Thursday, August 21, 2014


HOẠT ĐỘNG CỦA NHÀ TRẺ MỸ .
Hồi dạy học , tôi đã dự nhiều lần dự các buổi họp phụ huynh-thày giáo * (do phụ huynh nhờ đi vì họ ko nói đc tiếng Anh) . Có lần , cô giáo Mỹ trắng dạy lớp 1 nhân xét về đứa HT gái của tôi , "sao nó toàn mặc quần áo cũ đi học , trong gđ có gặp khó khăn gì ko" ?
Những em nghèo - phần lớn mới đến Mỹ - sẽ được nhà trường tìm cách giúp đở như cho đồ chơi , quần áo , thực phẩm , v.v... chở đến tận nhà .
Thế mới biết , do cơ chế chính trị của Mỹ , gia đình và nhà trường đều quan tâm lẫn nhau ***, rất gần gũi để giúp đở nhau . Ng người dạy mẫu giáo , đều đc chọn lựa rất kỷ ; ngoài trình độ , họ còn đc xét duyệt để xem trong quá khứ có bạo hành (hay xâm phạm tình dục trẻ em ko) . Tóm lại , phải là thành phần ưu tú mới đc dạy các lớp mầm non này . Vì những gì tác động ở tuổi này sẽ ĐỊNH HÌNH CÁ TÍNH của chúng .
Theo thứ tự : cô giáo kể chuyện , CS có lẽ giảng về luật đi đường , ngoài sân chơi , giờ ăn ,v.v...
* PTA = parents-teachers association .
NHẬN XÉT : Với nền GD như vậy đã sản sinh ra Bill Gates , Steve Jobs và đặc biệt là Mark Zuckerberg , ông tổ của FB - mà chúng ta đang dùng nó để tranh đấu cho dân chủ tại VN . (Khi bạn dùng máy tính , gần như bạn đều dùng HĐH Windows của Bill Gates ; cũng có 1 số rất ít bạn dùng HĐH Mac của Steve Jobs khi xài Apple ) .
Trời sanh Marx , Lenin , v.v... sao lại sinh thêm Bill Gates . . . Mark Zuckerberg để làm điên đầu ĐCSVN ! .
*** Do cơ chế , mọi ng đều quan tâm , đến độ có thể gọi là giám sát lẫn nhau ; trong mục đích cùng nhau tiến bộ , chứ ko phải HẠI NHAU . Có lần tôi đến BV theo hẹn . Ngồi hoài ko thấy kêu tên hay BS ra gặp mình . Hóa ra tôi chưa ghi tên vào sổ . Nhân viên tại phòng Nhận bịnh/Admitting Room , sẽ dựa vào sổ để gọi BS ra MỜI mình vào khám bịnh . Như vậy , việc mình gặp BS cũng đc giám sát bởi thư ký ở phòng này (BS đc chấm công bởi thư ký phòng nhận bịnh) .
Vì như đã nói , trong 1 NNPQ , mọi ng đều bình đẳng trước pháp luật và làm việc theo sự phân công của xã hội .
Một ông TĐT Mỹ , cấp bực trung tá , khi đi hành quân ở VN , vẫn tự mang ba-lô , xài súng M-16 như BS . Khi đc phái tới VN , gia tài ông chỉ vọn vẹn 1 túi quân trang (sac marin/duffle bag) ko hơn ko kém . Do vậy mới có chuyện phi công McCain , dù là con trai của TL Hạm đội 7 , vẫn bay vào vùng lữa đạn để suýt chết .
Đối với VN ta , chuyện này rất lạ vì "một ng làm quan , cã họ đc nhờ" !
(7 photos)
ÁO GẤM VỀ LÀNG , (hay khúc ruột ngàn dặm) ĐÃ NUÔI DƯỠNG CS .

- Ai ở hải ngoại cũng như hai trường hợp sau thì CS SẼ NGỰ TRỊ MÃI MÁI ! .

