Sunday, December 20, 2015


Tinh-cach-con-nguoi-nhat-ban

Triết lý kinh doanh của người Nhật rất nhân văn, dường như người Nhật Bản rất thấm nhuần và áp dụng giáo lý đạo Phật trong cuộc sống hằng ngày cho nên họ quý trọng, xem con người đều bình đẳng vì cùng có Phật tính như nhau chứ không dựa vào dáng vẻ giàu nghèo bên ngoài.

Trong vòng xoáy kinh tế thị trường, những suy nghĩ của họ thường xuyên là làm việc phải có lợi ích cho người khác trước, nghĩ đến mình sau, không tư lợi cá nhân, cũng như không dám trộm cắp, hại người để được thu nhận nghiệp quả tốt, tránh bị quả báo khi làm hại người khác.

Những tư duy đó cũng được áp dụng vào kinh doanh, làm cho triết lý kinh doanh của người Nhật rất nhân văn, phải chăng đó là một trong những nguyên nhân dẫn đến thành công của Nhật Bản, vực dậy từ đổ nát của chiến tranh để trở thành nền kinh tế thứ 2 thế giới.

Bản tính trung thực

Sự trung thực của người Nhật in đậm nét ở những “mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản. Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka… cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ, túi xách.

Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ “ăn cắp vặt” gần như đã biến mất trong từ điển. Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5-10% khi biết bạn là khách nước ngoài.

Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn: “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ.” Họ không đi vòng vo, gian dối để lấy tiền của khách.

Không được quảng cáo ồn ào

Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa khuyến mãi, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.

Thậm chí, tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn một hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500 ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.

Nhân văn

Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để phần 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên. Việc này thật là nhân văn, cũng giống như ở Đức, vào mùa đông các gia đình phải làm chuồng chim, trong chuồng có sẵn thức ăn, nước uống cho chim tự nhiên. Con người biết yêu thương muôn loài, thì chắc chắn đối với đồng loại họ sẽ càng nhân văn hơn.

Bình đẳng và xếp hàng

Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng. Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.

Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày ở Nhật, bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.

Chắc hẳn chúng ta còn nhớ, ngày 11/3/2011, một trận động đất 9 độ richter đã xảy ra ngoài khơi biển Bắc Nhật Bản. Chỉ một giờ sau đó, những cơn sóng cao hàng chục mét bắt đầu tấn công bờ biển, đánh sập nhiều nhà cửa, công trình công cộng. Cơn sóng thần Nhật Bản 2011 đã gây ra một thảm họa đau thương cho đất nước Nhật Bản: 18.000 người đã không kịp sơ tán và mất mạng, hàng nghìn người khác mất tích, hàng trăm nghìn người bị mất nhà cửa, rơi vào cảnh màn trời chiếu đất.

Nhưng trong thảm họa này, thế giới một lần nữa phải nghiêng mình kính nể người Nhật Bản kiên cường, giàu ý chí và lòng khiêm nhường sâu sắc. Mặc dù mưa bão đói khát, nhưng những người dân trong thảm họa vẫn xếp hàng ngay ngắn đợi được cứu trợ, không xếp hàng hộ người khác, tình trạng tranh giành đồ ăn hay cướp bóc hoàn toàn không xảy ra. Thậm chí dù đang đói, nhưng ở những cửa hàng không có người bán, tự lấy hàng, tự trả tiền cũng không hề bị mất mát.

Thành Tâm

(Đại Kỷ Nguyên VN)

Monday, December 14, 2015

Tuổi trẻ tài cao : người đẹp Đài loan chĩ mới 18 tuổi dạy nấu ăn . Không bik cánh nam giới ở Đài loan có học được món gà chiên với cô giáo vừa trẻ vừa đẹp như vầy ko ?!?
http://www.youtube.com/watch…

Tuesday, December 8, 2015

NHỜ KẺ CHIẾN THẮNG TỰ TIN RỘNG LƯỢNG , DÂN NHẬT ĐÃ VƯỢT QUA ĐAU THƯƠNG NHỤC NHÃ ĐỂ TRỞ THÀNH MỘT CƯỜNG QUỐC CHỈ SAU 19 NĂM .

