Thursday, December 15, 2016

Đây là Con cháu bác Hồ nổi danh ở hải ngoại ?(Hải)
Ảnh mang tính minh họa
Có lần tôi đi một phiên tòa xử nhanh hai thanh niên Việt Nam ăn trộm trong cửa hàng. Một chàng diện Nike Air Max chói chang Một chàng quần bò Dolce Gabbana rất xước. Cả hai đều mới
sang Đức hai tuần trước, đơn xin tị nạn còn chưa nộp. Họ ăn trộm phụ kiện, nước hoa và mỹ phẩm trị giá gần 1000 Euro, trong một cửa hàng mà họ hiển nhiên là những vật thể lạ. Xã hội tư bản tân tiến một thế kỷ rưỡi sau Marx đã xóa đi nhiều ranh giới giữa các giai cấp đối kháng, song lại mở rộng khoảng cách giữa các đẳng cấp. Hai thanh niên Nghệ An này chỉ cần đặt một nửa bàn chân vào cửa hàng đó là toàn hộ hệ thống báo động của nó đã đỏ rực. Hình phạt cho mỗi chàng là một cuối tuần quản thúc, tức chiều tối thứ Sáu khăn gói đến Nhà Quản thúc Thanh thiếu niên ở, chiều tối Chủ nhật được về. Đại diện tư pháp cho thanh thiếu niên cằn nhằn rằng thế hơi nặng, phạt lao động công ích là đủ rồi. Công tố viên nhún vai. Thẩm phán thở dài, biết rằng sớm muộn cũng gặp lại họ, nhiều phần sớm hơn phần muộn.
Người Việt ở Đức hoàn toàn vắng mặt trong những tội phạm cỡ lớn như khủng bố, đe dọa an ninh quốc gia; rất khiêm tốn trong những tội phạm tài chính và công nghệ cao; khá thứ yếu trong những lĩnh vực như ma túy, mại dâm…; quả thật không thể sánh vai các bạn thuộc khối Đông Âu cũ do Nga dẫn đầu; nhưng lừng danh trước hết với mafia thuốc lá lậu và ngay sau đó có thứ hạng đáng kể là những người ăn trộm, có lẽ chỉ đứng sau Rumani. Trong ba năm gần đây, mỗi năm cộng đồng 84.000 người Việt ở Đức phạm khoảng 5000 vụ hình sự, trong đó trên dưới 1000 vụ là tội ăn cắp. Để so sánh: cộng đồng Trung Quốc 110.000 người, mỗi năm trên dưới 200 vụ ăn cắp. Trừ tranh tượng nghệ thuật và bí mật công nghệ, nói chung không có thứ gì mà người Việt ở đây không thể và không nỡ ăn cắp, từ mèo nhà hàng xóm, xe nôi, xe đạp, hộ chiếu, thẻ tín dụng, điện, nước, biển số, đến nhân thân, vịt trời…; làm nấm ăn cắp nấm, làm xúc xích ăn cắp xúc xích, làm quán ăn cắp tất cả những gì không còn nguyên niêm phong; song phổ biến nhất là ăn cắp trong cửa hàng. Có thời, đồ ăn cắp được bày ngang nhiên ở nhiều góc Trung tâm Thương mại Đồng Xuân, khu chợ Việt Nam nổi tiếng tại quận Lichtenberg. Đồng bào xúm xít mua đồ tốt giá rẻ, từ hộp thuốc đánh răng, kem dưỡng da, rượu, cà-phê đến túi xách, áo da, quần bò hàng hiệu. Sự nghiệp bán thuốc lá lậu đã góp phần xây dựng cộng đồng người Việt ở miền Đông nước Đức trong 25 năm qua, song thời hoàng kim của nó đã là dĩ vãng, trong khi ăn cắp thì tương lai còn khá vững bền.
Người Việt bán thuốc lá lậu tại Đức – NGUỒN: SPIEGEL TV
Ta hãy nhớ lại: Ngày 10/5/1996, cuộc chiến giành quyền kiểm soát thị trường thuốc lá lậu ở Berlin giữa các băng đảng Việt Nam – mở màn ngày 6/12/1992 với một xác người Việt ở một bãi đậu xe tại quận Marzahn, Đông Berlin – đạt tới đỉnh cao ghê rợn: sáu người Việt bị hành hình trong một căn hộ chung cư cũng ở quận Marzahn, tất cả tay đều bị trói, mỗi người lĩnh chính xác hai viên đạn của băng Ngọc Thiện bắn vào đầu. Bốn ngày sau, để “tháng Năm đẫm máu” đi vào lịch sử tội phạm của thành phố này, băng Quảng Bình “bị hại” đáp lễ bằng ba xác người Việt vứt ở đường tàu quận Lichtenberg.
Một người Việt bị giết trong các cuộc thanh trừng của mafia thuốc lá – NGUỒN: SPIEGEL TV MAGAZIN
Mafia Việt Nam một thuở, nghe thì kinh, đếm xác nạn nhân càng kinh, song diện mạo thật thì thô sơ đến bất ngờ. Một số lính, được trìu mến hay trọng thị hay e sợ hay tất cả trộn lại – chỉ trừ không giễu nhại – gọi là “bộ đội”, quân chủ lực của băng Quảng Bình, sa vào tay cảnh sát Berlin không phải như trong phim hình sự, sau những pha săn lùng, đột nhập nghẹt thở. Mà đơn giản là ngớ ngẩn. Sau một phiên tòa xử tội ăn trộm một chiếc sơ-mi, một bộ đồ tắm và một chiếc quần short trị giá gần 500 DM trong cửa hàng xa xỉ KaDeWe, bị cáo là một phụ nữ Việt nhất định không chịu rời khỏi phòng xét xử. Cô run rẩy bảo, “bộ đội” đang chờ trước cửa tòa án, “bộ đội” sẽ bắt cóc cô để tra khảo, dù cô không khai gì trước tòa. Một trong những “bộ đội” ấy, súng giắt cạp quần ngẩn ngơ, gần như lao thẳng vào tay cảnh sát, và ngay trong ngày hôm ấy sào huyệt của Quảng Bình bị lật tung, một trong hai khẩu Kalashnikov thu được ở đó chính là vũ khí đoạt mạng ba người ở đường tàu. Vài hôm sau, một trong những “bộ đội” đang bị truy nã cũng dính lưới, không phải trong khi chôn sống một ai đó ngoài rừng, mà trong khi ăn trộm tại một cửa hàng ở quận Lichtenberg.
Ăn cắp vậy là đã góp phần thanh toán mafia thuốc lá, chuyện của người Việt thường trớ trêu như thế. Không bao giờ nghề buôn lậu thuốc lá của người Việt ở đây còn đạt tới quy mô huy hoàng của những năm chín mươi đó nữa. Đức không còn là điểm đến hấp dẫn nhất. Chính ở thời điểm đó, Anh quốc nổi lên, với lợi nhuận kếch xù từ nghề trồng cỏ. Người Việt nghèo nhưng nhiều tham vọng. Họ muốn giàu, nhưng phải là giàu một cục, thật nhanh, thật xổi. Chắt chiu những đồng tiền lẻ để khấm khá dần lên từng đời như người Tàu ở nước ngoài thì chẳng bõ.
Tháng Ba năm nay, một phụ nữ Việt Nam vừa bị kết án hai năm sáu tháng tù vì tội bán đồ ăn cắp tổng trị giá 136.000 Euro trong cửa hàng châu Á này – NGUỒN: MORGENPOST SACHSEN
Tuy một bước đổi đời bằng nghề cầm nhầm thì khó, song ăn trộm ở đây một ngày vẫn hơn đi cày ở nhà cả tháng. Và khác xa huyền thoại, đồng bào tôi – nhất là thế hệ hai chàng Nike và Dolce Gabbana – còn thiếu cần cù hơn cả thiếu kiên nhẫn. Ăn trộm là nghề nhàn, dạo phố, tia hàng, đi làm như đi chơi mà thu nhập không thua đứng đường bán thuốc lá từ sáng sớm đến tối mịt, tức mỗi tháng trên dưới một ngàn Euro, chưa kể tiền nhà, tiền bảo hiểm y tế và khoảng 350 Euro trợ cấp tị nạn, tất cả do nhà nước trả. Môi trường lại vô tận, nhân loại còn thì siêu thị còn, siêu thị còn thì người Việt còn. Và gần như không mất vốn. Một cái kìm cắt tem từ. Một cái túi lót lớp giấy bạc để tránh báo động khi qua cổng từ, gần đây người Việt giàu sáng kiến còn khâu luôn lớp giấy bạc vào mặt trong áo khoác. Và không cần qua đào tạo. Hôm trước theo đàn anh đàn chị đi tia, hôm sau tự mình đã ngon lành khánh thành công ty một thành viên hai ngón. Và ít mạo hiểm. Khung hình phạt cao nhất là năm năm, nhưng có ăn cắp cả Nữ thần Chiến thắng lẫn bốn con ngựa trên cổng thành Brandenburger Tor cũng chưa chắc được tuyên bản án ấy. Xã hội càng yên thì luật pháp càng hiền. Trong thực tế, không mấy người Việt phải ngồi nhiều hơn vài ba tháng. Phần lớn chỉ phạt tiền, mỗi tháng trả dần vài ba chục, án tù thường chuyển thành chế độ hưởng án treo. Thanh thiếu niên chưa tròn hai mốt tuổi thường chỉ bị cảnh cáo, phạt lao động công ích, tức dọn dẹp lau chùi ngay trong trại, hay quản thúc cuối tuần. Có lần tôi suýt phì cười vì bản án dành cho một thanh niên Việt Nam ăn cắp 17 gói cà-phê: bắt về trại đi học tiếng Đức!
Thế là hôm ấy khi ra cửa, tôi bảo, hai cháu chịu khó đi học tiếng Đức nhé, đừng ăn trộm nữa.
Chàng Dolce Gabbana đáp, bọn phát-xít, nó xử oan, cháu có cầm đồ đâu.
Cầm đồ ở đây không phải là cầm đồ mà là cầm đồ. Tôi đã tưởng mình khá thông thạo ngôn ngữ của đồng bào ở Berlin, song có lần hỏi một chị làm nghề gì và nghe câu trả lời, em nhặt tay nhặt chân, tôi vẫn hơi sững sờ. Ám ảnh của chiến tranh mấy chục năm trước vụt hiện về: đó là một buổi sáng, từ hầm trú ẩn nơi sơ tán chui lên, đứa trẻ khi ấy là tôi cùng người lớn và những đứa trẻ khác lặng lẽ đi nhặt những mẩu chân tay vô danh, có cái là nguyên một tảng ở khúc hông và bẹn, văng rải rác gần một hố bom mới toanh. Nhưng ở Berlin, người phụ nữ Việt Nam nọ là chủ một tiệm làm móng, việc thường trực là lấy khóe, tỉa da thừa ở móng tay móng chân.
Tôi hỏi, cái gì cầm đồ?
Chàng Nike nhanh nhẹn giải thích, đồ thì cháu cầm, thằng này – hất hàm về phía Dolce Gabbana – chỉ bóc tem thôi. Nhưng cháu đã ra đến cửa đâu. Luật pháp đéo gì, bất công!
Tôi bảo, bóc tem với cầm đồ thì đúng là định ăn trộm rồi, oan với ai nữa.

