Thursday, December 8, 2016


Đăng bởi Elvis Ất on Monday, December 5, 2016 | 5.12.16


Những thay đổi của ông Tập Cận Bình được xem là ngày càng gần giống như phương tây hơn, và ngày càng xa rời với mô hình truyền thống mà ĐCS Trung Quốc đã xây dựng từ trước đến nay.

Tập Cận Bình
Tập Cận Bình đang nhắm tới 3 con hổ to nhất (Ảnh: Internet)
Trao quyền tối thương cho Vương Kỳ Sơn nhằm bắt 3 con hổ to nhất trong Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị

Ngày 7/11 vừa qua, ông Tập Cận Bình đã thí điểm thay đổi thể chế giám sát tại Bắc Kinh, Sơn Tây, Chiết Giang, và tuyên bố “đây là cuộc cải cách chính trị trọng đại có ảnh hưởng đến toàn cục”.

Hội nghị toàn thể lần thứ 6 đưa ra nhũng thay đổi, đưa “Cơ quan Giám sát” ngang hàng với Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc, Chính phủ và Cơ quan Tư pháp.

Có thể nói đây cũng là một đòn giáng mạnh vào Trương Đức Giang (người nắm quyền lực của Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc).

Những thí điểm này cho thấy việc thay đổi hiến pháp sẽ không còn xa. Trong Hiến pháp chỉ có “Cơ quan xét xử” (tòa án) và “Cơ quan Kiểm sát” (viện kiểm sát). Đây là cách làm sao chép mô hình của Liên Xô trước đây. Tòa án và Viện Kiểm sát là đặc trưng của chính thể Liên Xô cũ.

Trong báo cáo của Hội nghị toàn thể lần thứ 6 có nhắc đến 4 hệ thống ngang hàng nhau: Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc, Chính phủ, Cơ quan Giám sát, Cơ quan Tư pháp, trong đó hai cơ quan là Cơ quan Giám sát và Cơ quan Tư pháp không tồn tại trong Hiến pháp Trung Quốc hiện hành.

Chính vì thế mà giới quan sát cho rằng những thay đổi này sẽ mang đến thay đổi trong hiến pháp Trung Quốc sắp tới.

Ủy ban Giám sát Quốc gia sẽ bao trùm hệ thống Ủy ban Kỷ luật từ Trung ương từ trung ương đến địa phương. Quyền kiểm tra kỷ luật của Ủy ban Kỷ luật sẽ được gộp chung với quyền lực giám sát, cơ quan Kiểm tra Kỷ luật trở thành cơ quan Giám sát Quốc gia. Tức là các cơ quan ỷ luật, kiểm tra giám sát khác đều nhập chung vào Ủy ban Giám sát Quốc gia.

Như vậy là Vương Kỳ Sơn người phụ trách Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương giờ đây sẽ lãnh đạo Ủy ban Giám sát Quốc gia

Ông Tập Cận Bình và ông Vương Kỳ Sơn đều công khai thừa nhận ĐCSTQ sắp sụp đổ (Ảnh: Internet)
Ông Tập Cận Bình và ông Vương Kỳ Sơn đều công khai thừa nhận ĐCSTQ sắp sụp đổ (Ảnh: Internet)
Vương Kỳ Sơn là cánh tay phải của Tập Cận Bình, người chuyên trách chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” giờ đây sẽ được tăng thêm quyền lực nhằm truy bắt nhũng con hổ to hơn trong các ủy viên thường trực Bộ chính trị.

Cụ thể các con hổ to nhất còn lại là “nhị Trương nhất Lưu” thuộc phe cánh Giang Trạch Dân là Lưu Vân Sơn, Trương Cao Lệ, Trương Đức Giang.

Hiện tại Tập Cận Bình và Vương Kỳ Sơn đã có được các bằng chứng phạm tội của phe “nhị Trương nhất Lưu”, nhưng để bắt được 3 hổ to này Vương Kỳ Sơn cần có đủ quyền lực. Nay Ủy ban Giám sát Quốc gia được hình thành với quyền lực tối thượng, có quyền điều tra không trừ một ai, hẳn rằng 3 hổ lớn này đang đứng ngồi không yên.


Về quân đội, Trung Quốc xóa bỏ mô hình quân đoàn của Liên Xô cũ, xây dựng 25 – 30 sư đoàn theo kiểu Mỹ nhằm tác chiến nhanh và linh hoạt hơn.

Nghi thức tuyên thệ xóa bỏ vai trò ĐCS Trung Quốc

Ngoài việc phế bỏ hệ thống cưỡng bức lao động, vào ngày 1/7/2015, ông Tập Cận Bình xây dựng “Quy chế tuyên thệ theo Hiến pháp”, thực thi từ ngày 1/1/2016.

Trong quá khứ, nghi thức tuyên thệ này bị giới chính trị ĐCS Trung Quốc xem là sản phẩm của “chủ nghĩa tư bản”

Thế nhưng ông Tập Cận Bình lại yêu cầu thực hiện tại Trung Quốc. Trong Quy chế tuyên thệ do ông Tập Cận Bình đưa ra có câu “Trung với đất nước, trung với nhân dân”, “chịu sự giám sát của nhân dân”

Điều đáng chú ý là trước đây ở Trung Quốc vẫn có các khẩu hiệu “trung thành tuyệt đối với Đảng” thì nay hoàn toàn không có tuyên thệ này, Tập Cận Bình yêu cầu phải trung thành với nhân dân và chịu sự giám sát của nhân dân, xóa bỏ vai trò của ĐCS Trung Quốc

ĐCS Trung Quốc từ trước đến nay vẫn luôn cố gắng gắn mình với Trung Quốc và nhân dân. Văn hóa Đảng đưa ra là: Chống Đảng tức là chống lại đất nước, chống lại nhân dân; một khi Đảng không còn thì đất nước cũng mất, người dân sẽ sống cảnh nô lệ.

Tập Cận Bình hiểu rất rõ điều này, vì thế mà trong các trường hợp ông đều tách riêng Đảng, Trung Quốc, và nhân dân. ĐCS Trung Quốc không phải là Trung Quốc và cũng không phải là nhân dân.

Vì vậy quy chế tuyên thệ mà Tập Cận Bình đưa ra hoàn toàn không có vai trò gì của ĐCS Trung Quốc cả. Chỉ phục vụ cho đất nước và nhân dân

Ngày 11/11 vừa qua, ông Tập Cận Bình tổ chức lễ kỷ niệm long trọng 150 năm ngày sinh Tôn Trung Sơn, gọi Tôn Trung Sơn là “Anh hùng dân tộc vĩ đại, nhà yêu nước vĩ đại, nhà cách mạng dân chủ Trung Quốc tiên phong vĩ đại”.

Đây cũng lại được xem là bất ngờ nữa, vì trước đây ở Trung Quốc, người được xem là “anh hùng” hay “quang minh” “vĩ đại” chỉ có Mao Trạch Đông và các lãnh đạo ĐCS khác. Nay Tập Cận Bình đã thay đổi khi trao các danh hiệu cho Tôn Trung Sơn. 

Ánh Sáng

(Đa Chiều)

Chia sẻ bài viết lên facebookChia sẻ bài viết lên twitterChia sẻ bài viết lên google+|

Kinh nghiệm chống tham nhũng của Hong Kong

Đặc khu Hong Kong, Trung Quốc, 40 năm về trước, từng là một trong những thành phố có tỷ lệ tham nhũng cao nhất thế giới, nhưng nay trở thành miền đất dữ đối với các tham quan.

