Saturday, May 18, 2013

Các bác ơi ,
Chúng ta phải tập sống trong một đất nước dân chũ , nghĩa là mọi người được nói lên quan điễm cũa mình trong sự LỊCH SỰ VÀ TÔN TRỌNG LẪN NHAU . Trong còm trên , đoạn từ link (phần chữ có gạch dưới) đến gần hết bài là cũa còm sĩ tên Chan . Chĩ có nhận xét NHÕ ở cuối còm là cũa tôi .
Thế mà một bác đã phê tôi " bị man man ! Mà bày đặt nhận xét người khác về vùng miền nữa chứ , hắn cũng người miền Bắc chứ bộ , hắn viết chĩ kìa chứ không phải chỉ " . Lại nữa , một bác đã phê tôi là "Nói không thể ngửi được ! Đéo bít mình là ai !!!" .
Hai bác cho rằng tôi đang binh vực cho chế độ TƯ BÃN DÃY CHẾT ! Thế TẠI SAO rất nhiều ông lãnh đạo cũa VN hiện nay , có con/cháu đi học hay dâu/rễ ở các nước này , như ở Thụy sĩ (con gái TT Dũng) , ỡ Anh (con trai út cũa TT Dũng) , ỡ Mỹ (con trai và rễ cũa TT Dũng , cháu cũa cựu CT Lê đức Anh , ...) ? Và còn nhiều con cháu các cụ cũng như vậy.
Đặc biệt , bà Doan , PCT nước với câu nói nỗi tiếng "CNXH tốt đẹp gấp ngàn lần CNTB" thì " . . .từ 1981 đến 1992 . . . sau đó sang PHÁP học và làm luận án tiến sĩ quãn trị kinh doanh tại Trường Quản lý Kinh doanh châu Âu. . . " (theo wikipedia) . Ông N.T.Nhân , vừa vào BCT cũng từng học ở ĐH Harvard Mỹ .
CNTB đang dãy chết nhưng TẠI SAO nó là niềm ước mơ cũa nhiều người trẽ ở VN : đó là được 1 suất du học , được lấy vợ hay chồng ở các nước này , . . . ? Còn đối với các đãng viên trung và cao cấp thì là nơi mà họ chuyễn ngân , bõ tiền đầu tư , mua nhà , . . . đễ một mai có thay đỗi chế độ thì con cháu họ (hay cã chính họ) có chỗ dung thân .
Cũa cãi cũa các vị này đều chuyễn thành đô-la , hay đồng euro . Cũng vì , vừa có QUYỀN LỰC KHÔNG HẠN CHẾ trong tay , vừa mê say những tờ giấy bạc này , các vị này đã làm cho nền kinh tế VN điêu đứng với hàng triệu người thất nghiệp với những chính sách làm lợi cho các NHÓM LỢI ÍCH , mà báo Anh gọi là TƯ BÃN THÂN HỮU (theo tintuchangngayonline) .
Chĩ tội cho người dân đen KHÔNG CÓ quyền hành gì trong tay ! Riêng những người công nhân viên chức cấp thấp , nếu có MỘT CHÚT quyền hành trong tay cũng phãi TỰ CỨU LẤY MÌNH , đễ có thễ tồn tại trong lúc cuộc sống giá cã ngày càng gia tăng . Thày giáo thì bắt học thêm : tôi có 1 đứa cháu kêu bằng bác nói rằng "dù cho cháu học giõi , cháu vẫn phãi đi học thêm , nếu ko thì thày giáo đì . Mỗi tuần cháu học thêm Toán , Văn và Anh ngữ , có khi vào ngày thứ 7 hay CN" . Còn bịnh nhân phãi dúi tiền cho y tá , BS đễ được vào BV , điều trị bỡi BS giõi ... Nói tóm , gần như ở mọi nghành nghề trong xã hội , người dân đen phải hối lộ , mà người ta gọi là THŨ TỤC ĐẦU TIÊN .
Còn vào tù , thì người dân phải có thăm nuôi hàng tháng ; phãi nhờ người nhà lo lót CA đễ được đối xử tử tế . . .
Có thễ hai bác không gặp những hoàn cãnh như trên nhưng bạn bè , bà con cũa hai bác đã phãi HỐI LỘ ĐỄ CHO ĐƯỢC VIỆC !
Xin dừng bút ở đây , bởi vì CHUYỆN DÀI XHCN này nói hoài không hết !

