Sunday, February 9, 2014

CĂN CỨ MARY-ANN Ở QUÃNG NGÃI BỊ ĐẶC CÔNG TẤN CÔNG .

Running down the hallway of the battalion tactical operations center (TOC), Captain Paul S. Spilberg charged into a cloud of tear gas just as he reached the commander’s quarters. Staggering blindly back the way he had come, Spilberg made it to the north exit, crawled up the stairs and out the door into the fresh but bullet-ridden air. Forcing his eyes to focus, the shaken captain was stunned to hear the fire of AK-47s and the crash of rocket-propelled grenades from inside the base’s perimeter. In amazement he watched as numerous small figures darted catlike among the spreading flames. Everywhere he looked he saw the scurrying silhouettes, who were enemy sappers feeding the chain of explosions devouring Fire Support Base Mary Ann on that afternoon in 1971.
Four days before the fatal attack, Spilberg had arrived at the FSB by helicopter. He was an old hand there, having previously served at Mary Ann as a company commander. Along with three assistants, he now had returned as a marksmanship instructor. His team had established a training course using targets on a crude rifle range set up on the FSB’s southwest slope. The hill was garrisoned by Company C, 1st Battalion, 46th Infantry (1-46), 196th Light Infantry Brigade, assigned to the 23rd ‘Americal’ Infantry Division.
The battalion commander, Lt. Col. William P. Doyle, was a serious professional. Along with the Company C commander, Captain Richard V. Knight, Doyle had molded this handful of reluctant draftees into one of the better combat units still in the field in 1971. Mary Ann was in a generally quiet sector, and the soldiers atop the hill had come to regard their outpost as something of a rear echelon area rather than what it actually was — the division’s most forward firebase.
day bvefore
Three hours later the American firebase was rocked from within by a series of powerful explosions. Spilberg was asleep deep inside the TOC. The structure was a sturdily reinforced, half-buried bunker, and from its interior Spilberg initially had a hard time recognizing the muffled crashes. Thinking the base was taking mortar fire, he rolled off his cot and began pulling on his boots and shirt.
toc
Before leaving the bunker, he grabbed his .45-caliber pistol from under his pillow.On the afternoon of March 27, 1971, after the soldiers had completed their target practice, the three officers remained on the shooting range. They plinked with various weapons and talked awhile, and then Doyle and Knight headed for the mess tent. Spilberg remained behind to take a few more shots. He had only the base’s mascot dog for company. The mongrel suddenly bristled and began barking and growling at something downslope that Spilberg could not locate. He had never seen the amiable mutt behave like that, but try as he might he could not detect what was agitating the animal. Finally deciding the dog must have scented a tiger or cobra, Spilberg set out after the other officers. Much later he related: ‘I never said anything to Doyle about that dog being on alert, but I should have known. It bothered me for years and years. It was my second tour. I should have known.’
vc
One of the sappers had thrown tear gas into the TOC officers’ quarters, and Colonel Doyle was trying desperately to escape his gas-filled room. As he struggled to unlatch the plywood door, a satchel charge detonated in the hallway, blowing the door from its hinges and flattening him. Picking himself up, he turned toward the door and faced a sapper wearing nothing but bush shorts, a gas mask and a full-body coating of camouflage.
When the Communist drew back to hurl another satchel charge, Doyle raised his own .45 and shot him square in the chest. As the man fell backward the bomb went off, blowing him to bits and flattening Doyle a second time. Three more charges exploded in the hall before Doyle was able to dig through the rubble and leave the bunker.
colonel wwith 45
By then he was bleeding from fragmentation wounds in one leg and both arms. He was unable to hear through his blood-filled ears, and could barely see through gas-seared eyes.
For 45 minutes, the infiltrators sprinted throughout the firebase, expertly planting their charges among the frantic, befuddled Americans. As the assault concluded, the TOC was a towering pyre. Spilberg picked up a damaged M-16 he found on the ground. Wincing from three grenade fragments in his back, he made for Knight’s company command post to see if the captain had survived. The CP was a bonfire and beginning to collapse. As he reached the crumbling entrance, Spilberg could hear ammunition exploding in the flames. He peered inside but saw only a blazing vision of hell. Somewhere within that inferno, Knight lay dead.
knight
The company CP and battalion TOC had been the primary targets for the brilliantly executed sapper assault, and Knight was one of 30 Americans killed. On the morning of March 28, Doyle and Spilberg were among the 82 wounded GIs evacuated.
The first indicator that something bad was afoot had come on the night of March 25-26. Lieutenant Scott Bell was on patrol, on what was supposed to be his last night on the hill. As he squinted into the surrounding silent, mist-cloaked jungle, he sensed an almost tangible uneasiness in the air, and felt a primordial sense of dread that motivated him to organize one last big rat kill before his departure. Maybe that would keep his men alert.
maryann4
The soldiers knew the drill. They constructed ingenious rattraps from empty C-ration cans laced with cheese and blasting caps. All night the men counted miniature explosions as squirrel-sized Asian rats died in the competition between platoons. By dawn there were 130 dead rodents laid out in neat lines in front of the CP. These were the last fireworks here for Bell and Company A. The next morning they moved out and were replaced by Captain Knight and his Charlie Company, who were transferred in from Chu Lai.
Charlie Company settled into the new position and started policing the area in preparation for a visit from the brigade commander, Colonel William Hathaway, who had been unhappy with Company A on his last inspection. Knight hurriedly set his men to work disposing of dead rats, marijuana cigarette butts, empty whiskey bottles and other such junk left behind by their predecessors. When Hathaway, accompanied by Doyle and Knight, walked the perimeter that afternoon, he was delighted with the improvement over what he had seen a week earlier. Hathaway, however, did not inspect the tactical outer wire because, he later explained,’somewhere along the line you have to put the trust in the company commander.’
day after
Additional trip flares were triggered by the prop blast of CH-47 helicopters as they landed at and took off from the FSB. The Americans did not replace the flares. In hindsight, Hathaway thought overconfidence might have been another factor contributing to the debacle. ‘Charlie Company, commanded by Captain Knight, was certainly the best company in that battalion, and probably one of the best companies in this division,’ Hathaway said later. ‘One of the problems was that they were so good they were a little contemptuous of the enemy. They were the hunters, not the hunted.’But the outer defenses were not in order. As Lieutenant Jerry Sams, leader of C Company’s 2nd Platoon, later explained: ‘The sergeant major was on everybody’s ass about policing the area before the inspection, and they had my platoon out there picking paper off the wire. Those helicopters would come in and kick up all kinds of crap. I had to send the guys out two or three times, and it was one of those typical Army things where everybody’s bitching and raising hell. They were accidentally setting off trip flares in the wire — all our early warning devices that would have come in mighty handy later on that night.’
con thien
Another cause for the false sense of security was that there had been no signs of an impending attack. Major Alva V. Hardin, the 196th Infantry Brigade’s intelligence officer, later testified, ‘We had no intelligence to indicate there would be an attack on Mary Ann.’
The lack of listening posts outside the wire was another critical mistake. When Hathaway learned Doyle had not deployed LPs beyond the outer perimeter, he concurred. ‘Listening posts were not a policy,’ explained Hathaway. ‘I considered listening posts outside the wire a hazard. I considered the danger of people getting wounded, either by defensive fires or somebody getting excited and firing on the perimeter, to be greater than the necessity for the listening post.’
base
Mary Ann had been constructed on the bulldozed summit of a ridge running northwest to southeast. In profile the elevation looked like the back of a camel, with the base stretching 500 meters across both humps. It was 75 meters wide between the humps, and 125 meters broad at each end. A continuous trench that was knee- to waist-deep and had 22 bunkers formed the perimeter. Inside the perimeter were 30 buildings of various styles, giving the appearance of a shantytown. The whole thing was surrounded by two belts of concertina wire.
