KHẾ ƯỚC XÃ HỘI (DU CONTRAT SOCIAL)
. . .
"Jean-Jacques Rousseau (1712-78) tiếp tục đi xa hơn khi cho rằng quyền lực phải được trao cho những người đại diện cho ý chí nguyện vọng của quần chúng. . . Trong một nước, Hiến Pháp chính là bản Khế ước xã hội hay Xã Ước (XU) cơ bản nhất, nền tảng cho tất cả các thỏa ước khác của cộng đồng. Thông qua HP , con người . . . chính thức đánh đổi một phần quyền tự do quyết định của mình vào tay nhà cầm quyền (và do đó anh ta trở thành người bị trị) để có được sự che chở của xã hội, đại diện bởi luật pháp. Để công bằng, trong XU cần phải định rõ nguyên tắc lựa chọn người cầm quyền. . . như ai cũng có thể lên nắm quyền miễn là được đa số thành viên ủng hộ. Người cầm quyền, đối trọng với quyền lực y có, là những trách nhiệm với cộng đồng. Nếu y không hoàn thành trách nhiệm của mình, bản HĐ giữa y và CĐ phải bị coi như vô hiệu, và CĐ phải có quyền tìm ra một người thay thế mới.
. . . Thomas Jefferson, Cha đẻ của Tuyên ngôn Độc lập tiếp tục hoàn thiện khi cho rằng quyền tự nhiên của con người phải là một phần của XU và quyền lực của nhà nước chỉ có thể thực hiện khi xuất phát từ sự đồng thuận của chính những người bị trị.
Nhìn chung, XU thường được nhìn nhận dưới góc độ một quốc gia. Tuy nhiên tư tưởng về XU không hề bị giới hạn ở đó. Chỉ cần có hai người là đã có thể có một bản thỏa ước . . . Như điều lệ doanh nghiệp quy định nguyên tắc hoạt động của DN , quyền lợi và nghĩa vụ của các thành viên. GĐ là người đại diện cho DN . . . bị ràng buộc bằng một HĐ và được trả lương cao hơn vì công việc quản lý xứng đáng được trả lương cao hơn."
. . .
Rút gọn từ nguồn : http://vi.wikipedia.org/wiki/Kh%E1%BA%BF_%C6%B0%E1%BB%9Bc_x%C3%A3_h%E1%BB%99i
Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc . . . (Lời Mở Đầu Của Tuyên Ngôn Độc Lập Mỹ)
Saturday, July 5, 2014
Friday, July 4, 2014
NGÔI NHÀ ĐÁP ỨNG ĐƯỢC NHU CẦU CỦA CHỦ .
Dịch từ : TIME July 7-14 , 2014 .
Trung sỉ TQLC Mỹ John Peck thức dậy sau hôn mê vào tháng 7/2010 , hai tháng sau khi dẩm 1 mìn loại IED tại Afghanistan và mất tất cả tứ chi (all four of his limb) , da của anh 'đã rất nhạy cảm đến độ tôi thể la lên nếu ai đụng tôi', anh nói . Nhưng lần nữa , khi cơn đau thể xác giảm đi (subside) , Peck , lúc đó 24 t , đã đối diện 1 trở ngại làm nản lòng (daunt) hơn : thích ứng cơ thể với cuộc sống hàng ngày . Những thách thức ở chúng cư của BV Walter Reed rỏ ràng ngay tức thời . Anh ta ko thể vào phòng với cửa ko tự động , bởi vì anh ko có tay để nắm cửa . Anh đã từng muốn là đầu bếp khi 12 t , và giờ đây anh ko thể với tay tới tủ nhà bếp (food cabinet) - để tự làm bửa ăn . ' Thật thất vọng ko thể tưởng , ' anh nói . Hôm nay , Peck sống tại TP Fredercksburg , Virginia trong 1 nhà xây bởi Sáng hội Stephen Siller Tunnel to Towers - được thiết kế để phục vụ những nhu cầu cá nhân của ANH .
Nay 28 t , anh có phòng tắm với bồn tiểu , mà anh có thể tự xử dụng , và có thể điều chỉnh ánh sáng , âm thanh và ngay cả chiều cao của tủ bếp bằng cách gõ nhẹ vào 1 máy tính bảng . Thật tình mà nói , có nhiều vấn đề mà ngôi nhà ko giúp anh được . 'Tôi ko thể đổ shampoo lên tóc hay tự mình mặc quần ngắn,' anh nói . Và gần như ko thể lấy chén bát trong máy rửa chén dù anh mang tay giả (prosthetics) . Nhưng anh Peck đặt (draw) hy vọng vào 1 giải phẩu ghép 2 tay sắp tới - và cưới hôn thê Stacy Elwood vào tháng 11 . Giờ đây , anh nói , 'nhà này giúp cho mọi thứ dễ dàng hơn .'
