Thursday, September 15, 2016

Xã hội và gia đình đã giúp cô bé 8 t Mỹ gốc Hoa bị cụt ba chi thành BS .
(Tôi đã viết về BS Kellie Lim dựa trên nền tảng của bài dịch từ Google Dịch . Do nhiều đoạn Google Dịch quá ngây ngô nên tôi phải sửa lại cho dễ hiểu . Tôi phải dùng 2 máy tính : một máy cho phần Anh ngữ , máy còn lại tôi dùng Microsoft Word để sửa lại bài dịch này ; và thỉnh thoảng vào Google Dịch và Vdict cho các từ tiếng Anh không hiểu hay mơ hồ - vì đã lâu ko dùng . - Tài) . 
===
HOÀN THÀNH GIẤC MƠ DÙ CỤT TAY CHÂN (Dream defies loss of limbs) 
Nguồn : LA Times 27 May 2007  

"Nhiễm trùng tàn phá đã hủy diệt chân tay cô , biến cô thành một ng cụt 3 chi từ lúc 8 tuổi và sớm phải đối mặt với một cuộc sống với chân tay giả, xe lăn và phục hồi chức năng thường rất đau đớn.
Nhưng từ đau khổ đó, Lim tạo nên một cuộc sống thành đạt. Thứ sáu này , cô ấy sẽ tốt nghiệp trường y UCLA và sau đó sẽ bắt đầu một chương trình thường trú (residency) tại trung tâm y tế này .
Chuyên khoa của cô ? Khoa Nhi, với sau đó có thể tập trung về dị ứng và các bệnh truyền nhiễm ở trẻ em .
"Chỉ cần có kinh nghiệm của một người đã từng bịnh và bị tàn phá như thế này đã có thể mang lại - không chỉ cho tôi mà còn cho gia đình tôi - một triển vọng (perspective) mà người khác không nhất thiết phải có " ng gốc bang Michigan 26 tuổi đã nói thời gian gần đây.
Trong tất cả các đề tài (topic) mà cô đã trải qua trong trường y, chỉ có công việc của cô với trẻ em để lại cho cô "mỉm cười ở cuối ngày."
Lim thực hiện việc học y khoa của mình với một quyết tâm (determination) gây kinh ngạc (awe) các giáo sư và sinh viên và giành được giải thưởng cao nhất tại trường - do xuất sắc trong khoa nhi.
Từ chối không sử dụng một cánh tay giả, cô đã cho thấy rằng cô có thể thực hiện hầu hết các thủ tục y khoa bằng một tay, bao gồm lấy máu và chích thuốc . Cô sống một mình trong một căn hộ ở Westwood không có thiết bị đặc biệt cho người khuyết tật và lái một chiếc xe chỉ với một sự thích nghi: một núm xoay trên tay lái . Cô đang học bơi, đang cố gắng cưỡi ngựa và thậm chí đã nhảy dù đôi (tandem skydiving) gần đây.
Lim, có chân được cắt bỏ khoảng 6-inch (khoảng 1,5 tấc) dưới đầu gối , đã từ bỏ chiếc xe lăn của mình năm trước và đi như vậy dọc hành lang bệnh viện dài và đông đúc - với bước đi hơi nhún lên nhún xuống (bouncy stride) - mà bạn mới cùng lớp và bệnh nhân mới thường trong nhiều tuần không biết rằng chân tay giả nằm trong đôi giày và ống quần của cô .
Trong giờ thăm bịnh , cô miễn cưỡng chấp nhận phải ngồi ghế cạnh giường BN mà loét đau đớn mọc trên da họ chạm chân tay giả của cô . (Cô đã trải qua nhiều lần ghép (graft) tay trong những năm qua để thích hợp với tay giả.)
Đồng nghiệp nói sự trầm tĩnh của Lim trong môi trường bận rộn của bệnh viện làm cho người khác thoải mái.
"Với Kellie, trước nhứt bạn nhận ra cô không có bàn tay . Nhưng sau khoảng năm phút, cô ấy rất thoải mái và có năng lực khiến bạn thấy đuợc thực tài và không đặt nhiều câu hỏi với cô . Cô ấy có một hào quang của năng lực khiến bạn ko lo âu ", bs Elijah Wasson Wasson, người giám sát Lim tại khoa nội tại Trung tâm Y tế Olive View-UCLA tại Sylmar nói.
Lim cho rằng cô có quả quyết/dám nghĩ dám làm (gumption) nhờ thời thơ ấu khủng khiếp tạo ra từ cơn viêm màng não do vi khuẩn (bacterial meningitis) . Sốc do nhiễm độc, đông và chảy máu cục bộ , tàn phá (wreck) tứ chi , dẫn đến việc chi bị cắt cụt. Khi năm ngoái trở lại bệnh viện Michigan để đọc hồ sơ y tế dày cộm của mình , cô tìm thấy một đánh giá nói rằng Kellie Lim 8 tuổi có một nguy cơ tử vong 85% từ viêm màng não.