layout
Two dirt roads interrupted the trench and wire line of the perimeter. Doyle had tried unsuccessfully to have chain-link fencing flown in to close the openings, but higher headquarters, noting that the base was soon to be turned over to the ARVN, decided against providing construction materials for the soldiers of South Vietnam. The road openings remained.
With the 196th Infantry Brigade already scheduled for redeployment to Da Nang, Doyle had ceased all construction projects within and around Mary Ann and had started packing for the move. By March most of the base’s mortars and artillery had been airlifted to nearby LZ Mildred to fire on enemy positions in that sector. By March 27, all of Mary Ann’s starlight scopes and ground radars had been shipped to the rear for maintenance.
On the night of the attack, the infantry under Doyle at Mary Ann consisted of 231 Americans and 21 South Vietnamese, plus the battalion training team, battalion intelligence officer, the sergeant major, an interpreter and 22 transient soldiers from Companies A, B and D. The transient troops spending the night at the base were in no mood to remain on alert. Specialist 4 Harold Wise was one of those who had just arrived. ‘Thirty percent of the guys on the hill were heads,’ he said later. ‘Marijuana, heroin, whatever you wanted. The guys in the sensor hooch next to the tactical operations center were potheads, and a lot of people congregated there to buy stuff, but unless they knew you, you didn’t come in. They had locks on the door of their hooch. Nobody did it in the open. It wasn’t brazen. If an officer saw somebody doing it, he’d bust the guy. Some of the officers and sergeants knew what was going on, but as long as you did your job, they didn’t say anything.’
The drug problem on the base, although not as pronounced as in other areas, was still sufficient to benefit the enemy. Battery C, 3rd Battalion, 16th Field Artillery (155mm), was aligned in battery formation atop the base’s highest elevation. The infiltrators quickly destroyed both of the unit’s howitzers. Staff Sergeant Easton Rowell, the chief of the firing battery, was wounded six times. He later groused, ‘We took a screwin’ because the grunts on that hill were a bunch of potheads!’
5
The attackers were from the Main Force VC 409th Sapper Battalion. This unit was known for operating against the ARVN in Quang Nam province, and at that time was thought by out-of-date U.S. intelligence to be 15 to 20 kilometers east of Mary Ann, preparing for a major push against the South Vietnamese.At 0200 hours on March 28, an American searchlight crew conducted a cursory 20-minute illumination sweep of the slope outside the exit to the firing range. The hillside had been cleared of vegetation, but still was punctuated by boulders and tree stumps, all of which provided good hiding places for the small enemy. Seeing nothing unusual, the GIs shut down their light and headed for their bunker. The explosions started 10 minutes later.
sapper2
The 409th sappers were experts in their trade. With AK-47s strapped to their backs, grenades in their belts and satchel charges fastened to their chests, they wore nothing but khaki shorts and soot. They crawled silently, slowly and steadily through the jungle, using their fingertips as probes.
claymores
When they detected trip flares, they used lengths of bamboo, carried in their teeth, to tie down the strikers. When they felt wires leading to Claymore mines, they used wire cutters to cut the lines. They were careful to cut only two-thirds of the way through the strands of concertina, then used their fingers to break the rest of the way through the wire silently and without shaking the large coils.
6
Approaching from the southwest, the infiltrators cut four big gaps through the concertina, two holes on each side of the road where it left the perimeter. They repeated the procedure 50 meters farther on, through the second barrier, although the wire there was in such a state of disrepair that many sappers simply walked across the rusty, breaking steel strands. Another 30 yards and they came to the final concertina barrier. Rather than risk having the snip of cutters heard by some alert sentry, the infiltrators simply spread a gap through the wire, tying it open with bamboo strips.
sapper
The sappers were well-rehearsed. Splitting up into three- and six-man squads in the zone between the inner wire barrier and the bunkers facing southwest, the assault teams waited until 0230 hours. Then their supporting mortars opened with accurate fire on the TOC and CP on the base’s southeast side, and on the remaining U.S. mortar and artillery positions in the northwest area.
1
A card game in the radio room was just breaking up when the first rounds hit. The explosion hurled Wise onto his back, knocked off his glasses, broke his left arm and sprayed the front of his body head-to-foot with fragments. Using his right arm to drag himself into his hooch, he shook awake his roommate, Pfc Peter Detlef, and then hid behind his reel-to-reel tape deck as he seated himself on the floor and tried to cover the door with his M-16. When Detlef, still half asleep, tried to go through the door, another explosion blasted the door off its frame and on top of him.
sppers1
As the VC had anticipated, most defenders were immobilized by confusion. One radioman never bothered to crank up his radio to report the situation, but simply rolled off his cot onto his hut’s dirt floor and hid beneath his mattress until the shooting stopped.
Inside the TOC, Spc. 4 Stephen Gutosky grabbed his radio mike and reported: ‘Be advised, we are taking incoming at this time! Stand by and I’ll see if I can get a direction on it!’
When he realized with a start that he was still inside the TOC, he shouted into his microphone: ‘I can’t get outside to see where it’s coming from! Just fire all the counter mortars and counter rockets you got ASAP!’
fire
By that point the south end of the TOC was burning from the inside after a satchel charge set off a case of white phosphorus grenades. Yet Doyle still refused to abandon his position. After ordering Gutosky to radio for helicopter gunships and illumination, the wounded colonel said, ‘I’m going out to see what’s going on!’
Doyle did not realize how badly he was hurt. He was almost deaf and blind from tear gas, powder burns and explosion concussions. The shrapnel wounds in his arms and legs would take months to heal. Nonetheless he made it to the top of the exit steps, raised his M-16 and started to aim at a couple of infiltrators outside the bunker — but a third, unseen enemy soldier threw a grenade at him. It landed at his feet and exploded as he turned to head back inside, blowing him down the stairs.
sachel charges
The entire TOC was now burning. Lieutenant Edward McKay, the TOC night duty officer, started to panic in the ovenlike bunker. ‘We gotta get outta here!’ screamed McKay.
‘Not yet!’ hollered Doyle.
‘We’re all going to die!’ sobbed McKay.
Summoning his last element of strength, Doyle slapped the hysterical junior officer hard across the face and snarled, ‘Shut up, lieutenant!’
It was now 0251, and radio telephone operator (RTO) David Tarnay managed to raise LZ Mildred.
artSpilberg heard Tarnay shouting into his microphone, he bounded back inside the blazing TOC. Grabbing a handset, he shouted to Lieutenant Thomas Schmitz at LZ Mildred: ‘I want artillery 50 meters out, 360 degrees around our position. On my command be prepared to fire on the firebase!’
arty
Spilberg realized that calling down fire on his own position was likely the only way to save the surviving Americans there.
vietnam-war-artillery-granger
Doyle next grabbed the mike and informed Schmitz they were being forced to evacuate the TOC and would temporarily lose radio contact. With Tarnay and Gutosky carrying all the radio equipment they could, and with the now-incoherent McKay slung over Tarnay’s shoulder, the handful of resolute GIs made their way to the firebase aid station, where Tarnay put McKay on a cot and then tried to get a radio working.
artill
Doyle and Spilberg left the aid station and crossed the compound to the Charlie Company CP. When they arrived they found that it too was an inferno, its sandbagged entrance collapsed.  Throughout Mary Ann, unprepared Americans were shot and blown apart by the VC sappers, who seemed to know precisely where to concentrate their assault.
fight back
Later, some survivors would accuse the South Vietnamese of cooperating with the attackers. Specialist 4 Steven Webb was the only U.S. soldier who was with the base’s ARVN contingent throughout the fight. Despite later rumors that ARVN troops had fired on Americans that night, Webb said he never saw it happen.
