Showing posts with label operation lorraine. Show all posts
Showing posts with label operation lorraine. Show all posts

Tuesday, November 21, 2023

OPERATION LORRAINE 

29th October - 8th November 1952

Salan Strikes At Giap's Supply Lines

Operation Lorraine : Salan Strikes At Giap's Supply Lines (free.fr)


                 



General Raoul Salan took over from the ailing De Lattre in January 1952, and set about extricating his forces from the Hoa Binh area. This important base had been recaptured by the paras in Operation Tulip (15th November 1951 - the last operation using Ju52 aircraft), but had proven difficult and costly to maintain (5 battalions held the position against heavy VM pressure, but another 4 were required to keep supply lines open). Having cleared the road during late January (using 12 battalions with heavy support), Salan ordered a withdrawal. During late February, a "leap-frog" retreat down RC6 proved bloody, as the CFEO experienced sophisticated VM tactics utilising concealed artillery and AA guns. Once back in the Delta, the war in Tonkin seemed to have reached something of a stalemate. The "De Lattre Line" was holding, apparently keeping the Red River Delta free of VM.

It was not until the monsoon ended in October that activity heated up again. Giap sent the 308, 312 and 316 Divisions south-west into the Thai Highlands, towards Laos. Their first target was the French position at Nghia Lo, a ridge between the Black and Red Rivers, together with attacks on Gia Hoi and Van Yen. Despite initial fierce resistance by the Vietnamese garrison, Nghia Lo fell to "human wave" assault by the 308 Div on 17th October, and the other garrisons in the area fell back on the Black River - they were saved from destruction by the sacrifice of 6e BPC, who were dropped at Tu Le as a blocking force, suffering great losses. (Though Gia Hoi, which had been surrounded by the 312 Division since 15th October, was successfully relieved and evacuated by the paras). Many of the CFEO troops reached Na San, where a fortified base (supplied by airlift) was quickly established as the only viable position in the area. But, suddenly, all of north-west Tonkin and the Laos border area was open to the VM.

Salan had regarded the Nghia Lo attacks as a diversion (expecting a VM attack on the Delta once he had committed reserves). When this did not occur, he decided to launch an offensive into the Viet Bac north of the Delta. He expected Giap to react by withdrawing from the Black River, at which point a set-piece battle in the VM heartland would not only weaken Giap militarily, but also would reduce their credibility with the local populace. The Nghia Lo position could then be regained, and the VM kept out of Laos.

To carry out this audacious plan (which was, after all, a serious gamble), Salan decided to strike along the line of the Clear River and RC2, and assembled a force of 30,000 troops (the largest French concentration yet seen in Indochina) to do so. These included four Groupes Mobiles, two Sous-Groupments Blindés (1er Chasseurs and 8e RSA) and a Dinassaut (DNA 12) on the Clear River. The operation was given the codename "Lorraine".

The land forces assembled at two jumping-off points: Trung Ha on the Red River, north-west of Son Tay, and Viet Tri on the Clear River to the north-east, and advanced on the 29th October, aiming to link up at Phu Tho (some 32km/20 miles to the north). However, VM regional troops fought strong delaying actions and the link-up did not occur until 5th November. The lack of "mainforce" opposition did raise CFEO confidence, and they set off deeper into the jungle highlands.

On 9th November, 2,350 paratroopers of 3e BPC, 1er BEP and 2e BEP dropped on a rough DZ near the VM supply-base at Phu Doan (Operation Marion), and armoured units of GM 1 and 4 moved up RC2 to relieve them, with support from the marines of the Dinassaut. In this phase of the operation, the French captured a haul of VM supplies (precise details vary - see below) including 4 Soviet-made Molotava trucks (which surprised their intelligence service!). From Phu Doan, the main CFEO force advanced to Phu Yen, while strong patrols were sent out along the roads north (to Tuyen Quang) and west (to Yen Bay), setting up blocking positions against the expected VM counter-attack.

But where was Giap during this French assault? That wily general had, in fact, decided to bluff it out and hold his positions on the Black River. Fully expecting the CFEO to outrun its supply lines, he sent only two regular VM regiments (one each from the 308 and 316 Divisions) towards Yen Bay from the Black River, and simultaneously ordered the two Divisions surrounding the Red River Delta (304 Division to the north, 320 Division to the south) to increase their guerrilla activity and thus encourage Salan to withdraw the "Lorraine" forces.

