Saturday, July 25, 2020

DAMBE, Cuộc Rút Quân Bi Hùng

Thứ Năm, 15 Tháng Ba 20187:06 SA
DAMBE, Cuộc Rút Quân Bi Hùng
DamBe1
Kính Tặng:
  • Chuẩn Tướng KB Trần Quang Khôi, Tư Lệnh Lữ Đoàn 3 Kỵ Binh và LLXKQĐIII
  • Đại Tá KB Hà Mai Việt, Tư Lệnh Phó Lữ Đoàn 1 Kỵ Binh . Tác giả Thép và Máu
  • Thiếu Tá KB Trương Văn Điền, Chi Đoàn Trưởng và các Chiến Hữu thuộc Chi Đoàn CĐ3/2TK
Trích dẫn: Từ bài viết Chiến Thắng An Lộc Năm 1972 do nhóm Quân Nhân QLVNCH tại Texas biên soạn. Trung Tá Nguyễn Ngọc Ánh chủ biên.
“Chiến thắng An Lộc năm 1972 đã tượng hình từ năm 1971 sau những cuộc hành quân Toàn Thắng của Quân Khu III do cố Đại Tướng Đỗ Cao Trí phát động, dự định đổ quân lên Kratié (một quận lỵ của nước Cambodia) để tiêu diệt Cục R, bản doanh đầu não của cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, đồng thời là căn cứ hậu cần của quân Cộng Sản Bắc Việt xâm nhập vào miền Nam lãnh thổ Việt Nam Cộng Hoà. Nhưng không may, Đại Tướng Đỗ Cao Trí phải đền xong nợ nước vì lý do chiếc trực thăng chở ông bị nổ tung khi vừa mới cất cánh tại Tây Ninh, đến bây giờ cũng không ai biết đích xác về nguyên nhân gây ra tai nạn này.
Trung Tướng Nguyễn Văn Minh được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu chỉ định thay thế người tiền nhiệm tài ba và đầy lòng yêu nước đó.
Trong cái thế chẳng đặng đừng, Trung Tướng Nguyễn Văn Minh buộc lòng phải có quyết định cho lệnh rút các lực lượng cơ hữu của Quân Đoàn 3 trở về nội địa Việt Nam Cộng Hoà để bảo toàn lực lượng, hoàn tất vào ngày 31 tháng 05 năm 1971.
Việc rút đoàn quân trên 2 Sư Đoàn (Sư Đoàn 18 Bộ Binh + 2 Liên Đoàn Biệt Động Quân + Trung Đoàn 8 của Sư Đoàn 5 Bộ Binh + Lữ Đoàn 3 Thiết Kỵ + Liên Đoàn 30 Công Binh Chiến Đấu) về đến nội địa vừa kịp lúc. Nhờ vậy mà khi quân Cộng Sản Bắc Việt mở cuộc tấn công vào lãnh thổ Quân Khu III vào ngày 05 tháng 04 năm 1972, phần lớn lực lượng kể trên của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đã là thành phần nòng cốt, tương đối đủ khả năng cấp thời để chống trả lại 4 Sư Đoàn quân Cộng Sản Bắc Việt.
Cuộc rút quân từ chiến trường ngoại biên năm 1971 về nội địa Việt Nam Cộng Hoà là một cuộc hành quân lui binh đúng lúc trước tình hình biến chuyển ngõ hầu có đủ lực lượng phòng thủ diện địa, nhất là việc phòng thủ An Lộc trong trận chiến năm 1972 khi lực lượng bạn chỉ có một phải chống trả lực lượng địch đông hơn gấp sáu lần, trong khi đó địch có pháo binh và chiến xa yểm trợ trực tiếp, ta không có chiến xa chỉ có các phi vụ B52 và các phi tuần phản lực của Không Lực Hoa Kỳ và Không Lực Việt Nam Cộng Hoà yểm trợ.
Việc địch quân được biết trước cuộc rút quân là điều tối kỵ của binh pháp và là một chuyện chẳng đặng đừng mà Trung Tướng Nguyễn Văn Minh phải ra lệnh thi hành. Sự kiện này đã gây nhiều ấn tượng sâu sắc trong tâm khảm và cuộc đời binh nghiệp không những cho riêng Trung Tướng Nguyễn Văn Minh, mà còn cho tất cả những chiến sĩ liên quan đến Trận Chiến An Lộc….”
