Friday, January 23, 2015

KHI NGƯỜI DÂN KHÔNG CÒN TIN TƯỞNG VÀO LUẬT PHÁP .
(Bài nay tôi viết để trả lời 1 bạn trẻ , nay đăng lại sau khi đọc tin http://baosinhvien.info/cliip-thanh-nien-trom-ga-bi-lot-tran-te-nuoc-giua-tiet-troi-lanh-gia.html  -- Tài) .
===
Chào cháu Trần Kẽm ,
A . Cháu nói 'ngư dân giết nhau vì mấy con ngao', đây là một vấn đề về tâm lý .
1/ Dân đi biển sợ tàu cá TQ là đúng : vì trong TIỀM THỨC , ngư dân luôn nghĩ rằng , PHẢI SỢ TÀU TQ vì gặp bọn này thì họ 'chỉ có chết . . .' mà thôi , trong khi đó CQ lại ko bảo vệ họ .
2/Còn đối với ngư dân (đồng bào của mình) , thì họ lại không có cái tiềm thức đó : thành ra , khi tài sản bị xâm phạm , họ liền hành xử theo BẢN NĂNG .
3/ Và một điều rất quan trọng BAO TRÙM lên việc này là do DÂN KHÔNG CÒN TIN TƯỞNG VÀO LUẬT PHÁP . Theo báo thì ,
'ông Phụng, Chủ tịch xã Hải Châu cho biết, trận "thủy chiến" bắt nguồn từ việc tranh chấp bãi triều nuôi và khai thác ngao trên sông Yên giữa dân thuộc 2 xã. Còn dân cho hay vài ngày trước khi xảy ra vụ này , một nhóm người đã lẻn vào khu vực nuôi ngao của dân Nam Châu đốt phá một chòi canh.'
Như vậy , xã ĐÃ BIẾT có tranh chấp từ lâu , nhưng lại KHÔNG CÓ động thái nào . Lại nữa , khi một chòi canh bị đốt , dân Nam Châu KHÔNG BÁO cho xã biết .
B . Ở nước Mỹ , nếu 2 người hàng xóm tranh chấp về hàng rào (ngả qua một bên) , hay cây (của nhà này mọc lố qua nhà kia) , v.v... thì 2 bên phải nói chuyện để giải quyết. Nếu ko được thì họ phải nhờ tòa thị chính - giống như UBNDTP , vì ở đây ko có cấp trung gian như phường hay quận – phân xử . Nếu một bên ko chấp nhận quyết định của TP thì họ làm đơn xin xử lại .
Ở đây , hầu như mọi việc lớn nhỏ đều xử lý bằng luật pháp và do tinh thần THƯỢNG TÔN LUẬT PHÁP được giáo dục từ nhỏ nên rất dể giải quyết .
1/Khi chạy xe quá tốc độ , thấy xe CS rượt theo thì họ vội tấp vào lề để nhận giấy phạt : ko năn nỉ hay hối lộ CS , cũng ko sợ CS dùng gậy quất túi bụi vào đầu . Nếu họ ngoan cố bỏ chạy thì tội còn nặng hơn .
2/ Thỉnh thoảng cũng có án mạng vì ghen tuông , dành gái trong quán rượu , v.v... nhưng đó là những phản ứng tự phát của CÁ NHÂN , KHÔNG CÓ CHUẪN BỊ TRƯỚC , v.v... Và đặc biệt là chính quyền hoàn toàn ko biết trước các vụ này .
C . Qua vụ này , xã Hải Châu đã ko giử chức năng THỰC THI LUẬT PHÁP và người dân đã hành xử theo BẢN NĂNG (còn gọi là LUẬT RỪNG) , nghĩa là ko cần đến sự can thiệp của luật pháp .
1/ Mới đây xãy ra CA đánh chết dân tại đồn , cũng vì họ : a/ ko còn tuân theo luật pháp (có điều khoản nào cho phép CA đánh dân ko ?) ; b/ hành xử theo bản năng ; và c/ ko sợ các chế tài sẽ trừng phạt họ nếu họ vi phạm (luật đã có nghiêm trị đúng mức khi CA đánh chết dân ko ?) .
2/ Dân một vài nơi đã đánh chết 'cẩu tặc' vì dân ko tin tưởng nơi luật pháp (nên phải dùng luật rừng) .
Khi tinh thần THƯỢNG TÔN LUẬT PHÁP không được tôn trọng bởi dân và CQ :
a/ Hậu quả tất yếu là THƯỢNG BẤT CHÍNH , HẠ TẤT LOẠN .
b/ Những cái chết như vậy sẽ còn xãy ra .