HK-ICAC-HQBuilding-4007-1382777384.jpg
Ủy ban độc lập chống tham nhũng Hong Kong (ICAC). Ảnh: ICAC
"Tôi muốn so sánh Hong Kong của những năm 70 thế kỷ trước với Argentina ngày nay", CNN dẫn lời ông Ran Liao, điều phối viên cao cấp thuộc Tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI). Căn cứ theo chỉ số tham nhũng mới nhất của tổ chức này, Argentina thuộc hàng các nước có tỷ lệ tham nhũng cao, chỉ đạt mức điểm 34/100 và xếp thứ 106.
Hong Kong hiện tại đạt mức điểm 75, đứng thứ 15 trên 177 quốc gia và vùng lãnh thổ thuộc diện điều tra, trên cả Nhật Bản (thứ 18) và Mỹ (thứ 19).
Quá trình thay đổi chỉ được bắt đầu từ sau các cuộc biểu tình của cư dân Hong Kong năm 1974, vào lúc cảnh sát trưởng thành phố Peter Godber bỏ trốn khi bị điều tra với các cáo buộc tham nhũng.
Vụ việc này buộc chính quyền thành phố thành lập Ủy ban độc lập chống tham nhũng (ICAC), với quyền hạn điều tra rộng khắp. Những thay đổi này không chỉ nhằm vào các quan chức. "Cách tiếp cận của Hong Kong có ba hướng chính, bao gồm biện pháp trừng phạt, công tác giáo dục và phương án phòng ngừa", ông Liao cho biết.
Công tác giáo dục chống tham nhũng được bắt đầu trường mẫu giáo. ICAC hư cấu ra các tình huống đạo đức khó xử mà nhân vật trung thực luôn là người chiến thắng. "Chúng tôi không dạy học sinh luật pháp mà định hướng giá trị sống cho các em", bà Monica Yu, giám đốc Trung tâm phát triển đạo đức Hong Kong thuộc ICAC, cho biết.
Sau khi áp dụng biện pháp trên với hai thế hệ, thái độ của người dân Hong Kong trước vấn đề tham nhũng đã có sự biến chuyển lớn. "Chúng tôi dùng thang điểm 0-10 để đánh giá mức độ chịu đựng của người dân trước tệ nạn tham nhũng. 0 là chỉ số tuyệt đối không chấp nhận và 10 mang ý nghĩa hoàn toàn chấp nhận. Chỉ số của 10 năm trở lại đây dao động ở mức 0,7 hoặc 0,8", bà Yu cho biết. "Người dân Hong Kong ngày nay không bao giờ chấp nhận các hành vi tham nhũng".
Bà Yu cũng cho hay, việc người dân Hong Kong không khoan dung trước các hành vi phạm luật còn có tác dụng tăng cường nền tảng đạo đức của xã hội trên cả việc công cũng như việc tư. Những người phạm luật sẽ bị bạn bè, đồng nghiệp đặt biệt danh và sỉ nhục.
"Mọi người thường xuyên đến ICAC để tố cáo những hành vi mà họ nghi ngờ là phạm luật. Điều này hoàn toàn khác biệt so với thời điểm trước khi ICAC được thành lập", bà Yu nói.
ceng-2030-1382777384.jpg
Năm ngoái, người dân Hong Kong biểu tình ủng hộ việc ông Tăng Âm Quyền, nguyên trưởng đặc khu, bị ICAC điều tra về các cáo buộc tham nhũng. Ảnh: Caijing
Giải thích về thành công lớn này của Hong Kong, ông Liao cho biết: "Trước khi ICAC được thành lập, không ai nghĩ ra biện pháp tổng hợp trên để phòng chống tham nhũng". Nếu chỉ coi nhà tù như biện pháp duy nhất, thì sẽ không có một cuộc chiến chống tham nhũng thực sự.
"Trừng phạt đồng nghĩa với việc bạn khẳng định đó là hành vi sai trái. Đề phòng cũng rất quan trọng. ICAC sẽ tuyên truyền với những người thuộc các lĩnh vực như xây dựng và ngân hàng", ông Liao bình luận.
ICAC xuất bản các sách hướng dẫn cho doanh nhân và xác định các hoạt động có nguy cơ tham nhũng cao. Cơ quan này cũng tổ chức các buổi nói chuyện nhằm nâng cao hiệu quả công tác phòng chống tham nhũng trong giới doanh nhân và chính phủ. Trong các buổi nói chuyện trên, nhân viên sẽ được hướng dẫn, giới thiệu phương pháp tố giác các hành vi sai trái và cơ quan thụ lý các cáo buộc.
Tâm lý căm ghét tham nhũng tại Hong Kong khá trái ngược với Trung Quốc Đại lục. Quốc gia này xếp thứ 80 trong bảng xếp hạng năm nay của TI. Theo đánh giá của ông Liao, tình trạng trên sẽ khó lòng được cải thiện trong tương lai gần.
Đố kỵ là một trong những tâm lý chung của tham quan Trung Quốc. "Các tham quan tại Trung Quốc sẽ chạy đua xem ai nhận được nhiều hối lộ hơn", ông Liao cho biết. Theo các cơ quan thông tấn Trung Quốc, truyền thống cho tiền vào các phong bao đỏ như món quà trong dịp lễ tết đã biến tướng thành hình thức hối lộ quan chức.
"Thay đổi về nhận thức là điều quan trọng và cần thiết", ông Liao kết luận. "Tại Hong Kong, mọi người cảm thấy bị sỉ nhục khi hối lộ".
Đức Dương (theo CNN)

2324. NGƯỜI DA ĐỎ MỸ: NHỮNG NHÀ DÂN CHỦ ĐẦU TIÊN (American Indians: The original democrats)

Đã từ lâu, tôi biết ng Da Đỏ Mỹ là một trong dân tộc TIÊN PHONG về Dân chủ và mới đây lại tìm được bài viết sau… (Từ 'caucus' mà thỉnh thoảng bạn thấy trong mùa tranh cử tại Mỹ là của bộ lạc Algonqui, sống ở phía đông cũa Bắc Mỹ)…-- ND.