QUAY LƯNG VỚI KẺ CHIẾN THẮNG , LÍNH NHỰT BẢO VỆ CON ĐƯỜNG ĐI YOKOHAMA . THÔNG DỊCH VIÊN GIẢI THÍCH RẰNG ĐÓ LÀ DẤU HIỆU CỦA SỰ TUÂN PHỤC .
ĐẦU TIÊN , DÂN NHỰT ĐÃ ĐÓN TIẾP LÍNH MỸ TRONG SỰ IM LẶNG CỦA CĂM THÙ . SAU ĐÓ , SỰ IM LẶNG ĐÃ BỊ PHÁ VỞ . KÝ GIẢ BÁO LIFE NÓI " SỰ CĂM THÙ  LÚC ĐẦU ĐÃ BIẾN MẤT . NGƯỜI NHẬT SẼ CHẤP NHẬN CHÚNG TÔI . SỰ KHÓ CHỊU NÀY SẼ TAN BIẾN TRONG MẮT HỌ VỚI THỜI GIAN NHƯNG SẼ TỒN TẠI TRONG TIM HỌ RẤT LÂU TRONG NHIỀU NĂM ."
LÍNH MỸ CANH GÁC ĐỀN  YASUKINI Ở TOKYO TRONG KHI LÍNH NHỰT VỪA MỚI GIảI NGŨ ĐẾN ĐỀN CẦU NGUYỆN .

TRONG KHI ĐÓ , Ở TOKYO CÓ 250.000 NGƯỜI Ở TRONG NHỮNG NHÀ TỒI TÀN VÀ NHIỀU NGÀN NGƯỜI KHÁC THÌ KHÔNG CÓ MÁI NHÀ CHE THÂN . GẠO THÌ GIÁ 4.25 ĐÔ/NỬA KÍ SO VỚI 5 CENT NĂM 1941 . CHÍNH QUYÊN NHỰT NÓI CÓ THỂ 8 TRIỆU NGƯỜI SẼ CHẾT VÌ ĐÓI VÀ LẠNH TRONG MÙA ĐÔNG ĐANG TỚI . TRONG ẢNH : HỌ NGỦ TRÊN GHẾ ĐÁ CÔNG VIÊN VÀ ĐƯỜNG PHỐ  VÀ SỐNG BẰNG ĂN XIN VÀ TRỘM CẮP . NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG ẢNH THỨ TƯ TÍNH TỪ TRÊN , LÀ MỘT TRONG HÀNG NGÀN NGƯỜI CHỜ CHỰC BÊN NGOÀI GA XE LỬA TRONG VÀI NGÀY ĐÊM ĐỂ CÓ VÉ XE LỬA , ĐƯỢC PHÂN PHÁT RẤT HẠN CHẾ , ĐỂ ĐI NHỮNG ĐOÀN TÀU CHẬT NHƯ NÊM .
TRẺ CON MỒ CÔI Ở TOKYO , ĐANG CHƠI TRÒ "UỐNG TRÀ" . CHÚNG CỐ GẮNG BẮT CHƯỚC TỪNG NGHI THỨC CỦA TRÀ ĐẠO , VÌ MỔI  CỬ ĐỘNG CỦA TAY , CỦA THÂN THỂ ĐỀU CÓ MỘT Ý NGHỈA CỔ TRUYỀN . CHÚNG CHƠI NGOÀI ĐƯỜNG MÀ KHÔNG CÓ AI CHĂM SÓC VÌ NHÀ CỬA TAN NÁT VÀ CHA MẸ ĐÃ CHẾT VÌ CÁC CUỘC KHÔNG TẬP .