By mid-November, Salan realised that Operation Lorraine had failed in its objectives. Giap's mainfoce had not been brought to battle, and the CFEO was now garrisoning a useless finger of land pointing into VM territory. The air supply system was already overstretched, and convoys by road or river were proving costly in the face of ambushes by VM regional forces. Therefore, on 14th November Salan gave the order to withdraw behind the De Lattre Line.

This initially went smoothly, but on the 17th November, the two VM regular regiments that Giap had sent back were in the Phu Doan - Phu To area, and 36th VM Regiment (from the 308 Division) set up a large-scale ambush at the Chan Muong gorge, where RC2 wound through a steep-sided, jungle defile - only 150m wide at best. When a French convoy consisting of units from GMs 1 and 4 (BMI, II/2e REI, 4e BM/7e RTA, RICM tanks) entered, heavy mortar fire stopped them, and infantry assault caused serious losses in two heavy ambushes. Only furious action by the tanks of the van and rear-guard prevented total anihilation. The paras had, fortuitously, withdrawn down RC2 on the 16th November. Further such ambushes were sprung on the retreating CFEO during the next week, inflicting a total of around 1,200 casualties. French air-cover prevented even heavier losses.

While the CFEO had seized supplies, Giap quickly made up for these from his Chinese suppliers, and he was still in position to threaten Laos. While "Lorraine" was a well-conceived conventional operation, Giap had shown once more that he was far from being a conventional opponent! Salan had received a bloody nose, and Giap had lost virtually nothing.

Taking advantage of the situation, Giap counter-attacked and took two outposts (Ba Lay and Moc Chau). Then, in a misjudged movement, he ordered 308 Division to assault the position at Na San - where the remnants and isolated garrisons had retreated to a scratch-defensive position after the Nghia Lo debacle. However, the garrison had been reinforced and had fortified the camp with 3,500 mines and belts of wire. The garrison consisted of 3e BPC, 1er BEP, 2e BEP, III/3e REI, III/5e REI, two Tirailleur and two Vietnamese battalions, supported by artillery. The VM assault was launched on 23rd November. Fighting was heavy, but the VM had (for once) been mistaken about both the size and determination of the garrison. Despite strongpoints changing hands, the VM realised that the assault was futile and withdrew on the 3rd December. This was a morale-boosting success for the CFEO, but gave a false view that such air-supplied bases could be held against all-comers, even in the middle of enemy territory. (As this piece concerns "Lorraine", I have given only a brief account of Na San - I hope that we can write up a fuller description at some point).

Despite Na San, the autumn of 1952 was a great success for the VM, and acted as a springboard for the advance into Laos during 1953.

Captured Material from Phu Doan

There are two lists of the captured material from this base (seized by the paras in Operation Marion). One is from Bernard Fall, the other from General Yves Gras (both cited in Pierre Labrousse; "La Méthode Vietminh"):

 From General Gras:

250 tonnes of munitions

52 LMGs and MMGs

1,000 rifles

3 recoilless rifles

1 jeep

From Bernard Fall:

1 jeep

150 tonnes of munitions

1,500 rifles

100 MMGs

22 SMGs

30 LMGs

40 light mortars

14 medium mortars

2 heavy (120mm) mortars

23 bazookas

3 recoilless rifles

Notes on "Lorraine" and "Marion"

While I have used the abbreviation "VM" above for "Viet Minh", in fact by this time the Viet Minh had been renamed "Lien Viet". However, it is standard in Western accounts at least to keep the term "Viet Minh" for all Vietnamese communist guerrilla movements during the period 1945-54 at least.

Supplies were beginning to become more standardised at this time, and photos of 1er BEP troops in Operation Marion show most dressed in the French 1947 fatigues (camouflaged or not), with bush hat, US webbing, and armed with the US M1A1 carbine.

