Monday, December 5, 2016

Tử vi của dân Da Đỏ Mỹ về tuổi rái cá


Thư của TBT báo Đại Đoàn Kết Lý Tiến Dũng tố Ban Tuyên giáo TW

Đăng bởi Tiểu Nhi on Tuesday, December 6, 2016 | 6.12.16


LTSHôm 14.1, Diễn Đàn có giới thiệu trong mục Thấy trên mạng bài viết mang tựa đề Phó ban tuyên giáo trung ương bị…”tố”, của một blog trong nước (dẫn theo Viet-studies), trong đó tác giả thuật lại việc tổng biên tập tờ Đại Đoàn Kết, ông Lý Tiến Dũng, phản ứng với cấp trên về việc báo Đại Đoàn Kết bị ông Hồng Vinh, phó trưởng ban Tuyên giáo, phê phán việc tờ báo đã dám đăng thư của đại tướng Võ Nguyên Giáp phản đối vụ phá hội trường Ba Đình. Dưới đây, chúng tôi xin đăng lại toàn văn để bạn đọc làm tài liệu tham khảo. Báo Tuổi Trẻ hôm nay mới đưa tin ông Hồng Vinh vừa được điều động sang làm phó trưởng ban thường trực Ban chỉ đạo thông tin đối ngoại trung ương và phó chủ tịch thường trực Hội đồng lý luận, phê bình văn học nghệ thuật trung ương. Tuy nhiên, một nguồn tin khác cho biết ông vừa được cho về nghỉ hưu…
Nhà báo Lý Tiến Dũng. Ảnh: Mai Thanh Hải.
Nhà báo Lý Tiến Dũng. Ảnh: Mai Thanh Hải.
Hà nội, ngày 10 tháng 12 năm 2007

Kính gửi:
  • – Đ/c Trương Tấn Sang, Uỷ viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư
  • – Đ/c Tô Huy Rứa, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương
  • – Đ/c Hà Thị Khiết, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Dân vận Trung ương
  • – Đ/c Phạm Thế Duyệt, Bí thư Đảng Đoàn Mặt Trận Tổ quốc Việt Nam
Tôi ký tên dưới đây là Lý Tiến Dũng, Tổng Biên tập báo Đại Đoàn Kết, đảng viên 26 tuổi Đảng. Xin kiến nghị về một số vấn đề không bình thường tại Ban Tuyên giáo Trung ương.

Trong quá trình kiểm điểm một số việc theo thông báo của Văn phòng Trung ương, tôi có nhận được văn bản số 46-BC/BTGTW của Ban Tuyên giáo Trung ương do Phó ban Hồng Vinh ký. Văn bản này đóng dấu “Mật”, nêu một số vấn đề về báo Đại Đoàn Kết, và nhận xét về Ban biên tập báo. Một văn bản với những lời lẽ ngây ngô về chính trị, lại rất hách dịch chụp mũ (kiểu thường thấy ở những người có kiến thức rất hạn chế, nhưng lại thích thể hiện quyền lực) che giấu một động cơ thiếu minh bạch. Đồng thời với việc này, một số người còn yêu cầu truy cứu lý lịch và quy trình bổ nhiệm tôi vào cương vị Tổng biên tập. Việc đào bới xoi mói lý lịch đảng viên như vậy, theo tôi, là thiếu tôn trọng sự quản lý của Đảng Đoàn, của Uỷ Ban Trung ương MTTQVN và tập thể báo Đại Đoàn Kết, nếu chưa muốn nói là vô nguyên tắc và trịch thượng. Những hành vi đó thật không thích hợp khi xử lý loại công việc đảng vụ như thế này. Tôi đã ở trong nghề báo hơn 15 năm, cộng với quá trình làm công tác chính trị khi còn ở Quân đội Nhân dân Việt Nam, tính ra cũng đã gần 25 năm, chưa bao giờ thấy một cơ quan tham mưu cho Đảng lại có cách hành xử kém cỏi như vậy.

Cách thể hiện ý tứ, chữ nghĩa như trong công văn 46-BC/BTGTW là điều không nên có trong các văn bản phát xuất từ cơ quan tham mưu của Đảng, nhất là tham mưu về tư tưởng lý luận, thường xuyên phải làm việc với đội ngũ trí thức, những người có học và có quá trình cống hiến. Đặc biệt khi nhận xét về công tác quản lý của Đảng Đoàn, Uỷ Ban Trung ương MTTQVN và những người được Đảng Đoàn, tập thể tín nhiệm cử giữ cương vị đứng đầu Báo Đại Đoàn Kết, cơ quan ngôn luận của Mặt Trận, mà tiền thân của nó là tờ báo Cứu Quốc, nay đã 66 tuổi, càng rất không nên sử dụng một phong cách ngôn ngữ hồ đồ như vậy.

Trước hết, xin được nhắc lại một sự việc liên đới trực tiếp đến người đã ký văn bản số 46-BC/BTGTW này, để các đồng chí suy nghĩ và cân nhắc. Con người này, đã từng vì lợi ích cá nhân, cản trở báo chí không cho đăng tải tin tức về một vụ hiếp dâm trẻ con (vụ án Lương Quốc Dũng) thì không thể có tư cách giáo dục tư tưởng đối với người khác, huống chi là giữ vị trí quản lý báo chí. Công luận không hiểu được vì sao một con người đầy tai tiếng như vậy, đã quá tuổi nghỉ hưu, mà vẫn được sử dụng, lại còn tiếp tục được giữ vị trí Phó ban Tuyên giáo Trung ương ??!

Đất nước ta đang phải đối diện với nhiều vấn đề nan giải về tư tưởng, lý luận, báo chí và truyền thông. Đảng và Nhà nước đang huy động tất cả tinh tuý của đội ngũ trí thức, những người tâm huyết với sự nghiệp này để cùng nhau kiến giải và tìm ra định hướng tốt nhất cho công cuộc đổi mới đất nước. Anh em làm báo chúng tôi cũng đang góp tay góp sức vào công việc ấy. Tôi nghĩ kiểu đe nẹt, ngăn chặn báo chí một cách vô lối như trường hợp không cho đăng thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp vừa qua, bằng động tác nhắc nhở “dù là ai cũng không được đăng, phát” (Bản thông tin công tác tuần số 39 của Ban Tuyên giáo Trung ương) là điều không nên. Cho đó là “kỷ luật thông tin” lại càng không nên. Là người có học, biết trọng đạo lý, tâm huyết với lý tưởng từ ngày vào Đảng, tôi có đủ lòng tin để nghĩ rằng trên đất nước này, bây giờ và mãi mãi sau này, không ai có thể quở trách chúng tôi vì đã đăng bức thư của một con người như Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đảng Cộng sản Việt Nam không giáo dục các đảng viên của mình thấy việc hợp với đạo lý mà không làm. Đảng cũng chẳng bao giờ muốn các đảng viên của mình ra mệnh lệnh hoặc tuân thủ mệnh lệnh một cách máy móc, như những người máy. Tôi được biết để tạo thêm lý do “nghiêm trọng” cho việc xúc tiến kiểm điểm và “xử lý” báo Đại Đoàn Kết vừa qua, anh Hồng Vinh còn gửi kèm theo công văn số 46 một số đơn nặc danh, vu cáo Ban biên tập báo nhiều điều, trong đó có việc “tập hợp lực lượng”, “liên hệ với những người có vấn đề về chính trị”, gặp gỡ Câu Lạc bộ Thăng Long… Đây là lối chụp mũ vô tổ chức lẽ ra không nên có trong một cơ quan như Ban Tuyên giáo Trung ương.