Monday, December 7, 2015

Tấm lòng từ thiện có thể hóa giải lòng người, biến thù thành bạn được.
bom-nguyen-tu-1
Bị ném bom nguyên tử, vì sao người Nhật không hô hào tiêu diệt nước Mỹ?
MacArthur là danh tướng của Mỹ. Năm 1942 tướng MacArthur dẫn đại quân tấn công Nhật Bản, từ Melbourne xa xôi đánh thẳng đến Tokyo, hai tay nhuộm máu người Nhật Bản. Vì thế vô số người Nhật muốn xé xác ông, còn ông cũng hận người Nhật thấu xương.
Vào 2:5 chiều ngày 30/8/1945, tướng quân MacArthur ra khỏi máy bay và đặt chân lên đất Nhật Bản, cho dù ông không mặc quân phục và không mang theo vũ khí gì, cũng không có người tổ chức duyệt binh, nhưng thời khắc đó với 70 triệu người Nhật Bản là thời khắc kinh hoàng mà họ không thể quên, trong tâm trí mọi người chỉ còn nghĩ được hai chữ “mất nước, mất nước, mất nước”.
Nhưng tướng MacArthur mang quân đến vì hòa bình, chính nghĩa, khoan dung và dân chủ
Tướng MacArthur tiếp nhận quân Nhật đầu hàng (Ảnh: Internet)
Tướng MacArthur tiếp nhận quân Nhật đầu hàng (Ảnh: Internet)
Nền kinh tế Nhật Bản sau chiến tranh rơi vào suy sụp, đến bữa trưa của Nghị viên Quốc hội cũng phải ăn cơm trộn khoai lang, cái đói bao phủ khắp nơi. Lúc này tướng MacArthur gây áp lực khiến chính phủ Mỹ phải hỗ trợ Nhật Bản, thế là 3,5 triệu tấn lương thực và 2 tỷ Mỹ kim tức tốc được gửi đến Nhật. Ông không chỉ giữ lại chính quyền Nhật Bản mà còn gây áp lực đặc xá cho Thiên hoàng, thậm chí còn quan tâm đến số phận của từng người lính bình thường của Nhật Bản, giúp họ tìm con đường sống.
Theo sau ông, 400 nghìn lính Mỹ đã dùng thiện ý và tinh thần hy sinh để chinh phục người Nhật Bản. Khi đó các con hẻm trong thành phố của Nhật vô cùng chật hẹp, một người Nhật bình thường và một người lính Mỹ to lớn nếu gặp nhau cũng khó khăn để đi qua nhau, vì thế thường thì người lính Mỹ sẽ nép vào một bên cho người Nhật đi trước. Người Nhật không thể không băn khoăn tự hỏi, nếu họ là kẻ chiến thắng thì họ có làm được như thế không?
MacArthur
Tướng MacArthur. (Photo by Archive Photos/Getty Images)
Sau khi tướng MacArthur đến Nhật Bản, ông lập tức ra lệnh thả tội phạm chính trị, trong đó có rất nhiều Đảng viên Cộng sản, bị chính phủ Nhật bắt giam trong thời gian dài.
Ngày 25/8/1945, quân chiếm đóng của Mỹ cho phép phụ nữ Nhật xây dựng tổ chức của mình; tháng 9 cho công bố Dự luật về vai trò trong bầu cử của phụ nữ Nhật Bản; đây là lần đầu tiên trong lịch sử Nhật Bản, phụ nữ được quyền bầu cử và ứng cử.
Lúc này tại Tokyo có cô kỹ nữ được chọn làm Nghị viên thành phố, nhiều thị dân cảm thấy khó chấp nhận. Nhưng tướng MacArthur nói, mọi người chọn cô ấy để cô ấy phục vụ mọi người, đừng vì cô ấy là kỹ nữ mà kỳ thị bỏ qua. Khi đó mọi người chợt hiểu người được chọn trong bầu cử dân chủ phải là người thay mặt cho mình để vì mình làm việc, thế là sau khi hiểu ý nghĩa vấn đề họ đã quyết định chọn bầu cô kỹ nữ kia. Kết quả sau khi trở thành Nghị viên, cô đã không phụ lòng mọi người, làm được rất nhiều việc có ý nghĩa.
Vào ngày 11/10/1945, tướng MacArthur tuyên bố bỏ lệnh cấm báo chí, Nhật Bản được tự do thông tin và tự do ngôn luận. Ngày 22/12/1945, ban hành “Luật Công hội”, giai cấp công nhân thực sự có tổ chức của mình. Ngày 1/9/1947, ban hành “Luật lao động”, quy định tiêu chuẩn tiền lương thấp nhất và thời gian làm việc nhiều nhất.
Ngày 3/2/1946, tướng MacArthur chỉ thị cho Tổng bộ Liên minh khởi thảo Hiến pháp Nhật Bản. Chính phủ Mỹ truyền đạt nguyên tắc chế định Hiến pháp cho tướng MacArthur là: Chính phủ Nhật Bản phải do toàn thể cử tri trao quyền và phải chịu trách nhiệm trước toàn thể cử tri. Ngày 3/5, quân liên minh giao ra Bản dự thảo Hiến pháp. Ngày 7/10, Quốc hội Nhật Bản thông qua Hiến pháp. Ngày 3/11, Thiên hoàng cho ban hành Tân Hiến pháp.