1/ Tôi có 1 anh bạn đã ở tù CS gần 13 năm . Gần như các buổi họp để phản đối CS trong vụ biển Đông hay phát hành sách báo chống cộng tại địa phương anh đều đi dự . Tôi đã giúp anh tạo 1 tài khoản FB và khuyên anh nên viết bài để cổ vỏ dân chủ cho VN , anh trả lời : Tôi còn thân nhân ở VN , nếu tôi viết bài chống cộng , chúng sẽ để ý tôi ; khi tôi về VN chúng sẽ ko cho vào .
Tôi trả lời , anh đang ở Mỹ mà CÒN SỢ CS NHƯ VẬY , HUỐNG HỒ NGƯỜI TRONG NƯỚC . NẾU AI CŨNG NHƯ ANH , CS SẼ NGỰ TRỊ MUÔN ĐỜI !
2/ Một anh khác , cũng là bạn tù CT , ở tù lâu hơn tôi , mới đây KHOE với tôi thằng con trai , vợ và 3 con của nó (5 ng) về VN trong MỘT THÁNG , tốn nhiều ngàn đô .
Nó mới qua Mỹ đc năm năm , đây là lần đầu tiên nó về . Ổng còn khoe , bà con bên vợ nó có ng lấy chồng cộng sản , xây rất nhiều KS ở khắp nơi . Vợ chồng nó ở KS của ng này .
Anh bạn này , suốt ngày nghe các đài phát thanh tiếng Việt , đọc "nguyên xi" các tin về VN (trộm cướp , hiếp dâm , v.v...) đăng trên báo Đảng . Tôi nói , anh nghe hoài sẽ bị CS "tẩy não" và "ru ngủ" anh .
Nghị quyết 36 của CS , với nhiều tỉ đô , từ lâu đã LŨNG ĐOẠN cộng đồng hải ngoại mà rỏ ràng nhứt là đã mua chuộc HẦU HẾT các đài phát thanh/TV nói tiếng VN , các trung tâm văn nghệ v.v... ở hải ngoại . Đơn cử , các THẦN TƯỢNG chống cộng của ng Việt di tản trước đây như Thúy Nga Paris , Vân Sơn , v.v... bây giờ chỉ thuần túy kinh doanh , theo kiểu "ngậm miệng ăn tiền" , hay nếu có đấu tranh củng chỉ là CUỘI !
Vì CS KHÔNG SỢ chúng ta CHỬI HỌ nhưng RẤT SỢ VÀ SẲN SÀNG đập tan từ trứng nước mọi âm mưu , hành động , dù nhỏ đi nữa , nhằm chống lại hay lật đổ họ bằng chính trị hay vũ trang . Vì họ muốn NGỒI TRÊN ĐẦU TRÊN CỔ DÂN VIỆT MÃI MÃI cũng như tiếp tục VẮT SỬA BÒ của VK hải ngoại như 2 trường hợp trên !
Ô hô ! Ai tai !
Nhà nước pháp quyền được dạy ở cấp mẫu giáo tại Mỹ .
 

 - Một dân tộc đc giáo dục từ mẫu giáo về NNPQ thì khó có (hay có xảy ra cũng rất ít) Lạm Quyền hay Tham Nhũng trong bộ máy cai trị vì mọi ng đều biết rõ bổn phận và trách nhiệm với xã hội .

" . . .Trường mẫu giáo , dù của tư hay của nhà nước , đều nhận trẻ từ 3 đến 5 tuổi . GD ở mẫu giáo Mỹ nhấn mạnh tính cá nhân (individuality) . Trẻ thường xuyên đc phép chọn rất nhiều hoạt động . . . Trong giờ vừa học vừa chơi này , vài đứa thì vẽ , vài đứa chơi với nhà nhựa (play house) , vài đứa chơi xếp chữ/câu đố (puzzle) trong khi vài đứa nghe thày/cô kể to 1 câu chuyện . Hoạt động thay đổi tùy tiết học . Mỗi trẻ được giả định có những điểm mạnh và điểm yếu để được khuyến khích hay cải thiện bởi thày cô . Một quan niệm điển hình là "trẻ chơi tức là học" và khi cho phép trẻ lựa chọn loại trò chơi , trẻ sẽ đáp ứng nhu cầu phát triển của nó . Trường mẫu giáo cũng đưa vào lớp học những ý tưởng của Mỹ về công lý , như NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN và ý tưởng rằng mọi ng vô tội cho tới khi được chứng minh là có tội . Thày giáo tích cực tham gia các tranh luận và khuyến khích trẻ giải quyết những tranh luận bằng LỜI NÓI ("Em hảy dùng lời nói của em") hơn là bằng sức mạnh . Trẻ có thể bị phạt bằng cách ko cho tham dự (time out) hay được yêu cầu xin lỗi hay sửa chữa về thái độ (behaviour) của mình . Thày giúp đở các em giải thích điều gì đã xảy ra , trước khi quyết định phạt . Những KỶ NĂNG về ngôn ngữ để tự diễn tả được nhấn mạnh qua những tương tác không gò bó (informal) với thày và qua các hoạt động nhóm như các bài tập về bày tỏ và kể lại để trẻ mô tả 1 kinh nghiệm (1 chuyện đã xảy ra) cho 1 ng lớn . . . Tỉ lệ thường là 15 HS mỗi thày . . . "
Dịch từ Wikipedia .

