Wednesday, July 16, 2014


THỦ TỤC HÀNH CHÁNH ĐƠN GIẢN VÀ THI CỬ NGHIÊM MINH Ở MIỀN NAM TRƯỚC 1975 .

- Thị thực có nghĩa là xem có thực sự không : nếu mọi chi tiêu lớn nhỏ , v.v... trong chính quyền đều được được xem xét kỷ lưởng - giống như bản sao phải có thị thực - thì tệ tham nhũng ở VN sẽ giảm rất nhiều . Nhưng khổ nổi , họ chỉ giỏi trong việc làm khổ dân đen - khi có việc phải làm giấy tờ - chứ bọn tham nhũng coi luật pháp như giấy gói xôi . Nếu ko , làm sao có tình trạng bằng giả , ko đi học vẫn có bằng , chạy quyền , chạy chức , cấp giấy thương binh giả , v.v... - mà báo đăng đều đều .

A . Trước 1975 , dưới chế độ cũ KHÔNG có tệ nạn thị thực bản sao (đang "hành" dân dù chính quyền hô hào "cải cách hành chánh" từ nhiều năm nay) , mà chỉ có THỊ THỰC CHỮ KÝ của những người lập bản trích lục khai sanh (có giá trị như bản chánh) hay chứng chỉ học lực . Trong 2 trường hợp này , thư ký xã hay TK Tòa án và nhà trường sẽ tập hợp các trích lục khai sanh và chứng chỉ học lực và mang đến chính quyền địa phương , thường là cấp quận để nhờ chứng thực chữ ký . Xin xem mẫu đính kèm là chứng chỉ học lực của tôi , được cấp bởi trung học tư thục Tân Văn ở quận 3 Sài gòn năm 1967 . Con niêm dán bên góc dưới trái của chứng chỉ là LỆ PHÍ để thị thực chữ ký . Tiền này không chạy vào túi ai mà đi thẳng đến Sở thuế Vụ . Rất khoa học .
Nếu cần bản sao của CC này thì tôi đi photocopy và nộp bản sao này trong các thủ tục hành chánh , sau khi người công chức đã đối chiếu với bản chánh của CC .
B . Xin nói thêm , do thường xuyên nghỉ học vì bịnh , nên tôi học đệ Nhị trong BA NĂM mới thi đậu bằng Tú Tài I . Đang học năm đệ I (lớp 12) thì xảy ra trận Mậu thân 1968 nên nhập ngủ . Nói ra đây để bạn biết :
1/ Dưới chế độ cũ không có vụ BẰNG GIẢ tràn lan như bây giờ . Nếu có , thì tôi không phải thi bằng Tú Tài I ba năm mới đậu (dù gia đình rất giàu) .
2/ Những bài thi được lưu trử nhiều năm ở Nha Khảo thí BGD nằm ở đường Nguyễn Bĩnh Khiêm . Nếu có thí sinh A khiếu nại mình bị chấm điểm sai hay tố giác thí sinh B học kém hơn mình - mà thi đậu , thì NKT sẽ chấm lại bài thi của thí sinh A và B . Nếu vụ này có thật thì hội đồng chấm thi ở khu vực đó sẽ bị điều tra tới nới tới chốn . . . Để các bạn thấy sự nghiêm minh trong thi cử của nền GD chế độ cũ .
Mọi gian lận trong thi cử đều bị nghiêm trị : không có vụ chạy chọt để nhẹ tội - mà bây giờ gọi là CHẠY ÁN - vì Tòa án độc lập với chính quyến , cứ theo luật mà xử . Do vậy người dân rất sợ làm đều gì phạm pháp .
Ở bên Mỹ cũng vậy , tuy rất dân chủ tự do nhưng LUẬT RẤT NGHIÊM : ai cũng sợ làm bất cứ gì phạm pháp vì ko dễ dàng đút lót để chạy tội hay chạy án . Tóm lại là không có "THÔNG CẢM" hay giảm tội vì có công với cách mạng , v.v...như VN .



Photo: Trần Bá An , Canh Le , Phạm Đăng Quỳnh , Hoài Việt

THỦ TỤC HÀNH CHÁNH ĐƠN GIẢN VÀ THI CỬ NGHIÊM MINH Ở MIỀN NAM TRƯỚC 1975 .

- Thị thực có nghĩa là xem có thực sự không : nếu mọi chi tiêu lớn nhỏ , v.v... trong chính quyền đều  được được xem xét kỷ lưởng - giống như bản sao phải có thị thực - thì tệ tham nhũng ở VN sẽ giảm rất nhiều . Nhưng khổ nổi , họ chỉ giỏi trong việc làm khổ dân đen - khi có việc phải làm giấy tờ - chứ bọn tham nhũng coi luật pháp như giấy gói xôi . Nếu ko , làm sao có tình trạng bằng giả , ko đi học vẫn có bằng , chạy quyền , chạy chức , cấp giấy thương binh giả , v.v... - mà báo đăng đều đều . 

