Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc . . . (Lời Mở Đầu Của Tuyên Ngôn Độc Lập Mỹ)
Monday, January 9, 2017
TẦM NHÌN CỦA ALEXIS DE TOCQUEVILLE .
Chỉ cần du lịch Mỹ trong 9 tháng , chính khách Pháp Alexis de Tocqueville đã viết một quyển sách để đời , mà ảnh hưởng của nó kéo dài đã trên 150 năm .
Sách Dân chủ tại Mỹ (De La Démocracie en Amérique) đã được in thành hai tập , tập 1 năm 1835 và tập hai năm 1840 . Nó đã lập tức nỗi tiếng tại cả Âu châu và Mỹ , trong khi cũng có một ảnh hưởng sâu rộng đối với dân Pháp . Vào thế kỷ 20 , nó đã trở nên sách kinh điển (classic work) của khoa học chính trị , khoa học xã hội lịch sử . Các sinh viên đại học Mỹ chuyên nghành về khoa học chính trị và xã hội thường được yêu cầu đọc sách này , và sách này cũng là một phần của giáo trình mở đầu về lý thuyết chính trị ở đại học Oxford , Cambridge , Princeton và những trường khác . Trong phần giới thiệu bản dịch của sách này , GS Harvey Mansfield thuộc ĐH Harvard gọi sách này là " vừa là sách hay nhất về dân chủ và vừa là sách hay nhứt viết về Mỹ."
Tác phẩm của Tocqueville thường được ca ngợi vì có những tiên đoán sắc sảo (astute) . Ông dự báo sự gay gắt (acrimony) tiềm tàng về hủy bỏ chế độ nô lệ sẽ chia rẻ (tear apart) nước Mỹ và dẫn tới cuộc Nội chiến Mỹ cũng như sự kình địch (rivalry) sau này giửa hai cường quốc là Mỹ và Nga , đã bùng nổ sau TC 2 và tạo ra (spawn) Chiến tranh Lạnh .
Ghi nhận sự trổi dậy của khu vực kỹ nghệ trong kinh tế Mỹ , Tocqueville đã tiên đúng đúng rằng một giai cấp quý tộc/trưởng giả (aristocracy) sẽ phát sinh từ việc sở hửu lao động (ownership of labor) . Ông đã cảnh báo rằng ". . . những người yêu dân chủ phải quan sát thường xuyên về hướng này" , bằng nhận xét rằng con đường của kỹ nghệ sẽ là cái cổng mà từ trên đó một giai cấp mới giàu có thể làm chủ/khống chế dân chủ , dù ông đã tin rằng một quý tộc về kỹ nghệ có thể khác một quý tộc của quá khứ . Hơn nữa , ông đã thấy trước sự tha hóa (alienation) và cô lập (isolation) mà nhiều người sẽ trải qua trong cuộc sống hiện đại .
. . .
Theo Tocqueville , dân chủ sẽ có những hậu quả ko ai mong muốn : sự chuyên chính của đa số về tư tưởng , sự lệ thuộc vào của cải vật chất (preoccupation with material goods) , và những cá nhân sống cô lập . Ông cũng tiên đoán bạo lực của tinh thần đảng phái và sự phán đoán của kẻ thông minh/ưu tú lại phụ thuộc (subordinate) vào thành kiến của kẻ ít học/ngu dốt (ignorant) .
Dịch từ bài : Alexis de Tocqueville trên wiki .
Friday, January 6, 2017
1. CÁC ĐIỀU KHOẢN : NGƯỜI THUÊ đồng ý trả trước $ . . . mỗi tháng vào ngày . . . của mỗi tháng . Hợp đồng sẽ bắt đầu ngày . . . , 20 . . . và tiếp tục : A . Cho tới ngày . . . , 20. . . như là người ký hợp đồng một năm . Sau đó sẽ tính tiền từng tháng . Nếu người thuê đổi chỗ ở TRƯỚC ngày hết hạn của hợp đồng , y sẽ chịu trách nhiệm trả tiền thuê nhà (1) cho đến khi nhà này được người khác thuê và/hay (2) cho đến khi hết hạn hợp đồng . B. Nếu thuê nhà tính từng tháng , có thể kết thúc bởi 1 trong hai phía . Người chủ thông báo bằng giấy trước 60 ngày để người thuê dọn đi (nếu thuê trên 1 năm) , hay thông báo bằng giấy trước 30 ngày để người thuê dọn đi (nếu thuê dưới 1 năm) và người thuê thông báo cho chủ bằng giấy trong 30 ngày ý định dọn đi của mình . Dịch từ : . . . 1. TERMS: RESIDENT agrees to pay in advance $____________ per month on the _______ day of each month. This agreement shall commence on _______________________________, 20_____ and continue: (check one) . A. Until _______________________________, 20_____ as a leasehold. Thereafter it shall become a month-to-month tenancy. If RESIDENT should move from the premises prior to the expiration of this time period, he shall be liable for all rent due until such time that the apartment is occupied by an OWNER approved paying RESIDENT and/or expiration of said time period, whichever period is shorter. B. A month-to-month tenancy, that may be terminated by either party. The OWNER giving 60-day written notice to move (for more than 1 year tenancy), or a 30-day written notice to move (for less than 1 year tenancy) and the RESIDENT giving 30-day written notice of intent to terminate tenancy. Nguồn : HĐ thuê nhà/phòng tại Cali .
Nếu iPhone , iPad , hay iPod không khởi động/If your iPhone, iPad, or iPod touch won‘t turn on
Your device might have a frozen screen that doesn’t respond when you touch it or press buttons/Thiết bị của bạn có thể có màn hình bị "đơ" , nghĩa là không đáp ứng khi bạn chạm hay bấm các nút . Or maybe your device begins to turn on, but gets stuck during startup. These steps can help/Hay có thể thiết bị của bạn bắt đầu khởi động, nhưng bị kẹt trong lúc khởi động .