  • Tai Tran * NÓI THÊM : Ngay từ nhỏ , chúng được dạy thế nào là xâm hại tình dục , những hành động âu yếm nào quá mức , (như rờ mó chỗ kín của chúng ) , v.v... Chúng học cách TỰ BẢO VỆ BẢN THÂN . Sẳn sàng báo cáo với cha mẹ hay thầy cô việc làm này qua kỷ năng về n...See More
  • Tai Tran Một số ông bà VN trông cháu đã bị nhà trường khiển trách do chúng nó báo cáo ' ông bà sờ "chim" chúng khi tắm rửa' . Các GV Việt đã giải thích , "do phong tục VN coi việc này không trái đạo đức" nên mong nhà trường bỏ qua . Một bà quen tôi hay bắt thằ...See More
  • Tai Tran Một bà khác kể , thằng cháu nội hay đứng trước nhà thẩy lên thẩy xuống con mèo . Bà láng giềng Mỹ nói , bà phải dạy nó , tôi còn thấy nó làm như vậy với CON MÈO , tôi sẽ gọi CS !

Wednesday, August 20, 2014

NGƯỜI MÀ TÔI KÍNH PHỤC NHỨT 
- Cuộc đời sắc sắc không không,
Trăm năm còn lại tấm lòng từ bi. 

(Dịch từ bài luận văn viết bằng tiếng Anh lúc học lớp Anh ngữ ESL tại San Jose năm 1996. Các hình trong bài này minh họa cho bài viết của tôi).                            

Hôm nay, tôi xin nói về người mà tôi kính nể nhất - từ tay trắng làm nên sự nghiệp -- đó là ba tôi.
Ông sinh năm 1920 tại Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình - một TP nhỏ phía bắc của miền Trung Việt Nam. Vào khoảng đầu thập niên 1940, đang học năm thứ nhứt trường Y của ĐH Đông Dương, vì ko muốn tốn tiền cha mẹ, ba tôi rời Hà Nội vào Nam tìm việc. Ông bắt đầu làm thư ký kho hàng tại đồn điền cao su Đất Đỏ Quản Lợi (của doanh nghiệp Pháp) ở miền đông Nam phần. Và ông lập gia đình tại đây. 
Ba lớp tre vạt nhọn bảo vệ Quản Lợi, một tiền đồn quân sự. Những nơi khác, tháp canh bằng gạch, canh giữ bởi lính Pháp và VN, bảo vệ quốc lộ và cầu chống lại quân CS - những kẻ cướp, đốt sạch, và giết rồi lẩn trốn vào rừng. Nguồn: Nat Geo April 1951.
Khoảng đầu của thập niên 1950, ông đến Sài Gòn - thủ đô của đất nước thân yêu của tôi, mà nay không còn - và làm thư ký tại một hãng xây cất của ông Phạm văn Định ở Đa Kao.
Đường Catinat * với hai bên là cây xanh và cửa hàng, là Champs-Élysées của Sài Gòn. Đông Dương, tấm khảm của văn hóa Ấn Độ và TQ, bao gồm quốc gia Việt Nam - bị chiến tranh tàn phá - và vương quốc Cambodia và Lào tương đối hòa bình. Sài Gòn là thủ đô của Việt Nam, đã biết CS là gì khi lựu đạn được ném không báo trước vào quán cà phê và rạp hát. Xe xích-lô đạp thay thế xe kéo chở cô gái gốc Hoa này, trên đường về nhà với hoa và thực phẩm. Nguồn: Nat Geo April 1951. * Sau này là đường Tự Do.



 Sau vài năm, ông đã bắt đầu tự lãnh thầu xây cất. Lúc đầu, đội của ông xây nhà, biệt thự. Sau đó, đội trở thành một hãng thầu xây cất và xây nhiều rạp chiếu bóng*, cư xá**, nhà máy (như hãng sữa Foremost ở Thủ Đức***, Nhà máy nông cơ Vikino ở khu kỹ nghệ Biên Hòa; khu kỹ nghệ An Hòa Nông Sơn gần Đà Nẳng - một hải cảng lớn tại Trung phần). Phần lớn các chi nhánh của Việt nam Thương tín - ngân hàng lớn nhứt và thành công nhứt tại đất nước tôi - được xây bởi hãng thầu của ông. Hãng ngày càng phát triển và bao gồm một chi nhánh cho thuê cơ giới nặng (construction equipment rental) như máy ủi đất, cần trục, v.v... 
Ngoài nghề riêng của mình, ông còn liên doanh với một công ty Nhật ("K" Line) để lập 1 cty về vận chuyển hàng hải và bốc xếp (shipping and stevedore company).

