Showing posts with label ngân hàng chế độ cũ. Show all posts
Showing posts with label ngân hàng chế độ cũ. Show all posts

Wednesday, November 18, 2020

 KHI NGƯỜI DÂN TIN TƯỞNG VÀO CHÍNH QUYỀN

Người Mỹ phần lớn luôn nghĩ rằng, ngày mai không khác nhiều so với ngày hôm nay lắm, vì họ luôn tin tưởng vào chế độ Pháp Trị hay Nhà Nước Pháp Quyền (cai trị bằng pháp luật) của họ. Ai lên làm tổng thống hay thống đốc hay thị trưởng thì cũng theo Hiến pháp và luật để điều hành đất nước.

Đối chiếu vào cuộc sống, ta thấy đúng như vậy:
1/ Những ng tị nạn VN mới qua Mỹ, trong giai đoạn đầu (đặc biệt trong thập niên 1970, 1980), do quán tính có sẵn từ VN (ko tin vào chính sách của nhà nước CS), nên họ không dám để tiền trong ngân hàng (NH) và cứ giữ tiền mặt trong nhà. Lúc đó đã xảy các vụ cướp của, tra khảo chủ nhà (để chỉ chỗ giấu tiền), v.v...; phần lớn nạn nhân là người Việt và thủ phạm cũng là băng đảng người Việt.
Nay những vụ ăn cướp như vậy đã giảm rất nhiều, gần đến chỗ biến mất.
2/ Ở VN hiện nay, những ng giàu có đều biến của cải của mình thành dollar hay vàng và để trong nhà; vì đồng VN ngày càng mất giá và họ cũng ko tin tưởng lắm ở NH. (Tôi chưa nói tới các QUAN THAM, vì họ ko ngu gì gửi số tiền lớn ở NH vì ko khác gì 'lạy ông tôi ở bụi này'.) Cũng vậy mọi việc mua bán nhà cửa, xe cộ đắc giá, v.v... đều qui ra đô hay vàng.
3/ Nguyên tắc về tài chính, một nước ko nên để hai đồng tiền lưu hành song song vì đồng tiền mạnh sẽ đẩy đồng tiền yếu ra khỏi thị trường.
a/ Trước 1975 ở miền Nam VN, dân hay công chức hay quân nhân giữ đô trong người hay trong nhà là PHẠM PHÁP: chỉ có những ng có nhu cầu xuất ngoại để du lịch, du học, v.v... mới được quyền giữ đô; nhưng phải có GIẤY PHÉP của bộ tài chánh hay NH quốc gia Việt Nam.
b/ Và phần lớn, các việc mua bán nhà cửa, xe cộ đắc tiền, v.v... đều dùng chi phiếu (CP). Ng ta chỉ dùng tiền mặt để mua sắm lặt vặt. Theo thống kê của chính phủ VNCH, trước 1975, hoạt động của các NH (công và tư) rất tốt đẹp và lượng tiền lưu thông qua NH không THUA gì các nước tư bản khác, dù VN đang có chiến tranh.
Ví dụ: bạn ký một CP trị giá 100.000 đồng trả cho một khách hàng A (hồi đó CP ko ghi tên ng nhận như bây giờ). Ông A lại dùng CP này để trả cho ông B, và ông B dùng nó để trả cho ông C... Như vậy CP đó đã qua tay nhiều ng.
(Lúc đó, chưa có máy ATM, nhưng với CP, bạn có thể rút tiền ở bất cứ NH nào ở các tỉnh - mà bạn làm việc hay du lịch).
(Đã đăng năm 2015).

Sunday, January 6, 2019

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=2953076348039505&set=a.862986513715176&type=3&eid=ARDteRMIemuqbHQQxRh6e1OlZRJG1MS781DlHJaBxpd8bN4RgcZKiFwVu4x1of4NWcERCmQ8Q9d-YeAH