Ngưng trích
Ngụy tui từng là một chiến sĩ của QLVNCH, là một Kỵ binh của binh chủng Thiết Giáp đã từng tham gia nhiều trận chiến trên chiến trường Kampuchea và Quân Đoàn IV nhưng Ngụy tui chưa hề và không hề có ý định viết về chiến sử QLVNCH hay đơn giản hơn viết về những trận đánh mà chính Ngụy tui đã từng tham dự. Ngụy tui chỉ thích viết dăm ba bài phiếm dị để chọt cha già dzĩ đại dzại đỉ hồ chí râu cho đỡ buồn đời tỵ nạn. Nhưng cuộc đời đưa đẩy dù lòng không muốn và một phần vẫn còn lăn lộn trên lối mòn cơm áo nên Ngụy tui rửa tay gát bút. Thế nhưng khi liên lạc với Thiếu Tá Trương Văn Điền (TT TVĐ) là một cấp chỉ huy của Ngụy tui ngày trước mà Ngụy tui hết lòng kính nể thì đã có phần thay đổi. Trong email Đông Phương (danh hiệu truyền tin của TT TVĐ) đã mong muốn được đọc những bài viết của Ngụy tui để xét lại quan điểm của Đông Phương và những anh em từng sống chết bên nhau như thế nào. Sau khi đọc nhiều bài viết của Ngụy tui thì Đông Phương bảo rằng nếu như Đông Phương vẫn còn là cấp chỉ huy của Ngụy tui thì Đông Phương sẽ ra lệnh cho Ngụy tui viết tiếp. Mà Ngụy tui thì lúc nào cũng coi Đông Phương như là cấp chỉ huy của mình dù cuộc đời có ra sao. Cho nên Ngụy tui trở lại viết lai rai nhưng không nhiều như ngày xưa nữa và cuộc đời lại đưa đẩy cho Ngụy tui khi đọc những bài viết tranh cãi chung quanh trận đánh đồi Phượng Hoàng. Viết lại, mà lại viết về chuyện lính tráng là điều mà Ngụy tui không muốn. Bởi vì khi viết chiến sử hay tường thuật lại những trận đánh phải để cái tôi của mình lại đằng sau. Phải quên tình bằng hữu. Bỏ qua lòng tự hào của cá nhân, của đơn vị, và niềm kiêu hãnh của binh chủng. Phải viết bằng lòng trung thực và lương thiện như Đại Tá KB Hà Mai Việt, tác giả quyển sách đồ sộ Thép và Máu, luôn ân cần khuyến khích và nhắc nhở. Vì danh dự của binh chủng và những KB anh hùng của Chi Đoàn 2/19TK đã anh dũng đền nợ nước tại mặt trận Khánh Dương nên Ngụy tui lại viết bài Khánh Dương, Trận Chiến Ngậm Ngùi. Rồi lại lang thang tìm đọc những bài viết liên quan đến trận chiến tại Khánh Dương. Có hai bài : một của Chuẩn Tướng Phạm Ngọc Sang với Hồi Ức Trận Phan Rang và một của Chuẩn Tướng Lê Quang Lưỡng trong bài Thiên Thần Mũ Đỏ Ai Còn Ai Mất. Định viết tiếp bài Thiên Thần Mũ Đỏ, Ai Đúng, Ai Sai nhưng bây giờ đọc bài Chiến Thắng An Lộc Năm 1972 do Trung Tá Nguyễn Ngọc Ánh chủ biên lại thấy cần phải viết một cái gì để trả lại Danh Dự cho Tướng Trần Quang Khôi, LĐ3KB và LLXKQĐ III. Bởi có nhiều người từng đảm trách những trách vụ cao nhưng vì cảm tình hay vì một lý do nào đó mà đã bẻ cong ngòi bút, ngụy biện, để bào chữa cho những sai lầm của Tướng Tư lệnh QĐ III và QK III .
Đọc phần trích dẫn trên ta nhận thấy điều gì? Tác giả Trung tá Nguyễn Ngọc Ánh xuất thân khóa 16 Võ Bị Đà Lạt (VBĐL). Là một khóa đầu tiên được huấn luyện trong chương trình 4 năm. Theo như nhà văn Phan Nhật Nam thuộc khóa đàn em thì Khóa 16 VBĐL đã tạo nên một thế hệ chỉ huy tài năng và đầy lòng yêu nước. Những sĩ quan tiêu biểu xuất thân từ khóa 16VBĐL, Nhảy Dù thì có Trung Tá Bùi Quyền , Trung Tá Trần Đăng Khoa… TQLC thì những Trung Tá Nguyễn Xuân Phúc, Đổ Hữu Tùng, Nguyễn Năng Tống … , BB thì có Trung Tá Nguyễn Hữu Thông… họ là ai ? Là những Lữ Đoàn Trưởng, những Trung Đoàn Trưởng xuất sắc của QLVNCH. Trung Tá Ánh xuất thân từ một khóa nổi tiếng hẵn nhiên ông cũng là một sĩ quan đầy kinh nghiệm và có tài thao lược. Trong thời gian trận An Lộc thì Trung Tá Nguyễn Ngọc Ánh là Phụ Tá HQ Tư Lệnh QĐ III kiêm phát ngôn viên của Quân Đoàn. Với một chức vụ quan trọng như trên hẵn nhiên Trung Tá Ánh phải có một cái nhìn, một nhận thức đúng đắn về những gì xảy ra tại chiến trường thuộc phạm vi Quân Đoàn III (QĐ III). Ông bảo rằng chiến thắng An Lộc tượng hình từ năm 1971 sau những cuộc hành quân Toàn Thắng do Đại Tướng Đỗ Cao Trí chỉ huy. Tượng hình như thế nào thì ông không giải thích. Rất khó hiểu. Đọc tiếp thì ông cho rằng Trung Tướng Nguyễn Văn Minh được TT Thiệu chỉ định thay thế Đại Tướng Đỗ Cao Trí đền nợ nước trong tai nạn trực thăng và Tướng Minh không còn lựa chọn nào khác nên phải rút quân về nước để bảo toàn lực lượng.