A . Trước 1975 , dưới chế độ cũ KHÔNG có tệ nạn thị thực bản sao   (đang "hành" dân dù chính quyền hô hào "cải cách hành chánh" từ nhiều năm nay) , mà chỉ có THỊ THỰC CHỮ KÝ của những người lập bản trích lục khai sanh (có giá trị như bản chánh) hay chứng chỉ học lực . Trong 2 trường hợp này , thư ký xã hay TK Tòa án và nhà trường sẽ tập hợp các trích lục khai sanh và chứng chỉ học lực và mang đến chính quyền địa phương , thường là cấp quận để nhờ chứng thực chữ ký . Xin xem mẫu đính kèm là chứng chỉ học lực của tôi , được cấp bởi trung học tư thục Tân Văn ở quận 3 Sài gòn năm 1967 . Con niêm dán bên góc dưới trái của chứng chỉ là LỆ PHÍ để thị thực chữ ký . Tiền này không chạy vào túi ai mà đi thẳng đến Sở thuế Vụ . Rất khoa học . 
Nếu cần bản sao của CC này thì tôi đi photocopy và nộp bản sao này trong  thủ tục hành chánh  , sau khi người công chức đã đối chiếu với bản chánh của CC . 
B . Xin nói thêm , do thường xuyên nghỉ học vì bịnh , nên tôi học đệ Nhị trong BA NĂM mới thi đậu bằng Tú Tài I . Đang học năm đệ I (lớp 12)  thì xảy ra trận Mậu thân 1968 nên nhập ngủ . Nói ra đây để bạn biết : 
1/ Dưới chế độ cũ không có vụ BẰNG GIẢ tràn lan như bây giờ . Nếu có , thì tôi không phải thi bằng Tú Tài I ba năm mới đậu (dù gia đình rất giàu) . 
2/ Những bài thi được lưu trử nhiều năm ở Nha Khảo thí BGD nằm ở đường Nguyễn Bĩnh Khiêm . Nếu có thí sinh nào khiếu nại mình bị chấm điểm sai hay  tố giác thí sinh khác học kém hơn mình - mà thi đậu , thì NKT sẽ đem bài thi của các thí sinh đó xem lại . Nếu vụ này có thật thì hội đồng chấm thi ở khu vực đó sẽ bị điều tra tới nới tới chốn . . . Để các bạn thấy sự nghiêm minh trong thi cử của nền GD chế độ cũ . 
Mọi gian lận trong thi cử đều bị nghiêm trị : không có vụ chạy chọt để nhẹ tội - mà bây giờ gọi là CHẠY ÁN  - vì Tòa án độc lập với chính quyến , cứ theo luật mà xử . Do vậy người dân rất sợ làm đều gì phạm pháp . 
Ở bên Mỹ cũng vậy , tuy rất dân chủ tự do nhưng LUẬT RẤT NGHIÊM : ai cũng sợ làm bất cứ gì phạm pháp vì ko dễ dàng đút lót để chạy tội hay chạy án . Tóm lại là không có "THÔNG CẢM" hay giảm tội vì có công với cách mạng , v.v...như VN .

Tuesday, July 15, 2014

Hoạt động quân-dân y Mỹ-Việt trong thời gian chiến tranh (phần 2) .
2 SQ quân y của Lục quân Mỹ ngồi nghỉ tại căn cứ Cam Ranh chờ phương tiện chở về Bịnh viện 8 Dã chiến tại Nha Trang .

Hình 1 : 1 y tá băng bó vết thương của 1 phụ nữ bị thương do CS pháo kích vào Saigon . Hình 2 : thiếu úy Mary Huepers chữa cho 1 nhóm dân làng tại đảo Kỳ Hòa ngoài khơi Chu Lai . Chương trình Quân y Dân sự vụ (Medical Civic Action Program MEDCAP là 1 phần quan trọng trong cố gắng bình định của TQLC Mỹ .

BLV Tạ Biên Cương bị ghét không chỉ vì 'thảm họa bình luận'

GDVN/Thể thao số.vn 
Ảnh bên: Khán giả sẽ có cái nhìn rộng lượng hơn với BLV Biên Cương nếu BLV này biết nói "Xin lỗi" mỗi khi nói sai, nói nhầm.
NQL: Tính viết một bài nghiêm chỉnh về bình luận bóng đá và BLV nói chung nhưng thôi, nước đổ đầu vịt, viết ra chỉ tổ mất thời gian người ta có cớ gây sự với mình. Thế hệ tụi tui ai nói một câu trên báo mất ăn mất ngủ cả tuần, với các bạn trẻ này họ bình thản như không, coi đó là  những thị phi của đám " không có chuyên môn", không chấp. Sự cao ngạo của các bạn trẻ này thật đáng sợ.

 “Chỉ cần Biên Cương biết nói “xin lỗi quý vị, chính xác hơn…” thì khán giả sẽ rộng lượng với BLV này hơn. Không ai là không bao giờ mắc sai lầm và bản lĩnh của con người nằm ở chỗ anh ta có dám đối diện với sai lầm, dám nhận lỗi và sửa lỗi…”

BLV nói sai phải xin lỗi khán giả

Bạn đọc Trần Huy Dũng (huydung86@gmail.com) viết: “BLV Biên Cương bình luận sôi nổi và khá thú vị. Nhưng mỗi lần nói sai, nói nhầm, BLV Biên Cương không nói được hai từ “xin lỗi” với khán giả đang dõi theo”.

 Đây cũng là ý kiến chung của khá nhiều độc giả gửi về. Chẳng hạn, bạn đọc Tùng Chelsea viết: “Khi Biên Cương nói sai, anh ta không xin lỗi mà chỉ lấp liếm “chính xác hơn là…” Ngược lại, khi nói đúng thì: "Như chúng tôi đã nói từ đầu". Một người sẽ không thể trở thành BLV giỏi nếu không dám nhìn thẳng vào sự thật, nhận lỗi và sửa chữa”.