Sunday, June 24, 2012

Những phát hiện từ sách Khải Huyền của Thánh Kinh
Tác giả: Lâm Phong

[Chanhkien.org] Sách Khải Huyền từ Kinh Tân Ước là một bộ sách tiên tri nổi tiếng. Tác giả Thánh John là một trong mười hai đồ đệ của Chúa Jesus. Tác giả đã dùng những hiển tượng để mô tả nhiều điều dị thường mà ông thấy sẽ xảy ra trong tương lai. Bởi những biểu tượng này, người đời sau thường cảm thấy khó hiểu, thậm chí không thể hiểu nổi. Tác giả là người tu luyện. Thực ra ông có công năng túc mệnh thông, và ông chân thực ghi lại những cảnh tượng sẽ xảy ra trong tương lai mà ông thấy ở tầng của mình. Ông dùng những biểu tượng và gợi ý tinh tế để biểu đạt tác dụng cảnh tỉnh con người thế gian. Đương nhiên tác giả hoàn toàn không thể biết được vũ trụ về sau sẽ trải qua Chính Pháp. Vì vậy mà sách Khải Huyền có giới hạn của nó. Nhưng nhiều cảnh tượng được mô tả trong quyển sách là những mô tả đích thực về những sự việc đang xảy ra khắp Trung Quốc Đại Lục ngày hôm nay. Sau đây là một số khám phá sơ bộ ở trong sách. Nó là kiến giải cá nhân của tôi và được viết với hi vọng nó sẽ truyền cảm hứng cho nhiều nghiên cứu và thảo luận sâu hơn nữa.
1. Rồng đỏ, kẻ thù của Chúa, và bốn mươi hai tháng
Chương 12 của Sách Khải Huyền mô tả một con rồng đỏ hung dữ và bạo tàn. Con rồng đỏ và tùy tùng của nó tiến hành một trận chiến với chư Thần ở thiên thượng và cuối cùng bị chém chết và quẳng xuống mặt đất. “Và con rồng bị trục xuất, con quỷ và Sa-tăng đó đã mê hoặc toàn nhân loại.” (Khải Huyền. 12:9) Nó làm tôi liên tưởng đến những người thành lập đảng, những người mà trong sách cộng sản của họ công khai ám chỉ đảng cộng sản như một bóng ma đang ám ảnh Châu Âu. Quân đội Xô Viết khi trước gọi mình là “Hồng Quân.” Quân đội của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) được gọi là “Xích Phỉ.” Rõ ràng con “rồng đỏ” ấy nhất định ám chỉ đến Đảng Cộng sản. Trong một bài tiên tri nổi tiếng của Trung Quốc “Mai Hoa Thi,” có nhắc đến “hỏa long.” Khi diễn giải ba khổ cuối của “Mai Hoa Thi”, Sư phụ Lý nói, “Từ không gian thấp nhất ở Thiên thượng mà nhìn thì Đảng Cộng sản Trung Quốc có hình dáng là một con ác long màu đỏ.” Chương 12 của sách Khải Huyền mô tả con “rồng đỏ” ấy bị chém và ném xuống đất như thế nào. Nó biết rằng ngày tháng của nó không còn nhiều và gắng vẫy vùng tuyệt vọng lần cuối cùng. Tôi lý giải rằng thiên thượng và địa thượng là bất đồng không gian và do đó có sự bất đồng thời gian. Nhưng không cần biết nó ở đâu, nó rơi xuống với hơi thở cuối cùng và cố vùng vẫy tuyệt vọng.
Chương 13 của Sách Khải Huyền miêu tả một con yêu quái sẽ “từ dưới biển đi lên một con thú có mười sừng bảy đầu, trên những sừng có mười cái mão triều thiên, và trên những đầu có danh hiệu sự phạm thượng.” (Khải Huyền 13:1) “Con rồng đã lấy sức mạnh, ngôi vị, và quyền lực lớn được ban cho nó.” (Khải Huyền. 13:2). “Nó được ban cho cái miệng nói những lời kiêu ngạo phạm thượng; và nó lại được quyền tại vị trong bốn mươi hai tháng.
Vậy, nó mở miệng ra nói những lời phạm đến Đức Chúa Trời, phạm đến danh Ngài, đền tạm Ngài cùng những đấng ở trên trời. Nó lại được phép giao chiến cùng các thánh đồ và được thắng. Nó cũng được quyền trị mọi chi phái, mọi dân tộc, mọi tiếng và mọi nước.” (Khải Huyền 13:5-7). Nó tiếp tục nói rằng con thú này có số 666. Đây là con số đại biểu cho một cá nhân. Nó làm tôi liên tưởng đến Giang Trạch Dân, chủ nguyên thần của y là một con cóc và phó nguyên thần là một con cá sấu. Y bắt đầu thăng tiến ở Thượng Hải và từ đó trở thành người đứng đầu Trung Quốc với quyền lực tuyệt đối trên Đảng Cộng sản, chính phủ và quân đội. Vì vậy khi sách Khải Huyền mô tả con yêu quái sẽ “ở dưới biển lên,” đó là phép ẩn dụ cho việc Giang đã leo lên Thượng Hải như thế nào (tên thành phố “Thượng Hải” bao gồm hai chữ Hán. Chữ thứ nhất (‘Thượng’) nghĩa là “dâng lên” hay “đi lên” và chữ thứ hai (‘Hải’) nghĩa là “biển.” Con quái thú này chính thức bắt đầu công kích phỉ báng chư Thần vào tháng 7 năm 1999 khi y thao túng tất cả các phương tiện thông tin đại chúng khắp Trung Quốc để công kích Đại Pháp của vũ trụ, khí thế phô thiên cái địa. Vào lúc đầu, đại đa số phương tiện truyền thông từ các nước trên thế giới sao chép và đăng tải về các cuộc công kích vu hãm của tập đoàn chính trị lưu manh này. Con quái thú thậm chí tự mình phân phát cho lãnh đạo các quốc gia toàn thế giới những quyển sách nhỏ chứa đựng những lời lừa dối phạm thượng chống lại thánh thần. Các quốc gia cộng sản gọi cửa truyền thông mà họ điều khiển là “miệng lưỡi”. Tiếng tăm nói “những lời kiêu ngạo phạm thượng” của Giang được thiết lập trên vũ đài quốc tế. Nó nói tiếng Anh với Thủ tướng Nhật, trích dẫn một vài dòng từ Bản Tuyên ngôn Độc lập với một vài thành viên Quốc hội Hoa Kỳ, nói một thứ tiếng Tây Ban Nha mà không ai có thể hiểu được ở Nam Mỹ, nói tiếng Nga ở quanh vùng biển Ban-tích, và dùng tiếng Quảng Đông để miệt thị các nhà báo Hồng Kông. Hắn ta nói mà không biết tự xấu hổ. Do đó cái miệng nói “những lời kiêu ngạo phạm thượng” này rõ ràng ám chỉ đến Giang. “Bốn mươi hai tháng” được nhắc đến vài lần trong sách Khải Huyền. “Họ sẽ chà đạp thần thánh đủ bốn mươi hai tháng.” Tôi lý giải lời tiên tri nói với chúng ta chỉ có một lượng thời gian cố định cho phép quái thú tấn công và miệt thị các vị Thần. Ba năm đã trôi qua kể từ tháng 7 năm 1999. Các quốc qua trên thế giới bắt đầu nhận ra con quái thú và rồng mà lời tiên tri miêu tả đang đầu độc toàn thể loài người như thế nào và hiểu ra bộ mặt thật của con quái thú tà ác, đen tối và xấu xa này. Biểu lộ tại nhân gian là bản tin về Quốc hội lần thứ 16 của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã bị hoãn cho đến cuối tháng 11. Vào lúc đó, người lãnh đạo Trung Quốc (Giang Trạch Dân) sẽ được thay thế. Bản thân tôi nghĩ bảy đầu của con quái thú được nói đến ám chỉ đến bảy tên tội phạm chịu trách nhiệm chính cho cuộc đàn áp Pháp Luân Công: Giang Trạch Dân, Tăng Khánh Hồng, La Cán, Lý Lam Thanh, Đinh Quan Căn, Bạc Hy Lai, và Hà Tộ Hưu.
Và nó (con thú) bắt mọi người, không phân biệt lớn nhỏ, giàu nghèo, tự do hay nô lệ, phải đánh dấu trên tay phải hoặc trên trán.Không ai có thể mua bán, nếu không mang dấu ấn đó, tức là tên con thú hoặc con số tương đương với tên nó.” (Khải Huyền 13:16-17) Tôi hiểu “dấu ấn trên tay phải” ám chỉ đến những người giơ tay phải lên để tuyên thệ trong lễ gia nhập đảng, và con dấu “trên trán” ám chỉ huy hiệu Đảng Cộng sản Trung Quốc trên mũ rộng vành mà những công an theo lời chỉ thị của Giang đàn áp Pháp Luân Công đội. Quyển sách cũng đề cập đến những điều mà nhiều người không thể hiểu được, như con thú đã sống trước đây, không còn sống nữa và sau này sẽ nổi lên lần nữa. Trên thực tế, điều này ám chỉ đến chủ nguyên thần của Giang đã bị đày xuống địa ngục từ lâu và lớp da con người bề mặt của hắn ta rõ ràng được sự thao túng bởi đám lạn quỷ.
2. Sự sụp đổ của thành phố tội ác
Chương 17 và 18 của sách Khải Huyển mô tả “đại dâm phụ” là “chỗ ở của các ma quỷ, nơi hang ổ của mọi tà thần, hang ổ của mọi giống chim dơ dáy mà người ta gớm ghiếc” (Khải Huyền 18:2) và “huyết các Thánh đồ và huyết những kẻ chết vì Đức Chúa Jê-su.” (Khải Huyền 17:6) Sách tiếp tục nói về dâm phụ “ngươi đã thấy, tức là cái thành lớn hành quyền trên các vị Vua ở thế gian.” (Khải Huyền 17:18) Nó làm tôi nhớ lại Bắc Kinh của ngày hôm nay, nơi mà bàn tay con người đã thấm đẫm máu từ các học viên Pháp Luân Công bị đàn áp. Nơi ấy đã trở thành trung tâm chỉ huy, tập trung của các sinh mệnh tà ác. Sách Khải Huyền cũng chỉ ra rằng bởi “vì mọi dân tộc đều uống rượu dâm loạn buông tuồng của nó, vì các Vua thế gian đã cùng nó phạm tội tà dâm, và vì các nhà buôn trên đất đã nên giàu có bởi sự quá xa hoa của nó.” (Khải Huyền 18.3) và “bởi vì mọi nước đều bị tà thuật ngươi lừa dối.” (Khải Huyền 18.23) Sự tương đồng này rất chính xác. Chính phủ Trung Quốc mà Giang đại diện thường xuyên cố dùng lợi nhuận kinh tế là một chiêu bài để có được sự nhượng bộ từ các nước nào đó, thậm chí bao gồm các nước dân chủ. Loại thương lượng bẩn thỉu này không khác gì với hoạt động mãi dâm. Bất cứ thứ gì đều có thể bán, từ lãnh thổ quốc gia cho đến lương tâm con người. Mặc cho tuổi đã cao và làm nhục phẩm cách của hắn, Giang đi diễn kịch khắp mọi nơi. Ở Tây Ban Nha, hắn lấy ra một cái lược và chải tóc ngay trước mắt nhà Vua. Ở Nga, hắn ôm hôn Tổng thống Yeltsin. Hắn giả bộ bối rối trước mặt Tổng thống Hoa Kỳ. Hắn thật sự trông giống như “con dâm phụ” trên vũ đài quốc tế. Những “nhà buôn” hoàn toàn không có chuẩn mực đạo đức đó đã làm giàu qua những cuộc thương lượng bẩn thỉu này. Ở Bắc Kinh, nhiều người bài bạc, mua bán thuốc cấm, phóng đãng, và mại dâm. Nó cực kỳ thối nát và đồi bại đến kinh sợ. Nhưng trên bề mặt, nó lại hiện ra là một xã hội thanh bình và thịnh vượng. Nó thật sự “lừa dối dân cư trên mặt đất.” (Khải Huyền 13:14)
Tôi tự lý giải rằng “Babylon vĩ đại” được nhắc đến trong sách Khải Huyền là một phép so sánh và ám chỉ Bắc Kinh ngày nay. “Nó sẽ bị lửa thiêu mình.” (Khải Huyền 18:17) “Và một vị thiên sứ rất mạnh lấy một hòn đá như cối xay lớn quăng xuống biển mà rằng: Babylon là thành lớn cũng sẽ bị quăng mạnh xuống như vậy, và không ai tìm thấy nó nữa. Không ai còn nghe thấy nơi ngươi những tiếng kẻ khảy đàn cầm, kẻ đánh nhạc, kẻ thổi sáo và thổi kèn nữa. Ở đó cũng sẽ không thấy có thợ nào nữa, dầu nghề gì mặc lòng, và tiếng cối xay cũng không nghe nữa.” (Khải Huyền 18:21-22) Sách Khải Huyền vài lần đề cập rằng con thú, những người “đã nhận dấu hiệu con thú” và những người “thờ lạy hình tượng nó” tất cả sẽ bị “quăng xuống hồ có lửa và diêm sinh bừng bừng.” (Khải Huyền 19:20) Họ sẽ bị tra tấn trong lửa và không bao giờ được bình yên.
3. Con đường hòa bình đến chính nghĩa
Sách Khải Huyền vài lần nhắc đến Chiên Con, cuộc bức hại Thánh đồ và trận chiến giữa Thiện và ác. Tôi hiểu những điều này không chỉ là ngụ ý đến sự đàn áp Cơ Đốc giáo thuở xưa, mà còn là nhắm đến cuộc đàn áp mà các học viên Pháp Luân Công tin vào “Chân-Thiện-Nhẫn” đang chịu đựng ngày nay. Nó rất giống với cuộc đàn áp Cơ Đốc giáo thuở xưa. Sự khác biệt duy nhất chính là cuộc đàn áp mà các học viên Pháp Luân Công đang chịu đựng còn thậm chí vô nhân tính hơn nữa. Suốt ba năm của cuộc đàn áp đầy thú tính, các học viên Pháp Luân Công dũng cảm kiên định và bày tỏ tâm đại từ bi của họ trong hành động ngày càng lý trí và ôn hòa hơn nữa. “Những con chiên” ám chỉ đến những người tin vào “Chân-Thiện-Nhẫn”, những người không bao giờ đánh trả khi bị đánh đập và không chửi lại khi bị nhục mạ. Sách Khải Huyền còn nói, “Này, ma quỷ sẽ quăng nhiều kẻ trong các ngươi vào ngục, hầu cho các ngươi bị thử thách.” (Khải Huyền 2:10) Điều này quá giống với sự giam cầm và tra tấn vô nhân tính của hàng vạn học viên Pháp Luân Công ở Trung Hoa Đại Lục. Điều này còn rõ ràng hơn trong mô tả trận chiến với rồng đỏ, “Họ đã thắng nó bởi huyết chiên con và bởi lời làm chứng của mình; họ chẳng tiếc sự sống mình cho đến chết.” (Khải Huyền 12:11) Nhưng ở phút cuối cùng, họ sẽ leo lên Thiên Đường trước hàng vạn người. Sau đó mặt đất rung chuyển và thảm họa hết cái này nối tiếp cái khác. Nó làm tôi nhớ lại những mô tả trong chương 16 về bảy bát thịnh nộ của Đức Chúa Trời được trút xuống đất, “ghẻ chốc dữ và đau đớn trên những người có dấu con thú cùng thờ lạy hình tượng của nó” (Khải Huyền 16:2), biển “biến ra huyết, như huyết người chết” (Khải Huyền 16:3), “mặt trời được quyền lấy lửa làm sém loài người, và loài người bị lửa rất nóng làm sém.” (nó làm tôi nhớ lại trận hạn hán lớn đang diễn ra ở Trung Quốc) (Khải Huyền 16:8-9) và “nước của nó (con thú) bèn trở nên tối tăm, người ta đều cắn lưỡi vì đau đớn” như thế nào. (Khải Huyền 16:10). Sau đó, “thành phố lớn bị chia ra làm ba phần … Mọi đảo đều ẩn trốn, các núi chẳng còn thấy nữa” (Khải Huyền 16:19-20), (tất cả có thể bị chôn vùi trong bão cát). Điều đáng chú ý nhất là chương 16 câu 12, “Vị thiên sứ thứ sáu trút cái bát của mình xuống sông cái Ơ-phơ-rát; sông liền cạn khô, đặng sửa soạn cho các vị Vua từ Đông phương đến có lối đi được.” Nếu nhìn vào các học viên Đại Pháp ngày hôm nay ở bên ngoài Trung Quốc, thì không khó để hiểu được ý nghĩa của câu này. Bản thân tôi nghĩ rằng “Phán xét cuối cùng” đề cập trong sách Khải Huyền ám chỉ đến toàn thể nhân loại được xếp đặt dựa theo hành vi của họ trong giai đoạn Chính Pháp khi mà Chính Pháp cuối cùng đến nhân gian. “Trời mới và đất mới” (Khải Huyền 21:1) ám chỉ đến vũ trụ mới sau khi vũ trụ đã được biến đổi và hồi phục bởi “Chúa tể của những Chúa tể” và “Vua của những vị Vua.
Ghi chú: Để hiểu được toàn bộ nội dung «Khải Huyền», mời quý độc giả đọc loạt bài Chính giải «Thánh Kinh•Khải Huyền».
Dịch từ:
http://www.pureinsight.org/node/1095
http://zhengjian.org/zj/articles/2002/7/26/16955.html

