Saturday, August 30, 2014

Ý kiến dân được gửi đi qua 1 nhấp (chuột) .
- Các lãnh đạo VN nói nhiều , nói rất hay nhưng ko làm gì hết hay chỉ làm rất ít --Lý quang Diệu .
TP Mountainview Cali vừa ra đời 1 công cụ trực tuyến để cổ vỏ sự phản hồi của dân , có tên là "Tòa thị chính MỞ của Mountainview" .
Câu hỏi đầu tiên được đặt ra bởi tòa thị chính đặt ra là "Tp Mountainview có nên ra luật về lương tối thiểu hay ko ?"
"Ngay bây giờ , ng dân có thể cho phản hồi đến hội đồng * TP vào bất cứ lúc nào , từ bất cứ nơi nào - mà họ đang dùng máy tính . . . giúp ng dân có thể gửi phản hồi , đọc ph từ ng khác và đc báo hiệu (alert)  khi có chủ đề mới đc đưa ra từ TP , ' theo bà Shonda Ranson , Điều hợp viên Thông tin của TP .
Vào ngày 8/9 , phiên họp về v/đề lương tối thiểu là chủ đề đầu tiên . Các chủ đề sẽ cập nhựt hóa suốt năm .
Trước đó các tp Palo Alto , Menlo Park và 1 số tp khác đã áp dụng công cụ này ; đc phát triển bởi 1 cty có tên Peak Democracy đặt tại Berkeley , Cali .
"1 trong những mục tiêu của hội đồng tp là dùng kỷ thuật để nâng cao (enhance) các dịch vụ , và đây là cách để chúng tôi cải tiến chất lượng phục vụ dân" bà Ranson nói . "Bằng cách dùng công cụ này chúng tôi thấy đc mọi ý kiến từ nhiều phía về 1 v/đề cũng như vươn tới các ng dân ko thể dự các cuộc họp của tp , nhưng lại muốn có tiếng nói với tp . Ng dân sẽ ko nhận trả lời cá nhân từ tòa thị chính , nhưng mỗi còm sẽ đc đọc bởi chúng tôi " .
Để biết thêm , xin viếng www.mountainview.gov/opencity-hall .
Dich từ báo SJMN ngày 25/8/14 .
* Ở các TP Mỹ , mọi chính sách đc bàn cải và quyết bởi hội đồng TP . Tòa TC , tương đương với UBND TP chỉ là cơ quan thực thi các chính sách đc thông qua bởi HĐ này .  Các thành viên của HĐ này đc ng dân địa phương trực tiếp bầu lên và hưởng phụ cấp SUỐT ĐỜI , sau khi ko còn làm việc . Người Mỹ quan niệm , ko thể để ông thị trưởng hay các thành viên này trở nên nghèo khổ sau khi rời chức vụ - và để tránh tham nhũng theo kiểu TƯ DUY NHIỆM KỲ của các quan tham VN .

Friday, August 29, 2014

CỐ ĐÔ HUẾ . NAT GEO Sep 1952 .


 H.1 .
"Những công nhân vớt cỏ dại (weed) làm tắt (clog) hào của cố đô Huế .
Tử Cấm Thành của các hoàng đế Việt nam , nằm bên trái cổng , ngày nay là chổ ở của lính . Lính khám xe xích lô để xem có lựu đạn . Nông thôn bị bao vây (beleaguered) . 
H.2 . Các nhà lợp lá của nạn nhân chiến cuộc nằm đầy (crowd) bờ sông .
Hương Giang , sông của mùi thơm , đặt tên dựa theo mùi thơm của các cây có hoa mọc trên bờ , nằm ở bên phải của hình . Bị đặt mìn bởi CS , cầu thép này có 1 nhịp tạm . Khu vực cư trú của người Pháp ở bờ nam sông Hương (góc trên phải của hình) " .
Nguồn : NAT GEO Sep 1952 , đã 62 năm .
Nhận xét : Dân VN thời đó đã bắt đầu nếm mùi binh đao , đc phát động bởi ng CS .
H3 . Các cô gái mặt áo dài , quần lụa ko phản ảnh tí gì về thảm kịch của Việt nam . Dù bạo động và khủng bố đe dọa khắp nơi , cuộc sống thường ngày vẫn tiếp tục . Các cọc tre đan chéo nhau đánh dấu 1 tháp canh vệ đường tại Châu thổ sông Cửu long , 1 trong hàng ngàn tháp như vậy bảo vệ các xa lộ chánh .


Các cô gái mặt áo dài , quần lụa ko phản ảnh tí gì về thảm kịch của Việt nam . Dù bạo động và khủng bố đe dọa khắp nơi , cuộc sống thường ngày vẫn tiếp tục . Các cọc tre đan chéo nhau đánh dấu 1 tháp canh vệ đường tại Châu thổ sông Cửu long , 1 trong hàng ngàn tháp như vậy bảo vệ các xa lộ chánh .

