Showing posts with label chúng ta đều là nạn nhân của cộng sản. Show all posts
Showing posts with label chúng ta đều là nạn nhân của cộng sản. Show all posts

Sunday, March 8, 2020

CHÚNG TA ĐỀU LÀ NẠN NHÂN CỦA CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN .
Người Nhật gây đệ nhị thế chiến vì muốn tìm thuộc địa , khai thác tài nguyên mà họ ko có . Ng Đức gây chiến vì họ tự cho mình là dân tộc thượng đẳng (master race) và khai thác tài nguyên . Hai dân tộc này đã gây nhiều tội ác cho nhân loại như nạn đói ở VN năm 1945 , cuộc thảm sát Nam Kinh 1937-38, thanh lọc chũng tộc qua tận diệt ng Do Thái (Holocaust) , v.v...
Trong khi đó , 1 số nước khác cũng gây chiến tranh với mỹ danh xuất khẩu cách mạng , xuất phát từ ý thức hệ Cộng sản , đấu tranh giai cấp , tinh thần quốc tế vô sản , v.v... Chẳng hạn các nước như : a/ LX (lãnh thổ mở rộng trong và sau đệ nhị TC như nhuộm đỏ các nước Đông Âu , chiếm các nước Baltic ; b/ TC (chiếm Tây Tạng , giúp Bắc Hàn tấn công Nam Hàn , viện trợ và huấn luyện cho lực lượng CS ở VN , Lào , KPC , Thái , Nepal , Ấn độ , Malaysia , Singapore , Philippines và c/ VN (gửi cả triệu quân nhằm "giải phóng" miền Nam) . Ở Mỹ Châu có Cuba (lực lượng của Fidel Castro chiếm chánh quyền và sau đó tiếp nhận hỏa tiển của LX , suýt gây TC) . Và còn nhiều VD khác . Và chiến tranh do họ gây cũng khác các cuộc CT (của Đức hay Nhật) vì nạn nhân lại CÙNG chũng tộc (trừ Tây Tạng) , cùng TIẾNG NÓI với họ .
Ví dụ VN đã có chiến tranh từ năm 1945 :
1/ Giai đoạn đầu giữa Việt Minh và lực lượng Pháp . (Khoảng từ năm 1947-48 , lính Pháp bắt đầu thay thế dần dần bởi ng Việt quốc gia) .
2/ Giai đoạn từ 1954 -75 giửa CSBV và VNCH : Nhằm mục đích "nhuộm đỏ" miền Nam , ngay từ cuối thập niên 1950 , ng CS đã bắt đầu XÂM LĂNG miền Nam khi dần dần đưa hàng triệu chiến binh miền Bắc vào Nam bắn giết đồng bào của họ . Dù miền Nam có gửi Biệt kích ra bắt nhưng số này ko bằng 1/10.000 và đa số bị bắt . Để bảo vệ Đồng Minh , chống lại chủ nghĩa CS , Mỹ đã đổ quân vào Nam và ném bom miền Bắc . (Ta ko thể xem MTGPMN là 1 thực thể chính trị vì họ chỉ là bù nhìn do CSBV tạo nên , và họ đã bị giải thể sau năm 1975) .
Sau 1975 , vì đấu tranh giai cấp và ý thức hệ , họ đã bỏ tù hàng trăm ngàn quân nhân và công chức của chế độ VNCH vì nghĩ rằng 2 thành phần này đã phục vụ và bảo vệ chế độ tư bản Mỹ- Ngụy , bốc lột ng lao động , v.v... Khi đưa 2 thành phần này vào tù , ng CS nhằm mục đích cải tạo tư tưởng của họ bằng tẩy não và lao động .
Cũng trong tinh thần đó , họ đã đánh tư sản mại bản như tịch thu nhà cửa , tài sản , đưa đi kinh tế mới , v.v... Chính việc tấn công vào TSMB , những ng ko có quan hệ chính trị với chế độ cũ đã tạo nên LÀN SÓNG VƯỢT BIÊN kéo dài đến giữa thập niên 1980 .
Cũng do cuộc chiến có tính THANH LỌC về TƯ TƯỞNG (hay còn gọi là TẨY NÃO) , nên nó đã gây cho dân Việt Nam NHIỀU TÁC HẠI hơn những gì nước Nhật và Đức đã tạo cho các nước bị họ chiếm đóng và cũng DAI DẲNG hơn cả đệ nhị TC - chỉ kéo dài chính thức có 06 năm 1939-45 (dù ng Nhật đã gây tội ác với dân Tàu ngay từ cuối thập niên 1930) .