Saturday, January 3, 2015

LÃNH ĐẠO SÁNG SUỐT THÌ DÂN NHỜ , LÃNH ĐẠO MÙ QUÁNG THÌ DÂN KHỔ !
- Nếu bị ai đó khinh rẻ , ta nên đặt câu hỏi tại sao họ đối xử với ta như vậy ?
Cũng thời là lính đánh thuê (LĐT) và gái điếm (GĐ) :
- Mà một đằng đem lại ngoại tệ về cho đất nước , làm bệ phóng cho PHÉP LẠ KINH TẾ HÀN QUỐC . Số là , trong chiến tranh VN , nước này đã gửi trên 100.000 lính sang VN tham chiến (đc trả lương bằng dollar) để đổi lấy viện trợ KT và QS của Mỹ hầu xây dựng đất nước và bảo vệ Nam Hàn khỏi bị Bắc Hàn nhuộm đỏ .
Với sự hiện diện của hàng chục ngàn lính Mỹ tại Hàn , cần giải sầu và gái điếm Hàn quốc đã đáp ứng nhu cầu này . Việc làm của các cô đã giúp rất nhiều cho nền kinh tế của HQ đến độ CP đã VINH DANH họ , xem việc làm của họ là ÁI QUỐC . . . Đã dẩn tới trên 100 ngàn phụ nữ Hàn theo chồng về Mỹ .
- Và một đằng đem lại TANG THƯƠNG và TÀN PHÁ cho đất nước , mà hậu quả còn KÉO DÀI TỚI HÔM NAY , không sao kể hết : đó là những bộ đội CSVN , họ chỉ là lính đánh thuê của chủ nghĩa CS quốc tế nhằm mục đích nhuộm đỏ Đông Nam Á , đã được đảng gửi vào miền Nam , KPC và Lào ; họ đã hy sinh một cách UỔNG PHÍ khi đã tiêu diệt một xã hội TỐT ĐẸP để lập nên một xã hội mà THAM NHŨNG và LẠM QUYỀN xuất hiện trong mọi lãnh vực của đời sống . . . Một xã hội mà bất công và tệ đoan đầy rẩy . . . Đã khiến các cô gái VN nghèo khổ phải ra nước ngoài bán thân , kể cả các nước cựu CS như Nga - mà chủ chứa có bảo kê của TĐS VN . Trong nước thì GĐ bị CA đánh đập , tra tấn trong các đợt truy quét . . .
- Nếu nói chế độ XHCN ưu việt thì tại sao cùng xuất phát như nhau từ thập niên 1960 , (GDP đầu người của 2 nước khoảng 60 đô/năm) mà Nam Hàn đã thành 1 CƯỜNG QUỐC thứ tư ở Á Châu , trong khi VN với tài nguyên dồi dào lại còn thua các nước ĐNA , trong đó có KPC và Lào .
NH hiện nay là bạn hàng lớn nhứt của TQ và Tập Cận Bình đã nhiều lần sang thăm . . . Trong khi đó , họ Tập coi thường hai nước CS láng giềng . . . Tại sao NH được coi trọng như vậy ? Vì lãnh tụ của họ sáng suốt , dựa vào sự giàu có của các cường quốc để xây dựng đất nước . . . Trong khi các lãnh đạo của VN (HCM , Lê Duẩn và đàn em) đã MÙ QUÁNG , xung phong làm LÍNH ĐÁNH THUÊ cho một chủ nghĩa hoang tưởng - mà thế giới đã vứt bỏ ko thương tiếc vào sọt rác của lịch sử .
