Tuesday, March 22, 2016


TẠI SAO NƯỚC ĐỨC NHẬN NHIỀU TỊ NẠN !

Dân tị nạn Syria vui mừng khi đến ga chánh tại Berlin

Cô gái nhập lậu ng Palestine đã nói bằng tiếng Đức lưu loát để xin bà Merkel cho ở lại nước Đức . Có thể xem clip này ở : https://www.facebook.com/dialog/share?app_id=180444840287&href=http%3A%2F%2Fwww.theguardian.com%2Fworld%2Fvideo%2F2015%2Fjul%2F16%2Fangela-merkel-consoles-sobbing-teenage-asylum-seeker-video&redirect_uri=http%3A%2F%2Fwww.theguardian.com%2Fworld%2Fvideo%2F2015%2Fjul%2F16%2Fangela-merkel-consoles-sobbing-teenage-asylum-seeker-video&picture=http%3A%2F%2Fstatic.guim.co.uk%2Fsys-images%2FGuardian%2FPix%2Faudio%2Fvideo%2F2015%2F7%2F16%2F1437049131844%2FKP_356808_crop_640x360.jpg

". . . 
"Có sự kiểm duyệt (tại Đức) về ngôn ngữ thù hận, do vậy những ý kiến có tính kỳ thị chũng tộc có thể khiến bạn bị phạt nhưng phần lớn điều này chỉ là một cấm kỵ (taboo) do xã hội áp đặt. Và điều này vượt quá căn bản luật pháp: mọi ý kiến chống di dân là cấm kỵ và khiến cho diễn giả bị xã hội ruồng bỏ (outcast) .
Liên hệ chặc chẽ hơn, có sự thiếu vắng của chủ nghĩa ái quốc và một cấm kỵ về chủ nghĩa ái quốc . Phần lớn ng Đức ko thể hay ko dễ chịu khi định nghĩa ng Đức là gì. Không có giáo dục về ái quốc ở trường. Ng dân Đức xem họ là công dân của vùng của họ và/hoặc của EU (Cộng đồng Âu châu) , trong khi "nước Đức" hoàn toàn trừu tượng. Chủ nghĩa ái quốc được xem ko có ý nghĩa gì hết (được sanh tại nơi này hay nơi khác ko phải là một thành tựu) và lại còn được đặt ngang hàng với chủ nghĩa dân tộc hay bài ngoại! Tuy nhiên điều cấm kỵ, ví dụ, đối với sở hữu một lá cờ Đức hay các  biểu lộ tương tự về chủ nghĩa ái quốc được dễ dãi/cởi mở một chút trong hai thập niên qua. Tôi nghĩ đó là năm 1999 khi chúng tôi có một cuộc tranh luận công khai lớn lao về việc  một chính trị gia nói "Tôi hãnh diện là ng Đức" có phải là bài ngoại ko. Ông ta phải từ chức. Nhưng trong giải vô địch bóng đá thế giới 2006 tại Đức, ng Đức đã ngạc nhiên khi các khán giả nước ngoài đã hãnh diện một cách ko mơ hồ (unambiguously) về nước Đức hơn cả (ng Đức), điều này đã tạo ra một tranh luận và cởi mở về vấn đề này. Thời nay, một số đáng kể ng Đức sẵn sàng nói họ hãnh diện là ng Đức . . . 