Độc giả Vũ Quốc Hoàn cũng chia sẻ nhận định này: “Chỉ cần Biên Cương biết nói “xin lỗi quý vị, chính xác hơn…” thì khán giả sẽ rộng lượng với BLV này hơn. Không ai là không bao giờ mắc sai lầm và bản lĩnh của con người nằm ở chỗ anh ta có dám đối diện với sai lầm, dám nhận lỗi và sửa lỗi…”

“Người khôn nói lắm dẫu hay cũng nhàm”

Nói nhiều, nói lan man không có trọng tâm, nói sai… là những điểm yếu của các BLV trẻ đã được khán giả yêu bóng đá chỉ ra. “Khi xem bóng đá tôi muốn nghe những âm thanh thực của trận đấu: tiếng reo hò của CĐV bên ngoài, tiếng quả bóng được sút căng, tiếng í ới của cầu thủ trên sân hơn là tiếng bình luận theo kiểu khoe mẽ vốn kiến thức mà không biết kiến thức đó có chuẩn không. BLV nên nói ít thôi, tập trung vào các pha bóng, thỉnh thoảng cung cấp thêm một vài thông tin như thành tích đối đầu, trích ngang thành tích của một vài cầu thủ,” bạn đọc Phú Hưng chia sẻ nỗi lòng. 
Các BLV VTV được nhận xét là nói nhiều, nói dai, không nhập tâm vào diễn biến trận đấu. (Ảnh: BLV Khắc Cường)
 Bạn đọc Nguyễn Trần Đăng bình luận: “Không phải nói nhiều là làm tốt công việc BLV. Hãy để ý BLV Quang Huy, anh không nói nhiều, không khí của trận đấu dường như hoà cùng không khí trên sân, những kiến thức sâu sắc về bóng đá và tập trung đi vào phân tích diễn biến trận đấu, chiến thuật và một chút lịch sử đội bóng, cầu thủ... đủ để khán giả biết thêm thông tin. Đó đều là thông tin được BLV chắt lọc, chứng tỏ một sự cầu thị, yêu nghề.”

Ngay cả một người trong nghề như BLV Trần Văn Sơn (Truyền hình cáp Quy Nhơn - Bình Định) cũng chỉ ra yếu điểm của các đồng nghiệp trẻ: “Không phải khi các bạn chuẩn bị tư liệu với rất nhiều thông tin về hai đội bóng mà bạn nói hết những thông tin ấy ra, tuỳ từng hoàn cảnh mà sử dụng tư liệu cho hợp lý, không nên lạm dụng bởi như thế giống như bạn đang khoe kiến thức với khán giả.” Một độc giả khác nhắn nhủ các BLV trẻ: “Các cụ nói: “Rượu nhạt uống lắm cũng say. Người khôn nói lắm dẫu hay cũng nhàm”. Không nhất thiết các anh phải nói, nói, nói... suốt cả trận như thế bởi ai cũng thấy như các anh cả. Người xem cần thêm BLV là bởi họ mong muốn BLV có cái nhìn sâu sắc hơn. Nếu anh chưa phát hiện ra điều gì thì tốt nhất nên im lặng.”

Một số ý kiến khác. Bạn đọc Phạm Mạnh Hùng: “Tôi biết trong đầu anh Biên Cương có quá nhiều thông tin khi bình luận mà lưỡi lại lại uốn không kịp tốc độ nghĩ nên nói sai, biết chắt lọc và đơn giản hóa đi thì sẽ chuẩn hơn.” Độc giả Nguyễn Hùng: “Có lẽ thế hệ BLV bây giờ biết nhiều thông tin nên nói nhiều hơn, mà thường thì nói nhiều hay sinh nói bậy”… Còn theo độc giả Chi Mai, thói quen nói nhiều của BLV, BTV VTV còn khiến họ bất nhã với những khách mời được phỏng vấn: “Các BLV VTV luôn cố gắng khoe mẽ, thể hiện mình trước các chuyên gia và khán giả bằng cách cướp lời, lập ngôn, dùng những từ đao to búa lớn mà chẳng ăn nhập gì. Quý vị cứ xem các cuộc phỏng vấn, bình luận của BLV Tiểu Huyền và các đồng nghiệp thì rõ. Đặt câu hỏi thì diễn giải dài dòng, áp đặt ý chủ quan, thời lượng dành cho hỏi gấp nhiều lần câu trả lời của các chuyên gia, làm cho người được phỏng vấn, bạn xem truyền hình phải chời đợi và cảm giác rất khó chịu.”

Trưởng thành từ những sai lầm

Theo bạn đọc Giáo Dục Việt Nam, các BLV trẻ không mấy quan tâm đến ý kiến phản hồi của khán giả để tự hoàn thiện mình. Bạn đọc Nguyễn Minh nhận xét: “Bình luận bóng đá không phải là dễ, nhưng đã làm nghề thì phải biết lắng nghe và học cách thay đổi. Nhiều BLV (đặc biệt là BLV Biên Cương) thường xuyên gặp sai sót, nói vô tội vạ và chắc chắn đã nhận được rất nhiều phản hồi của người xem nhưng đã qua mấy mùa bóng rồi mà vẫn như thế.” 
Các BLV cần phải rút ra bài học từ những sai lầm và tự hoàn thiện mình (Ảnh: BLV Tuấn Anh - Kênh VTV3).
 Độc giả Nguyễn Tiến Đạt cho rằng: “Sai lầm thì ai cũng sẽ mắc phải nhưng sai lầm có hệ thống, sai lầm nhiều lần, sai lầm những lỗi căn bản thì đó không còn là tai nạn nữa mà là do trình độ, khả năng nghề nghiệp quá kém. Ai bảo BLV Tạ Biên Cương là một BLV trẻ khi anh ta cũng có ít nhất 6 năm trong nghề từ World Cup 2006?” Bạn đọc Thanh Bình viết: “BLV cũng là con người, nên việc có sai sót trong quá trình tác nghiệp là điều tất nhiên, nhưng không phải vì vậy mà "cá mè một lứa". Những sai sót của Biên Cương, Khắc Cường đã thành hệ thống, không phải bây giờ mà từ khi các anh vào nghề đến nay…”