Friday, December 29, 2017

NGƯỜI DÂN MIỀN NAM ĐÃ TIN CHÍNH QUYỀN NHƯ THẾ ĐÓ!
Đăng ngày 29/7/2019.
(Đăng lại nhân lúc dân VN tranh nhau rút tiền từ SCB của VTP).
- Trong khi đó, người dân VN ngày nay có đem tiền hay vàng để giúp chính quyền trong lúc khủng hoảng tài chính như dân Hàn Quốc đã làm năm 1997 ko?
Như bài viết mới đây, trước 1975, do người dân tin tưởng vào đồng bạc và hệ thống NH của chế độ VNCH nên mọi giao dịch giữa cá nhân và doanh nghiệp hay giữa các doanh nghiệp có thể thanh toán bằng TIỀN VN (nếu giá trị nhỏ) hay CHI PHIẾU (nếu giá trị lớn). Thời đó chi phiếu không ghi tên người nhận như bây giờ, mà chỉ ghi 'Au Porteur' (người cầm giữ chi phiếu) là đủ.
Ví dụ ông A viết chi phiếu trị giá 100.000 đồng trả ông B, ông chỉ cần ghi Au Porter là đủ. Nếu ông B không cần tiền mặt thì có thể giữ trong nhà và sau đó dùng CP này trả cho ông C. Cứ thế CP 100.000 đồng này luân chuyển hay lưu hành (circule) trong NH hay giữa các NH. Theo một nghiên cứu về tài chánh ngân hàng trước năm 1975, tần số (frequency) luân chuyển của các CP ở VNCH không thua (các CP) các nước có nền kinh tế hùng mạnh trên khắp TG.
Cũng vì dân TIN VÀO CHÁNH QUYỀN nên họ gửi tiền vào ngân hàng tư nhân hay ngân hàng quốc doanh (state-owned) - mà họ thích. Các NH hoạt động đúng luật và được bộ tài chánh giám sát chặc chẻ nên ko xảy ra những vụ như "không khả năng chi trả cho khách hàng, v.v..." mà các NH ở VN gần đây đã bị. Những đồng tiền bị rách hay hư hỏng sẽ được các NH thu lại và đưa về NH quốc gia VN để thiêu hủy. (Những đồng tiền này) sẽ bị cắt xén và bỏ vào lò đốt trước sự chứng kiến và làm biên bản của một ủy ban gồm đại diện của cảnh sát, NH, bộ tài chánh, v.v...
Thời đó, nông dân ở vùng bất an ninh, khi thu hoạch và bán lúa xong, họ đem tiền ra gửi ở NH ở quận hay tỉnh. Khi cần tiền để lo đám cưới, hay mua máy cày, phân bón, v.v..., họ ra quận hay tỉnh lấy tiền và mua. Khỏi lo trộm cướp nếu để tiền trong nhà.
Thế những ai mua vàng để tích trữ?
Đó là những ng buôn bán nhỏ, vợ công chức nhỏ hay vợ lính, v.v... có dư tiền thì mua vàng để dành. Họ xem đó là TIỀN ĐỀ DÀNH phòng thân sau này. Đây là thói quen của những thời loạn lạc trước đó. Do giá vàng lúc đó cố định, nhiều khi còn xuống giá nên ít ai tích trữ nhiều vàng. Những ng làm ăn lớn, như ba tôi, dùng tiền mua nhà cửa, máy móc, để mở mang phát triển cơ sở của mình vì như vậy LỢI NHUẬN NHIỀU HƠN là giữ vàng. Do đó có câu MUA VÀNG THÌ LỖ, MUA THỔ THÌ LỜI.
Ba tôi là một trong những nhà thầu xây dựng lớn tại Sài Gòn nên bao nhiêu tiền bạc đều biến thành biệt thự, cơ xưởng, máy móc, v.v... (tóm lại toàn CỦA NỔI - và giai cấp tư bản và tiểu thương miền Nam cũng làm như vậy); chỉ giữ ít tiền mặt để tiêu xài lặt vặt, nếu hết thì ký chi phiếu ra NH rút tiền. Do đó, chỉ tới lúc ra tù năm 1981 (đã 34 tuổi), tôi mới thấy một CHỉ hay LƯỢNG VÀNG. Trước 75, tôi chỉ thấy vàng qua nữ trang đám cưới như vòng đeo cổ của cô dâu, nhưng sau này họ xài kim cương hay cẩm thạch hay đá quý.
Hệ thống NH của VNCH, được sự TIN TƯỞNG của toàn dân nên hoạt động bình thường đến khi Dương văn Minh ra lịnh đầu hàng.