Tới đây xin được dài dòng một chút. Từng là Tư lệnh SĐ 21BB đã lập nên nhiều “công trận” nên thăng cấp Trung Tướng và đảm nhiệm chức vụ Tư Lệnh Biệt Khu Thủ Đô. Tướng Minh được Phó Tổng Thống Trần Văn Hương đề cử làm Tư Lệnh QĐ III và QK III. Ngoài Tướng Minh. PTT Hương cũng đề cử Thiếu Tướng Phạm Văn Phú làm Tư lệnh QĐ II và QK II. Ngụy tui rất không thích PTT Hương từ thời còn đi học. Ngụy tui đã theo thầy (dạy học) trong nhóm liên trường đi ủng hộ và cổ động cho Liên Danh 5 Trần Văn Hương (TVH) và Mai Thọ Truyền (MTT) trong cuộc chạy đua vào Dinh Độc Lập năm 1967. Thuở đó còn đi học ngây thơ chưa biết gì về chính trị nhưng nể lời thầy nên đã hết mình làm việc không lương cho Liên Danh TVH và MTT để chống lại Liên Danh Quân Đội Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ. Dù Liên Danh 5 thất cử nhưng Ngụy tui đã có một số hiểu biết và kiến thức về những gì đã xảy ra cho Quốc gia thời buổi đó. Ghét độc tài quân phiệt, cho nên Ngụy tui luôn có mặt trong đoàn biểu tình của sinh viên chống chính quyền thời đó. Khi Trần Văn Hương nhận lời làm Thủ Tướng cho TT Thiệu thì chúng tôi hết sức ngỡ ngàng. Ông đã phản bội lại nguyên tắc đoàn thể đã ủng hộ ông trong kỳ tranh cử Tổng Thống. Và năm 1971 đã đứng phó cho TT Thiệu. Từ đấy Ngụy tui đã không còn thiện cảm với PTT TVH. Không còn thiện cảm nhưng không ghét. Cho đến khi vào lính qua hai sự việc khiến từ không thiện cảm trở thành ghét cay ghét đắng. Những khi ông về thăm Vĩnh Long khoảng năm 1974 thì Ngụy tui có đi đón ông. Từ trực thăng bước xuống phải có quân cảnh xốc nách hình ảnh đó bệ rạc quá chừng. Một người già bệnh hoạn như thế còn làm việc gì được nữa mà không chịu lui về vườn. Cũng khoảng cuối năm 1974 không nhớ tháng trong cuộc hành quân vào quê ông ở Vĩnh Long thì một ông Tiểu Đoàn Trưởng (TĐT) thuộc Sư Đoàn 7 BB thấy vài chậu kiểng đẹp vì là vùng xôi đậu nên Ông TĐT nhờ Đại úy Ngà Chi Đoàn Trưởng CĐ 3/6TK chở dùm. Hai ông đâu biết những chậu kiểng đó của gia đình PTT Hương và cuối cùng Thiếu Tướng NKN đã đích thân đem Quân Cảnh Tư Pháp còng tay hai vị SQ. Không chứng kiến nhưng nghe nói. Tha hồ mà chửi thề. Đọc hồi ký Đất Nước Tôi của Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn (NBC) kể chuyện thời đảo chánh Tổng Thống N Đ Diệm, Đại Tá Trần Thiện Khiêm yêu cầu Phó Tỉnh Trưởng NBC tạm giữ đoàn quân Nhảy Dù mà không tước súng vì sợ xúc phạm đến Danh Dự, niềm tự hào, sự dũng cảm của các chiến binh Nhảy Dù. Qua những sự việc trên Ngụy tôi rất chán PTT Hương. Dưới mắt Ngụy tôi PTT Hương chỉ là một anh già ngụy quân tử ham danh ham lợi sẵn sàng làm bất cứ điều gì kể cả phản bội lại những nguyên tắc mà chính ông đã cam kết (Đọc hồi ký Võ Long Triều để tham khảo thêm về PTT TVH). Ông biết gì về quân đội mà ông đề cử người nắm trọng trách của một Quân Đoàn. Ông đâu biết rõ khả năng tư cách của họ mà ông đề cử. Và chính vì sự đề cử của ông đã đặt TT Thiệu vào thể khó từ chối và chúng ta đã biết hậu quả của sự đề cử là QĐ II và QĐ III đã lâm vào tình trạng bi đát với hằng trăm ngàn Quân Dân Cán Chính VNCH đã nằm xuống vì những quyết định sai lầm của Tướng QD.
Trung Tá Ánh đã không giải thích tại sao chiến thắng An Lộc 72 tượng hình từ những cuộc hành quân Toàn Thắng trong năm 1971. Nhưng ông cho rằng vì ở vào thế chẳng đặng đừng cho nên Tướng Minh buộc lòng phải rút quân về nước để bảo toàn lực lượng. Trời hỡi trời, một Trung Tá xuất thân từ một khóa Võ Bị ĐL toàn là hảo hán mà có một nhận định trời ơi đất hỡi như thế nầy thì còn gì là mặt mũi những hào kiệt xuất thân từ khóa 16 VBĐL. Ngụy tui nín cười không được. Ngụy tui là tay hippy trốn lính bằng cách chui vào Đại Học Khoa Học SG tối ngày miệt mài những bài Toán và Vật Lý. Cho nên khi vào lính cũng có được cái văn bằng lận lưng và cũng chính vì thế mà Ngụy tui đâm ra coi thường mấy quan xuất thân từ Võ Bị Đà Lạt, coi thường luôn những bài học từ quân trường. Ra trường Sĩ Quan Bộ Binh hạng gần chót. May mà bị cua kẹp nên về binh chủng Thiết Giáp (TG). Ngụy tui lại không thích lính tàu bò nên miễn cưỡng trình diện quân trường TG. Tại quân trường TG, Ngụy tui rất lè phè, hay trốn học đi nhậu hay tình nguyện đi kiểm thực để khỏi phải đi học. Chỉ mỗi lần duy nhất trong bài học bắn gián xạ CX M48A3 thì huấn luyện viên vũ khi dạy hoài mà chả thằng nào chịu hiểu. Ngụy tui hứng sảng bèn tình nguyện lên hướng dẫn. Bằng kiến thức về Toán về Vật Lý từ Đại Học Khoa Học, Ngụy tui hướng dẫn bạn bè bắn theo cách thức của Ngụy tui và được hoan nghênh nhiệt liệt. Ra trường cũng gần hạng chót, ra đơn vị nhằm lúc đơn vị đang dưỡng quân nên Chi Đoàn Trưởng (CĐT) hay tổ chức nhậu nhẹt. Trong những bữa rượu đó CĐT hỏi bài thì Ngụy tui trớt quớt. Hỏi hành quân vượt lầy thì “than ôi nước mắm mặn mà không tiền mua dấm”. Bù trất! Bởi vì hôm đi học bài vượt lầy tại Suối Tiên thì Ngụy tui dù về SG lang thang với đào nên ngọng. CĐT não nề thế sự. Thế thì đánh đấm làm sao đây. Thế nhưng đời sống quân ngũ, tinh thần chiến đấu và tinh thần đồng đội đã thay đổi nhận thức và cuộc đời của Ngụy tui. Chỉ cần nhìn một lần và những gì học ở Đại Học Khoa Học một lần nữa đã giúp Ngụy tui giải quyết bài toán sình lầy dễ dàng. Không những vượt lầy mà Ngụy tui đã có thời vượt sông tại quận Ngã Năm. Nơi có 5 nhánh sông lớn đổ vào rất nguy hiểm. Trái với nhận thức ngày xưa coi thường những bài học về quân sự. Bây giờ Ngụy tui ước ao được thụ huấn tại những quân trường nổi tiếng như Fort Knox, như trường tham mưu Fort Leavenworth và lúc đó thì Ngụy tui mới có thể bắt đầu viết chiến sử với cái nhìn và nhận thức đúng đắn được.