Hãng sữa Foremost ở Thủ Đức
Xe chở container "K" Line tại TQ 
Tàu chở container của hãng "K" Line đi ngang cầu Golden Bridge ở San Francisco.
Ông cũng tham gia thành lập Trung Nam Ngân hàng****, có phần hùn trong cty Nhatico - 1 hãng lớn chuyên sản xuất nhà tiền chế và xây xa lộ và cầu *****.
Vào cuối năm 1974, ông và vài đối tác dự định lập một cty hàng không - có thể cạnh tranh với Air Vietnam của nhà nước. Nhưng biến cố bi thảm 30/4/745 đột ngột xảy ra và làm tan đi giấc mơ của ông.
Biến cố này chỉ là bắt đầu của kết thúc - cho đất nước thân yêu và của gia đình tôi. Bởi vì sau đó một thời gian ngắn, đất nước tôi đã bắt đầu chìm trong đau thương và uất hận, cha tôi đã mất sạch tất cả và tôi thì vào tù ./.

San Jose ngày 12/03/1996. 
=========
PHẦN VIẾT THÊM:
* Rạp Victory Lê Ngọc ở đường Tổng đốc Phương, Chợ Lớn; rạp Imperial Lê Ngọc ở đường Nguyễn Cư Trinh, SG, v.v...
** Cư xá Thanh Đa ở Thạnh Mỹ Tây, kế sông Sài Gòn, nay thuộc quận Bình Thạnh. Làng Đại Học Thủ Đức, v.v...
*** Nhà máy này cung cấp sữa cho QĐ Mỹ tại Việt Nam.
**** Trụ sở NH này là tòa nhà 8 tầng, đặt tại rạp Cathay cũ ở quận 1 SG.
***** Nhatico đã xây tỉnh lộ 70 từ Vĩnh Long đi Vĩnh Bình và mọi cầu trên TL này (gồm cầu Măng Thít) - bằng tiền viện trợ Mỹ và được giám sát thi công bởi kỹ sư Mỹ. Bạn nào đi trên TL này thì cho biết đường còn tốt ko, dù đã 40 năm?
Ngoài ra hãng thầu của ông còn làm phi trường trực thăng cho QĐ Mỹ tại Vĩnh Long.
Tôi kể lại theo trí nhớ, dựa theo những gì mà tôi biết, và có thể thiếu sót một số công trình khác mà ba tôi đã làm. Lúc nhỏ thỉnh thoảng tôi đi theo ông dự khánh thành công trình hay xem các bản vẽ hay hồ sơ đấu thầu để tại VP - đặt tại lầu 3 của nhà - hay nghe chuyện trò giữa ba tôi và các KS và KTS. (Ba tôi đã bắt đầu tạo cơ nghiệp khi tôi khoảng 12-13 t; sau thời gian đi học, tới năm 21 tuổi thì vào QĐ nên tôi đã không thể nối nghiệp của ba tôi). Thời đó chiến tranh ác liệt, mọi thanh niên đều nhập ngũ, chỉ trừ người có công việc TỐI CẦN mới được ở hậu phương. Ngay cả các BS đều phải vào QĐ, 1 số làm việc ở tuyến đầu, cấp Tiểu đoàn, cũng sống chết như binh sĩ. Điều này toubib Quảng Trị Nhân biết rất rõ.

Cập nhật ngày 1 Nov 2018: 
Trước 75, ba tôi đã mua đất ở Gò Dưa xã Tam Bình quận Thủ Đức tỉnh Gia Định (Thiếu tá CB Đặng công Tâm lo làm hàng rào) để xây nghĩa trang Quảng Bình cho đồng hương Quảng Bình tại Sài Gòn và phụ cận. 

Cập nhật ngày 16/9/24. Theo một ng quen ở bang Washington, "Một phần Cư xá Thương Phế Binh, Xã Phước Long, Quận Thủ Đức cũng do bác xây mà anh Tài chưa kể tới".

Tuesday, August 19, 2014

SAO VN TA CỨ NGOAN CỐ CHỐNG DIỄN BIẾN HÒA BÌNH MÃI THẾ!

Em tôi đã ra sao sau cuộc diễn biến hòa bình  ở nước Đức?
Nguyễn Nguyên Bình
Theo Tễu blog
1Hôm nay, nhận được lá thư của người em gái gửi từ liên bang Đức theo đường bưu điện, tôi thấy rất vui. Đã lâu lắm mới có được một lá thư viết tay và gửi theo đường bưu điện thế này( bao nhiêu năm nay, chúng tôi thường chỉ thông tin cho nhau theo ‘đường trời’ internet hoặc điện thoại).
Tôi nghĩ, chắc em phải viết thư tay thế này là để chứng thực với tôi rằng đến nay (thư viết ngày 17- 7- 2014) em đã thực sự bình phục, để tôi và gia đình có thể yên tâm, bớt lo lắng về em. Số là năm (5) tháng trước đây, em tôi bị một tai nạn giao thông rất nghiêm trọng, bị chấn thương não và đã bất tỉnh nhân sự trong một thời gian khá dài. Khi tai nạn mới xảy ra, các thày thuốc thậm chí không dám chắc có thể cứu được em khỏi cuộc sống thực vật sau này hay không. Thế mà nay, sau năm tháng nằm viện, em đã có thể viết những dòng này cho tôi. Thật kì diệu!