Anh Nguyễn Hải Anh, một độc giả thân thiết của báo Giáo Dục Việt Nam dành lời khuyên cho các BLV trẻ: “Khi tôi học tại Liên Xô cũ những năm 80 còn nhớ Nikolay Ozerov là BLV thể thao hàng đầu của Liên Xô. Trong một trận khúc côn cầu, vì bực mình khi các cầu thủ Liên Xô chơi kém ông đã văng tục. Sau sự kiện đấy, phải mất một thời gian ông mới được quay trở lại bình luận thể thao. Việc mắc sai sót thì không ai có thể tránh được, nhưng không có nghĩa là không rút kinh nghiệm và cho qua.”

Theo Thể thao số

Hãy để Đảng và Nhà Nước ... khác lo!

Đăng bởi Kent Pham vào Thứ Hai, ngày 14 tháng 7 năm 2014

Trong những cuộc biểu tình chống Trung Cộng xâm lược từ 2011 đến gần đây, sau khi bị xô, đạp, đẩy, và chở về các đồn công an, những người biểu tình hầu như luôn luôn nhận được một thông điệp từ các "chiến sĩ công an" cấp cao hơn với tông điệu bảo ban của những người con trưởng, rằng: "Anh/chị bày tỏ lòng yêu nước 1 lần như thế là tốt rồi. Bây giờ về nhà, đừng biểu tình nữa. Đây là chuyện lớn, phải để cho Đảng và Nhà nước lo."

Lúc đầu, khi nghe câu nói này, người nghe, dù nhiều hay ít, cũng có ấn tượng chắc lãnh đạo phải có chủ mưu hay kế sách gì đó thì công an mới dám mạnh miệng như thế chứ. Thậm chí, khi mới có tin giàn khoan HD981 vào thềm lục địa Việt Nam, có nhà dân chủ đã khuyên bà con hãy để cho lãnh đạo có thời giờ đối phó đi đã, rồi nếu không thấy gì thì người dân hẵng tự phát phản đối. Nghĩa là một chính phủ thì dù giỏi hay dở đều phải có kế sách về những chuyện như thế, vì vấn nạn Biển Đông kéo dài đã bao năm rồi.

Và nhiều người đã chờ ...

Nhưng càng chờ, thì kế sách đâu chẳng thấy, mà người dân càng thấy cách hành xử của Đảng và Nhà Nước ta giống y như cách hành xử của Liên Xô thời chiến tranh lạnh. Thời ấy, những người sống tại các tiểu quốc thuộc Liên Xô, đặc biệt là các khoa học gia gốc Do Thái, xin đi sống ở nước khác hay ngay cả chỉ đi thăm nước khác, đều bị cấm ngặt hoặc bị tống giam ngay. Lý do chính thức Nhà nước Liên Xô đưa ra là vì sợ những người này tiết lộ bí mật quốc gia. Cả thế giới bên ngoài Liên Xô đều, dù nhiều hay ít, tin đó là lý do thật. Mãi đến khi có vài người trốn thoát đi được và đặc biệt sau khi Liên Xô sụp đổ, cả thế giới mới vỡ lẽ: bí mật lớn nhất của Liên Xô là tình trạng trống rỗng đằng sau lớp vỏ nhiều màu sắc trong mọi lãnh vực, từ kinh tế đến quân sự đến cả khoa học không gian.

Cũng vậy, cả người Việt và giới quan sát quốc tế đang từ từ nhận ra điều bí mật lớn nhất trong đối sách của đảng và nhà nước hiện nay là KHÔNG BIẾT LÀM GÌ CẢ. Hay nói cho đúng hơn, lãnh đạo đảng thấy con đường nào cũng có thể làm lung lay chiếc ghế cai trị của mình nên hay nhất là LÃNH ĐẠO CẤP THƯỢNG TẦNG KHÔNG LÀM GÌ CẢ, mà đẩy cho cấp tỉnh (như Đà Nẵng), cấp ban ngành (như Hội nghề cá), và ngay cả chờ nước khác (như Nhật, Philippin, Australia, Mỹ) làm giùm.