Nevertheless, suspicion and bitterness lingered. One of Knight’s NCOs, Staff Sgt. John Calhoun, later remarked, ‘It was an inside job.’
Specialist 4 Edward L. Newton concurred. ‘That morning before the attack, an ARVN officer came up to our bunker and asked how we got out of the perimeter,’ he recalled. ‘We asked him why he wanted to know. He said because he and his men wanted to go down there fishing. We thought it was kind of peculiar. We said we did not know for sure.’
The officer, who wore the insignia of a South Vietnamese first lieutenant, persisted in his questioning of the Americans until some of them told him the easiest way in and out was the south end and on the road running past the rifle range to the water point.
Specialist 5 Carl Cullers later claimed: ‘[I saw] an ARVN going behind the rifle range. It was more or less a joke at first. One of the cooks said, `Hey Cullers, there’s an NVA down there,’ and I said, `Quit joking,’ and he said, `Wait, and I’ll point him out to you.’ I knew he was an ARVN by his size. He had gone out beyond the rifle range, and down the slope for about 20 minutes. I took it for granted he had gone down to defecate.’
Vietnam War
Sergeant Andrew Olints of Company D was next to the helipad at dusk on the 27th when ‘an ARVN chopper came out, and fifteen of those little suckers got on,’ as he later reported. ‘They were thrilled to death, jumping on, pushing each other. I didn’t think the thing would take off, it was so overloaded. We had no idea what was coming, but in retrospect it sure looked like they did.’
maryannm
Specialist 4 Gary Noller, an RTO at LZ Mildred, later wrote: ‘I remember an incident where a GI came to the TOC and said that an ARVN was signaling with a flashlight to someone outside the wire.’ He said he went to check it out. ‘[I] did encounter an ARVN with a GI flashlight near the east perimeter wire,’ Noller remembered. ‘I told him not to use it, in English, which he probably didn’t understand, and then reported this to an officer. The incident was not treated seriously by the officers, but added credence as far as the GIs were concerned that some of the ARVN were not on our side.’
hilltop perimeter for fbase
In one of the most dramatic events of the night, Lieutenant Barry McGee, who had been sleeping atop bunker No. 10 when the attack started, stumbled half asleep into his platoon CP with several of his men just as the enemy targeted the position. McGee was the leader of C Company’s 3rd Platoon, which manned bunkers Nos. 9 through 13. As he and his men grabbed their weapons and prepared to return outside, two mortar rounds hit the bunker, half demolishing it and dislodging a heavy ceiling beam that fell on the lieutenant, seriously injuring his head. A medic dressed the wound, and after about 15 minutes the men in the platoon CP noted that the explosions outside seemed to be ending.
hill.jgp
McGee had just lurched to his feet, turned to the door and said, ‘All right, let’s go!’ when a grenade sailed through the door, exploded and blew the medic, Spc. 5 Carl Patton, back into McGee. Realizing he had lost his weapon, McGee grabbed Patton’s M-16 and again headed for the door. Another satchel charge detonated on the roof, caving it in and killing 22-year-old Sergeant Warren Ritsema when a beam fell on him. The blast knocked down McGee, who again lost his weapon. He staggered to his feet and stumbled outside, incoherent with pain and frustration. When the short, stocky, powerfully built and unarmed lieutenant collided with a sapper outside the bunker, McGee wrestled him to the ground and strangled him with his bare hands. It was quite a feat for somebody already half-dead from a fractured skull. The lieutenant’s corpse was later found atop the VC he had choked lifeless. Another sapper had shot McGee in the back.
At 0320, Spilberg and Doyle were at the southern end of Mary Ann, believing the attack was almost over. But then, partly obscured by the billowing smoke, another team of sappers started back up the hill, throwing grenades in all directions.
H25
Apparently searching for their own dead and wounded, the VC broke contact and withdrew when the first helicopter gunship finally arrived overhead.
www.richard-seaman.com
It was commanded by Captain Norman Hayes, Troop D, 1st Squadron, 1st Cavalry. Hayes radioed LZ Mildred that he had arrived at his objective and to lift and shift the artillery fire Spilberg had earlier ordered. Mildred ceased firing except for illumination rounds. When Hayes’ searchlight illuminated VC in the wire, they opened up on the gunship with small arms. As Hayes later put it, ‘We engaged, and I know that anything we fired on ceased firing on us.’
maryann3
Hayes made repeated passes over the base, dropping grenades and strafing targets of opportunity, despite two of his guns becoming inoperative almost immediately after his arrival on station. He made repeated radio calls for additional gunships and medevacs, but by the time he ran low on fuel and had to return to Chu Lai, no additional aircraft had arrived. Because of the chaotic state of communications, the brigade and division were under the misconception that Mary Ann had been subjected to nothing more than mortaring. Hayes actually had time to return to Chu Lai, refuel, reload and repair his guns, and then fly all the way back to Mary Ann, before medical helicopters began arriving. Colonel Hathaway and Lt. Col. Richard Martin, commander of the 3rd Battalion, 82nd Field Artillery, arrived with the medevacs. Spilberg was almost amused at their reaction to the devastation, later remarking: ‘They were in a state of shock. They had just walked into Auschwitz.’
medivac
Despite having a gutful of fragments, Spilberg at first refused to leave the base. He wanted all his wounded men taken out before him, and when Doyle told him to board a chopper he simply climbed in one door and out the other side. Not until Hathaway gave him a direct order did Spilberg finally leave. He was later awarded the Silver Star.Spilberg also recommended Doyle for a Silver Star, but Hathaway refused to endorse the nomination. He later said he was tortured by the decision, explaining, ‘I just felt that although he had conducted himself with a certain amount of valor, the situation had occurred because of shortcomings on his part.’
2
At 1600 the next day, the enemy hit the ruins of Mary Ann with 12.7mm machine gun fire, sweeping the enclosure from a ridgeline to the north.
18
One GI was wounded in the attack.Fifteen dead sappers were collected from within the base, although blood trails indicated several dead and wounded had been dragged back into the jungle. After the debacle, however, the South Vietnamese decided they did not want to garrison Mary Ann. The FSB was closed and abandoned on April 24, 1971.
General Creighton Abrams, commander of the U.S. Military Assistance Command, Vietnam, held 23rd Infantry Division commander Maj. Gen. James Baldwin responsible for the disaster, and relieved him of his command. The 23rd ID’s name had been eternally tarnished three years earlier because of the My Lai massacre. Many in the U.S. Army suspected that Baldwin would not have been fired had he been in any other division.
What happened at Mary Ann was a failure at the most basic level of soldiering. The Company had been warned by its South Vietnamese Kit Carson scout that it had been infiltrated by enemy spies posing as ARVN (Army of the Republic of Vietnam) soldiers.
Stengle_Khunt_MilesB
All electronic sensors had been pulled from the perimeter the day before the attack. Not a single ARVN soldier came to the aid of the Americans, and the enemy left their Vietnamese brothers alone throughout the assault. The Americans also took fire from the ARVN part of the compound. Mary Ann was a classic case of intelligence failure. The clues, quite simply, were never added up.
Fire Support Base Mary Ann was scheduled to be turned over to the ARVN in a matter of days. Nobody had bothered to tell the soldiers who died defending it.
fly out day after
Both Hathaway and Doyle received career-ending formal reprimands. Being blamed for the Mary Ann tragedy was a crushing blow to Doyle. He and his wife divorced soon after his release from the hospital. He remarried in April 1972 — just two weeks before receiving his letter of reprimand from Army chief of staff General William Westmoreland. Doyle cut his honeymoon short in order to make a personal but futile appeal to Westmoreland. Doyle developed a severe drinking problem, and he died of a heart attack in March 1984. He was 52. Hathaway and Spilberg were among those following his caisson to the gravesite at Arlington National Cemetery. While delivering the funeral oration, Spilberg spoke for many when he referred to Doyle as ‘the last casualty of Firebase Mary Ann.’
This article was written by Kelly Bell and originally published in the April 2006 issue of Vietnam Magazine.  Pictures provided from the internet and placed into the story line by John Podlaski