- Từng hảnh diện với khẩu hiệu "VN là LƯƠNG TRI của nhân loại" , người VN nay đi tới đâu cũng bị thiên hạ canh chừng , khinh rẻ . . . vì trộm cắp , làm gái , trồng cần sa , buôn lậu , v.v... có sự tiếp tay của các TĐS . Ví dụ : Thái đã "đánh dấu" người VN trong danh sách khách DL đến nước họ . Cháu tôi làm công nhân khách ở Trung Đông đã nói , khi nộp hộ chiếu cho chính quyền địa phương , họ để qua một bên với thái độ khó chịu , trong khi họ nhanh chóng xem xét HC của dân Philippines hay Pakistan hay Indonesia , v.v... Vì các dân này ko "quậy" bằng dân VN ! Như vậy ta biết THẾ GIỚI ÁC CẢM VỚI NGƯỜI VN THẾ NÀO ?
Kết luận : LĐT và GĐ Hàn quốc đã kiến tạo đất nước ; còn LĐT Việt Nam đã đưa đất nước vào tụt hậu , nghèo đói , và xuất khẩu một ĐẠO QUÂN GĐ và trộm cắp ra nước ngoài qua việc trồng cần sa , trộm cắp , buôn lậu , v.v... khiến thế giới khinh rẻ người VN .
ĐCSVN ĐÃ ĐEM LẠI GÌ CHO ĐẤT NƯỚC ? 
- VN là LƯƠNG TRI của nhân loại , Hà Nội là trái tim của cả nước -- khẩu hiệu của ĐCSVN thời chống Mỹ .
- Các lãnh đạo VN chỉ nói giỏi , nói nhiều , mà làm rất ít hay ko làm gì cả -- TT Lý Quang Diệu .
Muốn tiến bộ , con người phải ko ngừng học hỏi , phải cầu toàn . Kẻ nào TỰ MẢN với những gì mình đã có hay đạt đc sẽ bị tụt hậu . Ngoài ra , nếu là người lãnh đạo , cần phải có kiến thức hay tầm nhìn .
Đảng CSVN tự mãn là đã đánh thắng ba đế quốc sừng sỏ nhứt của nhân loại : điều này chẳng giúp gì cho dân VN . 
1/ Đảng CSVN , tuy đánh giặc giỏi , nhưng có bằng quân Mông Cổ xưa kia không ? Lãnh thổ họ chạy dài từ Á châu đến tận Trung Âu . Giờ đây họ chỉ còn làm chủ vùng Ngoại Mông , vùng Nội Mông nay đã là đất của TQ ; dù họ trước đây đã từng làm chủ TQ (đời nhà Minh) . 
2/ ĐCSVN có giỏi bằng Đế quốc La Mã không ? Từng làm chủ Trung và Nam Âu , Bắc Phi , Trung Đông . . . vươn xa tới Việt Nam (khu di tích Óc-Eo) . Tuy đã tàn rụi nhưng họ để lại cho nhân loại một DI SẢN KHỔNG LỒ trên mọi lãnh vực : văn hóa , kiến trúc , luật pháp , chính trị , v.v... Các khái niệm về dân chủ như nghị viện (senate) , hội thảo (forum) , trưng cầu dân ý (referendum) , v.v... đã đc hoàn thiện từ thời La Mã . Chữ quốc ngữ mà ta đang dùng , xuất phát từ tiếng La-tinh , cũng do người La Mã hoàn thiện . 
