Showing posts with label địa phương quân. Show all posts
Showing posts with label địa phương quân. Show all posts

Saturday, March 23, 2024




Những người lính NQ là những chiến sĩ hữu hiệu nhứt của quân đội Nam VN -- Christopher Gaylor, một sĩ quan pháo binh Mỹ. Nguồn: Vietnam veteran's forgotten photos unveiled after 47 years | Daily Mail Online

* Bảo lửa là chữ mà tướng CS Văn tiến Dũng đã dùng cho trận đánh vào thị xã Ban Mê Thuột (BMT) ngày 10.3.75, mở màn cho chiến dịch 275 của csbv. Trận đánh này đã bắt đầu cho sự sụp đổ dây chuyển của các tỉnh thành thuộc quân khu 2, 1, 3 và 4 VNCH trong tháng 3 và 4 năm 1975.

- Trong chiến đấu, tinh thần của người lính bằng BA LẦN sức mạnh của đơn vị. Không có trung đoàn tồi, chỉ có đại tá tồi -- Hoàng đế Napoléon.


LỜI NÓI ĐẦU: trước ngày 30.4.75, một số không ít người trong quân đội VNCH và ngoài dân, thường có tâm lý coi thường lực lượng ĐPQ/NQ vì hai lực lượng này trang bị và huấn luyện không đầy đủ như các đv chủ lực (như Nhảy Dù, TQLC, BĐQ, các sđ bộ binh hay liên đoàn 81 biệt kích dù). Họ thường hoạt động trong tiểu khu, hay đóng quân gần nhà, giữ cầu hay các căn cứ quân sự hay sân bay. (Nói thêm: Trước ngày 30.4.1975, có nhiều TĐ ĐPQ thiện chiến được tăng phái cho tiểu khu khác -- người dịch). Tuy nhiên, trong trận Ban Mê Thuột (BMT), trận đánh mở màn cho Chiến dịch 275 của csbv, có những đv như ĐPQ giữ quận lỵ Đức Lập, dù bị tấn công nặng nề từ 5:55g ngày 9.3.75, đã cầm cự tới 8:30g ngày 10.3.75 mới thất thủ. Có đv như đại đội 2 của TĐ 225 ĐPQ giữ đồi 559 ở tây của BMT và ĐPQ ở BCH tiểu khu Darlac ở gần ngã sáu ở trung tâm thị xã, xem bản đồ, đã đẩy lui nhiều cuộc xung phong của quân csbv từ sáng sớm ngày 10.3.75, gây nhiều thiệt hại cho đối phương. Tính tới tối 10.3.75, dù quân csbv đã chiếm trung tâm thị xã, đại đội này vẫn cố thủ ở đồi 559, và đại đội 4 của TĐ 242 vẫn còn cầm cự ở kho đạn Mai Hắc Đế. Đại đội 4 của TĐ 243 ĐPQ vẫn giữ đồi 491 ở nam thị xã. Riêng tại phía tây sân bay Phụng Dực, tàn quân của BCH tiểu khu và một số đv BĐQ vẫn còn chiến đấu. Và còn nhiều ví dụ khác về tinh thần chiến đấu của ĐPQ/NQ ở tỉnh Darlac và Quảng Đức trong thời gian này.

Sau đây là chuyển ngữ từ trang 149 đến 152 của quyển Từ Ngưng Bắn Đến Đầu Hàng của ĐT Le Gro của Phòng Tùy viên Quốc phòng DAO tại VN. 

====

"Tỉnh lộ 487 uốn khúc xuyên qua núi rừng ở tây nam của tỉnh Phú Bổn, chạy từ Cheo Reo, tỉnh lỵ của tỉnh, đến Buôn Blech, một nơi trên QL-14 cách Ban Mê Thuột (BMT) khoảng 60 km về phía bắc. Buôn Blech cũng là quận lỵ của quận Thuần Mẫn, đã bị Bắc quân tấn công ngày 8 tháng 3, mở đầu cho Chiến dịch 275 của CSBV. Các đv của trung đoàn (tr.đ.) 9, sđ 320 csbv, đã tấn công BCH chi khu Thuần Mẫn và đại đội 23 trinh sát khiến các đv này rút lui. Trong khi đó, trung đoàn (tr.đ.) 45 VNCH trên QL14 gần Thuần Mẫn cũng báo cáo chạm địch. Trận đánh tiếp tục suốt ngày 8.3, nhưng cuối cùng QL-14 đã bị cắt bởi tr.đ. 9, sđ 320 csbv. 

Ngày 9 tháng 3, sđ 10 csbv đã đồng loạt tấn công khắp tỉnh Quảng Đức. Ở quận lỵ Kiến Đức quân csbv đã bị BĐQ đẩy lui, và ĐPQ ở quận lỵ Đức Lập, cũng thuộc tỉnh Quảng Đức, dưới quyền chỉ huy của trung tá Nguyễn cao Vực, vẫn giữ vững phòng tuyến. (Nói thêm: Theo hồi ký Cuộc rút quân khỏi Quảng Đức của cựu thiếu tá pháo binh Trần văn Bường, cách Đức Lập về phía tây khoảng 8 km có căn cứ Núi Lửa, có trung đội pháo binh 105 ly của trung úy Nguyễn văn Quý, được bảo vệ bởi đại đội chỉ huy của TĐ 261 ĐPQ của thiếu tá Bùi Ngọc Long, cũng bị pháo khủng khiếp và thất thủ cùng ngày. Căn cứ Núi Lửa nằm giữa Đức Lập và Dak Song -- người dịch). 

Nhưng ở phía nam Đức Lập, tại ngã ba Dak Song, pháo kích ồ ạt và các đợt xung phong của csbv đã đẩy lui TĐ 2/53 thuộc sđ 23 bộ binh khỏi vị trí và Dak Song thất thủ vào buổi trưa. (Nói thêm: Theo hồi ký của cựu thiếu tá Trần văn Bường thì: Sáng ngày 9.3.75, tại ngã ba Dak Song do TĐ 2/53 trấn giữ, chỉ huy bởi đại úy Nguyễn Tiên (khóa 11 Thủ Đức, vừa thay thế thiếu tá Võ đức Lai), có 1 trung đội pháo 105 ly đóng chung, "không thấy đấm đá gì hết, nhưng không hiểu tại sao chúng tôi không liên lạc với họ được"... Do đó ông tìm cách đáp xuống căn cứ Dak Song, nhưng bị nhiều loạt pháo của đối phương khiến trực thăng phải lập tức cất cánh. Từ đó về sau đến khi rút bỏ Quảng Đức, ông đã ko thể liên lạc với cánh quân này -- người dịch).  

Vào lúc này, tướng Phú đã nhận thức rằng tỉnh Darlac, trong đó có thị xã BMT, mới là chiến trường chánh và ông cần gấp viện binh. Ông đã yêu cầu bộ tổng tham mưu (BTTM) gửi thêm một liên đoàn BĐQ nhưng bị từ chối; BTTM chỉ còn ít quân trừ bị, trong khi đe dọa đối với Sài Gòn (SG) và Tây Ninh ngày càng tăng. Không thể xin viện binh từ BTTM, tướng Phú đã rút hai TĐ 72 và 96 BĐQ thuộc liên đoàn 21 BĐQ, chỉ huy bởi trung tá Lê Quý Dậu, từ đèo Chu Pao và Kontum và trực thăng vận họ về Buôn Hô, từ đây họ được xe GMC chở về BMT ở 35 km về phía nam. Ông cũng ra lịnh cho đại đội 45 trinh sát, đang ở Bản Đon, phía tây của BMT phải về BMT. 