Cha mẹ cô thúc giục cô không bỏ cuộc trong thời gian bốn tháng nằm viện và những năm tiếp theo của phục hồi chức năng. Chỉ năm tháng sau khi bị bệnh, Lim trở lại trường học bình thường ở ngoại ô Detroit.
Trước khi bịnh thì thuận tay phải, cô đã tập viết và làm các công việc với bàn tay trái hơi bị suy giảm của mình - đã bị mất ba đầu ngón tay , cùng như toàn bộ bàn tay và cánh tay phải bị cụt của cô. Cô đã được gắn 2 tay giả, nhưng sau này chỉ mang một tay trước công chúng và chỉ sử dụng 2 cánh tay giả ở nhà cho các nhiệm vụ hiếm, chẳng hạn như lắp ráp một bàn IKEA một mình.
"Tôi ghét thất bại", cô nói. "Đó là một trong những điều đã ăn sâu trong tôi."
Quan điểm này đã được tăng cường bởi một khuyết tật trong gia đình. Mẹ cô, Sandy, bị mù ở độ tuổi 20 và, ngoại trừ không thể lái xe, tìm cách tiếp tục một cuộc sống bình thường có thể được , để nuôi ba đứa con. Bà nấu ăn , quét dọn và dẫn các con đến trường.
"Mẹ dứt khoát (definitive) là một hình mẫu tuyệt vời cho tôi", Lim nói. "Thật khó cho mẹ khi khắc phục mù lòa của mình, và tôi nghĩ rằng mẹ cuối cùng đã truyền một sức mạnh cho tôi."
Ngay trước cái chết của mẹ cô cách đây ba năm, Lim hứa với mẹ rằng cô sẽ hoàn tất việc học y khoa - một cam kết cô sẽ thực hiện khi cô và bạn học UCLA cô nhận lời thề Hippocrate.
"Mẹ muốn tôi trở thành một bác sĩ nhi khoa", Lim nói, "và tôi biết rằng ở đâu đó trên trời, mẹ biết tôi sắp là một ng như vậy "
Lim là một người phụ nữ duyên dáng nói nhỏ nhẹ, nhưng cô có thể mãnh liệt (fierce) trong việc chống lại định kiến (của xã hội) - như một bác sĩ tàn tật chỉ nên tập trung vào y học phục hồi chức năng. Cô cũng ko muốn chấp nhận những hỗ trợ không cần thiết, ngay cả đôi khi điều này khiến cô làm chậm hơn những người khác .
Neil Parker, Phó Hiệu trưởng về các vấn đề sinh viên tại trường y khoa David Geffen của UCLA, nhớ lại Lim chống lại một số nỗ lực trước đây của ông nhằm điều chỉnh hoặc thay thế thiết bị y tế cho cô ấy. "Tôi nghĩ rằng vào lúc đầu chúng tôi đã có một chút mâu thuẫn bởi tôi muốn giúp đỡ cô rất nhiều với những gì tôi cảm thấy cô cần", ông nói. "Cô ấy muốn tôi giúp cô ấy, nhưng chỉ với những gì cô ấy muốn ."
Trong một số trường hợp, đó có nghĩa là việc tìm kiếm thiết bị cũ, như máy đo huyết áp mà dường như tốt hơn cho người một tay, hoặc thực hành tiêm tỉnh mạch .
Một trở ngại liên quan đến gõ ngực (percussing), được thực hiện bằng cách đặt một tay lên ngực của bệnh nhân và dùng tay kia để gõ nhẹ vào nó. Parker đề nghị sử dụng một máy siêu âm cầm tay, nhưng Lim từ chối. Thay vào đó, các chuyên gia về cựu chiến binh ở Westwood thiết kế một miếng bằng kim loại và plastic và gắn vào phần chi còn lại của cô . Nó không đẹp, nhưng nó hoạt động tốt.
Tất nhiên, Lim là không thể thực hiện phẫu thuật hoặc đặt nội khí quản cho bệnh nhân của mình. Tuy nhiên, những kỹ năng này có thể sẽ không cần nhiều trong chuyên môn của cô . "Có những điều nhất định cô không thể làm được, nhưng có một triệu thứ cô có thể làm được," Parker nói.
Lim được chuyển về ngành dị ứng và miễn dịch học của trẻ em dưới sự giám sát của bs Robert L. Roberts. Vào một buổi chiều thứ hai gần đây , cô ấy đã tự mình diễn tập cách phỏng vấn và khám bịnh bịnh nhân , khéo léo ghi chú, rọi đèn vào tai, nghe tim bằng ống nghe.
Cô đã không cố gắng che giấu phần chi còn lại, cô khéo léo để cầm giấy tờ; theo đúng qui trình (protocol) y khoa , cô đã nhanh nhẹn rửa tay phải và trái của mình trước khi chạm vào bệnh nhân hoặc dụng cụ.