Khác với Ngụy tui, với cấp bậc và chức vụ đó Trung Tá Ánh đã được huấn luyện qua các khóa tham mưu trung cấp và cao cấp hẳn nhiên là ông phải có một nhận định đúng đắn cớ sao ông lại làm cho độc giả là Ngụy tui phải tức cười. Ông bảo rằng Tướng Minh không còn chọn lựa nào khác ngoài chuyện rút quân về nước để bảo toàn lực lượng. Muốn bênh vực cho sếp thì Trung Tá Ánh cần phải tìm một nguyên do nào khác dễ chấp nhận hơn, chứ nói lấy được thì làm sao tui nín cười cho được. Theo Ngụy tui, Tướng Minh có rất nhiều chọn lựa. Chọn lựa dễ nhất là tiếp tục kế hoạch của Đại Tướng Trí. Nghĩa là cho một Sư Đoàn cơ hữu của QĐ III trực thăng vận vào Katié, xong điều động Lực Lượng Xung Kích Quân Đoàn III và hai Chiến Đoàn 5 và 333 BĐQ tấn công vào Katié. Xong theo quốc lộ 7 rút về Snoul đang có Chiến Đoàn 8 BB/SD5 BB đang nằm tại đó tiếp trợ. Theo DT Khôi đây là một tuyệt tác phẩm của Đại Tướng Trí. Nó hay ở chỗ rất giản dị nhưng đầy tính sáng tạo tận dụng tối đa sức mạnh và tính di động nhanh của Lữ Đoàn 3 KB làm lực lượng xung kích. Tất cả các Tư Lệnh chiến đoàn đều hiểu cặn kẽ kế hoạch và đã thực hiện hoàn hảo kế hoạch trong giai đoạn đầu. Những Chiến Đoàn Trưởng chưa ai là tướng vậy thì Tướng Minh bắt buộc hiểu kế hoạch hành quân của Tướng Trí. Điều cần làm là Tướng Minh phải tới ngay trận địa, họp với những Chiến Đoàn Trưởng để hiểu tình hình địch, bạn và những nhu cần cần thiết cho cuộc hành quân, để phát họa hoặc thay đổi kế hoạch (nếu muốn). Tướng Minh không làm thế. Gần 1 tuần lễ án binh bất động không họp hành, không lệnh lạc đã là nguyên nhân tạo ra những khó khăn sau nầy. Một tuần lễ chết người. Các đơn vị dậm chân tại chỗ. Một tuần lễ chờ đợi trong nổi lo âu tột cùng của các Chiến Đoàn Trưởng. Không lệnh lạc, không kế hoạch. Chỉ với thời gian đó Bộ Chỉ Huy Cộng Sản Bắc Việt xâm lược (CSBVXL) phục hồi, tổ chức lại và điều động hai Công Trường 7 và 9 CSBV bao vây 3 Chiến Đoàn đang ngơ ngác lạc lỏng. Tướng Minh hoàn toàn im lặng. Cái im lặng đáng sợ. Im lặng vì tiến thoái lưỡng nan? Vì không hiểu kế hoạch? Vì nỗi sợ hãi hay vì mặc cảm thiếu khả năng? Dù là gì đi nữa một tuần lễ trôi qua đã là nguyên nhân cho bao điều bi đát. Cuối cùng Tướng Minh ra lệnh rút lui. Trong binh pháp hành quân rút lui hay danh từ thời đó gọi là di tản chiến thuật là một cuộc hành quân khó khăn nhất. Trong lịch sử lui quân của các quân đội trên thế giới rất ít cuộc lui quân thành công. Như thế bảo rằng “lui quân để bảo toàn lực lượng” của Trung Tá Ánh là một sự ngụy biện quá trắng trợn không thể chấp nhận được. Lui binh vào lúc đã bị hai Công Trường và một trung đoàn đặc công CSBVXL bao vây thì kết quả đã thấy trước mắt là từ chết tới bị thương. Đúng như thế khi ban lệnh lui binh ngày đầu tiên Tướng Minh cho rút Chiến Đoàn 5 Biệt Động Quân (CĐ5BĐQ) do Đại Tá Nguyễn Văn Đương chỉ huy từ Chlong về Bắc Dambe. CĐ5BĐQ bị chận đánh may nhờ Đại Tá Khôi cho Chiến đoàn 315 KB (CĐ315KB) do Trung Tá KB Nguyễn Văn Đồng chỉ huy tiếp cứu nên CĐ5BĐQ thoát hiểm về tới Dambe. Sau đó Quân CSBV bao vây CĐ5BĐQ và LLXKQĐIII cùng lúc phục binh đầy dẫy cắt đứt trục rút quân của QĐ III tại phía Nam Dambe và như thế CSBV đã tách rời chiến đoàn 333 BĐQ (CĐ333BĐQ) do Đại Tá Phạm Văn Phúc chỉ huy và LLXKQĐIII bằng chiến thuật bao vây chia cắt nên các đơn vị QĐIII đã không thể yểm trợ hỗ tương lẫn nhau. Vài ngày sau Tướng Minh từ trực