Theo tường trình của tướng Dũng, lúc 0200 g Hà Nội của sáng ngày 10/3: "Cuộc tấn công vào BMT đã mở đầu với các đv đặc công đánh sân bay Phụng Dực và sân bay L-19. Pháo binh tầm xa đã bắt đầu phá hủy các mục tiêu quân sự tại BMT. Từ một điểm cách BMT 40 km, các đv xe tăng của chúng tôi đã nổ máy, ủi sập các cây đã cắt trước phân nửa, hướng về BMT. Trên sông Sre Póc hay Krong, các cầu phao đã được nhanh chóng ráp nối, trong khi các xe tank, thiết vận xa, súng phòng không và súng chống tăng chờ chực vượt sông. Rừng núi Tây Nguyên đã rung lắc trong một cơn bảo lửa."

Trong sáng sớm của ngày 10.3, đạn đại bác và hỏa tiển đã rơi như mưa xuống thị xã BMT, và đạn cối cũng rơi vào sân bay Phụng Dực. Sau khi dứt pháo , bộ binh và đặc công CSBV đã tấn công kho đạn Mai hắc Đế ở tây của thị xã; và đại đội 2 của TĐ 225 ĐPQ đóng trên đồi 559 ở tây bắc của thị xã, và BCH tiểu khu Darlac. Các cuộc tấn công này đều bị đẩy lui với thiệt hại nặng cho Bắc quân. Ngay trước 4 g sáng, TĐ 3/53 của sđ 23 ở sân bay Phụng Dực, bị tấn công dữ dội, và xe tăng csbv xuất hiện ở tây bắc thị xã. 