Friday, May 11, 2012

Nhân thể và Âm Dương
Tác giả: Đệ tử Đại Pháp tại Bắc Mỹ

[Chanhkien.org] Cơ thể người đã liên tục phát sinh biến hóa trong suốt chiều dài lịch sử. Với sự băng hoại trong đạo đức nhân loại, cấu trúc cơ thể người đã thay đổi rất nhiều. Vào thời kỳ đầu, cơ thể người là rất hoàn hảo. Nhưng sau đó, vì tiêu chuẩn đạo đức xuống dốc, cơ thể người đã trở nên ngày càng phức tạp.
Tại sao người ngoài hành tinh lại rất thèm muốn cơ thể con người? Đó là bởi vì cơ thể nhân loại ngày nay được tạo ra rất hoàn thiện và thuận tiện, trong khi cơ thể người ngoài hành tinh thì có rất nhiều nhược điểm. Ví dụ, cơ thể nam của họ chỉ có Dương, còn cơ thể nữ của họ chỉ có Âm, và ngoại hình họ trông rất xấu xí. Nếu muốn tu luyện, họ chỉ có thể áp dụng phương pháp “nam nữ song tu”, lấy Âm bổ Dương, lấy Dương bổ Âm. Phương pháp tu luyện “nam nữ song tu” ở Tây Tạng hiện nay nguyên là phương pháp tu luyện của người ngoài hành tinh. Người ngoài hành tinh ngày nay đã sống trên Trái Đất từ rất lâu rồi, và cơ thể họ đã thay đổi thành như bây giờ.
Ngày nay, khi Đại Pháp hồng truyền, con người trên thế gian có thể tu trở về mang theo hình tượng của chính họ. Họ không thể làm được điều này nếu họ có hình dạng của người ngoài hành tinh. Nếu như vậy, họ phải nhất định phải tu thành hình tượng của Thần. Lý do con người ngày nay được tạo ra chiểu theo hình tượng của chư Thần là vì Đại Pháp được truyền ra tại nơi đây, và sự tu luyện trong Đại Pháp sẽ hoàn toàn khác với bất cứ phương pháp tu luyện nào trước đó. Cơ thể con người tương lai sẽ còn tốt hơn cơ thể con người ngày nay, và cấu trúc cơ thể người cũng sẽ phát sinh biến đổi. Khi đạo đức nhân loại đề cao, Âm và Dương trong cơ thể người cũng biến đổi theo hướng tốt hơn, và thuận tiện hơn cho con người thực hành tu luyện, hễ muốn tu luyện là có thể tu luyện ngay. Người ngoài hành tinh chỉ có thể tu luyện thành đôi. Nếu một trong hai không muốn tu luyện nữa, người kia sẽ không thể tu được tiếp. Họ không thể tự mình tu luyện.
Âm và Dương liên đới đến các không gian khác nhau, chúng không chỉ hiển hiện tại không gian của nhục thể này.
Dịch từ:
http://www.zhengjian.org/zj/articles/2001/10/6/11968.html
http://pureinsight.org/node/131