Hình 2 : Peck nhập 1 mã số để cửa nhà mở tự động mở . ' Tôi không cần dùng xe lăn để đẩy cửa nữa,' anh nói .
Dịch từ : TIME July 7-14 , 2014 .
Trung sỉ TQLC Mỹ John Peck thức dậy sau hôn mê vào tháng 7/2010 , hai tháng sau khi dẩm 1 mìn loại IED tại Afghanistan và mất tất cả tứ chi (all four of his limb) , da của anh 'đã rất nhạy cảm đến độ tôi thể la lên nếu ai đụng tôi', anh nói . Nhưng lần nữa , khi cơn đau thể xác giảm đi (subside) , Peck , lúc đó 24 t , đã đối diện 1 trở ngại làm nản lòng (daunt) hơn : thích ứng cơ thể với cuộc sống hàng ngày . Những thách thức ở chúng cư của BV Walter Reed rỏ ràng ngay tức thời . Anh ta ko thể vào phòng với cửa ko tự động , bởi vì anh ko có tay để nắm cửa . Anh đã từng muốn là đầu bếp khi 12 t , và giờ đây anh ko thể với tay tới tủ nhà bếp (food cabinet) - để tự làm bửa ăn . ' Thật thất vọng ko thể tưởng , ' anh nói . Hôm nay , Peck sống tại TP Fredercksburg , Virginia trong 1 nhà xây bởi Sáng hội Stephen Siller Tunnel to Towers - được thiết kế để phục vụ những nhu cầu cá nhân của ANH .
Nay 28 t , anh có phòng tắm với bồn tiểu , mà anh có thể tự xử dụng , và có thể điều chỉnh ánh sáng , âm thanh và ngay cả chiều cao của tủ bếp bằng cách gõ nhẹ vào 1 máy tính bảng . Thật tình mà nói , có nhiều vấn đề mà ngôi nhà ko giúp anh được . 'Tôi ko thể đổ shampoo lên tóc hay tự mình mặc quần ngắn,' anh nói . Và gần như ko thể lấy chén bát trong máy rửa chén dù anh mang tay giả (prosthetics) . Nhưng anh Peck đặt (draw) hy vọng vào 1 giải phẩu ghép 2 tay sắp tới - và cưới hôn thê Stacy Elwood vào tháng 11 . Giờ đây , anh nói , 'nhà này giúp cho mọi thứ dễ dàng hơn .'
Hình 2 : Peck nhập 1 mã số để cửa nhà mở tự động mở . ' Tôi không cần dùng xe lăn để đẩy cửa nữa,' anh nói .
Thursday, July 3, 2014
NGÔI NHÀ MINI CỦA KTS MỸ MACY MILLER
Sau khi lấy anh chồng cùng lớp ở ĐH năm 2007, Macy Miller, lúc đó 22 t, vui vẻ đi bước kế, đó là đặt cọc để mua căn nhà 4 phòng rộng 2.500 -sq.-ft . nhưng sau 1 năm sống chung, họ ly dị. Đầu tiên , cô ko thể giải quyết món nợ chung của 2 ng; kế đó kinh tế sụp đổ, và nhà bank tịch thu nhà. Lúc đó, Miller, 1 KTS, nghĩ rằng, thay vì tốn 11 ngàn đô để thuê nhà mỗi năm, sao ko tự xây nhà cho mình. Cô đã mua 1 trailer 500 đô, thuê 1 lô đất rộng 0.125 acre với giá 200 đô/tháng và trong 18 tháng đã xây nhà rộng 250-sq.-ft và dọn vào đó.
Giờ chi phí hàng tháng chỉ 400 thay vì 1.200 đô, và cô làm quen với anh chủ đất; cả 2 đã có 1 con gái vào tháng 3. Dự án tới của cô là thiết kế 1 nhà rộng 650-sq.-ft cho cả gđ, bao gồm chó Great Dane. "Tôi nhận ra mình ko cần nhà lớn".