Dolce Gabbana trừng mắt: Cô bênh bọn Đức lợn hử? Người Việt thì phải giúp người Việt chứ! Cô có phải người Việt không hử?
NgheAnCapODuc(3)
Vâng, tôi đúng là người Việt, sống ở Đức. Tháng trước, ở TTTM Đồng Xuân, trong lễ hội “40 năm hội nhập và phát triển” của người Việt ở Đức, ông Nguyễn Thiện Nhân, tốt nghiệp đại học và bảo vệ luận án tiến sĩ tại Đức, thay mặt chính phủ Việt Nam cảm ơn sự giúp đỡ tận tình của chính phủ và nhân dân Đức, rồi kết thúc bài phát biểu bằng tiếng Đức của mình với lời gửi gắm đến cộng đồng người Việt đang sống ở đây: Đồng bào hãy chứng tỏ lòng biết ơn nước Đức bằng cách tôn trọng luật pháp Đức. Hóa ra là chuyện ơn huệ. Vậy việc hai khách du lịch Việt Nam vừa ăn trộm ở Zürich thật không đáng để làm ồn. Họ vừa không có gì mang ơn Thụy Sĩ để phải tôn trọng luật pháp nước này, vừa quá vặt vãnh so với hệ thống công ty hai ngón, chẳng hạn của người Việt ở Đức.