Chuyên án 027Z và nỗi đau còn lại

Chủ Nhật 08:01 05/08/2007
Những chiến sĩ Công an bị nhiễm xạ khi làm nhiệm vụ lấy niềm vui công việc khỏa lấp nối buồn bệnh tật.
Chuyên án 027Z thành công, nhưng các trinh sát CSKT Công an quận Hai Bà Trưng, Hà Nội không thể ngờ, "nhân vật chính" của chuyên án là cục phóng xạ đã bị rò rỉ. 39 cán bộ, chiến sỹ Công an quận Hai Bà Trưng liên quan đến chuyên án bị nhiễm xạ rồi mắc trọng bệnh...
Trong phòng họp của Công an quận Hai Bà Trưng (Hà Nội), những trinh sát - nhân chứng sống của Chuyên án 027Z tề tựu tuy chưa đầy đủ, họ gặp nhau, họ gặp chúng tôi để bày tỏ niềm lo lắng được chôn kín 12 năm nay.
Biết nguy hiểm nhưng vẫn hy sinh vì nhiệm vụ
Đồng chí Trần Đức Nha, Đội phó Đội CSĐT tội phạm về TTQLKT và CV Công an quận Hai Bà Trưng nhớ lại câu chuyện 12 năm trước, lúc đó anh còn là một trinh sát trẻ, mới ngoài 20 tuổi đã cùng đồng đội vượt qua bao gian nan để khám phá thành công vụ án buôn bán trái phép 1 cục xạ hiếm.
(Chính anh Nha đã giành được giải nhì tại cuộc thi Trinh sát kể chuyện khi kể về chuyên án này…)
Trung tuần tháng 6/1995, trinh sát hình sự Trạm Cảnh sát bến xe (CSBX) phía Nam nhận được nguồn tin hết sức quan trọng, có một đối tượng về khu vực bến xe giao bán 1 cục xạ hiếm với trọng lượng 4,6kg.
Thời điểm năm 1995, ở miền Bắc rộ lên tình trạng buôn bán chất phóng xạ, thủy ngân đỏ, sừng tê giác, đá đỏ sang Trung Quốc.
Theo nguồn tin, cục phóng xạ này nếu bán sang Trung Quốc sẽ có giá 150 nghìn USD, còn giao bán ở Việt Nam có giá là 30 nghìn USD. Kẻ rao bán chất xạ hiếm là Lê Danh Đ. ở Yên Phong, Bắc Ninh.
Khách hàng có nhu cầu được Đ. cho xem tấm ảnh cục xạ hiếm có hình thang cân. Tuy nhiên, người có xạ lại ở TP Thái Nguyên.
Đồng chí Đặng Xuân Bích, Trạm trưởng Trạm CSBX phía Nam, hiện là Phó trưởng Phòng Trung đoàn CSCĐ Công an TP Hà Nội đã làm báo cáo gửi BCH Công an quận Hai Bà Trưng. BCH Công an quận đã chỉ đạo Đội CSKT cùng Trạm CSBX phía Nam vào cuộc. Chuyên án 027Z được ra đời từ đó.
Trước đó, Đội CSKT đã bắt 2 vụ buôn chất phóng xạ nhưng khi kiểm tra thì là 2 cục rởm. Do vậy, lần này Đội đã bố trí trinh sát Lương Hoàng Dũng, Tổ trưởng tổ chống buôn lậu, người có ngoại hình giống như dân buôn Lạng Sơn trực tiếp vào cuộc.
Sau nhiều lần xác minh, đồng chí Dũng đã tiếp cận được chủ hàng trong đường dây bán chất xạ hiếm là Nguyễn Anh Hùng (SN 1936), ở phường Phan Đình Phùng. Hùng vốn là một người có máu mặt trong giới buôn chuyến từ Lạng Sơn sang Trung Quốc, nên hắn khá thận trọng.
Sau rất nhiều lần "thử lửa", Hùng đã hẹn giao hàng với điều kiện phải cho hắn xem trước tiền mặt. Thời điểm đó để kiếm được 30 nghìn USD quả là rất khó, buộc Công an quận phải huy động vay tiền của một doanh nghiệp.
Khó khăn đặt ra cho Ban Chuyên án là làm thế nào để bắt được đối tượng, thu tang vật an toàn. Ba mũi trinh sát được bố trí tại 3 địa điểm. Nhưng đối tượng rất ranh mãnh, thay đổi địa điểm liên tục, khiến các mũi trinh sát phải nhạy bén nắm bắt tình huống đến tối đa.
10h ngày 3/7/1995, Hùng cùng Nguyễn Hữu Tình, Hoàng Sỹ Ngọc dùng xe máy vận chuyển một hộp kim loại về Hà Nội giao hàng. Đến ngã tư Tô Hiến Thành - Mai Hắc Đế, chúng bị các trinh sát Lê Văn Hưng, Trần Quang Tuấn, Phạm Văn Hùng bất ngờ khống chế, đưa về trụ sở Công an quận Hai Bà Trưng, kết thúc chuyên án.
Nỗi đau còn lại
Chuyên án thành công, lẽ ra nó cũng giống như bao chuyên án mà họ đã khám phá, nhưng chuyên án này lại khác. Họ không thể ngờ, cục phóng xạ đó bị rò rỉ. Và càng không thể ngờ, nó lại nhiễm phóng xạ cho 39 cán bộ, chiến sỹ Công an.