Trong khi dân Đức và Nhật chỉ tàn hại các dân tộc khác thì dân tộc VN tàn hại và LÀM KHỔ CHO NHAU từ 1945 đến bây giờ . Nếu nhà cầm quyền hiện nay ko làm khổ dân thì giờ này bạn và tôi ko phải ngày đêm viết FB . . . Tôi thường nghĩ , chỉ cần ng VN ko viết về chính trị thì công việc của Ban Giám Đốc của Facebook sẽ giảm nhẹ rất nhiều .
Nếu không có chiến tranh ý thức hệ , phát động bởi ĐCSVN thì đã không có hàng triệu ng Việt phải vượt biên hay TỊ NẠN * ở nước ngoài với hậu quả nhiều gđ ly tán , hàng trăm ngàn ng chết trong các trại tù hay trại cải tạo , làm mồi cho cá biển hay hải tặc , nhiều ng bị lừa gạt tình lẫn tiền/vàng do muốn vượt biên hay ra sống ở nước ngoài . . . Chính những điều này đã tạo sự KHÔNG TIN TƯỞNG LẪN NHAU và CHIA RẼ CÙNG CỰC , đôi khi ngay trong một GIA ĐÌNH NHỎ BÉ !
Chỉ trong 1 cộng đồng , nơi tôi ở , đã có nhiều hội đoàn kèn cựa (có hội đoàn chỉ có 5-10 thành viên) , chỉ trích lẫn nhau . Cả triệu ng Việt ở Mỹ mà chỉ có biểu tình tại Nam Cali - với chưa tới 100 ng - để ủng hộ dân Hong kong , v.v...
* Trừ ng du học hay lấy vợ chồng ng nước ngoài trước 1975 , tất cả những ng Việt hải ngoại đều là TỊ NẠN . Trừ khoảng trên 100.000 ng ra đi trong tháng 3 và 4/1975 hay các cựu tù cải tạo HO và thân nhân - không phải qua phỏng vấn bởi cao ủy tị nạn LHQ , số ng còn lại , đặc biệt RA ĐI SAU năm 1989 * , khi tới các đảo đều được phỏng vấn bởi Cao ủy LHQ : họ phải kể lể những tội ác mà CS đã gây cho họ và gđ như tịch thu nhà , bắt đi KTM , giam cầm , v.v...
Dù nay họ thân cộng hay biểu tình trương cờ CSVN , thì trước đây họ đều phải nói họ là "nạn nhân CS" mới được đi đến nước thứ ba .
(còn tiếp) .
* Tôi ko rõ trước năm 1989 , thuyền nhân đến đảo có phải làm như vậy ko ? Tôi có mấy ng bà con đến đảo sau hội nghị Genève 1989 * về thuyền nhân : họ đều phải qua THANH LỌC nghĩa là phải có giấy chứng nhận là nạn nhân CS (như giấy ra trại do đã ở tù do vượt biên , nếu ko có thì nhờ ng nhà ở VN làm giấy ra trại giả gửi qua) hay có anh em cha mẹ là nạn nhân CS (giấy ra trại của anh , cha mẹ) . Có người , chị em bên Mỹ ko chịu bảo lãnh nên cuối cùng phải hồi hương . Đầu TN 1990 , tôi làm thông dịch cho 1 NGO của Pháp chuyên giúp đở ng hồi hương hội nhập sau khi bị trả về . Họ sẽ được dạy nghề , v.v... CT này có sự giám sát của UNHCR . EU quan niệm , thà tốn tiền để giúp họ hồi hương và hội nhập còn hơn nhận họ vào EU gây rất nhiều rắc rối cho khối này .
Những người VN đến Hongkong từ năm 1979 , phần lớn là gốc Hoa , họ được xem là NẠN KIỀU nên dễ dàng đi nước thứ ba . Riêng đám đi BÁN CHÍNH THỨC , đóng vàng để đi từ Sài Gòn và các tỉnh ở miền nam , cũng tự nhận là NGƯỜI HOA , là NẠN KIỀU để các nước ĐNA tiếp nhận .
Tôi từ năm 1975 đến 81 mới ra tù : chỉ nghe kể lại do có người thân vượt biên năm 1989 hay đọc trên mạng .