Nhân đây, tôi cũng xin phản ánh: Dư luận hiện nay trong nhân dân, trong đội ngũ trí thức, văn nghệ, báo chí… ngày càng nhiều và bất lợi, khi chúng ta quy tụ về để giữ các vị trí lãnh đạo Ban Tuyên giáo Trung ương quá nhiều những người làm không được việc, không được đồng chí và nhân dân ủng hộ ở các nơi khác. Tôi tin vào sự cân nhắc, lựa chọn của Đảng, nhưng nếu thực sự có quá nhiều dư luận phản ánh thì Trung ương cũng nên xem lại, bởi vì để như vậy vừa gây khó cho đồng chí Bí thư Trung ương phụ trách Trưởng Ban, vừa làm tăng thêm sự thiếu nể trọng trong tất cả các lực lượng đang làm việc dưới sự quản lý của Ban Tuyên giáo Trung ương, một bộ máy tham mưu giúp việc cho Đảng có độ dày truyền thống từ trong chiến tranh, và qua bao thăng trầm của công cuộc Đổi mới.

Sức mạnh của Đảng chỉ có được từ lòng tin của nhân dân vào đường lối lãnh đạo đất nước. Trong thời bình, mà nhất là trong giai đoạn đổi mới, hội nhập hiện nay, lãnh đạo càng ít mệnh lệnh, càng tăng cường phương pháp thuyết phục, nhất là đối với những người có tri thức, thì chắc chắn vị thế của Đảng sẽ ngày càng cao hơn trong lòng dân tộc. “Mệnh lệnh”, hay “kỷ luật thông tin” được nhân danh để sử dụng một cách thiếu thận trọng, hàm hồ, lồng ghép cá nhân vào đó chính là một biểu hiện ấu trĩ về chính trị, chính là làm suy yếu chứ không phải tăng cường sức mạnh của nguyên tắc tập trung dân chủ. Nó chỉ làm thất vọng những người có tâm huyết với sự nghiệp Đổi mới, và làm chỗ dựa cho những kẻ xấu, bất tài, hám danh lợi quyền chức, làm suy yếu tinh thần cộng sản trong Đảng.

Mấy lời đóng góp và kiến nghị thẳng thắn, nếu có chỗ nào không phải, rất mong các đồng chí bỏ qua. Kính chúc các đồng chí mạnh khoẻ để ngày càng phục vụ tốt sự nghiệp Đổi mới của toàn Đảng, toàn dân.

Người kiến nghị,

Lý Tiến Dũng

TỔNG BIÊN TẬP BÁO ĐẠI ĐOÀN KẾT
(Ba Sàm)  
-------------------------
Huy Đức - Lý Tiến Dũng
“Tôi có nhận được văn bản số 46-BC/BTGTW của Ban Tuyên giáo Trung ương do Phó ban Hồng Vinh ký. Văn bản này đóng dấu ‘Mật’, nêu một số vấn đề về báo Đại Đoàn Kết, và nhận xét về Ban biên tập báo. Một văn bản với những lời lẽ ngây ngô về chính trị, lại rất hách dịch chụp mũ (kiểu thường thấy ở những người có kiến thức rất hạn chế, nhưng lại thích thể hiện quyền lực) che giấu một động cơ thiếu minh bạch”.

Thật khó để tin người có những lời lẽ đanh thép trên đây là Tổng Biên tập của một tờ “lề phải”: báo Đại Đoàn Kết. Làng báo từng ghi danh những TBT cương trực như Tô Hòa, Võ Như Lanh, Vũ Kim HạnhNguyễn Thế ThanhTâm Chánh, Nguyễn Công Khế… những người luôn đối diện với những vấn đề nóng bỏng của đất nước và sẵn sàng tranh luận với các Ban Tuyên giáo, từ Trung ương tới Thành ủy, nhưng vỗ vào mặt một phó ban tuyên giáo đương nhiệm như vậy thì chỉ có Lý Tiến Dũng.

Vậy mà anh đã ra đi chiều qua, 17:42, ngày 4-12 (1959 – 2016).

Biết bệnh từ 26 Tết năm ngoái mà Dũng và gia đình giấu. Vợ anh, Nông Thanh Vân nói, “Anh ấy luôn sợ phiền bạn bè”. Anh trai Dũng, nhà báo Lý Chánh Dũng cho biết, khi phát hiện Dũng bị ung thư thận, bác sỹ khuyên anh, nếu mổ cắt một quả thận thì có khả năng sẽ sống thêm được 20 năm nhưng Dũng không cho Tây y can thiệp.

Mời xem Video: Tướng Nguyễn Chí Vịnh trỗi dậy: Phải tiến hành đổi tiền nếu không QĐ sẽ làm chính biến?

Lý Tiến Dũng đúng là người luôn tự mình quyết định cuộc đời mình, ghế cũng thế mà chết cũng thế.

Năm 2007, nếuTBT Lý Tiến Dũng không có bức thư phản pháo ban Tuyên Giáo có thể Dũng đã không mất chức. Năm 1992, nếu đại úy Lý Tiến Dũng không có những lời vỗ mặt khi một đại tướng xúc phạm đến gia đình anh (anh là con trai cụ Lý Chánh Trung) có thể anh đã lên tướng…

Dũng làm báo sau tôi nhưng chúng tôi, tuy có nhiều điểm khác nhau, nhanh chóng trở thành đồng nghiệp cùng “xông pha lửa đạn” với nhau. Cái cách Dũng vung bút cũng tới tận cùng như cái cách anh ôm cây đàn ghi-ta để hát “Trần Trụi 87; Chiếc Vòng Cầu Hôn hay Giấc Mơ Chapi…

58 tuổi là già hay trẻ. 58 năm là ngắn hay dài. Cuộc đời của của một con người chưa hẳn kết thúc khi họ ra đi bởi có những người sẽ còn sống rất lâu trong lòng bạn bè, đồng nghiệp.