3/ Vậy đế quốc Cộng sản , bành trướng từ Liên Xô và tỏa đi khắp thế giới , đặc biệt sau đệ nhị TC , để lại di sản gì ? Chỉ là ĐAU THƯƠNG và NƯỚC MẮT , CHIA RẺ và HẬN THÙ , v.v.. Vì ai mà hàng triệu thanh niên của 2 miền Nam Bắc VN đã hy sinh oan uổng ? Lãnh tụ CS nào đã nói "Dù đốt cháy Trường Sơn , cũng quyết tâm giải phóng miền Nam , thống nhứt đất nước" ? Cũng vì chủ nghĩa này mà các lãnh tụ CS đã BÁN ĐỨNG VN cho Trung Quốc . Nếu ko có sự giúp đở hào phóng của TQ , đảng làm sao có thể thắng trận Điện biên Phủ hay "giải phóng" miền Nam ! Các lãnh đạo CS bây giờ đang phải món nợ này hay nói cách khác , VN đang đội "vòng kim cô" của TQ : nếu nghe lời TQ thì ko sao , nếu cứng đầu thì vòng này sẽ xiết bể đầu . 
Ông Hoàng v Hoan , trong quyển "Giọt nước trong biển cả" đã viết : 'trong thời gian chiến tranh , trước khi quyết định điều gì quan trọng , ban lãnh đạo Đảng đều xin ý kiến của TQ' . Điều này vẫn đúng với bây giờ . 
4/ Trong khi đó , Nam Hàn , từng đc CSVN gọi là bọn chư hầu Nam Triều Tiên , đã gửi trên 100.000 quân tham chiến tại VN với điều kiện Mỹ phải TRẢ LƯƠNG cho đạo quân này (bằng dollar) . CP Nam hàn đã làm như vậy để nhờ Mỹ viện trợ kinh tế và quân sự để chống lại Bắc Hàn ngày đêm hăm he chực nuốt sống Nam Hàn . Vì các gái điếm Hàn quốc phục vụ lính Mỹ nên CP Hàn đã vinh danh họ vì đã tạo ra ngoại tệ - rất cần thiết để xây dựng đất nước . Tóm lại người lính hay gái điếm Hàn đều đem lợi ích cho đất nước : đây chính là căn bản để tạo dựng một Hàn Quốc THỊNH VƯỢNG ngày nay , bè bạn năm châu đều kính nể .
Còn ĐCSVN đã đem lại điều gì cho đất nước ngày nay : nếu không là THAM NHŨNG và LẠM QUYỀN của công chức các cấp từ xã/phường tới trung ương ; "các lãnh đạo VN chỉ biết nói nhiều , nói rất giỏi , mà làm rất ít hay ko làm gì cả -- ý kiến của Lý Quang diệu , cố vấn cho các TT Việt nam" , v.v...
(còn tiếp) .