Đầu tiên là một cậu bé 14 tuổi, mặc dù hen suyễn nặng, dị ứng, chảy máu cam và chứng đau nửa đầu nhưng muốn chơi bóng chày hơn. Nó nhún vai (shrug) và ít nói (close mouthed) của trẻ em cở tuổi nó , nhưng người mẹ quan tâm của nó mô tả chi tiết về những cấp cứu giữa đêm do khó thở của nó . Lim sớm phát hiện bằng chứng trong mũi nó nhờ mô bị viêm và chảy máu gần đây. Sau khi tham khảo ý kiến với bs Roberts, thiếu niên này được cho dùng thử một loại thuốc suyễn mới.
Mẹ của cậu bé, bà Karen St Louis, cho biết, bà và gia đình bà đã nói về cô trong quá trình lái xe về nhà như một khuôn mẫu (role model) "hiện tượng". "Cuộc đối thoại rằng bạn có thể làm bất cứ điều gì nếu bạn đặt tâm trí của bạn vào đó ."
Bệnh nhân tiếp theo Lim của ngày hôm đó là một chuyện thương tâm (heart-breaker) : một bé gái 5 tuổi sinh ra với suy giảm miễn dịch (immunodeficiency) nghiêm trọng và rất nhiều các vấn đề y khoa khác.
Đứa trẻ rất nhỏ (tiny child) , mặc một bộ đồ màu xanh lá cây, giày thể thao trắng và màu hồng và đeo kính dày, không làm chủ tiểu tiện và không nói được, mặc dù cháu ấy có vẻ hiểu những gì mẹ nói với cháu bằng tiếng Tây Ban Nha và Anh. Cha mẹ cô, rõ ràng tin tưởng cô , lo lắng về các cơn co giật của nó trong một kỳ nghỉ gần đây. Cháu rên rỉ một chút khi Lim khám cháu nhưng không chống đối . Roberts và Lim dự kiến thử nghiệm nhiều hơn.
Với tất cả mọi thứ đang xảy ra, cha mẹ của cháu có vẻ gần như không biết gì về cánh tay bị mất của Lim.
Trong cuộc đời , đôi khi cánh tay ko đầy đủ của Lim khiến cô nhận ý kiến khác thường (odd) và cái nhìn chằm chằm (stare) , nhưng bệnh nhân của cô chỉ vài lần phản ứng tiêu cực quá mức (overly) , cô nói. Một số trẻ nhỏ bị sợ hãi bởi điều đó và đã được xoa dịu. Lim nói , cô biết một số phụ huynh có thể cảnh giác với cô và cô sẽ phải chứng minh khả năng của mình.
. . .
Tuy nhiên, Lim xác định rõ ràng với cuộc đấu tranh của các gia đình có trẻ bị bệnh nặng.
"Thật là tuyệt vời để thấy động lực gia đình như thế," cô nói vài phút sau khi cháu bé rời. "Điều rất bi thảm, nhưng các cha mẹ yêu thương con cái của họ và sẽ làm bất cứ điều gì cho chúng và biết rất nhiều về chúng ."
Cha mẹ của chính cô , những người nhập cư từ Trung Quốc, ảnh hưởng lớn trong cuộc sống của cô. Ngoài việc nhấn mạnh ảnh hưởng của mẹ cô, cô cũng nhờ cha cô, Norman, một kỹ sư hóa học đã giúp gia đình tiếp tục đi tới - về tài chính và tình cảm - vượt qua những gánh nặng khác thường của nó.
Lim cũng khen ngợi chị lớn tuổi , Nellie, người che chở và ủng hộ ý muốn tiến tới độc lập của cô , chẳng hạn khuyên học đại học xa nhà, tại đh Northwestern ở Illinois.
Nellie Lim, bây giờ là một luật sư ở Michigan, nhớ lại triết lý gia đình:
"Sẽ không làm bạn khá hơn tí gì nếu chỉ ngồi và khóc . Chúng ta phải tiến tới và tiếp tục làm những gì chúng ta phải làm giống như mọi gia đình khác. Bạn cần ăn tối. Rồi chơi bóng rổ. Đi nghỉ mát."
Kellie Lim gần đây đã hoàn thành công việc (assignment) cuối cùng cho bằng y khoa của mình và trải qua 4 ngày , cùng với bạn cùng lớp , đi du lịch bằng tàu tại Mễ trước ngày tốt nghiệp .
Và mùa xuân này, cô bắt đầu học bơi tại một hồ bơi công cộng ở Westwood, mặc dù cô đã sợ nước. Trong một lần tập gần đây, Lim đã tháo chân giả của mình và đã hạ mình xuống nước trên một chiếc ghế có động cơ (mechanize) .
Lúc đầu, Lim dựa vào một phao Styrofoam màu xanh để giúp cô nổi . Sau đó, huấn luyện viên của cô lấy nó đi để Lim có thể tạo một lực đẩy - như cá heo bằng cách sử dùng thân mình (torso) , một cánh tay đầy đủ và những phần còn lại của 2 chân của cô để di chuyển trong nước với một sức mạnh (force) mà một số người bơi lội khác phải làm 2 lần (double take) . Đó là công việc khó khăn, nhưng Lim đã mỉm cười hầu hết thời gian .
Dịch từ bài của ký giả Larry Gordon .