Kết luận: chỉ khi nào người dân KHÔNG tin vào chế độ, họ mới giữ ngoại tệ hay vàng để phòng thân. (Trước 75 ở miền Nam, giữ ngoại tệ là phạm pháp, vì một nước có hai đồng tiền lưu hành, đồng tiền mạnh sẽ đẩy đồng tiền yếu ra khỏi thị trường. Chỉ có những ai có nhu cầu ngoại tệ để du học, du lịch, nhập khẩu hàng hóa, v.v... mới có quyền đổi tiền VN ra ngoại tệ và giữ ngoại tệ.
Trước 75, Công ty bốc xếp của ba tôi có TK tại Bank of Bangkok tại SG. Khi bốc dở hàng cho khách hàng nước ngoài, họ trả bằng đô-la thì tiền đó nằm ở TK ngân hàng. Khi có nhu cầu về đô-la để trả cho một khách hàng nước ngoài, công ty lại nhờ NH này trả giùm. Tóm lại cty ko được quyền giữ ngoại tệ. Do đó sau 75, NH Bank of Bangkok còn giữ của cty của ba tôi trên 50.000 đô. Nhưng vì các thành viên của HĐQT tản lạc khắp thế giới, nên số tiền đó ko rút ra được và vẫn sinh lãi hằng năm, cho tới ngày nào có giấy ủy quyền hợp pháp của tất cả thành viên của HĐQT thì họ sẽ trả số tiền đó dựa trên tỉ lệ đóng góp của từng thành viên).
Kết luận: Khi xảy ra khủng hoảng tiền tệ 1997, theo yêu cầu của CP, dân Hàn đem vàng cho nhà nước để vực dậy nền kinh tế. Ng dân VN ngày nay có làm như vậy ko?
===
I/ Các bank tại Sài gòn , tính tới tháng 3/1968 , chiến cuộc Mậu Thân . 
1/ Bank of China , 11 , bến Chương Dương Tel 91.692 .
2/ Bank of Communications 87 , Hàm Nghi Tel 91.549
3/ Banque Francaise de l'Asie (Ngân hàng Pháp-Á) , 29 , bến Chương Dương Tel 23.434
4/ Banque Franco-Chinoise (Ngân hàng Pháp-Hoa) , 32 , Hàm Nghi Tel 90.065 .
5/ Bank of America , góc Nguyễn văn Thinh - Phan văn Đạt Tel 90.052-23.682 .
6/ B.N.C.I. (Banque Nationale de Commerce et Industrie (Ngân hàng Quốc Gia Kỹ Thương , 36 Tôn thất Đạm Tel 21.902
7/ Chartered Bank , của Anh quốc , 3 , Võ Di Nguy Tel 90.041 .
8/ Commercial Credit Bank , 17 , bến Chương Dương Tel 23.521 .
9/ Ngân hàng Việt nam Thương Tín 93 , Hàm Nghi Tel 91.528.
10/ Hongkong and Shanghai Banking Corporation (HSBC) , 9 , bến Chương Dương Tel 90.036
11/ Ngân hàng Quốc gia Việt Nam , 17 bến Chương Dương Tel 23.521 .
12/ Ngân hàng Saigon 102 , Nguyễn Huệ Tel 90.073 - 91.506 .
13/ Tokyo Bank của Nhật Bản , 12-22 Hàm Nghi Tel 25.897 .
14/ Việt Nam Ngân hàng Tel 91.326
II/ Một số tổ chức dân sự (civic organizations) .
Lions Club 16 , Tự Do Tel 23.164
Rotary Club (Phù Luân Hội) , 134 Tự Do Tel 22.444
Red Cross , 201 Hồng Thập Tự Tel 22.289
Hội Nghiên cứu Đông Dương c/o Viện Bảo tàng Quốc gia , Tel 21.603
Việt Nam Jaycee (Thanh thương hội VN) , 387 , Võ Tánh Tel 25.160
Hội Việt Mỹ , 55 Mạc Đỉnh Chi Tel 25.771
III/ Các TĐS và LS nước ngoài ở Sài gòn .
Mỹ , Úc , Anh , Bỉ , Trung hoa Dân quốc , Cambodia , Đan mạch , Pháp , Đức , Hy lạp , Ý , Ấn độ , Nhật , Hàn quốc , Lào , Malaysia , Tân tây lan , Na uy , Philippines , Bồ đào nha , Thụy điển , Thụy sỉ , Thái .
IV/ Hối xuất
1 usd = 118 vnd
1 bảng Anh = 329 vnd
1 franc Pháp = 24.10 vnd
Du khách có thể đổi tiền tại các bank , VP du lịch hay KS không có bất cứ hạn chế .
Khi du khách rời VN , những tiền VN chưa xài sẽ đổi ra tiền của nước họ dựa vào tờ khai khi đổi tiền của nước họ ra vnd khi vừa đến VN .
Dịch từ : tuần báo Saigon Round-up , phát hành tại SG khoảng tháng 3/1968 .