Battle of FSB Mary Ann

Part of the Vietnam War
Date March 28, 1971
Location 15°18′20″N 108°6′37″ECoordinates15°18′20″N 108°6′37″E Quang Tin provinceSouth Vietnam MGRS AS 962-998
Result Viet Cong victory

Belligerents

 United States  Viet Cong

Commanders and leaders

William P. Doyle Unknown

Units involved

 23rd Infantry Division “Americal”   1st Battalion, 46th Infantry Regiment2nd ARVN DivisionBattery B, 22nd Field Artillery  Military Region 5409th VC Main Force Sapper Battalion

Strength

231 U.S.21 ARVN ~50

Casualties and losses

33 KIA,
83 wounded
15 found dead

In memory of those who lost their lives that night:

Capt. Richard V. Knight, Company C, 1-46th Infantry
1st Lt. John L. Hogan, Battery B, 1-14th FA, attached to 1-46th Infantry
1st Lt. C. Barry McGee, Company C, 1-46th Infantry
S.Sgt. Terry H. Price, Company C, 1-46th Infantry
Sgt. Michael L. Crossley, Company C, 1-46th Infantry
Sgt. Warren P. Ritsema, Company C, 1-46th Infantry
Sgt. Ronald James Becksted, Company C, 1-46th Infantry
Sp4 Victor R. Bennett, Company C, 1-46th Infantry
Sp4 Richard J. Boehm, Company C, 1-46th Infantry
Sp4 Richard R.. Carson, Company C, 1-46th Infantry
Sp4 James E. Edgemon, Company C, 1-46th Infantry
Sp4 Myron B. Johnson, Company C, 1-46th Infantry
Sp4 Robert J. Schumacher, Company C, 1-46th Infantry
Sp4 Donald M. Stotts, Company C, 1-46th Infantry
Pfc. Druey L. Hatfield, Company C, 1-46th Infantry
Pfc. Michael S. Holloway, Company C, 1-46th Infantry
Pfc. Laymon Palmer, Company C, 1-46th Infantry
Pfc. Dallas D. Robinson, Company C, 1-46th Infantry
Pfc. Paul A. Sheer, Company C, 1-46th Infantry
Pvt. Steven D. Plath, Company C, 1-46th Infantry
Pvt. Clark V. Shawnee, Company C, 1-46th Infantry
Sp5 Kyle S. Hamilton, HHC, 1-46th Infantry
Pfc. Wilbert S. Dupree, HHC, 1-46th Infantry
Sgt. Michael J. Bayne, Company A, 1-46th Infantry
Sp4 Larry W. McKee, Company A, 1-46th Infantry
Sp4 Larry D. Austin, Battery C, 3-16th FA
Sp4 Clifford W. Corr, Battery C, 3-16th FA
Sp4 Roger D. Whirlow, Battery C, 3-16th FA
Pfc. Donald C. Bennett, Battery C, 3-16th FA
Pfc. William W. Kirkpatrick, Battery C, 3-16th FA
If you enjoyed this article and want to learn more about the Vietnam War – subscribe to this blog and get each new post delivered to your email or feed reader.   Click on the title at the top of this page to be redirected to my main page – a directory on the right side lists similar articles and points of interest.

Photos: The Pacific and Adjacent Theaters in WWII

Posted in The Vietnam war story with tags , , , , , , , on December 24, 2013 by John Podlaski

3 Votes

***************************************************************************************************************.
This is why  we are The Land Of The Free And The Home Of The  Brave.  CENSORED  PHOTOS OF  WW II ACTION IN THE PACIFIC Many have not seen  photography like this before. Beautiful, stark black &  white pics, about 110 of them, of historical significance  in  this collection. For many of us, our fathers and/or  grandfathers participated in this action… Although this post isn’t about The Vietnam War, I still feel it is important and I’m honored to share it with you.  /  John

Saturday, February 8, 2014

Kinh nghiệm về bảo vệ tác quyền (copyright) .
Thư viện chánh của TP có quày sách cũ : bày bán sách mới hay cũ , DVD , v.v... do dân cho hay từ các TV chi nhánh bỏ đi (do rách bìa , mất trang , v...) . Có lần , anh bạn tôi cho 1 dvd , sang lại từ 1 phim do VN sản xuất . Sau khi xem xong tôi đem cho quày sách này . Cô SV Mỹ gốc Mễ , (làm thiện nguyện cho quày sách) ,  ko nhận dvd này  và nói , nó vi phạm bản quyền (phạm pháp) . Tôi nói , anh bạn tôi mua dvd gốc khi du lịch vn và khi sang Mỹ đã sang lại vài copy cho bà con .
Ở Mỹ , bạn có thể sang lại 1 dvd gốc để dự phòng dvd gốc bị hư thì thay thế . Nhưng đem dvd này cho người khác là phạm pháp.
Họ coi trọng bản quyền vì đó là tài sản của trí tuệ . VD : hệ điều hành Windows của Microsoft được viết bởi VÀI NGÀN KỶ SƯ với chi phí 3-4 TỈ ĐÔ trong vài năm . Thành ra giá bán 1 HDH khoảng trên dưới 200 đô . Tháng 8/ 2001 , Windows XP ra đời , sau đó là Vista , Windows 7 và tháng 8/2012 Windows 8 ; nghĩa là chĩ có bốn HĐH Windows trong 11 năm .
Ngoài HDH này , còn có OS của hảng Apple và các HĐH của cộng đồng Linux . Đây là tập hợp các programmer toàn cầu nhằm tạo ra 1 HDH  miễn phí , bạn có thể download từ mạng hay mua dvd chừng 5-10 đô . Vì là đóng góp thiện nguyện từ nhiều người nên nó ko có nhiều chức năng như Windows hay OS . Với người  ko có tiền mua Windows hay OS thì nó vẫn hữu dụng (có thể lướt mạng , dùng FB , Skype ,  ko có Yahoo Messenger , thảo văn bản bằng OpenOfffice ,v.v...)
Trước đây , khi chưa mua được Windows , tôi đã xài HDH Linux như Ubuntu , Lubuntu , Olivia 15 hay Knoppix .
NHÂN BÁO ND CÓ BÀI VỀ ẢNH HƯỞNG CỦA FB TẠI VN . (đã đăng trên FB của tôi)
Dù fb đang gây tác hại cho chính phủ vn , như báo ND đề cập , nhưng rất khó cấm vì 2 lẽ : 1/ sợ dư luận quốc tế . 2/ nhu cầu quảng cáo của các doanh nhân và công ty trong/ngoài nước ; chứ việc cấm đoán này nằm trong tầm tay của CP VN . Vì các Internet Services Provider (nhà cung cấp dịch vụ hay nhà mạng) ở VN như Viettel , v.v... đều do CP quản lý toàn phần hay từng phần . Không như ở Mỹ hay các nước DC khác thì ISP là tư nhân như ATT , Comcast , v.v...
Do ISP ở VN gần như bị quản lý hoàn toàn bởi CP , nên mọi hoạt động trên mạng của bạn đều bị theo dỏi (monitor) hay điều tiết (regulate) . Ví dụ như bạn định viết vài dòng vào stt của bạn trên FB ; nhưng trước khi máy bạn nối kết với máy chủ (máy chủ/server đặt tại TP Palo Alto ở Bắc Cali) , bạn phải được ISP như Viettel , v.v... nối kết với máy chủ . Nếu ISP được lịnh mới của CPVN thì bạn ko thể nào vào được FB của bạn . Ở 1 số nước Hồi giáo , do giáo lý khắc khe , thì họ có lý do để cấm đoán FB hay Youtube , v.v... Trong khi đó , VN mới vào HĐ nhân quyền của LHQ mà lại đóng FB thì sợ mang tiếng với QT củng như gặp sự chống đối của các nhà đầu tư , hay các doanh nhân , vì họ cũng cần FB để quảng cáo sản phẩm của họ . Lấy 1 VD nhỏ : bạn có 1 tiệm uốn tóc nhỏ , bạn dùng FB để quảng cáo tiệm mình , vừa rẻ tiền mà lại update hằng ngày . Nếu cấm FB thì bạn QC cách nào , chẳng lẻ QC trên vietnamnet hay VTV vì giá rất đắc mà người xem ko để ý .
Vừa rồi BNG Mỹ vừa bị 1 vố khi cuộc nói chuyện tối mật về UKRAINE đã bị tình báo Nga nghe được (theo BBC) . Họ đã post lên Twitter của 1 nhân viên TB Nga ; và clip này đã được tung lên Youtube , 1 chi nghánh của Google , đặt tại Mountainview , Bắc Cali . CP Mỹ hiện nay chưa làm gì được với clip này vì nó không vi phạm bản quyền (copyright) . Nếu yêu cầu Google rút xuống thì lại vi phạm tự do ngôn luận , nên đành 'ngậm đắng nuốt cay' mà thôi .