Nguyên nhân cục phóng xạ bị rò rỉ là do vợ Hùng không biết, tưởng cục sắt mang ra kê để chặt củi. Cục phóng xạ bị chém phạt mất một góc của lớp vỏ chì bên ngoài. Toàn bộ quanh khu vực nhà Hùng bị nhiễm xạ.
Đồng chí Nguyễn Hồng Tuyến ôm cục phóng xạ ngồi sau xe máy mang về trụ sở là người phát bệnh đầu tiên.
Hôm đó là ngày chủ nhật, cục phóng xạ được niêm phong và cả Đội chỉ có một tủ gỗ nên cục phóng xạ được cất trong tủ. Cục phóng xạ nằm đó đến sáng thứ 2, cả phòng tề tựu giao ban trong bầu không khí bị nhiễm xạ chết người mà chẳng ai biết.
Ngày thứ 3 chuyên gia của Viện Năng lượng nguyên tử quốc gia được mời đến, vừa bước vào cổng, chiếc máy đo phóng xạ đã kêu rất to. Chuyên gia mang cục phóng xạ về thẩm tra, các trinh sát vẫn tiếp tục công việc bình thường.
Ba ngày sau, đồng chí Tuyến bắt đầu nổi mề đay, người đỏ ửng như con tôm luộc. Đầu tiên tưởng bị bệnh gan, sau đồng chí đi thử máu thì bác sỹ thông báo, trong máu có vấn đề. Lúc này anh em trinh sát tham gia chuyên án mới nghi ngờ.
Liên hệ với Viện Năng lượng thì Viện xác nhận cục phóng xạ đã bị rò rỉ. Lúc đó, anh em trinh sát mới tá hỏa khi cục phóng xạ được để trong căn phòng duy nhất của Đội CSKT hơn 40h đồng hồ.
Mấy tháng sau, Công an Hà Nội tổ chức cho 40 cán bộ, chiến sỹ Công an quận Hai Bà Trưng đi kiểm tra, đánh giá sức khỏe, phần lớn đều có vấn đề về máu. Bộ Công an đã tổ chức cho số cán bộ đó đi điều dưỡng mỗi năm một tháng ở Nha Trang.
Nhưng 12 năm qua, chất xạ hiếm vẫn âm ỉ gặm nhấm từng tế bào của những thành viên trong chuyên án năm đó. Để giờ đây, khi bước vào độ tuổi trung niên, căn bệnh tai ác bắt đầu phát mạnh.
Trung tá Phạm Văn Hùng khi tham gia chuyên án đã có 1 cô con gái lên 4 tuổi. Khi biết mình bị nhiễm phóng xạ, bác sỹ đã khuyên anh không nên có con vì sẽ để lại di chứng. Vợ chồng anh đã phải dứt ruột bỏ đứa con trong bụng khi ấy được 2 tháng tuổi.
Có trinh sát mãi 6 năm sau khi chất phóng xạ phát tán mới dám sinh con… 12 năm nay, nỗi đau bệnh tật giày vò mà không ai dám tiết lộ với gia đình, người thân.
Đồng chí Trần Thanh Lương, nguyên công tác ở Trạm CSBX phía Nam cho biết: "Da tôi bị sùi lên trông rất sợ, vợ con không hiểu nghi ngờ suốt nhiều năm qua. Mong rằng, lần này cô ấy sẽ hiểu công việc của chúng tôi".
Nhìn vào bảng khám bệnh định kỳ của họ, chúng tôi thực sự giật mình. Đồng chí Lê Quý Hùng bị u não; đồng chí Nguyễn Quang Gia bị u đại tràng, u phổi; đồng chí Doãn Văn Hoàn bị u phổi; đồng chí Lương Hoàng Dũng bị giảm 1/2 hồng cầu và 1/2 tiểu cầu...
Thượng tá Lê Quý Dương lúc ấy là Phó trưởng Công an quận đã xuống chúc mừng thành công chuyên án và cầm cục xạ lên ngắm nghía. Đồng chí có ngờ đâu, 10 năm sau thì mình phát bệnh. Hiện nay, đồng chí đang bị ung thư máu, phải truyền hóa chất.
Sức khỏe sụt giảm nghiêm trọng, kết quả kiểm tra định kỳ tháng 5/2007, 39 đồng chí (1 đồng chí đã mất) đều bị giảm hồng cầu, tiểu cầu.
Chuyên án đi qua đã 12 năm, nhưng sự hy sinh thầm lặng ấy lại không có trong hồ sơ chuyên án. Sự hy sinh và bệnh tật đang hàng ngày hàng giờ gặm nhấm sức khỏe, tàn phá sức lực của 38 cán bộ, chiến sỹ như một nỗi đau đeo đẳng chúng tôi.
Qua bài báo này, chúng tôi rất mong muốn các cơ quan chức năng nghiên cứu, xem xét, tạo điều kiện cho họ được hưởng chế độ quy định về tiêu chuẩn thương binh, bệnh binh, liệt sỹ đối với lực lượng Công an trong lĩnh vực đấu tranh phòng chống các loại tội phạm mới như tội phạm buôn bán chất phóng xạ.