Thursday, December 28, 2017

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1284436648236825&set=a.197514143595753.57573.100000115071295&type=3
TẤT CẢ LÀ DO NG DÂN KHÔNG TIN VÀO ĐỒNG BẠC VÀ HỆ THỐNG NGÂN HÀNG HIỆN NAY. 28/12/2017

- Người dân phản ứng trước quyết định của Thống đốc Bình giống như CÔ GÁI BỊ ÉP LẤY NG CHỒNG MÀ CÔ KHÔNG THÍCH.
(Viết sau khi đọc các biện pháp tiền tệ - đang gây sốc - cho ng gửi đô la tại các bank ở VN, mà TĐ Bình vừa thông báo).
Dưới chế độ VNCH, ng dân KHÔNG ĐƯỢC QUYỀN hay sẽ PHẠM TỘI nếu giữ ngoại tệ mạnh như đô-la, franc (đồng tiền Pháp), v.v... trong nhà vì theo nguyên tắc về KT, nếu 1 nước có hai đồng tiền lưu hành, đồng tiền mạnh sẽ đẩy đồng tiền yếu ra khỏi thị trường. Do vậy, bất cứ ai, dù là sq hay công chức cao cấp, nếu giữ đô la hay ngoại tệ khác sẽ bị bắt giam và ngoại tệ sẽ bị tịch thu. (Một Đại úy quen tôi bị bắt vì giữ mấy trăm đô la trong ng).
Những cá nhân có nhu cầu về ngoại tệ như sắp đi du lịch, du học, v.v... phải có giấy phép. Nếu 1 doanh nghiệp VN giao dịch với 1 doanh nghiệp nước ngoài và được trả bằng ngoại tệ thì phải mở một trương mục/tài khoản (account) ở 1 bank nước ngoài, đặt tại VN - mà cả hai bên đều đồng ý. Khi doanh nghiệp này có nhu cầu hợp pháp thì có thể rút ngoại tệ từ bank này và đổi thành tiền VN để xử dụng. Tuyệt đối không cho phép rút ngoại tệ để dùng. Cũng vì vậy mà sau 75, NH Bank of Bangkok giữ của cty của ba tôi trên 50 ngàn đô, và ko ai rút tiền được vì các thành viên trong HĐQT tản lạc khắp thế giới và ko liên lạc với nhau được!
Do ng dân thời đó TIN TƯỞNG vào đồng bạc VN và hệ thống ngân hàng nên mọi giao dịch giữa cá nhân, giữa các pháp nhân hay chủ thể (entity) kinh tế trong nước đều hoàn toàn bằng ĐỒNG BẠC VN hay CHI PHIẾU.
Ng dân và doanh nhân miền nam chỉ dùng tiền mặt để mua sắm LẺ TẺ, TRẢ LƯƠNG CHO NHÂN VIÊN; còn các giao dịch lớn đều bằng CHI PHIẾU (check). Làm như vậy, không lo trộm cướp và rất tiện lợi. Ngay cả, khi các tỉnh thành miền Nam lần lượt sụp đổ trong tháng 3 và 4/1975, trước bước tiến vũ bão của quân CSBV, ba tôi vẫn gửi tiền mặt (dùng để trả lương và tiêu xài lặt vặt trong nhà) vào bank vì ông nghĩ rằng, để tiền ở bank thì an toàn hơn ở nhà trong lúc loạn lạc. Và các bank này chỉ NGỪNG hoạt động khi quân CSBV tiến vào dinh Độc Lập.
Trong khi đó, việc xử dụng chi phiếu hay ATM vẫn còn XA LẠ với nhiều ng dân hiện nay. Bởi một lẽ, ng dân ko tin vào hệ thống các bank.
Thành ra việc TĐ Bình áp dụng các biện pháp, thật ra chế độ VNCH đã làm từ lâu. Nhưng biện pháp này gây bất bình lớn lao cho dân vì NGƯỜI DÂN KHÔNG TIN VÀO ĐỒNG BẠC VN VÀ HỆ THỐNG NH HIỆN NAY .
Cũng giống một CÔ GÁI BỊ ÉP LẤY 1 NG CHỒNG MÀ CÔ KHÔNG THÍCH!
Nói thêm : mấy trăm ngàn quân Mỹ tại VN được trả lương bằng MPC/chứng chỉ chi phó. Họ dùng nó để xài tại bar rượu, mua bán với dân địa phương như các tiệm giặt ủi, v.v... Các người VN có MPC sẽ ra NH để đổi thành tiền VN. Do vậy, dù trên dưới 1/2 T quân Mỹ tại VN, đồng đô-la vẫn ko lưu hành. Gia đình tôi, dù ba tôi làm ăn lớn, giao dịch với cty nước ngoài, có chân trong HĐQT của  Trung Nam NH tại Saigon, mà tôi chưa bao giờ cầm một tờ đô trong tay dù tôi là một SQ. Bởi vì tôi không muốn ĐI TÙ VỀ TỘI GIỮ ĐÔ LA!