Saturday, April 21, 2012

TƯỚNG NG TRỌNG VĨNH

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh – “con rối” của Huệ Chi, Xuân Diện
Thật buồn cho một đồng chí lão thành cách mạng. Chẳng thể tưởng được, từng là thiếu tướng, đại sứ… lại có ngày thành hàng độc của nhóm “nhân sỹ” Xuân Diện, Huệ Chi. Họ đang khai thác triệt để vị tướng 96 tuổi này dưới cái mác “yêu nước”, làm công cụ bảo trợ cho các mưu đồ chính trị cho họ.
Trong chiến dịch “bảo vệ” Cù Huy Hà Vũ, cụ Vĩnh trở thành người xông xáo với cả tá bài viết, trả lời phỏng vấn, viết tay… để nhằm bao biện cho “người bảo trợ pháp lý” của trang mạng ông Huệ Chi. Từ đó, cụ Vĩnh trở thành ngọn cờ các “nhân sỹ” nọ giương lên thách thức dư luận, đối lập với chính quyền, vận động một số cụ lão thành, tướng tá nghỉ hưu ký tên vào đơn kiến nghị của nhóm ông Chi đòi trả tự do cho Vũ và cả tá các thư kiến nghị có nội dung góp ý thì ít nhưng phá bĩnh thì nhiều. Tên của cụ Vĩnh, tất nhiên được nhóm ông Chi bệ lên hàng đầu làm “mồi nhử” cho những ai thích thể hiện “lòng yêu nước” gắn với thương hiệu “lão thành cách mạng” Việt Nam.
Bất cứ có sự kiện gì nóng sốt, nhà Chi, nhà Diện đều khôn ngoan gí tên cụ, mớm lời cụ diễu võ dương oai cho các chiến dịch mà mục tiêu không ngoài nã pháo hủy hoại niềm tin, reo giắc [sic!] nghi ngờ về khả năng lãnh đạo đất nước của Đảng, khả năng tồn tại của chế độ mà chính lớp người cụ đã đổ bao xương máu dựng lên. Trên trang nhà Diện, sau mỗi “lời vàng ý ngọc” của cụ là đám ruồi bu tha hồ ca tụng, tâng bốc cụ như thánh hiền. Chắc chắn nhà Diện và nhà Chi chẳng đời nào cho cụ biết được là mỗi bài về cụ trên các trang mạng của họ là được hệ thống “tiêm kích” ở hải ngoại đem cụ ra làm “bằng chứng sống” cho “cuộc đấu tranh chính nghĩa” của đội quân Việt Nam Cộng hòa chưa từ bỏ mưu đồ phục quốc. Tởm nhất là ngay trong việc tôn vinh “người đẹp biểu tình”, “người phụ nữ của năm”,… bằng các thương hiệu mỹ miều nhất cho madam xã hội đen Bùi Thị Minh Hằng, cụ Vĩnh cũng được trưng dụng đắc lực. Cụ thí “lòng yêu nước” của cụ làm vật đảm bảo rằng Hằng cũng yêu nước “nồng nàn” như cụ; cụ chẳng ngại đường xa đêm tối đến làm “khách danh dự” trong bữa tiệc vinh danh Hằng của nhóm “nhân sỹ” nhà Diện trong dịp 8/3 vừa qua…
Có vẻ như mục tiêu quan trọng nhất là nhóm này TRIỆT ĐỂ KHAI THÁC cụ Vĩnh khoét sâu mối hận thù hai dân tộc Trung Việt thực hiện ý đồ Việt Nam phải trở thành thành đồng minh chiến lược về quân sự với Mỹ (như thời Việt Nam Cộng hòa?) giống như các tuyên bố của Cù Huy Hà Vũ với đài VOA chăng? Nhà Chi, nhà Diện khi “khai thác” được bất cứ cái gì động chạm đến mỗi quan hệ này đều dùng cụ làm “phát ngôn” khởi xướng cho vụ việc. Đại loại VN không “kỉ niệm” gì ngày 17/2 – sự kiện Trung Quốc đem quân nã các tỉnh biên giới phía BẮc, cụ Vĩnh được trưng dụng, lên án lãnh đạo Đảng, Nhà nước hèn nhát, nhu nhược vì không dám thể hiện sự bình đẳng với Trung Quốc bằng cách khơi lại quá khứ hiềm khích 2 dân tộc! Nếu cứ áp dụng tiêu chí này thì quanh năm Việt Nam có vô khối các ngày ghi dấu “hận thù” với Trung Quốc khi đã có cả bề dày nghìn năm Bắc thuộc, hàng trăm cuộc chiến xâm lược lớn nhỏ. Quan hệ với cái anh láng giếng to tổ bố, lúc nào cũng hằm hè nuốt Việt Nam mà cụ cứ hô hào phải “bình đẳng”, ăn miếng trả miếng thì khó cho con cháu cụ quá. Để được anh bạn khủng này xem như “bình đẳng” trong giao tế là chật vật với mấy anh ngoại giao ngành cụ lắm lắm rồi, đào đâu ra bình đẳng theo đúng nghĩa bây giờ. Hèn gì quan hệ Việt Trung thời cụ làm đại sứ “căng” như dây đàn. Sao cụ không học được cách bang giao của cụ Hồ với anh bạn Khổng này nhỉ, tư tưởng “hòa” luôn phải đặt lên hàng đầu. Tất nhiên là “hòa” để bảo vệ lợi ích của ta chứ không phải là “hòa” là “thiệt thòi”.
Chẳng nghe cụ Vĩnh kể về “thành tích” bảo vệ ta, đối phó với Trung Quốc thời cụ làm Đại sứ cả chục năm bên đó cả, Được biết, một số người trong ngành này và tướng tá đồng sự với cụ tâm sự, hồi đó cụ cho việc đi sứ bên đó ngang với đi đày nên cụ Vĩnh cũng bất mãn lắm lắm. Cụ luôn cho rằng đồng đội cụ bên nhà yên ấm, quyền cao chức trọng, hưởng thụ vinh hoa, còn cụ thì bị đẩy ra “chiến tuyến”. Nhiều lần cụ đòi về mà chẳng được. Thế nên cũng dễ hiểu sao mang danh từng là Đại sứ mà cụ phát biểu chẳng có tí chính trị hay ngoại giao cho xứng tầm gì sất, cứ với sách lược thẳng băng đó đối phó với anh Tàu thâm hiểm thì chắc chẳng mấy, cụ đem đất nước ta ra biển khơi cũng nên. Nguyên lãnh đạo kỳ cựu ngành ngoại giao, không thể nói cụ Vĩnh không tường chuyện nghi lễ bang giao với nước lớn, đòi cho được sự trọng thị, bình đẳng trong giao tế là những mặc cả, đấu trí cực kỳ chật vật của bộ phận “hậu cần” dọn dẹp cả năm tháng trước mỗi sự vụ, ăn thua nhau từng cử chỉ, chứ đâu dễ dàng gì.
Tiếc rằng, cụ Vĩnh đã thành con rối cho sự mơ hão của đám nhân sỹ tưởng bở bám váy Mỹ, chẳng biết đến chính quyền VNCH khi xưa cũng từng bị Mỹ bán rẻ ra sao khi “lợi ích” của Mỹ không đạt được.
Có anh Trung tướng, Tư lệnh quân khu kém cụ Vĩnh ít tuổi chia sẻ với tôi rằng, cụ Vĩnh từng vận động anh ký tá đơn thư kiến nghị, hay tham gia nhóm nọ nhóm kia, nhưng anh chẳng ngại nói thắng, tôi tham gia CLB Thăng Long rồi – đó là diễn đàn chất lượng, sôi động của cán bộ nghỉ hưu, lão thành cách mạng góp ý, bàn thảo mọi chủ trương, chính sách lớn của Đảng, Nhà nước, được các đồng chí trong Bộ Chính trị đặc biệt quan tâm, thường xuyên gặp, lắng nghe. Nếu có kiến nghị gì, chúng tôi bàn thảo kỹ lưỡng, rồi gửi văn bản thẳng tới các đồng chí trong Bộ Chính trị, Ban Bí thư, chứ đâu cần hội nhóm nào nữa. Anh buồn bã nói, chỉ tiếc cho những người như tướng Vĩnh và một số anh em đã lớn tuổi thiếu minh mẫn.Với vị tướng Võ Nguyên Giáp, tôi chắc chắn là bị ngụy tạo, bởi một người bản lĩnh, dù có bị làm Phó Thủ tướng phụ trách mảng KHHGD, mà ông còn hy sinh vì đại cục, nói chi đến lúc trăm tuổi. Còn nếu cụ Giáp có bất đồng về việc phá nhà Quốc hội, dự án bauxite thì chẳng nhẽ cụ không gọi thẳng, nói thẳng với các đồng chí trong Bộ Chính trị, đâu cần phải ký tá đơn thư để cho cái nhóm tự gọi mình “nhân sỹ trí thức” được cớ phá hoại nội bộ.
Kết thúc bài viết này, tôi không thể quên được những tâm sự của anh, với tuyệt đại những cựu chiến binh như mình, dù đã đến tuổi gần đất xa trời đều tự hào mình là lính cụ Hồ. Có những người con cháu phải dìu từng bước vẫn không bỏ các cuộc gặp mặt đồng đội, họ gặp nhau để động viên nhau giữ bản chất người lính cụ Hồ. Với những ai còn minh mẫn thì đóng góp được gì cho con cháu thì làm, tuyệt nhiên, đừng tự đề cao mình quá hoặc vì một số bức xúc xuất phát quyền lợi cá nhân mà gây hại cho đất nước, con số đó rất ít và thật đáng tiếc cho họ.
Nguyễn Biên Cương

Wednesday, April 18, 2012

Cụm Tình Báo VC A.22 Trong Dinh Độc Lập


Cụm Tình Báo VC A.22 Trong Dinh Độc Lập
Định nghĩa
Tình báo, gián điệp là người hoạt động bí mật của phe địch để dọ thám lấy tin tức về tình hình quân sự, chính trị, kinh tế hoặc tác động, phá hoại.
1* GIÁN ĐIỆP NGA Ở HOA KỲ.
Ngày 28-6-2010, ông Michael Forbiarz, phụ tá biện lý Hoa Kỳ phát biểu trước tòa án liên bang ở Manhattan là việc truy tố 10 người sinh sống ở Đông Bắc Hoa Kỳ (HK) chỉ là "Phần nổi của tảng băng" về âm mưu của cơ quan tình báo Nga SVR , hậu thân của KGB, nhằm thu thập tin tức chiến lược về HK.
Thật vậy, ông Oleg Gordievsky, 71 tuổi, một cựu chỉ huy phó đường dây điệp báo KGB ở Luân Đôn, đã đào tỵ năm 1985, cho biết là hiện có từ 40 đến 50 cặp gián điệp hoạt động dưới nhiều cái vỏ bọc khác nhau tại HK.
* Hoạt động của gián điệp Nga
Họ hoạt động theo từng đôi, giả làm vợ chồng, trà trộn vào xã hội HK, làm quen các giới chức có trách nhiệm, tạo sự quen biết lâu dài để thu thập tin tức tình báo chiến lược.
Cụ thể như về chính sách ngoại giao của tổng thống Obama đối với Nga, về lập trường của HK trong việc thương thảo thỏa ước giảm thiểu vũ khí nguyên tử với Nga, START, về Afghanistan, về Iran và chương trình nghiên cứu đầu đạn nguyên tử loại nhỏ dùng để phá hầm ngầm ở sâu dưới mặt đất.
Các điệp viên liên lạc với nhau bằng hệ thống vô tuyến trên máy điện toán xách tay (Mobile Wireless Transmission). Hai bên ngồi gần nhau để chuyền thông điệp từ máy nầy sang máy kia.
Đây là vụ phá ổ gián điệp lớn nhất từ nhiều năm nay của cơ quan FBI.
2* GIÁN ĐIỆP CỘNG SẢN TRONG CHIẾN TRANH VIỆT NAM
Trong chiến tranh, ở miền Nam, ngoài những tên VC nằm vùng, còn có những điệp viên thuộc tình báo chiến lược như Phạm Xuân Ẩn, Vũ Ngọc Nhạ, Huỳnh Văn Trọng, Lê Hữu Thuý và Phạm Ngọc Thảo.