Dịch từ nguồn: http://www.co-intelligence.org/CIPol_IndiansOrigDemoc.html

" Nhiều ng nghĩ rằng truyền thống dân chủ của chúng ta tiến hóa chủ yếu (primarily) từ người Hy lạp và Anh. Nhưng những nền chính trị này, đã dung dưỡng (step in) sự nô lệgiai cấp quí tộc, và có tài sản là có quyền (property-power); chỉ đáng là một đối xứng (counterpoint) nếu so với nguồn gốc THỰC SỰ của chế độ dân chủ liên bang của chúng ta – (nguồn gốc đó là) người Da Đỏ Mỹ. Trong phần sau đây từ sách Indian Givers: How the Indians of the America Transformed the World (Crown Publishers, NY, 1988), Jack Weatherford nhìn vào văn khố lịch sử để sửa chữa huyền thoại (mythology) mà chúng ta đã đặt ra (raise with). --- Tom Atlee.
Chủ đề rõ ràng/dễ thấy (consistent) nhứt trong những mô tả đã viết (pen about) về Tân Thế giới là sự ngạc nhiên bởi sự tự do cá nhân của ng Da Đỏ, đặc biệt là sự tự do của họ với nhà cầm quyền và với các giai cấp xã hội dựa trên sự sở hữu tài sản. Lần đầu tiên người Pháp và ng Anh đã nhận thức (become aware) bởi khả năng sống trong một xã hội hài hòa và thịnh vượng mà KHÔNG cần sự cai trị của một ông vua.
Khi những tin tức đầu tiên của vùng đất mới này lọt (filter) vào Âu châu, chúng đã ảnh hưởng/tác động (provoke) rất nhiều đến những bài viết về triết và chính trị. Sir Thomas More đã đưa vào (incorporate) quyển Utopia của ông (viết năm 1551) những đặc điểm này – được ghi chép bởi những nhà du hành đầu tiên đến Mỹ . . . tác phẩm của More đã được dịch thành các ngôn ngữ chính của Âu châu.
Louis Armand de Lom d'Arce hay Nam tước Lahontan, đã viết vài sách ngắn về bộ lạc Huron ở Canada, dựa vào thời gian sống với họ từ 1683 đến 1694, (trong thời gian đó ông ) đã tìm thấy một xã hội có trật tự (có luật pháp), nhưng lại thiếu vắng một hình thức chính quyền để áp đặt (compel) một trật tự như vậy . . . Sau đó ít lâu, Lahontan trở thành một người nổi tiếng quốc tế được chào mừng (fete) tại tất cả các giới/nhóm cổ vỏ cho tự do (liberal). Kịch tác gia Delisle de la Drevetière đã đưa những ý tưởng này lên sân khấu qua vở kịch Arlequin Sauvage … nói về một người Da Đỏ Mỹ thăm viếng Paris . . . đã có ảnh hưởng mạnh mẽ lên một ng trẻ tuổi có tên là Jean Jacques Rousseau . . . và cuối dẫn đến việc xuất bản tác phẩm nổi tiếng nhứt của ông, Luận Thuyết về Nguồn gốc của Bất Bình đẳng (Discourse on the Origins of Inequality), vào năm 1754 . . .
Trong kỷ nguyên này, các nhà tư tưởng của Âu châu đã đúc kết (forge) những ý tưởng được gọi Sự Khai sáng (Enlightenment) của Âu châu, và phần lớn ánh sáng (của những ý tưởng này) lại xuất phát từ bó đuốc của tự do của ng Da Đỏ.
Khi Cách mạng Mỹ bắt đầu, Thomas Paine đã phục vụ như thư ký của các đặc phái viên (commissioner) - được gửi tới để thương thuyết với bộ lạc Iroquois … ông đã tìm cách học ngôn ngữ của họ và trong suốt phần còn lại của nghề chính trị và viết văn của ông, ông đã coi người Da Đỏ là mô hình/mẫu mực để tổ chức một xã hội ".
"Theo sử sách, người đầu tiên đã đề nghị một sự liên hiệp của tất cả các thuộc địa và đề nghị một mô hình liên bang là một tù trưởng người Iroquois tên Canassatego, nói tại một hội nghị giữa người Da Đỏ và Anh quốc tại Pennsylvania tháng 7 1744 . . . Ông khuyên họ nên làm như dân tộc ông đã làm và tạo nên một liên bang như Liên minh (League) của người Iroquois . . .

Benjamin Franklin, một đặc phái viên về Da Đỏ . . . trong thập niên 1750 và đã trở nên quen thuộc một cách tường tận (intimately) những phức tạp (intricacy) về chính trị của ng Da đỏ và đặc biệt với Liên minh của người Iroquois . . .Nói tại Quốc hội Albany năm 1754, Franklin đã kêu gọi các đại diện của các thuộc địa của Anh nên hợp nhứt và bắt chước Liên minh của người Iroquois. Mô hình của những thực thể chính trị có chủ quyền (sovereign unit) kết hợp thành một chính quyền đã đưa ra một cách chính xác GIẢI PHÁP cho vấn đề – mà các người thảo ra Hiến pháp Mỹ đã gặp. Ngày nay, chúng ta gọi đó là 1 hệ thống 'liên bang' trong đó mỗi bang giữ quyền lực trong những vấn đề nội bộ và chính phủ liên bang sắp đặt/điều tiết (regulate) những vấn đề chung của các bang . . .
Người Mỹ đã THEO những tiền lệ (precedent) của người Iroquois là luôn luôn có cách để loại bỏ người lãnh đạo khi cần . . . chấp nhận những bang mới như là thành viên thay vì coi họ là thuộc địa . . cho phép chỉ một ng được nói trong các tập hợp chính trị . . .
Một trong những định chế chính trị quan trọng nhứt, đã vay mượn từ người Da Đỏ là 'caucus' (theo tự điển Vdict: cuộc họp kín của ban lãnh đạo một tổ chức chính trị để chọn người ra ứng cử hoặc để quyết định đường lối của tổ chức .- ND) . . . Từ này lấy từ ngôn ngữ của người Algonqui . . . Caucus trở thành chỗ dựa chính (mainstay) của dân chủ tại Quốc hội và trong các nhóm chính trị và cộng đồng khắp nước Mỹ “. (trang 135-45).
====TB. Hóa ra, ng Da Đỏ Mỹ là tiên phong về dân chủ của người Tây phương và có lẽ cho toàn thế giới. Mấy hôm nay, một số Facebooker đã bàn về xã hội dân sự, một khái niệm về chính trị rất phức tạp. Tạo sao chúng ta không cổ vỏ cho những ý tưởng về chính trị, mà các quốc phụ (Founding Father) của nước Mỹ, đã học từ người Da Đỏ và họ đã và đang áp dụng vào thể chế của họ từ hơn 200 năm.

Wednesday, December 7, 2016

Man ngây thơ, một nhà báo Hồng Kông đi qua các đường phố của Hà Nội và là ngạc nhiên về sự biến thái của một quốc gia xã hội chủ nghĩa. Trong nền, một cảm giác deja vu. Trung Quốc đại lục đã anh không mở đường?

Làm thế nào để giải thích rằng Việt Nam, một đất nước xã hội chủ nghĩa [như Trung Quốc] đã có thể áp dụng khi bắt đầu một thái độ phù hợp với phần còn lại của thế giới và chơi các thẻ tính minh bạch trong các dịch SARS? Hà Nội đã cho tôi một số câu trả lời: đó là vì Việt Nam hiện nay có một nền kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa phiên bản địa phương và đặc biệt là một chế độ chính trị "xã hội chủ nghĩa thực dụng".
Đêm, chúng tôi đã đến Hà Nội, quầy bar lớn ở sảnh của ks Hilton, tôi đã có cơ hội để tận hưởng hiệu suất của một ban nhạc jazz gồm bốn giáo sư đến từ Nhạc viện Hà Nội. Tôi ngạc nhiên khi thấy ở Việt Nam một ban nhạc rất cao chất lượng jazz, một ca sĩ Chile, cũng được sản xuất tại chỗ, giải thích rằng các cầu thủ jazz Việt được hưởng lợi từ những bài học của "đồng chí và anh em" nhạc sĩ Cuba. Tất cả những giáo sư đại học đang kiếm thêm thu nhập bằng cách chơi ở đây sau khi hoàn thành khóa học của mình bởi vì, Việt Nam, một trong những mức lương trung bình là không đủ để đáp ứng nhu cầu của cả một gia đình.
Tại một bàn trước mặt chúng tôi ngồi một vài người châu Âu và 6 năm tuổi, con trai Việt, đang lặng lẽ uống chocolate nóng ở $ 4 [3,40 €]. Bên cạnh anh, em gái của mình, mới được thông qua, như biểu thị quần áo mới của mình. Em bé ngủ yên bình trong một kiểu phương Tây đẩy thoải mái. Hai đứa trẻ mà tài mỉm cười dường như thuộc về một thế giới khác hơn mà có thể được nhìn thấy trong chỉ một vài mét, đi trên đường phố, nơi chàng trai, bẩn thỉu và rách rưới, quấy rối khách du lịch nước ngoài với hy vọng nhận được một xu nào, nơi học sinh khác tuyệt vọng để đánh giày bạn hoặc bán cho bạn trên bưu thiếp chạy. Một nhân viên của khách sạn lưu ý với ghen tị: "Nó là tốt hơn để được thông qua!"
Đằng sau chúng tôi, trên ghế sofa, một nhóm sáu người trẻ tuổi, ăn mặc từ đầu đến chân trong quần áo thiết kế phương Tây, rất thích bánh ngọt. Một trong số đó có hình ảnh với một máy ảnh kỹ thuật số Sony một vài nhàng đan vào nhau. Lúc đầu, tôi nghĩ đó là khách du lịch Hàn Quốc. Nhưng người quản lý bar tiết lộ rằng những người trẻ đều là con của nhà lãnh đạo cấp cao hay giàu mới, những người đã làm giàu nhanh chóng ủng hộ cải cách và mở cửa.
Rõ ràng, sự chênh lệch lớn giữa người giàu và người nghèo đang làm trầm trọng hơn ở Việt Nam. Trong buổi chiều muộn, trong khi chồng tôi mua ở một hiệu sách một tấm bưu thiếp của một bà già giữ trong vòng tay anh con trai nhỏ của mình, nó gây ra các đám đông của một nửa chục thanh thiếu niên, lớn nhất trong số họ đã không đến khuỷu tay. Thấy lương, một trong những chàng trai kêu lên bằng tiếng Anh: "4000 VND [0.22] để một tấm bưu thiếp! Bạn thực sự là bẩn thỉu giàu! "Phía trên vai của những đứa trẻ trong bộ quần áo bẩn, phía bên kia đường, ánh mắt của tôi rơi vào một tấm áp phích tuyên truyền đại diện cho chiếc khăn màu đỏ nhỏ Việt