Sunday, December 28, 2014

Chine : un milliard d'habitants, 4 millions de prostituées

Mise à jour le samedi 27 décembre 2014 à 20 h 26 HNE
Le reportage d'Yvan Côté
Descentes dans des salons de massage, comptes Internet de prostituées gelés, la Chine veut ramener les bonnes moeurs dans le pays. Une campagne contre l'industrie du sexe a été lancée il y a quelques mois, mais elle est décriée par plusieurs organismes, qui craignent pour la sécurité des prostituées.

Un texte d'Yvan CôtéTwitterCourriel , correspondant en Chine
Shanghai, Chine. Alors que la nuit tombe et que les enfants répètent leurs gammes à la flûte, à quelques mètres de là, de jeunes Chinoises commencent leur journée.
Vêtements sexy, néons, la plupart d'entre elles viennent de régions éloignées du pays, et la plupart d'entre elles ne recevront qu'un faible pourcentage de ce que leur proxénète demande pour leurs services.
Une vie remplie d'abus et de violence, nous dit Feng - un nom fictif -, une prostituée qui fait le trottoir pour subvenir aux besoins de sa fille.
Selon l'Organisation mondiale de la santé (OMS), entre 4 et 6 millions de femmes vivent de la prostitution en Chine. Un nombre énorme et une industrie sans règles ni lois.
« On me viole régulièrement.C'est la réalité ici, nous sommes des moins que rien et nous ne pouvons pas demander l'aide des policiers. » — Feng (nom fictif), prostituée
Arrestation de jeunes femmes par des policiers chinois.
En Chine, la prostitution est théoriquement illégale. Elle avait même disparu sous le régime de Mao, mais l'industrie a carrément explosé dans les années 80 avec le boom économique. C'est pourquoi le gouvernement organise à l'occasion ce genre de frappes.
Lors d'une descente à Dongguan, 100 policiers ont été déployés pour chaque prostituée. Une image forte pour les chaînes de télévision, mais qui ne fera aucune différence sur le terrain.
Dans un pays où les droits de la personne sont déjà presque inexistants, plusieurs organismes pensent même que les campagnes antiprostitution rendent les femmes encore plus vulnérables aux abus.
Une situation inquiétante, puisqu'elles étaient déjà victimes de persécution de la part de leurs clients et des policiers.
« Plus l'industrie est marginaliséeet plus il est difficile pour nous de venir en aide aux prostituées. Nous craignons vraiment pour leur sécurité. » — Un intervenant
« Je ne sais plus quoi faire », affirme Feng. « Plusieurs de mes amies ont été battues ou même tuées », ajoute-t-elle.
Violence, mais aussi maladies transmises sexuellement. Selon Human Rights Watch, 70000 nouvelles personnes contractent le VIH chaque année en Chine. La campagne de moeurs du gouvernement ne ferait qu'augmenter ce nombre.
La prostitution dans certains pays


Pour agrandir ou voir la carte sur votre appareil mobile, cliquez ici.

Sunday, December 7, 2014


Ouija (2014 film)

This article is about the American film. For other films of the same name, see Ouija (disambiguation).
Ouija is a 2014 American supernatural horror-thriller film directed by Stiles White and co-written by White and Juliet Snowden. The film stars Olivia Cooke, Ana Coto, Daren KagasoffDouglas Smith and Bianca A. Santos.Ouija was released on October 24, 2014. It is the first Hasbro property adaptation produced by Platinum Dunesand Blumhouse Productions, as well as Hasbro's first horror film.

Plot[edit]

The film opens with a young Laine Morris and Debbie Galardi playing with a Ouija board in Laine's room, only to be interrupted by Laine's sister Sarah. The scene then forwards to present day, where Debbie (Shelley Hennig) is playing with the board by herself and is so unnerved by what she experiences that she tries to burn the board and planchette before calling Laine (Olivia Cooke). Concerned, Laine comes over but is sent away by Debbie, who goes upstairs only to find the board on her bed. Her eyes turn white and she hangs herself.
The following day, Laine is with her boyfriend Trevor (Daren Kagasoff) at a diner, where they meet up with their friend Isabelle (Bianca A. Santos). Laine receives a text and goes home, learning of Debbie's death. After the funeral, Laine finds Debbie's Ouija board and decides to gather Sarah, Trevor, Isabelle, and Debbie's boyfriend Pete (Douglas Smith) to hold a seance.
They make contact with someone who is identified as D, who Laine immediately believes is Debbie. Despite this, the group is too frightened to continue playing. A couple nights later, they're drawn back to the board after each person finds the message "hi friend" in various locations. Upon further interaction with the board, the group discovers that the spirit is not Debbie. Laine looks through the planchette and sees a young girl with her mouth stitched closed, who then warns the group to run from her mother. The group heads home, only for a malicious spirit to follow Isabelle and murder her. Pete and Laine research Debbie's house and find that a young girl was placed in a mental institution after killing her mother, who she claims killed her sister, Doris. The two travel to the institution and meet Paulina Zander, who states that their mother killed Doris and sewed her mouth shut because she believed that spirits were trying to communicate through her.
Trevor and Laine head home and unleash the spirits of Doris and Mrs. Zander. Doris overcomes her mother and the group believes that everything has been resolved. Unfortunately, this is not true as Pete is later killed by Doris. Laine confronts Paulina about this, only to realize that Doris and Paulina were the evil ones and that Mrs. Zander was trying to stop them. Laine's grandmother tells them that the only way to stop the ghost is to burn Doris's body and the Ouija board. Trevor is also killed before Sarah manages to locate the corpse. Both Sarah and Laine are attacked by Doris and it is only through the intervention of Debbie's spirit that the girls survive and manage to burn Doris's corpse and the Ouija board, destroying Doris. The two sisters return home, only for Laine to find the planchette waiting for her in her room.