Thursday, March 8, 2018

CHÚNG TA ĐỀU LÀ NẠN NHÂN CỦA CỘNG SẢN . 
Người Nhật gây đệ nhị thế chiến vì muốn tìm thuộc địa , khai thác tài nguyên mà họ ko có . Ng Đức gây chiến vì họ tự cho mình là dân tộc thượng đẳng (master race) và khai thác tài nguyên . Hai dân tộc này đã gây nhiều tội ác cho nhân loại như nạn đói ở VN năm 1945 , cuộc thảm sát Nam Kinh 1937-38, thanh lọc chũng tộc qua tận diệt ng Do Thái (Holocaust) , v.v...
Trong khi đó , 1 số nước khác cũng gây chiến tranh với mỹ danh xuất khẩu cách mạng , xuất phát từ ý thức hệ Cộng sản , đấu tranh giai cấp , tinh thần quốc tế vô sản , v.v... Chẳng hạn các nước như : a/ LX (lãnh thổ mở rộng trong và sau đệ nhị TC như nhuộm đỏ các nước Đông Âu , chiếm các nước Baltic ; b/ TC (chiếm Tây Tạng , giúp Bắc Hàn tấn công Nam Hàn , viện trợ và huấn luyện cho lực lượng CS ở VN , Lào , KPC , Thái , Nepal , Ấn độ , Malaysia , Singapore , Philippines và c/ VN (gửi cả triệu quân nhằm "giải phóng" miền Nam) . Ở Mỹ Châu có Cuba (lực lượng của Fidel Castro chiếm chánh quyền và sau đó tiếp nhận hỏa tiển của LX , suýt gây TC) . Và còn nhiều VD khác . Và chiến tranh do họ gây cũng khác các cuộc CT (của Đức hay Nhật) vì nạn nhân lại CÙNG chũng tộc (trừ Tây Tạng) , cùng TIẾNG NÓI với họ . 
Ví dụ VN đã có chiến tranh từ năm 1945 : 
1/ Giai đoạn đầu giửa Việt Minh và lực lượng Pháp . (Khoảng từ năm 1947-48 , lính Pháp bắt đầu thay thế dần dần bởi ng Việt quốc gia) . 
2/ Giai đoạn từ 1954 -75 giửa CSBV và VNCH : Nhằm mục đích "nhuộm đỏ" miền Nam , ngay từ cuối thập niên 1950 , ng CS đã bắt đầu XÂM LĂNG miền Nam khi dần dần đưa hàng triệu chiến binh miền Bắc vào Nam bắn giết đồng bào của họ . Dù miền Nam có gửi Biệt kích ra bắt nhưng số này ko bằng 1/10.000 và đa số bị bắt . Để bảo vệ Đồng Minh , chống lại chủ nghĩa CS , Mỹ đã đổ quân vào Nam và ném bom miền Bắc . (Ta ko thể xem MTGPMN là 1 thực thể chính trị vì họ chỉ là bù nhìn do CSBV tạo nên , và họ đã bị giải thể sau năm 1975) . 
Sau 1975 , vì đấu tranh giai cấp và ý thức hệ , họ đã bỏ tù hàng trăm ngàn quân nhân và công chức của chế độ VNCH vì nghĩ rằng 2 thành phần này đã phục vụ và bảo vệ chế độ tư bản Mỹ- Ngụy , bốc lộc ng lao động , v.v... Khi đưa 2 thành phần này vào tù , ng CS nhằm mục đích cải tạo tư tưởng của họ bằng tẩy não và lao động . 
Cũng trong tinh thần đó , họ đã đánh tư sản mại bản như tịch thu nhà cửa , tài sản , đưa đi kinh tế mới , v.v... Chính việc tấn công vào TSMB , những ng ko có quan hệ chính trị với chế độ cũ đã tạo nên LÀN SÓNG VƯỢT BIÊN kéo dài đến giửa thập niên 1980 .
Cũng do cuộc chiến có tính THANH LỌC về TƯ TƯỞNG (hay còn gọi là TẨY NÃO) , nên nó đã gây cho dân Việt Nam NHIỀU TÁC HẠI hơn những gì nước Nhật và Đức đã tạo cho các nước bị họ chiếm đóng và cũng DAI DẲNG hơn cả đệ nhị TC - chỉ kéo dài chính thức có 06 năm 1939-45 (dù ng Nhật đã gây tội ác với dân Tàu ngay từ cuối thập niên 1930) .
Trong khi dân Đức và Nhật chỉ tàn hại các dân tộc khác thì dân tộc VN tàn hại và LÀM KHỔ CHO NHAU từ 1945 đến bây giờ . Nếu nhà cầm quyền hiện nay ko làm khổ dân thì giờ này bạn và tôi ko phải ngày đêm viết FB . . . Tôi thường nghĩ , chỉ cần ng VN ko viết về chính trị thì công việc của Ban Giám Đốc của Facebook sẽ giảm nhẹ rất nhiều . 
Nếu không có chiến tranh ý thức hệ , phát động bởi ĐCSVN thì đã không có hàng triệu ng Việt phải vượt biên hay TỊ NẠN * ở nước ngoài với hậu quả nhiều gđ ly tán , hàng trăm ngàn ng chết trong các trại tù hay trại cải tạo , làm mồi cho cá biển hay hải tặc , nhiều ng bị lừa gạt tình lẫn tiền/vàng do muốn vượt biên hay ra sống ở nước ngoài . . . Chính những điều này đã tạo sự KHÔNG TIN TƯỞNG LẪN NHAU và CHIA RẺ CÙNG CỰC , đôi khi ngay trong một GIA ĐÌNH NHỎ BÉ ! 
Chỉ trong 1 cộng đồng , nơi tôi ở , đã có nhiều hội đoàn kèn cựa (có hội đoàn chỉ có 5-10 thành viên) , chỉ trích lẫn nhau . Cả triệu ng Việt ở Mỹ mà chỉ có biểu tình tại Nam Cali - với chưa tới 100 ng - để ủng hộ dân Hong kong , v.v... 
* Trừ ng du học hay lấy vợ chồng ng nước ngoài trước 1975 , tất cả những ng Việt hải ngoại đều là TỊ NẠN . Trừ khoảng trên 100.000 ng ra đi trong tháng 3 và 4/1975 hay các cựu tù cải tạo HO và thân nhân - không phải qua phỏng vấn bởi cao ủy tị nạn LHQ , số ng còn lại , đặc biệt RA ĐI SAU năm 1989 * , khi tới các đảo đều được phỏng vấn bởi Cao ủy LHQ : họ phải kể lể những tội ác mà CS đã gây cho họ và gđ như tịch thu nhà , bắt đi KTM , giam cầm , v.v... 
Dù nay họ thân cộng hay biểu tình trương cờ CSVN , thì trước đây họ đều phải nói họ là "nạn nhân CS" mới được đi đến nước thứ ba .
(còn tiếp) .
* Tôi ko rõ trước năm 1989 , thuyền nhân đến đảo có phải làm như vậy ko ? Tôi có mấy ng bà con đến đảo sau hội nghị Genève 1989 * về thuyền nhân : họ đều phải qua THANH LỌC nghĩa là phải có giấy chứng nhận là nạn nhân CS (như giấy ra trại do đã ở tù do vượt biên , nếu ko có thì nhờ ng nhà ở VN làm giấy ra trại giả gửi qua) hay có anh em cha mẹ là nạn nhân CS (giấy ra trại của anh , cha mẹ) . Có người , chị em bên Mỹ ko chịu bảo lãnh nên cuối cùng phải hồi hương . Đầu TN 1990 , tôi làm thông dịch cho 1 NGO của Pháp chuyên giúp đở ng hồi hương hội nhập sau khi bị trả về . Họ sẽ được dạy nghề , v.v... CT này có sự giám sát của UNHCR . EU quan niệm , thà tốn tiền để giúp họ hồi hương và hội nhập còn hơn nhận họ vào EU gây rất nhiều rắc rối cho khối này .
Những người VN đến Hongkong từ năm 1979 , phần lớn là gốc Hoa , họ được xem là NẠN KIỀU nên dễ dàng đi nước thứ ba . Riêng đám đi BÁN CHÍNH THỨC , đóng vàng để đi từ Sài Gòn và các tỉnh ở miền nam , cũng tự nhận là NGƯỜI HOA , là NẠN KIỀU để các nước ĐNA tiếp nhận . 
Tôi từ năm 1975 đến 81 mới ra tù : chỉ nghe kể lại do có người thân vượt biên năm 1989 hay đọc trên mạng .