Theo BaotreOnline
THEO DÒNG SỰ KIỆN:
Dương Hoài Linh – Căn bệnh sợ “chính trị” của người Việt
Phạm Thị Hoài: Đông Tây nam nữ
Ba Lan: Bắt nhóm tội phạm tấn công người Việt
Về một bài viết của nhà văn Phạm Thị Hoài
Nhà tướng cảnh sát chống tội phạm bị mất trộm bạc tỉ
Những nghề nghiệp “kinh dị” nhất trong lịch sử loài người

Wednesday, December 14, 2016


Đăng bởi Elvis Ất on Thursday, December 15, 2016 | 15.12.16


Giới lãnh đạo châu Âu đã công khai đặt câu hỏi về vai trò của Mỹ trong NATO. Bắc Kinh đang bay máy bay ném bom hạt nhân trên biển phía Nam Trung Hoa. Quân đội Nga và Syria đang chiếm lại Aleppo từ lực lượng đối lập. Đó là tiếng gầm của sấm sét ở đàng xa; thế giới đã thay đổi.

Đọc cái tựa nghe không xuôi chút nào.

Giữa tháng 3, 1975 khi Tổng thống Nguyên Văn Thiệu ra lệnh bỏ Ban Mê Thuột rút về đồng bằng tái phối trí lực lượng, lúc đó tướng Phạm Văn Phú nghe vậy cũng không thấy xuôi tai chút nào.

Nhìn lại quá khứ, đôi khi kẻ hậu sinh thấy lịch sử sang trang như ánh chớp, như khi người ta nghe tin Hội đồng quân nhân cách mạng tuyên bố Tổng thống Diệm và ông Nhu đã tự sát trong xe thiết giáp (lúc đó họ không nói cả hai ông đều bị trói hai tay sau lưng).

Nhưng khi nghe lệnh rút khỏi Ban Mê Thuột giữa tháng Ba, hẳn rất ít người nghĩ rằng 30 tháng Tư, 1975 — khi xe tăng của quân cộng sản Việt Nam sẽ lăn xích trên mặt lộ Sài Gòn, sẽ ủi sập cánh cửa vào Dinh Độc Lập và nhất là sau lời tuyên bố đầu hàng cộng sản vô điều kiện của ông Dương Văn Minh, 12 năm trước là người hùng cách mạng lật đổ chế độ Diệm – sẽ chấm dứt “chế độ Thiệu không có Thiệu”. Từ đó cả miền Nam Việt Nam bỗng trở thành bên thua cuộc.

Nhắc chuyện xưa để thấy lich sử có thể sang trang chớp nhoáng hay nó đi đến kết cục trong vòng 45 ngày. Nhưng đôi khi lịch sử thay đổi rất chậm, những cái đổi thay từ từ, quen dần, tuồng như len lén xoay dời cục diện khiến chẳng ai hay.

18 tháng trước ai nói đến chuyện Nga vươn “bàn tay lông lá” – ngôn ngữ thời cách mạnh chống Mỹ cứu nước – can thiệp vào nội bộ, nhất là chuyện bầu cử ở Mỹ hẳn là người chậm tiêu hay là kẻ tâm thần bất ổn. Cái nhãn đó cũng sẽ được trao cho những ai, hay bất cứ báo đài nào, tiên đoán đầu năm 2017 dân Mỹ sẽ có tân Tổng thống mặt màu cam, tóc màu vàng, tên Donald J. Trump đứng đầu một nội các thân Nga.

Và mới đầu tháng 12, 2016 thôi, người gần như quên luôn cái tên người phụ nữ đầu tiên được một đảng lớn ở Hoa Kỳ chọn làm ứng cử viên Tổng thống.

Hãy đi ngược thời gian. Trong cuộc vận động tranh cử Trump bào chữa cho Putin mỗi khi có cơ hội, hào sảng khen ngợi Putin. Trump đã mướn Paul Manafort, một người có tài sản kếch xù nhờ đã làm việc cho một bù nhìn Ukraine được Putin hậu thuẫn, dẫn đầu cuộc vận động tranh cử.

Russian President President Vladimir Putin holds up a glass during a toast at a luncheon hosted by United Nations Secretary-General Ban Ki-moon, Monday, Sept. 28, 2015, at United Nations headquarters. (AP Photo/Andrew Harnik)
Vladimir Putin, Donald Trump. Nguồn: AP/Andrew Harnik/Nati Harnik
Trump ủng hộ mục đích chiến tranh của Putin ở Syria. Trump tuyên bố khi nhậm chức ông sẽ không tôn trọng cam kết của NATO chống lại sự xâm lược của Nga. Ông ly khai với chính sách chung thuỷ như nhất và dứt khoát của tất cả Tổng thống Mỹ kể từ thời Gerald Ford, và kêu Vương quốc Anh tách ra khỏi Liên minh châu Âu. Ông dung túng cuộc xâm lược và thôn tính bán đảo Crimea của Ukraine.