H.1. Giờ cô có tiền nhiều hơn 1/2 chi phí để xây nhà mới. "Do vậy tôi ko cần làm toàn thời gian để có nhiều giờ cho con gái".
H.2. Nước dùng lấy từ 1 nguồn nước uống qua 1 ống nhựa dùng tưới cây. "Do nhà được cách nhiệt tốt, tôi ít tốn tiền chạy lò sưởi".
Sau khi lấy anh chồng cùng lớp ở ĐH năm 2007, Macy Miller, lúc đó 22 t, vui vẻ đi bước kế, đó là đặt cọc để mua căn nhà 4 phòng rộng 2.500 -sq.-ft . nhưng sau 1 năm sống chung, họ ly dị. Đầu tiên , cô ko thể giải quyết món nợ chung của 2 ng; kế đó kinh tế sụp đổ, và nhà bank tịch thu nhà. Lúc đó, Miller, 1 KTS, nghĩ rằng, thay vì tốn 11 ngàn đô để thuê nhà mỗi năm, sao ko tự xây nhà cho mình. Cô đã mua 1 trailer 500 đô, thuê 1 lô đất rộng 0.125 acre với giá 200 đô/tháng và trong 18 tháng đã xây nhà rộng 250-sq.-ft và dọn vào đó.
Giờ chi phí hàng tháng chỉ 400 thay vì 1.200 đô, và cô làm quen với anh chủ đất; cả 2 đã có 1 con gái vào tháng 3. Dự án tới của cô là thiết kế 1 nhà rộng 650-sq.-ft cho cả gđ, bao gồm chó Great Dane. "Tôi nhận ra mình ko cần nhà lớn".
H.1. Giờ cô có tiền nhiều hơn 1/2 chi phí để xây nhà mới. "Do vậy tôi ko cần làm toàn thời gian để có nhiều giờ cho con gái".
H.2. Nước dùng lấy từ 1 nguồn nước uống qua 1 ống nhựa dùng tưới cây. "Do nhà được cách nhiệt tốt, tôi ít tốn tiền chạy lò sưởi".
Labels:
CHỈ XẢY RA Ở MỸ,
kiến trúc,
kiến trúc sư mỹ,
kỹ thuật xây dựng,
nhà mini
Wednesday, July 2, 2014
NHỮNG HÌNH ẢNH CHỈ CÓ Ở DUBAI (LIÊN HIỆP CÁC TIỂU VƯƠNG Á RẬP HAY UAR)
Tại Seattle, tiểu bang Washington, mỗi ngày đều có chuyến bay qua Dubai.
Nhưng Dubai vẫn chưa hấp dẫn được du khách nhiều. Có lẻ âm hưởng của những vụ khủng bố làm cho kẻ có tiền hơi ngán. Thông thường thì kẻ giàu có hay sợ thiệt mạng vì bạo động.
Mời qua Dubai xem một chuyến, dù là xem bằng hình ảnh.
Nhưng Dubai vẫn chưa hấp dẫn được du khách nhiều. Có lẻ âm hưởng của những vụ khủng bố làm cho kẻ có tiền hơi ngán. Thông thường thì kẻ giàu có hay sợ thiệt mạng vì bạo động.
Mời qua Dubai xem một chuyến, dù là xem bằng hình ảnh.
H.L.
Tks các bạn đã fwd.
Tks các bạn đã fwd.
Nhưng trước tiên mời xem vài hình ảnh ở Dubai (mail #1 này) và Trung Quốc ("to xác" thứ 2 thế giới) (xem mail #2)..
HÌNH ẢNH DUBAI (UNITED ARAB EMIRATES)
Những điều khó có thể xuất hiện ở mọi nơi trên thế giới, thì lại là những thứ bình thường tại thành phố Dubai.
Người dân Dubai rất thích chở thú cưng đi dạo một vòng trên ô tô của họ.
Mèo cưng của họ luôn có thói quen ngắm đường phố như thế này đây.
Chúng cũng rất ngoan và vâng lời, thỉnh thoảng còn chở chủ đi dạo một vòng.
Cá mập cũng chỉ là một bữa ăn thường ngày với lũ "mèo".
Tắc đường với siêu xe là chuyện không hề hiếm gặp.
Một giải pháp tránh tắc đường tuyệt vời!
Chở "mèo cưng" đi lượn hồ.
Buồn buồn thì lại cưỡi lạc đà đi dạo, nhưng lưu ý thì là phải đỗ xe đúng nơi quy định.