Thursday, November 20, 2014

NGUOI MY DAY TRE MAU GIAO .
http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=62&News=3016&CategoryID=6

Tuesday, November 18, 2014

Cuộc sống của phụ nữ khắp thế giới qua nhà vệ sinh

Nhân ngày Nhà vệ sinh thế giới 19/11, các nhiếp ảnh gia mở buổi triển lãm với hình ảnh cuộc sống của phụ nữ cùng nhà vệ sinh tồi tàn để nâng cao nhận thức cho mọi người.
Theo Liên Hiệp Quốc, 2,5 tỷ người trên thế giới đang sống cùng hệ thống nhà vệ sinh tồi tàn. Nhân dịp ngày Nhà vệ sinh thế giới vào ngày 19/11, các nhiếp ảnh gia đến từ Panos Pictures cùng với ban dự án chương trình Hỗ trợ nước và hệ thống vệ sinh cho các đô thị nghèo (WSUP) đã trưng bày các bức ảnh về phụ nữ và trẻ em với nhà vệ sinh của họ. Họ cho biết, mục đích của buổi triễn lãm là giúp người xem hiểu rõ về điều kiện sống của các công dân đến từ nhiều quốc gia và nâng cao nhận thức về các vấn đề cộng đồng. Ảnh: BBC
Renee, một nghệ sĩ tại Australia, đã rời ngôi nhà cũ ở khu vực ngoại ô đông dân cư của Sydney để tận hưởng một cuộc sống yên tĩnh trong ngôi nhà với những bụi cây bao quanh tại một vùng quê phía bắc của thành phố. Renee đã xây một nhà kho trên 10 mẫu đất với nhà vệ sinh ở bên ngoài. Mặc dù cô không quan tâm đến sự riêng tư khi sử dụng nó nhưng những người láng giềng tỏ ra khó chịu về hành động này. Ảnh: BBC.
Sukurbanu, 65 tuổi, kể rằng khi còn nhỏ, bà đã sống tại khu ổ chuột Rupnagar, ở Dhaka, Bangladesh. Các gia đình tại khu vực này đều xây dựng các bồn cầu treo lơ lửng trên mặt nước ở các ao hồ. Sukurbanu khẳng định bà thường xuyên mắc bệnh do chất lượng bởi sự tồn tại của các nhà vệ sinh như vậy. Mỗi buổi sáng trước khi đi làm, bà cùng ba cô con gái phải đợi rất lâu mới đến lượt sử dụng nhà vệ sinh. Tuy nhiên, bà khẳng định loại hình này đang có xu hướng giảm trong thời gian gần đây. Ảnh: BBC.
Isabela, 33 tuổi, đang sống trong căn hộ áp mái ở Rio de Janeiro, Brazil. Cô sở hữu một bằng MBA về luật môi trường và là một nghệ sĩ. "Nhà vệ sinh sạch khiến tôi cảm thấy thoải mái. Tuy nhiên, tôi biết đằng sau nó là hệ thống cấp thoát nước, sự ô nhiễm hồ và đại dương do các chất thải. Với một cô gái Brazil như tôi, có một vòi hoa sen tốt, một nguồn cung cấp nước sạch, nước nóng  để sử dụng và chỗ ngồi vô cùng thoải mái trên chiếc bồn cầu là điều rất tốt. Tôi biết đó là một đặc ân nhưng cũng là một sự lãng phí không nhỏ", Isabela chia sẻ. Ảnh: BBC. 