Rõ ràng trong suốt nhiều năm qua, lãnh đạo đảng chỉ làm duy nhất có một việc là nài nỉ Bắc Kinh qua các cuộc họp song phương, với kết quả từng mảng chủ quyền cứ lần lượt biến mất: Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, hàng trăm ngàn cây số vuông vùng biên giới phiá Bắc bao gồm nhiều cao điểm quân sự, rừng biên giới, rừng đầu nguồn, Nóc nhà Đông Dương dưới danh nghĩa khai thác bauxite ... và trên biển từ đảo đến quyền đánh cá đến tài nguyên dưới lòng biển đến hải phận, .... Trong lúc đó đất nước ngày càng lệ thuộc Trung Cộng ở nhiều mặt khác, từ thực phẩm độc hại lan tràn khắp đất nước đe dọa nghiêm trọng sức khoẻ của dân chúng, đến các trò thu mua để phá hoại nền nông nghiệp Việt Nam, đến tình trạng khuynh loát thị trường đấu thầu với tay trong hối lộ tham nhũng, ... Điều đã khá rõ hôm nay là Bắc Kinh tận dụng các cuộc đàm phán song phương (không cho các nước khác ảnh hưởng) để dễ dàng đẩy tới liên tục kế hoạch xâm lược tiệm tiến. Còn Hà Nội vì không biết làm gì khác và quá tin vào 16 chữ vàng nên cứ mỗi lần thấy bước xâm lược mới thì lại la toáng lên yêu cầu ngồi xuống ... đàm phán song phương. Lãnh đạo Tàu lại chậm rãi, mỉm cười ngồi xuống đàm phán. Thế là lãnh đạo ta lại an tâm.

Tại điểm này, có lẽ cũng cần nói thêm về mấy cái tàu ngầm Kilo mà cách đây không lâu báo chí đưa tin là để phòng thủ chống Trung Cộng. Nhìn cái giá 2 tỉ mỹ kim và bức hình chụp cảnh Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến thăm tàu, nhiều người đã ái ngại lo âu: "Bên trong còn loang lổ, rỉ sét như thế thì vỏ tàu còn rệu rạo đến thế nào nữa? Không lẽ đây chỉ là lập lại vụ mua tàu chiến phế thải của Ukraine?"

Nỗi lo âu này nay đang hiện rõ là thực tế. Đã có chỉ dấu các tàu ngầm này chẳng khá gì hơn cái ụ nổi của Vinalines - cái ụ đã góp phần tạo bản án tử hình của ông Dương Chí Dũng. Có người còn gọi đấy là 2 cái tàu "chìm" Kilo - vì đã "ngầm" quá lâu và không trồi lên nữa.

Cũng có dòng phân tích sâu hơn cho rằng lãnh đạo Việt Nam không có ý định mua tàu ngầm để hù Bắc Kinh vì chính Bắc Kinh cho mượn ngoại tệ để mua. Lãnh đạo VN cũng biết là Bắc Kinh, với tay chân len lỏi trong guồng máy quân đội, dư biết về tình trạng của 2 cái ụ "không nổi" này. Do đó, 2 vũ khí tuyên truyền rỉ sét giá 2 tỉ mỹ kim này chỉ dành riêng cho người dân Việt Nam.

Nhưng điều mà nhiều người cho là ác độc khi lãnh đạo đảng cứ hô hào, thúc đẩy ngư dân tay không ra khơi "bám biển" như thể đảng rất thiết tha với chủ quyền hải phận tổ quốc. Khi những người Việt can đảm này bị đủ loại tàu thuyền của Trung Cộng đâm, bắn, đánh thì không thấy bóng dáng hải quân Việt Nam đâu cả. Khi họ bị Trung Cộng bắt giữ như 6 ngư dân vào khoảng đầu tháng 7/2014, người phát ngôn Bộ Ngoại Giao lại phán một câu rồi toàn ban lãnh đạo đảng chỉ biết đứng nhìn. Nhưng khi có người nào thoát chết về đến bờ, lãnh đạo lại đến phát bằng khen rồi khuyến khích bà con nên noi gương họ ra khơi "bám biển". Trong khi đó, Hải quân Việt Nam không những kiên quyết "bám bờ" hiện giờ mà Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh còn hứa trong tương lai cũng sẽ tiếp tục "bám bờ" như vậy, qua lời tuyên bố tại Sangri-La rằng chính phủ của ông xem chuyện tại Biển Đông, bao gồm từ việc đặt giàn khoan đến giết, bắt ngư dân Việt Nam, chỉ là chuyện lục đục nhỏ trong gia đình. Nghĩa là không đáng cho hải quân Việt Nam can dự vào.

Với khả năng quân sự quá yếu kém sau giấc ngủ dài với lời ru "16 chữ vàng và 4 tốt" đó, thế giới cũng rất ngạc nhiên khi thấy lãnh đạo Việt Nam từ chối mọi cách chống xâm lược khác. Cho đến nay, nếu tổng hợp các điểm chính trong đối sách mà lãnh đạo đảng đã tuyên bố, người ta chỉ thấy: (1) Quyết không kiện TQ ra tòa án quốc tế; (2) Quyết không liên minh với ai để phòng thủ chung Biển Đông; (3) Quyết chỉ đàm phán song phương với TQ như đã làm bao năm qua. Cả 3 cái "quyết" trên cột lại trở thành QUYẾT KHÔNG LÀM GÌ HẾT. Và kinh người hơn nữa, 3 quyết đó rất đúng với chỉ thị "4 không được" do Bắc Kinh tung ra ngay trước khi sứ giả Dương Kiết Trì đến bảo ban các lãnh đạo Việt Nam, những người mà họ thẳng thừng gọi là mấy đứa con hoang đàng.

Thế là các lãnh đạo cao nhất, tứ trụ, sau một thời gian dài im lặng, nay chỉ nói chứ không dám ra văn bản; chỉ nói nho nhỏ với vài tổ cử tri chứ không dám dùng các diễn đàn quốc gia; và cũng chỉ nói những câu bâng quơ để ai muốn diễn dịch sao cũng được. Ông Nguyễn Tấn Dũng, sau câu nói mạnh tại Philippines đã vội ôm thắm thiết Dương Khiết Trì để tạ tội và từ đó đến nay không dám nói thêm gì nữa. Trong khi đó, báo đài hết lời khen ngợi đó là chính sách kiềm chế, khôn ngoan, dũng cảm, linh hoạt, yêu hòa bình, v.v.