Theo CAND

Dr. Anthony Atala, MD: New body parts – the shape of things to come?

December 2013
Imagine a world where if the need arose you could order a spare body part to replace a diseased or dysfunctional one, where doctors could cure rather than simply manage chronic, life-threatening diseases. Could this ever become a reality? Dr. Anthony Atala, MD, Director of the Wake Forest Institute for Regenerative Medicine and the W.H. Boyce Professor and Chair of the Department of Urology at Wake Forest Baptist Medical Center, a pioneer in regenerative medicine, believes it can.

Every 30 seconds a patient dies from diseases that could be treated with tissue replacement.
Dr. Atala is driven by a deep-rooted desire to offer his patients the best possible treatments. “As a surgeon, there is nothing more devastating than being in an operating room and having to replace a piece of tissue or an organ and not having one to replace it with or not having the ideal treatment,” he said. “To create these tissues and organs outside in the laboratory and to have them available would be a really good option for some patients. That’s what has inspired our work.”
Dr. Atala and his multi-disciplinary team of researchers are adopting parallel strategies to find ways to grow the solid organs people need. Using 3-D printing technology the team is working on projects to create biodegradable scaffolds to produce bone, muscle, cartilage and in the longer-term to print a kidney. The team also re-uses discarded organs which after a washing process are repopulated with a patient’s own cells. (Photo: Wake Forest Baptist Medical Center)
Regenerative medicine offers the potential to transform the medical landscape and patients’ lives, offering new treatments for previously incurable conditions. “The ultimate promise of regenerative medicine is not just to help manage disease but to really improve the lives or even provide a cure,” Dr. Atala said.
Unlike established medical practice, regenerative medicine is patient-specific and targets the underlying cause of a disease by repairing, replacing or regenerating damaged cells. While the idea was aired as far back as the 1930s, “it has taken us several decades to get where we are today,” Dr. Atala notes. Just 30 years ago, he explains, it was not possible to grow most human cell types outside the body. “Today we are at a point where we know how to grow human cells, and we know how to expand them outside the body. We are not yet at a stage where we are implanting solid organs but we are implanting flat; tubular; and hollow, non-tubular organs in patients.”

Levels of complexity

Regenerative medicine recognizes four levels of organ complexity. “Flat structures, like skin, are the least complex, made up mostly of one cell type. They are not as complex as a tubular organ, like a blood vessel or a windpipe which has two cell types and architecturally is a little more complex as it remains open. It is really just a tube acting to allow fluid or air to go through it at a steady state within a defined range,” Dr. Atala explained. Hollow, non-tubular organs such as the bladder, offer a third level of organ complexity in terms of cells, shape and function. In 1999, Dr. Atala led a research team that successfully implanted the world’s first laboratory-grown bladder into a patient who today is living a normal, active life. Solid organs such as the kidney, liver and heart are the most complex organ type. With these organs “there are a lot more cells per centimeter and they require massive amounts of blood vessel supply and involve many more cell types,” he explained.
While the first three types of organs - flat; tubular; and hollow, non-tubular organs – have been successfully implanted in patients, using a combination of cells and/or scaffolds made from biodegradable materials, “the goal is to keep increasing the number of organs that we implant and someday to be able to implant solid organs. Every day we are getting closer,” Dr. Atala said.