Tâm có. Trí có. Dũng có. Lý Tiến Dũng sẽ là một tên tuổi còn được nhắc nhiều trong làng báo. Thanh thản mà đi nhé, Dũng ơi.

Huy Đức
(FB. Huy Đức)
Số đông Trí, Phú, Địa, Hào đi theo Việt Minh

Đăng bởi Tiểu Nhi on Saturday, December 3, 2016 | 3.12.16


Ngày 25 tháng 8 năm 1945 có tin Việt Minh đã cướp được chánh quyền ở Bến Tre, tỉnh trưởng Phan Văn Chi đầu hàng. Ấp An Hoà cùng cả làng An Bình Tây của tôi sôi sục chuẩn bị tham gia cướp chánh quyền thị trấn Ba Tri. Các đảng viên cộng sản công khai đứng ra nhân danh Mặt trận Việt Minh cắt đặt việc mua vải, giấy hai màu đỏ, vàng để may và dán cờ đỏ sao vàng, tổ chức các đội võ trang với dáo mác, gậy gộc.
Cướp chính quyền ở Hà Nội ngày 19 tháng 8 năm 1945. Ảnh: internet
Cướp chính quyền ở Hà Nội ngày 19 tháng 8 năm 1945. Ảnh: internet
Chú thợ hồ Hai Dần là bí thư chi bộ, bác giữ vịt Tư Nay là phó bí thư chi bộ, không xưng danh cộng sản mà là Chủ nhiệm và Phó chủ nhiệm Mặt trận Việt Minh, ngồi vào những chiếc ghế mới hôm qua còn là của Hương Cả, Hương Chủ trong Nhà Việc (trụ sở Ban Hội tề), chỉ đạo hoạt động cách mạng. Suốt đêm tiếng hô tập đi theo nhịp “một hai ” làm cho bọn con nít chúng tôi cũng không thể chợp mắt.

Vừa rạng sáng, tất cả được tập hợp xếp hàng theo từng khối để tiến ra thị trấn. Điều đáng nói là dẫn đầu các khối đều là các trí, phú, địa, hào của ấp, của xã: Trịnh Văn Vinh đại địa chủ, nguyên Chánh lục bộ; Võ Văn Di địa chủ, nguyên Hương Trưởng; Trịnh Văn Khâm sinh viên, con trai của ông Hương Cả Nghi; Huỳnh Dư Bì sinh viên, con trai ông Hội đồng Thuần; Ba Phán con trai địa chủ Tím; Sáu Sinh địa chủ, nguyên thư ký quận trưởng Ba Tri…

Do đâu mà những người này hăm hở lao vào dòng thác cách mạng do cộng sản lãnh đạo? Bởi vì từ ngày 19– 5– 1941 tại Pắc Bó tỉnh Cao Bằng, dưới sự chủ trì của Hồ Chí Minh, Hội nghị Ban chấp hành Trung ương lần thứ 8 của Đảng cộng sản Đông Dương đã quyết định thành lập Mặt trận Việt Nam Độc Lập Đồng Minh gọi tắt là Việt Minh với Cương lĩnh:

“Không phân biệt giai cấp, tôn giáo, xu hướng chính trị, hễ thừa nhận mục đích, tôn chỉ và chương trình của Việt Minh thì được gia nhập”. Mục đích, tôn chỉ và chương trình của Việt Minh là: “Cùng nhau đánh đuổi Nhật, Pháp, làm cho nước Việt Nam hoàn toàn độc lập, dựng lên nước Việt Nam Dân Chủ, Cộng Hòa”.

Nội dung đó đã đáp ứng đúng nguyện vọng tha thiết của mọi người Việt Nam yêu nước. Đảng cộng sản đã giấu biệt lá cờ búa liềm, cờ đỏ sao vàng, họ không hô hào làm cách mạng vô sản mà kêu gọi giành độc lập dân tộc, tự do, hạnh phúc cho nhân dân! Vài phút sau khi đoàn An Bình Tây lên đường, Huỳnh Dư Khải (con ông Hương cả Khiêm, cháu ông Hội đồng Thuần) bạn học cùng lớp nhứt với tôi chạy tới, gọi bọn nhóc chúng tôi như Võ Minh Triết, Trịnh Hoành Sang, Nhiều, Điểu, Thưởng, Trắc… kéo theo người lớn làm “khởi nghĩa”.

Chúng tôi đến thị trấn Ba Tri thì thấy hàng ngàn người, cờ xí, biểu ngữ từ nhà lồng chợ đi tới dinh quận. Đứng trên cái bàn cao, xung quanh có dân quân bảo vệ, ông Lê Văn Lượm bí thư quận ủy, chủ tịch Ủy ban Khởi nghĩa đọc tờ hiệu triệu viết sẵn. Đọc xong bản hiệu triệu, ông thông báo ta đã chiếm trại bảo an và trại cảnh sát, ông quận Trực xin đầu hàng.

Tiếp theo đó, ông Võ Châu Thành phó bí thư quận ủy, phó ban khởi nghĩa, nhân danh chủ tịch Ủy ban Nhân dân Cách mạng và ông Nguyễn Chí Khải ủy viên Ban Thường vụ Quận ủy, nhân danh Chủ tịch Mặt trận Việt Minh ra mắt đồng bào. Mô hình “hệ thống tòan trị” này đã được giữ y cho tới hôm nay: Bí thư của Đảng là quan chức quyền lực số 1 đứng trên các tổ chức chính quyền và mặt trận. Phó bí thư của Đảng là nhân vật quyền lực số 2 được giao trách nhiệm làm Chủ tịch Ủy ban hành chánh (nay là Ủy ban Nhân dân); các Ủy viên Ban Thường vụ của Đảng làm chủ tịch Mặt trận và chủ tịch các đoàn thể…

Ngay sau ngày cướp chính quyền, chủ tịch Võ Châu Thành ký lệnh tử hình không cần xét xử đối với những người bị gọi là “có nợ máu đối với nhân dân” như Cai tổng Đặng, Cai tổng Bang, Biện Ký, Đội Xôm, Hương quản Nhường, Hương quản Lầu… Sau này được biết, ở nhiều nơi trên khắp đất nước ta đã có nhiều người bị giết, trong đó có những nhà ái quốc, nhà văn hóa nổi tiếng như Tạ Thu Thâu, Phan văn Hùm, Phạm Quỳnh…

Mời xem Video: TBT Nguyễn Phú Trọng đột ngột ra nước ngoài chữa bệnh khi có lệnh điều tra Võ Kim Cự?