Em viết: Em bị tai nạn trong khi đi làm giấy tờ chuẩn bị đi công tác ở vùng Đông Nam Á. Do vậy, tai nạn được liệt vào ‘tai nạn lao động’ ” nên được coi trọng hơn tai nạn thường, khi nằm viện thì được quan tâm chăm sóc 24/ 24, khi ra viện thì được nhận tiêu chuẩn người giúp đỡ để khôi phục sinh hoạt bình thường và có thể trở lại làm việc…Em cho biết, 5 tháng qua, em đã được tập thể bác sĩ, y tá và nhân viên bệnh viện Charite’ nổi tiếng chăm sóc cực kì tận tình, vì vậy em đã bình phục nhanh ngoài sự mong đợi.
Khi em còn chưa tỉnh lại, tôi có nhắn cho con gái của em, nói khi em ra viện, trong khi chưa khôi phục hoàn toàn các sinh hoạt bình thường mà cần phải có người giúp đỡ trong các sinh hoạt cá nhân thì tôi có thể thu xếp bay sang giúp em. Nhưng theo em nói thì nay gia đình đã có thể hoàn toàn yên tâm, không phải lo lắng gì. Bảo hiểm y tế bên Đức người ta chu đáo đến thế, thật chẳng còn phải đòi hỏi gì hơn nữa.
Thưa bạn đọc, tại sao tôi lại đem việc riêng của gia đình mình ra nói ở đây?  Trả lời là, từ việc này, tôi muốn nói đến một việc khác, xa hơn một chút. Chưa kể, có thể nói ngay rằng, cũng thì bảo hiểm y tế, mà bảo hiểm của họ thì thế, bảo hiểm của mình thì…bệnh nhân có giấy bảo hiểm lại còn phải giấu giấy đi để được hưởng cái gọi là ‘khám chữa bệnh tự nguyện’, kẻo không thì các thày thuốc người ta ghét, người ta đối xử chẳng ra gì… Còn chuyện xa hơn thì là, trước đây, khi còn hai nước Đức,  em gái tôi là giáo sư dạy ở trường đại học Humboldt, thuộc cộng hòa dân chủ Đức; sau khi có cuộc diễn biến hòa bình, hai nước Đức hòa hợp với nhau, chỉ còn là một, em vẫn tiếp tục dạy ở trường Humboldt như cũ, lương bổng không bị ai cắt giảm, thậm chí còn tăng; điều kiện làm việc thì còn tốt hơn trước. Về bảo hiểm y tế, lần trước em tôi cũng đã bị tai nạn một lần, đã được biết đến bảo hiểm y tế của CHDC Đức, đã cho là tốt rồi, nhưng lần này, được hưởng bảo hiểm y tế của Liên bang Đức (mà ta cứ gọi là ‘bọn tư bản’) lại còn tốt hơn thế nhiều lần. Đấy, tình hình em tôi sau diễn biến hòa bình là như vậy. Nếu mọi cuộc diễn biến hòa bình mà cứ như ở nước Đức, thử hỏi có gì mà phải sợ diễn biến hòa bình cơ chứ?
Còn như ở Việt Nam ta, tất nhiên mức sống mọi mặt còn quá thấp so với  CHDC Đức, lại càng thấp so với Liên bang Đức, ta chẳng thể mơ cuộc sống bỗng nhiên cao vót ngay lên như bên nước họ. Tôi, chỉ mơ đất nước một ngày nào đó ở Việt Nam ta bỗng ‘xảy ra một cuộc diễn biến hòa bình ’ được như bên Đức, chẳng có nổ súng, chẳng có đổ máu gì cả. Sau cuộc diễn biến, cuộc sống chẳng có gì xáo trộn, mọi người vẫn sống và làm việc bình thường. Càng lý tưởng hơn nữa, thì là chẳng còn chuyện công an hùa với  các đại gia đi cướp đất của dân đen dưới danh nghĩa ‘thu hồi’ ; chẳng còn chuyện an ninh chuyên đi rình rập canh chừng những người yêu nước chỉ vì họ muốn biểu thị ý chí chống bọn bành trướng bá quyền Trung Quốc và ước vọng được thực sự làm chủ đất nước một cách ôn hòa;  chẳng còn chuyện những người trí thức tử tế, có suy nghĩ độc lập lại bị còng tay bắt tù đày giam hãm chỉ vì viết bài trên mạng nói lên sự thật đau lòng của đất nước và ngỏ lời khuyên can các vị lãnh đạo…
Ai chẳng biết, khi XHCN còn là cả một hệ thống thế giới và đối địch với phe TBCN thì nước CHDC Đức thường được gọi là ‘tiền đồn phía Tây’. CHDC Đức là đối thủ trực tiếp của CH LB Đức (trước hay gọi nôm na là Đông Đức và Tây Đức),hai bên cạnh tranh nhau ráo riết cả về chính trị và kinh tế.CHDC Đức có sức cạnh tranh bậc nhất đối với ‘ bọn tư bản’; về kinh tế – xã hội là nước phát triển tốt nhất trong phe XHCN, tưởng chừng như không bao giờ có thể nhân nhượng với Tây Đức.Ấy thế mà sự việc vẫn cứ xảy ra khi mà thực tế cho thấy, dù có cố gắng đến mấy, Đông Đức vẫn không địch nổi Tây Đức về mọi mặt, vì vậy không ngăn nổi lòng dân hướng về Tây Đức. Rồi bức tường Berlin phải đổ, rồi có thể nói là Đông Đức đã thua Tây Đức. Nhưng, bên thắng cuộc đã ‘xử đẹp’ như thế nào với bên thua cuộc thì chỉ một ví dụ như trường hợp của em gái tôi cũng đủ thấy(đáng nói hơn nữa là em tôi lại là một người gốc gác ở nước Việt Nam mà VN đến tận bây giờ vẫn còn hiên ngang giữ danh xưng là XHCN !).