Saito , 10 t đã lập trình cho máy tính của một ngân hàng 

  • 14 tháng 9 2015
Khi William Saito bỏ nghề bác sỹ ngay sau khi vừa được phép hành nghề, cha mẹ ông không nói chuyện với ông trong hai năm liền.
Nhưng giờ phụ huynh của ông không than phiền về những gì mà cuối cùng ông đã đạt được, ông nói.
Ông theo học ngành y để thực hiện giấc mơ muốn ông trở thành bác sỹ của cha mẹ, và như ông bông đùa, cha mẹ ông không bao giờ nói họ muốn ông làm bác sỹ trong bao lâu, mà chỉ trở thành bác sỹ là được rồi.
Lý do ông bỏ nghề y sớm vì ông quyết tâm tiếp tục kế hoạch kinh doanh mạo hiểm mà ông bắt đầu khi mới 11, lúc còn đang ở trường phổ thông.
Ông đã lập công ty khởi nghiệp mà sau này tập trung vào lĩnh vực tăng cường an ninh cho máy tính cá nhân thông qua các công nghệ như nhận dạng vân tay hay tròng mắt.
Ông Saito chính thức thành lập công ty mang tên I/O Software vào năm 1991, khi ông đang học đại học. Công ty đã trở thành doanh nghiệp đi đầu trong lĩnh vực sinh trắc học và an toàn thông tin, và chỉ 14 năm sau, lúc ông 33 tuổi, ông bán công ty này cho Microsoft.
Image caption14 trong số 24 công ty do ông Saito đầu tư có lãnh đạo là phụ nữ.
Dù các điều khoản của thương vụ không cho phép ông nói giá bán nhưng ông thừa nhận rằng nếu muốn ông đã có thể nghỉ hưu ngay từ khi đó.
Và không ngạc nhiên là một người có quyết tâm từ khi còn trẻ như ông lại tiếp tục làm việc không mệt mỏi, dùng kinh nghiệm của bản thân để giúp các doanh nghiệp khác, nhất là ở quê hương của cha mẹ ông tại Nhật Bản.
Ông sinh ra và lớn lên ở Hoa Kỳ nhưng vẫn tin rằng ông "mắc nợ người Nhật" vì ông cho rằng nhờ nguồn gốc của mình mà ông thành công.
Và giờ ông tin rằng ông có thể đền đáp cho quê hương.