Trong các đảng ở QH Đức , ko đảng nào có đường lối chống di dân - như đảng Mặt trận Dân tộc (Front National) ở Pháp. Đảng lớn nhứt với lập trường chống di dân là AfD, chỉ được 3/100 ủng hộ trong các thăm dò. Trong các đảng có vai vế tại Đức, có lập trường chống di dân là đảng CSU (một đảng bảo thủ đặc biệt chỉ tồn tại ở bang Bavaria, có kết hợp với đảng CDU, của bà Merkel, ở cấp liên bang), với ý kiến rằng Đức sẽ trở nên kém Thiên Chúa giáo. Đảng này rất cẩn thận để ko bị "ném đá" (overshoot). Đảng này nói về German Leitkultur (văn hóa hướng dẫn của Đức) hay "văn hóa hướng dẫn Do Thái-Thiên Chúa giáo Tây phương", một chủ nghĩa đa văn hóa, đã bị đón nhận tiêu cực tại tranh luận công khai và mất nhiều phiếu . Vài ng trong đảng CDU của bà Merkel đôi khi cũng nói như vậy, nhưng bà thì ko; bà đã nổi tiếng khi nói, "Hồi giáo ko nghi ngờ gì là một phần của nước Đức." Các đảng khác thì thân di dân hơn cả đảng CDU và CSU. Tiếng nói chống di dân thành công nhứt là Thilo Sarrazin, cựu GĐ của ngân hàng liên bang, từng viết nhiều sách bán rất chạy tiên đoán rằng sự xuống dốc của Đức như là kết quả của di dân từ các nước Hồi giáo cũng như sinh xuất cao từ di dân Hồi giáo. Ông còn nói thêm, di dân dễ phạm tội. Kết quả, ông bị mất chức tại ngân hàng này và bị đuổi khỏi đảng SPD. Tuy nhiên ông vẫn còn nhiều ng ủng hộ từ lớp trung lưu.
Tôi ko nói ng Đức muốn có láng giềng là ng tị nạn Syria, vì điều ấy có thể làm giảm giá trị căn nhà của họ, và cũng có nhiều thành kiến với ng Á rập, tạo nên bởi Thilo Sarrazin, nhưng ng Đức hãnh diện đang giúp đỡ kẻ khác. Và trong khi bà Merkel và những ng khác chỉ ra: rất thú vị và hãnh diện, dựa vào lịch sử, thì Đức đã trở nên một nước mà mọi ng mơ ước được nhập cư - một điểm đến rất nổi tiếng hơn Áo , Pháp , hay Anh. Nước Đức đang hưởng lợi sự thay đổi này: Trước đây, trong cuộc khủng hoảng Hy lạp, hầu như phần lớn của 70 năm qua , nước Đức đã là hung thần (bogeyman). Nay, nó lại là hải đăng (beacon of light)". 
Tạm dịch từ: http://www.slate.com/blogs/quora/2015/09/28/syria_migration_crisis_why_is_germany_taking_in_so_many_refugees.html