Đây là Hiến pháp do kẻ chiếm lĩnh chiếu theo giá trị quan phương Tây áp đặt cho kẻ bị chiếm lĩnh, nhưng lại là bản Hiến pháp đem lại phúc lợi cho nhân dân quốc gia bị chiếm lĩnh. Bản Hiến pháp nhấn mạnh quyền lợi công dân cơ bản của người Nhật Bản, xem những quyền lợi này là “quyền lợi trời cho mà không ai có quyền tước đoạt”. Những quyền này bao gồm: quyền bầu cử, lập hội và tự do xuất bản; không có sự tham gia của luật sư thì không được định tội; bảo đảm quyền cư trú an toàn cho dân, cấm kiểm tra và tước đoạt vô cớ.
Ngày 21/10/1946, Quốc hội đã thông qua “Luật Cải cách ruộng đất”. Chính phủ Nhật Bản mua lại đất đai dư thừa của giới địa chủ, sau đó bán đất lại cho nông dân không có ruộng. Với những nông dân không có tiền mua đất, chính phủ cho vay thế chấp. Người dân được cả quyền sử dụng và quyền sở hữu mảnh đất của mình. Tất cả diễn ra không đổ một giọt máu, một mạng người, những người nông dân ai nấy đều có được một phần đất cho mình.
Ngày 31/3/1947, ban hành “Luật Giáo dục”. Theo đó mục tiêu hàng đầu của giáo dục là “tôn trọng sự tôn nghiêm của cá nhân, bồi dưỡng cho mọi người có lòng nhiệt huyết vì chân lý và hòa bình”. Trường học của Nhật Bản không còn nằm trong kiểm soát của chính phủ mà là do Ủy ban Giáo dục do dân chúng bầu ra quản lý. Việc chọn lựa nhà giáo, sách học và bố trí chương trình hoàn toàn do người dân tự chủ quyết định.
Năm 1952, quân chiếm đóng Mỹ trả chính quyền về cho chính phủ Nhật Bản. Sau 7 năm chiếm đóng, người Mỹ cải cách triệt để con đường phát triển của Nhật Bản, chủ quyền quốc gia từ trong tay kẻ chuyên chế trao lại cho người dân Nhật Bản, những tiền đề tiến bộ đầu tiên này giúp người Nhật bước vào con đường thênh thang. Hơn 10 năm sau, Nhật Bản trở thành cường quốc kinh tế thứ hai thế giới, quốc gia phồn vinh, nhân dân giàu có, xã hội ổn định. Có thể nói thêm một câu, quân chiếm đóng của Mỹ không chi một đồng tiền thuế nào của người dân Nhật Bản, chi phí của họ là lấy từ tiền thuế của người Mỹ.
Người Nhật tổ chức buổi lễ long trọng đưa tiễn tướng quân MacArthur
Trong thời gian chiếm đóng Nhật Bản, rất nhiều người Nhật đã viết thư gửi cho tướng MacArthur yêu cầu biếu tặng điền sản của họ. Nhiều phụ nữ can đảm viết thư đề nghị được hiến thân cho tướng MacArthur, nhiều người còn viết “xin hãy cho tôi được sinh con cho ngài.”
Sáng ngày 16/4/1951, Tổng thống Truman phế bỏ chức Tư lệnh quân chiếm đóng, tướng MacArthur phải về nước, sự kiện này chỉ thông báo cho một số quan chức cấp cao người Nhật biết.
Nhưng khi ông ngồi lên ô tô thì mới phát hiện, từ nơi dinh phủ ông ở đến Sân bay Atsugi có hàng triệu người Nhật Bản đứng hai bên đường đưa tiễn. Đoàn xe hộ tống đi qua những hàng nước mắt cùng tiếng hô vang dậy của người dân Nhật Bản: Đại nguyên soái!
Người dân Tokyo đứng chật kín hai bên đường, ai nấy rơi nước mắt, họ như hoàn toàn quên chuyện tướng MacArthur là kẻ chiếm đóng đã đánh bại quân đội quốc gia mình. Thiên hoàng đích thân đến sứ quán đưa tiễn MacArthur, tướng MacArthur cũng xúc động rơi nước mắt, nắm chặt hai tay của Thiên hoàng Hirohito.
Khi đưa tiễn, Thủ tướng Yoshida của Nhật nói: “Tướng quân MacArthur đã cứu chúng tôi ra khỏi nỗi sợ hãi, lo lắng và hỗn loạn của thất bại để đưa chúng tôi vào con đường mới do ông xây dựng, chính Ngài đã gieo trồng hạt giống dân chủ trên đất nước chúng tôi để chúng tôi bước trên con đường hòa bình, tình cảm ly biệt mà nhân dân chúng tôi dành cho Ngài không lời nào có thể diễn tả được.”
Uy lực quả bom nguyên tử của Mỹ tàn phá thành phố và nền kinh tế của Nhật Bản, nhưng về phương diện tinh thần, nước Mỹ đã hoàn toàn chinh phục được người Nhật Bản.
Tinh Vệ biên dịch từ Secretchina

