức và Tân An. Nhưng Bắc quân đã nhanh chóng tăng cường lực lượng tại Long An. Các trung đoàn thuộc Sư Đoàn 3, 5, 8, 9 BV, và SĐ 27 Đặc Công CS đã có mặt tại Long An và khu vực phía tây nam tỉnh Hậu Nghĩa. Trung Đoàn 262 và Lữ Đoàn 71 Pháo Phòng Không địch với các pháo đội đã xuất hiện gần ranh giới hai tỉnh Long An-Hậu Nghĩa.
https://ongvove.wordpress.com/2009/04/21/thang-t%C6%B0-khong-anh-m%E1%BA%B7t-tr%E1%BB%9Di/