một poster tuyên truyền đại diện nhỏ Việt trong chiếc khăn màu đỏ mà đám đông hào hứng xung quanh Hồ Chí Minh [ "cha đẻ" của cuộc kháng chiến và cách mạng Việt Nam], với khuôn mặt mang nụ cười cổ điển bienveillant.Le buổi tối tôi quyết định đi ra ngoài để tận hưởng những đường phố đêm. Ở phía bên kia của tầng rộng ba mét là một quán bar. Năm phụ nữ trẻ đã lên và mặc thời trang mới nhất ngồi tại quầy. Bằng cách này, tôi nói với nhân viên khuân vác của khách sạn: "Tôi đang đi tới quán bar này cho một thức uống" Rất ngạc nhiên, sau này trả lời: "Nhưng đó là một quầy bar cocktail là một nơi dành cho nam giới! "Bằng cách hiển thị Tiếng Việt trẻ của mình, tôi ngạc nhiên. Với một nụ cười nhẹ, người gác cửa đã giải thích: "Đây là tất cả chuyên nghiệp." Choáng váng, tôi hỏi: "Bạn không phải là một đất nước xã hội chủ nghĩa? Làm thế nào mà chúng ta cho phép những phụ nữ bán quyến rũ của họ một cách công khai "Những người gác cửa lại cười:" Bây giờ, với những cải cách và mở cửa của đất nước, người Mỹ trở về và, một cách tự nhiên, những người phụ nữ tiếp tục chiếm đóng trước đây của họ. "trong năm 1975, Mỹ rút quân, để ngày hôm nay, khi họ đang trở lại, có vẻ như lịch sử đã thumbed mũi của mình tại Việt Nam. Bằng cách thiết lập phiên bản của "chính sách cải cách và mở cửa" [theo gương Trung Quốc], chính phủ đã hoàn thành nghĩa đặc thù của nó đối với "chủ nghĩa xã hội thực dụng." Các nhà chức trách hy vọng rất nhiều người Mỹ; họ hy vọng họ sẽ đầu tư vào Việt Nam và đến và đi tourisme.Une ba mươi cựu chiến binh Mỹ trong chiến tranh Việt Nam ở tại khách sạn Hilton. Họ không bao giờ nghĩ rằng, ngay cả trong những giấc mơ ngông cuồng nhất của họ để một ngày trở lại chiến trường, nơi họ hy sinh một lần. Dân số Việt giữ người Mỹ coi trọng khá cao và mong muốn cuộc sống của họ. Các trường hợp đang được tiến hành cho các đại lý thu âm, những người bán trên các đường phố 2 đô la mỗi hải tặc CD âm thanh và đoạn phim của Mỹ. Trong chiến tranh, các doanh trại, nơi các tù nhân bị đặt quân đội Mỹ đã được gọi là "Hanoi Hilton". Trớ trêu thay, vào cuối của đường phố nhỏ được xây dựng khách sạn Hilton là chỉ có Bộ Quốc phòng, và khách sạn của quân đội mà phải đối mặt với nó có chuyên môn trong lưu trữ khách du lịch nước ngoài. Hầu hết những người nhập hoặc để lại là buổi sáng Américains.Samedi chúng tôi ghé thăm Bảo tàng Mỹ thuật ở Hà Nội. Trong ba tầng của tòa nhà, chúng tôi đi qua một nửa chục khách du lịch phương Tây, nhưng không có người thăm địa phương. Việt, quá bận rộn làm cho một cuộc sống, có lẽ không có tâm trạng để thưởng thức những thứ này. Tôi đã theo chính tả của hai bảng, nhưng như tôi đã không mất thẻ tín dụng của tôi, tôi đề nghị các nhân viên bán hàng đến đưa tôi đến khách sạn vào cuối buổi chiều, những gì nó để 19 giờ. Trong bước cô đến sảnh, tôi hỏi cô ấy có bao nhiêu cô kiếm được mỗi tháng. Các bối rối, cô ấy trả lời với một nụ cười cay đắng: "Tôi chạm rẻ mạt, nó không đáng nói!" Như tôi đã khẳng định, cô thú nhận với tôi spluttering: "Đây là mười sáu năm tôi làm việc tại các viện bảo tàng và tiền lương hàng tháng của tôi chỉ là $ 50 mỗi tháng, mà không cho phép tôi để hỗ trợ bản thân mình. Nghệ sĩ, bản thân, may mắn nếu tác phẩm của họ đã thu hút sự chú ý của khách hàng nước ngoài, họ có thể có thu nhập đáng kể. Ví dụ, hôm nay bạn đã dành 100 USD để mua hai bức tranh của các họa sĩ cùng. Họa sĩ có tác phẩm hấp dẫn đối với khách du lịch nước ngoài đến để thu lên tới 1.000 đô la một tháng. "Tôi hỏi làm thế nào để phân chia tiền. Cô trả lời rằng 20% ​​đến bảo tàng và phần còn lại (80%) cho các nghệ sĩ. Đối với cô, cô không có nút hoa hồng. Nó bán nhiều hay vài bảng, nó vẫn kiếm được 50 đô la một tháng. "Bình thường, tôi kết thúc một ngày của tôi đến 17 giờ, nhưng bây giờ khi bạn rentriez tại khách sạn lúc 19 giờ, tôi đã hai giờ thêm tại bảo tàng trước khi đến." Không có hoa hồng, làm thêm giờ được trả công, đó là dấu hiệu của điều kiện làm việc trong một chế độ socialiste.En trò chuyện với một cô hầu bàn tại quán bar của khách sạn, tôi nghe thấy họ đã làm việc ngày mười giờ. "Tôi tốt nghiệp khoa văn học Việt Nam của Đại học Hà Nội," các cô phục vụ nói. "Tôi từng làm việc như một giáo viên, nhưng tôi đã chỉ trả $ 40 một tháng, trong khi ở đây, phục vụ cà phê với người lạ, tôi có thể kiếm được đến 130 $ mỗi tháng." Tò mò, tôi nói hỏi: "bạn có nhận được một giả định của nhà nước về chi phí y tế của bạn? Giáo dục là miễn phí "Cô trả lời với một nụ cười cay đắng:" Ồ không, ở đây, không có gì rơi từ bầu trời! Aujourd'h
===
ui, không có gì miễn phí trong Việt Nam ... "Ở Hà Nội là, tìm một nhà hàng xứng đáng với tên, với bàn ghế để ngồi trên, không phải là dễ dàng. Hãy ăn uống ngoài gia đình vẫn là một sang trọng cho Việt Nam. Trên đường phố, chúng ta thấy thường hầu hết các chủ nhà hàng đường phố nhỏ, những người cài đặt quầy hàng của họ ở gần một số bảng nhựa, rất thấp (họ không đạt được các đầu gối), và các băng ghế. Trên xe đẩy tay của họ, thương nhân có tấm sẵn sàng "móng vuốt phượng", gà nướng, mì thời trang Hà Nội hoặc các khối của đậu nành. Khách phải uốn cong đôi ngồi hoặc chỉ ăn accroupis.Un buổi chiều, băng qua những đường phố chật hẹp của Hà Nội, chúng tôi nhìn thấy trong khoảng cách một loại tường ranh giới ở lối vào của một đường phố. Lúc đầu, những tháp canh, dây thép gai và mảnh sắc nét của kính đặt trên đỉnh của bức tường cho thấy rằng nó là một nhà tù hoặc trại lính. Tuy nhiên, đến gần, chúng tôi rất ngạc nhiên khi khám phá ra xa hoa nhất mà chúng tôi từng thấy ở Hà Nội. Trên sân thượng hoa mở cửa rộng rãi của Pháp thông qua đó chúng ta có thể chiêm ngưỡng một cách bí mật bên trong các phòng và mobilier.Cela đẹp của mình rõ ràng, chúng ta đang ở phía trước của nơi cư trú của một