'Lợi thế lớn'

Image captionÔng Saito nói việc cha mẹ dạy toán khó từ sớm đã cho ông lợi thế. Cha mẹ ông muốn ông trở thành bác sỹ.
Cha mẹ ông không nói được tiếng Anh khi họ di cư sang Los Angeles thuộc tiểu bang California, Hoa Kỳ, chỉ hai năm trước khi ông sinh ra vào năm 1971.
Đôi vợ chồng di cư quyết tâm tạo lợi thế cho con trai - đứa lớn nhất trong ba đứa con của ông bà - để đảm bảo con trai sẽ thành công ở đất nước mới. Họ tập trung vào môn toán, mang theo những sách học toán khó từ Nhật Bản và dạy cho con trai quá trình độ nhà trường đòi hỏi.
"Điều đó tạo lợi thế lớn cho tôi," ông Saito nói.
Trên thực tế trình độ toán của ông khá tới mức thầy giáo không còn bài để giao nữa và gợi ý ông thử dùng "cái được gọi là máy tính cá nhân".
"Tôi đã tận dụng được thế mạnh đi trước đó và thay đổi đời tôi," ông Saito nói.
Nghe lời thầy, cha mẹ ông đã vay tiền để mua riêng cho ông máy tính cá nhân - trị giá khoảng 5.000 đô la theo thời giá hiện nay - mà theo cách nhìn của họ là để giúp con trai trở thành bác sỹ.
Nhưng những gì vẫn thầy giáo dạy toán đó làm đã giúp thay đổi hoàn toàn hướng đi trong cuộc sống của ông.
Image captionI/O Software tập trung vào lĩnh vực tăng cường an ninh cho máy tính cá nhân thông qua các công nghệ như nhận dạng vân tay hay tròng mắt.
Thầy giáo gợi ý với một người bạn làm kế toán ở ngân hàng đầu tư Merrill Lynch rằng ông Saito, khi đó mới 10 tuổi, có thể giúp họ lập trình máy tính để quản lý cho ngân hàng này.
"Khi tôi xong việc, tôi nhận được tấm séc mà tôi không ngờ tới.
"Điều đó khiến tôi nghĩ về chuyện làm điều gì đó thú vị và cùng lúc lại còn được trả tiền. Đó chắc chắn là thời điểm thức tỉnh đối với tôi."
Bất chấp khởi đầu sớm của mình, ông Saito nói không phải cha mẹ ông chỉ bắt ông vùi đầu vào học mà cũng để ông biết tới nhiều hoạt động khác nhau và nói cho con trai biết rõ rằng thành công không chỉ có nghĩa là đạt điểm cao.
Cụ thể là, ông Saito nói, cả các trường ông học và cha mẹ ông đều nhấn mạnh tầm quan trọng của việc làm tình nguyện.
Đó là bài học ông thuộc lòng và kể từ khi bán doanh nghiệp đầu tiên của mình, ông đã cố gắng để hỗ trợ những người muốn đi vào con đường kinh doanh.