thăng điều động cuộc rút lui. Từ Bắc Dambe CĐ5BĐQ và LLXKQĐIII rút về Nam Dambe. Trong khi đó CĐ333BĐQ từ Nam Dambe làm lực lượng tiếp trợ các đơn vị triệt thoái. Vì không có lệnh của QĐIII cho nên khi CĐ5BDQ bị chặn đánh thì LLXKQĐIII không biết phải làm gì để tiếp cứu. Cuối cùng hai chiến đoàn 5 và 333 BĐQ bị tổn thất nặng nề mà không thoát ra được. Đành co cụm lại dùng đèn pin để tải thương. Qua hôm sau Tướng Minh cho lệnh rút lần nữa. Nhưng lần nầy có 2 box B52 lúc 6:00 và 8:00 sáng. Sau đó rút ra theo đường xưa lối cũ và bị thiệt hại nặng nề mà vẫn không thoát ra được. Lần nầy Đại Tá Khôi đã phá bỏ nguyên tắc ban đêm cho M113 mở đèn bung đi tìm các thương binh tử sĩ BĐQ để tải thương suốt đêm. Tướng Minh điều động cuộc rút lui trên trực thăng bay thật cao chưa lần nào đáp xuống để tìm hiểu tình hình địch, bạn như thế nào. Điều quan trọng là Tướng Minh không biết điều động liên binh, hợp đồng binh chủng nói ngắn gọn là nhị thức BB/TG cho nên khi CĐ5BĐQ bị vây hãm mà không có lệnh lạc hay kế hoạch để LLXKQĐIII tiếp ứng. Lần thứ ba kế hoạch cũng với hai Box B52 rồi các đơn vị được lệnh Tướng Minh rút ra như hai lần trước. Lần nầy Đại Tá Khôi đánh điện xin Tướng Minh trao toàn quyền cho Tướng Khôi điều động chỉ huy rút lui. Không còn cách nào khác Tướng Minh chấp thuận với ý nghĩ nếu thành công thì Tướng Minh hưởng, thất bại Đại Tá Khôi là vật tế thần. Đại Tá Khôi biết thế nhưng vì tính mạng binh sĩ và sự an nguy của các đơn vị ông can đảm nhận trách nhiệm. Ông thay đổi cách tổ chức sáp nhập CĐ5BĐQ vào LLXKQĐIII. Sau 2 Box B52 chấm dứt lúc 8:00 sáng. Lập tức Đại tá Khôi cho Chiến Đoàn 318 KB (CĐ318) do Trung Tá KB Thái Minh Sơn chỉ huy theo đường cũ thoát đi và CĐ333BĐQ dụ địch tại miếu thổ thần ở hướng Nam Dambe. Quân CSBV cứ tưởng như hai lần đầu nên tập trung tất cả hỏa lực pháo binh 130 ly, 122 ly, 107 ly quyết ngăn chận không cho đoàn quân QĐIII rút lui. Ngay lập tức Đại Tá Khôi điều động Chi Đoàn 1/15 CX M41 mở đường mới về hướng Đông. Bằng tất cả sức mạnh và tốc độ tối đa mở một con đường máu xuyên rừng. Với quyết tâm và ý chí CĐ1/15 CX đã như con mãnh hổ gầm thét trong rừng không một sức mạnh nào cản nổi. Chiến Đoàn 315 KB mang BĐQ tùng thiết trên lưng theo sát. Khi CĐ315KB đã thoát đi thì CĐ318KB cũng mang BĐQ trên lưng quay đầu theo dấu xích của CĐ315KB bén gót. Đến 2:00 giờ trưa thì CĐ315KB đã tiếp cận với CĐ333BĐQ đang cầm chân CSBV tại miếu thổ thần. Đại Tá Khôi ra lệnh cho CĐ315KB tấn công vào quân CSBV. Hai bên đánh cận chiến dữ dội. Đại đội vận tải võ trang Hoa Kỳ yểm trợ thật hữu hiệu. Từng loạt hỏa tiễn đã đổ lên đầu quân CSBV xâm lược. Sau bao nhiêu ngày bị bao vây thiệt hại trầm trọng. Giờ đây các chiến sĩ thuộc LLXKQĐIII đã tác chiến dũng mãnh. Chỉ có mỗi con đường là phải chiến thắng để trở về quê hương trong vinh quang hay là tan hàng bỏ xác nơi xứ Miên. Thiết xa chỉ huy M113 của Đại Tá Khôi bị trúng đạn SKZ 75 nhưng ĐT Khôi vô sự tiếp tục chỉ huy cuộc chiến đấu. Đến 4:00 thì quân CS tan hàng bỏ chạy tán loạn trước hỏa lực hùng hậu của LLXKQĐIII. Bắt tay với CĐ333BĐQ đang nằm tại phía Nam miếu thổ thần. Trước mắt không còn chướng ngại LLXKQĐIII và Chiến Đoàn 333 BĐQ đã rút về nước trong vinh quang bằng trận chiến đẩm máu. Mang theo tất cả chiến cụ cùng các thương binh tử sĩ. Chấm dứt ý đồ bao vây tiêu diệt LLQĐIII của 2 Công Trường 7 và 9 CSBV xâm lược.
