California có gì đặc biệt, so với phần còn lại của nước Mỹ?
Ở phía đông của bang này có rặng Sierra Nevada, dài trên 400 mile, chia cách phần lớn bang này với các bang phía đông của nó như Nevada, Utah, Colorado, v.v... (Do rặng/dãy này cao nên gần như phủ tuyết quanh năm nên được gọi là Sierra Nevada: vì sierra, rặng/dãy núi; nevada, tuyết).
Cũng nhờ rặng núi này, nên phần nào, khí hậu của Cali cũng khác với các bang này. Vì sát Thái Bình Dương nên Cali ko bị lạnh quá hay có khí hậu sa mạc (như Nevada hay Utah hay Arizona).
Do chịu ảnh hưởng của TBD nên khí hậu ôn hòa, gần như VỰA TRÁI CÂY (cornucopia) của nước Mỹ.
Và điều đặc biệt nhứt, vùng phía Bắc, từ San Francisco đến San Jose là trung tâm KỸ THUẬT CAO của nước Mỹ, hay của thế giới. Hầu như các phát minh về computer, về internet, v.v... đều xuất phát từ đây. Các đại gia về máy tính như Hewlett Parker, Apple hay internet như Google, Yahoo, Facebook, Twitter, eBay, Cisco, hay thiết bị máy tính như ổ cứng, thẻ nhớ Western Digital hay Crucial. Chỉ có hai đại gia Microsoft và Amazon, xé lẻ, đặt tại bang Washington.
Theo các nhà Lý Thuyết Số (Numerologist), Cali là nơi hội tụ của những người đã từng sống ở châu Atlantide. Châu này đã có nền KHKT vượt trội nhưng vì quá nhiều tội lỗi nên bị Thượng đế trừng phạt bằng cách gây động đất và nhấn chìm xuống biển cách đây hàng chục ngàn năm*. Phần chìm xuống biển nay là biển Đại Tây Dương (Atlantic Ocean).
Hồi năm 1994, khi tôi mới về SJ, các hãng điện tử mọc lên như nấm nên người tị nạn VN kéo đây để "chồng tách, vợ ly" (chồng làm technician, vợ làm assembly). Chỉ đến khoảng đầu thập niên 2000, khi "quả bóng" điện tử xì hơi, các hãng dời hết qua TQ.
* Được nói đến trong các sách cổ hay tôn giáo, mà rõ nhứt là sách của Pythagore.
Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc . . . (Lời Mở Đầu Của Tuyên Ngôn Độc Lập Mỹ)
Showing posts with label châu atlantis. Show all posts
Showing posts with label châu atlantis. Show all posts
Sunday, August 18, 2019
Saturday, February 24, 2018
Plato: Ngụ ngôn về cái hang
Posted by admin on June 1, 2016
Nguồn : http://sieusangtao.net/2016/06/01/plato-ngu-ngon-ve-cai-hang/
Plato (Athen- Hi Lạp 427 TCN – 347 TCN) được xem là triết gia có ảnh hưởng sâu sắc nhất đến nền văn minh phương Tây. Ông là học trò của Socrates, và nhờ ông chúng ta có những thông tin quan trọng về Socrates. Ông đã thành lập trường đại học đầu tiên – Academy. Aristotle cũng là một học sinh của học viện này. Công trình nổi tiếng nhất của Plato là cuốn “Cộng Hòa”, trong đó ông viết về mô hình của một xã hội lý tưởng được điều hành bởi những nhà triết học. Plato đã để lại dấu ấn sâu sắc lên sự phát triển của rất nhiều tư tưởng sau ông. Và điều đó còn kéo dài đến tận ngày nay ở xã hội phương Tây hiện đại.
Ngụ ngôn về cái hang
Plato đã giải thích tri thức của mình bằng câu chuyện ngụ ngôn về một cái hang. Chuyện ngụ ngôn này được tìm thấy trong cuốn thứ bảy của tác phẩm “Cộng Hòa”. Nó rất sống động và thường được trích dẫn như một ví dụ quan trọng.