Một nước CHDC Đức hùng cường nhất phe XHCN còn chịu để có diễn biến hòa bình ngon lành như vậy, nước Việt Nam ta là cái đinh gì mà cứ ngoan cố chống diễn biến hòa bình mãi thế? Thật không thể hiểu nổi!
Ngày 31- 7- 2014
Nguyễn  Nguyên Bình

Từ văn kiện tuyệt mật chống VN đến 600 ngày tăm tối của Mao

Published on August 19, 2014   ·   No Comments TUANDUONGHAM-LYTHUONGKIET
Ảnh và chú thích của Tư liệu VNCH tháng 3.1974: Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt HQ.16 từ Hoàng Sa trở về trong sự reo mừng của hàng ngàn người dân Việt Nam đang đón chờ
Đời Mao, có 600 ngày phải chìm trong bóng tối bởi mắt bị mờ dần, rồi không nhìn thấy hẳn – bất hạnh đó đến liền ngay sau những ngày đầu Mao “đụng tới” Hoàng Sa…
Cuối tháng 1.1974, mắt Mao bỗng nhiên nhòa hẳn. Khoảng mươi mười lăm thước Mao thấy một người dường như “có hai ba”. Dụi mắt xong, lại thấy một người “có đến bốn năm”, rồi “sáu bảy” – tựa hồ “bóng người âm” vậy. Dần dà, Mao không thể tự xem sách báo, ngay cả khi đọc các văn kiện nếu phải viết lời phê thì “cũng phải nhờ người khác viết thay (…) cũng không thể thấy mặt những người quen thuộc xung quanh, thậm chí ngay cả người đi qua sát mặt, Chủ tịch cũng không nhìn rõ” (Trần Trường Giang, sđd ở Kỳ 8, tr. 325).
Các chuyên gia nhãn khoa hàng đầu của Trung Quốc chẩn đoán và thông báo Mao bị “đục thủy tinh thể” cả hai mắt, buộc phải phẫu thuật. Nhưng chưa thể phẫu thuật ngay, vì dạng “mù mắt” của Mao phải đợi đến giai đoạn phát bệnh hoàn toàn mới can thiệp “bằng dao kéo” được. Nên, Mao phải “tiếp tục chờ đợi trong mấy trăm ngày dài u tối” nữa – Bệnh càng nặng, đến nỗi Mao “bị mù hoàn toàn, hai chân bị phù thủng, nếu không có người dìu thì không thể đi lại được” (Trần Trường Giang, sđd, tr. 332).
Mao không cho nói với bất kỳ ai khác về chuyện Mao “không nhìn được” ngoài các nhân viên, thư ký, bác sĩ phải làm việc cạnh Mao hàng ngày, kể cả Bộ Chính trị cũng chỉ có Chu Ân Lai, Đặng Tiểu Bình với vài ủy viên nữa biết.
Tuy thị lực “gần như bằng 0”, nhưng đầu óc Mao vẫn rất tỉnh táo, sắc sảo, tay Mao vẫn nắm chặt quân đội. Bởi quân đội là điều kiện “ắt có” để khai sinh và bảo vệ chế độ của Mao – như Mao từng tuyên ngôn: “Chính quyền vươn lên từ nòng súng”!
Ngón tay Mao độc quyền đặt lên cò súng “quốc gia”, bởi Mao không nhường cho ai vị trí Chủ tịch Quân ủy trung ương. Mao biết, nếu rời vị trí ấy Mao có thể đã bị Lâm Bưu thanh toán.
Trong quá khứ, Lâm Bưu không thể ra tay được, do quyền điều động quân đội tập trung trong tay Mao, Bắc Kinh nghiêm ngặt tới mức “điều động một trung đội cũng phải được Mao phê chuẩn – Lâm Bưu là Phó Chủ tịch Quân ủy kiêm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng cũng không được điều động một trung đội. Tổng tham mưu trưởng Hoàng Vĩnh Thắng trở xuống càng không có quyền ấy” – theo Tân Tử Lăng.
Vậy nên, Lâm Bưu không thể dùng bộ binh đánh ngược Mao. Dầu Hoàng Vĩnh Thắng thuộc vây cánh Lâm, Thắng vẫn không dám phiêu lưu tự ý cầm quân qua cửa ngõ thành phố lấy nửa bước, đừng nói tới “vẫy tay vung đạn” vào Trung Nam Hải ! Lâm Bưu kế cùng, muốn qua Vương Phi (Phó Tổng tham mưu trưởng Không quân) để “tạm mượn” tiểu đoàn cảnh vệ trực thuộc Bộ Tư lệnh Không quân bất ngờ đánh vào Điếu Ngư Đài – theo dự kiến. Không may, giờ chót: lực lượng không quân thân Lâm Bưu bị Chu Ân Lai khống chế, vô hiệu hóa, cả nhà Lâm đành lao vào “đường bay tuyệt mệnh”!.