Bây giờ thử bàn xem tại sao Tướng Minh thất bại trong việc điều động rút lui. Tướng Minh không hề đáp xuống chiến trường để họp cùng các chiến đoàn trưởng. Không nắm vững tình hình địch, bạn. Thiếu khả năng điều động hợp đồng binh chủng cho nên các chiến đoàn không hổ tương yểm trợ lẫn nhau. Và 1 tuần lễ chần chờ quá tai hại. Đặc biệt là kế hoạch rút lui không có NGHI BINH. Quá đơn giản như những bài học rút lui trong quân trường. Đơn giản như cái tên Minh Đờn của Tướng Minh. Tướng Minh chỉ có khả năng chỉ huy cấp Sư Đoàn (SĐ) mà SĐ ở Quân Đoàn IV nơi những trận chiến ít khi điều động cấp Sư Đoàn. Tại sao Đại Tá Khôi lại thành công ? Đại Tá Khôi đã biểu lộ một tinh thần trách nhiệm cùng sống chết với ba quân tướng sĩ. ĐT Khôi đã từ chối bước lên trực thăng của Đại Đội Vận Tải HK đế thoát ra khỏi mặt trận. Khi thiết xa M113 chỉ huy bị SKZ 75 ly bắn trúng. Đại Tá Khôi không hề sợ hãi để bỏ đoàn quân rút lui. Trái lại ông rất bình tĩnh ở lại chiến đấu cùng LLXKQĐIII. Đại Tá Khôi đã sáp nhập CĐ5BĐQ vào LLXKQĐIII dùng NGHI BINH cho CĐ318KB giả bộ rút quân đường cũ để thu hút hỏa lực của địch và CĐ333BĐQ nhử địch tại phía Nam để cầm chân toàn bộ 7 Trung Đoàn CSBV xâm lược. Cho CĐ315KB mang hết BĐQ trên lưng dùng tốc độ để xuyên thủng rừng mở đường máu tấn công dũng mãnh vào đơn vị CQ đang chận bít đường về và bắt tay cùng CĐ333BĐQ. Kế hoạch hành quân rất đơn giản. Dùng Nghi Binh cầm chân quân địch để CĐ315KB thoát đi sau đó điều động nhị thức BB và TG để đánh tan 7 trung đoàn CSBV. Tướng Minh đã mắc phải sai lầm. Nếu Tướng Minh theo đúng kế hoạch của ĐT Trí là điều động SĐ18BB hay SĐ25BB trực thăng vận lên Kratié cùng lúc cho LLXKQĐIII và 2 CĐ 5 và 333 BĐQ từ Chlong đánh lên Kratié phối hợp cùng SĐ BB đã được trực thăng vận. Sau đó rút theo QL 7 về Snoul đang có Chiến Đoàn 8 BB đang chờ tiếp trợ. Còn nếu Tướng Minh muốn rút lui thì vẫn cho LLXKQĐIII và 2 CĐ 5 và 333 BĐQ tiến lên Kratié và rút về Snoul. Địch quân đã bị tán loạn trong giai đoạn 1 cho nên cuộc rút quân rất nhiều hy vọng thành công. Nếu muốn rút lui theo đường của ông thì Tướng Minh phải đáp xuống mặt trận họp cùng các chiến đoàn trưởng nâng cao tinh thần của binh sĩ. Giao hẳn cho Đại Tá Khôi, người có nhiều kinh nghiệm về hợp đồng binh chủng, chỉ huy LLXKQĐIII và CĐ5BĐQ. Dùng nghi binh để rút lui và như thế đã tiết kiệm được xương máu của rất nhiều chiến sĩ phải bỏ mạng vì những sai lầm hết sức căn bản mà một Tướng Quân Đoàn không được phép mắc phải.
Một điều nữa mà Ngụy tui không đồng ý cùng Trung Tá Ánh. TT Ánh cho rằng nhờ cuộc lui binh đó mà một năm sau Quân Đoàn III có đủ quân diện địa để chống lại cuộc tấn công vào An Lộc của CSBV XL. Đây là một nhận định hết sức ngu ngơ của một ông Trung Tá phụ tá HQ Tư Lệnh QĐ III. Tại sao QLVNCH phải hành quân tấn công qua Kampuchea? Rất đơn giản một người lính trình độ ABC như Ngụy tui cũng thấy rõ chứ đừng nói đến ông Trung Tá xuất thân từ khóa 16 VBĐL danh tiếng. Quân CSBV đã lợi dụng tính trung lập và tinh thần thiên cộng của Sihanouk, quốc vương Kampuchea, nên đã đưa nhiều quân trang, quân dụng, vũ khí vào Sihanoukville. Theo tin tình báo của Mỹ thì số lượng tiếp liệu đưa vào ngả Sihanoukville nhiều gấp mấy lần đưa vào qua ngả vĩ tuyến 17. Thiết lập những căn cứ tiếp liệu hùng hậu trên đất Kampuchea an toàn và khi tập trung quân đầy đủ vượt biên giới Việt Miên tấn công vào các đơn vị QLVNCH xong rút về Kampuchea bổ xung huấn luyện và tiếp tục vượt biên tấn công. Bao nhiêu lần chúng ta bất lực nhìn bọn CSBV chạy qua Miên trú ẩn. QLVNCH đã mất hẳn thế chủ động mỗi lần bị tấn công là mỗi lần thiệt hại. Binh pháp có nói tấn công là thế phòng thủ vững chắc nhất. Chính TT Nixon đã ra lệnh cho quân đội Hoa Kỳ bí mật tấn công oanh kích các khu hậu cần của CSBV trên đất Miên. Cho đến khi Quốc Vương Sihanouk bị lật đổ thì từ QK IV đến QK III đã tung nhiều cuộc hành quân Cửu Long, Toàn Thắng qua đất Miên đã phá hủy không biết bao nhiêu căn cứ hậu cần của địch và đất Miên không còn là an toàn khu của bọn CSBV xâm lược, cả cái chính phủ bù nhìn của MTGPMN phải chạy trốn như bọn chuột nhắt. Cho nên thời điểm từ 1969 đến 1971 Đại Tướng Trí đã đưa chiến tranh ra khỏi QĐ III. Săn đuổi các Sư Đoàn CSBV trên đất Miên dành thế chủ động trên chiến trường. Trong lãnh thổ QK III chiến dịch bình định nông thôn thành công mỹ mãn. Tướng Minh vì thiếu khả năng chỉ huy. Không có cái nhìn chiến lược, thiếu can đảm đã rút toàn bộ về diện địa tức là trải mỏng quân phòng thủ và khi địch được tiếp vận tiếp liệu đầy đủ bổ sung đầy đủ quân số hơn 4 sư đoàn vượt biên giới tấn công Lộc Ninh. Khi Lộc Ninh thất thủ thì An Lộc đà trở thành điểm nóng. Tướng Minh mắc phải sai lầm là giải tán LLXKQĐIII cho nên khi An Lộc bị tấn công thì không còn quân trừ bị để tung ra ứng phó, phải cầu viện QĐ IV gửi toàn bộ SĐ 21BB và Trung Đoàn 15BB/SĐ9BB lên tiếp ứng. LLXKQĐIII có sức mạnh tương đương như một Sư Đoàn Thiết Giáp với tính di động nhanh và hỏa lực hùng hậu trong quá khứ đã từng tiếp cứu nhiều đơn vị BB không bị tràn ngập, đã giải tỏa nhiều tiền đồn mà lừng lẫy nhất là trận giải vây căn cứ Đức Huệ do TĐ 83 BĐQ biên phòng trú đóng. Chỉ trong một ngày đã đánh tan tác CT 5 CSBV. Một chiến công vô cùng hiển hách trong dòng chiến sử oai hùng của QLVNCH.