thành viên của lớp đặc quyền. Tôi lưu ý sự tương phản với các lều xung quanh nơi mà người dân sinh sống, ngay bên cạnh cống nước thải trong cảnh nghèo đói trong phòng thấp và không đủ ánh sáng. Ném cái nhìn trộm trong vòng bảy hoặc tám ngôi nhà trên đường phố, tôi thấy một vài mảnh đồ nội thất và ọp ẹp không hạnh phúc. Chỉ có một bức tường ngăn cách hai thế giới, như cách xa nhau hơn thiên đường của enfer.Je'm đi qua một bản sao của Việt Nam News, tờ báo bị chế nhạo bởi phương tiện truyền thông phương Tây như chỉ tốt để đóng gói các cá thối. Nổi bật, người ta có thể nhìn thấy một bức ảnh màu lớn của các nhà lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, với tiêu đề: "Chúng ta phải cảnh giác chống lại những âm mưu của phương Tây diễn biến hoà bình" [slide hướng tư bản dưới chiêu bài cải cách, Trung Quốc cũng quất phổ biến một thập kỷ trước đây]. Trong trang thứ ba, một bài viết về những kết quả tốt trong cuộc chiến chống tham nhũng bất ngờ cho thấy rằng năm ngoái, nó đã được phát hiện kinh doanh nhiều hơn chín lần để quan chức tham nhũng là có hai ans.En 1995 chính phủ Hà Nội đã phát động một chiến dịch để cuộc chiến Việt chống ô nhiễm tinh thần vì các nhà lãnh đạo đảng cảm thấy rằng văn hóa của phương Tây, của xã hội tiêu dùng, nghiêm túc có thể bị hỏng tâm trí của người dân. Năm nay, Hà Nội đã không đưa ra một thị thực du lịch duy nhất, vì sợ du khách nước ngoài mang theo những "ý tưởng suy đồi của chủ nghĩa tư bản," có hại cho "văn minh tinh thần xã hội chủ nghĩa". Đồng thời, các nhà chức trách Việt Nam đã quyết định loại bỏ tất cả các quảng cáo trên đường phố cho các thương hiệu nước ngoài như Coca-Cola hay Sony, những nó đã không thể tháo dỡ bị rách ở địa phương. đĩa phương Tây và băng video đã được chất đống trên đường phố trước khi bị thiêu ở nơi công cộng. Đối mặt với cảnh tượng này, các phương tiện truyền thông Việt exulted tại thời điểm: công tác tuyên truyền và giáo dục của Đảng cuối cùng đã mang trái cây, người Việt Nam đã tự chuyển cho cơ quan chức 27.302 băng ghi hình của phim phương Tây, một dấu hiệu của sự hỗ trợ hành động của chính phủ, trong đó bị phá hủy trong cuộc chiến chống lại phong trào systématiquement.Le ô nhiễm tinh thần đã kêu gọi các công ty nước ngoài để đóng gói một sau khi khác, và năm nay, doanh thu thuế đã giảm hơn 30%. Sau đó, mức độ nghiêm trọng của tình hình kinh tế đã buộc chính phủ Việt Nam để giảm quy mô kích thước của chiến dịch của mình. Trong những năm gần đây đặc biệt, con đường của chủ nghĩa thực dụng đã tiếp nhận và cơ quan chức năng đã có những "cao thượng" của cá rô mềm để các nhà đầu tư phương Tây. tuy nhiên chính phủ Việt ra sắc lệnh rằng các công ty nước ngoài không có quyền cử bản thân các nhân viên Việt: thuê mướn phải được thực hiện độc quyền trên đề nghị của cơ quan chức năng. Hầu như tất cả những người nhận những nhiệm vụ chính thức là con của cán bộ, rất kiêu ngạo. Đối với một quốc gia để có được một thị thực làm việc nước ngoài tại Việt Nam, là thập giá và các biểu ngữ. Do đó, khi Hilton muốn tham gia vào các ca sĩ Chile, nó đã đến như một du khách "của khách", không thể để có được anh ta một thị thực làm việc. Các ca sĩ Chile, những người sẽ thu âm một album với nhóm nhạc jazz Việt (bài hát tình yêu Nam Mỹ), cuộc đấu tranh depui
===
à vài tuần để có được sự cho phép của chính quyền, nhưng không thành công. Và nhạc sĩ Việt Nam sẽ không bao giờ dám, bao giờ hết, làm cho một kỷ lục mà không xem xét ý kiến ​​của các Bộ Culture.En thời điểm này, nó là người Trung Quốc là người nước ngoài ngôn ngữ phổ biến nhất của giới trẻ Việt , tiếng Anh được đến ở vị trí thứ hai. Tại Hà Nội, chúng tôi chỉ thấy một trung tâm mua sắm mới được xây dựng. Bên trong, khách hàng đếm trên đầu ngón tay của bàn tay. Tất cả người bán, cho dù từ sẵn sàng để mặc, vật bằng gỗ, sơn mài, lá hoặc khăn trải bàn, biết một số vấn đề cơ bản của Trung Quốc và tiếng Anh. Rõ ràng, người nước ngoài chiếm phần lớn các khách hàng của họ. Trong siêu thị, trên tầng 3 của tòa nhà, bán kính quán cà phê, tên của các mục đã được thậm chí còn được đánh dấu bằng tiếng Trung và giá bằng nhân dân tệ [tiền tệ Trung Quốc]. Trong khi tôi liếc đồng loạt các sản phẩm thủ công, người bán hàng, người được xem một bộ phim truyền hình ở Singapore là ngay lập tức đến gặp tôi và nói bằng tiếng Trung: "Xin chào Madame! Nếu một cái gì đó bạn thích, tôi có thể cung cấp cho bạn một giảm giá đặc biệt và bạn có thể giải quyết trong nhân dân tệ. "Tôi đã hơi ngạc nhiên bởi nhân viên bán hàng proposition.La của ông nói với tôi rằng ở giai đoạn này của các cửa hàng tất cả các nhân viên là sinh viên trường Trung Quốc của Đại học Hà Nội, những người tiếp tục giáo dục của họ trong khi làm việc. Khi khách du lịch từ Trung Quốc đại lục, Đài Loan và Hồng Kông đang trở nên nhiều hơn, các nhà quản lý thích tuyển saleswomen sinophones.Dans cửa hàng miễn thuế của sân bay Hà Nội, một người bán khẳng định bán cho tôi găng tay da rắn và cá sấu. Theo cô, đây là một sản xuất trong nước có giá trị thực sự rất thú vị. Những găng tay được bán ở đây là giá trị $ 150 một cặp, cô nói, nhiều hơn gấp đôi so với Hồng Kông hay Nhật Bản. Tôi hỏi anh ta những người hâm mộ chính của găng tay này là gì. "Đặc biệt là Nhật Bản, Hàn Quốc và Hồng Kông. Người phương Tây họ, rất ít quan tâm đến loại mặt hàng, "tôi-elle.Retour họp tại Hồng Kông. Một nhân viên bán hàng của off-sân bay cửa hàng miễn thuế đang cố gắng bán chồng tôi một chai rượu vang đỏ Pháp mà chi phí HK $ 1 000 [110 €]. Cô khẳng định: "Đó là giá rẻ, nó thực sự là một việc tốt!" Cuộc nói chuyện này nhen nhóm trong tôi bộ nhớ của giáo viên và nhân viên Hà Nội lương tháng 40 hay 50 đô la Mỹ. Tất cả bây giờ tôi có trước khi tôi dường như thuộc về một monde.
Guo Rồng