Sources :

LABROUSSE (Pierre), La méthode Vietminh : Indochine, 1945-1954, Paris : Charles Lavauzelle, 1996. ISBN 0-7025-0387-X

Top - Home

Sunday, October 18, 2020

 Trận Nghĩa Lộ 1952

Trận Nghĩa Lộ là 1 trận đánh của Chiến tranh Đông Dương lần 1. Vào mùa thu 1952, quân Pháp đã gặp (encounter) khủng hoảng nặng nề của họ kể từ những thảm họa gần biên giới TQ tại Cao Bằng, Đông Khê và Đường Thuộc Địa số 4, gọi tắt là RC-4, đã xảy ra năm 1949 và 1950. Trận đánh Nghĩa Lộ là loạt đạn mở đầu trong một loạt các cuộc phản công (offense) và phản công (counter-offense) trong cuối 1952 trong chiến tranh đông dương lần 1. Nó là một phần của cuộc tấn công của Việt Minh (VM) trong vùng, có lẽ do dân tộc Thái chiếm đa số, nên vùng này được gọi là XỨ THÁI của Bắc Phần, ở khu kế cận sông Đà (Black River). Pháp đã đối phó (counter) bằng hành quân hay HQ LORRAINE để tấn công các căn cứ tiếp liệu/hạ tầng (rear supply base) trong ý định (attempt) cắt đứt cuộc tấn công này. VM đã ko ngừng hay đổi hướng (divert) cuộc tấn công để bảo vệ những căn cứ tiếp tế của họ. VM đã tiếp tục những cuộc tấn công vào NÀ SẢN, nơi có một căn cứ và sân bay, bảo vệ bởi lính Pháp. Một loạt các trận đánh kéo dài 3 tháng giữa tháng 10.1952 và 12.1952. Những hành động này và những thành công của VM đã mở đường (set the stage) cho cuộc TIẾN QUÂN VÀO LÀO tháng 4.1953.

1. Bối cảnh

Sau khi Pháp mất các đồn ở Cao Bằng, Đông Khê và RC-4 trong năm 1949 và 50, TL Pháp tại Đông Dương, Tướng Jean de Lattre de Tassigny, đã được chỉ định thay thế Tướng Carpentier. Các lực lượng của tướng de Lattre trong năm kế đã có thể đánh bại VM khi VM đang thực hiện nhiều cuộc tấn công trong năm 1951. Quân Pháp đã thắng trong khít khao tại VĨNH YÊN tháng 1, MẠO KHÊ tháng 3 và TRẬN SÔNG ĐÁY trong tháng 5 và 6 nơi con của tướng quân tử trận. De Lattre đã được đề cao như ANH HÙNG. Vào cuối xuân 1951, de Lattre đã xây dựng 1 chuỗi các vị trí phòng thủ kéo dài từ Vịnh Hạ Long tới Vĩnh Yên ở phía tây và tới Phát Diệm và biển ở phía nam. Phòng tuyến de Lattre này được thiết kế để bảo vệ Châu thổ Sông Hồng và các TP như Hà Nội và Hải Phòng từ những "cú sốc đầu tiên của một cuộc xâm lăng của TQ" (initial shocks of a Chinese invasion) và phục vụ như "điểm neo cho các hành quân tấn công" (mooring point for offensive operations). "Hơn nữa, de Lattre đã chuyển những đv Pháp ko có nhiệm vụ phòng thủ phòng tuyến này thành những CHIẾN ĐOÀN (CĐ), bằng cách tập hợp những đv để đại khái tương đương với trung đoàn tác chiến Mỹ. Tuy những CĐ này mang danh nghĩa lưu động vì chúng được cơ giới hóa, với các xe tăng, xe tải, half-track, và xe bọc thép chạy bánh nhưng lại ít tác dụng ở vùng rừng núi bao phủ phần hết phía bắc VN. Các CĐ này nhằm mục đích là một lực lượng phòng thủ và tấn công PHẢN ỨNG NHANH, nhưng suốt mùa hè 1951, quân Pháp đã thực hiện tương đối rất ít các cuộc tấn công. Tháng 11.1951, de Lattre đã tung cuộc HQ mang tên TULIPE tấn công VM tại HÒA BÌNH để chiếm lại một khu vực mà ông xem là rất quan trọng cho tương lai của Pháp tại Đông Dương. Khi diễn ra Trận Hòa Bình, tướng quân bị bịnh ung thư, trở về Pháp và chết tháng 2.1952. Ông được thay bởi Tướng SALAN. Trong khi đó, trận đánh này đã dữ dội và tướng Salan, khi thấy tỉnh Hòa Bình, là một khu vực khó yểm trợ và bảo vệ, đã quyết định RÚT LUI bằng hành quân AMARANTE. Giữa 22 - 25/2, quân Pháp đã rút thành công khỏi Hòa Bình. Trong khi đó, năm 1952, các du kích quân được Pháp giúp đã hoạt động tại Xứ Thái gần khu vực biên giới Hoa-Việt. Dù cho ko phải là ĐE DỌA nghiêm trọng đối với BÁ QUYỀN của VM tại khu này, những lực lượng này đã TRÓI CHÂN nhiều đv của VM khiến họ ko thể gác hay bảo vệ các đường tiếp liệu từ TQ tới VN và các kho của VM như Lào Cai. 