Thursday, December 3, 2015

THIÊN ĐƯỜNG ĐÃ MẤT (Paradise Lost) .
"Họ" cho đăng những tin này để chúng ta 'tự sướng' , chứ còn lâu họ mới thực hiện những gì mà bộ GD của miền Nam VN đã làm trước 1975 .
Một bạn trẻ vừa gửi đến tôi bài viết , đăng trên Vietnamnet (cơ quan chủ quản là bộ Thông tin và Truyền thông với bt là NGUYỄN ĐẮC SƠN) . Càng đọc , càng thấy buồn vì tình trạng nhếch nhác của nền giáo dục bây giờ như bằng giả , ném phao thi trong lúc thi , Hiệu trưởng hay GS ép buộc hay dụ dỗ nữ sinh đổi tình để được điểm tốt hay thi đậu , học thêm ngoài giờ chính khóa , v.v... Tất cã là do CƠ CHẾ CHÍNH TRỊ đã làm HƯ HỎNG hay THUI CHỘT tài năng của con người . Ở nước nào cũng vậy , Bộ GD là nơi đào tạo những công dân tương lai , . . . một số sau này sẽ làm công chức , BS , kỷ sư , LS , . . . Có thể ví Bộ GD giống như MÁY CÁI : với một máy cái đầy khuyết tật như vậy thì ta đừng bao giờ trông chờ có được những sản phẩm tốt 100/100 .
http://m.vietnamnet.vn/…/nhung-hinh-anh-ve-giao-duc-mien-na… .
Với một hiện trạng GD như vậy cộng với một cơ chế CT như vậy thì những nhếch nhác , tham nhũng , lạm quyền , v.v... sẽ xảy ra thường xuyên và ngày trầm trọng hơn ; mà mới nhứt là trên 200 kí heroine , gửi từ TSN và bị phát hiện tại Đài Loan .
Cha Cassaigne .
Nhân chị PA có bài về Đức cha Bá-Đa -Lộc , tôi xin post hình ảnh về trại cùi Di Linh , do Cha Du hay Cassaigne xây dựng , (ông này sau làm GM , đại diện Tông tòa tại Sài gòn ) . Trước đó đã lập giáo phận Di linh , sau đó chết và chôn trong trại cùi này . Do có lúc làm việc cho một NGO của Pháp , tôi đã thăm trại cùi này và mộ của ông ; hình như cách Di linh vài km . Lúc đó các nữ tu làm việc trong điều kiện thiếu thốn vật chất , BN thì gần như toàn ng Thượng . Do sống dơ bẩn nên ng Thượng bị cùi hơn người VN .
(Tiểu sử của ông , theo wiki , bằng tiếng Pháp : http://fr.wikipedia.org/wiki/Jean_Cassaigne )
BẠO HÀNH GIA ĐÌNH .
- KIẾN THỨC LÀ SỨC MẠNH (Knowledge Is Power) .
Sau đây là website của một hội bất vụ lợi tại San Jose nhằm giúp phụ nữ Á Châu bị bạo hành (abused Asian women) , bằng tiếng Việt .
http://dv-vn.aaci.org/domestic-violence/
Nhân dịp này , cũng nên nhắc lại định nghĩa về bạo hành (abuse) : ko chỉ là đánh đập mà bao gồm chửi bới , hạn chế sự đi lại của ng phối ngẫu , theo dỏi điện thoại của vợ để biết vợ nói với ai ; ko cho tiếp xúc với xã hội (giam lỏng) như ko cho học lái xe , ko cho đi làm hay đi học Anh văn hay học đại học , v.v... Sau đây là vài ví dụ tai nghe mắt thấy : 