Growing need for human organs

Regenerative medicine is evolving in response to a real need. The demand for human tissue is growing. “Every 30 seconds a patient dies from diseases that could be treated with tissue replacement,” Dr. Atala observed. Organ transplant waiting lists continue to grow; every 10 minutes someone is added to the transplant list in the US alone. This is a major problem. “Over a period of a decade the actual number of transplants went up by about one percent but the number of patients on the wait list has doubled,” Dr. Atala noted. “We have a major crisis right now because we are living longer and there’s more chance of organs failing. There is really a need to have organs available so we don’t have to wait until someone dies to be able to transplant one.”
One of the major advantages of regenerative medicine is that by harnessing the body’s innate potential to heal and replacing damaged tissues and organs with new ones grown from a patient’s own cells, organ rejection is all but eliminated. Moreover by focusing on the underlying cause of the disease, the aim is to cure a patient rather than simply manage symptoms or stem a disease’s progression. This promises significantly improved quality of life for patients and enormous financial savings for national healthcare systems.
Without intellectual property protection people will not invest in the technology, so if we want to see these technologies used for patients we need to have intellectual property protection. The technologies depend on it.
A scaffold for a bladder seeded with a patient’s cells. In 1999, Dr. Anthony Atala led a research team that successfully implanted the world’s first laboratory-grown bladder into a patient who today is living a normal, active life. (Photo: Wake Forest Baptist Medical Center)

Strategies for creating new solid organs

Dr. Atala and his multi-disciplinary team of 300 researchers are adopting parallel strategies to find ways to grow the solid organs patients need.

3-D printing organs

Using computed tomography (CT) images and computer aided design (CAD) software, researchers have developed 3-D printers that are designed to engineer new organs. “Our printing machines are very much like an inkjet printer but instead of using ink we are using cells in the cartridge and they are laying the cells down one layer at a time where they are needed to create three-dimensional structures that can lead to functionality,” he explained. The team is working on projects such as bone, muscle, cartilage and a long-term project to print a kidney.

Re-using discarded organs

Researchers are also using discarded organs. These are taken to the laboratory where all the existing cells are washed away using mild detergents leaving the three-dimensional structure of the organ intact. “We would then use the structure as a mold to repopulate it with the patient’s own cells,” Dr. Atala explained. “The idea is to take a small piece of tissue from the patient’s diseased organ, isolate the normal cells and put them back into the organ which would then be put back into the patient.”

The constant search for solutions

For Dr. Atala, innovation is a way of life. “The first step to innovation is just to try because if you don’t try you will never find a solution,” he said. “Anytime we see a barrier we have to find ways to get around it,” he noted, underlining the need to constantly re-examine accepted truths and develop new approaches on the basis of the new knowledge and tools available.
“Our job as scientists,” he notes, “is really to develop the technologies. If we can create technologies that are transformational and will make patients better then healthcare providers will want to use them. Then someone will need to invest in the technology and make sure the intellectual property is there. If all these pieces come together, the technology will be produced and it will be used and distributed for patients and their benefit. But it all starts and ends with having a technology that is transformational for our patients.”
Despite significant breakthroughs, regenerative medicine is still in its infancy. “We still have a lot of challenges. So many things have to happen for so many different organs. When you start expanding the number of organs you can engineer, you expand the indications, there are new uses, new inventions, new methods, new processes. The field is really wide open. It is an area where innovation can really take hold,” he said.

The role of intellectual property

A veteran-user of the patent system – he has applied for or received over 200 patents worldwide - Dr. Atala is a firm believer that IP has a key role in enabling and advancing medical technologies and ensuring they benefit patients. “Intellectual property is so important. The bottom line is that unless there is intellectual property present we don’t have a tool to commercialize these technologies,” to make them widely available and bring their cost down. “Without investment the technology will never be transferred to patients. It takes literally hundreds of millions of dollars to produce and distribute these technologies around the world,” he said. “People need to know that they’re going to get a return on their investment. Without intellectual property protection people will not invest in the technology, so if we want to see these technologies used for patients we need to have intellectual property protection. The technologies depend on it.”
The IP system also enables researchers to “put a stake in the ground” making it possible for the research community to keep pace with the state of technological development. “When you know where the technology is from an innovation standpoint you can build on that and create more innovation. This sharing of information is very useful in advancing towards the future,” he said.
Dr. Atala urged policymakers, to explore ways to bring down the costs associated with obtaining global IP protection. “To get world protection is a very expensive proposition, so you don’t want to eliminate someone from using the IP system because the cost is too high,” he said. Dr. Atala also urged policymakers to streamline regulatory processes to help reduce lengthy timelines and contain costs. “Safety is paramount but you can shorten the timeline by taking some of the bureaucracy out of the system,” he said.