1Like · · Promote ·
  • Duyen Duyen Tran and 2 others like this.
  • Duyen Duyen Tran Thông tin rất hay bác ạ.
  • Hoang Ngoc Diep · 3 mutual friends
    Chả có FB nào gây tác hại cho chính phủ VN cả! Nếu không có FB thì thiên hạ có chỗ khác để vạch trần tội ác của chúng thôi!

    Và ai bảo là CSVN đã và đang không cố gắng ngăn chận? Firewall liên tục, dày đặc ra đó kìa!


    Còn nếu đi đổ thừa cho FB thì nên đi đổ thừa cho Internet và cắt luôn Internet như bọn Bắc Triều Tiên đi!
  • Tai Tran Tôi có thằng cháu ở vn vừa cho biết : vừa rồi , nó đã gặp khó khăn khi tạo 1 tài khoản cho 1 người chưa bao giờ xài FB . (Có lẽ vì CP VN ko muốn gia tăng số người tham gia FB) . Nhờ nó có tay nghề nên đã đi vòng quanh chướng ngại để tạo được TK này . Hiện nay , CP VN có khả năng điều tiết sự lưu thông (traffic) trên mạng vì các nhà mạng (Intenet Services Provider) đều do họ nắm như Viettel , v.v...
    1/ Cái lợi thứ 1 của FB là chĩ cần vào vào trang nhà của mình là có thể đọc tin tức 'hot' về VN hay thế giới - đã được post trên FB của bạn mình . (Giống như có hàng chục hay hàng trăm người khác đọc báo giùm cho mình) . Rồi ở mỗi FB của bạn mình , mình có thể comment từ những bạn của bạn mình .
    2/ Lợi thứ 2 : các tin này lan truyền đi rất nhanh theo cấp số nhân . Các cuộc cách mạng ở Tunisia , Ai cập . . . có được thành công cũng nhờ có FB . Trước đây , khi FB chưa được phổ biến , ta vẫn có thể vào blog của lề trái , đọc bài hay để lại còm . . . nhưng độ phát tán ko nhanh bằng FB .
    Tôi mới xài FB chừng khoảng hơn 1 năm dù đã có tới ba blog . Các blog của tôi , nhiều khi 3-4 tháng mới có 1 khách để lại 'còm' . Các học trò cũ của tôi từ lâu đã khuyên tôi dùng FB để quảng bá bài vở của mình ; nhưng tôi không nghe . Mãi tới lúc gần đây , do thường hay còm trên blog của chị Vũ thị Phương Anh , tôi biết được FB của chị nên đã vào FB của chị (để viết còm) . Từ chổ đó , bắt đầu giới thiệu các bài viết của mình . Và kể từ ngày đó , tôi có rất nhiều bạn bè mới . Có nhiều bạn trẻ muốn làm bạn với tôi qua FB , nhưng tôi không nhận vì lý do sức khỏe (chĩ cần nhóm/circle chừng vài chục người người là đũ , kể cả bà con bạn bè) .
    Tuy nhiên , blog vẫn có cái hay là mình có thể hệ thống hóa các bài viết để khi cần thì tìm dễ dàng .
Nhìn gốc cây chết khô tại Mỹ mà suy nghĩ đến VN  .
Tôi ở TP không nổi tiếng như New York hay San Francisco . Tuy nhiên câu chuyện sau đây làm cho tôi suy nghĩ khá nhiều . Một hôm , trên đường đi bộ từ nhà ra trạm xe bus , tôi trông thấy một thông báo treo trên một cây nhỏ , gần như trụi lá chu vi chừng 2 tấc . . .  nói rằng TP sẽ đốn bỏ cây này trong thời gian tới vì nó bị sâu tàn phá , không thể sống . . . ai có ý kiến về việc chặt bỏ cây này xin gọi đến VP ở số phone . . . .
Tôi đã suy nghỉ rất nhiều : một cây trồng trên lề đường nhằm tạo bóng mát cho dân cũng như cung cấp thêm buồng phổi cho TP . Nay cây bị sâu tàn phá , không thể sống được , họ phải nhổ bỏ để trồng cây khác . Thế mà TP cũng sẵn sàng đón nhận ý kiến của dân : có nghĩa TP muốn làm cái gì củng phải hợp lý , đúng qui định , cũng như sẵn sàng lắng nghe ý kiến của dân . Nếu dân có ý kiến hợp lý hơn (để xử lý cây này) này thì TP sẻ nghe theo .

2/ Nhìn lại VN , dù có  tai nạn bùn đỏ ở Hungari , TT Dũng vẫn ra lệnh nghiên cứu làm con đường đưa sản phẩm từ 2 nhà máy khai thác bauxite ra bờ biển mà không đếm xỉa đến những ý kiến phản biện của  nhiều trí thức . Điều này nói lên sự  coi thường ý kiến của dân của TT Dũng . Với tình trạng làm ăn cẩu thả truyền thống của nghành xây dựng VN , liệu những hồ chứa hàng triệu m3 bùn đỏ có bị vỡ ra , làm trôi hay ngập lụt bao nhiêu làng mạc ở phía bên dưới không ? Hay là cứ tiến hành khai thác bauxite , hồ chứa có vỡ , trôi nhà trôi cửa thì cụ TT nhà ta lại có một màn photo-op qua cảnh cụ mặt sơ-mi trắng lốp , phát thùng quà cứu trợ rất đẹp cho những người còn sống tại một trung tâm tiếp cứu cách nơi xảy ra tai nạn hàng trăm km (xem hình) . Theo ý kiến của các nhà khoa học , nếu các hồ chứa bùn đỏ bị vỡ thì tai họa sẽ nhiều hơn ở Hungari vì có chênh lệch lớn về cao độ (cả ngàn mét) giửa nơi đặt nhà máy và bình nguyên đông dân sinh sống bên dưới .



3/ Sinh mạng con người VN sao quá rẻ rúng như vậy . Ở nước người , chặt bỏ 1 cái cây nhỏ bị sâu đục mà CQ còn hỏi ý kiến của dân , còn VN ta , một nguy cơ tiềm tàng có thể gọi là một quả bom nguyên tử nổ chậm mà CP cứ phớt lờ , coi ý kiến dân không ra cái gì ? Hay đã ký hợp đồng , tiền đã bỏ vào túi riêng ; nếu hủy thì phải trả lại tiền cho nhà đầu tư Trung quốc ! Thôi ta cứ vô tư tiến hành , vì bên thi công nhà máy đã cam kết không để xảy ra tai nạn !?! . Nếu có xảy ra tai nạn thì đỗ lỗi cho nhau , coi như không ai chịu trách nhiệm (đây là truyền thống của quan chức VN) và cụ TT Dũng chỉ lên TV xin lỗi dân là xong ! Than ôi , sinh mạng của bao nhiêu con người VN không bằng 1 gốc cây nhỏ chết vì sâu bệnh tại Mỹ !!! Ô hô ! Ai tai !
San Jose ngày 13.12.10 lúc 8:19 tối .