Chương trình vận động của Trump cũng đã loại bỏ loại bỏ việc ủng hộ Ukraine trong cuộc chiến chống lại Nga; đó là điều mâu thuẫn với gần như toàn bộ chính sách đối ngoại của đảng Cộng hòa nhưng nó lại có thể làm vừa lòng Putin.

Trump công khai kêu gọi Nga tấn công máy chủ email của đối thủ đảng Dân chủ.

Vừa đắc cử, Trump đã kéo Paul Manafort trở lại sau thời gian ngắn phải tạm thời từ chức để tránh điều tiếng khi còn đang trong thời vận động.

Trump đã chọn tướng hồi hưu Michael Flynn làm Cố vấn An ninh Quốc gia. Đây là một viên tướng đã từng làm việc cho mạng lưới tuyên truyền tiếng Anh của Nga, RT (tên cũ là Nga Ngày nay), công khai kính phục Vladimir Putin.

h1
Tướng hồi hưu Michael Flynn, tại một bữa ăn tối với Tổng thống Nga Vladimir Putin, 12/2015 tại Moscow. Kỷ niệm 10 năm thành lập của RT, kênh tin tức truyền hình Nga phục vụ 24 giờ tiếng Anh. Nguồn: AP
Chưa hết, mới hôm qua Trump đã chính thức công bố Rex Tillerson, Tổng Giám đốc ExxonMobil – được mô tả là người Mỹ thân Putin nhất. Tillerson đã không ngừng vận động Mỹ dỡ bỏ cấm vận Nga vì đã xâm lăng và sát nhập bán đảo Crimea của Ukraine vào lãnh thổ Liên bang Nga. Công trạng của Tillerson trong việc bảo vệ ích lợi của Nga được Putin đền đáp bằng Huân chương Hữu nghị của nước này.

h1
Rex Tillerson và Vladimir Putin. Nguồn: ALEXEY DRUZHININ/AFP/Getty Image
Cơ quan Tình báo Trung ương, CIA, và hàng tá những cơ quan tình báo khác của Mỹ đã đưa ra phân tích cho rằng tin tặc Nga đã xâm nhập vào máy chủ của cả hai đảng lớn ở Mỹ. Đáng chú ý là một số viên chức cao cấp của Nga xác nhận là họ đã cung cấp thông tin của đảng Dân chủ cho Wikileaks, một cách chiến lược, tuần tự tung ra trước công luận Hoa Kỳ để ảnh hưởng cuộc bầu vừa qua ở Mỹ.

Đương nhiên Tổng thống vừa đắc cử đã quyết liệt phản đối và chế giếu kết quả phân tích của CIA. Chả trách Trump được. CIA cũng là cơ quan cho rằng Iraq có vũ khí giết người hàng loạt, lý do chính để chính phủ Bush đem quân vào thanh toán Saddam Hussein.

Bằng chứng để CIA kết luận rằng Nga đã can thiệp vào cuộc bầu cử năm 2016, giúp Donald Trump thắng cử vẫn là điều bí mật. Nhưng những nét chính của vụ này không có gì là bí ẩn.

Như vậy người Mỹ thực sự có còn cần thông tin bí mật của CIA để phân biệt và nhận thấy chuyện gì đang xẩy ra hay không?

Người Mỹ và cả thế giới vào mùa Đông ở Bắc bán cầu sau một cuộc vận động tranh cử bằng những lời nói dối, lọc lừa, khinh thị phụ nữ, chia rẽ sắc tộc, tôn giáo, lật ngược chính sách đối ngoại lâu đời của Mỹ. Một đại cường quốc đứng đầu thế giới tự do đột nhiên trở thành một chư hầu của Moscow; nhưng dường như không ai còn cảm nhận được gì nữa.

Cú đảo chánh của Nga ở Mỹ là một thành đạt còn lớn hơn phi thuyền Sputnik 1957 – ứng cử viên thân Nga đã đánh bại một chính khách với kinh nghiệm tầm cỡ đi vào làm chủ Toà Bạch Ốc, ít nhất là 4 năm sắp tới.

Những câu hỏi quan trọng

Tuy nhiên, câu hỏi quan trọng về việc Nga mánh mung ảnh hưởng đến chính trị Hoa Kỳ vẫn chưa ngã ngũ. Bốn thượng nghị sĩ Hoa Kỳ, trong đó có cựu ứng cử viên tổng thống đảng Cộng hòa John McCain, đã kêu gọi mở một cuộc điều tra về những hành động của Nga nhằm giúp Donald Trump. Chính quyền tương lai của Trump phản đối một cuộc điều tra như vậy, có lẽ vì lý do quá thuyết phục là họ biết rằng nó có thể sẽ xấu hổ biết dường nào. Câu hỏi trước mắt là đa số đảng viên đảng Cộng hòa tại Thượng viện sẽ tiến hành điều tra mặc sự phản đối của một Tổng thống đảng Cộng hòa hay không? Hãy hy vọng họ sẽ dám làm như vậy. Nếu thật thế thì sau đây là một vài điều hữu ích để biết câu trả lời:

1. Chính xác, những cơ quan nào đã bị Nga xâm nhập?

Đã có một phần danh sách, gồm có RNC, DNC, các DCCC, và email cá nhân của Chủ tịch Trung tâm vì Tiến bộ của Hoa Kỳ John Podesta. Nhưng một danh sách đầy đủ sẽ tiết lộ một cách quy mô và mô hình của ý định của Nga. Đột nhiên nó trở nên rất quan trọng liệu Nga đã thực sự xâm nhậm máy chủ của Ủy ban Quốc gia đảng Cộng hòa (RNC, như CIA và Chủ tịch Ủy ban Nội An ở Hạ Viện đã khẳng định) hay không (khi Reince Priebus, Chủ tịch RNC người sẽ là Cố vấn trưởng ở Toà Bạch Ốc của Tổng thống Trump, hết mình phủ nhận).