Chỉ có một việc có vẻ lãnh đạo đảng nhanh chóng làm ngay là các khóa học tập cho tập thể đảng viên. Để trấn an nội bộ và để biện minh cho kế sách QUYẾT KHÔNG LÀM GÌ HẾT kể trên, lãnh đạo nay muốn thuyết phục cả đảng hãy cùng sợ Bắc Kinh để sống còn. Các giảng viên nói rất thẳng thừng: (1) Đụng trận với Trung Quốc là thua; (2) Phải sợ Trung Quốc thì mới giữ được chế độ; (3) Mỹ mới là kẻ thù lâu dài; còn Trung Quốc tuy có khó khăn trước mắt nhưng vẫn là đồng minh dài lâu.

Một vài cán bộ cao cấp còn thố lộ riêng với gia đình rằng thế hệ lãnh đạo đảng hiện nay than thở họ bị trói tay vì những ký kết của các thế hệ lãnh đạo trước suốt từ Hội Nghị Thành Đô 1990 đến những năm gần đây. Và nay họ không thể làm gì khác ngoài việc thực thi những ký kết đó.

Hậu quả đau đớn là nay ngay cả việc Quốc Hội Việt Nam ra một nghị quyết chính thức về tình trạng xâm lấn của Bắc Kinh tại Biển Đông, lãnh đạo đảng cũng không dám làm vì sợ Bắc Kinh nổi giận. Chỉ khi Quốc Hội Nhật, Thủ tướng Úc, và Quốc Hội Mỹ ra nghị quyết, tuyên bố phản đối hành vi ngược ngạo của Bắc Kinh, thì báo đài Việt Nam mới dám in và vỗ tay.

Có lẽ đã đến lúc Ban Tuyên Giáo nên yêu cầu công an điều chỉnh thông điệp cho chính xác khi dạy dỗ những người biểu tình yêu nước: "Anh/chị bày tỏ lòng yêu nước 1 lần như thế là tốt rồi. Bây giờ về nhà, đừng biểu tình nữa. Đây là chuyện lớn, phải để cho Đảng và Nhà nước ... khác lo!" ./.

   Hoàng Trường

( Diễn Đàn CTM )

Monday, July 14, 2014

Cải Cách Hành Chánh ở VN (1) Tới Đâu Khi "Tệ" Thị Thực Chữ Ký Vẫn Còn Hành Dân .  

(Bài này nói về 1 hậu quả của cơ chế chính trị tại VN - đã kìm hảm sự tiến bộ của dân tộc và gây nhiều tác hại về nhiều mặt , trong đó có lãnh vực giáo dục và hành chánh)  .
- Người CSVN nói nhiều và nói rất giỏi , nhưng họ ko làm gì hết hay chỉ làm rất ít  , tôi ko muốn nhắc tới họ .- Lý Quang Diệu nói về thời gian làm cố vấn cho nhiều đời TT của VN .
- Với cơ chế tinh anh của Mỹ , ng dở cũng làm được việc tốt ; với cơ chế của TQ , ng tốt cũng trở nên tồi . - Tướng TQ Lưu Á Châu .
- Chỉ có dân đen bị làm khó , chứ có tiền thì gì cũng có , kể cả bằng giả , v.v...

Vừa rồi báo Đảng nói về tệ "thị thực bản sao gây nhiều phiền toái , v.v... cho ng dân" .
A . Nếu tôi ko lầm , ngay dưới chế độ cũ , bản sao ko cần thị thực . Chỉ cần mang bản chánh để người công chức so sánh .
Dưới chế độ cũ , chỉ có THỊ THỰC CHỮ KÝ trong các trường hợp sau :
1/ Của người lập bản sao (thư ký Tòa án hay thư ký xã ) như bản sao giấy khai sanh hay giấy tờ quan trọng khác  .
2/ Của hiệu trưởng hay giám đốc - khi bạn nhờ họ chứng nhận bạn đã từng học hay làm việc ở đó (để  họ xác nhận) .
Hai loại giấy này phải có thị thực chử ký của chính quyền địa phương , thường là cấp quận và có giá trị như bản chánh . Và Thư ký Tòa Án , Thư ký Xã , Hiệu trưởng hay Giám Đốc làm việc này chứ ko phải người đân  ; (các viên chức này) sẽ tập họp các giấy tờ này mang tới địa phương chứng thực chử ký của họ và trao lại cho bạn.
Tóm lại  không có THỊ THỰC BẢN SAO như VN đang làm .
B . Bên Mỹ cũng làm như VNCH . Mà họ còn dễ hơn .
Nếu bạn không có giấy khai sanh - bạn chỉ cần làm thế-vì khai-sanh (affidavit) , có 1 ng chứng là đũ .
Có 1 số giấy tờ , bạn có thể làm ở công chứng (notary) .
Bạn vào ĐH cộng đồng chỉ cần làm bản TỰ KHAI - đã đi học hết cấp trung học tại VN - như tôi đã làm . Họ cho bài thi gồm Toán và Luận văn . Đạt yêu cầu là cho học .
Vì người Mỹ chỉ dựa vào thực tế và vào hiện tại . Nếu bạn là khủng bố quốc tế hay tội phạm đang bị truy nã bởi Interpol thì cũng khó thoát qua dấu tay hay DNA .
Hơn nữa , nếu cần sưu tra về quá khứ của bạn , họ nhiều cách khác để biết về bạn . / .
(1) Nếu tôi ko lầm , PCT TP.HCM và PCT Q.1 đều đã du học tại Mỹ , nhưng đã không làm gì để cải tiến thủ tục hành chánh . Như vậy mới biết "sức ì" hay quán tính (inertia) không chịu thay đổi của cơ chế chánh trị (Đảng lãnh đạo tất cả) .
MỘT CON ÉN KHÔNG LÀM NỔI MÙA XUÂN .