SUY NGHĨ VỤN VẶT VỀ CHỨNG SỢ HÃI VÔ CỚ .

- Mèo bị phỏng thấy nước lạnh cũng sợ : đây là tâm lý của rất nhiều ng .
- Tánh tình của con người là PHẢN ẢNH những gì họ đã tiếp nhận hay chịu đựng trong quá khứ .
Tôi nhận xét : rất nhiều người vn , dù đang ở hải ngoại nhưng lại có những SỢ HÃI VÔ CỚ . Khi đã có sợ hãi vô cớ thì dễ dàng mất tin tưởng nơi ng khác , vì sợ rằng ng khác sẽ hại mình , v.v...
Tôi đã hai lần bị trộm từ ngày dọn về chúng cư này (1 lần bị nạy cửa , 1 lần quên phá cửa) , mất nhiều máy tính , monitor , máy ảnh , smartphone , tiền mặt chỉ khoảng 80 đô . . . nhưng đồ đạc lại bị lục tung , cả gói đựng đường cũng bị rọc vì trộm nghĩ ng Việt có thói quen giử tiền trong nhà . Hiện có nhiều ng , đặc biệt là ng già , mỗi đầu tháng đến bank rút hết tiền , vì họ nghĩ để ở ngân hàng "ko an toàn" - hậu quả của bao năm sống sợ sệt với CS . Những năm của TN 1970 , 1980 , bọn cướp gần như chỉ tấn công các nhà vn , cũng vì thói quen trên của ng việt .
Tuy vậy , từ ngày về đây , tôi chưa bao giờ nhìn qua lổ nhỏ trên cửa trước khi mở cửa .
Tôi nêu lên những kinh nghiệm sống để bạn nào có sợ hãi vô cớ nên từ bỏ nó . Vì chung quanh tôi có nhiều ng như vậy : 1 bà đã 90 , cách tôi mấy phòng , chỉ mở cửa với điều kiện bạn phải gọi phone cho bà trước , tuy bà mắt rất sáng , ko lú lẫn gì hết . Sống trong chúng cư ng già , đâu có ai giàu có gì để trộm vào giết mình mà bà lại sợ như vậy .Có lần thằng cháu nội , gào thét cả 15 phút bà mới mở cửa (vì nó ko phone trước cho bà) .
Một anh bạn cựu SQ , ko bỏ 1 buổi họp nào của cộng đồng hay cùng khóa nhưng ko dám tranh đấu cho quyền làm ng như tôi . Anh nói , 'CS sẽ để ý/đánh dấu , sẽ ko cho tôi vào nước để thăm bà con' . . . dù gđ anh đã sang mỹ hết . Tôi nói , anh ở mỹ mà còn sợ cs , thì đừng trách ng ở vn .
Nếu bà TT Merkel cũng sợ hãi như các ng này , bà sẽ ko dám nhận hơn 800.000 di dân , phần lớn từ Syria , nếu nghĩ rằng bà sẽ đưa KHỦNG BỐ vào nước mình . Phải có sự TỰ TIN LẮM mới hành động như bà .
Tôi nghĩ , năm 1945 , phe đồng minh đã quá tử tế với nước Đức thua trận khiến ngày nay đất nước này lại tử tế đối với nạn nhân chiến cuộc tại Syria , Afganistan hay Irak .
Sau 1975 , với những chính sách nóng vội , sai lầm , mất lòng người , duy ý chí , muốn tiến nhanh lên XHCN , người CS đã làm cho người dân miền Nam SỢ SỆT và NGHI KỴ , KHÔNG TIN TƯỞNG LẪN NHAU . Và hậu quả là rất nhiều người VN đã có những sợ hải vô cớ như trên , ngay cả họ đang ở mỹ .

Monday, March 21, 2016

Muốn chặt một cây nhỏ, chết vì sâu bịnh, CQ một TP mỹ phải hỏi ý người dân trước khi chặt! 
Tôi ở thành phố Mỹ không mấy nổi tiếng gì mấy từ 16 năm nay. Nó không hấp dẫn du khách như New York hay San Francisco. Tuy nhiên câu chuyện sau đây làm cho tôi suy nghĩ khá nhiều. Một hôm, lúc đi bộ từ nhà ra trạm xe bus, tôi trông thấy một thông báo, treo trên một cây nhỏ (gần như trụi lá, chu vi của thân cây chừng 2 tấc). Thông báo nói rằng TP* sẽ đốn bỏ cây này trong thời gian tới vì nó đã bị sâu tàn phá, không thể sống. Nếu ai có ý kiến về việc chặt bỏ cây này xin gọi đến cơ quan . . . ở số phone . . . .
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này. Cây do TP trồng trên lề đường nhằm tạo bóng mát cho dân cũng như cung cấp thêm buồng phổi cho TP. Nay do cây bị sâu, không thể sống được, họ phải nhổ bỏ để trồng cây khác. Thế mà TP cũng sẵn sàng đón nhận ý kiến của dân mặc dù việc đốn cây rất hợp lý. Nếu người dân có ý kiến khác và hợp lý hơn để xử lý cây này thì TP sẽ xem xét hay nghe theo.
* Ở Mỹ, không có cấp chính quyền trung gian như quận/huyện và phường. Mọi việc lớn nhỏ, người dân liên hệ trực tiếp với tòa thị chính (city hall).