Có rất nhiều khúc mắc về sự không chắc chắn đó. Nếu hoạt động gián điệp Nga xâm nhập máy chủ của RNC – nhưng đã chọn không rò rỉ email của Ủy ban Quốc gia đảng Cộng hòa – sẽ nói rất nhiều về ý định của Nga. Nó cũng sẽ cho thấy những người của quần chúng ở Mỹ có thể dễ bị Nga tống tiền trong tương lai.

Nếu Priebus đúng, và CIA sai, rằng người Nga đã không xâm nhập được máy chủ của RNC, điều đó đặt ra câu hỏi quan trọng: Độ an ninh máy chủ của RNC mạnh hơn an ninh máy chủ của DNC sao? Hay người Nga không xâm nhập máy chủ RNC? Nếu không, tại sao không?

2. Cuộc xâm nhập diễn ra lúc nào?

Và đặc biệt, tiến độ xâm nhập của Nga có tăng lên khi Donald Trump gần được đảng Cộng hòa đề cử hay không? Điều này tự nó đã rất quan trọng mà còn quan trọng vì nó có thể làm sáng tỏ những câu hỏi đáng ngại theo sau.

3. Đã có sự phối hợp?

Không kể lời khuyến khích công khai (mời Nga xâm nhập máy chủ email của Clinton) của Tổng thống mới đắc cử – Đã có sự chia sẻ thông tin bất kể như thế nào, hoặc có ai trực tiếp hay gián tiếp liên hệ với ban vận động tranh cử của Trump đã tư vấn cho bất kỳ tổ chức nước ngoài nào để xâm nhập ở đâu và làm thế nào để xâm nhập? Những thông tin nhậy cảm nào của những người có liên hệ với cuộc vận động tranh cử của Trump mà Nga có thể đã có, kể cả nhưng thông tin về tổng thống vừa đắc cử?

4. Có quan hệ về mặt tài chính hay không?

Cuộc điều tra của Thượng viện cũng nên triệu tập bất kỳ hồ sơ kinh doanh của cơ sở Trump để có thể làm sáng tỏ bất kỳ khoản nợ hoặc ràng buộc mà gia đình Trump có thể có ở Nga và bất kỳ mối thu nhập đáng kể nào từ Nga. Ngoài các quan hệ chính trị rõ ràng giữa Trump với Putin, lợi ích của Nga có bất cứ kiềm chế nào đối với Trump và gia đình của ông hay không – về tài chính hay ở những mặt khác?

5. Nga đã can thiệp và những nơi nào khác nữa?

Ngoài tuyên bố đáng kinh ngạc về một hoạt động gián điệp của Nga nhằm hỗ trợ ứng cử viên đắc cử trong cuộc bầu cử này, nó có thể được soi rõ vị trí của gián điệp của Nga ủng hộ Trump trong bối cảnh toàn cầu. Trump không phải là ứng cử viên duy nhất mà Nga của Putin đã can thiệp. Điều mà ai cũng biết là ngân hàng nhà nước Nga đã cho Mặt trận Quốc gia Pháp vay hàng triệu euro. Tổng thống của Cộng hòa Czech đã nhận những đóng góp tài chánh đáng kể từ nhóm lợi ích dầu mỏ của Nga trong cuộc vận động tranh cử. Người đứng đầu cơ quan tình báo Đức và Anh đã phàn nàn về những cuộc tấn công của Nga và những cơ chế dân chủ ở các nước đó. Rõ ràng, thành công của Nga tại Hoa Kỳ đại diện cho cú can thiệp lớn và ngoạn mục nhất của nó. Nhưng nó không phải là một nỗ lực duy nhất, và người ta không thể hiểu hết khi cô lập sự kiện này với các yếu tố khác trong chiến lược của Putin.

Nếu không có gì khác, những buổi điều trần ở Thượng viện ít nhất có thể giúp cho người dân Mỹ hiểu – điều này sẽ gây thiệt hại cho chính quyền Trump – về chính xác những gì Putin đã cố gắng thực hiện và sự can thiệp vào cuộc bầu cử của Mỹ phù hợp với những kế hoạch lớn hơn của Putin ra sao.

Người Mỹ chỉ mới bắt đầu nhận ra những gì vừa xảy ra. Ngay cả những đảng viên hàng đầu của đảng Cộng hòa đang đòi hỏi phải biết những gì đã và đang xảy ra. Nhưng trừ khi một một sự kiện nào đó lớn bất thường xảy ra trong vài tuần tới thì cuộc đảo chinh của Nga ở Mỹ coi như đã thành công.

Hoa Kỳ, mất vị trí lãnh đạo của nó trên thế giới tự do, tất cả đã suy yếu, đổ gẫy, giảm bớt một cách nguy hiểm.

Giới lãnh đạo châu Âu đã công khai đặt câu hỏi về vai trò của Mỹ trong NATO. Bắc Kinh đang bay máy bay ném bom hạt nhân trên biển phía Nam Trung Hoa. Quân đội Nga và Syria đang chiếm lại Aleppo từ lực lượng đối lập. Đó là tiếng gầm của sấm sét ở đàng xa.

Thế giới đã thay đổi.

h1
Một biển quảng cáo ở Danilovgrad, Montenegro. Nguồn: Vasiljevic / Reuters
Scott Gilmore & David Frum| Trà Mi

(© DCVOnline)

Nguồn:

– Russia’s American coup | The U.S. is finally waking up to the fact that it has been turned into a subordinate ally to Russia, thanks to Putin and Trump. Scott Gilmore. Macleans, December 12, 2016.

– Five Questions About Russia’s Election Hacking | As the culpability of Putin’s government becomes more clear, a host of other issues remain unresolved. David Frum, The Atlantic, Dec 12, 2016.