Nghề "vặt gương" ở Hà Nội hoàn toàn không có đất tại Dubai nhờ vào những anh bạn như thế này.
Có "mèo cưng" trong xe thế này thì ai mà dám đụng vào xe bạn cơ chứ?
Những chiếc xe máy với "sức ngựa" khó tin...
Lamborghini dành cho cảnh sát cũng là một câu chuyện có thật khác.
Thực tế thì dàn siêu xe của cảnh sát Dubai không phải là ít.
Và khi vi phạm thì họ cũng bị bắt xe và nộp phạt như thường.
Bên cạnh siêu xe, xứ sở Dubai hoàn toàn không thiếu những chiếc xe "kỳ quặc".
Một trong những thú vui tao nhã của các hoàng tử Ả Rập.
Dắt lạc đà đi dạo tại đây cũng giống như dắt chó đi chơi ở mọi nơi khác mà thôi.
Trò giải trí của họ cũng rất "bình thường".
Một căn nhà đắt đỏ ở các thành phố lớn thì cũng chỉ bằng một chiếc điện thoại di động tại đây.
ATM rút vàng lạ lẫm với nhiều người, nhưng với dân Dubai thì không.
Phòng tắm của họ thì như thế này...
Còn đây là phòng ngủ.
Thông báo tuyển con rể. (Cần tìm chồng cho cặp song sinh nhà Ezhava, 25 tuổi, lớn lên và sinh sống tại Dubai. Con gái trưởng: Tốt nghiệp cao học công nghệ sinh học, hiện đang làm trợ lý giảng viên tại Đại học Aided, Kerala. Con gái thứ: Nghiên cứu sinh tại trung tâm nghiên cứu quốc gia tại Bagalore. Gia đình hiện đang sống sung túc tại Kerala và làm ăn tại Dubai.)
Đồ ăn miễn phí, chỉ dành cho người không có tiền hay đang thất nghiệp.
Starbucks không đụng hàng.
Mốt thời trang của xứ sở đầy nắng và cát.
Họ cũng không thiếu những luật lệ kỳ lạ. (Không được mang cá vào trong tàu điện).
Sự va chạm giữa các nền văn hóa.
Sân tennis dành cho các đại gia.
Khung cảnh choáng ngợp.
Dubai giống như một thiên đường làm cho người ta đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.
Khung cảnh như thế này sẽ còn xuất hiện nhiều hơn nữa trong tương lai gần.
Monday, June 30, 2014
Trích từ “Một Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc”
Hình bên: Khu mộ nhà Hoàng Trung Hải ở làng Đồng Sơn, Quỳnh Giao, Quỳnh Phụ, Thái Bình (dòng chữ trên cột vàng bên trái: Hoa Kiều Tiên Hữu Tổng Mộ)
Cảng Sơn Dương mà người ta đã “vô tư” dâng cho Formosa (nay đã sang nhượng toàn bộ cổ phần cho Trung Quốc) [1] lại là một trong 4 yếu huyệt của Việt Nam trên Biển Đông:
…“Ở vịnh Bắc Bộ, cảng Sơn Dương nằm phía nam Vũng Áng thuộc tỉnh Hà Tĩnh có vị trí khá đặc biệt. Vị trí này cùng vĩ tuyến với cảng Tam Á có hạm đội nguyên tử của Trung Quốc. Vị trí cảng Sơn Dương cũng nằm ngay phía bắc đèo Ngang nơi có quốc lộ 1A với đường đèo và hầm qua núi. Độ sâu cảng Sơn Dương sau khi xây đê 3.000m từ mũi Ròn đến hòn Sơn Dương thì vùng cảng kín sóng gió và đạt độ sâu đến trên -16m cùng với vùng nước rộng rãi. Vì vậy cảng Sơn Dương là yếu huyệt của vịnh Bắc Bộ, kiểm sóat đường biển và đường bộ từ Nam Bộ và Trung Bộ tiếp tế cho miền Bắc Việt Nam …[2]
Xin thưa, đó chính là ngài Phó Thủ tướng “phụ trách kinh tế ngành” Hoàng Trung Hải, với Công văn số 323/TTg-QHQT ngày 4/3/2013 “đồng ý chủ trương cho Tập đoàn công nghiệp nặng Formosa – Đài Loan lập Dự án đầu tư nhà máy liên hợp luyện thép và cảng nước sâu Sơn Dương tại Khu kinh tế Vũng Áng, tỉnh Hà Tĩnh” và Công văn số 869/TTg-QHQT ngày 6/6/2008 “đồng ý việc Tập đoàn công nghiệp nặng Formosa thực hiện dự án đầu tư xây dựng khu liên hợp gang thép và cảng Sơn Dương tại Khu Kinh tế Vũng Áng, tỉnh Hà Tĩnh”.