Sau khi Đảng cộng sản Đông Dương tuyên bố tự giải tán, các tổ chức Đảng ở huyện Ba Tri, Bến Tre vẫn giữ nguyên vai trò lãnh đạo như cũ, chỉ khác trước là không họp chi bộ công khai ở cơ quan. Trả lời báo chí trong và ngoài nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh tuyên bố: “Tôi chỉ có một Đảng – Đảng Việt Nam”. Các cán bộ cũng như người có học ở quê tôi đều biết rõ sự thật là Đảng chỉ giả vờ giải tán, nhưng không ai chê trách Cụ Hồ nói dối mà ngược lại đều khen “Cụ Hồ mình khôn khéo quá”.

Tống Văn Công

(Viet-studies)
ĐỊNH MỆNH NGHIỆT NGÃ CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM 
Vì thấy tai họa hay chiến tranh liên tiếp đổ lên đầu dân Việt , đặc biệt là từ năm 1945 đến giờ , hôm nay , tôi dựa vào Numerology (Lý Thuyết Số) để phân tách tên của nước ta bằng bao nhiêu ?
Thay thế các chữ bằng trị số tương ứng * , tôi thấy :
Việt = 6 + 1 + 5 + 4 = 1 + 6 = 7
Nam = 5 + 1 + 4 = 10 = 1 + 0 = 1 
Tổng cộng : 7 + 1 = 8 .
Theo Numerology , số 8 tượng trưng cho TRẢ NỢ DỒN .
Dù tôi đã nhiều lần giải thích ý nghĩa này trên FB , tưởng cũng nên nhắc lại .
Theo khoa tử vi Numerology thì người nào hay thực thể * (entity) có ngày sinh hoặc có tên bằng 4 , 8 ,13 , 17 , 22 , 26 , và 31 thì sẽ có định mệnh như sau : linh hồn của người hay thực thể này đã nghĩ rằng họ có nhiều nợ nần cần phải trả dứt điểm - những nợ này đã bị TRÌ HOẢN trong những kiếp trước đây của họ ; vì vậy họ hay thực thể này đã chọn ra đời vào các ngày kể trên (hay mang một tên cộng lại bằng các số trên) để giải quyết dứt điểm nợ này . Đây là hình thức trả nợ dồn , để kiếp sau được thanh thản . Cũng giống như người sinh viên không chịu thường xuyên học tập , khi ngày thi sắp tới đã quính quán , bỏ tất cả vui chơi , học ngày học đêm để chuẩn bị cho ngày thi . Những ng buôn bán ở VN , thường dành hai tuần lễ cuối cùng trong năm âm lịch để cố gắng trả hết nợ cũ , để năm mới thanh thản hơn .
* Theo quyển Linda Goodman's Star Signs , mỗi chữ trong bộ chữ cái/alphabet đều có một trị số tương ứng như : a = 1 , b = 2 , c = 3 , d = 4 , e = 5 , f = 8 , i = 1 , j = 1 , k = 2 , l = 3 , m = 4 , n = 5 , o = 7 , p = 8 , q = 1 , r = 2 , s = 3 , t = 4 , u = 6 , v = 6 , w = 6 , x = 5 , y = 1 , và z = 7 . (Ở sách khác , các trị số này sẽ khác) .
** Theo Numerology , thực thể (entity) không chỉ tượng trưng cho con người mà còn tượng trưng cho đồ vật hay sự vật độc lập , khác biệt với các thực thể khác . Ví dụ một nước (France , USA , Australia, v.v...) , một tổ chức (United Nations) , một cơ quan (CIA) , một công ty (Wal-Mart , Apple) , một cửa hàng , một quyển sách (Les Misérables) , một cuốn phim (Ben-Hur) , v.v... đều là thực thể vì có TÊN GỌI RIÊNG , không thể trùng lắp với thực thể khác .
Muốn tìm hiểu xem về Numerology , xin đọc các sách về khoa tử vi này , đặc biệt là các quyển như Linda Goodman's Star Signs . . .
NÓI THÊM : Theo Numerology , tên nước Pháp cộng lại bằng 6 , rất may mắn . Canada và Nam Hàn (tên cộng lại bằng 15) cũng may mắn nhưng ko bằng Pháp . Nước Mỹ thì xếp vào loại Bánh Xe Định Mệnh (Wheel of Fortune) nghĩa là tốt nhứt và xấu nhứt đều có : hôm nay , bánh xe ngừng ở số 0 nhưng ngày mai , sẽ ngừng ở số 100.000 hay 1.000.000 . Ngay tại thung lủng điện tử , kế bên biệt thự lộng lẫy của các đại gia như Facebook , HP , Apple , Google , v.v... là những túp lều của homeless
.

Saturday, December 3, 2016


Đăng bởi Tiểu Nhi on Saturday, December 3, 2016 | 3.12.16


Đầu năm Nguyễn Phú Trọng rạng rỡ bao nhiêu, thì càng về cuối năm Trọng càng vẻ rũ rượi bấy nhiêu. Sau chiến thắng ở đại hội 12, người ta thấy Nguyễn Phú Trong dương dương tự đắc phát ngôn sau khi tái cử chức tổng bí thư.


- 100% bầu cho tôi, tôi không ngờ được đại hội tín nhiệm, tôi bất ngờ vì tuổi mình đã cao nhưng vẫn được tín nhiệm.

http://vov.vn/chinh-tri/dang/tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-chia-se-sau-khi-tai-dac-cu-khoa-xii-473666.vov

Ở đời được làm vua, thua làm giặc. Ai cũng biết trước đại hội, trong phiên họp chuẩn bị ở trung ương 13, 14 khoá 11. Nguyễn Phú Trọng nhất định không chịu về, Trọng đẻ ra cái gọi là 3 lứa tuổi trong trung ương, để duy trì ổn định, cần một trường hợp đặc biệt ở lại, rồi cả nghị quyết 244 quyết định trung ương, đại hội đề cử ai người đó phải rút, chỉ có người của Bộ chính trị đề cử như Trọng mới được chấp nhận. Tất cả những cái đó rành rành trên báo trước đại hội, đâu phải bất ngờ gì. Chỉ có mỗi Trọng được ứng cử TBT, một mình ứng cử thì tất là trúng là đương nhiên.