Fabiola, một phụ nữ 69 tuổi tại Ecuador, sống tại Cumbaya, nói rằng bà phải sử dụng chung nhà vệ sinh với 20 người khác từ khi bà 7 tuổi đến năm 21 tuổi. Khi đó, bà sống cùng gia đình tại một căn hộ chung cư nhỏ với rất nhiều người hàng xóm. Hiện tại, Fabiola cảm thấy rất tự hào và hạnh phúc khi bà không phải sử dụng chung toilet với bất kỳ ai vì bà đang sở hữu một căn hộ với 5 phòng tắm. Ảnh: BBC.
Meseret, một quản lý nhà hàng tại Addis Ababa, Ethiopia, đang sống cùng hai đứa con, hai em gái và mẹ trong ngôi nhà một phòng ngủ do chính phủ trợ cấp. Chồng bà đã qua đời vì một phần tử quá khích trong cuộc bầu cử năm 2005. Bà cho biết việc chia sẻ nhà vệ sinh với người thân có thể sẽ kéo dài qua nhiều năm. Vì thế bà và gia đình quyết định biến sân bên cạnh ngôi nhà thành toilet để đảm bảo sức khỏe cho từng người. Ảnh: BBC.
Một nhân viên vệ sinh 47 tuổi ở Kumasi, Ghana, tên là Ima đang thuê một căn phòng cùng chồng và 4 đứa con ở độ tuổi từ 14 đến 22. Theo lời kể của các đồng nghiệp, cô là một nhân viên rất tận tâm và sử dụng toàn bộ lương để trả chi phí học cho các con. Ima cho biết ngôi nhà thuê không có nhà vệ sinh nên bà thường sử dụng các nhà vệ sinh công cộng hoặc tại nơi làm việc vào ban ngày. Vào ban đêm, bà dùng các túi bóng để giải quyết nhu cầu. Ảnh: BBC.
"Tôi không có một nhà vệ sinh khép kín. Nhà vệ sinh của tôi là một cái hố trên nền đất và hiện tại nó đã đầy với nguy cơ trở thành một ổ bệnh cho gia đình chúng tôi. Tôi chỉ sử dụng nó vào ban đêm khi tôi thực sự muốn không gian riêng tư. Vào ban ngày, tôi sẽ đi bộ khoảng 15 phút để tới một nhà vệ sinh công cộng", Martine, 27 tuổi, sống gần một con sông ở Cayimithe, Haiti, cho biết. Ảnh: BBC.
Sangita, 35 tuổi, cho biết bà đã chuyển đến thành phố Delhi, Ấn Độ cách đây 10 năm. Trước đó, bà sống trong một ngôi làng và cảm thấy xấu hổ khi bà phải đi vệ sinh trên một cánh đồng. Sangita chia sẻ chính quá khứ là động lực để bà cố gắng sở hữu một nhà vệ sinh riêng ở Delhi. Ảnh: BBC.
"Khi tôi còn nhỏ, tôi cảm thấy rất thoải mái mỗi khi sử dụng phòng tắm ở các nhà vệ công cộng mặc dù nó không sạch sẽ và có nhiều mùi hôi thối. Lý do duy nhất là vì tôi có thể dành nhiều thời gian cho bản thân tại đây", Eiko, 61 tuổi, sống tại Tokyo, Nhật Bản kể lại. Bà cho biết các nhà vệ sinh hiện tại có nhiều phòng giúp mọi người cảm thấy thoải mái thư giãn và phù hợp với từng tâm trạng. Ngoài ra, chúng còn tích hợp nhiều tính năng như nghe nhạc âm thanh vòm, ghế ngồi có máy sưởi. Thậm chí, trong một phòng bên cạnh nhà vệ sinh, Eiko có thể sạc điện thoại, xem TV và sử dụng máy mát xa chân. Ảnh: BBC.