Tuy nhiên , cô vợ vẫn chưa vừa ý , muốn chia xẻ hai căn nhà khác mà anh chồng đứng tên : một căn cha mẹ anh đang ở và một căn khác anh đang cho thuê .
Theo luật Cali , tài sản có TRƯỚC khi kết hôn thì của ai ng ấy giử . Như vậy chỉ có căn đang cho thuê là tài sản chung .
Nhận xét : Cô vợ quá tham lam . Không biết khi chết (năm nay cô 38 t) , cô có mang theo tài sản này mà tham lam quá độ .
Được biết cô làm cho 1 cty Mỹ , lương khá và đang cặp 1 ông mỹ trắng hơn cô 20 t) . Nếu cô bị thất nghiệp hay ko muốn đi làm thì anh chồng phải cấp dưỡng (alimony) cho cô theo luật định .
Theo luật mỹ , vợ hay chồng , người nào lương cao phải cấp dưỡng cho người kia . (Nữ tài tử Elizabeth Taylor từng phải cấp dưỡng cho anh chồng tài xế xe tải) .

Sunday, March 20, 2016

Càng thấy tại VN xảy ra rất nhiều cảnh mất tính người như dưới đây , tôi càng yêu thương CON THÚ , kể cả THÚ DỮ vì :
1/ Chúng ko xúm nhau đấm đá con khác , như CA đánh tội phạm hình sự , xem ở * hay đàn bà đánh ghen và xát muối vào chỗ kín của tình địch , hay nữ sinh đánh nữ sinh , v.v.... https://www.facebook.com/428787543978701/videos/475720765952045/
2/ Chúng giết con khác vì đói , chứ ko vì thù hận hay được trả lương để đánh người như CA .
3/ Chúng rất bình đẳng , con nào cũng tự kiếm ăn , không có cảnh con thì "ngồi mát ăn bát vàng" , con thì lê lết đầu đường để kiếm sống qua ngày ; do vậy ko có con nào mập quá (như quan tham VN)  hay ốm quá như người nghèo VN . Chúng ko tích trử của cải , tham nhũng , vơ vét như các quan tham VN . 
4/ Khi già yếu , sắp chết chúng tự động lìa bỏ bầy đàn , tìm một bụi rậm xó xỉnh nào đó để chết ; ko để đàn em xây lăng tẫm cho chúng như các lãnh đạo của VN . 
Canada và Nam Hàn: giống và khác nhau. Dù cách xa gần nửa vòng trái đất nhưng Hàn Quốc và Canada lại có những điểm giống và khác nhau một cách lạ lùng. Thế mạnh của CND là tài nguyên thiên nhiên trong khi thế mạnh của Hàn là con người vì gần như nước này phải nhập cảng mọi tài nguyên. (Nếu so với Bắc Hàn, Nam Hàn cũng rất thua kém vì các khoáng sản dùng cho kỹ nghệ nặng đều nằm ở miền Bắc). 1/ Giống nhau Cả hai đã vượt qua (weather) sự suy giảm (downturn) này: Nam Hàn là nước giàu có đầu tiên đã đứng dậy từ suy thoái khi mức phát triển về GDP của họ đạt 3.2/100 trong quí thứ ba của 2009; CND là nước trong nhóm G8 đầu tiên tăng lãi xuất. Cả hai đã bỏ ra nhiều tỉ cho gói kích thích (stimulus package): NH 11 tỉ USD, CND 30 tỉ. Cả hai vượt qua cơn rối loạn (turmoil) kinh tế này một cách tốt đẹp hơn láng giềng khổng lồ (Mỹ). Các kinh tế gia dự đoán rằng kinh tế NH sẽ đạt mức 5.8/100 năm nay, trong khi phát triển kinh tế của Nhật vẫn còn kiệt quệ/thiếu máu (anemic). Tại CND, những khu vực quan trọng như địa ốc và chế tạo (manufacturing) đã bật dậy (rebound) trong khi 2 khu vực này ko vực dậy nổi (suppress) ở láng giềng của CND, ý nói Mỹ. Cả hai đều là nước xuất khẩu: NH xuất khẩu hơn 355 tỉ đô sản phẩm, hàng thứ 9 thế giới; CND xuất khẩu 299 tỉ, đứng hàng thứ 12 . 