Ngụy tui là một người lính bất đắc dĩ, một kỵ binh thừa thải của binh chủng TG. Không có ý niệm bảo quốc an dân. Khi đáo nhậm đơn vị với kiến thức quân sự là con số không. Nhưng Đông Phương Thiếu Tá Trương Văn Điền và Tư Tưởng Đại Úy Nghê Thành Thân đã nêu gương, đã huấn luyện, đã hướng dẫn Ngụy tui trở thành một người lính thuần túy của QLVNCH và là một Kỵ Binh đúng nghĩa cho binh chủng Thiết Giáp, có tinh thần đồng đội, biết hy sinh cho chính nghĩa cùng với ý thức Tổ Quốc Danh Dự Trách Nhiệm và nhất là có đủ kiến thức quân sự để viết những bài vinh danh những chiến sĩ can trường của QLVNCH. Ngụy tui vẫn nhớ mãi khi Chi Đoàn 3/2 Thiết Kỵ thuộc Thiết Đoàn 2 KB và một Tiểu Đoàn BĐQ đi giải tỏa cho lực lượng QĐ IV đang bị bao vây tại Kompong Trạch mùa hè đỏ lửa. Sau bao ngày đêm chiến đấu và thiệt hại. Còn một dãy chốt kiềng đã ngăn không cho CĐ3/2Thiết Kỵ bắt tay cùng lực lượng QĐ IV nhiều ngày. Đông Phương đã tập hợp Chi Đoàn ban quân lệnh tấn công bằng mọi giá. Kể cả giá phải chết. Chính Đông Phương đã dẫn đầu mũi xung kích sau khi nhắn nhủ nếu như Đông Phương có tử trận thì xin đem xác về cho vợ con. Xong lên ngựa bằng quyết tâm và sức mạnh và lòng hy sinh vô bờ bến. Chi Đoàn đã xuyên thủng dãy chốt kiềng và bắt tay cùng LL QĐ IV. Giữa khói súng mịt mùng Đông Phương đã khoan thai bước xuống bắt tay cùng Tư Lệnh Lực Lượng QĐ IV. Ngụy tui không bao giờ quên được hình ảnh hào hùng đó. Ngụy tui còn sống đến ngày hôm nay là nhờ vào tài thao lược, sự cân nhắc kỷ lưỡng, lòng quý trọng tính mạng binh sĩ của Đông Phương qua câu nói: “Không có chiến thắng nào to lớn hơn mạng người đau thương”.
Từ Thiếu Tá KB Trương Văn Điền đến Chuẩn Tướng KB Trần Quang Khôi đã thể hiện được chân dung những Kỵ Binh trong thời tao loạn. Lòng yêu nước. Tình huynh đệ chi binh đã phát huy tối đa trong đơn vị. Tổ Quốc Danh Dự Trách Nhiệm đã được chu toàn dù rằng QLVNCH đã bị bức tử. Chúng ta luôn tri ơn những Kỵ Binh xưa, những người con yêu của Tổ Quốc đã sống kiêu hùng và đã anh dũng đền xong nợ nước trên khắp nẻo đường đất nước.
nguysg_sign

Định mệnh – Nguyễn Văn Dưỡng

Thứ Bảy, 02 Tháng Ba 20197:34 CH
Định mệnh – Nguyễn Văn Dưỡng
Nguyễn Văn Dưỡng
Để tưởng nhớ một cố nhân, Nhà văn Doãn Dân
Đúng như Trần Hoài Thư đã viết, SĐ22BB như Sư đoàn Trừng giới, nơi đi đày của mọi Quân nhân thuyên chuyển về đó, nếu hiểu trên góc cạnh nào đó. Trong thực tế, các Tư lệnh là những Tướng lãnh được tiếng đạo đức và nhân hậu trong QLVNCH như Tướng Nguyễn văn Hiếu và Tướng Lê Ngọc Triển mà tôi được biết khi thuyên chuyển ra đó, trong tình trạng của một Sĩ quan bị đi đày. Những vị Tư lệnh chưa hề sử dụng kỷ luật với thuộc cấp, dù là Sĩ quan hay Binh sĩ. Chính thời gian hơn một năm ở đó tôi thực sự trưởng thành. Vì chính ở Sư đoàn nầy, một Quân nhân bị “đi đày” như tôi đã nhận rõ hơn tín hiệu của kiếp sống con người, tín hiệu của Định Mệnh, một quyền lực vô hình nhưng hiện hữu giữa chúng tôi, trong đó có Đại tá Lê Đức Đạt, Thiếu tá Bửu Ký và Trung úy Trần Doãn Dân, hay nhà văn Doãn Dân, một số các bạn khác như nhà văn Trần Hoài Thư, họa sĩ Lê Thanh và tôi.