Đăng bởi Tiểu Nhi on Thursday, December 8, 2016 | 8.12.16


Thông điệp chúng muốn tạo ra từ những comment “tiêu diệt Bắc Kỳ chó” đó thực chất là:Đồng bào thấy không, bọn phản động, cờ vàng, hải ngoại, bọn theo Vatican... tàn ác lắm, nó chỉ rình cơ hội để trả thù, để dìm một nửa đất nước trong biển máu thôi…

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEijFQg4sI-Ky9mv6xJ8AcH06PdTwZc6kX2bXqDn4I8R35hrM2hlU3QJa0gskrOV5xjL7mGlXF6jgvziZt14aPRFaeJX_H2vBOJfvQasHJxjGcYy_RrQo2lpF6fjnkKaBnpfoXzc2nep_x0/s1600/bomb_bkc.jpeg

Đồng Bào Miền Nam Chúng Tao Vô Cùng Vui Mừng vì 10 Con Chó Bắc Kỳ Bị Tàu Khựa Giết Chết Tươi (…). Nhân Dân Miền Nam Chúng Tôi Vô Cùng Biết Ơn Trung Quốc Đã Giết Chết 10 Con Chó Bắc Kỳ. Chúng Tôi Đéo Thương Xót Gì Lũ Chó Đẻ Bắc Kỳ Cả. Xin Quân Đội Trung Quốc Hãy Giết Càng Nhiều Bắc Kỳ Chó Càng Tốt. Chừng Nào Bắc Kỳ Chó Còn Sống Thì Miền Nam Chúng Tôi Còn Mất Tự Do và Làm Nô Lệ Cho Lũ Chó Đẻ Bắc Kỳ Ăn Bám…”.

Đây là một trong số hàng trăm comment trên mạng xã hội, của một lực lượng facebooker giấu mặt, mà đặc điểm chung là luôn căm ghét và kêu gọi tiêu diệt người miền Bắc.

Vấn đề là, tôi đã theo dõi một facebooker có comment như thế, và nhận ra anh ta.

Tôi đã nhìn thấy anh ta ở đâu đó trong một vài cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Anh ta mặc sắc phục xanh lá cây (không rõ của lực lượng nào, đơn vị nào), đeo băng đỏ.

Facebook của anh ta tràn ngập hình các cô gái mặc đồ lót, hở ngực lấp ló hoặc đang chun môi nhìn webcam. Các bạn facebook của anh ta có những cái tên thật kêu “Gái xinh”, “Em xinh em kiêu”, “Chào em cô gái tươi hồng”, “Bướm đêm em ở đâu”…

Có lẽ do sơ suất, anh ta đăng cả ảnh anh ta mặc sắc phục, rồi ảnh chụp chung với các bạn ở Học viện An ninh lên facebook. Phía dưới là các comment í ới hưởng ứng. Quả là sơ suất, vì một khi đã làm nhiệm vụ spam khắp nơi những comment kêu gọi “tiêu diệt Bắc Kỳ chó” kia, thì không nên làm lộ thân phận trên facebook như thế.

Facebooker Trọng Hồ là một trong những người tích cực. Nguồn: FB Trọng Hồ.
Một trong những nhân vật có những lời bình luận kêu gọi tiêu diệt người Bắc (xem ảnh chụp bình luận của anh ta cuối bài). Nguồn: FB Trọng Hồ.
Những comment nguyền rủa, hô hào “giết Bắc Kỳ chó”, “địt mẹ Bắc Kỳ chó”… luôn có một nội dung y hệt nhau, cách viết giống nhau, lỗi chính tả giống nhau như hệt, đặc biệt lạm dụng dấu ba chấm và viết hoa. Chúng thường được tung ra theo đợt, nhất là khi có những sự kiện dễ tạo suy nghĩ về vùng miền, ví dụ như nhà báo Huy Đức ra sách Bên Thắng Cuộc, hay máy bay Casa 212 rơi và một số quân nhân miền Bắc thiệt mạng. Chúng thường đến từ các facebook rất lạ, trông không giống của người bình thường, có facebook còn trắng tinh vì mới được lập. Trông như các trang vô chủ vậy, nhưng chúng lại hay comment bằng hình cờ vàng, hình Hồ Chí Minh liếm đ. Mao Trạch Đông…

Và chúng rất đông đảo. Đông nhưng lại đăng tải nội dung giống hệt nhau. Cứ cho là có những người quá khích, căm thù dân Bắc, thích cờ vàng và thích Hồ Chí Minh xxx Mao Trạch Đông, nhưng số người đó không thể đông và thống nhất đến thế được. Thêm nữa, tôi tin chắc rằng ngay cả những người Việt hải ngoại cực đoan nhất cũng không bao giờ nghĩ đến việc spam mạng xã hội bằng các comment với nội dung kích động bạo lực trắng trợn như vậy, họ tinh tế, khôn ngoan hơn thế nhiều. Nếu có ai đó làm thì cũng chỉ một mình người đó thôi, không thể vận động được đến… 2 người cùng làm việc ấy.

Sự đồng loạt, thống nhất cao độ đó chứng tỏ chúng rất có tổ chức. Ai mà có thể tổ chức chúng lại, ai mà giỏi thế?

Ngoài các comment chửi bới dân miền Bắc, chúng cũng rất tích cực nguyền rủa Công giáo. Chúng đăng ảnh các linh mục Nguyễn Thái Hợp, Lê Ngọc Thanh… rồi ghi thêm vào đó các dòng chữ “Ta Là Chó Đây”. Một người bình thường với tư duy bình thường, ngay cả nếu không theo đạo Thiên Chúa, chẳng có lý do gì để thù ghét Công giáo làm vậy. Người theo đạo thì lại càng không thể.

Chúng là ai? Đến đây thì tôi nghĩ là ta đoán được rồi.

Mời xem Video: Người Buôn Gió - Trọng sẽ không lùi bước?



Chúng là dư luận viên, là một bộ phận nào đó trong hàng nghìn đơn vị, hàng nghìn bộ phận của Bộ Công an, không loại trừ cả Bộ Quốc phòng, hay một tổng cục, một ban nào đó của đảng Cộng sản. Nhiệm vụ của chúng là phát tán các nội dung kích động thù hận, gây chia rẽ, đặc biệt chia rẽ vùng miền (Bắc-Nam, hải ngoại-trong nước, Công giáo-lương), và bôi nhọ hình ảnh cộng đồng hải ngoại. Chúng muốn làm cho người dân trong nước khiếp sợ trước sự cực đoan của người Việt ở bên ngoài. Thông điệp chúng muốn tạo ra từ những comment “tiêu diệt Bắc Kỳ chó” đó thực chất là: Đồng bào thấy không, bọn phản động, cờ vàng, hải ngoại, bọn theo Vatican... tàn ác lắm, nó chỉ rình cơ hội để trả thù, để dìm một nửa đất nước trong biển máu thôi…

Hãy cảnh giác với âm mưu tuyên truyền và kích động của cộng sản.