Theo sự chỉ đạo đó, ngày 12/6/2008, Ban Quản lý Khu Kinh tế Vũng Áng đã cấp Giấy Chứng nhận Đầu tư với thời hạn hoạt động 70 năm và ngày 1/10/2010 tiến hành bàn giao 33 km2 (bằng 1,2 lần diện tích Macao) trong Khu Kinh tế Vũng Áng cho Dự án Formosa
![]() |
Không những vậy, chỉ vì một dự án đầu tư nước ngoài “lợi bất cập hại” mà khoảng trên 1,3 nghìn hộ dân (tương đương 33000 dân) đã bị chính quyền tỉnh Hà Tĩnh dùng công an cưỡng bức đi chỗ khác xa xôi, hẻo lánh, với điều kiện sinh kế hết sức khó khăn, bị đẩy vào bước đường cùng của cuộc sống. Mọi thông tin về vụ việc này đang bị bưng bít, khống chế, che đậy. Nhiều người đã bị tống vào tù chỉ vì lên tiếng đòi hỏi quyền lợi chính đáng của mình trong việc đền bù giải phóng mặt bằng và tái định cư.[5]
Tuy nhiên, người ta sẽ không ngạc nhiên với những gì trên đây nếu biết rằng ngay từ ngày 7/5/2007, ông Hoàng Trung Hải (lúc bấy giờ là Bộ trưởng Công nghiệp) đã bị một số cán bộ đảng viên đã và đang công tác tại “Ban Tổ chức TW, Ủy Ban KTTW, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ TW và một số cơ quan trọng yếu cơ mật khác của Đảng, Nhà nước” tố cáo là khai man lý lịch: Bố đẻ của ông ta tên là Sì Sói, sinh quán ở Long Khê, Chương Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc.
Ấy vậy nhưng ông ta không những không bị xử lý mà còn được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đặt vào chiếc ghế Phó Thủ tướng quan trọng thứ hai trong chính phủ.
Nghiêm trọng hơn nữa là suốt hơn 5 năm nay, ông Phó Thủ tướng người Hán này còn bị tố cáo là trùm ma tuý, trùm băng đảng, giết hại nhiều người cũng như bán tài liệu liên quan đến an ninh quốc gia cho nước ngoài.
Và điều đã giúp ông ta cho đến nay vẫn bình an vô sự chính là sự “bảo kê” của nguyên TBT Nông Đức Mạnh (trước kia) và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (trước kia và hiện nay).
Nhờ tài phù phép của ngài Phó Thủ tướng gốc Tàu này (được Thủ tướng “ưu ái” giao nhiệm vụ phụ trách các mảng: công nghiệp, thương mại, nông nghiệp, xây dựng, giao thông vận tải… nghĩa là gần như nắm trọn cả nền kinh tế Việt Nam trong tay) mà những năm gần đây, hầu hết các công trình trọng điểm quốc gia đều rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc. Hơn 20 năm qua, FDI từ Trung Quốc chỉ chiếm 1,5% tổng vốn FDI đổ vào Việt Nam. Nhưng nếu là tổng thầu EPC thì tới 90% các công trình điện, khai khoáng, dầu khí, luyện kim, hóa chất…của Việt Nam đều do Trung Quốc đảm nhiệm
Chính vì vậy mà người Tàu đã theo chân các dự án này tràn sang hầu khắp các tỉnh thành ở Việt Nam rồi tìm mọi cách để sinh cơ lập nghiệp.
Ngày 27/10 vừa qua, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Uỷ viên TW Đảng, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, sau khi đọc bài “Một Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc” trên RFA đã thốt lên: “Chả lẽ mất nước từng phần và tiếp tục bởi những mưu đồ đen tối của họ ‘Bành’ phương Bắc?”