Thích chấm điểm

Image captionÔng Saito nói nấu ăn dạy cho bạn kỹ năng linh hoạt và ứng phó trong điều kiện không hoàn hảo.
Ông thú nhận một trong những công việc yêu thích của ông là chấm điểm các kế hoạch kinh doanh và ông đi khắp nơi trên toàn cầu để làm vậy.
Tới nay, ông ước tính, ông đã đánh giá năng lực của chừng 15.000 người trong các cuộc thi kinh doanh.
Nhưng ông tập trung chủ yếu vào quê hương của cha mẹ tại Nhật Bản.
Vào năm 2005, sau khi bán I/O Software, ông về Nhật Bản và lập công ty tư vấn và đầu tư mạo hiểm InTecur.
Ông cũng là cố vấn đặc biệt cho chính phủ Nhật Bản, chuyên về lĩnh vực an toàn mạng.
Ông nói động lực chính của ông là làm cho người Nhật có ý chí khởi nghiệp hơn.
Ngoài tư vấn cho các doanh nghiệp về các vấn đề công nghệ khác nhau, công ty InTecur cũng đặt mục tiêu giúp các doanh nhân trẻ trong ngành công nghệ thành công.
Ông Saito nói văn hóa Nhật Bản vốn coi trọng tuổi tác và kinh nghiệm và điều này gây khó khăn cho các doanh nghiệp trẻ.
"Những người ở độ tuổi 20 không được trao cơ hội. Vì thế tôi thấy mình có nghĩa vụ giúp đỡ thế hệ tiếp theo vì tôi đã được trao cơ hội," ông nói.
Cho tới nay InTecur đã đầu tư vào 24 công ty, trong đó 14 công ty có lãnh đạo là nữ, những người mà ông Saito cũng cho rằng không được chú trọng đúng mức ở Nhật Bản.
Image captionGia đình ông đặt nhiều kỳ vọng vào đứa con đầu lòng.
Ông nói ông cũng tập trung đầu tư vào những người đã từng thất bại.
"Thất bại tại đây [Nhật Bản] là một từ không hay ho. Tôi thì ngược lại. Người ta phải thất bại một lần và có được kinh nghiệm đã, rồi người ta mới biết điểm mạnh và điểm yếu của mình."
Chính những cách nhìn bảo thủ đang bó chặt tinh thần kinh doanh ở Nhật Bản và làm cho đất nước khó phát triển.
Nhưng ông tin rằng mọi thứ đang thay đổi và đây là điều khiến ông hạnh phúc nhất.
"Tôi tự hào nhất là có thể khơi dậy được triển vọng và thấy người ta mang lại những thay đổi thật sự.
"Đây là câu chuyện chưa ngã ngũ nhưng nó đã bắt đầu bén rễ rồi," ông nói.

Wednesday, September 14, 2016

iPhone 7 Price In USA Unlocked – Price And Preorder Updates

Advertisement
The release date of iPhone 7 with information, spec and new features are gone over in this post along with the iPhone 7 price in USA unlocked. There are many Apple iPhone fans in USA, Canada, UK, Australia and other nations who are waiting for the next generation iPhone 7 and they wish to see the release of this device in 2016.

iPhone 7 Price In USA Unlocked

According to the sources, there is no confirmation concerning the release date. However, the majority of the online sources think that the next iPhone will release in September 19, 2016. Apple iPhone 7 will be different flagship device which will contend the majority of the mobile phones consisting of Android Mobile’s like Sony Xperia Z4, Galaxy Note 5, HTC One M10, LG G5, and Samsung Galaxy S7.
iPhone 7 Price In USA Unlocked
iPhone 7 price in USA unlocked will be different based on the design, color and storage capability. we have discussed the price and model of Apple iPhone 7 listed below.
Model
16GB
Advertisement
64GB
128GB
iPhone 7
$649
$749
$849
iPhone 7 Plus
$749
$849
$949
The above report is for the iPhone 7 unlocked version (without contract) and without tax. If you require a cost of iPhone 7 with the contract from USA mobile networks such as Sprint, T-Mobile, AT&T, and Verizon, then you can inspect the catalog from the concerned authorities sites of the mobile networks. Do not forget that iPhone 7 price with tax will be greater and it depends on your nation/ state/ location.

Apple iPhone 7 Specs, Features And Rumored

  • The iPhone 7 will release in 2 variations; one is iPhone 7, and other is iPhone 7 Plus with four designs each: 16GB, 64GB, 128GB, 256GB, 512GB.
  • Apple iPhone 7 will be offered in 3 colors: Gold, Silver, Space Gray.
  • iPhone 7 screen sizes will be 5 inches and 5.7 inches. The screen size will be larger than the previous iPhones.
  • iPhone 7 physical measurements will be thinner than the iPhone 6; the density will be 6.8 mm.
  • Apple iPhone 7 will have the metal structure with the more compelling look so that it will not flex or break in a drop test, like the previous ones.
  • The screen resolution of iPhone7 will be more than 1920 × 1080. Brighter display; it will include the new Retina HD display.
  • Other features USA individuals wish to see in the upcoming iPhone 7 are water resistant, underwater video shooting, curved screen, solid gorilla glass, much better tracking alternative in case of mislaid or theft, Apple iPhone insurance coverage, much better assistance and connectivity to Apple Television and Apple watch.