Đoan Trang 
(FB Đoan Trang)
Hạ tầng kiến trúc ở các tp thời La Mã.
Các kỹ sư thời này đã lập những đường lớn thẳng góc với đường khác, cứ mỗi bốn đường có đường thứ 5 rộng hơn bình thường. Các đại lộ bị ngắt khoảng bởi các công viên, đền đài hay trung tâm hành chánh.
Các đài phun nước (fountain) ko chỉ phục vụ cho thẩm mỹ: nó làm điều hòa không khí khi phun nước lên trời hay xuống mặt đường đá vào mùa nóng. 

Đài phun nước Trevio tại Rome
Các kỹ sư thời đó tính toán rằng: dòng nước chảy qua các aqueduct (cống nước) có chiều dài từ 15-20 dặm Anh sẽ làm vỡ tung đường ống. Để giảm nhẹ áp lực này, họ thường xây các đài phun nước ở nơi mà aqueduct gặp tp . . .
Để giảm áp lực của nước, các kỹ sư thời ấy đã cho ống nước đi xuống các thung lũng và sau đó lại đi lên núi. 
Hãy so sánh aqueduct với người đứng bên dưới . 
Thời đó ko có phòng tắm cho dân, chỉ có phòng tắm công cộng: khác nhau bởi nhiệt độ. Hệ thống ồng nước bằng chì (lead) cung cấp nước sạch cho các phòng tắm.
Gần các nhà tắm này thường là một nhà thổ (brothel), nơi trang trí bằng các hình vẽ mô tả các dịch vụ tình dục.
                                

Monday, December 5, 2016

Thư của TBT báo Đại Đoàn Kết Lý Tiến Dũng tố Ban Tuyên giáo TW

Đăng bởi Tiểu Nhi on Tuesday, December 6, 2016 | 6.12.16


LTSHôm 14.1, Diễn Đàn có giới thiệu trong mục Thấy trên mạng bài viết mang tựa đề Phó ban tuyên giáo trung ương bị…”tố”, của một blog trong nước (dẫn theo Viet-studies), trong đó tác giả thuật lại việc tổng biên tập tờ Đại Đoàn Kết, ông Lý Tiến Dũng, phản ứng với cấp trên về việc báo Đại Đoàn Kết bị ông Hồng Vinh, phó trưởng ban Tuyên giáo, phê phán việc tờ báo đã dám đăng thư của đại tướng Võ Nguyên Giáp phản đối vụ phá hội trường Ba Đình. Dưới đây, chúng tôi xin đăng lại toàn văn để bạn đọc làm tài liệu tham khảo. Báo Tuổi Trẻ hôm nay mới đưa tin ông Hồng Vinh vừa được điều động sang làm phó trưởng ban thường trực Ban chỉ đạo thông tin đối ngoại trung ương và phó chủ tịch thường trực Hội đồng lý luận, phê bình văn học nghệ thuật trung ương. Tuy nhiên, một nguồn tin khác cho biết ông vừa được cho về nghỉ hưu…
Nhà báo Lý Tiến Dũng. Ảnh: Mai Thanh Hải.
Nhà báo Lý Tiến Dũng. Ảnh: Mai Thanh Hải.
Hà nội, ngày 10 tháng 12 năm 2007

Kính gửi:
  • – Đ/c Trương Tấn Sang, Uỷ viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư
  • – Đ/c Tô Huy Rứa, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương
  • – Đ/c Hà Thị Khiết, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Dân vận Trung ương
  • – Đ/c Phạm Thế Duyệt, Bí thư Đảng Đoàn Mặt Trận Tổ quốc Việt Nam
Tôi ký tên dưới đây là Lý Tiến Dũng, Tổng Biên tập báo Đại Đoàn Kết, đảng viên 26 tuổi Đảng. Xin kiến nghị về một số vấn đề không bình thường tại Ban Tuyên giáo Trung ương.

Trong quá trình kiểm điểm một số việc theo thông báo của Văn phòng Trung ương, tôi có nhận được văn bản số 46-BC/BTGTW của Ban Tuyên giáo Trung ương do Phó ban Hồng Vinh ký. Văn bản này đóng dấu “Mật”, nêu một số vấn đề về báo Đại Đoàn Kết, và nhận xét về Ban biên tập báo. Một văn bản với những lời lẽ ngây ngô về chính trị, lại rất hách dịch chụp mũ (kiểu thường thấy ở những người có kiến thức rất hạn chế, nhưng lại thích thể hiện quyền lực) che giấu một động cơ thiếu minh bạch. Đồng thời với việc này, một số người còn yêu cầu truy cứu lý lịch và quy trình bổ nhiệm tôi vào cương vị Tổng biên tập. Việc đào bới xoi mói lý lịch đảng viên như vậy, theo tôi, là thiếu tôn trọng sự quản lý của Đảng Đoàn, của Uỷ Ban Trung ương MTTQVN và tập thể báo Đại Đoàn Kết, nếu chưa muốn nói là vô nguyên tắc và trịch thượng. Những hành vi đó thật không thích hợp khi xử lý loại công việc đảng vụ như thế này. Tôi đã ở trong nghề báo hơn 15 năm, cộng với quá trình làm công tác chính trị khi còn ở Quân đội Nhân dân Việt Nam, tính ra cũng đã gần 25 năm, chưa bao giờ thấy một cơ quan tham mưu cho Đảng lại có cách hành xử kém cỏi như vậy.

Cách thể hiện ý tứ, chữ nghĩa như trong công văn 46-BC/BTGTW là điều không nên có trong các văn bản phát xuất từ cơ quan tham mưu của Đảng, nhất là tham mưu về tư tưởng lý luận, thường xuyên phải làm việc với đội ngũ trí thức, những người có học và có quá trình cống hiến. Đặc biệt khi nhận xét về công tác quản lý của Đảng Đoàn, Uỷ Ban Trung ương MTTQVN và những người được Đảng Đoàn, tập thể tín nhiệm cử giữ cương vị đứng đầu Báo Đại Đoàn Kết, cơ quan ngôn luận của Mặt Trận, mà tiền thân của nó là tờ báo Cứu Quốc, nay đã 66 tuổi, càng rất không nên sử dụng một phong cách ngôn ngữ hồ đồ như vậy.

Trước hết, xin được nhắc lại một sự việc liên đới trực tiếp đến người đã ký văn bản số 46-BC/BTGTW này, để các đồng chí suy nghĩ và cân nhắc. Con người này, đã từng vì lợi ích cá nhân, cản trở báo chí không cho đăng tải tin tức về một vụ hiếp dâm trẻ con (vụ án Lương Quốc Dũng) thì không thể có tư cách giáo dục tư tưởng đối với người khác, huống chi là giữ vị trí quản lý báo chí. Công luận không hiểu được vì sao một con người đầy tai tiếng như vậy, đã quá tuổi nghỉ hưu, mà vẫn được sử dụng, lại còn tiếp tục được giữ vị trí Phó ban Tuyên giáo Trung ương ??!