Eunice là một trong những người đồng sáng lập của Học viện trong Kasarani Naivasha ở Kenya. Bà cho biết, trước đây, 250 học sinh sử dụng chung hai nhà vệ sinh. Ngoài ra, các giáo viên cũng cho phép những người thuê nhà thuộc hộ nghèo dùng chúng. Vì thế, Eunice và chồng bà, Paul, đã đầu tư xây dựng các nhà vệ sinh thân thiện với trẻ. Hệ thống vệ sinh với mô hình cửa nhỏ chỉ phù hợp với cơ thể của những học sinh, không cho phép người lớn sử dụng, đã hoạt động hiệu quả. "Nhiều phụ huynh đã ghi tên con mình lên cửa vì những nhà vệ sinh thân thiện này chỉ dành riêng cho con của họ", bà nói. Ảnh: BBC.
Một học sinh trung học 19 tuổi tên là Flora, đang sống ở Chamanculo C, Maputo, Mozambique, với mẹ, chị gái và cháu gái. Cô phải dùng chung nhà vệ sinh với một số gia đình khác gần đó. "Tôi thấy khó chịu mỗi khi tôi dùng nhà vệ sinh. Một vài người đàn ông thỉnh thoảng nhìn trộm tôi qua các lỗ hở. Tôi cảm thấy mất sự riêng tư", Flora cho biết. Ảnh: BBC.
Pana, 49 tuổi, sống ở Buzescu, khẳng định hơn một nửa dân số Romania đang sống ở các vùng nông thôn không có nước sinh hoặc phải sử dụng các nguồn nước thải từ các đô thị. Pana có một chiếc bồn cầu bên trong nhà nhưng chỉ cháu trai của bà mới có quyền sử dụng. Bà thường dùng nhà vệ sinh bên ngoài, ngay cả trong mùa đông. Ảnh: BBC.
Nombini, sống tại Nam Phi, đã chuyển đến Khayeltsha vào năm 2005 và thường phải đi vệ sinh trong các bụi cây trên một con đường chính. "Tôi cảm thấy khủng khiếp mỗi khi nhớ lại quãng thời gian đó", cô cho biết. Hiện tại gia đình của cô, gồm 12 người, đang sử dụng hai nhà vệ sinh. Ảnh: BBC.
Mary là một nhà văn tại thành phố New York, Mỹ. "Tôi sống cùng hai người bạn. Chúng tôi luôn phải sắp xếp thời gian tắm và thay phiên nhau dọn nhà vệ sinh. Tôi từng sống ở Bắc Kinh và phải dùng phòng tắm công cộng vì căn hộ tôi thuê không có nhà vệ sinh riêng. Mặc dù chúng tương đối sạch sẽ nhưng tôi không thích ai đó lấy trộm áo khoác tôi treo trên cửa vào mùa đông", Mary chia sẻ. Ảnh: BBC.
Susan, 46 tuổi, là người sáng lập của một trường cộng đồng cho trẻ em khuyết tật về thể chất và tinh thần tại Zambia. "Ngôi trường làm tôi tự hào và hạnh phúc vì tôi có thể dạy trẻ em khuyết tật để chúng có một tương lai tốt đẹp hơn. Khi tôi 2 tuổi, tôi đã mắc bệnh bại liệt mặc dù tôi đang sống ở thành phố Lusaka với điều kiện vật chất khá tốt. Sử dụng chung nhà vệ sinh là một thách thức lớn, đặc biệt vào mùa mưa, vì tôi phải sử dụng đôi tay để bò ra nhà vệ sinh. Ảnh:BBC.
Theo Zing News