Tuesday, December 13, 2016

LỜI NGUYỀN CỦA LĂNG MỘ HCM (The Hochiminh Mausoleum Curse) . 
Hỏi : tại sao 
 "đàn em của HCM thích 'ăn cám xú' hay thích nghe chửi ?""
Trả lời : truyện kể rằng , hồn ma TT Thiệu gặp hồn ma HCM và nói : thông thường người đời chỉ thích dành cái khôn , cái tốt , nhưng tôi thấy bọn đàn em của ông , từ Trọng Lú trở xuống , hiện nay chỉ thích dành cái ngu , cái xấu của thiên hạ về mình , xin ông giải thích .
- HCM : có lẽ khi xây lăng cho tôi , dù điều đó trái với di chúc của tôi , đàn anh của chúng như Lê Duẩn , Lê Đức Thọ , v.v... đã làm động mồ , động mả ông bà , tổ tiên hay làm đứt long mạch của Hà Nội nên giờ này bọn chúng mới thích "ăn cám xú" cả lũ như vậy ; VÌ CỨ HỞ MIỆNG RA LÀ BỊ DÂN CẢ NƯỚC CHỬI RỦA VÀ "NÉM ĐÁ" DỮ DỘI . Làm tôi rất buồn và đau khổ mà không làm gì được .
- TT Thiệu : Chính bọn "ăn cám xú" này , chứ không ai khác , đang đào mồ cuốc mả ông ! Vì chúng mà nhân dân cả nước đang NGUYỀN RỦA ông : vì ông đã du nhập một chủ thuyết chính trị đã gieo biết bao TÀN PHÁ , CHẾT CHÓC và ĐAU KHỔ cho đất nước này từ năm 1945 tới giờ" . / . 
==
SJ ngày 4 tháng 3 2018 .

2006

Monday, December 12, 2016

Đường Tự Do tại Sài Gòn năm 1961 

Chuyện vui về lính Bắc vô Sài Gòn 30 - 4

Đăng bởi Elvis Ất on Tuesday, December 13, 2016 | 13.12.16


[​IMG]

 Phải ăn hết cái l. trâu ấy !

 Đợt đánh cứ điểm Xuân Lộc, anh em “làm báo” chúng tôi được ở hầm chỉ huy của sư trưởng Nam Phong, cùng nhau ở một chỗ nên rất vui .Hầm chỉ huy do công binh đào rộng bằng căn nhà 20 mét vuông. Trong hầm bố trí điện đàm hiện đại. Sư trưởng ngồi với tấm bản đồ mặt trận trải trên chiếc bàn tre. Ông chỉ huy từng mũi tấn công. Ông cứ nói như nói với chúng tôi, không cần ống nghe, ở ngoài chiến hào các chính trị viên, tiểu đoàn trưởng vẫn nhận được lệnh. Họ báo cáo về, chúng tôi cũng nghe oang oang rất rõ.  Đêm đầu tiên đánh cứ điểm Xuân Lộc, bộ đội ta mấy lần ôm bộc phá vào mở cửa mở, những địch bắn rát quá, thương vong nhiều .Sư trưởng Nam Phong hét lên,chỉ huy hết mũi tiến công này đến mũi tiến công khác. Ông đang chỉ huy trận đánh mà nói năng rất tếu . Sư trưởng điện cho anh Đình chính trị viên D2( tiểu đoàn 2): “Cái chốt bằng cái lồn trâu ấy mà một ngày rồi các anh không ăn được à? Tôi ra lệnh nội đêm nay phải ăn cho hết cáo lồ. trâu đó , nghe rõ chưa !”.Anh Đình báo cáo” Nghe rõ ạ! Tuân lệnh!”. Câu ra lệnh làm  mọi người trong hầm chỉ huy ôm bụng cười, nhưng không ai dám cười to

 Việt Cộng mà cũng  ghiền thịt cầy, hay quá ba heng!

 Vô Sài Gòn, Ban chính trị chúng tôi ở số nhà 11, hẽm Cây Điệp, đường Nguyễn Đình Chiểu. Hôm trước  hành quân vào Sài Gòn, chúng tôi thấy trên đường có rất nhiều quán quảng cáo “ A, đây rồi ! Cầy tơ bảy món”, nên hôm sau  mấy anh dân Bắc Kỳ  thèm cầy tơ , bèn rủ nhau đi kiếm. Khoảng chín giờ đêm, sinh hoạt đơn vị xong, tôi và anh Lạc lẻn ra phố. Bây giờ là giờ thiết quân luật , nên khi nghe chúng tôi gõ cửa bảo :” Quân giải phóng đây”, thì chủ nhà  chủ nhà cửa ra, mặt mày xanh lét, vì sợ ! Nhưng nghe chúng tôi hỏi: “ Có thịt cầy và rượu bán không bố ? “, thì  ông tròn xoe mắt ngạc nhiên, rồi mỉn cười xởi lởi. Không hiểu sao mấy hôm chiến sự căng thẳng thế mà quán này vẫn có  thịt cầy và rượu . Ông chủ quán hỏi các chú cần món gì. Chúng tôi  kêu vài món thịt phay, thịt hong…  Ông gọi đứa con gái dậy, vào bếp thái chặt, rồi bưng ra, gói thịt và rượu cho bộ đội. Không biết giá bao nhiêu, nhưng lần đầu nên chúng tôi trả 500 đồng tiền ngụy, ông không lấy ( phụ cấp của chúng tôi mỗi người được 2000 đồng tiền ngụy một tháng. Hai ngàn đồng lúc đó có thể mua được gần tạ gạo ) .Anh Lạc liền rút tờ tiền Cụ Hồ  10 đồng của miền Bắc, mà anh mang giữ như một kỷ vật  suốt bảy năm vào chiến trường ra biếu ông! Tờ Cụ Hồ 10 đồng lúc đó có thể mua được một chiếc đồng hồ Orien “ba của sổ” ! Ông chủ quán cầm tờ tiền run run ấp vào ngực, rồi cám ơn rối rít. Chúng tôi ra khỏi cửa còn nghe vọng tiếng cô gái :”Việt Cộng mà cũng  ghiền thịt cầy, hay quá ba heng !”.