Plato bảo chúng ta hãy tưởng tượng ra một cái hang. Bên trong, có nhiều người đang bị xiền xích, bọn họ chỉ nhìn vào vách đá trước mặt và không thể xoay người để nhìn qua hướng khác. Bởi vì những sợi xích, họ không thể nhìn thấy bất kỳ ai ở bên cạnh cũng như lối ra của cái hang ở ngay sau lưng mình. Nguồn sáng duy nhất bên trong hang là một đám lửa trại. Ở giữa mọi người và đám lửa có một màn che, phía sau màn che, những người khác đang qua lại như thể làm việc gì đó. Những người này mang theo nhiều bức tượng như tượng đàn ông, đàn bà và các loại thú vật được tạo ra từ đá và gỗ. Một số trong bọn họ cũng nói chuyện với nhau trong khi bước đi. Những người đang bị xích nhìn thấy bóng của chính họ và những gì đang diễn ra sau lưng mình trên vách đá trước mặt. Và vì âm thanh giọng nói vang dội bên trong hang động, họ nghĩ rằng những cái bóng là thực thể và chúng còn đang nói chuyện với nhau. Vì không có gì làm ngoại trừ việc nói về những cái bóng, những người đang bị xích tìm cách đoán xem hình ảnh nào sẽ diễn ra tiếp theo, và chúng diễn ra theo thứ tự nào. Những ai dự đoán chính xác hơn đều nhận được sự ngưỡng mộ, tôn trọng và tiếng hoan hô từ những người khác.
![]() |
| Nguồn : Bài Allegory of the Cave of Plato trên wiki |
Trong ẩn dụ của mình, Plato so sánh con người chúng ta với những kẻ bị xích trong cái hang này. Ông chỉ ra rằng chúng ta tin tưởng mình thấy được thực tại bằng cách nhìn vào những cái bóng trên vách đá. Ông nhấn mạnh, chúng ta nên xem xét khả năng có một người có thể thoát khỏi xiền xích để đứng lên và nhìn thấy ánh sáng nơi cửa hang. Ánh sáng mặt trời đó có thể gây tổn hại đến anh ta vì anh đã quá quen với bóng tối. Vì vậy, anh ta không thể có cái nhìn rõ ràng. Tuy nhiên, nếu anh ta trở nên quen với ánh sáng đó và nhìn thấy những gì thật sự diễn ra đằng sau màn che, một sự thấu suốt về những ảo tưởng sẽ đến- Một ánh sáng rực rỡ của sự hiểu biết.
Ngụ ngôn về cái hang của Plato được dùng để diễn tả cuộc đời của mỗi cá nhân. Chúng ta dành cả đời để học tập và hiểu biết bằng cách sử dụng những giác quan nhưng cuối cùng lại bị chính các giác quan này giới hạn và không thể nhìn thấy thực tại như nó vốn là. Thoát khỏi cái hang có nghĩa là sự vươn lên của tư tưởng để thoát khỏi thế giới giáo điều và để tiếp xúc với những nguồn ý tưởng độc đáo và hoàn toàn mới lạ. Điều này có thể đạt được bằng quá trình học tập có chính kiến và một tư tưởng nhận thức rõ ràng về các ảo tưởng.
Plato kết thúc câu chuyện ngụ ngôn bằng các câu hỏi: Liệu điều gì sẽ xảy ra cho anh chàng đã thoát khỏi xiền xích, ra ngoài hang và nhìn thấy mặt trời? Điều gì xảy ra tiếp theo khi anh ta cố gắng giải thích cho những người đang bị xích điều thực sự đang diễn ra – hình dáng thật sực của thực tại. Có vẻ như những người bị xích sẽ không thể hiểu nổi sự thấu suốt đó – họ sẽ xem anh ta là một kẻ điên. Và có thể một nổ lực nhằm mang những người này ra khỏi hang sẽ dẫn đến cái chết cho anh chàng hiểu biết đó. Plato sử dụng câu chuyện ngụ ngôn này nhằm đề cập đến số phận của người thầy –Socrates – người đã bị thành Athen hành quyết bằng một chén thuốc độc.
Cái hang ở thế kỷ 21
Bây giờ, chúng ta hãy tiếp cận chủ đề này từ một góc nhìn khác – một góc nhìn của thế kỷ 21. Liệu câu chuyện ngụ ngôn về cái hang có còn phù hợp trong thời đại của chúng ta?
Câu trả lời là chắc chắn nó còn phù hợp. Vua Solomon từng nói “Điều gì đã hoàn thành rồi sẽ bắt đầu lần nữa, điều gì đã được làm xong rồi sẽ được làm xong lần nữa; dưới ánh mặt trời, không có thứ gì hoàn toàn mới.”
Câu hỏi bạn cần đặt ra là liệu bạn là kẻ bị xiền xích hay là người “thấy” những thứ đang trói buộc mình? Cho dù bạn “thấy” những xiền xích, nếu trên vách hiện ra những hình ảnh vô cùng rực rỡ của một cuộc đời hoàn hảo, liệu bạn có muốn tin đó chỉ là ảo ảnh? Và đây là câu hỏi khác – bạn có muốn thay đổi? Bạn có đủ can đảm để bước một bước táo bạo ra khỏi vùng thỏa mái của bản thân?