If your screen is black or frozen/ Nếu màn hình đen hay bị "đơ" . First, try to force your device to restart/Trước nhứt , hảy cố gắng ép thiết bị tái khởi động
Forcing your device to restart won't erase the content currently on your device/Ép thiết bị tái khởi động sẽ ko xóa nội dung đang chứa trong thiết bị .
You can force your device to restart even if your screen is black or your buttons aren't responding/Bạn có thể ép thiết bị của bạn tái khởi động ngay cả khi màn hình đen hay các nút ko đáp ứng .
To force restart an iPhone 7 or iPhone 7 Plus: Press and hold both the Sleep/Wake and Volume Down buttons for at least ten seconds, until you see the Apple logo/Để ép một iPhone 7 hay iPhone 7 Plus tái khởi động : Để ép một iPhone 7 hay iPhone 7 Plus tái khởi động . Bấm và giử hai nút Sleep/Wake và Volume Down trong ít nhứt 10 giây , cho tới khi quả táo Apple hiện ra .
To force restart an iPhone 6s and earlier, iPad, or iPod touch: Press and hold both the Sleep/Wake and Home buttons for at least ten seconds, until you see the Apple logo/ Để ép một iPhone 6s hay cũ hơn, iPad , hay iPod touch tái khởi động : Bấm và giử 2 nút Sleep/Wake và Home trong ít nhứt 10 giây , cho tới khi bạn thấy quả táo .
If your device still won't turn on or start up/Nếu thiết bị của bạn vẫn không khởi động
Plug in your device and let it charge for up to one hour/Cắm vào ổ điện và để nó "xạc" trong một giờ .
After a few minutes, you should see the charging screen/Sau vài phút , bạn sẽ thấy màn hình đang "xạc" .
If you don't see the charging screen within an hour, or you see the connect to power screen, check the jack, USB cable, and power adapter/ Nếu trong một giờ đồng hồ , bạn ko thấy màn hình đang xạc , hay bạn thấy tia chớp , xem hình , hảy kiểm tra phích cắm (jack) , dây USB , và bộ chuyển điện (power adapter) . Make sure that everything is plugged in firmly, free of debris, and not damaged. You might want to try a different USB cable or power adapter/Hảy chắc chắn rằng mọi thứ đều cắm chặc chẽ , ko có bụi bậm , hay ko hư hỏng . Có thể bạn nên thử bằng một dây USB hay bộ chuyển điện khác .
Wednesday, January 4, 2017
CHUYỆN KHÓ TIN : TẠI SAO MỘT SỐ TP MỸ KHÔNG CẦN CẢNH SÁT ? (đã đăng đúng 2 năm) . Vì dù cho Cảnh Sát thiếu hụt (shortage) nghiêm trọng ở một số TP (gồm San Jose) , mà tình hình ANTT vẫn không đến mức báo động như VN .
1/ (Hiện nay , mỗi tp ở VN đều có CA dày đặc , dân phòng , trật tự đô thị , và nhiều loại 'ăn theo' khác mà tình hình trật tự ngày càng phức tạp) . Trong khi đó , CS ở SJ , Cali thiếu hụt trầm trọng , vì tiền đóng cho bảo hiểm y tế + tiền (để dành cho hồi hưu) quá cao . Vì vậy CS bỏ đi TP khác rất nhiều , dù lương bình quân tại SJ là khoảng 120.000 đô năm .Khi nghỉ hưu , ở tuổi trên 50 , họ được lương hưu gần 80/100 lương chính thức + các bảo hiểm y tế cho đến chết . Có ng , sau khi nghỉ hưu , còn học và hành nghề LS , nghĩa là họ có 2 đầu lương (sic) . Theo truyền thống , dân Mỹ rất QUÍ TRỌNG CS và lính cứu hỏa . 2/ Dân Mỹ đc quyền giử súng , vì HP cho phép . Chỉ cần có ID và chứng nhận của CS không phạm tội hình sự : mua súng còn dễ hơn mua xe hơi (sic) vì bạn phải mua bảo hiểm , đóng thuế lưu hành , đổ xăng , chưa kể tốn tiền sửa chữa nếu là xe cũ . Những nhà có tiền , trang bị hệ thống giám sát tinh vi : chỉ cần có ngươi đứng trước nhà hay vào nhà là camera sẽ thông báo trên smartphone và báo cho CS , CS sẽ hỏi bạn ng đó là ai ; có những thiết bị gọn nhỏ giúp bạn theo dỏi lò nướng , bếp , đèn , v.v.. trong nhà ; nếu lở quên tắt bếp điện thì ra lịnh cho máy tắt bếp . Đèn đuốc chung quanh/trong nhà đều có thể lập CT trước để tự động sáng hay mở nhạc dù không bạn có trong nhà . Các cửa ra vào hay cửa sổ , chỉ cầncó áp lực đè lên là phát ra âm thanh mấy trăm decibel . 3/ CS dù trên xe hơi hay ở phòng trực đều biết mọi diễn biến xảy ra trong nhà bạn , dù bạn ĐI CHƠI XA . Cũng vì lý do đó , CS Mỹ không cần phải nhiều , tốn tiền thuế dân , hay cần phải "LÀM LUẬT" với dân để sống như CA Việt nam . Những gđ giàu có hay có xe quí giá họ còn đóng bảo hiểm mất mát hay hoả hoạn , v.v... thành ra , họ nghĩ rằng ko cần tới CS . 4/ CS Mỹ hiện nay , có vài công việc phải làm : biên bản các vụ đụng xe , điều khiển lưu thông sau khi 1 tai nạn xãy ra , đến nơi có nổ súng , hay có kẻ uy hiếp người khác để cướp tiền hay bạo hành gia đình . (Chỉ cần vợ/chồng gọi 911, gác máy xuống là lát sau có CS tới liền) . Còn nếu bạn bị trộm , như tôi đã bị hai lần do quá nhiều computer - do sửa chữa , mà quên khóa cửa phòng , thì họ đến rất trể (đến cho có lệ , hỏi dăm ba câu ) và cấp cho 1 tờ giấy xác nhận có bi trộm , ko liệt kê gì hết ; họ chỉ can thiệp nhanh chóng khi có trường hợp liên quan đến sinh mạng của con người . Tóm lại , dựa vào hệ thống theo dỏi điện tử , đc giử súng , bảo hiểm về mọi mất mát (loss) , v.v... người dân Mỹ nghĩ rằng chỉ cần rất ít CS mà họ vẫn giử được sự bình an (peace-of-mind) . Tôi đươc biết , CS Nhựt cũng như Mỹ , khi có chuyện , chỉ trong thời gian ngắn là họ có mặt tại nhà bạn . Chuyện kể , CS Anh bị kiện vì khám nhà chứa ma túy mà chưa có trát tòa !