2.1. VŨ NGỌC NHẠ
Vũ Ngọc Nhạ là nhân vật then chốt trong vụ án Cụm Tình Báo A.22 làm rung động chính quyền miền Nam năm 1969.
Tên thật là Vũ Xuân Nhã, sinh ngày 30-3-1928 tại tỉnh Thái Bình. Được kết nạp vào đảng CSVN năm 1947. Vũ Ngọc Nhạ còn nhiều cái tên khác nữa như Pière Vũ Ngọc Nhạ (tên Thánh), Vũ Đình Long (Hai Long) bí danh Lê Quang Kép, Thầy Bốn, "Ông Cố Vấn".
2.1.1. Hoạt động
Năm 1955. Xuống tàu di cư vào Nam.
Vũ Ngọc Nhạ cùng 1 số điệp viên khác trà trộn vào đoàn người di cư vào Nam. Nhạ cùng vợ và con gái xuống tàu Hải Quân Pháp cùng hàng triệu người Công giáo di cư vào Nam.
- Làm thư ký đánh máy ở Bộ Công Chánh. Chinh phục được cảm tình của Linh mục Hoàng Quỳnh và trở thành "Người giúp việc" của Giám mục Lê Hữu Từ.
Năm 1958
Tháng 12 năm 1958, Nhạ bị Đoàn Công Tác Đặc Biệt Miền Trung của Nguyễn Tư Thái, tự Thái Đen, bắt giữ và giam tại trại Tòa Khâm (Huế) để chờ điều tra xác minh. Linh mục Hoàng Quỳnh can thiệp cho nên Nhạ không bị buộc tội.
* Người Giúp Việc của Đức Cha Lê Hữu Từ
Một khuyết điểm lớn của Đoàn Công Tác Đặc Biệt Miền Trung là giam giữ những nghi can gián điệp chung với nhau tại trại Tòa Khâm. Chính ở đó, Vũ Ngọc Nhạ đã móc nối với các "cơ sở" (những cá nhân) tình báo khác, đặc biệt là trùm tình báo VC Mười Hương.
Tạo dựng niềm tin đối với Ngô Đình Cẩn.
Năm 1959
Vũ Ngọc Nhạ làm tờ trình "Bốn Nguy Cơ Đe Doạ Chế Độ" được sự chú ý của Ngô Đình Cẩn và sau đó, của ông Nhu, ông Diệm. Do sự dự đoán chính xác về cuộc đảo chánh 11-11-1960 của tướng Nguyễn Chánh Thi, anh em ông Diệm đã chú ý đến Vũ Ngọc Nhạ.
Nhờ danh nghĩa "Người Giúp Việc" của Đức Cha Lê Hữu Từ mà Nhạ được xử dụng như là Người Liên Lạc giữa anh em Họ Ngô và giới Công Giáo di cư. Nhờ đó, Nhạ thu thập được nhiều tin tức tình báo có giá trị. Từ đó, Nhạ có biệt danh là "Ông Cố Vấn".
* Xây dựng Cụm Tình Báo Chiến Lược A.22
Sau đảo chánh 1-11-1963, thế lực Công giáo phát triển mạnh dưới tay của Linh mục Hoàng Quỳnh.
Cuối năm 1965, sự tranh giành quyền lực trong "nhóm tướng trẻ", do sự giới thiệu của LM Hoàng Quỳnh, Tướng Nguyễn Văn Thiệu đã xử dụng Vũ Ngọc Nhạ trong vai trò liên lạc giữa tướng Thiệu và Khối Công giáo. Nhạ đã khéo léo lợi dụng vai trò đó để tạo ảnh hưởng đến các chính trị gia dân sự và quân sự.
Năm 1967
Sau khi tướng Nguyễn Văn Thiệu đắc cử Tổng thống, cấp trên nhận thấy cần thiết phải mở rộng mạng lưới tình báo, thành lập Cụm A.22. (A.22 là mật danh của Vũ Ngọc Nhạ) Cụm do Nguyễn Văn Lê làm cụm trưởng, Nhạ làm Cụm Phó trực tiếp phụ trách mạng lưới. Toàn bộ Cụm A.22 được đặt dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Nguyễn Đức Trí, chỉ huy phó Tình Báo Quân Sự ở miền Nam.
Bắt đầu, Cụm A.22 "phát triển" thêm Nguyễn Xuân Hoè, Vũ Hữu Ruật đều là những điệp viên mà Nhạ đã bắt liên lạc trong khi bị giam chung tại Tòa Khâm. Sau đó, thu nhận thêm Nguyễn Xuân Đồng và quan trọng nhất là vào đầu năm 1967, bổ sung thêm Lê Hữu Thuý (hay Thắng) mật danh là A.25.
Các điệp viên nầy được giao nhiệm vụ "Chui sâu, leo cao" nắm lấy những chức vụ quan trọng để thu thập thông tin và để tác động vào chính quyền.
Thành công của Cụm A.22 là cài được 1 điệp viên dưới quyền của Lê Hữu Thuý là Huỳnh Văn Trọng làm "Cố Vấn" cho tổng thống Thiệu.


Chính Huỳnh Văn Trọng đã cầm đầu một phái đoàn VNCH sang HK, tiếp xúc, gặp gỡ hàng loạt các tổ chức, các cá nhân trong chính phủ và chính giới HK, để thăm dò thái độ của chính phủ Johnson đối với cuộc chiến ở VN. Huỳnh Văn Trọng thu thập được nhiều tin tức tình báo chiến lược.
* Vụ án Huỳnh Văn Trọng và 42 điệp báo
CIA nhanh chóng phát hiện điều bất thường là sự tập hợp của các cá nhân là những bị can đã bị bắt giam ở Tòa Khâm.
Giữa năm 1968
Hồ sơ các cựu tù nhân ở Tòa Khâm được mở lại. Do tính phức tạp trong ngành điệp báo, CIA phải mất 1 năm mới hoàn tất hồ sơ và chuyển giao cho Tổng Nha Cảnh Sát QG VNCH.
Vào trung tuần tháng 7 năm 1969, một đơn vị đặc biệt có mật danh là S2/B được thành lập để tiến hành bắt giữ hầu hết những người của Cụm A.22.
Toàn bộ điệp viên Vũ Ngọc Nhạ, Lê Hữu Thuý, Vũ Hữu Ruật, Nguyễn Xuân Hoè, Nguyễn Xuân Đồng, Huỳnh Văn Trọng, và hầu hết những gián điệp khác, kể cả giao liên là bà Cả Nhiễm cũng bị bắt.
Riêng cụm trưởng Nguyễn Văn Lê kịp thời trốn thoát.
Cụm tình báo A.22 bị phá vở hoàn toàn.
Chính quyền Saigon rung động vì 42 gián điệp từ cơ quan đầu nảo là Phủ tổng thống cho đến các cơ quan khác, nhất là 1 "Cố vấn" của tổng thống đã bị bắt.
* Biến vụ án gián điệp thành vụ án chính trị
Đây là vụ án gián điệp lớn nhất lịch sử. Các bị can đều khai, nhất cử nhất động của họ đều là thi hành chỉ thị, là do sự uỷ thác, do lịnh của tổng thống, của các tổng trưởng, nghị sĩ, dân biểu và cả CIA nữa.
Tòa án Quân Sự Mặt Trận Lưu Động Vùng 3 CT bối rối vì không có thể gởi trác đòi những nhân chứng như tổng thống ra hầu tòa để đối chất.
Do không có đủ yếu tố để buộc tội tử hình, cho nên tòa tuyên án:
- Chung thân khổ sai:
Vũ Ngọc Nhạ, Lê Hữu Thuý, Huỳnh Văn Trọng, Nguyễn Xuân Hoè.
- Án từ 5 năm đến 20 năm tù khổ sai cho những bị can còn lại.
Khi quân cảnh dẫn các tù nhân ra xe bít bùng, thì Vũ Ngọc Nhạ quay sang nhóm ký giả ngoại quốc và thân nhân, nói lớn "Tôi gởi lời thăm ông Thiệu".
* Cho rằng CIA dàn cảnh
Một bất ngờ của vụ án là TT Thiệu không tin đó là sự thật mà cho là CIA đã dàn cảnh. Do đó, thời gian Vũ Ngọc Nhạ bị đày ở Côn Đảo thì TT Thiệu đã triệu hồi viên tỉnh trưởng Côn Sơn về Saigon và thay thế vào đó một người thân tín của mình để có điều kiện chăm sóc cho Vũ Ngọc Nhạ và Huỳnh Văn Trọng như là những thượng khách. Vì thế, Vũ Ngọc Nhạ đã đánh giá:"Đó là một cuộc dạo chơi trên Thiên Đàng".
* Tiếp tục hoạt động
Đầu năm 1973
Vũ Ngọc Nhạ và Huỳnh Văn Trọng được đưa về khám Chí Hòa, Saigon. Trong thời gian ở Chí Hòa, nhờ sự giúp đở của LM Hoàng Quỳnh, Vũ Ngọc Nhạ móc nối, bắt bắt liên lạc với nhóm "Thành Phần Thứ 3" của Dương Văn Minh.
Ngày 23-7-1973
Chính quyền VNCH trao trả Vũ Ngọc Nhạ cho Mặt Trận DTGP/MNVN với danh xưng là "Linh mục Giải Phóng".
Năm 1974

Vũ Ngọc Nhạ được CSBV phong Trung tá QĐNDVN. Tháng 4, 1974, Vũ Ngọc Nhạ trở về Củ Chi, hoạt động bí mật mục đích xây dựng lại Cụm Tình báo chiến lược, móc nối với Thành phần thứ 3 và khối Công giáo .
Ngày 30-4-1975
Vũ Ngọc Nhạ có mặt tại Dinh Độc Lập bên cạnh tướng Dương Văn Minh.
* Bị thất sủng và được tôn vinh
Ngày 30-4-1975 thân phận của Vũ Ngọc Nhạ vẫn chưa được xác nhận.
Năm 1976
Vũ Ngọc Nhạ được điều về Cục 2 Bộ Quốc Phòng với quân hàm Thượng tá.
Năm 1981
Được thăng Đại tá nhưng vẫn còn ngồi chơi xơi nước. Hàng ngày đọc các tin tức báo cáo, tổng hợp lại rồi trình lên thượng cấp, Phạm Văn Đồng, Mai Chí Thọ, Nguyễn Văn Linh.
Năm 1987
Tác giả Hữu Mai xuất bản cuốn tiểu thuyết "Ông Cố Vấn, Hồ Sơ Một Điệp Viên" ca ngợi thành tích tình báo của Vũ Ngọc Nhạ. Công chúng đã biết đến và Nhạ được phong Thiếu Tướng.
Vũ Ngọc Nhạ mất ngày 7-8-2002 tại Saigon, 75 tuổi. Phần mộ của Nhạ nằm chung với các phần mộ của các điệp viên khác như Phạm Xuân Ẩn, Đặng Trần Đức và Phạm Ngọc Thảo.