Trong khi đó, các cuộc tấn công ở Quảng Đức vẫn tiếp tục khi TĐ 259 ĐPQ đã đẩy lui (fight off) địch trên tỉnh lộ (TL) 12 giữa Dak Song và Đức Lập và BĐQ vẫn giữ vững trận địa tại quận lỵ Kiến Đức và tỉnh lỵ Gia Nghĩa. Tuy nhiên ngày 15/3, quân phòng thủ ở Kiến Đức,  quá kiệt sức, đã bị tràn ngập.
... 
Vào giữa sáng ngày 10.3, các đại đv của sđ 320 csbv đã xâm nhập BMT. Trận đánh ác liệt đã xảy ra ở khu vực phía nam của BMT gần tư dinh của tỉnh trưởng, BCH tiểu khu, và BTL sđ 23 bộ binh. Năm xe tăng T-54 đã bị phá hủy hay hư hại gần BTL sđ 23, nhưng một quả bom thay vì rớt xuống xe tăng CS, đã đánh sập trung tâm hành quân của sđ 23, khiến mọi chỉ huy và liên lạc đều gián đoạn. Hai xe tăng T-54 đã bị phá hủy gần sân bay thị xã, ý nói sân bay L-19. Quân phòng thủ tại đây, dù ít ỏi, đã anh dũng đẩy lui nhiều đợt xung phong và cố thủ tại tháp điều khiển không lưu, nhưng cố gắng của tướng Phú nhằm trực thăng vận hai TĐ ĐPQ từ Bản Don, ở phía tây BMT vào thị xã đã ko thực hiện được do hỏa lực mạnh mẻ của địch. Do đó hai TĐ này đã chuyển hướng về Buôn Hô, cũng đang bị tấn công bằng súng cối ngày 10.3. Trận đánh tại sân bay L-19 đã phá hủy tám máy bay của sđ 6 không quân, một trực thăng CH-47 Chinook, một quan sát cơ O-1 hay L-19, và sáu trực thăng UH-1. Bốn trong bảy chiếc UH-1 thuộc sđ 2 không quân đã bị phá hủy trên mặt đất, nhưng ba chiếc khác, dù bị hư hại đã cất cánh dưới hỏa lực mạnh mẻ của địch. Kho đạn Mai Hắc Đế, ở tây nam thị xã đã bị tràn ngập; 10 ngàn đạn 105 ly bị phá hủy, và hai đại bác 105 ly bị mất.
Tại sân bay Phụng Dực ở phía đông BMT, TĐ 3/53 bộ binh đã bắt hai tù binh, và họ khai rằng họ thuộc tr.đ. 25 độc lập và tđ 401 đặc công. Trong khi đó, tại BMT, quân csbv cũng bắt được tù binh. Hai thành viên của Ủy ban quốc tế về giám sát và kiểm soát đình chiến (ICCS) gồm một người Iran và một Indonesia trú ẩn tại ông Paul Struharic, đại diện của tòa lãnh sự Mỹ tại tỉnh Darlac. Tám nhân viên dân sự ngoại quốc bao gồm các người truyền đạo, và gia đình của họ ở nhà của Struharic khi Bắc quân xông vào nhà bắt họ. Sau đó họ bị giam ở Đức Cơ, và cuối cùng được thả.
Vào tối ngày 10.3, quân csbv đã chiếm được trung tâm của thị xã, trong khi đó, một số đv bộ binh, thiết giáp, và ĐPQ VNCH vẫn còn cố thủ ở phía đông, tây và nam thị xã. Đại đội 2 của TĐ 225 ĐPQ, đã kể ở trên, vẫn cố thủ ở đồi 559, và đại đội 4 của TĐ 242 ĐPQ vẫn còn chiến đấu ở kho đạn Mai Hắc Đế. Tại một đồn điền cà phê ở tây của thị xã, phần lớn chiến sĩ của TĐ 1/53 bộ binh, BCH và chi đoàn 3/8 thiết kỵ, vẫn còn giữ vững phòng tuyến. Đại đội 4 của TĐ 243 ĐPQ vẫn còn cố thủ ở đồi 491 ở nam thị xã. Các đv nhỏ của trung đoàn 53 và ĐPQ vẫn còn chiến đấu trong thị xã, nhưng trận chiến ác liệt nhứt xảy ra tại sân bay Phụng Dực. Tại đây, một BCH tiền phương của sđ 23 và BCH trung đoàn 53 và chi đoàn 3/8 thiết kỵ đã hợp đồng chiến đấu. Một số tàn quân của BCH tiểu khu và vài đv BĐQ chiến đấu ở tây của sân bay Phụng Dực. Nói thêm: sân bay Phụng Dực nguyên là một trại LLĐB Mỹ, hệ thống công sự rất vững chắc nên đã cầm cự lâu dài -- người dịch.
Chiến sự rất ác liệt đã tiếp tục ngày 11.3. Quân phòng thủ ước lượng hạ 400 địch, thu 50 súng, và phá hủy 13 xe tăng; trung đoàn 53 báo cáo bị tấn công bằng súng phun lửa. Những ổ kháng cự lẻ tẻ trong thị xã vẫn còn, dù đại tá tỉnh trưởng Nguyễn Trọng Luật, bị bắt sống.
Tại tỉnh Pleiku, liên đoàn 4 BĐQ không đạt thắng lợi trong trận chiến ác liệt gần Cầu 23 trên QL19 và căn cứ hỏa lực (CCHL) 93 vì tr.đ. 95 B đã phản công dữ dội trong hai ngày 11-12/3/75. Nhiều trận đánh nhỏ xảy ra ở phần còn lại trong tỉnh. Ngoại vi của thị xã Pleiku bị tấn công bằng cối, BTL quân đoàn 2 bị hư hại nhẹ do trúng hỏa tiển 122 ly; và ba máy bay A-37 và kho xăng và kho chứa phụ tùng máy bay ở sân bay Pleiku bị phá hủy bởi hỏa tiển 122 ly. 
Những biến cố đầy bất hạnh này ở quân khu 2 đã biến thành một bước ngoặc trong chiến tranh VN, khi TT Thiệu đã có một quyết định mà sau đó đã gây nhiều tác hại cho QLVNCH và tạo cơ hội tốt cho đối phương. Để bảo toàn quân khu 3 và 4, ông nghĩ rằng phải tái chiếm BMT, mặc dù có thể bỏ Kontum và Pleiku. Vì không thể gặp tướng Phú tại Pleiku quá nguy hiểm, các cố vấn đã khuyên ông gặp tướng Phú tại Cam Ranh, nam của Nha Trang, vào ngày 14.3.
Ngày 12.3, tướng Phú thông báo mọi chiến đấu có tổ chức bên trong thị xã BMT đã chấm dứt. Liên đoàn () 21 BĐQ đã tập hợp tàn quân của hai TĐ 72 và 96 gần sân bay Phụng Dực, và tr.đ. 45 VNCH, chỉ huy bởi ĐT Phùng văn Quang, đã được trực thăng vận tới quận Phước An, phía đông thị xã, trên QL21. Ngày kế, sau khi sđ 320 cũng cố thành quả của họ tại BMT, trận đánh Phụng Dực tiếp tục. Nhận thức tình hình nguy ngập ở cao nguyên, bộ tổng tham mưu (BTTM) đã gửi LĐ 7 BĐQ do ĐT Nguyễn kim Tây chỉ huy, lực lượng trừ bị cuối cùng, từ SG đến Pleiku để thay thế tr.đ. 44 bộ binh (chỉ huy bởi trung tá Ngô văn Xuân, hiện định cư tại San Jose -- người dịch), hầu tr.đ. này có thể tham chiến ở BMT
Tình hình tại Darlac ngày càng xấu đi. Làng Quảng Nhiêu ở bắc BMT đã bị tràn ngập, cũng như làng Buôn Hô trên QL-14. Quân Nam VN bỏ Bản Don, ở tây BMT và rút các đv ĐPQ còn lại. Kế hoạch di chuyển cả trung đoàn 44 khỏi phía tây Pleiku về tiếp cứu BMT không thể thực hiện vì thiếu trực thăng, khiến chỉ có BCH tr.đ. 44 và một TĐ bộ binh tới được Phước An. 
Ngày 14.3, tướng Phú đã lập tại Phước An một lực lượng đặc nhiệm, dưới quyền chỉ huy của chuẩn tướng Lê trung Tường, TL của sđ 23. Bao gồm tr.đ. 45 bộ binh, một TĐ và BCH của tr.đ. 44 bộ binh, và một TĐ của LĐ 21 BĐQ. Kế hoạch là tấn công về phía tây dọc QL21 để bắt tay với quân phòng thủ ở sân bay Phụng Dực, gồm TĐ 3/53, đã chiến đấu liên tục 4 ngày, và tàn quân của TĐ 1/53, đã rút lui từ phía tây thị xã và tàn quân của hai TĐ 72 và 96 BĐQ. 
Cuộc phản công này được yểm trợ về tiếp liệu từ Nha Trang. Một lực lượng đặc nhiệm khác gồm năm TĐ ĐPQ của tỉnh Khánh Hòa được lịnh thông thương con đường giữa Nha Trang và Khánh Dương.
... 
Khi cuộc phản công của sđ 23 từ Phước An đã bắt đầu ngày 15.3, thì tinh thần chiến đấu của tr.đ. 53 tại Phụng Dực lại bắt đầu giao động: họ chiến đấu ko ngừng nghỉ từ nhiều ngày dưới hỏa lực của pháo binh và tấn công liên tục của tr.đ. 25 csbv. SĐ 316, vừa mới di chuyển bí mật từ miền bắc, đã sẵn sàng tấn công trung đoàn 53 và BĐQ đã kiệt sức.
Để chận sđ 23 phản công từ Phước An, tướng Dũng ra lịnh cho sđ 10 rời Quảng Đức. SĐ 10 đã chạm súng với tiền quân của tr.đ. 45 và chận họ ở sông Ea Nhiae, trước khi tr.đ. 45 bắt tay theo kế hoạch với tr.đ. 53 cách họ 10 km. TĐ 2/45, đã tan rả trong trận ác chiến này và cuộc phản công của VNCH đã trở thành cuộc rút chạy. Tướng Tường, TL của sđ, bị thương nhẹ vào ngày 10.3, đã tự ý di tản và giao quyền chỉ huy cho đại tá Đức của lực lượng đặc nhiệm.
Ở phía đông phòng tuyến của sđ 23 tại Phước An, đpq của Khánh Hòa đã gặp kháng cự mạnh mẻ của địch tại quận lỵ Khánh Dương. Chiến đấu để dành cao điểm khống chế ql-21, ĐPQ đã bắt được một số cán binh của tr.đ. 25 độc lập, đám bộ đội này hình như đã xuyên qua phòng tuyến của sđ 23 tại Phước An sau khi ko thể đánh bật trung đoàn 53 tại Phụng Dực. 
Cuộc tấn công của bắc quân tại Darlac đã tái tục, dẫn đầu bởi sư đoàn 10 csbv. Họ tiến theo QL-21, đẩy lực lượng đặc nhiệm của sđ 23 về hướng đông, lúc đầu về Phước An, kế đó vượt qua đồi Chu Cúc gần ranh giới Darlac và Khánh Hòa. Cuối cùng, BTL của sđ 23 chuyển về Khánh Dương để thu nhặt tàn binh của sđ 23 lần lượt trình diện. Trong khi đó, ko được tiếp tế, tàn quân của tđ 3/53, ngày 18.3 đã rút khỏi sân bay Phụng Dực và bắt đầu rút lui trong sức tàn lực kiệt và nguy hiểm (tortuous) về hướng đông. Ngày 21.3, tàn quân của sđ 23 được bốc về Cam Ranh. Vào lúc này, địch vẫn còn giữ cao điểm ở trong và chung quanh quận lỵ Khánh Dương trên QL-21, dù hai TĐ 2 và 3 của tr.đ. 40 sđ 22 được chuyển từ tỉnh Bình Định để tăng cường cho cuộc phản công. Lữ đoàn 3 Dù, rút từ Quảng Nam theo lịnh của TT để làm trừ bị tại SG, giờ chót đổ bộ lên Nha Trang và chuyển gấp về Khánh Dương để ngăn cản bước tiến của sđ 10 csbv. Mọi người đều thấy, trách nhiệm trước mắt của QK 2 là tập hợp lại các đv đã quá kiệt sức vì chiến đấu (battered), hoàn tất việc di tản từ Kontum và Pleiku về đồng bằng, và ngăn chận bắc quân trên QL-21 tại Khánh Dương. Cuộc phản công để tái chiếm BMT sẽ phải chờ./.

Chuyển ngữ từ trang 149 - 152 của sách từ ngưng bắn đến đầu hàng của ĐT Le Gro của cơ quan DAO tại VNCH. 
San Jose ngày 26.3.2024
Tài Trần

Monday, September 4, 2023

 

Mặt trận Miền Đông vẫn yên tĩnh

LTS: Được sự khuyến khích của bằng hữu, chúng tôi xin phép mạo muội ghi lại đôi dòng chiến sự, mà người viết hân hạnh được tham dự trong những ngày cuối tàn cuộc chiến. Người viết, không có tham vọng gì cả, ngoài mục đích muốn vinh danh lực lượng Đia Phương Quân & Nghĩa quân tiểu khu Tây Ninh nói riêng và chiến sĩ QLVNCH nói chung. Vẫn kính mong quí đọc giả xem đây là một nén hương muộn màng, đốt lên tưởng niệm các anh linh đã vị quốc vong thân vì Tổ quốc VNCH thân yêu.