Saturday, November 11, 2017

VIỆC CỤ BÀ TRỊNH VĂN BÔ VỪA QUA ĐỜI, NAY CẦN PHẢI NÓI CHO RÕ MỘT SỐ THÔNG TIN NHIỄU TRÊN MẠNG
(Nhà báo Quốc Phong, nguyên Phó tổng biên tập báo Thanh Niên. Bài rất dài nhưng đáng đọc, mời bà con !)
Sau khi báo Thanh niên đăng bài" Nỗi buồn nhân đôi của gia đình ông Trịnh Văn Bô" mới đây của tôi, bên cạnh sự chia sẻ và cảm thương cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ vừa qua đời, cũng có ý nói trái chiều cho rằng điều tôi viết không có cơ sở. Nay buộc tôi phải nói kỹ hơn để bạn đọc hiểu cho đúng vì nếu không nói, e rằng lại nghĩ tôi không biết.
Những người làm báo chúng tôi luôn phải thận trọng và hiểu rằng nếu mình có biết đến mười thì cũng chỉ nên viết vài ba phần là cùng , phòng khi thật cần mới viết thêm hoặc báo cáo cơ quan có trách nhiệm khi họ hỏi đến.
Chúng tôi từng viết về cụ Trịnh Văn Bô ngay từ năm 1990 nhân kỉ niệm 45 năm nước nhà Độc lập . Vì thế, có thể khẳng định, những điều tôi được nghe từ cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ nói là khi cụ vô cùng sắc sảo và tinh tường bởi năm đó, cụ mới có 76 tuổi.
Năm 1998, báo Thanh niên chúng tôi có nhà báo Nguyễn Thế Thịnh viết tiếp đề tài nói trên ( do lúc này quyết định" Tặng" nhà của Thủ tướng Chính phủ cho gia đình người có công lao đặc biệt đó, dù đã được kí năm 1994 vẫn chưa triển khai.
Bộ Quốc phòng đã phản ứng với chúng tôi nhưng rồi hoá ra, tài liệu về chuyện nhà cửa mà cụ bà Hoàng Minh Hồ họ không đầy đủ như chúng tôi có. Vậy là chúng tôi thoát hiểm mà không bị họ kiện tiếp như văn bản họ gửi thượng cấp lúc đầu.
+ Có thật là có chuyện Quân đội mà trực tiếp là tướng Hoàng Văn Thái mượn biệt thự 30 Hoàng Diệu của hai cụ không ?
Rồi thì có hay không chuyện Quân đội đã từng trả tiền thuê nhà mà nhà trả tiền đó là nhà nào ?
Trong nhiều vấn đề về chuyện nhà 34 Hoàng Diệu Hà Nội mà Quân đội mượn của gia đình hai cụ Trịnh Văn Bô, sự thể thế nào, tôi được cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ kể lại cho nghe như sau :
Thờ kỳ ở chiến khu, các cụ Trịnh Văn Bô , Hoàng Thị Minh Hồ đã có quen biết tướng Hoàng Văn Thái.
Khi tiếp quản Thủ đô tháng 10/1954, cụ Bô về thành trước cụ bà và về 34 Hoàng Diệu để sống. Lý do thì cụ bà nói với tôi là do cũng thấy tình hình buôn bán chắc sẽ khó khăn. Hơn nữa, sau 9 năm sống ở núi rừng Việt Bắc, các cụ bắt đầu quen sống môi trường yên tĩnh,thích cảnh nhà có vườn tược để trồng rau, nuôi gia cầm .( chả vậy mà 1 tháng sau đó cụ bà Minh Hồ về, đã mang cả trăm con gà về nuôi tại 34 Hoàng Diệu ).
Tại Tổng hành dinh Bộ Quốc phòng, tướng Hoàng Văn Thái lúc này quay lại một lần nữa thay tướng Văn Tiến Dũng làm Tổng tham mưu trưởng Quân đội .
Tướng Thái đến gặp cụ Bô đề nghị cho Quân đội mà cụ thể là ông mượn nhà 34 nói trên để ông ở, tiện cho công việc. Khu này lúc đó đã có đại tướng Võ Nguyên Giáp, tướng Văn Tiến Dũng ở. Nếu về ở cùng cụm nhà này kể cũng rất tiện cho công tác bảo vệ khi mà đất nước vẫn còn chia cắt, an ninh chưa thật đảm bảo .
Tinh thần mà tướng Thái nêu là "mượn nhà trong 2 năm, khi nào Thống nhất Bắc Nam thì Quân đội sẽ trả anh chị".
Ban đầu ông Bô không đồng ý vì nếu cho mượn thì gia đình về sẽ ở đâu ( cụ bà và các con sau 1 tháng mới về Thủ đô ). Nếu về ở 24 Nguyễn Gia Thiều thì làm gì có tiền mà sống với 7 người con mà bản thân lại không đi làm ? Phải đến lần đề nghị thứ 3 các cụ mới đồng ý cho Quân đội mượn vì cũng nghĩ, 2 năm thì cũng chẳng bao xa .
Một lý do cụ Bô bàn với vợ để đi đến nhận lời cho mượn là bởi lúc đó , Quân đội họ đặt ở đây 2 bốt gác ở 2 đầu một đoạn phố rất nhỏ độ trăm mét : bốt ở quãng nhà gần nhà 34 và bốt ở cạnh nhà tướng Văn Tiến Dũng chỗ cạnh tượng đài Bắc Sơn. Việc đi lại ngày đó với khách đến nhà thăm nom rất bất tiện, nhiều khi mất cả bạn bè.