Việc nhà lão thành cách mạng Nguyễn Trọng Vĩnh lên tiếng như vậy là rất cần thiết, nhưng chừng ấy là chưa đủ, bởi ông vẫn chưa chỉ ra được nguyên nhân trực tiếp của thực trạng trên. Đó chính là sự thao túng và lũng đoạn hết sức ngang ngược suốt bao năm qua của ngài Phó Thủ tướng Hán tặc Hoàng Trung Hải (với sự tiếp tay vô cùng đắc lực và hiệu quả của nguyên TBT Nông Đức Mạnh và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng).
HÃY LÊN TIẾNG ĐỂ CỨU LẤY ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM NÀY TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN!
_______________________________________
[6] Trang Tiếng Chim Việt: Tâm Huyết Thư của một số cán bộ đảng viên đã và đang công tác tại “Ban Tổ chức TW, Ủy Ban KTTW, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ TW và một số cơ quan trọng yếu cơ mật khác của Đảng, Nhà nước” tố cáo lý lịch người Hán của Hoàng Trung Hải; có thể tải bản chụp bức thư này về ở đây, xem trên Facebook ở đây, hoặc xem bản đánh máy lại bức thư ở đây
[9] Diễn đàn Xã hội Dân sự: Chả lẽ mất nước từng phần và tiếp tục bởi những mưu đồ đen tối của họ ‘Bành’ phương Bắc?
[10] Ngay giữa thanh thiên bạch nhật mà ông ta dám ngang nhiên cho đàn em xã hội đen bắt cóc người tố cáo tội ác của mình rồi tra tấn, ép buộc nạn nhân ký giấy tờ phủ nhận vụ tố cáo. May thay, dư luận trong và ngoài nước kịp thời lên tiếng nên ông ta mới buộc phải ra lệnh cho đàn em thả nạn nhận của mình trước khi dở bài tiêm thuốc độc và hãm hiếp như những lần trước. Điều này càng cho thấy cả hệ thống chính trị hiện hành ở Việt Nam đã bất lực với ông ta (hay chính xác hơn là đã bị ông ta thao túng, lũng đoạn) đến thế nào. Xem các bài: (i) Đài Á Châu Tự Do (RFA) ngày 15/10/2013: Bị khủng bố đánh đập vì tố cáo lãnh đạo; (ii) blog Lê Anh Hùng: Tường trình về vụ người tố cáo bị bắt cóc; Bauxite Việt Nam; (iii) trang Bauxite Việt Nam: Thư gửi Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc
[11] Một nhận xét trên blog Nguyễn Xuân Diện về bài viết nói trên của đài RFA: Nếu hỏi các quan qui hoạch ở Hà Tĩnh rằng: "Tại sao người TQ/Đài Loan lại chọn xây dựng nhà máy thép Formosa ở đó? Họ không biết rằng xây ở đó bất lợi thế nào về địa hình địa thế, về giao thông, về thời tiết khắc nghiệt ở miền Trung hay sao? Tại sao một nhà máy mà họ phải xây tường cao, hào sâu (họ đào hào sâu xung quanh nhà máy thép này như dạng hào nước ở các thành cổ ngày xưa)? Tại sao họ phải xây dựng tới 3 nhà máy điện công suất lớn trong đó? Tại sao họ phải xây dựng đủ hết hạ tầng từ nhà ở, trung tâm mua sắm, giải trí... có thể nói là gần như một pháo đài độc lập và không hề phụ thuộc một chút nhỏ nào ở bên ngoài? Khu vực biển Vũng Áng có đặc thù là bờ biển rất dốc, chỉ cần ra xa bờ chục mét là độ sâu đã đạt tới 15~20m rồi, vậy sao họ còn phải xây dựng cả một hệ thống đê vươn ra khơi cả mấy cây số, rồi nạo vét cảng Sơn Dương sâu hơn nữa? Chẳng một nhà đầu tư khôn ngoan nào lại đi làm cái việc thừa thãi, tốn kém đó chỉ để phục vụ mấy con tàu chở quặng vào và chở phôi thép của chỉ độc nhất một nhà máy thép ra?" Các ngài sẽ trả lời sao? Nhìn vào địa hình của khúc thắt nhất trên đất nước này, chỉ cần có một căn cứ hiện đại tại đây, thì hai đầu đất nước là vô phương tiếp cứu... lo lắm thay.
Labels:
ABC CHIẾN TRANH VIỆT NAM,
ABC về biển Đông,
ABC về DÂN CHŨ,
BIỂN ĐÔNG,
CHỈ XẢY RA Ở MỸ,
CHINA
I don't use anti-virus software. Am I nuts?