Monday, September 12, 2016



ẢNH SÀI GÒN VÀ VŨNG TÀU TRƯỚC 1975.

BỊNH VIỆN NÀY NẰM Ở NGÃ TƯ PHÚ NHUẬN, SÀI GÒN - DO HỘI THÁNH CƠ ĐỐC PHỤC LÂM (SEVENTH DAY ADVENTIST) CỦA MỸ XÂY DỰNG. SAU NÀY HỘI THÁNH MUA VÀ SỬA CHỮA MỘT BV BA TỪNG (NGUYÊN LÀ BV DÃ CHIẾN CỦA QĐ MỸ) Ở ĐỐI DIỆN BỘ TTM QLVNCH, ĐANG LÀM DỞ DANG THÌ CS VÀO.  MỚI ĐÂY MỘT ANH BẠN Ở GẦN ĐÓ KỂ LẠI: SAU NGÀY 30.4.75, LÁNG GIỀNG CỦA ANH, MỘT Y TÁ CỦA BV NÀY PHẢI HƯỚNG DẪN NGƯỜI MỚI. VÌ NGOÀI HỘ LÝ, Y TÁ MIỀN BẮC KHÔNG CÓ KIẾN THỨC VỀ Y KHOA ĐẦY ĐỦ SO VỚI Y TÁ VNCH. MỘT NỮ Y TÁ CỦA BV NÀY DI TẢN QUA MỸ NĂM 1975, CÓ 5 ĐỨA CHÁU, KÊU BẰNG CÔ, CÓ ĐỨA SAU NÀY TỐT NGHIỆP Y KHOA Ở UCSF. QUA MỸ, TUY BẢ THẤP BÉ NHƯNG LẤY CHỒNG MỸ CAO LÊU NGHÊU, GẦN NHƯ TUẦN NÀO CŨNG KÊU NGƯỜI CHỊ Ở SJ LÀM MỘT NỒI BÚN RIU ĐỂ GIA ĐÌNH 4 NGƯỜI ĂN MÓN ĂN ĐẶC SẢN NÀY CỦA VN. 

 

CHỤP TẠI BÃI SAU VŨNG TÀU TRƯỚC 1975 

 

KS TAM THẮNG TẠI VŨNG TÀU, NẰM TẠI BÃI TRƯỚC.

 

NGÂN HÀNG PHÁP HOA TẠI CHỢ CŨ 

 

MỘT QUÁN BAR

 