2.2. PHẠM XUÂN ẨN
* Thân thế Và Hoạt động
Phạm Xuân Ẩn sinh ngày 12-9-1927 tại xã Bình Trước, Biên Hòa, là một thiếu tướng tình báo của QĐNDVN.
Từng là nhà báo. Phóng viên cho Reuters, tạp chí Time, New York Herald Tribune, The Christian Science Monitor.
Theo học trường Collège de Can Tho.
Năm 1948
Tham gia Thanh Niên Tiền Phong và sau đó, làm thơ ký cho hãng dầu lửa Caltex.
Năm 1950
Làm nhân viên Sở Quan Thuế Saigon để thi hành nhiệm vụ là tìm hiểu tình hình vận chuyển hàng hóa, khí tài quân sự từ Pháp sang VN. Đây là lần đầu tiên làm nhiệm vụ tình báo cùng với 14 ngàn gián điệp được cài cắm vào hoạt động.
Năm 1952
Phạm Xuân Ẩn ra Chiến Khu D và đã được bác sĩ Phạm Ngọc Thạch, Ủu viên Uỷ Ban Hành Chánh Nam Bộ giao cho nhiệm vụ làm tình báo chiến lược.
Năm 1953
Phạm Xuân Ẩn được Lê Đức Thọ kết nạp vào đảng tại rừng U Minh, Cà Mau.
Năm 1954
Phạm Xuân Ẩn bị gọi nhập ngũ và được trưng dụng ngay vào làm thư ký Phòng Chiến Tranh Tâm Lý Bộ Tổng Hành Dinh Liên Hiệp Pháp tại Camps Aux Mares (Thành Ô Ma) Tại đây, Ẩn được quen biết với Đại tá Edward Landsdale, trưởng phái bộ đặc biệt của Mỹ (SMM), trên thực tế, Landsdale là người chỉ huy CIA tại Đông Dương. cũng là trưởng phái đoàn viện trợ quân sự Mỹ (US.MAAG) tại Saigon.

Năm 1955
Theo đề nghị của Phái Bộ Cố Vấn Quân Sự Mỹ, Phạm Xuân Ẩn tham gia soạn thảo tài liệu tham mưu, tổ chức, tác chiến, huấn luyện, hậu cần cho quân đội. Tham gia thành lập cái khung của 6 sư đoàn đầu tiên của QLVNCH, mà nồng cốt là sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ người Việt trong quân đội Pháp trước đó.
Phạm Xuân Ẩn còn được giao nhiệm vụ hợp tác với Mỹ để chọn lựa những sĩ quan trẻ có triển vọng đưa sang Mỹ đào tạo, trong số đó có Nguyễn Văn Thiệu, sau nầy trở thành tổng thống VNCH.
Năm 1957
Tháng 10 năm 1957, Mai Chí Thọ và Trần Quốc Hương (Mười Hương) chỉ đạo cho Phạm Xuân Ẩn qua Mỹ du học ngành báo chí để có cơ hội đi khắp nơi, tiếp cận với những nhân vật có quyền lực nhất.
Năm 1959
Phạm Xuân Ẩn về nước, nhờ những mối quan hệ, Ẩn được bác sĩ Trần Kim Tuyến, giám đốc Sở Nghiên Cứu Chính Trị Và Văn Hóa Xã Hội (Thực chất là cơ quan mật vụ của Phủ tổng thống), biệt phái sang làm việc tại Việt Tấn Xã, phụ trách những phóng viên ngoại quốc làm việc ở đó.
Năm 1960
Từ năm 1960 đến giữa 1964, Phạm Xuân Ẩn làm việc cho hảng thông tấn Reuters. Từ 65 đến 67, Ẩn là người Việt duy nhất và chính thức làm việc cho tuần báo Time. Ngoài ra, còn cộng tác với báo The Christian Science Monitor...
Từ 1959 đến 1975
Với cái vỏ bọc là phóng viên, nhờ quan hệ rộng với các sĩ quan cao cấp, với các nhân viên tình báo, an ninh quân đội và với cả CIA , Ẩn đã thu thập được nhiều tin tức quan trọng từ quân đội, cảnh sát và các cơ quan tình báo.
Những tin tức tình báo chiến lược của Ẩn đã được gởi ra Hà Nội thông qua Trung Ương Cục Miền Nam. Tài liệu sống động và tĩ mỉ khiến cho Võ Nguyên Giáp đã reo lên "Chúng ta đang ở trong Phòng Hành Quân của Hoa Kỳ".
Tổng cộng, Ẩn đã gởi về Hà Nội 498 tài liệu gốc được sao chụp.
Giai Đoạn 1973-1975
Hàng trăm bản văn nguyên bản đã phục vụ "Hạ Quyết Tâm Giải Phóng Miền Nam " của đảng CSVN.
Phạm Xuân Ẩn là nhân vật được chèo kéo của nhiều cơ quan tình báo, kể cả CIA .
Ngày 30-4-1975, Phạm Xuân Ẩn là một trong những nhà báo chứng kiến cảnh xe tăng của VC hút đỗ cổng Dinh Độc Lâp. Từ đó cho đến vài tháng sau, các phóng viên, đồng bào và cả chính quyền mới cũng chưa biết Phạm Xuân Ẩn là một điệp viên Cộng sản.
Vợ con của Phạm Xuân Ẩn đã di tản sang Hoa Kỳ. Ẩn cũng được lịnh của cấp trên sang HK để tiếp tục hoạt động tình báo. Nhưng Ẩn đã xin ngưng công tác vì đã hoàn thành nhiệm vụ.
Do kế hoạch thay đổi, cho nên mãi 1 năm sau, vợ con của Ẩn mới có thể quay về VN bằng đường vòng Paris, Moskva, Hà Nội, Saigon.

* Sau chiến tranh
Ngày 15-1-1976, trung tá "Trần Văn Trung", tức Phạm Xuân Ẩn, được phong tặng "Anh Hùng Lực Lượng Vũ Trang".
Tháng 8 năm 1978, Ẩn ra Hà Nội dự khóa học tập chính trị 10 tháng vì Ẩn "sống quá lâu trong lòng địch".
Theo Larry Berman thì Ẩn bị nghi kỵ và bị quản chế tại gia. Cấm liên lạc với báo chí ngoại quốc và cấm xuất cảnh, do cách suy nghĩ của Ẩn quá "Mỹ" và do Ẩn đã giúp bác sĩ Trần Kim Tuyến ra khỏi VN ngày 30-4-1975 .
Năm 1986
Trong 10 năm, luôn luôn có 1 công an làm nhiệm vụ canh gác trước nhà của Phạm Xuân Ẩn.
Năm 1990
Đại tá Phạm Xuân Ẩn được thăng thiếu tướng.
Năm 1997
Chánh phủ VNCS từ chối không cho Ẩn đi Hoa Kỳ để dự hội nghị tại New York mà Ẩn được mời với tư cách là khách mời đặc biệt.
Năm 2002
Phạm Xuân Ẩn về nghỉ hưu.
Con trai lớn của Ẩn là Phạm Xuân Hoàng Ân, đã du học Mỹ, hiện đang làm việc tại Bộ Ngoại Giao ở Hà Nội. Con gái của Ẩn hiện đang sống ở Hoa Kỳ.
Thất Vọng
Trong những năm cuối đời, Phạm Xuân Ẩn cảm thấy rất thất vọng vì dân chúng không được viết tự do. Ẩn trối trăn trước khi chết là, "đừng chôn ông gần những người Cộng Sản".
* Nhận định về Phạm Xuân Ẩn.
Lê Duẩn
Đã biểu dương Phạm Xuân Ẩn coi đó là 1 chiến công có tầm cỡ quốc tế.
Frank Snepp, cựu chuyên viên thẩm vấn CIA , tác giả cuốn sách Decent Interval (Khoảng cách thích đáng) nói:"Phạm Xuân Ẩn đã có được nguồn tin tình báo chiến lược, điều đó rõ ràng, nhựng chưa ai "Dẫn con mèo đi ngược" để thực hiện 1 cuộc xét nghiệm pháp y về các tác hại mà ông đã gây ra, Cơ quan CIA không có gan để làm việc đó." Hết trích.
Murrray Gart, thông tín viên trưởng của báo Time nói "Thằng chó đẻ ấy, tôi muốn giết nó".