Nhưng chiến thắng thì nói gì chả dược, Trọng làm bộ như mình bất ngờ được bầu, như thể chính mình được toàn thể đại hội tín nhiệm bầu. Chứ không phải chính ông ta bắt đại hội phải bầu ông ta.

Trên đà thắng thế, chưa cần quốc hội khoá mới thành lập. Trọng thẳng tay thay thế hết nhanh chóng các loạt lãnh đạo ngay trong quốc hội khoá cũ. Lập nên một chuyện lạ đời là trong vòng hơn tháng mà các vị trí quốc hội bổ nhiệm được bổ nhiệm 2 lần, thế thốt long trọng đến 2 lần.

Quá huênh hoang và tự tin, Trọng vấp phải hai sai lầm. Sai lầm thứ nhất là Trọng không đánh giá được mức độ nghiêm trọng của thảm hoạ Formosa. Trong lúc cá chết, Trọng đến thăm Formosa và khen ngợi công ty này hoàn thành tiến độ tốt nọ, đẹp kia. Cuối cùng thì chính Trọng phải đứng ra chỉ đạo trấn áp dư luận để dân tình không phản ứng vụ này.

Sai lầm thứ hai là Trọng quá tin tưởng ở mình, mở chiến dịch rầm rộ tấn công vào phe cánh khác. Điển hình là vụ Trịnh Xuân Thanh, Vũ Huy Hoàng và lăm le tiêu diệt nốt Đinh La Thăng. Việc Trịnh Xuân Thanh trốn mất giữa trùng điêp vòng cương toả đã khiến Trọng tức giận bộ công an, Trọng nhảy vào đảng uỷ công an để hòng tìm cách kiểm soát bộ này. Tiếp đó Trọng nhằm vào Vũ Đình Duy cũng là chỗ tay chân của Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng để gỡ gạc lại thể diện.

Như con bạc khát nước, Trọng vơ hết cái gì mình có trong tay để ném lên mặt bàn sới bạc để gỡ gạc uy tín. Vũ Đinh Duy nhân vật tế thay cho Trịnh Xuân Thanh bắt đầu chịu những đợt thanh tra, con số thua lỗ lần này còn lớn hơn cả gấp 2 lần thua lỗ PVC của Trịnh Xuân Thanh.

Nhưng thật trớ trêu, trong khi dư luận còn giễu cợt , mỉa mai việc Trịnh Xuân Thanh sổng mất. Rồi chất vấn, kiểm điểm, rút kinh nghiệm và đổ tại cho nhau vì sao Trịnh Xuân Thanh trốn mất. Việc còn đang gay gắt thì Vũ Đình Duy cũng mất tăm. Mà kịch bản diễn ra y như với Trịnh Xuân Thanh, Duy cũng bỏ ra nước ngoài rồi làm đơn gửi về xin đi chữa bệnh. Đã ngấm đòn ở vụ Trịnh Xuân Thanh, bị phơi bày đầy thối nát trong bộ máy chế độ do Trịnh Xuân Thanh lên tiếng tố cáo. Nguyễn Phú Trọng đành im lặng cho nghiến răng lờ đi Vũ Đình Duy. Bởi Trọng sợ làm căng cũng chả ích gì, Duy đã trốn, làm to chuyện thì càng mất mặt Trọng hơn.

Đánh từ Thanh xuống không được, Trọng xoay ra đánh ngược lên, nhưng chỉ với một nhận vật đã về hưu là Vũ Huy Hoàng, bộ trưởng công thương. Một hài kịch chưa từng có, trong cơn điên cuồng tức tối. Trọng ra lệnh cắt chức bí thư đảng uỷ Bộ Công Thương của Vũ Huy Hoàng, tức cách chức mà ông Hoàng không còn giữ nữa. Loay hoay bánh quanh Vũ Huy Hoàng không tìm ra được cách nào để kiếm lại được danh dự bị mất. Trọng xuống sắc trông thấy.

Còn Đinh La Thăng đã qua cơn khốn khó, sau khi Trịnh Xuân Thanh trốn đi. Trong cho bắt ngay một tay chân thân tín của Thăng là Vũ Đức Thuận cùng vài người nữa ở PVC. Dư luận dấy lên lúc đó rằng từ Vũ Đức Thuận, Trọng sẽ khai thác đánh tới Đinh La Thăng. Rút cục bắt Thuận và một số người liên quan, người ta chẳng thấy Đinh La Thăng lo lắng tí nào. Trái lại Thăng còn nghênh gang, ngạo nghễ đi lại. Báo chi ngay sau tin bắt Thuận là đưa tin thành uỷ HCM xin Thuận về cơ quan này. Ngay lập tức tin này bị gỡ bỏ.

Đã gần 3 tháng từ khi bắt Vũ Đức Thuận, các đối tượng trong nhóm Thuận không hề khai báo hay xác nhận gì. Vụ án này đang trở nên bế tắc bởi bộ công an Việt Nam vốn thường bất chấp pháp luật, nhưng đến vụ án này họ lại dở chứng tôn trọng quyền con người, chấp nhận viẹc bị can từ chối khai báo.

Không bắt được Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đình Duy. Không khiến cho Vũ Huy Hoàng bị khép vào tội hình sự, không quy được trách nhiệm lên đầu Đinh La Thăng. Đến những nhân vật nhãi nhép như Vũ Đức Thuận và mấy đứa tiểu yêu cùng vụ, chúng cũng coi thường không thèm khai báo, nhận tội gì. Cả công cuộc chống tham nhũng, lợi ích nhóm của Trọng bỗng thành đầu voi, đuôi chuột mà đến giờ Trọng chỉ còn cách lảng tránh không nhắc đến.

Cây bút Huy Đức mới đợt đầu hoà nhịp với phát pháo hiệu của tổng bí Trọng, phối hợp nã những bài viết vào Đinh La Thăng như trái phá, bỗng giờ Huy Đức im bặt. Có lẽ Huy Đức đánh hơi thấy không những chẳng được hạ được Thăng mà còn chuốc hoạ vào thân, Huy Đức đã tỉnh ra rằng Nguyễn Phú Trọng không mạnh như mình nghĩ, nên Huy Đức lặng lẽ rút lui. Đánh giá được phe nào thắng, phe nào thua là một trong những sở trường của nhà báo Huy Đức vốn có nhiều quan hệ phe cánh dây dưa.

Những thất bại trong chiến dịch vừa qua của Nguyễn Phú Trọng tựu chung ở yếu tố công an. Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã đọc được đòn phép mượn cuộc thanh trừng tham nhũng để thâu tóm quyền lực của Trọng. Ông Quang đã không tiếp tay cho Trọng thực hiện âm mưu nham hiểm mượn gió bẻ mặng, diệt tham nhũng để thâu quyền lực. Chính vì thế chiến dịch của Trọng trở nên thảm bại một cách ê chề.