Được lời giới thiệu của cụ Trần Duy Hưng, Chủ tịch Uỷ ban Hành chính Hà Nội, họ đến biệt thự số 23 Phố Quán Thánh thuê nhà của bác sĩ Nguyễn Đình Hào vì nhà trống. Họ đi di cư vào Nam.( Do cũng có ý 2 năm, chờ thống nhất thì bác sĩ cũng sẽ quay về Hà Nội nên không cho thuê) . Vì được người giới thiệu nên được người nhà bác sĩ Hào chấp nhận đến thuê. Mỗi tháng, cụ Bô trả cho bác sĩ Hào 100 đồng ( bằng hơn nửa lạng vàng).
Số tiền này được ông bà rút từ tấm sổ của mình được Sở Bằng khoán điền thổ họ cho thuê giúp gia chủ khi thấy ngôi nhà để trống. Rồi sở này chia tỷ lệ được hưởng phần trăn môi giới và quản lý và trừ đi tiền sửa nhà, cứ 2 năm một lần . Đây là điều rất bất ngờ của chế độ cũ. Nó hoàn toàn không như chúng ta sau giải phóng, thấy nhà trống lâu là chia cho cán bộ cách mạng tắp lự. Cách làm này quả là nghiêm túc và rất lạ với lớp người như tôi. Điều này ở chế độ thực dân Pháp họ thực hiện rất dân chủ , không hề trả thù người đi vắng ( dù đoán biết là ra vùng chiến khu) mà không hề có chuyện lấy cớ này tịch thu nhà hoặc bắt chẹt của người đi lâu ngày khỏi thành phố .
Vì số tiền được nhận này cũng khá nên cụ ông mới tính lấy từ khoản này bù sang. Mới chưa được năm, ai dè tính ra thấy nó ngốn nhiều quá khiến cụ bà lo , không biết hết rồi sẽ sống thế nào.
Các cụ lên gặp TBT Trường Chinh, Thủ tướng Phạm Văn Đồng và Trưởng ban Tổ chức Trung ương Lê Đức Thọ phàn nàn chuyện Quân đội mượn nhà mà không phải là thuê của cụ , nay phải tự đi thuê nơi khác thì thấy tốn nhiều tiền vô lý , chịu không thấu mà con cái thì đông .
Các vị lãnh đạo đã hội ý rồi có ý kiến với Bộ Quốc phòng hàng tháng Quân đội sẽ trả thay tiền thuê nhà 23 Quan Thánh cho gia đình cụ Bô.
Năm 1966, nhà 47 Quán Thánh bị trúng đạn tên lửa của máy bay Mỹ oanh tạc, cụ bà biết là gần nhà máy điện Yên Phụ sẽ không an toàn nên đã quyết định không cho thuê nhà 24 Nguyễn Gia Thiều nữa để về ở cho xa mục tiêu đánh phá.
Đây là ngôi nhà cụ cho thuê duy nhất để sinh sống vì không có lương. Các cụ có 1,4 tấn bạc nén còn lại sau khi chôn xuống giếng rồi đi kháng chiến thì đã đem đầu tư Công Tư Hợp doanh vào nhà máy gạch Nam Thắng và bị thua lỗ hết đến mức trắng tay chỉ vì cái mô hình chẳng giống ai của Chủ nghĩa xã hội giáo điều vận dụng máy móc của các nước bạn .
Cụ Bô cũng là trường hợp không bị thu nhà cải tạo tư sản khi miền Bắc tiến hành vì có công đóng góp đặc biệt to lớn cho đất nước. Vả lại, vào lúc này gia đình cũng đã hiến ngôi nhà 48 Hàng Ngang để làm di tích lịch sử , nơi Bác Hồ soạn thảo Tuyên ngôn Độc lập đọc tại Quốc khánh mùng 2/9/1945. Ngôi nhà này nếu còn sở hữu, giá bây giờ cũng khoảng 4-5 trăm tỷ vì nó rộng cả ngàn mét đất nơi phố cổ , lại thông suốt hai mặt phố ( sang tận phố Hàng Cân ).
Cụ được Quân đôi trả tiền thuê nhà thay từ 1955 cho đến 1966, tức là 11 năm chứ đâu ít ỏi gì. Như vậy cũng gián tiếp cho mọi người thấy chuyện Quân đội mượn nhà là có gì không đúng. Nếu thuộc diện thu hồi cải taoh tư bản tư doanh thì sao phải trả đến 11 năm và có thể lâu hơn nếu các cụ không tự đi vì sợ máy bay Mỹ đánh phá khu Ba Đình.
+ Chuyện" cuốn sổ trợ cấp đặc biệt" hay là chuyện" nhà nước đã thanh toán tiền mua biệt thự 34 Hoàng Diệu" ?
Có thông tin trên mạng khẳng định ngôi nhà 34 Hoàng Diệu đã được nhà nước thanh toán mua lại của gia đình cụ Bô . Người ta còn khẳng định chắc như đanh đóng cột câu chuyện trên. Điều này khiến cụ bà ngày đó rất bất bình vì đã có sự hiểu lầm về chủ trương của Đảng Chính phủ về chế độ đãi ngộ đặc biệt với người có công lớn với đất nước. Thà họ mời lên để chỉ ra chứng cứ thì ra một nhẽ và sẽ được cụ chứng minh . Nhưng đây chỉ là do cụ được người khác nói thầm cho biết. Tuyệt nhiên không ai dẫn ra chúng cứ để từ chối trả nhà khi cho rằng nhà nước đã trả tiền mua nhà 34 HD rồi.
Thực ra, đây là sự nhầm lẫn rất tai hại từ cuốn sổ trợ cấp đặc biệt được xem như là để thay sổ hưu của cụ Hoàng Thị Minh Hồ. Nó không phải là tiền nhà nước mua nhà 34 Hoàng Diệu hay 48 Hàng Ngang.