2/ Nhưng họ lại khác nhau Hai nước phát triển trong các nghành khác nhau: Nam Hàn chuyên về viễn thông, máy tính và bán dẫn (semiconductor); CND nổi tiếng với tài nguyên thiên nhiên, gồm dầu thô, khí đốt và gỗ. Mức nhân dụng của họ đối nghịch nhau: mức thất nghiệp của NH là 3.2/100, CND cao hơn ở 8.1/100. Họ dựa vào đối tác thương mại khác nhau: 21.5/100 xuất khẩu của NH đến TQ, kế đến là 10.9/100 đến Mỹ: trong khi đó 77.7/100 xuất khẩu của CND đến Mỹ. Họ cũng khác nhau mạnh mẽ (drastically) về mức nợ công: NH có tỉ lệ nợ công trên GDP khoảng 30/100; CND khoảng 70/100 . Dịch từ: báo Canada http://www.theglobeandmail.com/…/south-kore…/article4322741/ NHẬN XÉT: Thế mạnh của Nam Hàn là CON NGƯỜI hay Nhân Tài vì họ gần như không có tài nguyên thiên nhiên đáng kể, mọi thứ đều phải nhập. Trước đây, mỗi lần có khủng hoảng dầu hỏa là nước họ gặp khó khăn. Nay họ dựa vào năng lượng nguyên tử để cung cấp điện . . . xử dụng xe lửa cao tốc để giảm thiểu xe hơi, vừa gây ô nhiểm lại tiêu tốn nhiên liệu . . . CND, có thế mạnh là TÀI NGUYÊN THIÊN NHIÊN dồi dào, phần lớn bán cho người láng giềng của mình. Nghành chế tạo, như máy bay đều có phần hùn của các đại gia Mỹ. Người Mỹ thường ví von CND là người chị em kín tiếng, không thích phô trương của mình. Rất nhiều nghệ sĩ, nhân tài, v.v... của CND qua Mỹ sinh sống như Avril Lavigne, Justin Bieber, Céline Dionne, Seth Rogen - tài tử chánh trong The Interview, danh hài Jim Carrey, v.v... http://www.buzzfeed.com/…/79-actors-we-can-thank-canada-for…
". . . đạo đức giả của người Việt Nam hiện nay đang là chuẩn mực văn hóa. Người nào không biết giả dối không biết bịa đặt thì người đó không thể phát triển”. - TS Lương văn Kế .
(TS Kế sinh năm 1954 , từng du học ở CHLB Đức . Một bài viết ngắn nhưng đã nói lên nhiều vấn đề từ chính trị , văn hóa , XH và tôn giáo . Ông đã nhận xét đúng về con người VN) .
"(GDVN) - Theo TSKH Lương Văn Kế (khoa Quốc tế, ĐH KHXH&NV Hà Nội), ông đồng tình với quan điểm của những nhà nghiên cứu xã hội học khi cho rằng, đạo đức giả của người Việt Nam hiện nay đang là chuẩn mực văn hóa. Người nào không biết giả dối, không biết bịa đặt thì không thể phát triển.
TSKH Lương Văn Kế cho rằng: Nếu con người có ý thức về bản thân mình chắc chắn sẽ có lòng tham. Trước hết làm việc gì họ phải nghĩ xem mình có tồn tại được không bởi anh không biết yêu bản thân mình làm sao biết yêu thương người khác?
Quá trình trưởng thành của con người là mối tương tác giữa cá nhân và cộng đồng, giữa mình và người khác. Khi biết thương bản thân, họ sẽ biết đặt cương vị của mình vào người khác và thấy người đó khổ thế nào thì khi đó, con người sẽ thương lại đồng loại. Trước mối tương quan như vậy lòng tham sẽ bị dẹp bỏ và nhường lại lợi ích cho cộng đồng hay của những người khác.