Đất nước ta đang phải đối diện với nhiều vấn đề nan giải về tư tưởng, lý luận, báo chí và truyền thông. Đảng và Nhà nước đang huy động tất cả tinh tuý của đội ngũ trí thức, những người tâm huyết với sự nghiệp này để cùng nhau kiến giải và tìm ra định hướng tốt nhất cho công cuộc đổi mới đất nước. Anh em làm báo chúng tôi cũng đang góp tay góp sức vào công việc ấy. Tôi nghĩ kiểu đe nẹt, ngăn chặn báo chí một cách vô lối như trường hợp không cho đăng thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp vừa qua, bằng động tác nhắc nhở “dù là ai cũng không được đăng, phát” (Bản thông tin công tác tuần số 39 của Ban Tuyên giáo Trung ương) là điều không nên. Cho đó là “kỷ luật thông tin” lại càng không nên. Là người có học, biết trọng đạo lý, tâm huyết với lý tưởng từ ngày vào Đảng, tôi có đủ lòng tin để nghĩ rằng trên đất nước này, bây giờ và mãi mãi sau này, không ai có thể quở trách chúng tôi vì đã đăng bức thư của một con người như Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đảng Cộng sản Việt Nam không giáo dục các đảng viên của mình thấy việc hợp với đạo lý mà không làm. Đảng cũng chẳng bao giờ muốn các đảng viên của mình ra mệnh lệnh hoặc tuân thủ mệnh lệnh một cách máy móc, như những người máy. Tôi được biết để tạo thêm lý do “nghiêm trọng” cho việc xúc tiến kiểm điểm và “xử lý” báo Đại Đoàn Kết vừa qua, anh Hồng Vinh còn gửi kèm theo công văn số 46 một số đơn nặc danh, vu cáo Ban biên tập báo nhiều điều, trong đó có việc “tập hợp lực lượng”, “liên hệ với những người có vấn đề về chính trị”, gặp gỡ Câu Lạc bộ Thăng Long… Đây là lối chụp mũ vô tổ chức lẽ ra không nên có trong một cơ quan như Ban Tuyên giáo Trung ương.

Nhân đây, tôi cũng xin phản ánh: Dư luận hiện nay trong nhân dân, trong đội ngũ trí thức, văn nghệ, báo chí… ngày càng nhiều và bất lợi, khi chúng ta quy tụ về để giữ các vị trí lãnh đạo Ban Tuyên giáo Trung ương quá nhiều những người làm không được việc, không được đồng chí và nhân dân ủng hộ ở các nơi khác. Tôi tin vào sự cân nhắc, lựa chọn của Đảng, nhưng nếu thực sự có quá nhiều dư luận phản ánh thì Trung ương cũng nên xem lại, bởi vì để như vậy vừa gây khó cho đồng chí Bí thư Trung ương phụ trách Trưởng Ban, vừa làm tăng thêm sự thiếu nể trọng trong tất cả các lực lượng đang làm việc dưới sự quản lý của Ban Tuyên giáo Trung ương, một bộ máy tham mưu giúp việc cho Đảng có độ dày truyền thống từ trong chiến tranh, và qua bao thăng trầm của công cuộc Đổi mới.

Sức mạnh của Đảng chỉ có được từ lòng tin của nhân dân vào đường lối lãnh đạo đất nước. Trong thời bình, mà nhất là trong giai đoạn đổi mới, hội nhập hiện nay, lãnh đạo càng ít mệnh lệnh, càng tăng cường phương pháp thuyết phục, nhất là đối với những người có tri thức, thì chắc chắn vị thế của Đảng sẽ ngày càng cao hơn trong lòng dân tộc. “Mệnh lệnh”, hay “kỷ luật thông tin” được nhân danh để sử dụng một cách thiếu thận trọng, hàm hồ, lồng ghép cá nhân vào đó chính là một biểu hiện ấu trĩ về chính trị, chính là làm suy yếu chứ không phải tăng cường sức mạnh của nguyên tắc tập trung dân chủ. Nó chỉ làm thất vọng những người có tâm huyết với sự nghiệp Đổi mới, và làm chỗ dựa cho những kẻ xấu, bất tài, hám danh lợi quyền chức, làm suy yếu tinh thần cộng sản trong Đảng.

Mấy lời đóng góp và kiến nghị thẳng thắn, nếu có chỗ nào không phải, rất mong các đồng chí bỏ qua. Kính chúc các đồng chí mạnh khoẻ để ngày càng phục vụ tốt sự nghiệp Đổi mới của toàn Đảng, toàn dân.

Người kiến nghị,

Lý Tiến Dũng

TỔNG BIÊN TẬP BÁO ĐẠI ĐOÀN KẾT
(Ba Sàm)  
-------------------------
Huy Đức - Lý Tiến Dũng
“Tôi có nhận được văn bản số 46-BC/BTGTW của Ban Tuyên giáo Trung ương do Phó ban Hồng Vinh ký. Văn bản này đóng dấu ‘Mật’, nêu một số vấn đề về báo Đại Đoàn Kết, và nhận xét về Ban biên tập báo. Một văn bản với những lời lẽ ngây ngô về chính trị, lại rất hách dịch chụp mũ (kiểu thường thấy ở những người có kiến thức rất hạn chế, nhưng lại thích thể hiện quyền lực) che giấu một động cơ thiếu minh bạch”.

Thật khó để tin người có những lời lẽ đanh thép trên đây là Tổng Biên tập của một tờ “lề phải”: báo Đại Đoàn Kết. Làng báo từng ghi danh những TBT cương trực như Tô Hòa, Võ Như Lanh, Vũ Kim HạnhNguyễn Thế ThanhTâm Chánh, Nguyễn Công Khế… những người luôn đối diện với những vấn đề nóng bỏng của đất nước và sẵn sàng tranh luận với các Ban Tuyên giáo, từ Trung ương tới Thành ủy, nhưng vỗ vào mặt một phó ban tuyên giáo đương nhiệm như vậy thì chỉ có Lý Tiến Dũng.

Vậy mà anh đã ra đi chiều qua, 17:42, ngày 4-12 (1959 – 2016).

Biết bệnh từ 26 Tết năm ngoái mà Dũng và gia đình giấu. Vợ anh, Nông Thanh Vân nói, “Anh ấy luôn sợ phiền bạn bè”. Anh trai Dũng, nhà báo Lý Chánh Dũng cho biết, khi phát hiện Dũng bị ung thư thận, bác sỹ khuyên anh, nếu mổ cắt một quả thận thì có khả năng sẽ sống thêm được 20 năm nhưng Dũng không cho Tây y can thiệp.

Mời xem Video: Tướng Nguyễn Chí Vịnh trỗi dậy: Phải tiến hành đổi tiền nếu không QĐ sẽ làm chính biến?

Lý Tiến Dũng đúng là người luôn tự mình quyết định cuộc đời mình, ghế cũng thế mà chết cũng thế.

Năm 2007, nếuTBT Lý Tiến Dũng không có bức thư phản pháo ban Tuyên Giáo có thể Dũng đã không mất chức. Năm 1992, nếu đại úy Lý Tiến Dũng không có những lời vỗ mặt khi một đại tướng xúc phạm đến gia đình anh (anh là con trai cụ Lý Chánh Trung) có thể anh đã lên tướng…

Dũng làm báo sau tôi nhưng chúng tôi, tuy có nhiều điểm khác nhau, nhanh chóng trở thành đồng nghiệp cùng “xông pha lửa đạn” với nhau. Cái cách Dũng vung bút cũng tới tận cùng như cái cách anh ôm cây đàn ghi-ta để hát “Trần Trụi 87; Chiếc Vòng Cầu Hôn hay Giấc Mơ Chapi…

58 tuổi là già hay trẻ. 58 năm là ngắn hay dài. Cuộc đời của của một con người chưa hẳn kết thúc khi họ ra đi bởi có những người sẽ còn sống rất lâu trong lòng bạn bè, đồng nghiệp.

Tâm có. Trí có. Dũng có. Lý Tiến Dũng sẽ là một tên tuổi còn được nhắc nhiều trong làng báo. Thanh thản mà đi nhé, Dũng ơi.

Huy Đức
(FB. Huy Đức)