Collaborative research

Regenerative medicine is a complex field drawing on multiple disciplines. Researchers at the Wake Forest Institute for Regenerative Medicine share a lab and rigorously test tissues at every stage of development. “Patient safety is of paramount importance to us,” Dr. Atala said. “We are dealing with patient’s lives so whatever we do we have to make sure that at the very least we do no harm and then that we create a benefit,” he said.
Beyond Wake Forest Baptist Medical Center, the Institute is involved in numerous research collaborations (more than 100 national and more than 50 international). “The goal is to create an international network to distribute these cells allowing these technologies to be worked on by many different scientists,” Dr. Atala explained. Such collaboration is also enabling the Institute to build an international network of clinical trial sites. “At the end of the day, this will help advance these technologies for everyone.”

The next big thing

“We are constantly looking out for potential breakthroughs,” he noted, explaining that the next big thing in regenerative medicine is a series of little things. “We are looking at so many different areas, there are so many small challenges to overcome, small victories to achieve to make the next big advances. It all points to implanting solid organs into patients. That is really going to be a major thing,” he said.
“You should never say never,” he reflected. “If a salamander can re-grow a damaged limb, why can’t we? The potential is there in biology to initiate these systems. The question is how can we make it happen and a better question is when? One thing is certain. These technologies do have the potential to make patients better. For us it is not really about the cells we use, or the technologies we choose, it is really all about making our patients better.”
 

Regenerative medicine is ground-breaking because:

  • it promises to save lives and improve those of patients suffering from debilitating chronic diseases;
  • it signals a move from a one-size-fits-all model to a patient-specific model of healthcare;
  • it eliminates the risk of organ rejection;
  • it focuses on harnessing the body’s innate capacity to heal and the cause of a disease and could potentially cure certain life-threatening chronic conditions;
  • it opens up a new world of medical treatments;
  • it has the potential to transform the healthcare landscape and promises to significantly reduce the healthcare costs associated with treating an increasingly aging and ailing population.

Woman grows a nose on her spine after experimental stem cell treatment goes awry

Nose and eyes

Share This article

A female patient in the US has grown a nose on her back following a failed experimental stem cell treatment that was intended to cure her paralysis. The nose-like growth, which was producing a “thick mucus-like material,” has recently been removed as it was pressing painfully on her spine. If you ever needed an example of the potential perils of stem cell therapy, and just how little we actually know about the function of stem cells, this is it. It’s also notable that this stem cell therapy was carried out in a developed country, as part of an approved trial (apparently unwanted growths are more common in developing nations with less stringent medical safeguards).
Eight years ago, olfactory stem cells were taken from the patient’s nose and implanted in her spine. The stem cells were meant to turn into nerve cells that would help repair the woman’s spine, curing her of paralysis. Instead, it seems they decided to do what they were originally meant to do and attempt to build a nose. Over a number of years, the nose-like growth eventually became big enough and nosy enough to cause pain and discomfort to the patient. As reported by New Scientist, “surgeons removed a 3-centimetre-long growth, which was found to be mainly nasal tissue, as well as bits of bone and tiny nerve branches that had not connected with the spinal nerves.” [DOI: 10.3171/2014.5.SPINE13992 - "Autograft-derived spinal cord mass following olfactory mucosal cell transplantation in a spinal cord injury patient"]
Olfactory system
Your olfactory system. 1 is the olfactory bulb (the bit of your brain that processes smells); 6 is the olfactory receptors that bind to specific chemicals (odors). [Image credit: Wikipedia]
As with any experimental procedure, there is always a fairly good chance that something will go wrong. In a 2010 clinical trial, 20 paralyzed patients were treated with olfactory stem cells; 11 showed some signs of recovery, four had “minor adverse events,” one developed meningitis, and in one case the paralysis got worse. Jean Peduzzi-Nelson, a stem cell researcher, says most patients undergoing the olfactory stem cell treatment have a “remarkable recovery,” with “less than 1%” growing an unwanted snotty appendage. [Read: Researchers create brain-computer interface that bypasses spinal cord injury paralysis.]Stem cells, different cell typesWhat went wrong, then? Basically, at the top of your nasal passages there is the olfactory mucosa. This region contains all of the machinery for picking up odors, and the neurons for sending all of that data off to your brain’s olfactory bulb for processing. Cells from this region can be easily and safely harvested, and with the correct processing they behave just like pluripotent embryonic stem cells that can develop into many other cell types. These olfactory stem cells could develop into cartilage, or mucus glands, or neurons. The researchers obviously wanted the latter, to cure the patient’s spinal nerve damage — but seemingly they got it wrong, and thus she sprouted a second nose. Moving forward, newer olfactory stem cell treatments have an “isolation” stage to prevent this kind of thing from happening. [Read: The first 3D-printed human stem cells.]
It’s important to note that medicine, despite being carried out primarily on humans, is still ultimately a scientific endeavor that requires a large amount of trial and error. In the western world, it’s very, very hard to get a stem cell therapy approved for human trials without lots of animal testing. Even then, the therapies are often only used on people who have “nothing to lose.” Obviously it’s hard to stomach news like this, and I’m sure that stem cell critics will be quick to decry the Frankensteinian abomination created by these scientists. But when you think about the alternative — no advanced medicine and significantly reduced lifespans for billions of people — then really, such experimental treatments are nothing to sneeze at.