" XE TĂNG NÃ PHÁO Ở MATXCƠVA - 10 NĂM NHÌN LẠI .
Tài Trần : Bài này đăng cách đây 2 năm .
Một số bạn trẻ , có lẽ ko biết gì về 1 trận đánh lớn năm 1993 tại tòa nhà quốc hội Nga giữa quân đội của tt Yeltsin và những ng chống lại ông - cố thủ trong quốc hội . Hảng CNN , có mặt tại chổ đã quay từ đầu tới cuối . Vì sự kiện này có ảnh hưởng như Thiên an Môn 1989 , dù nội dung có khác , nên trên báo chí và truyền thông chính thức của Nga , gần như không nhắc hay cố tình quên . Bài viết dưới đây của T.Huyền .
=====
" XE TĂNG NÃ PHÁO Ở MATXCƠ VA - 10 NĂM NHÌN LẠI .
Những người ủng hộ giới lập pháp Nga biểu tình quanh toà nhà quốc hội, ngày 2/10/1993.
Ngày 2/10/1993, bạo loạn đẫm máu đã nổ ra ở thủ đô Nga, giữa cảnh sát dã chiến với những người ủng hộ các nghị sĩ dân tộc và cộng sản, đang cố thủ trong toà nhà quốc hội. Hai ngày sau, tổng thống Boris Yeltsin lệnh cho xe tăng bắn vào toà nhà, khiến phe đối lập phải ra hàng. Gần 150 ngưòi chết vì cuộc chiến.
Đầu năm 1992, không lâu sau sự sụp đổ của Liên bang Xô Viết, Yeltsin và chính phủ của ông bắt đầu thực hiện "liệu pháp sốc" cho chính sách kinh tế và tiền tệ mới, không hợp lòng dân. Chế độ Xô viết sụp đổ và cùng với nó là nền kinh tế kế hoạch tập trung khiên nhiều thị trường cũng như các mối quan hệ mậu dịch mất đi, mức sống của một bộ phận lớn dân chúng Nga xuống thấp, khiến họ rất bất bình, đặc biệt là những người vẫn ủng hộ đường lối cộng sản.
Khủng hoảng kinh tế và chính trị càng tồi tệ hơn bởi cuộc chiến quyền lực giữa Yeltsin và các đối thủ ở quốc hội, trong đó có Phó tổng thống Rutskoi. Dưới sức ép của các nhà lập pháp, thủ tướng E. Gaidar theo cải cách đã bị sa thải, nhưng điều đó cũng không giúp làm dịu căng thẳng. Từ giữa 1993, cả hai phe ra sức tước bỏ quyền lực của nhau, nhưng không thành.
Cuộc chiến giữa tổng thống và quốc hội ngày càng gay gắt, mà đỉnh điểm là sắc lệnh ngày 21/9/1993 của ông Boris Yeltsin đòi giải tán quốc hội và tổ chức bầu cử sớm.Tại một phiên họp khẩn cấp của quốc hội, Phó tổng thống Rutskoi tuyên bố nhậm chức tổng thống. Giới lập pháp và những người ủng hộ ông từ chối tuân lệnh Yeltsin. Mặc dù chủ tịch đảng Zyuganov và các lãnh đạo cao cấp của cộng sản không tham gia, nhưng một số đảng viên và các tổ chức ủng hộ quốc hội đã tích cực hành động trong chiến dịch chống Yeltsin này.
Ngày 2/10, những người ủng hộ quốc hội đã dựng hàng rào và ngăn chặn giao thông ở những tuyến phố chính của thủ đô Nga. Tại phố Garden Ring, nơi cuộc đụng độ giữa cảnh sát trung thành vớí tổng thống và những người ủng hộ quốc hội, tình trạng bạo lực lên cao khi người biểu tình dựng rào chắn và đốt lốp xe. Lực lượng an ninh xả súng khiến một số người bị thương. Tiếp đó, cảnh sát dã chiến được tăng viện, định dùng vòi rồng để giải tán đám đông, nhưng cuối cùng chính họ bị đẩy lùi bởi những quả rốc két tự tạo, bom xăng và gạch đá.
Chính phủ Nga công bố có 24 nhân viên cảnh sát và 5 người biểu tình bị thương, nhưng nguồn tin quốc hội cho hay con số thực tế lớn hơn nhiều. Trong một cử chỉ tỏ sự nhượng bộ, tổng thống đã cho phép cấp điện trở lại cho toà Nhà Trắng. Tuy nhiên ông đe doạ sẽ truy tố tất cả các nghị sĩ liên đới trách nhiệm tới những cái chết trong cuộc biểu tình.
Ngày 3/10, một nhóm người biểu tình xông vào những đồn cảnh sát ở quanh Nhà Trắng (trong khi bản thân toà quốc hội cũng tự phong toả) và chiếm Toà thị chính Matxcơva. Đám đông được vẫy chào và hoan nghênh bởi Rutskoi, ông này đứng trên ban công toà quốc hội kêu gọi dân chúng chiếm đài truyền hình quốc gia Ostankino. Đêm đó, một trung đội không quân Nga đã chặn đứng một cuộc tấn công nhằm vào Ostankino, một phần của đài bị phá hỏng. Hầu hết các kênh truyền hình không phát sóng được, chỉ còn một kênh duy nhất hoạt động ở studio dự phòng đặt ở địa điểm khác. Tuy nhiên, hầu như không có tin tức nào về vụ tấn công đài truyền hình quốc gia.