Lúc Bác Hồ còn sống, Người cũng biết cụ Bô lúc này đã khánh kiệt về tài sản do đầu tư làm gạch nung cùng nhà nước ( chiến tranh thì có mấy ai xây dựng nhà cửa ?).
Song áy náy là vậy nhưng cũng không biết tính sao, không lẽ tính lương hưu cho cụ bà vì trên danh nghĩa, cụ chưa bao giờ là người nhà nước mà chỉ hoạt động phong trào, đi làm công tác xã hội, vận động theo kiểu mặt trận ...
Phải đến năm 1978, sau khi đất nước thống nhất vài năm , Chủ tịch nước Trường Chinh đã bàn với Thủ tướng Phạm Văn Đồng và giao cho bộ Tài chính làm" cuốn sổ trợ cấp đặc biệt "đối với người có công đặc biệt với đất nước. Mỗi tháng cụ bà Bô lên Văn phòng Chính phủ rút ra 500 đồng để chi tiêu trong gia đình và tiết kiệm đôi chút đem đi trả dần nợ nần khi các cụ đầu tư làm gạch thua lỗ. Tháng nào cần nhiều thì phải làm đơn xem xét. Tiếc rằng ngày đó cụ đã nói nhưng nay cũng đã quên con số cụ thể. Tiếc rằng cuốn sổ này đến năm 1985 thì nhà nước đổi tiền 10 ăn 1 cho nên xem như không còn gì, gần như cuốn sổ mất giá trị và nhanh chóng hết nhẵn.sau 1-2 năm.
27 năm qua, tôi là người kiên trì theo dõi vụ này nên đã gặp cụ bà vài chục lần trong sự ngưỡng mộ người nữ doanh nhân tài ba, nhớ kinh khủng đến từng con số , chi tiết xen lẫn xót xa . Ban biên tập chúng tôi cũng từng bị phiền toái khi báo chúng tôi đăng bài. May là hồ sơ tài liệu ngày đó đầy đặn nên không ai văn vẹo gì được với 11 chữ ký của các uỷ viên Bộ chính trị là tứ trụ qua các thời kỳ đề nghị và ủng hộ trả nhà cho 2 cụ. Cố vấn Phạm Văn Đồng mời cụ bà lại chơi tại Phủ chủ tịch đã phải thốt một câu chua xót," cứ mỗi lần gặp chị là tôi cảm thấy day dứt,có lỗi vì chuyện nhà 34 HD chưa trả được cho gia đình..."
Nỗi buồn nơi cụ đã kéo dài 40 năm chứ đâu ít gì. Cụ ông ra đi cũng có nỗi buồn tương tự nhưng khi đó, còn có vẻ việc sắp xong. Cụ không nói ra nhưng thấy nói cũng buồn về lói ứng xử này của Đảng và Nhà nước.
Ngay đến như cụ Đỗ Đình Thiện, nhà đại tư sản, nhà trí thức yêu nước và cũng là đảng viên cộng sản Pháp từ năm 1927 khi ông học Kỹ sư Canh nông ở Pháp. Cụ chính là người làm thư ký cho Chủ tịch Hồ Chí Minh sang Pháp năm 46.
Cụ cũng bị Pháp bắt tù trên đất Pháp năm 1931 vì hoạt động in tài liệu để chuyển về Việt Nam vận động nhân dân đánh Pháp. Cụ bà cũng bị tù Hoả Lò vì là người hoạt động bí mật nội thành. Năm 1943, quỹ Đảng chỉ có 24 đồng Đông Dương, vậy mà cụ bà Đỗ Đình Thiện rút két đưa luôn 3 vạn đồng cho tổ chức thì kinh hoàng thật.
Năm 45, tại Tuần lễ Vàng, gia đình cụ Thiện cũng ủng hộ 100 lượng vàng và 100 ngàn đồng Đong Dương . Chưa kể sau đó ủng hộ 1 triệu nữa trong cuộc đấu giá để gây quỹ bằng cách mua bức chân dung cụ Hồ. Sau đó cụ tặng luôn chân dung trên cho chính quyền Hà Nội và rất nhiều tài sản khác như cụ Bô.
Cụ Thiện đã 3 lần được tổ chức gợi ý làm đơn tiếp tục sinh hoạt đảng cho nối mạch thời kỳ ở Pháp, cụ từ chối cả 3. Năm 1946, giới thiệu cụ tham gia đại biểu Quốc hội cụ cũng từ chối . Cụ về nghỉ sớm từ đầu những năm 60 để tới mức Bác Hồ phải đi tìm , mời ra làm tiếp cũng không được . Cụ rời sớm công việc nhà nước nghe đâu cũng là vì cụ hiểu rằng việc chúng ta đi theo con đường XHCN hình như có gì không ổn. Mình đấu tranh cho độc lập dân tộc thì nay đã hoàn thành sứ mệnh và khát vọng của người dân bị áp bức, vậy là cụ đã thấy thoả mãn rồi chăng ? Tấm Huân chương Hồ Chí Minh là phần thưởng cao quý mà cụ đã được trao tặng đã nói lên nhiều điều .
Cụ Trịnh Văn Bô cũng có đôi chút như vậy về sự nghiệp sau năm 1954...tôi không muốn nói lại.
Tôi viết bổ sung như trên , mong được mọi người đọc và chia sẻ với cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ kẻo cụ sang bên kia suối vàng, người đời vẫn chưa mấy người hiểu hết về cụ. Một người phụ nữ yêu nước nồng nàn và hy sinh không biết bao nhiêu tài sản vì đất nước để giành Độc lập như bây giờ mà đến khi nhắm mắt vẫn còn nhiều điều trăn trở, buồn tủi.