Bây giờ thì trong con mắt các uỷ viên trung ương đảng, Trọng là kẻ bất tài, giáo điều và bảo thủ. Không có khả năng làm được việc gì, nếu ông ta cứ ngồi yên phán dăm ba câu giáo điều bùng nhùng cái mớ lý luận Mác Lê, thì may ra họ còn để ông ta ngồi yên.

Nhưng vấn đề Trọng có chấp nhận mình bị mất uy tín nhục nhã thế không, hay Trọng còn sử dụng được phần nào quân uỷ trung ương, ban tuyên giáo trung ương, một số địa bàn như Hà Tĩnh , Thanh Hoá...để tạo nên được một chiến khác dành lại uy thế cho mình.

Trọng đang củng cố lực lượng trong tay như gia tộc Nguyễn Thanh Bình ở Hà Tĩnh, Bình đương thường trực ban tổ chức trung ương và phe phái từ tổng cục chính trị như Ngô Xuân Lịch, Lương Cường..và một số gia tộc và băng đảng khác.

Trần Đại Quang cũng đã dành được sự ủng hộ của gia tộc Nguyễn Văn Chi và một số đại gia gộc lớn, thêm ảnh hưởng ở Bộ Công An và một phần nào đó từ phía nhóm Đinh La Thăng.

Cuộc chiến sẽ trở nên hấp dẫn trong những ngày tháng tới.

Mời xem Video: Tin động Trời: Đổi tiền chỉ là cớ để khởi đầu cho chiến dịch tịch thu vàng trong dân


Trong lúc này thì gia tộc Nguyễn Tấn Dũng bình chân như vại, có vẻ gia tộc này an phận không muốn tham gia cùng với phe Quang hay Trọng. Ở gia tộc Nguyễn Tấn Dũng , các câụ con trai nhà này có vẻ bàng quan hơn thế sự và bằng lòng vị trí của mình hơn các thanh niên gia tộc khác. Có thể do những năm tháng cuối nhiệm kỳ của Nguyễn Tấn Dũng quá nhiều sóng gió, nên gia tộc này bằng lòng với sự bình yên đang có.

Mới đây Nguyễn Xuân Phúc giáng thêm một đòn đe doạ Nguyễn Phú Trọng, đó là Phúc cảnh cáo biếu xén, quà cáp trong dịp Tết. Vì đặc thù Tổng Bí Thư không liên quan trực tiếp đến các dự án kinh tế, nguồn thu của Nguyễn Phú Trọng đáng kể nhất là trong những dịp lễ tết, cưới xin, ma chay. Qua mỗi dịp lễ tết như vậy, Trọng vừa nguồn thu lớn vừa có thu nạp thêm vây cánh. Nếu như Nguyễn Xuân Phúc thực hiện triệt để tuyên bố cấm biêú xén dịp Tết, đó sẽ là đòn khá nặng giáng vào Trọng.

Năm 2016 mở đầu đến với Trọng rạng rỡ bao nhiêu, thì cuối năm lại mang cho Trọng nhiều vận hạn bấy nhiêu.

Người Buôn Gió
(Blog Người Buôn Gió)

Friday, December 2, 2016

Âm tào địa phủ có một bức câu đối, nhất định bạn phải đọc một lần0

Dưới âm tào địa phủ có một câu đối, ý nghĩa rất sâu xa, là lời nhắc nhở đối với con người thế gian. Và từ lâu, Thần minh từ bi vốn đã triển hiển câu đối ấy cho con người được đọc. Vậy nên, mỗi chúng ta trong đời ít nhất hãy đọc nó một lần để tự răn mình.