Vào đầu năm 1975, tỉnh lỵ Phước Long, một lần nữa, lại thất thủ về tay Cộng quân. Sau đó, các mặt trận Miền Đông rất yên tĩnh. Yên tĩnh một cách lạ thường tựa hồ như ‘ Mặt trận miền Tây vẫn yên tĩnh’ trong Đệ nhị Thế chiến . Đặc biệt vùng Ngũ long ( Tây Ninh) tiếp giáp biên giới Campuchia về hướng Tây Nam, lại càng yên tĩnh hơn bao giờ hết. Kinh nghiệm chiến trường đã dạy cho chúng ta biết rằng một khi tình hình êm dịu, lắng đọng thì chắc chắn sẽ có một cuộc Tổng công kích lớn diễn ra.

Sơ lược tình hình quân bạn trú phòng. Từ Gò Dầu Hạ ( Quận Hiếu Thiện cũ), đi trên Quốc lộ 1 về hướng Nam Vang 9 cây số, gặp ĐĐ 2/339/ Đ P( tiểu khu Tây Ninh ) đồn trú cách về biên giới Việt- Miên khoảng 1 cây số. Do Tr/uy V.V.L làm Đ.Đ.T. bên kia biên giới Miên -Việt , cũng cách về biên giới độ 1 Km, có một ĐĐ lính Miên ( Cộng Hòa Lolnol ). Chạy dọc sâu vào trong 3 Km có ĐĐ 4/339/ Đ.P đồn trú tại Rừng Dầu ( Tiên Thuận) , do Th/uy N.G.K làm Đ.Đ.T và chúng tôi XHH- Đ.Đ.P. Phía giữa là Long Phi có Đ.Đ 1/339/ Đ.P đồn trú , Tr/uy- N.V.Q làm Đ.Đ.T. Kế bên là B.C.H Tiểu đoàn đồn trú , do Th/ t - N.M.M làm T.Đ.T( K- 23/ SQTBTĐ- đã hy sinh trong trại cải tạo Bắc Việt). Trú đóng trong cùng Long Giang là Đ.Đ 3/339/ Đ.P, do Tr/uy - L.N. H làm Đ.Đ.T( K- 25/ SQTBTĐ - đã tuẫn tiết ngày 14 tháng 3 năm 1975). Tất cả các Delta lớn nầy, đóng cách về biêngiới Việt- Miên trên- dưới 1 Km, làm thành một hành lang an ninh bảo vệ sông Vàm cỏ Đông. Có lần tên Văn tiến Dũng gọi nơi đây là hành lang máu. Ngoài ra, còn có một số Đống Đa nhỏ cấp trung đội không đáng kể.

Đầu tháng 3 năm 1975, chúng tôi và Tr/uy - V.V.L- Đ.Đ.T/ Đ.Đ2/ Đ.P có gặp một vị Th/t ( Phòng 7/ T.T.M) tại đồn Chợ Trời. Ông ta cho biết vào giờ G..........,ngày N........, Cộng quân sẽ tấn công Tiểu đoàn 339/ Đ.P cấp Trung đoàn bộ binh, đồng thời có thêm một Tiểu đoàn Pháo đủ loại, Tiểu đoàn Phòng không và vài chục chiếc tăng hỗ trợ. Ông ta từ Saì Gòn lên đây, quan sát địa hình thực tế và xem lại tình hình quân bạn trú phòng để thẩm định lại lần cuối, liệu rằng vùng Bến Cầu nầy có chịu đựng nổi cuộc tấn công vũ bão của Cộng quân sắp thực hiện hay không? Hầu mau chóng tìm biện pháp tiếp ứng. Vì chúng ta biết rõ ràng, nếu Bến Cầu mất, thì dọc theo hành lang nầy có Đức Hoà- Đức Huệ cũng phải mất luôn. Tạo áp lực nặng uy hiếp Sài Gòn và Quốc lộ 4. Nhìn nét mặt lo âu của vị Th/t ( P.7 T.T.M ) , làm cho chúng tôi nghĩ rằng, đây là nguồn tin tình báo có thể khả tin được. Vội vã trở về đơn vị để chỉnh đốn Đ.Đ và chờ đợi. Ông ta còn cho biết thêm, lực lượng địch quân tấn công lần nầy là một trong ba Công trường ( 5,7, và 9). Những Công trường ( Sư đoàn ) nầy là lực lượng chính qui Chủ lực Miền, thuộc Miền Đông Nam Bộ. Bọn chúng từng chuốc lấy thảm bại ê chề tại chiến trường ‘ An Lộc ’ năm xưa ( 1972). Chúng tôi đã đọ sức với bọn nầy vài lần, nhận xét, chúng chẳng có gì đáng ngại.

Ngày11 tháng 3 năm 1975, khoảng 8 giờ sáng, các toán tiền đồn báo cáo về Đ.Đ cho biết: Sinh hoạt trong Xã-Ấp hôm nay rất khác thường, chợ búa, trường học, chùa chiền và đồng án..........v.v đều ngưng hoạt động. Nhận thấy hiện tượng lạ, chúng tôi liền ban lệnh báo động đồng thời quan sát những điểm khả nghi xung quanh Delta. Quả thật, chúng tôi phát hiện địch quân mới vừa đào công sự chiến đấu ( chưa hoàn tất ), vội vã cắm lá ngụy trang lên trên, nằm trong rừng chồi thuộc hướng tây Nam của Delta và cách Delta khoảng 200 mét . Sau khi liên lạc, biết rõ không có đơn vị bạn hoạt động trong vùng trắch nhiệm mình. Chúng tôi liền ban lệnh hành quân. Th/uy N.G.K-Đ.Đ.T, là một Sĩ quan đặc biệt, lớn tuổi, gan dạ, già
giặn kinh nghiệm, dẫn một toán 10 binh sĩ cũng gan dạ không kém, ra ngoài cửa Delta nằm chờ đợi. Ông ta đã ra lệnh cho chúng tôi : ‘ Hãy bắn khoảng 100 quả đạn cối 60 ly kể cả 81 ly ( ngoài cấp số) vào vị trí tình nghi’. Sau khi thi hành đúng lệnh trên, Th/uy - K dẫn toán binh sĩ nhào lên xung phong đánh cận chiến bằng lựu đạn. Kết quả đạt được, địch bỏ xác tại trận 13 tên, một tên chạy thoát được. Phe ta vô sự. Tịch thu được một số vũ khí cá nhân và 2 khẩu Cộng đồng : một cối 82 ly ( bị hư hại bởi đạn pháo ta, không xài được ), một khẩu Phòng không 12 ly 7 và một máy vô tuyến P.R.C - 25, địch lấy của ta trước đây ( cả hai thứ nầy còn xài tốt ). Đơn vị đang tưng bừng náo nhiệt về chiến lợi phẩm vừa tịch thu được thì bỗng nhiên bên ngoài Delta pháo địch ầm ĩ rơi xuống, không nhiều lắm, chỉ vài chục quả đạn pháo đủ loại. Thật ra, bọn chúng đang điều chỉnh tác xạ Pháo binh. Liên lạc với các đơn vị bạn trong cùng T.Đ, các nơi ấy vẫn lắng dịu, chưa có chuyện gì xãy ra. Chúng tôi rất ngỡ ngàng lẫn lo ngại, không biết Cộng quân định đánh chiến thuật gì? Mà giờ nầy, có một toán Việt cộng nhỏ đã vào và bị đánh bại, chết sát bên Delta lớn.

Trung tuần tháng 3 năm 1975, C.S.B.V mở màn chiến dịch ‘Tây nguyên’ bằng cách đánh chiếm Thị xã Ban mê Thuột. Thì tại nơi đây, rạng sáng ngày 12 tháng 3 năm 1975, vùng Bến Cầu thuộc Tiểu khu Tây Ninh, Cộng quân ồ ạt tấn công Tiểu đoàn 339/ Đ.P chúng tôi với cấp độ Trung đoàn trở lên, có Pháo binh, Phòng không, và xe tăng yểm trợ.