Maybe I'm courting disaster, but my cheapskate approach to security has paid off so far. Here's my secret.
- 461comments
- 998facebook
- 186twitter
- 19linkedin
- googleplus
- more +more

I'm the on-call tech guy for family members, and most of my "repair" jobs involve clearing out malware infestations. You know the kind: hijacked browsers, rampant pop-ups, seriously impaired computer performance.
The irony is that there's usually some kind of security software running on their machines, be it McAfee, Norton, or the like. But after hearing me mutter under my breath about PEBKAC errors, I get the inevitable question: "Well, what security software do you use?"
Nothing.
Crazy? Crazy like a fox, thank you very much. This has been my modus operandi for years, and I swear on a stack of Wikipedias I've never had a single issue. No viruses, no spyware, no rootkits, no browser hijacking. No identity theft, no keylogging, no trojans.
Have I had to reset passwords following database breaches like this one? Of course. But that's beyond my control. What I can control is my own PC and how I interact with the Internet. After nearly a decade of running virtually no third-party security tools, here's the score: Broida, 1; Hackers, 0.
I realize this flies in the face of conventional wisdom, which insists you don't even boot your PC unless it's running a comprehensive security suite. Meh. I'm fine with it in principle, and obviously some users need it, but I balk at both the cost and the performance impact (though both have decreased admirably in recent years).
My Security Secret
How do I get away with this online offense, this browser blasphemy? There's no trick to it; it's just a simple trick.
My computer runs Windows 8, as secure an operating system as Microsoft has ever released. That's right, I said it. (Windows 7 was nearly as good, and I lived securely in it for years.) In addition to its built-in firewall, the OS offers anti-virus protection in the form of Defender (formerly the standalone Security Essentials), plus SmartScreen for protection from malware and phishing scams. Internet Explorer also provides plenty of safeguards against hijacking and the like, though I'm a Google Chrome user.
Speaking of which, all modern browsers -- IE, Chrome, Firefox -- employ robust security features of their own, and let's face it: your browser is the gateway to many, if not most, infections. Chrome, for example, will warn you about suspicious sites before letting you through to them, and its sandboxing helps prevent malware from "escaping" one tab and infecting all the others.

And that's it. Seriously. Between Windows, my browser, and my router (which has its own firewall, natch), I'm good. But there's one small add-on I do use, if only to buffer myself against momentary lapses of caution, and that's Web of Trust. It vets the search results displayed by Google and other engines, the idea being to prevent you from clicking through to a site that might be unsafe. Speaking of which...
Where Others Fail
Very often I find myself scratching my head, wondering how my relatives end up with such nasty incursions when I'm sailing along unscathed. The most likely answer: they're allowing it to happen, albeit unknowingly.
The two main culprits, in my opinion, are unsafe links (like the kind found in phishing e-mails) and spyware-infested downloads. One click of the former can steer you to a site that, just by viewing it, installs malware on your PC. As for the latter, many software sites are rife with ads masquerading as download buttons. You innocently click one, thinking you're downloading a particular program, but when you go to install it, bam: malware city.

I feel especially guilty about this kind of thing, as I have occasionally steered users to freebie-software deals embedded on pages like these. Despite what I think are clear instructions, some folks invariably end up clicking in the wrong place.
The moral of the story, of course, is "look before you click." Whenever possible, mouse over a link to see where it's actually going to take you, and if the URL differs from what you'd expect, don't click. Likewise, steer clear of splashy "Download" buttons; very often the program you're after is accessible via a hyperlink, not a button.
Also, learn to recognize spam when you see it. Mail services like Gmail do a great job filtering out most of it, but sometimes an errant bit of junk gets through -- and very often it's a phishing message that can lead you to trouble.
Oh, and for heaven's sake, stop trying to download pirated music and movies. It's not only illegal, but also a surefire way to end up with malware.
What's Right for You?
Let me be clear: I'm not recommending that everyone ditch their security software and do like I do. I'm merely telling you what has worked for me. The simple combination of built-in security tools and some common-sense caution has kept my computers secure for years -- and for free. How do I know for sure? Every so often I run Malwarebytes Anti-Malware Free. Never so much as a blip.

My questions for you: what security software do you use, and has it been effective at keeping malware at bay? When was the last time it caught an incursion, and under what circumstances? Do you think I'm being an unsafe netizen, or are you intrigued by my approach?
Subscribe to:
Posts (Atom)