(Viết sau khi đọc tin chị VTPA được đài TH mời nói chuyện về CT Anh ngữ tích hợp) .

- Tôi biết chị VTPA có tấm lòng và trình độ nhưng "một con én ko làm nổi mùa xuân" .
- Người CSVN nói rất giỏi và rất nhiều nhưng họ chỉ làm rất ít hay ko làm gì cã ; tôi ko muốn nhắc tới họ nữa .- Lý Quang Diệu nói về kinh nghiệm làm cố vấn cho mấy đời Thủ tướng VN . 
- Cơ chế chính trị hiện nay làm hư hõng hay thui chột tài năng của con người mà điển hình là cựu BT Nguyễn thiện Nhân .
- Một đội banh ko thể thành công nếu ko có tinh thần đồng đội (team-work , tiếng Anh hay en jeu , tiếng Pháp) ; cũng như vậy , 1 kế hoạch hay chánh sách muốn thành công đều phải có sự ĐỒNG BỘ (synchronization) . 

Bộ Giáo Dục VN hiện nay có thể được ví như một NHÀ MÁY SẢN XUẤT MÁY CÔNG CỤ  . Nhà máy này , với rất nhiều KHUYẾT TẬT (đặc biệt là bằng giả, mua quan bán chức , độc quyền sách giáo khoa , ko cho các ĐH được tự trị , thày giáo dạy thêm , v.v...)  như báo đài đã đăng , v.v... thì không thể sản xuất ra những sản phẩm tốt . Cái gì BGD cũng muốn quản lý  , để vòi vĩnh cấp bị quản lý , để cấp dưới phải "lại quả" . (Một người quen tôi đã từng mở 1 trường ĐH dân lập , phải tìm sự đở đầu của 1 ĐH tại Hà Nội , dù ông này phải tự thuê trường , kiếm giáo sư , v.v... tóm lại lo từ A-Z . Lời lỗ ko cần biết nhưng phải cống nạp đều đều cho trường mẹ ) .
Lấy vài VD : dù VN có hàng chục ngàn TS , PGS , v.v... nhưng có bao nhiêu bài của họ được đăng trên các nguyệt san khoa học nổi tiếng thế giới , có bao nhiêu bằng sáng chế đẵng cấp quốc tế , có bao nhiêu ĐH hay CĐ của VN được vào Top 100 các ĐH ở Á Châu .
Nếu tôi ko lầm , Chị VTPA năm 1975 được 14-15 tuổi , các năm kế được giáo dục bởi các thày giáo phần lớn của chế độ cũ - được lưu dung - và chị được học bổng sang Úc . Có thể kết luận , chị là sản phẩm của nền GD của chế độ cũ  và Úc
Nếu nền GD hiện nay tốt đẹp thì đã KHÔNG CÓ  có nhiều tai tiếng (mới nhất là chương trình dạy tiếng Anh của Sở GD TP.HCM) và cũng KHÔNG CÓ vụ đài TH phải mời chị nói về dạy tiếng Anh tích hợp .
Tóm lại , với một nhà máy đầy khuyết tật như Bộ GD hiện nay , thật là KHÔNG TƯỞNG hay NGÂY THƠ khi hy vọng nhà máy sẽ sản xuất , với tỉ lệ RẤT CAO , những sản phẩm tốt . (Cũng có những HS giỏi  do tự học , học thêm ở các trường quốc tế - do cha mẹ giàu , v.v... nhưng số này chiếm tỉ lệ rất ít) . Vì :
1/ Ngay cả Bộ GD có chương trình dạy tiếng Anh tốt nhứt nhưng các môn học khác cũng còn què quặt , ì ạch , lạc hậu , v.v... thì nền GD cũng không cho ra sản phẩm tốt . (Chưa kể việc thực hiện CT Anh ngữ này như thế nào với các thày giáo , học liệu , v.v... chưa thích ứng với CT) .
2/ Ở đời , mọi kế hoạch hay chính sách đều tạo nên  hay kết hợp bởi nhiều yếu tố : chúng phải có sự ĐỒNG BỘ  để đạt mục tiêu  , không thể nào chỉ có một cái tiến lên nhưng những cái  còn lại vẫn đứng yên tại chổ ; có nhiều KH hay CS thất bại chỉ vì  1 hay 2  yếu tố bị hư hỏng/trục trặc .
3/ Chính cơ chế chính trị này đã làm HƯ HỎNG hay THUI CHỘT tài năng của con người mà điển hình là cựu BT Nguyễn Thiện Nhân . Là 1 người học tại Đông Đức (1) cùng thời với bà TT Đức Merkel (ông có TS về điều khiển học , bà về vật lý) mà bà này là TT giỏi nhứt của 1 trong 2 cường quốc của Âu châu (mấy nhiệm kỳ liên tiếp) ; còn ông Nhân làm được việc gì cho dân tộc , ngoài các CT "đầu voi đuôi chuột" và nay làm CT MTTQVN , không liên quan gì với nghành học của mình .