1/ Một ông bạn có đứa cháu gái , dân CG quê ở Hố Nai . Anh chồng già đưa vợ trẻ sang Mỹ , để cô vợ suốt ngày ở nhà trông nom xưởng may của anh ta ; muốn đi đâu thì anh ta chở đi , v.v... Cô vợ ko được phép gọi phone về thăm thân nhân vn , v.v... Chỉ khi nào anh chồng đi vắng , cô này sang nhà láng giềng vn để nhờ họ mua thẻ phone để gọi về vn . Anh chồng này thuộc loại quá ghen , sợ để vợ trẻ đi làm thì mất vợ (tình trạng này rất nhiều , đặc biệt là chồng già , vợ trẻ) . Nhưng đối với LP Mỹ , đấy là BẠO HÀNH . 

2/ Một cô VN đã có 2 con và làm hảng bảo hiểm/insurance . Thỉnh thoảng phải đi seminar vài ngày ở các TP khác bằng máy bay . Ông chồng quá ghen đặt máy nghe lén khắp nhà để xem vợ nói chuyện với ai !! 

Như đã nói , trước đây Hàn quốc là xã hội trọng nam khinh nữ nhưng nay đã chấp nhận Dân chủ Tây phương trong đó nam nữ bình quyền * , hình 1 , nên PN Hàn mới có địa vị như hôm nay . Trước đây , người chồng ăn một mâm , khi nào xong thì vợ con mới được ăn (sic) , hình 2 . 


TT HÀN QUỐC HIỆN GIỜ , LÀ CON GÁI CỦA TT PHÁC CHÍNH HI 
BÀN RIÊNG : PHONG TỤC CŨ VẪN CÒN Ở GIA ĐÌNH CỦA KIM WOO SIK , NƠI 1 NÔNG DÂN KHÔNG ĂN CHUNG VỚI MẸ RUỘT , VỢ VÀ CÁC CON GÁI . NGƯỜI CHỦ HỘ NÀY ĂN TRƯỚC VÀ ĂN MỘT MÌNH . HOA TRANG TRÍ CĂN PHÒNG BÀY BIỆN KHẮC KHỔ NÀY . HÌNH CHỤP KHOẢNG NĂM 1969 . 
Một số đàn ông Hàn bất mãn nói , nếu bình quyền thì các cô cũng phải đi lính như nam giới . Ở Mỹ , phụ nữ cũng tham gia chiến đấu ở mọi binh chũng trừ phục vụ ở tàu ngầm và các đv bộ binh trực tiếp tác chiến . Ngoài ra thì họ có mặt trên tàu chiến ; lái máy bay trực thăng hay phản lực chiến đấu , cũng lao vào vùng lửa đạn như nam giới . Một phụ nữ gốc việt lái máy bay phản lực trong TQLC Mỹ .
Bạo Hành Gia Đình là một kiểu cư xử ngược đãi hoặc dùng bạo lực trong đó một người bạn đời dùng quyền hành và khống chế người kia trong hôn nhân, trong cuộc sống chung, hay quan hệ thân mật.
dv-vn.aaci.org