Saturday, October 25, 2014

CHÚNG TA ĐỀU LÀ NẠN NHÂN CỦA CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN . 
Người Nhật gây đệ nhị thế chiến vì muốn tìm thuộc địa , khai thác tài nguyên mà họ ko có . Ng Đức gây chiến vì họ tự cho mình là dân tộc thượng đẳng (master race) và khai thác tài nguyên . Hai dân tộc này đã gây nhiều tội ác cho nhân loại như nạn đói ở VN năm 1945 , cuộc thảm sát Nam Kinh 1937-38, thanh lọc chũng tộc qua tận diệt ng Do Thái (Holocaust) , v.v...
Có 1 số dân tộc khác cũng có (hay gây) chiến tranh nhưng lại do ý thức hệ Cộng sản , do đấu tranh giai cấp , do tinh thần quốc tế vô sản , v.v... Chẳng hạn như LX , TQ , KPC (thời Pol Pot) và đặc biệt là VN . Và chiến tranh do họ gây cũng khác các cuộc CT (của Đức hay Nhật) vì nạn nhân lại CÙNG chũng tộc , cùng TIẾNG NÓI với họ . 
Ví dụ VN đã có chiến tranh từ năm 1945 : 
1/ Giai đoạn đầu giửa Việt Minh và lực lượng Pháp . (Khoảng từ năm 1947-48 , lính Pháp bắt đầu thay thế dần dần bởi ng Việt quốc gia) . 
2/ Giai đoạn từ 1954 -75 giửa CSBV và VNCH : Nhằm mục đích "nhuộm đỏ" miền Nam , ngay từ cuối thập niên 1950 , ng CS đã bắt đầu XÂM LĂNG miền Nam khi dần dần đưa hàng triệu chiến binh miền Bắc vào Nam bắn giết đồng bào của họ . Dù miền Nam có gửi Biệt kích ra bắt nhưng số này ko bằng 1/10.000 và đa số bị bắt . Để bảo vệ Đồng Minh , chống lại chủ nghĩa CS , Mỹ đã đổ quân vào Nam và ném bom miền Bắc . (Ta ko thể xem MTGPMN là 1 thực thể chính trị vì họ chỉ là bù nhìn do CSBV tạo nên , và họ đã bị giải thể sau năm 1975) . 
Sau 1975 , vì đấu tranh giai cấp và ý thức hệ , họ đã bỏ tù hàng trăm ngàn quân nhân và công chức của chế độ cũ vì nghĩ rằng 2 thành phần này đã phục vụ và bảo vệ chế độ tư bản Mỹ- Ngụy , bốc lộc ng lao động , v.v... Khi đưa 2 thành phần này vào tù , ng CS nhằm mục đích cải tạo tư tưởng của họ bằng tẩy não và lao động . 
Cũng trong tinh thần đó , họ đã đánh tư sản mại bản như tịch thu nhà cửa , tài sản , đưa đi kinh tế mới , v.v... Chính việc tấn công vào TSMB , những ng ko có quan hệ chính trị với chế độ cũ đã tạo nên LÀN SÓNG VƯỢT BIÊN kéo dài đến giửa thập niên 1980 .
Cũng do cuộc chiến có tính THANH LỌC về TƯ TƯỞNG (hay còn gọi là TẨY NÃO) , nên nó đã gây cho dân Việt Nam NHIỀU TÁC HẠI hơn những gì nước Nhật và Đức đã tạo cho các nước bị họ chiếm đóng và cũng DAI DẲNG hơn cả đệ nhị TC , chỉ kéo dài chính thức có 06 năm 1939-45 (dù ng Nhật đã gây tội ác với dân Tàu ngay từ cuối thập niên 1930) .
Trong khi dân Đức và Nhật chỉ tàn hại các dân tộc khác thì dân tộc VN tàn hại và LÀM KHỔ CHO NHAU từ 1945 đến bây giờ . Nếu nhà cầm quyền hiện nay ko làm khổ dân thì giờ này bạn và tôi ko phải ngày đêm viết FB . . . Tôi thường nghĩ , chỉ cần ng VN ko viết về chính trị thì công việc của Ban Giám Đốc của Facebook sẽ giảm nhẹ rất nhiều . 
Nếu không có chiến tranh ý thức hệ , phát động bởi ĐCSVN thì đã không có hàng triệu ng Việt phải vượt biên hay TỊ NẠN * ở nước ngoài với hậu quả nhiều gđ ly tán , hàng trăm ngàn ng chết trong các trại tù hay trại cải tạo , làm mồi cho cá biển hay hải tặc , nhiều ng bị lừa gạt tình lẫn tiền/vàng do muốn vượt biên hay ra sống ở nước ngoài . . . Chính những điều này đã tạo sự KHÔNG TIN TƯỞNG LẪN NHAU và CHIA RẺ CÙNG CỰC , đôi khi ngay trong một GIA ĐÌNH NHỎ BÉ ! 
Chỉ trong 1 cộng đồng , nơi tôi ở , đã có nhiều hội đoàn kèn cựa , chỉ trích lẫn nhau . Cả triệu ng Việt ở Mỹ mà chỉ có biểu tình tại Nam Cali - với chưa tới 100 ng - để ủng hộ dân Hong kong , v.v... 

* Trừ ng du học hay lấy vợ chồng ng nước ngoài trước 1975 , tất cả những ng Việt hải ngoại đều là TỊ NẠN . Trừ khoảng trên 100.000 ng ra đi trong tháng 3 và 4/1975 hay các cựu tù cải tạo HO và thân nhân - không phải qua phỏng vấn bởi cao ủy tị nạn LHQ , số ng còn lại khi tới các đảo đều được phỏng vấn bởi Cao ủy LHQ : họ phải kể lể những tội ác mà CS đã gây cho họ và gđ như tịch thu nhà , bắt đi KTM , giam cầm , v.v... 
Dù nay họ thân cộng hay biểu tình trương cờ CSVN , thì trước đây họ đều phải nói họ là "nạn nhân CS" mới được đi đến nước thứ ba .
(còn tiếp) .

Tuesday, September 9, 2014

Cải cách ruộng đất : Triển lãm đầu tiên về tại Hà Nội: 
Nhằm biện minh hơn là nhìn nhận sai lầm
 
Thanh Phương

Hôm qua, 08/09/2014, lần đầu tiên một cuộc triển lãm về Cải cách ruộng đất đã khai mạc tại Hà Nội và đã thu hút rất nhiều người đến xem. Nhưng cuộc triển lãm đầu tiên này bị đánh giá là phiến diện, tức là chỉ phản ánh một mặt của Cải cách ruộng đất, hay đúng hơn là nhằm biện minh cho chính sách này, chứ không tái hiện những sai lầm, những bi kịch của cái gọi là cuộc “Cách mạng long trời lở đất” cách đây hơn 60 năm.



Vừa đến xem triển lãm sáng nay, tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện từ Hà Nội chia sẽ những suy nghĩ của ông với RFI Việt ngữ.

_________


Xem triển lãm, Blogger Lê Dũng nghi ngờ tính chân thực của một số tư liệu trưng bày: 

Chú em 9 X nào làm cái ảnh cho treo ở đây chả hiểu đếch gì về lịch sử cả, khiến người xem phì cười :
- Nồi gang thời 1958 chưa có.
- Đũa nhựa và thìa phíp trắng chưa có.
- Trẻ em béo tốt như trẻ em tây - " làm đ. ra có " một ông già chém.
- " Đ. có văn hóa bố bón cơm cho con, chỉ quát ăn nhanh không thì ..."
- " Đ. có văn hóa chồng ngồi đầu nồi lấy cơm cho cả nhà, vợ phải làm việc đấy"
- " Đ. có quần ka ki đẹp đấy đâu "
- " Đ. có sàn gỗ đâu, chỉ có nền đất" ...
 
Tôi chỉ ghi chép các nhận xét của bốn năm ông U 60 đứng xem ảnh triển lãm cải cách lúc nãy thôi nhá. 
Tôi thì nghĩ thằng nào bày ra cái này cần gỡ đi già nửa số ảnh chế sai hết lịch sử đang được bày tại đây.