Mở đầu cuộc chiến, Cộng quân xử dụng Sơn pháo 85 ly bắn trực xạ, hòng chụp tinh thần chiến đấu của ta. Thú thật, lần đầu tiên đụng phải thứ nầy, chúng tôi hơi bối rối, vì sức công phá mãnh liệt của nó. Nhưng sau đó lấy lại bình tĩnh,điều chỉnh Phở bắc dập tắt được nó. Tiếp theo đó, một đợt mưa pháo đủ loại trút xuống trong- ngoài Delta chúng tôi. Đồng loạt các đơn vị bạn cũng bị pháo tương tự như thế. Sau hơn 1 tiếng đồng hồ hứng chịu đủ loại đạn pháo địch gồm: Hỏa tiễn 122 ly, hỏa tiễn 107 ly, cối 81 ly & 82 ly, cối 61 ly & 60 ly, và B 40 & B 41. Địch quân bắt đầu xung phong biển người, nhưng mọi đợt xung phong của bọn chúng điều bị quân ta bẻ gãy, đập tan. Kết quả sơ khởi, địch bỏ xác bên ngoài chiến hào, đếm được hơn 30 tên, phe ta bị thương nhẹ vài người, còn tác chiến được. Giờ đây, biết được, Cộng quân đang dùng chiến thuật cổ điển ‘ Tiền pháo hậu xung’ ( C.S dùng biển người). Chúng tôi vô cùng e ngại. Bởi lẽ, chiến thuật ấy đã từng làm đảo lộn các chiến trường. Mà lịch sử cận đại đã chúng minh được điều đó. Cũng chính chiến thuật ‘ Tiền pháo hậu xung ‘ nầy, mà ngày hôm qua ( ngày 11 tháng 3 năm 1975 ), chúng tôi đã gặt hái được kết quả bất ngờ. Chiến thuật ấy, luôn luôn được đưa lên hàng đầu binh thư của Thế giới. Nhận rõ, tầm mức vô cùng lợi hại cuả chiến thuật đó. Th/uy - K- Đ.Đ.T và chúng tôi phân chia nhiệm vụ rõ ràng, hợp đồng tác chiến cho hữu hiệu hơn. Ông ta đảm trách tần số nội bộ và chỉ huy tổng quát bên trong. Còn chúng tôi trách nhiệm Không-Pháo yểm. Không để chậm trễ, liên lạc ngay với ‘ Trung tâm phối hợp hỏa lực’ đồng thời xin số nhà các tiệm Phở bắc trong vùng. Thông qua Đ/uy - T Sĩ quan Không yểm cho bộ binh đóng tại B.C.H.T.K.T.N. Chúng tôi có được tần số Không - Lục, liên lạc trực tiếp với Không quân bạn bay bao vùng. Mặt khác, lệnh cho khui hầm tiếp liệu dự phòng ra xài khi hữu sự gồm; lương khô, gạo sấy, thịt hộp, bao cát, đạn dược, lựu đạn...........v.v. Phân phát cho binh sĩ, đặc biệt mỗi người lính phải có 3 thùng lựu đạn kế bên hầm chiến đấu, và cũng không quên ra lệnh tất cả lựu đạn phải tháo bỏ chốt an toàn phụ, cùng nấp đậy cho từng quả. Các công tác đó đang thực hiện chưa xong thì khoảng 4 giờ 30 chiều cùng ngày, địch quân tiếp tục pháo kích đợt 2, địch pháo nhiều hơn và lâu hơn ban sáng, sau gần 2 giờ pháo đủ loại, địch ồ ạt xung phong biển người, nhưng đợt nầy, quân ta chận đứng dễ dàng bằng hỏa lực cơ hữu đã chuẩn bị sẳn, đồng thời chúng tôi liên lạc trực tiếp với pháo binh diện địa đóng tại Bến kéo ( Cẩm Giang ) bắn qua, gây cho chúng thiệt hại nặng nề về nhân mạng. Địch bỏ xác bên ngoài chiến hào khoảng 40 tên. Vào lúc nầy, các đơn vị bạn cũng bị áp lực tương tự, chúng tôi phân biệt rõ tiếng đạn nổ của ta lẫn của địch ầm ĩ vang vội cả bầu trời. Xuyên qua hệ thống máy vô tuyến, được biết, Đ.Đ 2/339/ Đ.P tại đồn ChợTrời bị áp lực địch rất là nặng, nhưng họ đã bắn cháy 2 chiếc xe tăng địch, nằm bất động sát bên ngoài Delta. Sau đó, họ còn phải dang tay ra đón nhận một số đơn vị bạn tá túc, đó là lính Cộng hòa Miên, đã bị tràn ngập tự bao giờ.

Ngày chiến đấu đầu tiên, được Phở bắc nấu đầy đủ, làm ấm lòng các chiến sĩ, quân ta vẫn ghìm tay súng chờ đợi. Một đêm yên tĩnh trôi qua, đoán biết đợt ba, địch quân sẽ tấn công vào lúc 6 hay 7 giờ sáng, nên 5 giờ sáng ngày 13 tháng 3 năm 1975 cho lệnh tu bổ lại bờ thành, cùng các chiến hào bị hư hại hôm qua bởi đạn Sơn pháo 85 ly của địch, đồng thời tái phối trí kế hoạch phòng thủ cho chặt chẽ hơn. Để tránh cho phòng tuyến không bị vỡ, chúng tôi cho xen kẽ lính B.C.H.Đ.Đ cùng với lính ở trung đội tác chiến. Vừa hoàn tất công việc đó, thì 6 giờ 30 sáng, một lần nữa, địch quân chào mừng quân ta cũng bằng Sơn pháo 85 ly bắn trực xạ hàng loạt. Từ xa vọng lại, nghe rõ tiếng nổ ì đùng ở các đơn vị bạn. Như vậy, rõ ràng, đó là hiệu lệnh tấn công của địch. Chúng tôi nhanh chóng phản pháo địch bằng súng cối cơ hữu và Đại liên 50 (ngoài cấp số) cùng 12 ly 7 lấy được của địch. Giống như hôm qua, địch quân bắt đầu pháo kích dữ dội vào Delta chúng tôi, và hôm nay, địch pháo tương đối chính xác hơn, có lẽ địch đã bố trí xong trận địa. Qua tần số nội bộ, nghe báo cáo, hiện tại Đ.Đ 1/ 339/ Đ.P ở Long Phi và B.C.H.T.Đ ở Long Khánh đang bị tấn công bằng chiến xa. Biết tình thế ngày càng căng thẳng, chúng tôi liền cầu cứu Pháo binh Sư đoàn 25 B.B đóng tại căn cứ Trà Vỏ bắn cản chiến xa địch, có một vài chiếc đang từ từ tiến về hướng Delta chúng tôi. Trong khi ấy, ngoài trời Chim Sắt ta cũng chuẩn bị tham chiến gồm: Oanh tạc cơ Phản lực A- 37, Trực thăng võ trang và L - 19 quan sát. Cộng quân đáp lễ bằng những tràng phòng không đủ loại, mà chúng bố trí vội vàng, ( có một số ít Phòng không địch di động ), để tạo thành một hàng rào lửa, ngăn chận phi cơ yểm trợ. Vào lúc nầy, Cộng quân tăng cường thêm pháo 105 ly, từ bên Miên bắn vào, cũng vào giờ nầy pháo ta, pháo địch hỗn độn, rất khó phân biệt, cường độ pháo, mỗi lúc càng ác liệt, và địch đã pháo không ngừng nghỉ suốt hơn 4 tiếng đồng hồ. Nhìn về hướng biên giới xa xăm, nghe văng vẳng tiếng Depart 105 ly của địch, nhưng vì trên đất bạn, pháo binh ta và phi cơ không thể phản pháo, bây giờ chuyện đó là chuyện nhỏ, chúng tôi cần nỗ lực nhiều hơn, ngoan cường hơn, để đối phó với những đợt xung phong biển người. Chợt nghe tiếng la xung phong inh ỏi bên ngoài Delta, đồng thời pháo địch dịu dần . Những con thiêu thân từ từ ập tới từng cơn, tựa như những con sóng vỗ. Không thể để cho địch tiến gần, hỏa lực cơ hữu chống trả mãnh liệt và Phở bắc 2 nơi nấu đầy đủ. Dĩ nhiên, địch thất bại não nề như hôm qua. Bây giờ, chúng tôi không còn thiết tha đếm xác địch, cảnh tượng thật ghê rợn, xác người tan nát văng tứ tung, chỉ ước lượng mức xung phong mà báo cáo tổn thất địch. Cả hai bên cùng mệt mỏi, nghỉ giải lao, nghỉ ngơi chưa được 3 tiếng, thì 4 giờ chiều cùng ngày, cộng quân tiếp tục pháo kích nữa.