Luôn luôn có một lối ra khỏi hang dành cho những người dũng cảm và táo bạo. Tuy nhiên, thật không may, điều này không đơn giản như cách nhân vật Neo trong bộ phim Ma Trận uống viên thuốc màu đỏ. Nó là một quá trình tự thử thách, tự hoàn thiện của mỗi cá nhân. Nhờ hàng giờ tìm kiếm, học tập, kiểm chứng và mang kiến thức mới tìm được áp dụng vào thực tế. Mọi kiến thức đều vô dụng nếu nó không được dùng bền bỉ và có mục đích.
Bước đầu tiên là tự đánh giá. Nhìn thấy và chấp nhận tất cả những khiếm khuyết và vấn đề trong tính cách. Tiếp theo, loại bỏ và kiên trì tiết chế các ham muốn vật chất. Bước thứ ba là dành cái nhìn khiếm tốn và nhẹ nhàng cho tất cả các tạo vật và biến cố trong cuộc đời. Tính cao thượng sẽ theo đó mà nảy sinh. Bước thứ tư là hãy yêu quý từng khoảnh khắc được tồn tại và làm cho từng khoảng khắc đó trở nên độc nhất. Bước thứ năm – Tôi sẽ dành để bạn tự khám phá …
Hãy bước ra khỏi chiếc hang để đắm mình trong ánh sáng và đừng bao giờ ngừng kể cho người khác những điều bạn trãi nghiệm ở bên ngoài. Thay đổi bản thân và rồi bạn sẽ thay đổi thế giới.
(learning-mind.com – Dịch: Viết Nguyên- Ảnh nguồn Internet)
Tuesday, December 26, 2017
Nhờ nghiệp lực (karma) dẫn đường, tôi mới có địa vị như hôm nay.
- Không nơi nào cất dấu của cải bằng cái đầu của bạn, nhưng rất tiếc số người hiểu được điều này rất ít. Họ chỉ biết chạy theo TIỀN, TÌNH, DANH VỌNG - những thứ mà họ ko thể mang sang thế giới bên kia và chỉ tạo nhiều RẮC RỐI hay NHỤC NHÃ hay MẤT UY TÍN cho họ ở thế gian này.
- Để khuyến bạn bè và láng giềng học vi tính, tôi đã hù dọa họ, "khi xuống âm phủ Diêm Vương sẽ hỏi anh chị 'Có học vi tính ko? Nếu có thì được làm VP máy lạnh, ko có thì lên rừng đốn củi theo chỉ tiêu'. Vậy anh chị chọn cái nào ?"
1/ Trong những ngày tháng 4 năm 1975, nhiều người đã đến nước Mỹ vì NGẪU NHIÊN, hay sợ CS TRẢ THÙ, hay do KARMA (nghiệp lực) dẫn dắt/sui khiến, nên họ đi theo dòng người di tản, ra biển gặp hạm đội Mỹ. Số khác, đa số là dân Không quân, có máy bay trong tay, đưa gia đình sang Thái Lan; một số lái trực thăng ra hạm đội Mỹ, trong đó có chiếc L-19 của phi công Lý Bửng, có quay phim.
Một số khác ra đi từ bến Bạch Đằng, Sài gòn (ngày 30/4 tôi đứng xem tại bến này): lúc đó các tàu hải quân đậu tại bến, quân nhân phải ném súng trước khi lên tàu, còn dân lên tàu thoải mái, trong đó có bạn trẻ C. hiện ở Florida, cha là SQ hải quân và toàn bộ gia đình đã lên tàu, nhưng suy nghĩ thế nào cha bạn và gđ lại lên bờ để rồi ông ĐI TÙ mút chỉ và chết sau khi định cư tại Mỹ được vài năm, hình như cuối TN 1990. Tàu nào đầy thì tách bến và chiếc khác cập bến để chở người. Các tàu dân sự cũng làm như vậy.
Cảnh tượng như vậy cũng xảy ra với các thương thuyền ở kho 5, Khánh Hội cũng. Bà Tịnh, ở cách tôi mấy phòng, gđ con cháu ngồi phơi nắng hai ngày trên xà-lan trên đường đi từ Sài Gòn ra Vũng Tàu, xem hình dưới.