tâm linh, chu bách lư, câu đối, Bài chọn lọc, âm tào địa phủ,
Âm tào địa phủ có một bức câu đối, nhất định bạn phải đọc một lần. (Ảnh: Internet)
Âm tào địa phủ có một bức câu đối:
Vế trên là: “Dương gian tam thế, thương thiên hại lí đều do người”.
Vế dưới là: “Âm tào địa phủ, từ xưa đến nay không buông tha ai”.
Bên cạnh là: “Ngươi đã tới”.
Người xưa dạy rằng: “Tích thiện chi gia, tất hữu dư khánh; tích bất thiện chi gia, tất hữu dư ương”. Ý rằng, nhà tích chứa điều thiện ắt sẽ có niềm vui; nhà tích chứa điều bất thiện ắt sẽ gặp tai ươngNgười xưa rất tin nhân quả, đối với thiên địa thần minh trong lòng đều vô cùng kính sợ, luôn tin rằng làm việc thiện ác đều có báo ứng kèm theo. Nhưng mà có người quan sát thì cho rằng, người này làm việc thiện sao vẫn gặp chuyện không may, người kia làm việc ác mà sao vẫn không gặp họa. Bởi vậy mà sinh lòng nghi hoặc, cho rằng thiện ác báo ứng là không đúng.
Đây là bởi vì họ không biết, báo ứng giống như hình với bóng, là chuyện tất nhiên, chỉ là đến sớm đến muộn mà thôi. Bình thường đến sớm thì có thể còn nhẹ, càng trì hoãn thì càng nặng thêm, hết thảy đều đã được Thiên lý an bài trong đó. Người nếu như có thể hiểu rõ lý lẽ nhân quả, đem hai chữ báo ứng liên tục tự vấn mình, từ đó chọn thiện mà theo, dĩ nhiên sẽ tránh được ác báo, đắc được quả thiện.
Chu Bách Lư (1627 – 1698), tự Trí Nhất, hiệu Bách Lư, sống cuối đời nhà Minh đầu nhà Thanh. Ông là một nhà lý học (phái triết học duy tâm thời nhà Tống và nhà Minh), một nhà giáo nổi tiếng. Cả đời ông giảng điều thiện, phẩm chất đoan chính, cả cuộc đời không gạt một người, không dối một câu. Mọi người đều khâm phục tôn kính nhân phẩm của ông, thần minh nhìn thấy thái độ làm người chính trực của ông, có mấy lần mời xuống Âm ty làm quan tra khảo.
tâm linh, chu bách lư, câu đối, Bài chọn lọc, âm tào địa phủ,
Chu Bách Lư luôn giảng điều thiện, phẩm chất đoan chính, cả cuộc đời không gạt một người, không dối một câu. (Ảnh: Internet)
Một lần, Chu Bách Lư đang mơ màng ngủ, bỗng thấy có rất nhiều người tới đón ông đi. Đi tới một nha môn rộng lớn, nhìn lại bản thân mình, thấy đã mặc áo quan bào phục tự bao giờ, rồi liền thăng tọa. Lúc này nhìn thấy linh hồn của một người đi vào, hóa ra là một vị ở cùng quê nhà. Ông biết hắn vốn từng tôn thờ Thần Phật, đã lễ tụng qua kinh văn, nhưng mà sau đó lại bỏ thiện theo ác, tạo nghiệp rất nhiều, lại không có việc thiện tu bổ vào, theo luật của âm gian nhất định phải chuyển sinh sang kiếp khác, đầu thai làm súc vật.
Chu Bách Lư thấy vậy, không đành lòng, bèn hỏi: “Ngươi từng học kinh Phật, còn nhớ gì không?”. Ý là muốn hắn ta nhớ được, chút bản tính vẫn còn, có thể phần nào mà vãn hồi.
Người nọ đáp: “Tất cả đều không còn nhớ rõ”. Rồi Bách Lư viết lên tay một chữ “Phật” đưa cho hắn xem, nói: “Ngươi còn nhớ chữ này không?”. Người kia đáp: “Không nhớ nữa”. Lại nói: “Ngươi từng chăm chỉ tụng kinh, lẽ nào lại quên?”. Người kia đáp: “Không nhớ”.
Chu Bách Lư đành phải sai người đem bộ da chó choàng lên người hắn, chỉ thấy hắn lăn một vòng, đã biến thành hình con chó, rung đùi đắc ý mà đi. Chu Bách Lư sau khi tỉnh dậy, cảm thấy rất buồn lòng.
Trời vừa sáng, ông bèn đi đến nhà người kia hỏi thăm, quay về nói: “Quả nhiên giữa đêm qua, anh ta bị bệnh mà chết”, rồi cảm thán không thôi. Chu Bách Lư vốn không muốn kể chuyện này, nhưng nay đem kể lại với mọi người, mong mọi người lấy đó làm gương, tin tưởng vào quả báo luân hồi.
Lại một buổi sáng sớm, Chu Bách Lư cảm thấy xót thương cho một người nọ, vốn cũng là người ông quen biết. Học trò của ông hỏi: “Vị này hiện tại đang làm quan ở nơi đó, nghe nói địa phương anh ta gặp năm mất mùa, anh ta đã tham gia cứu đói, hơn nữa buôn bán càng thêm giàu có, đúng là gặp thời gặp vận. Ngài vì sao còn nói anh ta đáng thương?”. Chú Bách Lư nói: “Chính là vì chuyện này, không lâu nữa sẽ có họa diệt môn”.
Người học trò hỏi: “Vì sao đến nông nỗi này?”.
Chu Bách Lư nói:
“Dân chúng gặp nạn, sống lang thang khốn khổ. Triều đình lệnh phát gạo cứu tế, nếu quan nha thành thật thừa hành, một hộ được lĩnh 2 đấu gạo, nếu kéo dài 3 đến 5 ngày, cũng không đến nỗi chết đói.
Nay anh ta vốn giấu diếm tham tâm, chỉ lo cái thân mình, nên cấp 2 đấu gạo thì bớt lại một vốc; cấp hai tạ thóc thì bớt lại 5 đấu; hơn nữa còn bố trí bày bán, bức bách nhà giàu quyên gạo quyên tiền, khi bán thì hạn định một người 1 bát, đến muộn thì không được mua. Có người không chịu được đói, thật khiến người chết vô số. Quan phủ thì thờ ơ, chỉ mong người chết nhiều, thì càng thừa nhiều gạo, kiếm được mấy vạn bạc. Tội nghiệp này lẽ nào không nặng sao?
Hôm qua ta mộng thấy trình lên một tập hồ sơ vụ án, minh quan gọi ta phán quyết định, thượng tấu thiên tào. Ta xem qua, thì tình tiết vụ án chính là trộm gạo cứu trợ của viên quan kia. Tội nặng hay nhẹ, là lấy việc hắn trộm nhiều hay ít mà quyết định. Nhẹ thì chết đau đớn, nặng thì diệt môn, giáng xuống địa ngục, chuyển sang kiếp khác làm trâu làm ngựa, làm heo làm chó. Nay tội này là rất nặng, kể cả người thân cận phụ tá, tội cũng không được miễn. Không lâu nữa sẽ phải đền tội, khiến ta không khỏi thở dài.
Địa phủ có một bức câu đối, vế trên là ‘Dương gian tam thế, thương thiên hại lý giai do nhĩ’ (Dương gian tam thế, thương thiên hại lí đều do người), vế dưới là ‘Âm tào địa phủ, cổ vãng kim lai phóng quá thùy’ (Âm tào địa phủ, từ xưa đến nay không buông tha ai), bên cạnh là chữ ‘Ngươi đã tới’.
Toàn bộ báo ứng dưới địa ngục là do con người gây nên, người tốt số tất theo Thiên lý mà hành, càng không dám làm tổn hại Thiên lý. Các ngươi từ nay về sau nếu có ra làm quan, hãy nhớ đều phải yêu dân như con, chớ lấy việc công làm việc tư”.
Quả nhiên chưa đầy một tháng sau, nghe nói rằng, gia đình người quan lại kia bị nhiễm bệnh dịch, cả nhà bốn, năm khẩu, chưa được mấy ngày, lần lượt đều qua đời. Người học trò kia vô cùng cảm thán bởi lời của Chu Bách Lư nói quả không sai lệch chút nào…
Thiện ác có báo là chân lý. Con người ngày nay lại không tin, hơn nữa còn phá hoại tín ngưỡng truyền thống, càng không trân quý sinh mệnh, cổ xúy vô thần, vô Phật, vô Đạo… Vậy nên mới khiến tai họa giáng xuống càng nhiều, Thiên lý không dung.
Vậy nên, đạo đức và lương tri quay về với Thiên lý, thì mỗi người chúng ta cũng như toàn xã hội mới có một tương lai tốt đẹp. Đây mới là lựa chọn sáng suốt nhất của con người.
Bảo An, dịch từ NTDTV

Thursday, December 1, 2016



Người Đàn Bà Trên Tỉnh Lộ 7
Viết cho những khốn khổ những điêu linh của đất nước tôi và dân tộc tôi
Tôi gấp quyển sách đang đọc dở dang, đưa tay chùi vội những giọt nước mắt vừa lăn dài xuống má.
Quyển sách đó có tựa đề thật đơn giản “Những người tù cuối cùng” của tác giả Phạm Gia Đại và chính anh cũng là một trong hai mươi người tù cuối cùng được thả ra sau hơn mười bảy năm bị giam cầm, tù đày trong lao tù Cộng sản. Anh và các bạn đã là nhân chứng sống của lịch sử. Những giòng chữ đó có hấp lực thật lạ lùng, càng đọc càng như bị kéo ngược về dĩ vãng – một dĩ vãng đau buồn và uất hận mà tôi đã cố chôn vùi thật sâu trong tận cùng của ký ức…