Tôi xin lập lại , với cơ chế chính trị hiện nay , đang lãnh đạo Bộ GD và các bộ khác (2) , chỉ có kẻ NGÂY THƠ hay KHÔNG TƯỞNG mới nghĩ rằng nó sẽ tạo ra các sản phẩm tốt cho xã hội ./. 

(1) : Trong các nước CS Đông Âu , Đông Đức có nền KHKT rất khá vì các thuận lợi : có truyền thống KHKT từ nhiều thế kỷ , giáp giới với Tây Đức , đa số nói được tiếng Anh vì hàng ngày nghe và xem các đài Radio và TV -  đặt tại Tây Đức - dành cho quân đội Mỹ. Các BS của Đông Đức cũng ngang hàng với Tây Đức .
(2) : Theo một số người theo dõi về giáo dục VN thì nền GD của miền Bắc XHCN chỉ giử được phong độ dưới thời các BT như Nguyễn văn Huyên và Tạ Quang Bữu . Sau thời 2 ông này , GD VNXHCN  đi xuống tới bây giờ . Ông Huyên là một trí thức xuất sắc do Pháp đào tạo còn ông Bữu thì tiếp thu 2 nền GD từ Pháp và Anh . 
Chính những trí thức do Pháp đào tạo tại Hà Nội hay tại Pháp , sau khi di cư vào Nam năm 1954 là những hạt nhân tốt cho nền GD của VNCH . Họ có sự hợp tác của 1 số trí thức từ các nguồn khác , phần lớn là Mỹ .


Saturday, July 12, 2014

Thành viên ban quản trị bị phải bò dưới cái nóng 40 độ .

(Chừng nào mà các quan ở VN TỰ PHẠT MÌNH NHƯ VẦY khi không làm tròn trách nhiệm : nói cho vui , chứ còn lâu ; vì gần như ko quan nào chịu trách nhiệm về việc làm của mình vì họ sẽ đổ thừa cho khách quan , cho tập thể , v.v... theo kiểu 'cha chung ko ai khóc' . Trong kinh doanh hay chính trị , có CẠNH TRANH mới tiến bộ . Nhưng ở VN , ĐCSVN độc quyền "yêu nước" , dù việc làm của họ chỉ dẫn đến Tham Nhũng và Lạm quyền , Bất Công Xã Hội tràn lan . . . đẩy đất nước vào cảnh lệ thuộc TQ về mọi mặt , v.v... . - Tài) .

Vào buổi trưa ngày 6/7 , 3 thành viên ban quản trị (executive/exec) này đã bò bằng tay và đầu gối trên mặt đường nóng như lửa (boiling) trong 900 m dưới nhiệt độ 40 C . Hành động tàn nhẩn và kỳ lạ (bizarre) này chỉ là cái nhìn thoáng qua (glimpse) của những áp lực của văn hóa công ty (corporate culture) và "quản lý hiện đại" của TQ , theo báo bằng tiếng Hoa West China City News .


Bộ ba này , nhân viên quản trị của 1 cty sản xuất bóng đèn (light fixture) ở Dazhou , tỉnh Tứ Xuyên , đã bắt đầu hình phạt đau khổ (tortuous ordeal) này vào lúc 14:30 sau khi bày tỏ sự xin lỗi vì không đạt mục tiêu của cty ở cuộc họp với nhân viên của cty , phần lớn họ đã sốc với ý định này . Trong khi họ bò dọc theo con đường nóng bỏng , rất nhiều đồng nghiệp và khách đi trên lề đường , nhiều lần khóc lóc thuyết phục họ từ bỏ sự tự-phạt mình nhưng đều vô ích . Trước khi tới "mức đến" , 2 người không bò nữa , mặt úp xuống , trước khi các nhân viên đưa họ vào văn phòng để phục hồi .
Sự tự-phạt này đã gây khó chịu cho mọi người ở cty , mà nay đã quen với lối làm việc tận lực (extreme) này .
Cty đã đặt hy vọng cao trong chiến dịch bán hàng mới nhứt , được phát động nhân kỷ niệm 9 năm thành lập . Những ng trong ban quản trị , phải chứng tỏ "trách nhiệm phải giải trình" (accountability) khi ko đạt những mục tiêu như vậy , bài báo cho biết .
" Cty này đề cao một hệ thống khuyến khích thành tích (performance) tốt , với những phần thưởng như du lịch nước ngoài , cho thêm tiền mặt để tiêu xài khi du lịch ; trong khi đạt thành tích xấu sẽ bị phạt như quét dọn văn phòng , cạo lông mày (cho nữ giới) , cạo đầu (cho nam giới) , hoặc bò cầu thang trong cty, " ông Yang Jihao , PCT của cty kể lại . Ông thêm , " Những biện pháp như vậy rất cần thiết cho chúng tôi khi đối phó với sự cạnh tranh ác liệt (acute) ngày càng tăng tại thị trường địa phương."
Ông Yang muốn đánh động các nhân viên của ông về cơn "khủng hoảng" sẽ đổ ập (loom upon) xuống cty nếu họ không đẩy mạnh tính cạnh tranh trên thị trường .
Dịch từ : http://www.wantchinatimes.com/news-subclass-cnt.aspx?id=20140710000082&cid=1103