Những người dân Mat xcơva ủng hộ tổng thống liền kéo nhau ra đường dựng hàng rào bảo vệ các cơ quan trọng yếu, đề phòng lực lượng thân quốc hội đột kích. Cho đến sáng ngày 4/10, người ta vẫn nhìn thấy các rào chắn này.
Cũng sáng hôm đó, sau vài ngày lưỡng lự, những đơn vị thiện chiến nhất của quân đội quyết định ủng hộ đương kim tổng thống Yeltsin. Xe tăng lăn bánh xích tiến đến Nhà Trắng lúc 5 giờ sáng. Đạn pháo gầm lên vào 7 giờ. Cuộc tấn công diễn ra liên tục suốt ngày, với các tay súng bắn tỉa nấp trên các toà nhà cao tầng ở trung tâm thành phố. Những người bảo vệ quốc hội được trang bị súng chống tăng và đã bắn cháy một vài chiếc. Rất nhiều thanh thiếu niên Matxcơva, bị cuốn hút bởi chiến sự, đã lượn quanh khu vực nổ súng, một số bị dính đạn lạc chết hoặc bị thương.
5 giờ chiều, đặc nhiệm quân đội tấn công vào bên trong Nhà Trắng, lãnh đạo quốc hội và Phó tổng thống Rutskoi bị bắt. Tuy nhiên, những tay súng ủng hộ các nhà lập pháp vẫn tiếp tục nhả đạn nhiều giờ sau đó. Suốt đêm 4 và ngày 5/10, cảnh sát Matxcơva toả đi săn lùng họ.
Vài ngày sau, do sức ép của Yeltsin, Chánh toà án Hiến pháp Nga bị sa thải vì đã phản đối giải pháp quân sự trong cuộc xung đột giữa tổng thống với các nhà lập pháp.
Ngày 26/2/1994, tất cả thủ lĩnh của chiến dịch chống Yeltsin được ra khỏi nhà tù. Báo cáo chính thức của chính phủ cho biết có 146 người chết và hơn 1.000 người bị thương trong các cuộc đọ súng.
Chỉ riêng trong năm 1994, theo báo chí sau đó đưa tin, chính phủ Nga đã chi hơn 300 triệu USD để sửa chữa toà nhà quốc hội, nhiều hơn ngân khoản dành cho các chương trình nghiên cứu khoa học và phát triển trên toàn quốc".
Đăng bởi Tiểu Nhi on Tuesday, January 3, 2017 | 3.1.17
Gà rán Quảng Đông: Gà nhỏ 7-8 lạng, pha nước 3 sôi 2 lạnh, rửa sạch gà, thả vào nồi rồi mới vặt lông. Để ráo, ướp xì dầu trong ngoài đầy đủ. Trước khi ăn, cho vào chảo mỡ ngập, rán vàng hết hai mặt, khi chặt ra trong xương gà còn hơi hồng hồng Ăn xong tráng miệng bằng một quả táo nướng. Đây là loại táo Trung Quốc, đem bổ đôi, bỏ ruột, nướng xém, phết một ít đường và bơ, Bác cầm chiếc thìa nhỏ xúc ăn
Ở tuổi ngoài 80, cao lớn, khỏe mạnh nhưng bị nặng tai. Trí nhớ còn khá minh mẫn, ông bồi hồi nhớ lại từng chi tiết thời gian được nấu ăn phục vụ Bác Hồ và cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng trong Phủ Chủ tịch. Tên ông là Đặng Văn Lơ.
Phục vụ việc nấu ăn cho Bác từ năm 1960 đến ngày Bác qua đời (1969) có ông Đinh Văn Cẩn và ông, trong đó ông Cẩn được phân công làm bếp chính của Bác, ông là bếp chính của Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Nhưng vì Bác Hồ và bác Phạm Văn Đồng ở cùng một nơi, ăn cùng một chỗ, ngồi cùng một mâm, nên hai ông thay phiên nhau phục vụ cả hai người.
Ông Lơ kể, nhà ông rất nghèo, chỉ học đến lớp 3 rồi vào bộ đội, trung đoàn 15, đại đội 421 đóng quân ở chợ Chu. Từ năm 1949, có nhiều cố vấn Trung Quốc sang giúp Việt Nam, vì vậy một số bộ đội được chọn đi học nấu món ăn Trung Quốc. Tổng cộng có 150 người, nhưng ông là một trong những học viên xuất sắc nhất, thường xuyên được nấu tiêu chuẩn đặc táo (tức là trên cả trung táo và tiểu táo).
Ông Đặng Văn Lơ
Lý do ông được nhận vinh dự cao quý này là trong thời gian từ năm 1953-1954, Bác Hồ thường sang Đồi cố vấn làm việc với các chuyên gia. Ông Cẩn mượn bếp của ông để nấu cơm cho Bác. Thấy ông là người chăm chỉ, thật thà lại khỏe mạnh, nấu ăn ngon nên ông Cẩn chú ý. Kháng chiến thành công, Trung ương về Hà Nội, ông Cẩn đã giới thiệu ông và được chấp nhận.
Ông kể: “Ông Cẩn được Pháp đào tạo, nấu giỏi cả cơm Tây lẫn cơm Việt, tôi coi là bậc thầy. Anh em thường xuyên trao đổi nên sau này các món ăn Tây, Tàu, Việt cả hai đều thạo cả. Hai chúng tôi thay nhau phục vụ, khi tôi làm thì ông Cẩn nghỉ và ngược lại. Hàng ngày, người phục vụ đứng bên này ao, trông sang nhà sàn của Bác, nếu nghe tiếng chuông leng keng sẽ xuống bếp báo chúng tôi chuẩn bị.