Cậu tám của tôi và thằng L. con trai đầu, đang ở căn cứ HQ Năm Căn, chót mũi của VN, dù đã lên tàu nhưng giờ chót đổi ý vì mợ tám và hai con trai còn ở SG: nếu ko, ông và thằng L cũng "áo gấm về làng" như mọi VK khác!
Một số khác đi trước đó bằng máy bay Mỹ do làm việc trong các cơ quan QS và dân chính Mỹ hay vợ con các ông lớn. Những người này phần lớn thành đạt ở Mỹ vì họ giỏi tiếng Anh và có tay nghề cao.
2/ Riêng tôi đã ĐAM MÊ nước Mỹ, nếu ko nói là "cuồng Mỹ" khi còn ở tuổi 14-15 vì tôi rất thích tạp chí National Geographic* từ nhỏ. Nhờ mê đọc tạp chí này và các sách về KHKT, tôi đã dễ dàng đi vào thế giới điện tử và vi tính. Qua Mỹ năm 1994, lại ở ngay San Jose, CÁI NÔI của điện tử thế giới nên tôi đã như "rồng gặp mây" dù tôi chỉ học hết lớp đệ Tam (bây giờ là lớp 10) trường tư ở VN. Tôi đã thi vào đệ thất trường công Pétrus Ký và Chu văn An 2 năm liên tiếp, nhưng rớt do quá dở! Em ruột tôi, thua tôi 1 tuổi, sau này có bằng họa viên kiến trúc tại trường ĐH Kiến trúc, đi lính vào Công binh Kiến tạo, được nhiều giấy khen của Cục Công binh VNCH. Do vậy y đi tù chưa dưới 3 năm, ko đi Mỹ như tôi.
(Có người, từng là GS về Pháp văn ở VN trước 75, dạy trường nữ Lê văn Duyệt, qua Mỹ lấy thêm M.A. về Pháp Văn và B.A. về Anh văn nhưng lại mù tịt về vi tính). Nói theo thuyết LUÂN HỒI, tôi đã tích tụ kiến thức này từ nhiều KIẾP TRƯỚC nên chỉ học sơ qua là hiểu liền (vì ông tổ của toán học Pythagore đã nói, hiểu là nhớ lại).
* Tôi luôn luôn tò mò trước những điều MỚI LẠ, luôn đặt câu hỏi tại sao lại như vậy. VD: tại sao thung lũng điện tử này lại là cái nôi của điện tử thế giới, dù tôi ko biết gì về phong thủy. Sau này dùng Lý thuyết Số mới biết, đây là nơi hội tụ của hậu duệ (descendant) thuộc châu Atlantis*, trong đó có thể có tôi. Đi tới đâu, tôi cũng khuyến khích mọi người học vi tính: tôi sẵn sàng cung cấp laptop, tablet và phone và phụ tùng, bỏ thì giờ dạy miễn phí. Rất tiếc, người già thì học ko vô, bọn trẻ thì lo kiếm ăn hay ko thích học. Bao nhiêu tiền tôi đều dồn vô điện tử dù rất tiết kiệm mọi thứ vì sống bằng tiền bịnh từ năm 1998.
* Châu Atlantis có nền KHKT ngang ngửa với bây giờ, theo truyền thuyết.
Họ cũng có đĩa bay, v.v...
- Không nơi nào cất dấu của cải bằng cái đầu của bạn, nhưng rất tiếc số người hiểu được điều này rất ít. Họ chỉ biết chạy theo TIỀN, TÌNH, DANH VỌNG - những thứ mà họ ko thể mang sang thế giới bên kia và chỉ tạo nhiều RẮC RỐI hay NHỤC NHÃ hay MẤT UY TÍN cho họ ở thế gian này.
- Để khuyến bạn bè và láng giềng học vi tính, tôi đã hù dọa họ, "khi xuống âm phủ Diêm Vương sẽ hỏi anh chị 'Có học vi tính ko? Nếu có thì được làm VP máy lạnh, ko có thì lên rừng đốn củi theo chỉ tiêu'. Vậy anh chị chọn cái nào ?"
1/ Trong những ngày tháng 4 năm 1975, nhiều người đã đến nước Mỹ vì NGẪU NHIÊN, hay sợ CS TRẢ THÙ, hay do KARMA (nghiệp lực) dẫn dắt/sui khiến, nên họ đi theo dòng người di tản, ra biển gặp hạm đội Mỹ. Số khác, đa số là dân Không quân, có máy bay trong tay, đưa gia đình sang Thái Lan; một số lái trực thăng ra hạm đội Mỹ, trong đó có chiếc L-19 của phi công Lý Bửng, có quay phim.