Trong khi mặt trận Bến Cầu đến hồi gay cấn, thì bên kia sông Vàm cỏ Đông, quận lỵ Khiêm Hanh ( Tây Ninh ). Tiếp giáp Dầu Tiếng ( Bình Dương ), Cộng quân bất thần mở đợt tấn công qui mô vào 2 Tiểu đoàn bạn là T.Đ 312/ Đ.P và T.Đ313/ Đ.P, hiện đồn trú tại các trọng điểm : Bến Củi, Suối Ông Hùng, Bào Đồn, Truông Mít. Vì vậy, pháo binh ta bắt buộc phải quay súng sang hướng đó để yểm trợ cho đơn vị bạn. Thế là chiều nay không có ai‘ âu yếm’ chúng ta. Nhưng lạ thay! Áp lực địch giờ đây, dường như giảm nhẹ dần, có lẽ địch tiêu hao nhiều, chờ bổ sung, tiếp tế. Nửa khuya đêm 13 rạng 14, Th/uy K- Đ.Đ.T cho chúng tôi biết tin buồn. Đ.Đ 1/339/ Đ.P đóng ở Long Phi và Bộ chỉ huy Tiểu đoàn ở Long Khánh đã di tản chiến thuật, hơi thất vọng, như để xác minh lời anh ta vừa nói, chúng tôi liền gọi:
* Thanh Thế đây Nguyên Linh, Thanh Thế đây Nguyên Linh.
* Thủy Tinh đây Nguyên Linh, Thủy Tinh đây Nguyên Linh. Tất cả máy vô tuyến đều im lặng,( im lặng giống như sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975).

Sau khi hai đơn vị đó di tản, vô tình đã bỏ ngỏ trống trải cạnh sườn Tây Nam Delta của chúng tôi, qua quan sát thấy rõ, chiến xa địch gồm: Thiết vận xa M-113( địch lấy của ta từ trước), T- 54, P.T- 76, chia thành hai mũi tiến quân. Một, chúng hướng về Long Giang, nơi có Đ.Đ3/339/ Đ.P còn trấn thủ. Hai, chúng hướng về Delta quân ta. Chúng tôi liền gọi về ‘ Trung tâm phối hợp hỏa lực’ xin phi cơ lên vùng ngay.

Yêu cầu vừa xong, bỗng pháo địch từ xa nhiều hướng dội về. Đã quen rồi, chúng tôi không hề nao núng. Địch không áp dụng chiến thuật ‘ Nhị thức tùng Thiết’ ( Bộ binh - Thiết giáp), mà chỉ ở đằng xa khoảng 400 mét bắn đại bác 100 ly trực xạ vào Delta, với mụch đích làm cho bể bờ thành phòng thủ, hòng phá vỡ B.C.H.Đ.Đ. Nhưng hầm nầy rất kiên cố, sâu ở dưới đất 2 mét, và nổi lên trên mặt đất 2 mét rưỡi, phần trên nầy là vỉ sắt lẫn bao cát xen nhau, được xây dựng bởi Đ/uy - N năm 1972 ( ông đã hy sinh tại chiến trường Bào Đồn tháng 3/1975). Hiện giờ, trên bầu trời có 4 phi tuần A-37 lên vùng, bay gầm thét vang vội như trút cơn thịnh nộ xuống đoàn quân xâm lược. Dưới đất bên ngoài Delta, đủ các phương hướng, Phòng không địch bắt đầu gõ như Roulé trống, liên tục, đồng thời một hỏa lực pháo hùng hậu tiếp tục đổ xuống trong - ngoài Delta. Lúc nầy, súng cối cơ hữu bên trong hư hại cả, không xử dụng được khẩu nào. Nhưng bù lại, chúng tôi đã liên lạc được thêm một tiệm Phở bắc của Sư đoàn 25 B.B, đóng tại Suối Sâu - Suối Cục. Lát nữa đây, khi dứt pháo, bọn chúng xung phong biển người, thì phở bắc nhà ta sẽ luộc bọn chúng như luộc xương bò. Nghĩ như vậy, chúng tôi mở cờ trong bụng. Bỗng nhiên bên ngoài, nhìn lên bầu trời, chúng tôi thấy rõ1 chiếc L-19 quan sát bị bắn rơi lả tả, đang từ từ đáp xuống được, nhưng một vị SQ Pilot và một vị SQ cao cấp của ta bị bắt sống. Tiếp theo sau đó 20 phút, phe ta lại rớt thêm một chiếc trực thăng võ trang ( phi hành đoàn đoàn vô sự ). Như để trả mối hận đó, 4 chiếc A-37 gan lì, vượt vòng lửa đạn truy kích chiến xa và phòng không địch. Kết quả ghi nhận được, qua tần số Không- Lục, cua sắt bị rang muối 5 hay 6 chiếc, nằm lăn lóc cạnh bìa rừng. Chưa hả cơn giận dữ, A-37 tiếp tục lồng lộn trên bầu trời hung hiểm đó và bổ nhào xuống đánh tiếp Pass cuối cùng, trước khi vút lên cao, chúng tôi thấy rõ 3 ổ phòng không bị hất tung lên và tan xác. Tuy đang giao chiến, thỉnh thoảng chúng tôi qua tần số nội bộ để nghe ngóng tình hình bạn. Bây giờ, là 10 giờ 30 sáng ngày 14-3-1975, được biết Đ.Đ 3/ 339/ Đ.P của Tr/uy - H bị tràn ngập. Tràn ngập, một danh từ nghe‘ ướt át’, thế nhưng giới quân sự ít khi nào muốn nghe nhắc đến. Tr/uy- H rút ra ngoài Delta,, chúng tôi đã liên lạc được với ông ta. Chúng tôi có thỉnh cầu ông ta rằng ‘ Anh có thể rút về đây để phụ giúp chúng tôi’. Vì lẽ, chúng tôi sợ rằng với kiến thức quân sự hạn hẹp, không đủ khả năng điều động Không - Pháo yểm. Anh ta chỉ trả lời cho chúng tôi, chỉ vỏn vẹn có một câu: ‘ Tao đang bị bao vây, chắc không tới chổ mầy được’.( Tr/uy- H, Th/uy- K và chúng tôi rất thân thiết nhau, nên thường xưng hô với nhau bằng anh - em hơn là bằng cấp bực). Quay sang gọi Th/uy - T là Đ.Đ. P của Tr/uy - H, cũng không liên lạc được với T. Đột nhiên, nghe nhiều tiếng súng nhỏ vang lên trong máy truyền tin, và sau đó 2 tiếng nổ lớn ầm......ầm......tiếp theo. Sau nầy, được biết, đó là 2 quả lựu đạn do Tr/uy - H bung ra để tự sát cùng với Cộng quân. Thế là, coi như Đ.Đ3/ 339/ Đ.P tan hàng từ đó. ( Đ.Đ3 thiệt hại 70%). CQ và chúng tôi giao tranh suốt 7 tiếng đồng hồ, nhưng bọn chúng cứ tiếp tục xung phong như nhũng con thiêu thân. Có bằng chứng cho thấy CQ dùng thuốc kích thích như một loại trợ chiến để kích động lòng can đảm trong người. Khoảng 5 giờ chiều cùng ngày, cường độ giảm dần và tắt hẳn. Vào lúc ấy, chúng tôi nhận được một tin buồn nữa, đó là Đ.Đ 2/ 339/ Đ.P đóng tại Chợ Trời cũng đã di tản lúc 4 giờ chiều. Cả 2 bên đều mệt mỏi, cần nghỉ ngơi. Hiện tại, coi như chúng tôi đang chiến đấu đơn độc, biết vậy, chúng tôi cố gắng nghiên cứu ‘ Sơ đồ hỏa tập’ và bản đồ thêm. Tìm những tọa độ khả nghi mà trong‘ Ước hiệu địa hình’ có nhắc đến, ghi chép ra sẳn sàng, để khi phi cơ lên vùng. Âm thoại viên chúng tôi có thể hướng dẫn dể dàng. Đang làm công tác đó, thì chú lính truyền tin chúng tôi đến kế bên khẽ bảo: Th/uy , Vẹm, nó mò được ‘ Đường lên thiên thai’ và kêu gọi chúng ta ‘ đầu hàng.’ Chúng tôi quay sang đánh thức Th/uy - K, báo cho biết điều đó, anh ta bật dậy như cái lò so, chụp lấy Combiné, khẩu chiến với CQ khoảng nửa tiếng. Sau đó, liền ra lệnh truyền tin lấy bộ K.Đ.C còn lại ra xài. Còn chúng tôi‘ lân la’ các tiệm Phở bắc và T.T.P.H.H.L báo cho họ biết, chúng tôi đổi số nhà mới.