Friday, February 7, 2014

Anh thông cảm cho tôi : méo mó nghề nghiệp đấy . Vì dầu gì cũng làm thông dịch cho một NGO của Pháp trong 4 năm (1990-1993) và dạy Toán 3 năm tại tư gia ở Mỹ (do thiên hạ nhờ cậy ) chứ tôi có vổ ngực xưng tên là thày giáo dạy học gì đâu ; vì trước 75 chĩ làm biết cầm súng . Mới xong lớp 11 trường tư là phải vào QĐ vì lịnh tổng động viên năm 1968 . Nhưng do tự học thêm trong thời gian đi lính và sau khi ra tù năm 1981 .
Thành ra , anh thấy tôi viết lách rất regle (phải có thêm dấu sắc trên hai chử e) , tạm dịch là chuẩn mực . Trước đây , khi dạy toán , nhìn sơ qua thì biết sai chổ nào , học trò rất sợ tôi . Mặc dầu chưa học ĐH ngày nào từ VN hay Mỹ . Sau này chuyển qua sửa chữa vi tính miễn phí cho bạn bè .
Anh có con đi học ở Mỹ như vậy rất tốn nhiều tiền vì bọn nó còn học high school . Nếu tôi ko lầm , tuition mổi năm cũng phải 15000 đô . Chưa kể ăn ở (nếu có bà con lo thì đở mặt này) .
Phải nói nền GD của Mỹ là tiên tiến nhứt TG : ko phải tôi ở Mỹ mà khen đâu . Có 1 lần , 1 GS người Đức được CP Đức mời làm Viện trưởng 1 ĐH ở Đức - mà anh bik , KHKT Đức cũng thuộc hàng đầu TG (ở Mỹ xe Đức có giá hơn xe Mỹ/nhựt) . Ông này từ chối , sang Mỹ dạy học cho 1 ĐH nổi tiếng . Khi hỏi tại sao ko nhận position cao hơn ở Đức , ông nói ở Mỹ ông được tiếp cận với KH tân tiến nhứt TG . Hiện giờ các phát minh mới nhứt phần lớn từ Mỹ và các giải Nobel cũng do Mỹ nắm rất nhiều . Trường Stanford , ở gần San Francisco , là nơi có nhiều GS có Nobel . ĐH Berkeley ở gần đó . Các hảng điện tử nổi tiếng của Mỹ như HP, Yahoo , Facebook , Google , Ebay , hay Apple , v.v... đều nằm ở bắc Cali . Có 2 đại gia Amazon và Microsoft thì đặt gần Seattle ở bang WA .

Thursday, February 6, 2014

GHÉT CỦA NÀO TRỜI CHO CỦA NẤY !
Chuyển ngữ từ nguồn : Why Vietnam loves and hates China by Andrew Forbes ở :
http://www.atimes.com/atimes/Southeast_Asia/ID26Ae02.html
"Năm 1946 , 1700 năm sau tuyên ngôn của Bà Triệu , một nhà ái quốc vĩ đại khác của VN , HCM , đã cảnh báo các đồng chí của ông bằng lời lẽ mạnh mẽ , để chống lại việc dùng lực lượng Quốc Dân Đảng của TQ ở miền Bắc làm  trái đệm chống lại sự trở lại của người Pháp :
Các ông điên à ! Các ông ko biết điều gì xảy ra khi người TQ ở lại ? Các ông ko thuộc lịch sử à ?
Lần cuối cùng mà người TQ đến đây , họ đã ở lại 1000 năm . Người Pháp là ng nước ngoài . Họ đang yếu . Chủ nghĩa thực dân đang giẩy chết . Người da trắng đã kết thúc ở Á châu . Nhưng nếu người  TQ ở lại bây giờ , họ sẽ ko bao giờ ra đi . Đối với tôi , thà hửi cứt Pháp trong 5 năm còn hơn ăn cứt Tàu trong cuộc đời còn lại của tôi ."
NHẬN XÉT : Đúng là ghét của nào trời cho của ấy !
(In 1946, 1,700 years after Lady Triu's declaration, another great Vietnamese patriot, Ho Chi Minh, warned his Viet Minh colleagues in forceful terms against using Chinese Nationalist troops in the north as a buffer against the return of the French: "You fools! Don't you realize what it means if the Chinese remain? Don't you remember your history?
"The last time the Chinese came, they stayed a thousand years. The French are foreigners. They are weak. Colonialism is dying. The white man is finished in Asia. But if the Chinese stay now, they will never go. As for me, I prefer to sniff French shit for five years than to eat Chinese shit for the rest of my life.") ./.

======
Thơ vịnh sự lạm quyền của người CS .
Dù ai nói ngã nói nghiêng ,
Ta đây vẫn vững như kiềng ba chân .
Phương Tây LÁ PHIẾU dựa vào ,
Ta đây HỌNG SÚNG dựa vào muôn năm .
Một lòng thờ Đảng kính Đô (la) ,
Cho tròn chữ hiếu mới là đảng viên .