Một số khác ra đi từ bến Bạch Đằng, Sài gòn (ngày 30/4 tôi đứng xem tại bến này): lúc đó các tàu hải quân đậu tại bến, quân nhân phải ném súng trước khi lên tàu, còn dân lên tàu thoải mái, trong đó có bạn trẻ C. hiện ở Florida, cha là SQ hải quân và toàn bộ gia đình đã lên tàu, nhưng suy nghĩ thế nào cha bạn và gđ lại lên bờ để rồi ông ĐI TÙ mút chỉ và chết sau khi định cư tại Mỹ được vài năm, hình như cuối TN 1990. Tàu nào đầy thì tách bến và chiếc khác cập bến để chở người. Các tàu dân sự cũng làm như vậy.
Cảnh tượng như vậy cũng xảy ra với các thương thuyền ở kho 5, Khánh Hội cũng. Bà Tịnh, ở cách tôi mấy phòng, gđ con cháu ngồi phơi nắng hai ngày trên xà-lan trên đường đi từ Sài Gòn ra Vũng Tàu, xem hình dưới.
Cậu tám của tôi và thằng L. con trai đầu, đang ở căn cứ HQ Năm Căn, chót mũi của VN, dù đã lên tàu nhưng giờ chót đổi ý vì mợ tám và hai con trai còn ở SG: nếu ko, ông và thằng L cũng "áo gấm về làng" như mọi VK khác!
Một số khác đi trước đó bằng máy bay Mỹ do làm việc trong các cơ quan QS và dân chính Mỹ hay vợ con các ông lớn. Những người này phần lớn thành đạt ở Mỹ vì họ giỏi tiếng Anh và có tay nghề cao.
2/ Riêng tôi đã ĐAM MÊ nước Mỹ, nếu ko nói là "cuồng Mỹ" khi còn ở tuổi 14-15 vì tôi rất thích tạp chí National Geographic* từ nhỏ. Nhờ mê đọc tạp chí này và các sách về KHKT, tôi đã dễ dàng đi vào thế giới điện tử và vi tính. Qua Mỹ năm 1994, lại ở ngay San Jose, CÁI NÔI của điện tử thế giới nên tôi đã như "rồng gặp mây" dù tôi chỉ học hết lớp đệ Tam (bây giờ là lớp 10) trường tư ở VN. Tôi đã thi vào đệ thất trường công Pétrus Ký và Chu văn An 2 năm liên tiếp, nhưng rớt do quá dở! Em ruột tôi, thua tôi 1 tuổi, sau này có bằng họa viên kiến trúc tại trường ĐH Kiến trúc, đi lính vào Công binh Kiến tạo, được nhiều giấy khen của Cục Công binh VNCH. Do vậy y đi tù chưa dưới 3 năm, ko đi Mỹ như tôi.
(Có người, từng là GS về Pháp văn ở VN trước 75, dạy trường nữ Lê văn Duyệt, qua Mỹ lấy thêm M.A. về Pháp Văn và B.A. về Anh văn nhưng lại mù tịt về vi tính). Nói theo thuyết LUÂN HỒI, tôi đã tích tụ kiến thức này từ nhiều KIẾP TRƯỚC nên chỉ học sơ qua là hiểu liền (vì ông tổ của toán học Pythagore đã nói, hiểu là nhớ lại).
* Tôi luôn luôn tò mò trước những điều MỚI LẠ, luôn đặt câu hỏi tại sao lại như vậy. VD: tại sao thung lũng điện tử này lại là cái nôi của điện tử thế giới, dù tôi ko biết gì về phong thủy. Sau này dùng Lý thuyết Số mới biết, đây là nơi hội tụ của hậu duệ (descendant) thuộc châu Atlantis*, trong đó có thể có tôi. Đi tới đâu, tôi cũng khuyến khích mọi người học vi tính: tôi sẵn sàng cung cấp laptop, tablet và phone và phụ tùng, bỏ thì giờ dạy miễn phí. Rất tiếc, người già thì học ko vô, bọn trẻ thì lo kiếm ăn hay ko thích học. Bao nhiêu tiền tôi đều dồn vô điện tử dù rất tiết kiệm mọi thứ vì sống bằng tiền bịnh từ năm 1998.
* Châu Atlantis có nền KHKT ngang ngửa với bây giờ, theo truyền thuyết.
Họ cũng có đĩa bay, v.v...
Dec 26 2017.
Subscribe to:
Posts (Atom)