 Anh Khôi ơi, kim cương , kim cương

 Bộ đội giải phóng đa phần là thanh niên học cấp 2 cấp 3 làng quê miền Bắc Họ lớn lên ở nông thôn, vào chiến trường lại ở rừng núi , nên vào  Sài Gòn  anh em rất bỡ ngỡ. Có chuyện vui mà mỗi lần nhớ lại tôi lại cười một mình. Cậu y tá tên  Thành, người Thái Bình ở trung đoàn bộ được điều đi giúp tôi là “nhà báo” ở Ban chính trị đi nhận giấy in về in bản tin. Chúng tôi gọi một chiếc xe lam. Hồi đó , đang quân quản, nên bộ đội gọi xe nào xe đó vui vẻ phục vụ, sau đó chủ xe được cấp một giấy chứng nhận:” Đã phục vụ quân giải phóng” việc này việc kia, trong thời gian…  do sư trưởng Nam Phong ký, chẳng phải trả tiền nong gì cả . Khi ra đường thấy chiếc xích lô máy chở nước đá cây  lóng lánh bảy sắc cầu vồng trong nắng Sài Gòn, đứng ngồi trên xe lam, Thành níu vai tôi la toáng lên “: Anh Khôi ơi ! Kim cương! Kim cương nhiều chưa kìa!”. Tôi nín cười mắng cậu ta :” Đồ ngốc, đó là nước đá, họ làm lạnh đông nước thành đá !”.Nhưng khi hiểu ra, chính cậu ta lại là người sáng kiến lấy giấy báo để ủ để nước đá lâu tan.

     Thua rồi còn ngoan cố!

 Ngày 30/4/1975, dọc các con đường từ Biên Hòa vô Sài Gòn hay từ Thủ Dầu Một về Sài Gòn, lính Sài Gòn chạy từng tốp hoảng loạn, họ cởi bỏ súng đạn, quân trang, quân dụng vất ngổn ngang dọc đường như rác. Cả những chiếc xe máy Nhật Honda dam, Honda68. Có chiếc xe vứt bên đường máy đang nổ.Nắng tháng Tư chói chang.

Một đơn vị lính giải phóng hành quân bộ dọc đại lộ Biên Hòa. Một người lính thấy chiếc xe máy Honda dam sơn còn mới, liền cưỡi lên đạp máy chơi. Đạp hoài , đạp hoài xe không nổ. Vì anh bộ đội không có chìa khóa để mở. Anh bộ đội liên xô chiếc xe sang bên đường, rồi lia một loạt AK vào chiếc xe máy, chửi :

Đ. mẹ mày! Thua rồi còn ngoan cố !

 Gió mùa đông-bắc rồi bây ơi!

 Tối 30-4, chúng tôi hành quân vào ngủ ở một chung cư bốn tầng trên đường Nguyễn Đình Chiểu, Quận 1. Chung cư này lính Mỹ ở, họ đã di tản hết. Quần áo rách, giáy má, cặp tài liệu tung tóe khắp nơi. Nhiều nhất là các tạp chí Play Boy in đầy ảnh con gái  hở hang đầy ngập các phòng.

Không có giường, lại không có chỗ mắc võng, anh em chúng tôi bấm đèn pin vơ giấy má vun lại rồi trải võng lên trên, nằm ngủ.Điện đóm bị hư nên tối om.  Sài Gòn  đang mùa khô, trời nóng lắm. Ngủ được một giấc, thức dậy tôi bấm đèn pin thấy cái máy điều hòa nhiệt độ ngay cạnh. Tôi đã từng đi thực tập ở Khách sạn Phú Gia, Hà Nội thời sinh viên, lại biết tí chút tiếng Anh, nên tôi bật lên, đặt chế độ “lạnh nặng”, rồi trùm chăn ngủ. Tôi đang ngủ thì bỗng có đứa kêu lên:” Gió mùa đông-bắc, lạnh quá bây ơi!”. Thế là cả đơn vị đều thức dậy, lấy võng trùm ngang người, ngồi cho đỡ lạnh. Tôi  trở người, nhẹ nhàng tắt cái điều hòa, rồi nằm tiếp. Một lúc sau. Mấy đứa kêu lên :” Hết  rét rồi. Gió mùa gì mà nhanh hết vậy ?”

 Bệ cầu nuôi cá lóc

Mời xem Video: Bộ Chính trị cảnh cáo Nguyễn Phú Trọng tội ăn nói tào lao để chia rẽ nội bộ Đảng


 Anh Diên người Tày , quê Lạng Sơn là anh nuôi đơn vị tôi . Ngay buổi sáng 1.5 .1975  đi chợ mua chục con cá lóc . Anh về đếm mãi vẫn cứ 12 con, bèn lật đật ra chợ tìm cho được bà bán cá trả lại hai con vì “ tội người ta”, “ buôn bán kiểu này thì lời cái gì”. Khi anh tìm được bà bán cá , bà cười toáng lên:” Chú giải phóng ơi, “một chục” ở đây là 12 chứ không phải mười nghen !”. Anh về kho nấu bữa tối , còn hai  con cá để lại ngày mai , anh cho vào chỗ bệ cầu vì thấy ở đó có nước ! Sáng mai anh đi bắt cá để nấu cháo thì cá không còn nữa. Anh đi báo cáo thủ trưởng, tưởng có người làm mồi nhậu ban đêm. Đến nơi ai cũng ôm bụng  cười vì cá thì mất , mà cầu thì tắc , phải nhờ ông thợ hàng xóm sang thông hộ.

Ngô Minh

(Blog Ngô Minh)
Trưởng Ban Tổ Chức TW Phạm Minh Chính đi Trung Quốc làm gì?

Đăng bởi Tiểu Nhi on Monday, December 12, 2016 | 12.12.16


Hôm nay truyền thông chính thức loan tin ông Phạm Minh Chính, Ủy Viện Bộ Chính Trị, Trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương, đang thăm Trung Quốc và gặp ông Lưu Vân Sơn, thường trực ban bí thư, nhân vật số 4 của Đảng CSTQ.