Tagged In

Lab-Grown Vaginas Provide Normal Sex Lives for Women With Rare Condition

regenerative medicine, vagina, Anthony Atala, syndrome
The work of scientists trying to manufacture major human organs like the brain and heart in the lab has generated a lot of buzz, even though it will most likely be decades before the lab-grown organs are exact enough to be transplanted into patients.
But scientists are already successfully replicating some of the less intricate parts of the human anatomy. Two such studies led the editors of The Lancet to trumpet in the most recent issue “Tissue engineering’s green shoots of disruptive innovation.”
regenerative medicine, anthony atala, vagina, syndrome, The journal marked two sets of results: In one study, Swiss doctors used patients’ cells and a structure made of pig collagen to provide healthy sinus structure in five patients who had lost much of their noses to skin cancer. In another, Anthony Atala, a pioneer in regenerative medicine, documented that young women who received custom-fitted vaginal canals made from scaffolded human cells grown in the lab, saw healthy tissue grow with their bodies and enjoyed normal sex lives 5-8 years after their surgeries.
Okay, it’s a little weird to be talking about vaginas here, but that’s kind of the point. While this work in regenerative medicine lacks the unembarrassed awe that greets lab-grown hearts and brains, the patients’ quality of life — their ability to have normal sex lives — depends on it.
The young women Atala treated suffered from a rare condition, Mayer-Rokitansky-Küster-Hauser (MRKH) syndrome, in which the vagina, and sometimes the uterus, is absent. The girls were between 13 and 18 years old at the time of the surgeries performed in Mexico City between 2005 and 2008. Their subsequent sexual satisfaction was self-reported using a standard set of criteria.
Currently, women with MRKH syndrome undergo dilation of existing tissue or grafts of skin or the tissue that lines the abdominal cavity. But graft shrinkage and infections are common.
“This may represent a new option for patients who require vaginal reconstructive surgeries. In addition, this study is one more example of how regenerative medicine strategies can be applied to a variety of tissues and organs,” Atala said in a statement provided for press.
Though Atala has used stem cells in other processes, in this case, doctors took a tiny sample of vulvar tissue from each patient and used it to cultivate smooth muscle cells and vaginal epithelial cells in the lab. (In other words, they did not first turn the cells into induced stem cells.)
scaffold-cells-vagina-regenerative-medicineWhile Atala has used 3D printing in some of his treatments, the scaffolds that gave the tissue its shape were hand-sewn from a decellularised segment of pig intestine. 3D printing would be needed to bring costs down if the number of procedures rises.
The structure was surgically attached to the patients’ reproductive organs. The scaffold gradually biodegraded and the cells expanded and formed normal vaginal walls.
Atala, whose lab was the first to implant lab-grown organs into human patients, earned TED fame for a talk in which he showed off a young man who had received a replacement bladder based on an approach similar to the one used in Mexico City. Research for the MRHK treatment began in the early 1990s and had already shown that once cell-seeded scaffolds are implanted in the body, nerves and blood vessels form and the cells expand and form tissue.
As The Lancet observes, this latest work suggests that many quality-of-life medical issues might be helped using the lower-tech, clinic-ready versions of stem cell-inspired therapies.
Images: Wake Forest University

‘Nhân tố mới thời đại Hồ Chí Minh’ là trùm du đãng


Đọc thêm:

Ảnh chụp ông Nguyễn Thành Hưng vào thời điểm được vinh danh là “Nhân tố mới thời đại Hồ Chí Minh”. (Hình: Báo Bắc Ninh)
Ảnh chụp ông Nguyễn Thành Hưng vào thời điểm được vinh danh là “Nhân tố mới thời đại Hồ Chí Minh”. (Hình: Báo Bắc Ninh)
Nhiều tờ báo ở Việt Nam vừa đục bỏ thông tin, hình ảnh ca ngợi ông Nguyễn Thành Hưng, người từng được Ban Tuyên giáo Trung ương Đảng CSVN vinh danh là “Nhân tố mới thời đại Hồ Chí Minh”.
Hồi trung tuần tháng này, ông Hưng – người được vinh danh là “Nhân tố mới thời đại Hồ Chí Minh” hồi năm ngoái – bị bắt vì là một trong hai ông trùm điều hành hoạt động buôn lậu gỗ tại Việt Nam, có dưới trướng hàng trăm du đãng chuyên bảo kê, tống tiền, đâm thuê chém mướn và dính líu tới một số vụ án mạng.
Cách nay khoảng hai tuần, Bộ Công an Việt Nam đã điều động hàng trăm cảnh sát bao vây, khám xét, bắt chín người của hai công ty có tên là Đại An và Thành Hưng, có trụ sở cùng đặt tại thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Đứng đầu trong số chín người bị bắt này là ông Nguyễn Ngọc Minh, Giám đốc Công ty Đại An và ông Nguyễn Thành Hưng, Giám đốc Công ty Thành Hưng.
Ông Minh nguyên là một trung úy quân đội. Đầu thập niên 1980, trung úy Minh là người điều hành một tổ chức buôn lậu đủ thứ từ Trung Quốc vào Việt Nam và ngược lại. Năm 1982, tổ chức buôn lậu của trung úy Minh bị Công an Lạng Sơn vây bắt, trung úy Minh bắn chết một đại úy công an và bắn bị thương hai sĩ quan khác.
Nhờ có cha là lãnh đạo tỉnh Hà Bắc, trung úy Minh chỉ bị phạt 19 năm tù, song chỉ ở tù 13 năm thì được “ân xá”. Một năm sau ngày ra tù ông Minh trở thảnh trùm buôn lậu gỗ, không chỉ tổ chức khai thác, mua bán gỗ ở Việt Nam, ông Minh còn tổ chức khai thác gỗ tại cả Lào và Campuchia.
Ông Nguyễn Thành Hưng có xuất thân khác ông Minh một chút. Khi đang là giáo sinh của một trường Trung học Sư phạm, ông Hưng tổ chức một băng cướp, thực hiện nhiều vụ cướp táo bạo. Cũng vì vậy, ông Hưng bị bắt đi, bắt lại nhiều lần. Tính ra, ông Hưng phải ngồi tù 23 năm.
Trong tù, ông Minh kết bạn với ông Hưng. Ra khỏi tù, ông Minh được ông Hưng rủ buôn lậu gỗ.
Vào thập niên 2000, ông Minh lập Công ty Đại An, ông Hưng lập Công ty Thành Hưng. Cả hai nhanh chóng được thừa nhận là những “đại gia” vì tài sản được tính bằng triệu Mỹ kim, sở hữu những chiếc xe trị giá vài trăm ngàn Mỹ kim.
Từ thập niên 2000 đến nay, cá nhân ông Minh và Công ty Đại An của ông Minh, cũng như cá nhân ông Hưng và Công ty Thành Hưng của ông Hưng được tặng vô số danh hiệu, giải thưởng của cả chính quyền tỉnh Bắc Ninh lẫn chính quyền CSVN.
Vào dịp “Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội”, Công ty Đại An của ông Minh được chọn làm “doanh nghiệp tiêu biểu”. Còn ông Hưng được báo chí Việt Nam bơm thổi thành “Hoa giang hồ” – xem đó như một “điển hình” mọi người cần “học tập” không chỉ vì biết phục thiện mà còn vì rất thành công trên thương trường. Năm ngoái, Ban Tuyên giáo Trung ương Đảng CSVN vinh danh ông Hưng là “Nhân tố mới thời đại Hồ Chí Minh”!
Khi vây bắt ông Minh và ông Hưng cùng bảy thuộc hạ hồi trung tuần tháng này, Bộ Công Việt Nam cho biết, họ đã thu giữ được sáu khẩu súng, một trái lựu đạn và rất nhiều đạn đủ loại.
Ông Minh và ông Hưng đã sử dụng hai Công ty Đại An và Công ty Thành Hưng để hợp pháp hóa hoạt động khai thác, buôn lậu gỗ khắp Đông Dương. Cả hai được xem là chủ sở hữu kho gỗ lớn nhất Đông Nam Á. Các doanh nghiệp có hoạt động liên quan tới gỗ mà không muốn gặp rắc rối khi nhập cảng, vận chuyển gỗ và xuất cảng đồ gỗ mỹ nghệ thì phải “nhờ” hai công ty này “bảo trợ”. Ông Minh và Ông Hưng còn bị cáo buộc là đứng đằng sau vô số vụ tống tiền, hành hung và một số vụ giết người nhằm thị uy.
Những bài viết ca ngợi “Nhân tố mới thời đại Hồ Chí Minh” Nguyễn Thành Hưng, kể rằng, sở dĩ ông Hưng “phục thiện” và “thành đạt” vì ông ta luôn “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, xem ông Hồ Chí Minh như “kim chỉ nam để nghĩ và làm mọi việc”. Đó có thể là lý do khiến tất cả những bài viết này bị đục bỏ. (G.Đ)