TSKH Lương Văn Kế dẫn chứng: “Trong hầu hết tất cả các tôn giáo đều có những lời răn dạy chúng ta từ bỏ tham sân si, triệt tiêu được lòng tham. Lòng tham là cái tự thân, cái bản năng có sẵn trong mỗi con người. Hai đứa trẻ sinh ra, đứa này được mẹ cho bú còn đứa kia không được cũng đã nảy sinh sự đố kỵ và đó cũng là lòng tham”.
TSKH Lương Văn Kế: Người nào không biết giả dối, không biết bịa đặt thì không thể phát triển.
Theo ông, chính đặc điểm về văn hóa, về thể chế sẽ giúp cho con người giảm bớt lòng tham và điều tiết được cái đó con người có trách nhiệm hơn với cộng đồng hay nói cách khác là điều tiết lợi ích cá nhân và cộng đồng.
Ông cho rằng, lòng tham trong nhiều trường hợp là động lực cực kỳ mạnh mẽ cho sự phát triển. Trong tôn giáo thế giới, đạo Tin lành, một chi phái lớn sinh ra từ thế kỷ 16, thoát thai từ đạo Thiên chúa. Tinh thần cơ bản là đánh vào ý thức chuộc lợi và ham muốn làm giàu vật chất của con người, đặc biệt là những nhà tư bản.
Họ cổ vũ cho quá trình làm giàu ấy nhưng làm giàu bằng con đường chân chính, bằng lao động sáng tạo. Lao động ở đây không chỉ là cá nhân con người lao động mà đồng tiền cũng phải lao động. Sức lao động của con người, của đồng tiền, đồng vốn không lúc nào được đứng im mà phải luôn ‘cựa quậy’, phải sinh sôi nảy nở. Nếu anh để cho đồng tiền nằm im, không tái sản xuất, không tạo ra lợi nhuận thì coi như đồng tiền chết. Con người không lao động, không chăm chỉ, không tiếp tục hoạt động suốt cuộc đời thì đó là con người chết. Chúa chỉ ban phước lành cho những người nào mà bản thân anh ta lao động không ngừng và đồng tiền của anh ta cũng sinh sôi nảy nở không ngừng.
Đạo Tin lành cho rằng, những người càng làm giàu cho bản thân mình, cho xã hội nhiều bao nhiều thì người đó lại gần chúa bấy nhiều và được chúa che chở.
Như vậy, Đạo Tin lành đã mở đường cho lòng tham của con người nhưng họ biết điều tiết bằng đạo đức xã hội.
Hiện nay chúng ta thấy một loạt những nhà tỉ phú thế giới, họ có hàng chục tỉ đô la, họ có thể mua vài cái máy bay, vài cái ô tô cũng không hết số tiền đó nên họ tiếp tục dùng tiền để tái đầu tư cho xã hội. Họ giác ngộ được rất rõ, của cải họ đã làm ra và giờ họ đầu tư lại cho xã hội. Với những nhà tư bản, đấy mới là những vụ đầu tư có giá trị nhất của cuộc đời.
Trở lại đề tài lòng tham đang hiện hữu ở không ít người Việt Nam như các nhà nghiên cứu, các vị giáo sư... đã phân tích trước đó, TSKH Lương Văn Kế nhận xét: “Hiện nay xét trên diện rộng, lòng tham của con người vô cùng khủng khiếp, không loại trừ tầng lớp nào. Thậm chí chức vụ càng cao lòng tham càng lớn và hậu quả để lại cho xã hội rất ghê gớm”.
Ông cho rằng, hầu như tất cả giá trị thang bậc của Việt Nam hiện nay đều bị xáo trộn giữa phải trái, đúng sai, đen trắng lẫn lộn. Vì lòng tham người ta có thể dối trá tất cả. Ông nói: “Tôi đồng tình với quan điểm của những nhà nghiên cứu xã hội học khi cho rằng, đạo đức giả của người Việt Nam hiện nay đang là chuẩn mực văn hóa. Người nào không biết giả dối không biết bịa đặt thì người đó không thể phát triển”.