2.3. PHẠM NGỌC THẢO
1. Thân thế
Phạm Ngọc Thảo sanh ngày 14-2-1922 tại Sàigon. Cha ông là Phạm Ngọc Thuần, một địa chủ lớn, có quốc tịch Pháp, người Công giáo. Còn có tên là Albert Thảo hoặc 9 Thảo, vì Thảo là con thứ 8 trong gia đình.
Sau khi đậu tú tài, Thảo ra Hà Nội học và tốt nghiệp kỹ sư công chánh.
Thảo tuyên bố bỏ quốc tịch Pháp và tham gia kháng chiến.
2. Hoạt động VC
Sau khi tốt nghiệp trường Võ Bị Trần Quốc Tuấn, Thảo về nhận nhiệm vụ giao liên ở Phú Yên. Một lần, Thảo đưa 1 cán bộ về Nam Bô. Đó Là Lê Duẩn, người đã có ảnh hưởng lớn về hoạt động tình báo của Thảo sau nầy.
Được bổ làm Tiểu đoàn trưởng TĐ 410, quân khu 9. (Có tài liệu nói là TĐ 404 hoặc 307). Trong thời gian nầy, Thảo hướng dẫn chiến tranh du kích cho Trần Văn Đôn, Nguyễn Khánh, Lê Văn Kim, những người sau nầy trở thành tướng lãnh của QLVNCH.
Vợ là Phạm Thị Nhậm, em ruột giáo sư Phạm Thiều, nguyên đại sứ tại Tiệp Khắc.
3. Hoạt động tình báo
Sau Hiệp Định Genève, Lê Duẩn chỉ thị cho Phạm Ngọc Thảo không được tập kết ra Bắc phải ở lại để hình thành Lực lượng thứ 3.
Từ đó, Thảo dạy học ở một số tư thục Saigon.
Phạm Ngọc Thảo đã bị Đại tá Mai Hữu Xuân, Giám Đốc An Ninh Quân Đội, lùng bắt nhiều lần nhưng đều trốn thoát. Sau cùng, Thảo về Vĩnh Long làm nghề dạy học. Tỉnh nầy thuộc địa phận của Giám mục Phêrô Ngô Đình Thục, vốn đã quen biết với gia đình Thảo từ trước. Ngô Đình Thục coi Phạm Ngọc Thảo như con nuôi và bảo lãnh cho vào dạy học ở trường Nguyễn Trường Tộ.
Năm 1956
Phạm Ngọc Thảo được phép đưa vợ con về Saigon và vào làm việc ở Ngân Hàng QG. Rồi được chuyển ngạch sang quân đội với cấp bậc Đại uý "Đồng Hóa".
Năm 1956
Do sự giới thiệu của Huỳnh Văn Lang, Tổng Giám đốc Viện Hối Đoái, Bí thư Liên Kỳ Bộ của đảng Cần Lao, Phạm Ngọc Thảo được cử đi học khóa Nhân Vị ở Vĩnh Long. Và Thảo đã gia nhập đảng Cần Lao.

4. Hoạt động trong Quân Lực VNCH
- Chức vụ Tỉnh Đoàn Trưởng Bảo An Vĩnh Long.
- Tuyên Huấn đảng Cần Lao Nhân Vị.
Thảo biết cách khai thác nghề viết báo của mình và về Binh pháp Tôn Tử. Chỉ trong vòng một năm, Thảo đã viết 20 bài báo nói về chiến lược, chiến thuật, nghệ thuật lãnh đạo chỉ huy, huấn luyện quân sự, phân tích binh pháp Tôn Tử, Trần Hưng Đạo. Những bài báo được giới quân sự chú ý và cả TT Diệm và Ngô Đình Nhu.
Năm 1957
Phạm Ngọc Thảo được chuyển về Phòng Nghiên Cứu Chính Trị Phủ Tổng thống với cấp bậc thiếu tá. Sau đó, giữ chức Tỉnh Đoàn trưởng Bảo An Bình Dương.
Năm 1960
Phạm Ngọc Thảo tham dự khóa Chỉ Huy Tham Mưu ở Đà Lạt. Giữ chức vụ Thanh Tra Khu Trù Mật.
Năm 1961
Phạm Ngọc Thảo được thăng trung tá, giữ chức Tỉnh trưởng Kiến Hòa để trắc nghiệm chương trình bình định. Thời gian nầy, Kiến Hòa (Bến Tre) trở nên ổn định không còn phục kích hay phá hoại nữa.
Tuy nhiên có nhiều tố cáo Thảo là Cộng sản nằm vùng. Thảo bị ngưng chức tỉnh trưởng Kiến Hòa và đi học khóa Chỉ Huy THam Mưu ở Hoa Kỳ.
Lý do là, Thảo đã thả hơn 2000 tù nhân đã bị giam giữ và liên lạc với bà Nguyễn Thị Định.
5. Tham gia các cuộc đảo chánh
1. Đảo chánh lần thứ nhất, 1963
Tháng 9 năm 1963, bác sĩ Trần Kim Tuyến, nguyên Giám Đốc Sở Nghiên Cứu Chính Trị (Thực chất là trùm mật vụ) và Phạm Ngọc Thảo âm mưu 1 cuộc đảo chánh Ngô Đình Diệm.
Phạm Ngọc Thảo đã kêu gọi được một số đơn vị như Quân Đoàn 3, Quân Đoàn 4, Biệt Động Quân, Bảo An sẵn sàng tham gia. Nhưng âm mưu bị nghi ngờ. Trần Kim Tuyến bị đưa đi làm Tổng Lãnh Sự ở Ai Cập.
Sau ngày đảo chánh 1-11-1963 , Đệ Nhất Cộng Hòa sụp đỗ. Phạm Ngọc Thảo thăng chức Đại tá làm Tuỳ Viên báo chí trong Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng. Một thời gian sau, được cử làm Tuỳ viên Văn hóa tại Tòa đại sứ VNCH ở Hoa Kỳ.
2. Đảo chánh lần thứ hai năm 1965
Đầu năm 1965, Phạm Ngọc Thảo bị gọi về nước vì Nguyễn Khánh muốn bắt Thảo. Vì thế, khi về đến phi trường Tân Sơn Nhất, Thảo đào nhiệm, bỏ trốn và bí mật liên lạc với các lực lượng đối lập để tổ chức đảo chánh.
Đảo chánh với lý do rất quan trọng mà Thảo nắm được là Nguyễn Khánh và Hoa Kỳ thỏa thuận sẽ ném bom xuống miền Bắc vào ngày 20-2-1965 . Vì vậy phải đảo chánh lật Nguyễn Khánh vào ngày 19-2-1965 .
Ngày 19-2-1965
Phạm Ngọc Thảo và Tướng Lâm Văn Phát đem quân và xe tăng vào chiếm trại Lê Văn Duyệt, đài phát thanh Saigon, bến Bạch Đằng và phi trường Tân Sơn Nhất. Tướng Nguyễn Khánh đào thoát bằng máy bay ra Vủng Tàu.
Ngày 20-2-1965
Hội Đồng các tướng lãnh họp tại Biên Hòa các tướng cử Nguyễn Chánh Thi làm chỉ huy chống lại đảo chánh. Nguyễn Chánh Thi ra lịnh cho Phạm Ngọc Thảo, Lâm Văn Phát và 13 sĩ quan khác phải ra trình diện trong 24 giờ.
Ngày 21-2-1965
Các tướng tiếp tục họp tại Biên Hòa quyết định giải nhiệm Nguyễn Khánh và cử tướng Trần Văn Minh làm Tổng Tư Lệnh QLVNCH.
Ngày 22-2-1965
Quốc trưởng Phan Khắc Sửu ký sắc lịnh bổ nhiệm tướng Nguyễn Khánh làm Đại sứ lưu động. (Một hình thức trục xuất ra khỏi nước)
Ngày 25-2-1965
Nguyễn Khánh rời Việt Nam. Phạm Ngọc Thảo bỏ trốn.
6* Bị bắt và qua đời
Ngày 11-6-1965
Quốc trưởng Phan Khắc Sửu và Thủ tướng Phan Huy Quát tuyên bố trả quyền lãnh đạo quốc gia lại cho Quân đội.
Ngày 14-6-1965
Uỷ Ban Lãnh Đạo Quốc Gia được thành lập do tướng Nguyễn Văn Thiệu làm Chủ tịch.
Phạm Ngọc Thảo phải rút vào hoạt động bí mật. Thảo cho xuất bản tờ báo Việt Tiến mỗi ngày phát hành 50,000 tờ, tuyên truyền tinh thần yêu nước chống Mỹ và Thiệu.
Phạm Ngọc Thảo có 1 hàng rào bảo vệ rộng lớn từ các Xứ Đạo Biên Hòa, Hố Nai, Thủ Đức, Saigon. Có nhiều linh mục giúp đở in ấn và phát hành. Chính quyền Thiệu-Kỳ kết án tử hình và treo giải thưởng 3 triệu đồng cho ai bắt được Thảo.
Võ Văn Kiệt (Sáu Dân) kể lại "Tôi thấy Thảo gặp khó khăn nên đi tìm anh để đưa về chiến khu, nhưng anh bảo vẫn còn khả năng đảo chánh để ngăn chận việc đế quốc Mỹ đưa quân viễn chinh vào miền Nam". (Võ Văn Kiệt)
Lâm Văn Phát ra trình diện và chỉ bị cách chức.
Phạm Ngọc Thảo phải trốn nhiều nơi, cuối cùng bị bắt tại Đan Viện Phước Lý, xã Vĩnh Thanh, quận Nhơn Trạch, Biên Hòa.
Lúc 3 giờ sáng ngày 16-7-1965, Thảo vừa ra khỏi Đan Viện Phước Lý thì bị An ninh Quân Đội phục kích bắt và đưa về 1 con suối nhỏ gần Biên Hòa để thủ tiêu. Tuy nhiên, Thảo không chết, chỉ bị ngất xĩu vì đạn trúng vào càm. Khi tĩnh dậy, Thảo lê lết về một nhà thờ và được Linh mục Cường, Cha Tuyên Uý của Dòng Nữ Tu Đa Minh cứu chữa.
Và Thảo bị phát giác, bị đưa về Cục An Ninh QĐ đường Nguyễn Bĩnh Khiêm. Thảo bị tra tấn cho đến chết vào đêm 17-7-1965. 43 tuổi.
Theo Larry Berman trong cuốn "Perfect Spy" thì TT Thiệu ra lịnh tra tấn và hành hạ Thảo cho thật đau đớn bằng cách dùng 1 cái thòng lọng bằng da, buộc quanh cổ và 1 cái khác thì siết mạnh nơi tinh hoàn. Cũng có tin nói rằng Đại uý Hùng Sùi bóp dái Thảo cho đến chết.
Phạm Ngọc Thảo có 7 con và vợ Thảo đi dạy hoc. Tất cả hiện đang sinh sống ở Hoa Kỳ. Có người con là bác sĩ ở Quận Cam, Cali.
Phạm Ngọc Thảo là 1 điệp viên đơn tuyến. Không có thượng cấp và thuộc cấp. Không thu thập tin tức mà chỉ tác động vào chính quyền.
Nhà nước CSVN truy tặng Thảo danh hiệu Liệt sĩ và quân hàm Đại tá QĐNDVN.
Cũng có nguồn tin cho rằng Phạm Ngọc Thảo là 1 gián điệp nhị trùng, nghĩa là làm việc cho CIA nữa.