Các em bày áo của địa chủ mà đem may áo mới bằng máy may công nghiệp có vô duyên không chứ ?
Chả hiểu điếu gì về áo sống thời đó cả !
Thế mà bịa ra tên của địa chủ tận Hưng yên y như thật, tài dối thế là cùng !
 

Nhà tôi 5 đời gia truyền may áo dài ta này nên chiều này mất 15 phút giải thích cho vài người già đứng xem áo, họ cám ơn nhiều về những thông tin tôi cung cấp : Áo trưng bày này là hàng fake 100 %: - May bằng máy công nghiệp, viền cứng và thô, thời đó không có máy khâu đó. Đặc biệt áo dài thời đó hoàn toàn khâu tay, mũi khéo và mềm mại. - Cụ tôi từng may áo cho Vua quan từ thời phong kiến, thêu tay đầu rồng , hổ , hoa lá tùy theo chức quan to bé, chất vải hầu hết là lụa tơ tằm, máy động vào là vứt ngay. Ai ra Lương Văn Can mà mua áo dài nếu tiệm nào dùng máy thì mang mà lau nhà luôn.  - Áo bày được thuyết minh là của địa chủ ở Văn giang, thực ra khó kiểm chứng vì không có căn cứ, cũng chẳng để làm gì. Vùng Làng tôi xưa đầy địa chủ mà họ đâu có áo hoa hòe nhiều như áo bày này, đa số áo đen ( đàn ông) áo gấm ( đàn bà ) và loại vải cũng là loại tơ tằm thường thôi. Áo có hoa văn chữ thọ hay hỉ như cái áo bày là của quan chánh tổng, lý trưởng, bá kiến chưa dám mặc huống hồ địa chủ. .






Đây là bức hình được thuyết minh là : " gia đình ông ... li tán đi làm thuê cho địa chủ, giờ cải cách xong thì đoàn tụ..."




Trên góc nhìn của dân chơi đồ xưa, đồ cổ, tôi soi bức hình này nhá : 


- Nhà gỗ cửa bức bàn gỗ quý này tôi có kiến thức vì chơi đồ cổ, nghiên cứu về đồ cổ nên biết, nó chỉ là nhà của nhà giàu, cỡ lý trưởng hay chánh tổng mới có, thềm xây gạch thất thời đó chỉ có quan mới có để xây.
 

- Cô vợ trong ảnh quá xinh, xinh hơn cả Chị Quỳnh từng đóng vai cô Nết, trẻ thế mà con giai lại là cậu thanh niên to cao dài rộng như một diễn viên điện ảnh đã tốt nghiệp !
 

- Cái ban thờ gỗ quý trạm trổ cỡ lớn to đùng ở gian giữa có khám thờ - phải là nhà quan hay địa chủ to mới có khám thờ này.
 

- Chai rượu tây có nhiều chữ ở vỏ chai thủy tinh màu trắng còn chai kia màu xanh đen thì có thể là chai tương ? Mà sao thời đó rượu là đồ quốc cấm cơ mà, ai cho bần cố nông uống rượu ?
 

- Bát tô mà không phải bát tàu - loại bát nông, cạnh vát ra như cái hình thang đáy to bên trên. (bát chiết yêu chăng? - NXD) Bát tô tận thời bao cấp sau 78 mới có dùng bán phở thôi.
 

- Bần cố nông làm gì có nồi đồng, có chiếu trải ra hè ăn cơm vậy ?
 

-Bần cố nông sao kế hoạch hóa chỉ đẻ một con lớn vậy ? Văn minh quá.
 
- Bần cố nông lão bố có áo hai túi có nắp, vậy cu cha này là lính ở Điện biên về và làm đội trưởng đội du kích bắn địa chủ nên được chia nhà của địa chủ và đồ dùng của địa chủ đây, nhìn mặt rất thát học và bất nhân.

Tóm lại tay nào sắp đặt cái ảnh này là dân vớ vẩn, không có tí kiến thức gì về lịch sử, am hiểu về đồ vật. Kiến thức về khảo cổ để giúp ta biết lịch sử, văn hóa, trình độ khoa học kỹ thuật tại thời điểm mà thứ đồ dùng đó được dân thời đó làm ra. Vì thế để sắp đặt một cảnh thời năm 56 mà anh cho thìa nhựa hay ca men xanh, áo may ô, áo lính K82, in ảnh bác cỡ lớn to đùng, nồi gang thì anh tự tố anh ngu kiến thức và dối trá, coi thường dân chơi bọn tôi quá.
 

Qua đây thấy rằng họ trưng bày trong bối cảnh đối phó dư luận hay chỉ để cho có nên không có các chuyên gia tư vấn về đạo cụ khiến các chú trưng bày rất ẩu, thiếu tôn trọng giới dân chơi và giới nghiên cứu về đồ xưa.

Tôi hỏi các bác làm ảnh nhá: thời 56 có in được ảnh bác cỡ to như ảnh cưới 700 x 1000 chưa? làm quái gì có, thế mà các em sửa ảnh bác to tổ bố, treo lên đầu thiếu nhi , rõ lởm !

Thậm chí họ trưng ra những văn bản đó đóng dấu đỏ choét mới tinh, há há há, cái sập gụ thì hàng chợ, cái án thờ và đôi câu đối lá chuối cũng chợ quá, rất phản cảm ! ánh sáng thì tắt đèn đi chơ đỡ điêu nhưng vẫn lộ tay nghề làm hàng giả mà không giống giả cũng chẳng giống thật.
Đôi chim lẽ ra bằng đá ngọc thì lại bằng đá chợ, đĩa men giả cổ nhưng giả lởm...nói chung rất buồn cười, xem chỉ cười khùng khục.  



Dù sao thì tôi vẫn nói với mọi người cùng xem rằng : việc có cái triển lãm này cũng hay, bọn trẻ sẽ tìm nốt nửa còn lại qua gúc gồ, thế thôi vì một nửa sự thật không phải là sự thật.
Bạn nào chưa xem thì nên tới xem, mất 15 ngàn vé và 3 ngàn gửi xe cũng không uổng được chứng kiến thêm ít dối trá và vụng về vốn đã bội thực bấy lâu.