2. Trận Nghĩa Lộ

Vào mùa thu 1952, tướng Giáp đã dự định một cuộc tấn công vào Xứ Thái để thử và đạt một chiến thắng về tâm lý và chính trị bằng cách đánh bại các đồn bót trong dẫy Phan Xi Pang (Hoàng Liên Sơn) ở đông SÔNG ĐÀ. Các đồn bót nhỏ này được tiếp tế và yễm trợ từ đồn mẹ tại Nghĩa Lộ, đã tồn tại sau một tấn công năm trước vào tháng 10.1951. NGÀY 11.10.52, VM đã bắt đầu tấn công khi vượt sông Hồng dọc theo một mặt trận 65 km với ba sđ 308, 312 và 316, yễm trợ bởi trung đoàn 148 pháo của sđ nặng 351. Khu này là vùng nhiều rừng ở bắc và đông của sông Đà  được cư trú phần nhiều bởi dân thiểu số Mường. SĐ 306 với 3 mủi tấn công Nghĩa Lộ. SĐ 312 hướng về GIA HỘI ở hướng tây và 316 về VĂN YÊN ở hướng đông. Trong khi đó, trung đoàn 148 pháo bảo vệ cạnh sườn bắc chống lại các cứ điểm du kích thân Pháp trong 1 vòng cung từ THAN UYÊN đến ĐBP. Lính Pháp đã rút từ những đồn kém bảo vệ nằm quanh Nghĩa Lộ hướng về những vị trí bảo vệ tốt hơn, với VM đuổi theo. Lính Dù Pháp đã được dự định thả sau lưng VM để giảm mức tiến của VM. Tuy nhiên thời tiết xấu nên ko thể thả dù, và VM đã chận đường rút quân về Nghĩa Lộ của lính Pháp. NGÀY 18.10, VM đã tràn ngập phòng tuyến cuối cùng của TP Nghĩa Lộ. Sau này người ta biết VM đã dùng 10.000 quân trong trận đánh này và quân Pháp chưa tới 1.000, chưa kể lính Dù. Trận đánh tiếp tục đến TƯ LỆ và GIA HỘI khi TĐ 6 Dù Thuộc Địa của thiếu tá Bigeard được thả xuống để đánh đoạn hậu (rear guard action). Nhờ vậy các đv khác đã rút về các đồn ở tây sông Đà - như SƠN LA, NÀ SẢN và MỘC CHÂU. Vào tháng 11, tất cả Xứ Thái ở đông và bắc sông Đà dưới sự kiểm soát VM. Đây rõ ràng là 1 thành công của VM.