GS Nguyễn Ngọc Lung kể chuyện Global Witness và rừng Việt Nam
(ĐVO) - "Muốn khắc chế được nạn phá rừng, trước tiên phải cắt quyền của nhóm lợi ích" - GS.TS Nguyễn Ngọc Lung - Viện trưởng Viện quản lý rừng bền vững và chứng chỉ nói về cáo buộc phá rừng của tổ chức GW.
GW từng cáo buộc doanh nghiệp Việt Nam phá rừng
PV:-  Với những lý do trồng rừng thì phải khai hoang, tạo công ăn việc làm cho rất nhiều người ở Tây Nguyên và căn bản nhất là tất cả đều đúng luật. Nhưng tàn phá rừng, thiệt hại không chỉ tới môi trường sống của cư dân bản địa mà còn kéo theo nhiều hệ lụy khác. Là một nhà khoa học, một nhà quản lý ông nhìn nhận vấn đề này thế nào? Ông nghĩ gì trước lời cáo buộc Tập đoàn HAGL đang nhân danh kinh tế để phá rừng của tổ chức Global Witness (GW)?
GS.TS Nguyễn Ngọc Lung:- GW nói đúng chứ không sai. Đó là một tổ chức có uy tín trên thế giới nếu họ đã có cáo buộc thì họ sẽ có bằng chứng.
GS.TS Nguyễn Ngọc Lung - Viện trưởng Viện quản lý rừng bền vững và chứng chỉ
GS.TS Nguyễn Ngọc Lung - Viện trưởng Viện quản lý rừng bền vững và chứng chỉ
GW là một tổ chức họ điều tra tất cả mọi thứ nhưng lại không để lộ thông tin. Chỉ đến khi họ công bố thông tin chính thức trên tạp chí của họ. Họ có tất cả các bằng chứng mà không thể chối cãi được.
GW từng có bài báo viết về nạn phá rừng buôn gỗ cách đây 15 năm. Đó là bài điều tra có tên là "Chế tạo tại Việt Nam nhưng khai thác tại Campuchia". Bài báo nói về một đường dây phá rừng buôn gỗ lậu từ TP.HCM do một  công ty thuộc Tổng Cty Lâm nghiệp ở đó làm...
Nghĩa là, Campuchia chặt gỗ bán, mình mua ký hợp đồng giữa hai nước và nhận hàng ở biên giới.
Nhưng công ty của Việt Nam đã đàm phán riêng với Campuchia mua trực tiếp khu rừng nào thì sẽ tự sang khai thác và vận chuyển lấy (tự khai thác thì họ không quản lý, khai báo bao nhiêu m3 gỗ thì trả tiền bấy nhiêu- PV). Đó là chỉ vì tiền lãi mà phải làm như vậy.
Sau một sự cố đáng tiếc, Chính phủ đã yêu cầu mở một hội nghị tại Phnom Penh, họp với Campuchia, Lào, GW. Từ đó, đã có chỉ đạo ngăn chặn các doanh nghiệp chỉ vì lãi mà làm mất uy tín, của Việt Nam.
Nhưng, hiện nay phá rừng, khai hoang lấy đất, có thể bản chất của nó là không hợp pháp nhưng họ sẽ tìm mọi cách để hợp pháp hóa nó. Trước đây, các đại gia Sài Gòn để lấy được đất rừng họ thực hiện như sau:
Lợi dụng chính sách ưu tiên của nhà nước với người dân tộc (cụ thể là dân tộc Thượng phá rừng thì không bị phạt), các đại gia này đã tìm cách tiếp cận với người Thượng, cho họ ít tiền để họ chặt rừng đốt rẫy,  trồng vài trăm cây điều, rồi bán nương điều này cho chính đại gia đó để họ công khai trồng cà phê. Đại gia lại tiếp tục cấp tiền, cấp giống rồi tiếp tục đầy lùi họ vào rừng sâu, tiếp tục phá, tiếp tục lấy đất...
Đó chính là cách ban đầu để các đại gia này hợp pháp hóa lấy đất rừng để trồng cà phê.
Sau này, người dân tộc không được phá rừng nữa, rừng được giao cho bản làng, già làng quản lý. Các già làng, già bản sẽ phải khai báo cần bao nhiêu diện tích đất rừng để trồng điều sẽ được nhà nước cấp. Lúc này các đại gia lại áp dụng biện pháp chuyển nhượng quyền sử dụng đất.
Với những khu đất trống, đồi trọc mà bị bào mòn thì giá trị kinh tế không cao, nên các đại gia này muốn khai thác đất rừng, loại đất tốt nhất. Và họ tàn phá đất rừng này bằng cách cứ đẩy lùi người dân tộc vào sâu trong rừng rồi để họ khai hoang, sau đó lại mua lại với giá rất thấp.
Có thể GW nay lại tố cáo cách làm của HAGL hiện nay là thuê đất trồng cao su của nhà nước Lào và Campuchia, mà việc chặt rừng và dãn dân thuộc trách nhiệm người cho thuê đất. Cái hợp lý của họ là cái sai mà cả thế giới phản đối nhưng lại được hợp thức hóa, được pháp luật công nhận.  
Ngay ở Tây nguyên, từ năm 2007, chính phủ cho phép lấy 100.000 ha đất chưa sử dụng và chủ yếu là từ rừng tự nhiên nghèo để phát triển quy hoạch cao su.  Sau 5 năm hàng trăm dự án đã được phê duyệt và triển khai, trong đó đa số chủ đầu tư là các đại gia chứ không phải Tập đoàn công nghiệp cao su Việt Nam (VRG).
Trong khi 1 dự án thuỷ điện chiếm 200-300 ha rừng được hàng vạn tiếng nói, hàng trăm tổ chức lên tiếng bảo vệ rừng, thế mà hàng trăm lần mất rừng tự nhiên cho cao su thì chỉ có Hội đồng đánh giá tác động môi trường (ĐTM) bảo vệ .
Tháng 12/2011 chuyên gia Cục thẩm định và ĐTM thuộc Tổng cục Môi trường khảo sát, chỉ ra nhiều dự án chặt rừng tự nhiên nghèo để trồng cao su đã không thực hiện cam kết “Bảo vệ môi trường” và nhất là “Sử dụng lao động tại chỗ" đến nỗi UBND tỉnh Đắc Lắc đã dừng chủ trương đầu tư 28 dự án. Tôi không bình luận, vì không nghiên cứu tố cáo của GW lần này là gì, có giống như lấy rừng tự nhiên ở Tây Nguyên?
Mục đích của người phá rừng không phải là phá môi trường để cho con người chết, mà chỉ vì một cái lợi trước mắt, chỉ vì mấy đồng bạc bỏ túi mà làm như vậy.
PV: - Có thể nhân danh phát triển kinh tế, làm giàu cho đất nước, tạo công ăn việc làm mà được quyền phá rừng để...trồng rừng mới với hiệu quả cao hơn?
GS.TS Nguyễn Ngọc Lung: - Từ năm 1992, Việt Nam cũng đã ký vào nhiều công ước quốc tế, trong đó có  vấn đề phát triển rừng bền vững. Đó là khoảng thời gian người ta nói rằng loài người bỗng tự nhiên tỉnh ngủ, sau khi  đã ăn quá nhiều vào tài nguyên thiên nhiên, khiến môi trường bị tàn phá, gây biến đổi khí hậu, một số nước bị sa mạc hóa.
Nhận thức việc này, thế giới đã cho ra đời hàng loạt các công ước. Quan trọng nhất là lĩnh vực “Môi trường và phát triển”.
Trong  công ước khung về  biến đổi khí hậu và Nghị định thư Kyoto, cũng có một quy định về cơ chế phát triển sạch (CDM) khi trồng rừng xin tín chỉ carbon, thì từ năm 2000 không được chặt rừng tự nhiên (dù nghèo kiệt) để trồng rừng mới.    
Một  tổ chức bảo vệ rừng tự nhiên nữa là Hội đồng quản trị rừng thế giới  (FSC), là tổ chức cấp chứng chỉ cho chủ rừng đang “quản lý bền vững” để gỗ được lưu thông vào mọi thị trường mà giá lại cao hơn rất nhiều. Nhưng FSC cũng nói ngay, không được cấp chứng chỉ nếu chuyển rừng tự nhiên sang rừng trồng sau tháng 11/1994. 
Việc  trồng cao su cũng vậy. Cây cao su là cây đa mục đích có thể trồng rừng lấy mủ, lấy gỗ, hoặc trồng rừng phòng hộ. Nhưng rừng cao su về mặt môi trường không tốt như các rừng trồng khác, thứ nhất đa dạng sinh học đơn giản, thứ hai là khả năng hấp thụ khí CO2 kém (chu kỳ 30 năm chỉ tích lũy được 20-30 tấn sinh khối khô...) 
Các doanh nghiệp phá rừng tự nhiên, chuyển thành rừng trồng đã bị cả thế giới lên án, lại chuyển sang trồng rừng cao su thì điều đó càng không nên, trừ khi trồng trên các loại đất chưa sử dụng khác.