Buổi sáng Bác ăn lúc 6h, trưa ăn lúc 10 rưỡi, còn chiều ăn vào lúc 17h30. Bác Đồng làm việc bên ngoài nếu về kịp thì ăn cùng, còn bận đi tiếp khách thì Bác ăn một mình. Các món ăn thay đổi luôn cho ngon miệng, nhưng thường thì bữa sáng Bác dùng cà phê đen, với bánh ngọt giống như bánh patêsô bây giờ. Có hôm Bác đổi sang xúc xích chấm mù tạt hoặc bánh mì trứng ốp la.
10h Bác uống một ly nước sâm, 10h30 thì ăn trưa. Đến 2h chiều Bác uống một cốc cà phê sữa, 4h lại uống 1 ly nước sâm, rồi 5h30 chiều thì ăn cơm. 8h tối Bác uống thêm một cốc cà phê sữa nữa, chỉ thế thôi.
Căn bếp nơi phục nấu ăn cho Bác Hồ và cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng trong Phủ Chủ tịch
Bữa cơm của Bác giản dị lắm, món ăn chính chỉ có 3 món: canh, rau, thịt (hoặc cá), ăn xong tráng miệng bằng một quả táo nướng. Đây là loại táo Trung Quốc, đem bổ đôi, bỏ ruột, nướng xém, phết một ít đường và bơ, Bác cầm chiếc thìa nhỏ xúc ăn.”
Bác ăn rất đúng giờ, luôn dặn người phục vụ chỉ làm vừa đủ, không được làm thừa, lãng phí. Khi ăn, món nào không ăn hết, Bác trở đầu đũa để riêng, bảo cất đi, đến chiều làm nóng lại cho Bác ăn tiếp.
Ông Lơ kể tiếp: “Chúng tôi muốn Bác ăn được nhiều, nên múc một bát súp lớn, nhưng Bác sẻ lại một nửa. Sau chúng tôi rút xuống 1/3 bát thì Bác ăn hết. Biết thói quen của Bác nên mâm cơm bao giờ chúng tôi cũng bày thêm một miếng cháy nhỏ. Hai anh em thường xuyên trao đổi với nhau, để kịp thời điều chỉnh. Tiêu chuẩn là phải vệ sinh, tinh khiết, chất lượng.”
Thực phẩm hàng ngày được ô tô đưa đến tận nơi, đựng trong một chiếc hòm bằng gỗ, đề số 401. Bên trong có 2 hộp nhôm để riêng hàng chín và hàng tươi sống kèm theo hóa đơn, cuối tháng thì thanh toán một lần.
Cơ bản thì hai bác ăn như nhau, nhưng buổi sáng bác Phạm Văn Đồng thích ăn các món vặt mỗi thứ một tí: 2 quả chà là, cốc nước chè tươi, một ca nhỏ cháo vừng đen. Hôm thì ăn miếng phomat kèm vài miếng đu đủ. Bữa chính thì bác Đồng thường ăn thêm khoai lang, 2 miếng đậu rán non và mấy nhánh tỏi.
Ông Lơ bật mí về công tác an ninh, an toàn thực phẩm phục vụ hai bác. Người phục vụ thường xuyên được kiểm tra sức khỏe, nhắc nhở cắt móng tay, quần áo phải luôn sạch sẽ. Hàng ngày cứ trước giờ ăn 1 tiếng, an ninh đến lấy mẫu thức ăn mang về xét nghiệm. Nếu không vấn đề gì thì thôi, nếu có họ sẽ gọi điện sang. Ông Lơ tự hào nói: “Nhưng trong từng ấy năm, chưa bao giờ chúng tôi bị gọi “gọi điện” cả.”
Để giữ bí mật, trên bảng chấm cơm ở nhà bếp Bác Hồ lấy tên là Cụ Hiền, Thủ tướng Phạm Văn Đồng lấy tên là ông Lành.
Những hôm Bác có khách là chuyên gia nước ngoài, hay anh hùng, chiến sĩ thi đua thì hai ông khá bận rộn vì chỉ có hai người tự tay nấu tất cả các món ăn. Ông Lơ làm thêm bánh bao, tráng bánh cuốn, ông Cẩn làm bánh mỳ. Khi nào Bác họp với Bộ Chính trị, các ông cũng phục vụ luôn, lúc thì bánh cuốn, bánh giò, lúc thì cháo cá quả, mì vằn thắn, phở… Ngay cả khi có khách, Bác đều dặn kỹ chúng tôi có bao nhiêu người, chỉ làm vừa đủ, không được làm thừa, lãng phí.
Ông Lơ tự hào kể, phục vụ Bác 9 năm trời, có 2 lần ông được Bác hỏi chuyện riêng. “Một lần tôi đi chăn bò về thì gặp Bác. Bác ra hiệu cho tôi dừng lại hỏi, chú đông con lắm phải không? Tôi thưa vâng. Bác hỏi thăm hoàn cảnh gia đình thế nào, tôi không dám thưa kỹ, nhưng Bác biết. Vài hôm sau thấy ông Vũ Kỳ mang chăn, áo len xuống bảo Bác cho tôi để gửi về nhà.
Lần khác tôi ngồi ở bờ ao, bấy giờ chưa kè đẹp như bây giờ đâu, đánh xoong nồi bằng trấu và cát. Bác đi bộ qua thấy, dừng lại hỏi chú đánh nồi bằng cái gì thế? Tôi thật thà thưa. Bác bảo, đánh bằng trấu và cát thì xoong nhanh mòn, lại không bóng, chú chịu khó đánh bằng tro bếp, nó lâu một tí nhưng nồi không bị mòn mà lại bóng. Ấy là Bác dạy tôi đức tính tiết kiệm.”