3. Phản công.

Để chuyển hướng tấn công của VM vào sông Đà, Pháp đã mở một HQ lớn dọc theo tuyến sông Hồng và sông Lô (Clear River) ở đông của sông Hồng. Cuộc HQ Lorraine, bắt đầu cuối tháng 10 1952 với báo chí loan tin ầm ỉ. Đây là 1 HQ lớn nhứt TỪ TRƯỚC TỚI Giờ với hơn 30.000 quân, có pháo, tăng, và máy bay. Tiến về hướng tây bắc, Pháp đã nhanh chóng chiếm các TP PHỦ DOẢN và PHỦ YÊN BÌNH, những trung tâm tiếp tế quan trọng của VM, tịch thu nhiều súng đạn. Rồi cuộc tấn công đã sa lầy (bog down), do trở ngại bởi đường tiếp tế dài và bấp bênh (precarious). Tới giữa tháng 11, HQ này đã đảo ngược, với lính Pháp và những đv tiếp tế phải rút lui về sau Phòng tuyến de Lattre dưới những quấy rối liên tục của chính quy và du kích VM. Pháp đã ko thể tạo một chiến thắng quyết định với VM, dù quân số 2.5 lính Pháp trên 1 lính VM và lợi thế áp đảo về pháo, tăng và không yểm. Để có ưu thế này, lính Pháp đã cần nhiều tiếp tế mà chỉ có chỡ bằng đường bộ, và đường bộ dễ bị VM xâm nhập và phản công. Chỉ vài tuần sau, một cuộc HQ lớn tại NÀ SẢN, phía tây của phòng tuyến sông Đà, một cứ điểm với chín TĐ LÍNH DÙ PHÁP, với máy bay và 5 pháo đội 105 ly. Ko có đường bộ, Nà Sản là 1 pháo đài rộng khoảng 15 km2 với 1 sân bay ở đáy 1 thung lũng. Lính Pháp cũng đóng trên núi ở chung quanh và tiếp tế toàn bằng máy bay. VM đã tấn công Nà Sản với 2 trung đoàn. Trận đánh chánh xảy ra giữa 23 và 30/11. VM đã ngoan cường tấn công, nhưng bị đẩy lui. Dù cho Pháp có thể xem Nà Sản là 1 chiến thắng, nhưng trận chiến dữ dội ở đây và Xứ Thái trong mùa thu 1952 đã tạo gánh nặng nghiêm trọng cho nguồn lực của Pháp, đặc biệt của không quân. Dưới áp lực của trận đánh, các phần hành về bảo trì, ko bao giờ hiệu quả, hoàn toàn sụp đổ. Ví dụ, tại một sân bay, các quan sát viên của Toán Cố vấn Yểm trợ Quân sự của Mỹ, viết tắt là MAAG, đã khám phá chỉ có hai người được giao đại tu/sửa chữa lớn (overhaul) một đại bác 20ly, và chỉ có thể đại tu 10 đại bác 1 tháng, chưa bằng 1/6 của nhu cầu bảo hành. Trong khi đó, ở phía nam của Văn Yên, sđ 316 đã chiếm làng này và tiếp tục tới Ba Lai - nơi Pháp đã dùng để ngăn ko cho VM tiếp cận châu thổ Sông Đà. Về phía bắc, trung đoàn 148 đã tràn ngập một đồn nhỏ của Pháp tại Điện Biên Phủ (lúc đó Pháp chưa đổ quân vào ĐBP để lập thành cứ điểm -- người dịch). Trong vòng 90 ngày, VM đã chiếm gần 290 km lãnh thổ, kéo dài tới biên giới Lào. 

4. Hậu quả

Những cuộc tấn công của VM năm 1952 đã khiến Pháp có thêm yêu cầu mới về viện trợ Mỹ. Ngoài chiến cụ, tháng 12, CP Pháp đã chính thức yêu cầu Mỹ gửi thợ máy sang VN trong 1 tháng để giúp kiểm tra thường lệ đối với máy bay C-47 Dakota do Mỹ viện trợ. Nghĩa Lộ và những trận đánh tiếp theo đã khiến người ta có suy xét sau: 

Đánh giá rằng hệ thống tiếp liệu và chuyên chỡ của Pháp vượt trội hệ thống như vậy của VM thì đầy sai lầm. Các đoàn công-voa tiếp liệu của Pháp, dựa vào đường xá, với hàng trăm xe tải thường xuyên bị phục kích, thì dễ tổn thương và lại kém linh động so với cách tiếp tế sơ khai của VM. VM rất rành địa thế và có nhiều dân công có thể hoạt động dọc theo những con đường khó phát hiện. Dù cho có nhiều xe tải, tăng, máy bay, và trực thăng, Pháp vẫn kém cơ động hơn VM, có thể điều động cả sđ vượt qua những khu vực mênh mông mà ko bị cản trở (unimpeded) và thường ko bị phát hiện bởi Pháp.

Thông thường, số lượng các TĐ của Pháp có thể so sánh với con số ước lượng các đv chính quy và địa phương VM, và nếu so sánh đơn giản, người ta có thể nghĩ rằng Pháp với lưu động tính cao sẽ có thuận lợi. Cách tính như vậy đã bỏ qua các lực lượng du kích và chưa kể thực lực của các đv chính quy và địa phương của VM hầu như chắc chắn bị ước lượng thấp. Cách tính toán này đã ko xem xét hình thái đặc biệt của chiến tranh mà VM phát động. Dù hai bên có khoảng 90 TĐ chiến đấu, nhưng VM ko có đồn bót hay đường giao thông để bảo vệ. Pháp đã dùng gần 70/100 quân số để bảo vệ hậu phương (rear area), chỉ còn khoảng 25 TĐ để hành quân lưu động, nghĩa là tổng trừ bị.