Sau biến cố tang thương của tháng 3 năm 1975 rút khỏi Ban Mê Thuột – là những đổ vỡ-những mất mát-những chia lìa-những đọa đày-những uất hận của tập thể Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa của một quân đội hùng mạnh của những người con đã sống chết cho lý tưởng Tự Do và sự phồn vinh của dân tộc. Ba mươi sáu năm qua biết bao thăng trầm – nhưng mỗi lần nhớ về, lại là những lần nhói buốt, nó như vết thương lòng không thể nào lành. Tôi thầm cám ơn tác giả của quyển sách đó đã là động lực để tôi ngồi xuống ghi lại những hình ảnh mà tôi đã chứng kiến của buổi chiều hôm ấy…

Trong cái lũ lượt của đoàn người di tản từ Pleiku và Kontum qua con đường tỉnh lộ 7. Con đường này bỗng nhiên ồn ào, náo nhiệt trong hỗn loạn, rồi tiếng gọi nhau vang dội cả một góc rừng. Tiếng khóc than, tiếng xe, tiếng súng nổ rền vang, hệt như đàn ong vỡ tổ, người chạy ngược kẻ chạy xuôi, tìm kiếm người thân bị thất lạc, đồ đạc vất bừa bãi, những chiếc xe hư bỏ lại trên đường ngổn ngang. Tôi và Hùng người em trai nhỏ, cũng tất bật trong đoàn người gian truân đó, bây giờ chỉ còn hai chị em, ba mẹ và các em còn kẹt lại Ban Mê Thuột, mấy bữa nay tôi đã chạy đôn chạy đáo để dò la tin tức gia đình, nhưng biết hỏi ai bây giờ, bởi chẳng ai biết rõ điều gì đã xảy ra.

Trong tâm trạng rối bời đó, tôi chỉ còn nhớ một điều là khi đến lớp, điều làm tôi ngạc nhiên là sĩ số các em học sinh đến trường chỉ còn một nửa, tôi đang tìm câu trả lời thì có một em học sinh đến gần bên tôi nhỏ nhẹ lên tiếng hỏi: ” Thưa cô, ba mẹ em muốn biết là cô có muốn chạy loạn cùng xe với gia đinh em không?”. Chạy loạn!!! Tôi nghe tiếng chạy loạn mà tim nhói đau, có nghĩa là tôi phải rời bỏ nơi chốn này, xa trường, xa học trò thân yêu của tôi, mà đi đâu kia chứ? Nhìn đứa học trò ngoan mà tôi thương nhất lớp chưa biết phải trả lời ra sao?

Tôi mới ra trường được vài tháng, nhận nhiệm sở ở đây, ngôi trường nằm trên ngọn đồi thoai thoải trông thật dễ thương, tuy mới về nhưng tôi được học sinh, phụ huynh học sinh và các đồng nghiệp thương mến chắc tại cái nhỏ nhoi, yếu đuối của tôi trong làn sương mù và cái se lạnh của PLEIKU chăng? Tôi nghĩ thế.
“Thưa cô, cô quyết định như thế nào ạ?”, tiếng nhỏ nhẹ của người học trò lại cất lên, cắt ngang giòng suy tư của tôi, tôi lặng lẽ gật đầu. Thế là mọi chuyện cứ tuần tự đi qua như đã được sắp xếp tự bao giờ để giờ này đây tôi cũng có mặt trong đoàn người di tản. Khi chiếc xe bị kẹt cứng, không thể nhích thêm một chút xíu nào, tôi nhảy xuống xe để được thoải mái một lát và đi lần về phía trước, bỗng nghe một giọng ru con lanh lảnh vừa ru, vừa khóc nghe thật não lòng!!…

“Ví dầu cầu ván đóng đinh, cầu tre lắc lẻo, gập ghềnh khó đi. Khó đi mẹ dắt con đi, con đi trường học, mẹ đi trường đời”.

Tôi lần theo tiếng ru hời đó, đến dưới gốc cây to thì thấy một người đàn bà, đầu tóc rối bù, quần áo xốc xếch, ôm chặt đứa con trong lòng mà ru, tò mò bước đến gần để hỏi thăm, chỉ vừa kịp nhìn thấy đứa bé có nước da xám sậm, tôi như muốn ngã quỵ xuống, không biết đứa bé đã chết tự bao giờ, vậy mà người mẹ vẫn cất tiếng ru não ruột để ôm ấp, để vỗ về con mình. Tôi kêu thất thanh “Xin giúp chị ấy, con chị đã chết rồi!”

Thấy tôi la lớn tiếng, mấy người đang ở gần đấy bèn chạy lại, nhưng không thể nào lấy được đứa bé ra khỏi vòng tay, chị cứ ghì chặt đứa con vào lòng, đứa bé như một bảo vật, một gia tài cuối cùng của chị, vừa khóc vừa ru “Con đi trường học, mẹ đi trường đời”.

“Chị đã thi đậu trường đời rồi đó chị”, tôi thầm nhủ như thế định mệnh oan nghiệt đã cướp đi người con yêu dấu của chị, chị cứ thế mà than van, “Con ơi! con bú đi con…” Tôi đưa tay bịt tai lại để không còn nghe giọng ru hời thống thiết của một người mẹ vừa mất đi đứa con nhỏ thân yêu.

Tôi không thể chịu đựng thêm nữa, bèn quỳ gối, trước khoảng đất trống gần đó mà lạy mười phương tám hướng vừa khóc, vừa van vái. Xin tha cho dân tộc con, cho đất nước con… Tôi úp mặt vào đôi bàn tay nhỏ bé kêu lên “Chúa ơi!”…

Bỗng một bàn tay, đặt lên vai tôi “Chị ơi, chạy mau đi, không kip nữa đâu.”, tiếng người em trai hối thúc. Tôi vội vàng đứng lên như người vừa hoàn hồn, tôi chạy như bay để lại sau lưng người đàn bà đang ôm ghì xác đứa con đã chết với tiếng ru hời bi thảm…

Ba mươi sáu năm trôi qua, chẳng biết người đàn bà với tiếng hát ru hời ấy về đâu???


Hoàng Thị Cỏ May
 
   Giới Thiệu Sách