Cũng ở vị trí Chủ tịch Quân ủy trung ương, Mao điều hơn 40 chiến hạm đến vùng biển Việt Nam làm “tấm lá chắn”cho quần đảo Hoàng Sa sau ngày đánh chiếm (chúng tôi sẽ trở lại “sự kiện Hoàng Sa” trong phần viết về quần đảo Trường Sa ở đoạn sau của loạt bài này).
Trước ngày “bùng nổ Hoàng Sa”, Quân ủy trung ương của Mao soạn thảo một văn kiện tuyệt mật chống phá Việt Nam, lưu hành nội bộ, bị tiết lộ bởi gián điệp Trung Quốc Lê Xuân Thành (người Quảng Đông, được Bắc Kinh tung vào Việt Nam hoạt động và bị bắt tại Quảng Bình ngày 30.3.1973).
Văn kiện có đoạn: “Nước ta và nhân dân Việt Nam có mối hận thù dân tộc hàng nghìn năm nay. Chúng ta không được coi họ là đồng chí chân chính của mình, đem tất cả vốn liếng của ta trao cho họ. Ngược lại chúng ta phải tìm mọi cách làm cho nước họ ở trong tình trạng không mạnh, không yếu mới có thể buộc họ ở trong tình trạng hiện nay. Về bề ngoài chúng ta đối xử
với họ như đồng chí của mình, nhưng trên tinh thần ta phải chuẩn bị họ trở thành kẻ thù của chúng ta…” (theo văn kiện của Bộ Ngoại giao nước CHXHCNVN: “Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm qua” công bố 4.10.1979 – Phần thứ tư).
Nhìn về quá khứ, quan hệ “bất bình đẳng” giữa Việt Nam – Trung Quốc đã xảy ra qua đàm phán Geneva 1954. Điều đó, bạn đọc có thể tìm hiểu sâu hơn qua bài viết của Thảo Nguyên “Cố TBT Lê Duẩn: Chúng ta không được phép sợ Trung Quốc !” (Báo điện tử Một Thế Giới 8.7.2014) – trích tham khảo một đoạn (do thư ký của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng là ông Việt Phương kể) :
“Khi bàn thảo về Hiệp định Geneva, Bộ Chính trị của ta chỉ đồng ý lấy vĩ tuyến 16 là ranh giới cuối cùng của khu phi quân sự tạm thời giữa hai miền Nam – Bắc trong thời gian chờ tổng tuyển cử. Nhưng Trung Quốc với sự ảnh hưởng của mình, đã khăng khăng ép ta chọn vĩ tuyến 17. Khi chúng ta bàn bạc vấn đề này với Trung Quốc, họ đã nói: “Chúng tôi là tướng ngoài mặt trận. Các đồng chí hãy để cho chúng tôi tùy cơ ứng biến”. Khi nói như thế, người Trung Quốc đã tự cho mình quyền định đoạt số phận của người Việt Nam”.
Sau này, vào 1972, TBT Lê Duẩn nói thẳng với Chu Ân Lai: “Năm đó, người Trung Quốc các anh đã bán đứng chúng tôi trên bàn đàm phán” (Một Thế Giới – tài liệu đã dẫn).
Tư tưởng “nước lớn” và “bành trướng” ngày càng bám rễ trong tư duy của Trung Nam Hải do Mao lèo lái ngay cả khi Mao bị bóng tối giam cầm. Bị mù, Mao vẫn bằng mọi cách trực tiếp xuất hiện trước lãnh đạo các quốc gia đến thăm Trung Quốc như Thủ tướng nước Anh Sir Edward Health (6.1974), Thủ tướng Vương Quốc Bỉ Leo Tindemans (19.4.1975), Thủ tướng Thái Lan Kukrit Pramoj (1.7.1975).
Trong bóng tối, Mao sắp đặt cẩn thận và chu đáo chuẩn bị đón tổng thống Mỹ Gerald Rudolph Ford sẽ đến Bắc Kinh (12.1975) tiếp tục bàn thêm về thỏa hiệp Trung Mỹ – bao gồm việc Mỹ vẫn mở eo biển Đài Loan cho những “hạm đội Đông Hải” của Mao theo con đường nhanh nhất tràn xuống phía Nam?
THEO MỘT THẾ GIỚI