Thực ra ở Viêt Nam hiện nay, đầu cơ, buôn đất mới là có lãi lớn. Có đất rồi, có sổ đỏ rồi hoặc hợp đồng thuê đất,  chỉ cần nhượng 1 vài ha thì cũng đã đủ  tiền chi phí và  bôi trơn để có được đất sạch cho 1 dự án cao su . Vì khi có quyền sử dụng đất thì có thể chuyển quyền sử dụng đất, chuyển mục đích sử dụng đất  như đã lộ ra qua sự kiện Nông trường Sông Hậu, hay đất nuôi trồng thuỷ sản ở Tiên Lãng, Hải Phòng .
Muốn khắc chế nạn phá rừng phải cắt quyền của nhóm lợi ích
PV:- Việc lách luật nhằm khai thác gỗ rừng có nhiều cách và nạn nhân của các "lâm tặc" thường xuất hiện ở các quốc gia nghèo đói hoặc đang khát vốn để phát triển. GW tiến hành điều tra riêng, cáo buộc trên trường quốc tế nhằm ngăn chặn lâm tặc quốc tế.  Xét cho cùng thì hiệu quả vẫn không cao, không thể ngăn chặn được nạn phá rừng ồ ạt trong phạm vi từng quốc gia, ông có cao kiến gì để khắc chế quốc nạn phá rừng?
GS.TS Nguyễn Ngọc Lung:- Tây Nguyên được coi là mái nhà xanh, là lá phổi giữ ổn định sinh thái cho cả nước. Nhưng chỉ cần theo dõi thông tin là biết, cứ mỗi lần mưa lũ là hàng trăm ngôi nhà bị cuốn trôi, mùa màng bị phá huỷ, hàng vạn m3 gỗ mênh mông trôi ở các cửa sông. Nhìn vào đó là biết ngay, lâm tặc vẫn hoành hành.                                 
Ảnh minh họa
Khai thác cao su. Ảnh minh họa
Đó là điều bất cập. Bất cập ở chỗ càng biết luật lại càng làm trái luật. Đến cả không ít người thực thi lâm luật lại có lúc, có nơi cộng tác với lâm tặc hoặc bảo vệ nhóm lợi ích cao hơn. Tức là, lẽ ra họ phải chống thì họ lại làm, mà không chỉ riêng gì trong  kiểm lâm mà bất cứ ngành nào cũng có.
Lợi ích đó chỉ có những người có chức có quyền mới làm được. Người ta gọi là tham nhũng.   
Việc giữ rừng chỉ với một lực lượng chuyên trách thì không thể làm được. Nếu nhìn ra các nước, với Campuchia, Lào cũng vậy cũng giống như nước ta nạn tham nhũng hoành hành làm nghèo đi đất nước.                                     
Một thực tế là cứ chống cái gì thì cái đó lại phát triển mạnh, chống buôn lậu thì buôn lậu nhiều hơn, chống tham nhũng thì tham nhũng lớn hơn. Tốt nhất là không nên chống nữa. Chính vì vậy, phải cải cách đồng bộ toàn hệ thống hành chính.                                                                                       
Phải làm đồng bộ, đa sở hữu. Khi ruộng ở thành phố còn mất  thì đất rừng mất là đương nhiên. Vì hiện tại giờ đất rừng đang là sở hữu của toàn dân, Lâm trường quản lý rừng sản xuất, hiện nay không tư nhân hoá được.
Không cổ phần hoá được cũng tại chính sách đất đai vẫn như hồi chiến tranh. Nhà nước có quyền thu hồi, thu hồi xong lại có quyền chuyển mục đích sử dụng thì các nhóm lợi ích họ phải giữ bằng được chính sách này...
Muốn khắc chế được điều này phải làm sao để nhóm lợi ích không có được hai quyền đó.
PV:- Việc các nhóm lợi ích liên kết lại dùng lệ để lách luật là vô cùng khó điều tra cáo buộc trước công luận. Vậy theo ông, chúng ta cần phải làm gì để ngăn chặn nạn phá rừng tàn phá môi trường sống?
GS.TS Nguyễn Ngọc Lung: - Phải cải tổ từ gốc. Không thể để người có quyền thích diễn vở gì, thì dân được xem vở đó.   
Nếu nói sòng phẳng, thì khó. Vì khi có một tí quyền là có khả năng tham nhũng. Vậy thì có thể kỷ luật được không. Không. Vì tất cả người có quyền đều đã tham nhũng, hoặc đang tập tham nhũng. Hãy chỉ ra xem có ông cán bộ cấp xã, cấp huyện nào không quá giàu, chỉ cần so với trước đây 20-30 năm, họ cũng nghèo như dân!
Nếu rừng mất hết thì sẽ chết cả nhân loại, người giàu cũng chết, người nghèo cũng chết chứ không phải riêng gì ai. Chính vì vậy mà các nước tư bản họ rất sợ mất rừng. Mất rừng sẽ sinh ra bão tố, lụt lội, biến đổi khí hậu nghĩa là ảnh hưởng tới cả nhân loại.   
Nhưng do sự ích kỷ của con người chỉ vì cái lợi trước mắt mà đôi khi họ bất chấp tất cả.
Tận thu gỗ là tiếp tay cho lâm tặc
PV:- Báo chí Lào ca ngợi hết lời tập đoàn HAGL, thậm chí Chủ tịch tập đoàn HAGL còn lên tiếng cho rằng GW đã lợi dụng tập đoàn này để đánh bóng tên tuổi. HAGL cũng khẳng định không lấy một m3 gỗ nào, chỉ nhận đất sạch. Ông nhận xét gì về điều này?
GS.TS Nguyễn Ngọc Lung: - Việc HAGL (hay bất kỳ ai) đầu từ sang các nước khác thì thường là phải có lãi hoặc lợi ích cao hơn, đầu tư là hành động kinh doanh chứ không phải là làm nhân đạo. Còn nước được đầu tư cũng thấy cái lợi, là có vốn, có công nghệ, hơn thiệt thì chính họ phải cân nhắc, có thể cho  là cơ hội  được  vay vốn  của HAGL, hoặc cơ hội cải thiện đời sống cho dân.
Có lẽ HAGL nói đúng. Nếu theo luật của Việt Nam thì chủ đầu tư được thuê đất sạch, không liên quan đến kinh doanh gỗ để giải phóng mặt bằng như xưa.
Nhưng như tôi đã nói, từ cách đây 15 năm tôi đã phải chủ trì cuộc họp ở Đông Dương chính là vì Campuchia lúc đó các quân khu được giao rừng, giao mỏ đá quý  đang phá rừng ác liệt, mà  mình mua gỗ của Campuchia thì thế giới đã lên tiếng cảnh báo đây là hành động tiếp tay cho nạn phá rừng. Do quan niệm khác nhau, mình đã lý luận rằng mình không mua thì các nước khác họ sẽ mua vì vậy tôi mua trên cơ sở bình đẳng quốc tế. Ký hợp đồng mua bán, việc vi phạm của 1 công ty thì công ty đó bị xử lý...
Tức là mình không muốn tiếp tay phá rừng nhưng nếu không mua thì họ vẫn bán để nuôi sống quân đội của họ. Tôi không thể bình luận gì vì chưa nghiên cứu tố cáo của GW và không có thông tin về dự án  của HAGL .                    
PV:- Trên thực tế, VN cũng đã hoàn tất chương trình trồng mới 5 triệu ha rừng nhưng Tây Nguyên vẫn bị hạn hán, lũ lụt nhiều hơn trước, Tây Bắc cũng trong tình trạng sa mạc hóa nhiều nơi, như vậy, người trồng dứt khoát không thể kịp cho kẻ phá. Theo ông, đã đến lúc cần 1 kế hoạch tổng thể cấp quốc gia để giữ gìn những vùng rừng?
GS.TS Nguyễn Ngọc Lung: - Không phải cả đất nước đều giống nhau. Trước đây có chương trình 327, phủ xanh đất trống đồi núi trọc, cả nước thực hiện chương trình từ 1992-1997. Khi đất nước còn rất nghèo, nhưng vì lúc đó tỉ lệ rừng còn có 27%, mỗi một năm nhà nước phải bỏ ra 50 triệu USD để đầu tư trồng rừng. Trong 5 năm phục hồi được 1,4 triệu ha làm cho môi trường sống được cải thiện hơn rất nhiều.      
Nhưng nơi giàu rừng nhất là Tây Nguyên. Mà ở đó cả nước xô vào khai hoang, Đắc Lắc cũ nay có 1,6 triệu dân, so với năm 1976 chỉ có 0,35 triệu. Khi kinh tế phát  triển đến đến đâu thì môi trường bị hủy hoại đến đó, đồng thời nó cũng tác động xấu đến văn hoá, đạo đức của con người. Đúng là phải có 1 chiến lược phát triển bền vững cho Tây Nguyên, trong đó vai trò của rừng là rất quan trọng .
PV:- Có nghĩa là chưa thể có một giải pháp tổng thể để bảo vệ rừng, thưa ông?
GS.TS Nguyễn Ngọc Lung: - Vâng, tuy xã hội đang có nhiều biến chuyển lớn, nhưng chưa thể thực thi một giải pháp tổng thể nào, nếu không thống nhất được ý chí toàn dân, nếu không thoát ra khỏi quốc nạn tham nhũng, phe phái và nhóm lợi ích, trong cục bộ từng ngành, từng địa phương.
Xin cảm ơn ông!
Kì tới: Một vài sự thật

Nguyễn Vũ (thực hiện)