Ông Đặng Văn Lơ đã biểu diễn lại những món ăn từng phục vụ Bác Hồ. Bên cạnh là thiếu tướng Phạm Sơn Dương, con trai cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng
Những khi Bác đi công tác, hai ông xếp sẵn thức ăn vào cặp lồng. Đến trưa thì trải một tấm ni lông ra bày thức ăn lên. Bác không cho địa phương làm cơm, vì Bác bảo tiếp một mình Bác mà bày cỗ bàn linh đình sẽ tốn kém của dân của nước!
Món ăn Bác thích là thịt mỡ kho, nhưng vì tuổi Bác đã cao, nên các bác sĩ không đồng ý. Hai ông chỉ dám lọc thịt mỡ ra, cho vào miếng vải màn, ép thành nước, tẩm ướp với thịt nạc rồi đem kho, nhưng mỗi bữa cũng chỉ 2 miếng nhỏ thôi. Mỗi khi ăn xong, Bác đều xếp lại bát đũa gọn gàng, phục vụ chỉ việc bê đi.
Vui nhất là bữa cơm tất niên, mỗi năm hai bác ăn với anh em phục vụ vào ngày 28 hoặc 29 Tết. Bác ân cần bảo, anh em vất vả quanh năm, bữa cơm này phải ăn thật khỏe, thật nhiều, ăn cho hết nhé.
Chúng tôi hỏi, được phục vụ gần Bác lâu như vậy, điều gì ông rút ra cho mình từ tấm gương của Bác? Ông Lơ nói ngay: thường xuyên vận động. Bác Hồ đi bộ rất đều, ăn uống điều độ, đúng giờ. Bác luôn quan tâm đến mọi người, sống giản dị, tình cảm chân thật. “Những hôm trời mưa, chúng tôi định mang cơm lên nhà sàn, Bác trông thấy bắt bê về, rồi Bác tự xắn quần đi xuống nhà ăn.” Ông Lơ xúc động nhớ lại.
Sau ngày Bác mất một thời gian, ông Đinh Văn Cẩn cũng qua đời. Ông Lơ tiếp tục phục vụ Thủ tướng Phạm Văn Đồng đến năm 1988 thì hết tuổi, tổng cộng ông nấu ăn trong Phủ Chủ tịch 28 năm 6 tháng. Ông được ưu tiên sang Trung Quốc làm đầu bếp tại Đại sứ quán Việt Nam 3 năm nữa thì về hưu. Hiện ông đang sống tại Hà Nội.
Cách đây không lâu, ông đã “biểu diễn” lại một số món ăn mình từng phục vụ Bác Hồ cho một nhóm cán bộ chiến sĩ, trong đó có thiếu tướng Phạm Sơn Dương là con trai cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng.
Mời xem Video: Gia đình sẽ lên tiếng về tin đồn Tướng Phùng Quang Thanh bị thắt cổ trong nơi quản chế?
Cách làm một số món ăn phục vụ Bác Hồ của ông Đặng Văn Lơ Gà rán Quảng Đông: Gà nhỏ 7-8 lạng, pha nước 3 sôi 2 lạnh, rửa sạch gà, thả vào nồi rồi mới vặt lông. Để ráo, ướp xì dầu trong ngoài đầy đủ. Trước khi ăn, cho vào chảo mỡ ngập, rán vàng hết hai mặt, khi chặt ra trong xương gà còn hơi hồng hồng. Gà luộc Quảng Đông: Gà nhỏ 7-8 lạng, rửa gà, cho vào nước 3 sôi 2 lạnh. Vặt lông, để ráo, rắc muối gia vị lên con gà sau đó luộc đến độ sôi khoảng 80 độ thì bắc ra, để nguyên trong nồi 15 phút. Sau đó cho con gà đã luộc vào nồi nước thật lạnh, để 15 phút nữa. Khi chặt thịt bên trong vẫn còn nước hơi hồng hồng, như thế khi ăn thịt sẽ mềm và da gà vẫn giòn. Thái vát, bỏ xương, lấy nước dùng, pha thêm ít mì chính là ăn. Cá bống kho tộ: bống sông rửa sạch, lấy khăn thấm khô, ướp gia vị, rồi tưới nước màu (nước hàng) lên. Sau đó cho vào nồi đất, có nước dùng gà xâm xấp, đun sôi đến chín, rồi để nhỏ lửa, khoảng 60 độ, chờ cá săn lại là được.
Đăng bởi Tiểu Nhi on Tuesday, January 3, 2017 | 3.1.17
Tựa đề bài viết này có lẽ cũng là điều mà nhiều người đang tự hỏi. Cách đây vài năm, từ cuộc cách mạng Hoa Lài đầu năm 2011 ở Tunisia đến cuộc lật đổ nhà độc tài Muhammad Mubarak ở Ai Cập qua vụ biểu tình với hàng triệu người mang Dù ở Hongkong năm 2014, đã có nhiều dự đoán cho rằng chế độ và đảng CSVN sẽ sụp đổ trong tương lai gần.
Thế nhưng gần 6 năm đã trôi qua từ Cách mạng Hoa Lài đến Mùa Xuân Ả Rập, tình hình Việt Nam có nhiều biến động lớn về chính trị cũng như xã hội trong năm 2016 nhưng dường như chế độ CSVN vẫn chưa có dấu hiệu gì chứng tỏ sự sụp đổ đang kề cận.
Các biến động chính trị với chuyện thanh toán nhau giữa các đồng chí lãnh đạo thân thương, kính mến trong nội tình đảng CS như án mạng ở tỉnh đường Yên Bái, cái chết đầy bí ẩn của tư lệnh quân khu 2, hỏa hoạn tại quán Karaoke thiêu sống 12 cán bộ trung cấp... ồn ào một dạo khiến người dân hả hê, thích thú trông chờ những cuộc trừng phạt, sát hại, tranh ăn với nhau dữ dội hơn.