Monday, August 18, 2014

Kết quả chẩn đoán bịnh của những ng cầm quyền tại VN :

- Chúng ta đang sống trong 1 đất nước gồm toàn ng mù , đc lãnh đạo bởi 1 nhóm ng điên .- Đại văn hào Shakespeare .
- Các lãnh đạo VN nói rất nhiều và rất giỏi nhưng làm rất ít hay ko làm gì cã .- Lý Quang Diệu .
- Những ng cổ vỏ cho TQPL là thoái hóa .- Ng Phú Trọng .
- VN ko cần báo chí tư nhân .- N.Tấn Dũng .

1/ "Loạn thần kinh (psychosis) là 1 bịnh tâm thần , do thiếu tiếp xúc với THỰC TẾ" , theo wiki .
Theo định nghĩa này thì hầu hết những người cầm quyền tại VN đều có ít nhứt 1 triệu chứng loạn thần kinh - do họ ngại hay ít tiếp xúc hay ko bao giờ tiếp xúc với THỰC TẾ - như các ng cầm quyền các nước DÂN CHỦ thực hiện đều đặn như trực tiếp đi thăm dân (ko cần cận vệ) , hay dựa vào báo chí tư nhân , các thăm dò dư luận (poll , survey) , v.v...
Họ thiếu tiếp xúc với thực tế : khi ko cần biết dân oán than thế nào khi giá xăng , điện , v.v... ngày càng tăng ; khi không cần biết dân oán ra sao khi ng thân họ bị CA đánh chết hay gây thương tích ; khi ko chấp nhận báo chí tự do , đối lập , sự thật . . .
Họ cũng SỢ bất cứ gì liên quan hay dẫn tới dân chủ như : Tam quyền phân lập , nhà nước pháp quyền , bầu cử tự do , báo chí tư nhân , sợ biểu tình dù chỉ có vài ba người hay dập tắt từ trứng nước các âm mưu biểu tình , v.v...
2/ Theo y khoa, ng bịnh tâm thần thường có : a/ Những cái SỢ (phobia) VÔ CỚ như nghĩ ng khác hại mình , nói xấu mình, v.v.. b/ Họ cũng NGHI NGỜ mọi thứ . c/ Nói trước quên sau , PHỦ NHẬN những gì mình đã nói , đã ký kết , v...
Và họ còn nhiều biểu hiện khác như HOANG TƯỞNG (nghĩ mình có thể làm việc vĩ đại mà ko có bất cứ đầu tư hay chuẩn bị nào cho việc đó) dẩn đến "TRÁI NÚI ĐẺ RA CHUỘT" , hay "NỔ VĂNG MIỂNG" ; NÓI DỐI như cuội (mà ko biết ngượng) , KHÔNG BIẾT NHỤC , v.v... . vì họ ko ý thức về những gì họ đã làm .
Chỉ cần dựa vào ba triệu chứng a , b và c mà thôi , ta cũng có thể nói hầu hết những ng cầm quyền tại VN đều bị bịnh tâm thần .
Không biết chẩn đoán của lang vườn này có đúng ko ? Nhờ các vị cựu BS góp ý . Cám ơn ,
(Viết sau khi đọc phát biểu "nổ văng miểng lựu đạn" của BT giáo dục Phạm vũ Luận hay "chống phản động" của đồng chí X được post trên FB của Phạm đăng Quỳnh)