CHỢ VŨNG TÀU





===



CUỘC CHIẾN BUỒN THẢM NHỨT : VN năm 1947 dưới mắt ĐS Mỹ tại Pháp
Nguồn : SADDEST WAR của William C. Bullitt trên báo LIFE DEC 29 , 1947 (67 NĂM) .
(Bài này giúp các bạn có 1 cái nhìn về VN thời đó qua nhãn quan của 1 ng Mỹ ; dù lúc đó MAO chưa làm chủ HOA LỤC mà tổn thất của lính Pháp đã là 600 ng/tháng .-Tài)
"Trong tất cả các xung đột trên trái đất ngày này , chiến tranh tại Đông dương là thấm thiết/cảm động (pathetic) nhất . Ko điều gì tốt có thể xuất phát từ đó (No good can come of it) . Chỉ có 1 lý do nhỏ và 1 chút hiểu biết đầy nhân bản được yêu cầu (require) để chấm dứt nó . Nhưng dọc những con đường ở Nam kỳ , Trung kỳ và Bắc kỳ , lính Pháp - nhiều ng từng là kháng chiến quân (maquisard) , tham gia cuộc chiến chống Đức Quốc xã - tiến bước cẩn thận (gingerly) , trông chờ súng máy nổ ra từ mỗi gốc cây hay nhà ; trong khi ng dân VN - vừa đói và yếu đi bởi sốt rét , hiền lành do bản chất nhưng can đãm - tung (fling) lựu đạn tự sản xuất và giết mọi lính Pháp - mà họ có thể làm , với con tim trong sáng như lòng ái quốc của những nông dân tại Lexington và Concord , Mỹ (trong chiến tranh dành độc lập Mỹ .-Tài) .
Những ng dân Việt này cũng là kháng chiến quân . Nhưng sự tranh đấu của họ là THẢM KỊCH ĐEN (black tragedy) . Vì sự lãnh đạo của cuộc tranh đấu đòi độc lập này đã bị chiếm đoạt bởi ng CS . CP và quân đội của họ bị khống chế bởi Tổng Bộ , đây là 1 sản phẩm thu nhỏ của Bộ chính trị Moscow . Không một ai trong 100 ng Việt là CS ; nhưng tất cả ng VN đều muốn độc lập ; và cũng như Tướng de Gaulle - được theo bởi hàng triệu ng Pháp dù ko đồng ý với quan điểm CT của ông , bởi vì ông là biểu tượng của kháng chiến chống Hitler ; cũng như vậy hôm nay Hồ Chí Minh , lãnh tụ CS của dân VN chiến đấu cho độc lập , được đi theo bởi hàng triệu ng VN - dù ko đồng ý với quan điểm CT của ông , bởi vì ông là biểu tượng của kháng chiến chống Pháp . Hậu quả , ng VN chiến đấu và chết và giết những ng Pháp trẻ , trong cuộc chiến mà nếu chiến thắng , dưới các lãnh đạo bây giờ , có thể dẫn tới 1 sự thay thế ách thống trị của Pháp bằng ách thống trị KHỦNG KHIẾP của Stalin .
Tình hình của quân Pháp tại Đông Dương chắc chắn ko kém bi thảm hơn (scarcely less tragic) . Có 115.000 quân . Họ trang bị kém .Tinh thần chiến đấu cũng ko tốt đẹp gì dù có thanh lọc cẩn thận , nhiều cựu lính Đức đã tìm vào lính Viễn chinh Pháp (LIFE Nov 10) . Lính bản xứ ko tin vào chiến thắng . Họ tin rằng ít nhứt 500.000 lính trang bị tốt mới đũ để chinh phục 22 triệu dân VN . Họ biết CP Pháp cho phép 1 đoàn đại diện HCM đến Paris . Và họ nghi ngờ 1 thay đổi về chính trị tại Pháp sẽ khiến CP của họ ngày mai sẽ ôm hôn những ng mà họ đã ra lịnh giết hôm nay . Vì lẽ đó , họ rất đau khổ vì bị phục kích và ám sát , ngứa vì muổi cắn và nóng khó chịu , càu nhàu (mutter) , "Đây là cuộc chiến dơ bẩn" (C'est de la sale guerre) , ko chắc rằng cái chết của họ có ý nghĩa gì . Và vào khoảng 600 ng đã chết mỗi tháng . 
Tuy vậy tai họa tệ hại nhứt vẫn có thể xảy ra (befall) với ng Pháp , ng VN và thế giới văn minh nếu ng Pháp , do mệt mõi , đầu hàng HCM và các đồng chí CS của ông . Bất cứ lời hứa tốt đẹp nào mà HCM đưa ra đều có thể phá vở ngay NẾU ông nhận lịnh mới từ Moscow . Dân Pháp sống tại VN sẽ bị tàn sát , và ng VN sẽ bị đô hộ bởi Moscow . . . .
Sau khi Nhật đầu hàng , ng VN ngày 2/9/1945 thành lập 1 cộng hòa độc lập mà họ gọi là VN Dân chủ Cộng Hòa . Hành động này được sự ủng hộ của tất cả ng VN . Ng Nhật đã chấm dứt cai trị của Pháp , và ko người Việt nào muốn nó phục hồi . Tổ chức chính trị đã thành lập nước VNDCCH là VN Độc Lập Đồng Minh Hội - thông thường đc gọi là Việt Minh . Các thành viên của VM gồm mọi thành phần , khi BẮT ĐẦU (onset) chưa có tới 1/1000 là CS . Nhưng các lãnh tụ CS , phần lớn đào tạo từ Moscow , lại là những ng có 1 mạng lưới ngầm chặc chẽ (well-knit) và biết cách tổ chức 1 phong trào cách mạng trên diện rộng/quy mô lớn ; và chẵng bao lâu hàng triệu ng VN đã nhận ra rằng HẦU NHƯ (somehow) các vị trí chỉ huy (command post) của VM đều lọt vào tay CS . Tuy nhiên , vì VM đại diện cho kháng chiến chống Pháp , họ vẫn là thành viên của VM (còn tiếp) .