Vừa xong những việc đó, thì khoảng 8 giờ đêm ( 14-3-1975 ), âm thoại viên tên Q đến gần, bảo nhỏ lần nữa: ‘ Th/uy , mình đã sang số nhà mới rồi, thế mà, nãy giờ có ai đó xưng là 63, gọi hoài, chưa xác minh được là ai? Em không dám trả lời. Đoán biết được, là ai? Chụp ống liên hợp, chúng tôi trả lời ngay:

- Nguyên Linh đang nghe Mặt Trời 63.

Ông ta mừng rỡ, vội đáp trả:

- Cho Qua gặp thẩm quyền của thằng Nguyên Linh.

Không do dự, chúng tôi cũng đáp lại ngay:
( Lúc nầy, Th/uy- K bị cơn đau bao tử hành hạ, vì vậy, mọi vấn đề đều do chúng tôi giải quyết).

- Trình Mặt Trời 63, dạ thưa: tôi đây.

Vẫn còn nhớ rõ câu hỏi đầu tiên của ông ta ( T.K.T Tiểu khu T.N ):

- Cấp bậc của mấy em ở dưới là gì? ( Ông ta đang bay C&C )

- Dạ chúng tôi là một mùa xuân hồng hà.

Ông ta khen ngợi:

- Các em làm ăn khá lắm, bầy giờ Qua nói vắn tắt với các em thế nầy nhé: ‘ Các em có giữ nổi Đống đa cho tới sáng ngày 17-3-1975 không? Lúc ấy, sẽ có 2 thằng 2 râu-9 nút lên bắt tay với các em.’

Chúng tôi chần chờ, không hứa hẹn đều đó. Và đã trả lời:

- Trình Mặt trời 63, như Mặt trời đã thấy, áp lực địch rất là nặng, trong khi vùng Bến Cầu bây giờ chỉ còn lại một mình Đ.Đ của chúng tôi. Điều mà Mặt trời yêu cầu, chắc không thể thỏa mãn.

Ông ta lại khẩn thiết yêu cầu:

- Qua lập lại một lần nữa: ‘ Nếu mấy em giữ nổi Delta đến sáng ngày 17-3-1975, thì mọi người ở trong Delta của em, Qua cho lên một cấp.

Để cho xong chuyện, chúng tôi hứa liều với ông ta:

- Trình Mặt Trời 63, chúng tôi sẽ cố gắng thực hiện điều đó.

Sau đó ông ta bay đi khỏi, để lại bầu không khí cô đơn và lạnh lẽo.
Sáng ngày 15-3-1975, khoảng 7 giờ sáng, chưa thấy pháo địch rót vào, chúng tôi nhìn về hướng Đông , cách Delta gần 1 Km, thấy CQ đang xôn xao. Nhìn rõ hơn, được biết chúng đang bổ sung và bàn giao quân số. Như vậy, địch chuyển sang chiến thuật ‘Xa luân chiến’ , và cũng thấy quân xa địch, chạy từng đoàn đến để thay thế quân. Chúng tôi có gọi pháo binh bắn vào chổ đó, nhưng rất tiếc pháo binh trả lời rằng: ‘ Chúng ta không có đủ đạn để bắn như vậy, chỉ để dành khi các bạn bị tấn công’. Gọi Không quân, cũng trả lời giống như trên.

Trong 2 ngày 15 &16-3-1975, vì biết rõ quân ta tại vùng nầy đã di tản hết, nên CQ dồn tất cả hỏa lực hiện có của chúng, đánh một cú chót để tiêu diệt Delta. Chúng tôi đã chịu một cơn mưa pháo vô cùng kinh khiếp, kể cả Sơn pháo 85 ly bắn trực xạ,kèm thêm chiến xa địch, vừa bắn Đại bác 100 ly ,vừa tiến. Bụi mịt mù, khói lửa, thuốc súng dầy đặc, không thấy ánh sáng để xem bản đồ, thậm chí phải dùng quạt để thở, vì thiếu không khí, không đủ tay chân để là những động tác đó. Có những lúc tưởng chừng như sụp đổ toàn diện. Còn nhớ rõ, vào giữa trưa ngày 16-3-1975, CQ tấn công biển người vũ bão, có lúc Pháo binh ta bắn không kịp , bởi vì địch quân chi phối hỏa lực của ta bằng cách tiến đánh quận lỵ Khiêm Hanh ( Tây Ninh ). Cho nên pháo binh phải quay hướng súng liên tục, để âu yếm cho nhiều đơn vị bạn bị tấn công cùng một lúc, và có những lúc Pháo binh ta yểm trợ tối đa, thì chúng tôi có thời giờ diệt tăng địch, có một chiếc M-113 liều lĩnh len lỏi đến gần Delta độ 70 mét, bị chúng tôi bắn cháy. Và cũng có những tình huống bi đát, là đương âu yếm thân thiết, chợt Phở bắc báo tin:’ Chúng tôi đang bị mưa rơi và bị thiệt hại, các bạn tự lo liệu lấy’. Gặp tình trạng nầy, chúng tôi qua tần số Không - Lục, nhờ Không quân đánh bom gần Đống Đa để uy hiếp tinh thần địch quân. Có vài lần, chúng tôi sắp bị tràn ngập, mà bất hạnh thay! Các tiệm Phở bắc đều bị mưa rơi nhiều, nên không thể yểm trợ cho quân ta được. Nhưng vì có tiên liệu trước, chuẩn bi lựu đạn đầy đủ, chúng tôi lệnh cho đánh bằng lựu đạn tối đa, nếu cần cũng cho binh sĩ đánh ngược lựu đạn vào trong Delta, bởi vì hiện có một vài tên CQ đã vào được bên trong Delta. Cuối cùng, chúng tôi đã trấn áp được nhiều đợt xung phong biển người của địch. Tuy nhiên, trước khi rút lui hoặc bị lính ta bắn chết CQ đã bắn được vài quả B- 40, B- 41 vào cửa hầm B.C.H.Đ.Đ. Sức nóng 3.000 độ Fahrenheit luồng vào bên trong, làm hư mắt vài thương binh, đã được chúng tôi cho mang lên đây để dưỡng thương. Cũng may, hầm hình chữ CHI ( Zigzag ), nên mãnh đạn không văng vào được. Chiến đấu lẻ loi đến lúc nầy, thật tình, chúng tôi vô cùng mệt mỏi. Trong Delta có 3 cái giếng, tất cả đều bị hư thúi bởi xác CQ, đạn dược đã cạn kiệt, không còn bao nhiêu, trong khi đó hầm tiếp liệu bị sập một lần nữa, và bắt đầu phát hỏa nhỏ, Antenna 292 và 7 đoạn, đều hư hại cả, chỉ xài Anten lá lúa, thời tiết xấu, chỉ nghe được 2 trên 5, rất là trở ngại cho việc điều động không - Pháo yểm. Thay vào đó, chúng tôi có 2 máy PRC-25. Một ở tần số Không - Lục ( lấy của địch ngày đầu ) và một cái nữa ở tần số giải tỏa, nên việc điều động cũng được nhanh nhẹn. Mang danh nghĩa là một Đ.Đ, nhưng quân số trong Delta đang tác chiến, khoảng nửa Đ.Đ. Căn cứ trên‘ Khả năng tham chiến’ lúc ban đầu là 99 người. Nhưng có một toán thám báo và hai trung đội tác chiến hoạt động tiền đồn bên ngoài Delta,( khoảng 54 người). Trong Delta chỉ còn lại 45 người, sau vài ngày chiến đấu,chết và bị thương nặng - nhẹ 9 người. Con số khả dụng được bây giờ, là 36 người. Thế mà CQ vẫn chưa làm gì được chúng ta. Thiết tưởng, điều đó đủ nói lên tinh thần chiến đấu dũng cảm của các chiến sĩ Q.L.V.N.C.H. _