Giới quan sát chính trị Việt Nam ít ai chú ý đến ông Phạm Minh Chính cho đến khi ông này vào Bộ Chính Trị, tuy nhiên trong quá trình quan sát đảng CSVN, tôi cũng có chú ý đến ông

1/ Vài nét về ông Phạm Minh Chính.

Tôi đánh giá ông là một nhà kỹ trị, từng được đào tạo bài bản chuyên nghiệp từ khi còn trẻ và tại Đông Âu

Có thể nói so với nhiều quan chức cấp cao của đảng CSVN hiện nay, ông Phạm Minh Chính là người chứng kiến tận mắt nhiều vấn đề cải cách của các nước Đông Âu từ độc tài chuyển hóa sang dân chủ, khi ông đảm nhiệm vị trí Đại sứ tại Rumani từ năm 1989 đến năm 1995

Trong suốt quá trình học tập và làm việc, khác với một số quan chức cấp cao khác, ông Chính là phó giáo sư và tiến sĩ Luật, không phải ở chuyên ngành xây dựng đảng hay Mác-Lê Nin

Dưới thời ông Chính làm bí thư tỉnh ủy Quảng Ninh, người dân Quảng Ninh có nhiều thiện cảm với ông khi ông đưa Quảng Ninh trở thành một tỉnh vùng biên phức tạp trở thành một địa phương phát triển nhanh, mạnh với nhiều chính sách cải cách như thi tuyển lãnh đạo cấp sở, cải cách hành chính và chính quyền điện tử, cải tạo hạ tầng các vùng sâu vùng xa như huyện đảo Cô Tô...

Giới am hiểu triều chính đánh giá ông Chính là người kín kẽ, ít dây dưa vào các scandal như nhiều quan chức khác, có tư duy quản lý, tổ chức và hoạch định chính sách và biết quân bình lợi ích giữa các phe phái khi cần

Với vị trí là trưởng ban tổ chức Trung Ương, được coi là ghế quyền lực thứ 8 trong Bộ Chính Trị, vì theo quy trình làm nhân sự của đảng, Ban Tổ Chức TW là nơi lập tờ trình đầu tiên để các khâu sau phê chuẩn cho các chức danh hàm cục, vụ trưởng và tương đương trở lên

2/ Tiếp tục tiến xa hơn ?

Trong bối cảnh Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng có tin hành lang là chỉ ngồi từ 2-4 năm nữa thì vấn đề ai sẽ là tổng bí thư sau đó được coi là vấn đề quan trọng, không chỉ của đảng và còn là sự quan tâm của nhân dân và các cường quốc như Trung - Mỹ

Ngoài những gương mặt đang có quyền lực và được đánh giá là tốp 1 như ông Trần Đại Quang và ông Đinh Thế Huynh thì tốp 2 gồm các ông Hoàng Trung Hải , Võ Văn Thưởng, Phạm Minh Chính,..

Nếu tin tức tôi được nghe về việc quy định mới của đảng là muốn lên chức tổng bí thư thì phải kinh qua chức vị bí thư tỉnh ủy là đúng thì coi bộ tốp 2 có lợi thế hơn tốp 1. Tuy nhiên có vẻ như ông Võ Văn Thưởng mất lợi thế vì vấn đề sức khỏe cá nhân, như vậy cuộc đua có vẻ như chỉ còn lại hai ứng viên vượt trội là ông Hoàng Trung Hải và ông Phạm Minh Chính

Do đó hôm nay chúng ta không lạ khi ông Chính đi Trung Quốc, vị trí tổng bí thư đảng CSVN luôn là mối quan tâm có thể coi là hàng đầu của TQ trong quan hệ Viêt-Trung, và nhất là xưa nay giữa ông Chính và thiên triều ít có vẻ thân mật hơn đồng sự Hoàng Trung Hải

Về phía Mỹ cũng thế, với tầm quan trọng của Việt Nam trong bàn cờ Châu Á-Thái Bình Dương mà Mỹ đang đánh thì việc ai là tổng bí thư Đảng CSVN sắp đến cũng rất quan trọng, có lẽ vì vậy mà ông John Kerry, Bộ Trưởng Ngoại Giao sắp mãn nhiệm, sẽ đến Việt Nam trong tuần này ngay sau khi ông Chính từ Trung Quốc về chăng ?

Được coi là người có tư duy tiến bộ và cải cách, từng đảm nhiệm các vị trí có thể hiểu và quan sát cải cách như đại sứ tại Đông Âu, chuyên viên cấp cao văn phòng chính phủ, thứ trưởng Bộ Công An và bí thứ Quảng Ninh, có vẻ ông Chính đủ tầm để thực hiện một cuộc cải cách mà không làm mất đảng, vấn đề chỉ là ông có lên ngôi được và quyết tâm thực hiện hay không?

Mời xem Video: Tin chấn động: Tổng GĐ Trần Phương Bình và Ban lãnh đạo Đông Á Bank bị bắt vì để lọt tin đổi tiền


Có một tiền lệ là những ai mà được nhà báo chống tham nhũng một bên Huy Đức nhắc đến như một nhà cải cách thì ít khi mà lên cao nữa được, hôm qua tện Phạm Minh Chính đã xuất hiện trên 1 bài viết của ông Huy Đức, liệu rằng sẽ lặp lại các tiền lệ trước đây ?

Nếu không còn sự lựa chọn nào khác, tôi nghĩ ông Chính lên ngôi thì nhân dân có vẻ sẽ dễ thở hơn ông Hoàng Trung Hải

Đã đến lúc đất nước cần "Minh" và "Chính", để còn chuyển hóa chính trị đưa đất nước có động lực mới tiến lên

Nguyễn An Dân 
* Bài của tác giả gửi đến TTHN
(Tin tức Hàng ngày)