Bên cạnh đó, chế độ và đảng CSVN càng ngày càng công khai, táo tợn để lộ rõ bản chất nô lệ, bán nước, độc tài, gian manh, hung ác, nham hiểm hơn bao giờ. Việc TBT Nguyễn Phú Trọng trong bài phát biểu tại hội nghị công an toàn quốc thứ 72 ngày 26. 12. 2016 đã nói rõ ràng “Cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân phải là những người hết lòng trung thành với Đảng, chỉ biết “còn Đảng, còn mình”. (*)
Biến động xã hội với các cuộc biểu tình của người dân ở Kỳ Anh đòi bồi thường thiệt hại và đòi hỏi nhà máy Formosa phải rút khỏi Việt Nam không làm bộ trưởng bộ công thương Trần Tuấn Anh run tay khi tiếp tục phê chuẩn dự án thép Cà Ná. Điều đó cho thấy việc xả chất thải từ nhà máy luyện thép Formosa ở Kỳ Anh tháng 04. 2016 gây ra hủy diệt môi trường ở bờ biển kéo dài trên 240 km qua 4 tỉnh miền Bắc-Trung phần không hề làm lãnh đạo đảng CSVN sợ hãi hay e dè trước sự tàn phá đất nước khủng khiếp cũng như số phận điêu đứng của vài trăm ngàn đến hàng triệu người dân các tỉnh Quảng Bình, Hà Tĩnh, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế.
Những vụ xả lũ ồ ạt từ các nhà máy thủy điện cộng với những cơn mưa lớn kéo dài khiến 235 người chết, hàng chục ngàn gia đình mất trắng hoa mầu, nhà cửa, gia súc, nông cụ... thiệt hại gần 2 tỷ đô la Mỹ mà trách nhiệm chính là do bộ công thương cùng các cơ quan dưới quyền đã ký giấy phép cho thành lập các nhà máy thủy điện một cách bừa bãi.
Sau khi lũ rút đi, người dân trắng mắt nhìn nhau, các nhà máy thủy điện lại tiếp tục hoạt động như không có chuyện gì xẩy ra. Ba nhân vật lãnh đạo trong Tứ đầu chế Trọng, Quang, Ngân lặn mất tiêu, không thấy tăm hơi, chỉ có Nguyễn Xuân Phúc sau một hai tuyên bố mị dân xử phạt hành chánh các nhà máy thủy điện rồi cũng làm lơ mọi chuyện.
Trong khi đó nền giáo dục tiếp tục suy đồi tệ hại, văn hóa xuống cấp thê thảm, xã hội bất an, tham nhũng, hối lộ, cướp của, giết người giữa ban ngày càng lúc càng nhiều nhưng chế độ CSVN vẫn tiếp tục cai trị đất nước, không hề có dấu hiệu thay đổi đường lối, chính sách theo chiều hướng dân chủ, tự do hay cải cách xã hội tốt đẹp, bình yên hơn cho người dân.
Tunisia, chỉ một ngọn lửa của Mohamed Bouazizi đã làm bùng nổ cuộc cách mạng thay đổi cả thể chế. Ở Việt Nam, 235 người dân thiệt mạng vì lũ lụt do các nhà máy thủy điện gây ra trong việc xả lũ, mội trường ở 240 km bờ biển bị hủy hoại, tại sao gần như người dân cả nước vẫn thờ ơ như chuyện xẩy ra ở Phi châu, nơi một bộ lạc xa xôi, một đất nước nhỏ bé nào đó ít ai biết đến tên, không dính dáng gì đến mình?
Tại sao hàng chục ngàn người có thể đổ xô ra đường ở Hà Nội vào đêm khuya khoắt, hay hàng trăm ngàn người chen kín nhiều đường phố ở Sàigòn để chào đón tổng thống Barack Obama trong tháng 05. 2016, nhưng lại không có ai xuống đường để yêu cầu các nhà máy thủy điện xả lũ gây chết 235 người phải đóng cửa? Phải chăng người dân Việt Nam quá ích kỷ và hèn nhát, thèm khát tự do dân chủ nhưng không dám đấu tranh, hi sinh cho ước muốn của mình?
Không quá khó để đi tìm câu trả lời. Có nhiều nguyên nhân:
1. Chế độ CSVN đã thuần hóa được dân tộc sau hơn 41 năm cai trị cả nước bằng chủ nghĩa độc tài, toàn trị. Sức đề kháng, chống lại bất công xã hội của người dân đã cùn nhụt, ý thức tập thể của một dân tộc đa số sống bằng nông nghiệp vốn đã không cao nay trở nên rệu rã, không thể kết hợp để tạo thành một sức mạnh, một phong trào khả dĩ làm thay đổi được chế độ. Do bị tuyên truyền, nhồi sọ, không được phép suy nghĩ, có tư duy độc lập ngay từ lúc mới chào đời, đa số người dân kể cả thành phần trí thức, có học sống theo sự điều khiển, giật dây của chế độ một cách vô thức. Thiểu số nhận thức được sự toàn trị gian ác, lưu manh, nham hiểm của cộng sản nhưng vì an nguy bản thân, gia đình cũng đành im lặng sống qua ngày hoặc tệ hại hơn a dua theo để hưởng lợi.
2. Chế độ CS với khoảng 4, 5 triệu đảng viên gồm quân đội, công an, cán bộ chính quyền, dân phòng, dư luận viên... cùng với thân nhân, gia đình, những kẻ ăn theo, giai cấp trung lưu buôn bán... phỏng đoán tổng cộng có thể lên đến 20 triệu người hoặc hơn. Lực lượng này chắc chắn không (hoặc chưa) muốn thay đổi chế độ khi họ vẫn còn có thể kiếm ăn, làm giầu trong tình trạng hiện tại, cho dù nhiều người trong họ cũng thấy được sự bấp bênh và bản thân chịu nhiều áp lực, chèn ép, áp bức trong cuộc sống.