Vào lúc nầy, 6 giờ 45 chiều ngày 16-3-1975, tất cả các loại đạn của ta và địch thi nhau nổ vang rền cả một bầu trời Tây Nam. Cũng bầu trời đó, rực lửa quân thù, được bắn lên bởi những khẩu Phòng không đủ loại, tạo thành một màng lửa đỏ, quyện vào nhau tựa như một tấm lưới đỏ đang hình thành. Quả thật, trực thăng võ trang không thể vào không phận nầy được, mà chỉ ở đằng xa bắn Rocket để yểm trợ cho A-37 đánh bom. Bất chợt, chúng tôi thấy một chiếc A-37 bị hỏa tiễn tầm nhiệt cầm tay S.A-7 bắn rơi ( sau nầy được biết vị đại úy đó đã hy sinh). Lòng chúng tôi nghe đau xót lẫn cảm phục. Nhờ những vị Phi công gan lì, anh dũng nầy, mà chúng tôi không bị đè bẹp nhiều lần bởi chiến xa địch. Cũng như, nhờ vào sự yểm trợ tận tình, nhanh nhẹn, chính xác, và thần kỳ của pháo binh ta, mà chúng tôi không bị tràn ngập nhiều lần.

Nhìn tương quan lực lượng đôi bên. Dĩ nhiên, chúng tôi không tài nào giữ được Delta thêm nữa. Thấy tình thế ngày càng nguy ngập, đành phải chọn giải pháp lui binh. Trên phương diện Chiến thuật & Chiến lược, thì tấn công lúc nào cũng chiếm được thế thượng phong và dễ dàng hơn. Còn phòng ngự hay lui binh thì sẽ gặp vô vàn khó khăn. Chúng tôi đang ở trong tình huống tồi tệ nhất. Đó là chuẩn bị lui binh, nhưng lui bằng cách nào, đó cũng là một vấn đề nan giải. Dù thế nào đi nữa, bắt buộc cũng phải mở đường máu, bằng cách. Lợi dụng trong lúc còn đánh nhau, nhờ Phở bắc, bắn dọn dẹp sạch sẽ phía cuối cánh A, tiếp giáp cánh C của Delta. Và sau khi pháo binh ta dứt tác xạ, chúng tôi liền dẫn một binh sĩ và một âm thoại viên tên Q xông ra ngoài trước, vừa bò, vừa đánh cận chiến bằng lựu đạn. Cuối cùng, chúng tôi đã ra ngoài được an toàn, kiểm lại quân số, bây giờ chỉ còn lại 22 người. Mặc dù đã di tản chiến thuật, nhưng T.Đ 339/ Đ.P ( T.K.T.N ) đã gây cho địch tổn thất nặng nề về nhân mạng. Theo sự phối kiểm của P-3 ( T.K.T.N ), lúc bay C&C chỉ huy và quan sát, chúng tôi ghi nhận được kết quả tổn thất địch như sau: 14 chiếc tăng đủ loại bị rang muối nằm ngổn ngang, hơn 20 ổ Phòng không lẫn Pháo binh địch bị tiêu diệt. Những thứ nầy, hầu hết do Không quân ta đánh và địch bỏlại tại chiến trường khoảng 450 tên. Đó là cái giá phải trả cho hành lang máu nầy. Về phía ta, Pháo binh thiệt hại không đáng kể. Không quân bị rơi 3 chiếc: 1-A-37, 1- L-19, và 1 trực thăng võ trang. Tiểu đoàn 339/ Đ.P thiệt hại 1 phần 3 quân số ( chết, bị thương nặng, bị bắt sống ).

Sau cùng, một lần nữa, thay mặt đơn vị cũ, chúng tôi trân trọng cám ơn các vị cựu SQ và binh sĩ Pháo binh Diện địa T.K.T.N, các vị cựu SQ và binh sĩ Tiểu đoàn 250 & 251 Pháo binh, thuộc Sư đoàn 25 B.B. Cùng toàn thể các vị cựu SQ Pilot anh hùng, thuộc Sư đoàn 3- K.Q ( Biên Hòa), Sư đoàn 5- K.Q ( Tân sơn nhứt ), đã yểm trợ cho chúng tôi tận tình trong những giờ phút ngút ngàn khói lửa.

HA HUU HOI @ ( C.S.V.S.Q/T.B/T.X – K.4/71 ) & H.O - 4 )


- Delta, Đống đa ( đồn bót )
- Số nhà ( Tần số liên lạc )
- Lân la ( Liên lạc )
- Phở bắc ( Pháo binh )
- Đường lên thiên thai ( Đặc lệnh truyền tin )
- Âu yếm thân thiết ( Yểm trợ tận tình )
- Mặt Trời 63 ( Danh hiệu truyền tin của Tiểu khu Trưởng T.K.T.N )
- Thủy tinh ( Danh hiệu truyền tin của B.C.H .T.Đ 339/ Đ.P )
- Thanh thế ( Danh hiệu truyền tin của Đ.Đ 1/ 339/ Đ. P )
- Nguyên linh ( Danh hiệu truyền tin của Đ.Đ 4/ 339/ Đ.P )
- Hai thằng 2 râu - 9 nút ( 2 Tiểu đoàn của Sư đoàn 18 B.B )
- Vẹm ( Việt cộng )
- Cua sắt ( Xe tăng )
- Chim sắt ( Phi cơ )
- T.T.P.H.H.L ( Trung tâm phối hợp hỏa lực )
- Mưa rơi ( Bị địch pháo)

( Vì lần đầu tiên, diễn tả cảm nghĩ của mình qua dạng hồi ký, chắc chắn, có nhiều thiếu sót đáng trách. Người viết, kính mong quí Huynh trưởng, quí Chiến hữu, và quí Độc giả niệm tình tha thứ, bỏ qua cho ).

Đa tạ