Trúc Giang
Minnesota ngày 20-10-2011















Sunday, April 15, 2012

Reason to Jailbreak Your New iPad

It didn't take long for the tech community to figure out how to jailbreak the latest iPad. Jailbreaking a Apple device like an iPhone, iPad is not "approved" by Apple and may cause problems with your device but it is relatively safe to do and can provide access to lots of cool apps that aren't available on non-jailbroken devices. Here are some of the things you can do with your jailbroken iPad.

Turn Your AT&T iPad Into a Hotspot

Tethering a mobile device usually refers to allowing other Wi-Fi devices like a laptop to use the phone or tablet's 3G or 4G wireless connection to connect to the Internet in cases where Wi-Fi may not be available. If you're going to be using the 4G LTE connection on your new iPad to "tether" your laptop to the Internet or provide other Wi-Fi users with Internet access than you might be better off with Verizon who allows iPad users to create a Wi-Fi hotspot for no additional charge although you'll want to keep an eye on your data usage. If you're on AT&T and want to tether you'll need to jailbreak your iPad and use a program like MyWi. The problem is that this is may get you into trouble with AT&T.
Fast Way to Change Settings
Jailbroken iPhones and iPads can use a program named SBSettings which provides a quick way to toggle things like Wi-Fi on and off. Using the SBSettings status bar is a quick way to check out things like memory usage as well as toggle features on and off.
Activator Controls Gesture Commands
If you've ever wanted to modify what different gestures do on your iPad, this app available for jailbroken iPads might be just the thing for you.
Customize Your iPad's Look With WinterBoard
WinterBoard is a free app the runs on jailbroken devices that allows you to customize the looks of you iPad or iPhone to your heart's content with themes, skins, wallpaper and more.
Better App Management
There are some popular apps the run on jailbroken Apple devices that help manage apps. One app that overcomes the limitation of 12 apps per folder is called Folder Enhancer With this app you can even nest folders inside other folders. Speaking of apps, it goes without saying that a jailbroken iPad will be able to run apps from a whole library of apps in the Cydia library. Of course these apps my not be as well "policed" as the apps in the Apple App Store to be careful what you load on your jailbroken device.


Play Other Media Formats Including Flash

Even though many sites are moving away from Flash there are still many sites that may show up with big black areas where Flash content is meant to be displayed. Jailbroken iPads can run Flash and in addition to running Flash, jailbroken iPads can also run video formats like wmv files that aren't supported by Apple.
A Fun Desktop Look
Barrel costs $2.99 on the Cydia store and lets you add a cool 3D look to screen transitions as well as changing the look of other screens.

Run FaceTime Over Wireless Connection?
We're not sure whether the new iPad will be able to run FaceTime over a 4G LTE connection like it can run over 3G on a jailbroken device. Apple normally restricts FaceTime to Wi-Fi only. If anyone has info about FaceTime on 4G we'd like to hear from you.
Jailbreaking Your New iPad; What You Need to Know
Although jailbreaking your iPad voids your Apple warranty and can cause problems, it's not illegal and you can usually "un-jailbreak" your device by simply doing a "restore" on it from iTunes. The better jailbreak solution involves a non-tethered jailbreak (not to be confused with Wi-Fi tethering) where you don't have to have the devices connected to the computer whenever you need to reboot it. Jailbreaks for the new iPad (3rd Generation) showed up soon after it was released but there is some confusion over which schemes are un-tethered or not. Once you jailbreak your iPad, you'll want to check out the Cydia site which is like an alternative app store where you'll find free apps along with ones you'll have to pay for all for jailbroken Apple devices. Android devices by the way has a counterpart mode called "rooting" which allows Android devices to run apps and do things that might not be allowed on an un-rooted device.


Trackback URL for this post:

http://www.retrevo.com/content/trackback/2045

Thursday, April 12, 2012

Chinese Coup May Have Been Plotted Years Ago
By Zhang Tianliang On April 12, 2012 @ 1:57 am In Thinking About China | No Comments

Amid a raging political storm in China’s highest leadership circle, the plot thickens surrounding the alleged coup attempt by Bo Xilai and the powerful chief of internal security forces Zhou Yongkang. The two are bound to former Party head Jiang Zemin, and may have plotted to take down Hu and Wen as long as four years ago.
Bo Xilai, the former Party chief of Chongqing was sacked on March 15 and removed from his posts on the Chinese Communist Party’s (CCP) Politburo and Central Committee on April 10 on suspicion of serious “disciplinary violations.” Bo’s powerful ally, Zhou Yongkang, the only member of the Politburo Standing Committee—the nine people governing China—who opposed removing Bo, has been the center of attention this past month.
The assumption that Bo Xilai and Zhou Yongkang have conspired to take down the top leadership and the upcoming leadership is not too far-fetched.
National security reporter Bill Gertz cited a U.S. official saying that Wang Lijun, the former Chongqing police chief who sought asylum at the U.S. Consulate in Chengdu on Feb. 6, provided information about a plot by Bo and Zhou to upset the smooth transition from current Party leader Hu Jintao to Xi Jinping.
Most people find it easy to believe that Bo Xilai may have planned a coup, since he has never hidden his ambitions and has gone to extremes trying to win a seat in the Standing Committee, even aiming for the top post.
But a lot of people find it hard to understand why Zhou Yongkang would attempt a coup.
Zhou is already a member of the Standing Committee, and Hu Jintao is considered a weak and incapable leader. Zhou therefore is at the top of the Party’s power pyramid. Within his domain, Zhou can do whatever he wants. He is also the head of the domestic security apparatus, the powerful Political and Legislative Affairs Committee, and therefore has the power to mobilize over 1 million paramilitary police to suppress mass uprisings. He also has an annual budget of 700 billion yuan (US$111 billion) at his disposal for “stability maintenance.”
Then why would Zhou Yongkang disregard other Politburo members’ opposition, put himself and his family interests and future aside, and go against Xi Jinping, just to protect Bo Xilai?

Bloody Hands

The simple reason is that Zhou Yongkang, Bo Xilai, and others, all have torture and genocide lawsuits against them for their roles in persecuting Falun Gong in China. They belong to what Falun Gong practitioners call the “bloody hands.” To keep from being held legally accountable, these men have to oppose Hu and Wen; they have no choice.
Both Hu Jintao and Premier Wen Jiabao have been against the persecution of Falun Gong.
Liu Jing, a former deputy chief of the 610 Office—the extralegal department set up to “eliminate” Falun Gong—said at a high-level cadre banquet in 2001 that there were two sides regarding the Falun Gong issue, The Epoch Times reported on April 9.
According to Liu, during the same year, in a meeting on how to carry out the persecution of Falun Gong, former Party leader Jiang Zemin said that the effect of the persecution was not satisfactory. To resolve the problem, Jiang wanted to set up 610 Offices at all layers of public security bureaus across the country.
However, Hu Jintao objected, saying: “To set up 610 Offices requires considerable number of personnel and [a large] budget.”
According to Liu, Jiang was outraged and told Hu, “Your power is about to be usurped, and you are talking about personnel and budget?” Hu was reportedly speechless upon hearing that.
Falun Gong practitioners affix responsibility on the Chinese officials who directly have blood on their hands in the persecution of Falun Gong. The distinction they make between the “bloody hands” and others is quite clear.
For example, when Wen Jiabao visited abroad, overseas Falun Gong practitioners have held banners to “welcome” him. They have also greeted Hu Jintao. But in the case of Jiang Zemin and Zhou Yongkang, banners are held calling for them to be brought to justice.
The fact that Hu and Wen have not publicly supported the persecution of Falun Gong since 2003 is enough to agitate Jiang. This means Hu and Wen have left themselves room for ending the persecution and winning people over in the future. Since that has to be preceded by bringing Jiang Zemin and Zhou Yongkang to justice, Jiang may have determined to take down Hu and Wen, possibly since 2003.

Assassination Attempt

Hong Kong’s Trend Magazine had an exclusive report on Nov. 15, 2006, which said that while Hu was inspecting the navy at the Yellow Sea in 2006, two destroyers fired machine guns at him and killed five naval soldiers around him. Hu narrowly escaped assassination. He had to fly to Yunnan and didn’t return to Beijing until a week later, the story said. Afterward, several high-ranking naval officers were purged. Some commentators said they believed that it was an attempt by Jiang Zemin to assassinate Hu.
In 2007, just before the CCP’s 17th National Congress, rumors were spreading that Wen Jiabao would resign. Wen had to use the opportunity of a Moscow visit to make a public statement, telling reporters that he would “continue to hold office.”
These incidents suggest that Hu Jintao and Jiang Zemin have been doing battle for a long time.

Life-and-Death Battle

Judging from the recent Bill Gertz disclosure, the alleged coup plot by Bo Xilai and Zhou Yongkang was for their own self-protection. The battle between the “bloody hands” and the cleaner officials is a matter of life and death.
This is why it’s likely that Hu Jintao and Wen Jiaobao will surely have a showdown with the “bloody hands,” represented by Jiang Zemin and Zhou Yongkang, before the 18th National Congress.
This critical battle will take place at the same time, or follow the announcement, of criminal charges against Bo Xilai. Because this battle concerns the reshuffling of the top leadership at the 18th National Congress, both sides are now making intensive preparations. They must be feeling much more nervous than the spectators.