3. Tuy nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là Việt Nam nằm sát bên cạnh Tàu Cộng, một đất nước với hơn 1,4 tỉ người, lúc nào cũng muốn đặt ách đô hộ lên VN trong hơn 4. 000 năm qua. Đó là điều không may cho dân tộc. Một đất nước tự do, dân chủ với khoảng 94 triệu dân nằm sát sườn một nước cộng sản to lớn như Tàu Cộng chắc chắn không phải là điều dễ chịu cho các lãnh đạo Trung-Nam Hải. Do đó họ tìm đủ mọi cách để buộc lãnh đạo CS Hà Nội phải lệ thuộc hoàn toàn vào họ.
Như vậy tương quan lực lượng là 20/74 triệu (trên tổng số dân là 94 triệu) tức gần như 1 chống 4. Tuy nhiên, phe thuộc chế độ dù là thiểu số nhưng mạnh hơn về vũ khí, trang bị, liên kết (tạm thời) chặt chẽ hơn với nhau về quyền lợi, lại được lãnh đạo rõ ràng. Phe của người dân, dù đông hơn gần 4 lần nhưng vũ khí có được chỉ là lòng căm thù, thiếu hẳn sự đoàn kết, lãnh đạo và ý chí chiến đấu, ngại hi sinh.
Quan sát các cuộc biểu tình từ việc chống giàn khoan HD 981, dân oan khiếu nại đất đai bị cướp hoặc không được đền bù thỏa đáng đến chuyện đòi hỏi Formosa bồi thường thiệt hại, rời khỏi Việt Nam... có thể thấy rõ trong 74 triệu dân VN, những người ý thức được việc cần phải thay đổi chế độ CS càng sớm, càng nhanh càng tốt có lẽ không tới chục ngàn người. Phần còn lại gần 74 triệu dững dưng với mọi biến động ngay cả khi bản thân, gia đình họ bị mất đi miếng cơm, manh áo một cách gián tiếp như hàng triệu người bị liên hệ trong thảm họa Formosa tàn phá môi trường trên 4 tỉnh miền Bắc-Trung phần nhưng biểu tình đòi bồi thường thiệt hại và yêu cầu Formosa rút khỏi Việt Nam, cao nhất theo ước tính cũng chỉ khoảng hơn 10. 000 người vào ngày 02. 10. 2016.
Tương tự như thế, các nạn nhân điêu đứng vì lũ lụt miền Trung đến hàng trăm ngàn người nhưng không hề có một cuộc biểu tình nào của người dân yêu cầu đóng cửa các nhà máy thủy điện “xả lũ đúng quy trình”. Phải chăng 235 nạn nhân chỉ là con số nhỏ so với 94 triệu? Phải chăng dân VN đã quen quan niệm rằng người chết thì đã chết, không thể làm sống lại được, biểu tình đòi hỏi đóng cửa nhà mày thủy điện sẽ bị đàn áp, đánh đập, giam giữ, kết tội phản động, gây rối loạn trật tự xã hội... cho nên ai cũng thà chết sau chứ không chịu hi sinh trước cho các thế hệ con cháu mai sau.
Một cuộc cách mạng lật đổ chế độ CSVN từ những cuộc biểu tình với sự tham dự của hàng trăm ngàn người dân hoặc hơn ở các thành phố lớn như Sàigòn, Đà Nẵng, Hà Nội sẽ không bao giờ xẩy ra.
Từ những nhận định trên, người viết nghĩ rằng chế độ CSVN chỉ sụp đổ khi một trong các biến cố dự đoán sau đây trở thành hiện thực:
1. Một biến động quốc tế ở biển Đông đẩy hai nước Mỹ - Tàu cộng, do xung đột về kinh tế, vừa là thù vừa là bạn vào một cuộc chiến tranh quy ước, kéo theo các nước Nhật, Nam Hàn, Úc, Đài Loan, Việt Nam... vào tham chiến. Chế độ CSVN lúc đó bắt buộc phải chọn đứng về một phía, theo Tàu Cộng hoặc Mỹ. Đứng về phía nào thì chế độ CS cũng sụp đổ.
2. Việc “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong đảng CS xảy ra mạnh mẽ, dữ dội, nhanh chóng hơn khi tài nguyên đất nước cạn kiệt không còn gì để bán, ngân sách trống rỗng, không còn tiền trả lương cho công an, quân đội, dân phòng, dư luận viên…, đất nước tan hoang vì các dự án phá hoại môi trường nằm trong âm mưu của Tàu Cộng trong giai đoạn cuối đang được ồ ạt triển khai. Hàng loạt cán bộ lãnh đạo trung, cao cấp của chế độ sẽ tháo chạy trong tương lai.
Khi chiếc bánh tài nguyên đất nước càng ngày càng nhỏ, số người ăn càng lúc càng đông, các lãnh đạo cộng sản mới lên sau này bắt buộc phải tranh giành, tìm cách cướp lại những gì các người đi trước đã tham nhũng, hối lộ, rút ruột công trình trong mấy chục năm qua. Đó cũng chính là lý do giới tư sản trung lưu hiện đang bị dòm ngó tài sản, nay mai chắc chắn sẽ bị hỏi tội, bằng chứng đầu tiên là vụ đánh thuế hồi tố các doanh nghiệp buôn bán xe hơi với những xe bán sau ngày 01. 07. 2016.
3. Đảng CS Tàu bị phân hóa và sụp đổ do sự tranh giành quyền lực, thanh toán nhau giữa các lãnh đạo cao cấp nhất, khi đó chế độ CSVN tức khắc tan vỡ theo vì mất chỗ dựa về kinh tế và chính trị, biến loạn xã hội sẽ xẩy ra, máu sẽ đổ. Công an, quân đội sẽ rã ngũ, sẽ đứng vế phía dân hay chế độ?
Mời xem Video: Kết luận điều tra những sai phạm của Trưởng Ban Tổ chức TW Tô Huy Rứa gửi Bộ Chính trị
Năm 2017 đã bắt đầu, dân tộc, đất nước VN sẽ đi về đâu, chế độ CSVN tồn tại bao lâu nữa vẫn là câu hỏi bỏ ngỏ chưa có câu trả lời.