Trước tháng 1, năm 1969, tôi phục vụ ở các cơ quan Trung ương ngành Quân Báo. Chức vụ sau cùng là Quyền Chỉ huy trưởng Trung Tâm Quân Báo (TTQB). TTQB là một trong ba cơ quan lớn cuả ngành Quân Báo trực thuộc Phòng II/BTTM/QLVNCH. Hai cơ quan khác là Đơn vị 101 và Trường Quân Báo. TTQB là một đơn vị kỹ thuật gồm các khối như Khối Ước Tính Tình báo, Khối Thẩm Vấn Tù binh, Khối Khai thác Tài liệu, Khối Khai thác Chiến cụ, Khối Khai thác Không ảnh và Khối Quản trị nhân viên toàn ngành Quân Báo của QLVNCH kể cả các Biệt Đội Quân Báo cạnh các đại đơn vị Đồng minh. Riêng Khối Quản Trị/TTQB sau khi tôi thuyên chuyển ra SĐ22BB trở thành Trung Tâm Quản Trị Quân Báo vì TTQB giải thể. Thực ra trước đó, các Khối tình báo kỹ thuật nói trên, từ năm 1967 trở đi, chỉ còn chịu hệ thống hành chánh và quản trị cuả TTQB nhưng về phương diện kỹ thuật trở thành các Trung tâm Tình báo Hỗn Hợp giữa Phòng II/BTTM/QLVNCH và Phòng II Bộ Tư lệnh Lực lượng Viện Trợ Hoa Kỳ tại Việt Nam – BTL/LLVT/HK/VN, hay J2/MACV. Một trong những trung tâm phối hợp nầy là Trung Tâm Khai Thác Tài Liệu Hỗn Hợp Việt Mỹ gọi là Combined Documents Exploitation Center, hay CDEC, nơi mà nhà văn Doãn Dân đã phục vụ một thời gian, từ cuối năm 1969 trở đi đến khi thuyên chuyển ra SĐ3BB ở Quảng Trị và hy sinh ở vùng chiến trường hoả tuyến nầy cuối tháng 4, năm 1972.
Định mệnh như một thứ gì đó thường trớ trêu, không chỉ là những thử thách đắng cay hay ngọt bùi trong kiếp sống của một con người mà còn là sự phán quyết cuối cùng của một vị Thẩm phán Tối cao, quyền uy và thấu triệt. Do sự phán quyết của Người, có những người chết rồi mà còn lưu danh thiên cổ, có kẻ nằm xuống vô danh, mãi mãi không ai còn biết họ ở đâu, mất hình hài thể xác, cũng có người nằm xuống, còn di cốt, còn nấm mồ. Nhưng hình như mọi người tưởng chừng như đã mất đi vĩnh viễn, vẫn hiện diện trong trí nhớ hay kỷ niệm của nhiều người khác. Tôi đã mục kích cả hai trường hợp nầy một thời gian không lâu, chỉ mấy năm sau khi tôi bước chân xuống phi trường Qui Nhơn và đáo nhậm đơn vị mới, Phòng 2/SĐ22BB ở Bà-Gi, vào ngày ba mươi Tết, tháng 2 Dương lịch, năm 1969.
Sau trận Tổng Công Kích & Tổng Khởi Nghĩa Tết Mậu Thân 1968 của CSVN vào 33 Thành phố và Tỉnh lỵ, 64 Quận lỵ và 29 căn cứ quân sự quan trọng ở miền Nam, nhất là sự tàn sát dã man quần chúng ở Cố đô Huế, bất kể người già, đàn bà hay trẻ thơ, với những nấm mồ tập thể của nhiều nghìn người vô tội, người ta nhận thấy rõ ràng hơn giá trị của những bản hiệp ước, những thỏa ước những cam kết ngưng bắn chỉ là những tờ giấy vụn hay những thứ của-bỏ vứt trong sọt rác, và thân phận con người chỉ là con giun con kiến trong con mắt của những người Cộng sản Việt Nam. Không nơi nào của miền Nam không thể là vùng của lửa đạn, nhưng Vùng I Chiến Thuật thực sự là vùng hoả tuyến. Nếu là Quân nhân, từ các tỉnh miền Tây, miền Đông, hay vùng Sài gòn, hoặc ở các tỉnh miền nam Trung phần, mươi người thuyên chuyển ra đó, còn được mấy người trở về. Tôi may mắn không bị đưa ra vĩ tuyến sau khi người ta muốn lột chức vụ giao cho tay chân thân tín. Trong Tết Mậu Thân, tôi là Chỉ huy phó TTQB, đến lần tấn công vào Saigòn trong tháng 5, 1968 cuả CSBV, tôi giữ chức vụ Quyền Chỉ huy trưởng Trung tâm nầy. Tháng 6, vị tân Trung tá Trưởng Phòng II/BTTM/QLVNCH cho tôi học khóa Anh ngữ cấp tốc để theo học Khoá Tình Báo dành cho các Sĩ quan cao cấp Đồng minh ở Hoa Kỳ. Tôi lên đường sang Holibird, Maryland, Hoa Kỳ đầu tháng 8. Mãn khóa, tôi trở về Sàigòn. Ngày 5, tháng 1, 1969, sau khi trình diện ông nầy, lúc đó đã thăng Đại tá và giữ chức vụ Trưởng Phòng II/ BTTM đã nửa năm qua. Khi trở xuống Ban Hành Chánh, thay vì nhận giấy nghỉ phép sau khi du học, tôi nhận ngay một Lệnh Thuyên Chuyển đặt thuộc quyền sử dụng của Phòng 2/ SĐ22BB và một Sự Vụ Lệnh phải lên đường trình diện đơn vị mới ngày 6, tháng 1. Nghĩa là chưa đầy 24 giờ sau khi về nước. “Chiếu cố” nhau đến thế là cùng. Ông Trưởng phòng nầy, lúc còn mang cấp Thiếu tá và Trung tá được vi Đại tá tiền nhiệm che chở, cho có đất dung thân và tận tình giúp đỡ. Ông Đại tá tiền nhiệm là một cấp chỉ huy nhân hậu, nhưng khá dễ tin, đã nuôi ong tay áo. Cờ đến tay, ông tân Trưởng Phòng II/BTTM kiêm Trưởng ngành Quân Báo phất bạo, gây tiếng vang không mấy đẹp và gieo nỗi sợ sệt lẫn bất mãn trong toàn ngành. Đối với ông, đưa đi hỏa tuyến để trừng trị nhân viên dưới quyền gần như là một thông lệ.
Nếu không cho phép nghỉ sau khóa học thì tôi tự động nghỉ, bề nào cũng bị đuổi ra khỏi Saigòn, thì dù có ra Bình Định trễ một vài tuần đâu hệ trọng gì. Tuy nhiên tôi cũng điện thoại cho Thiếu tá TT, Trưởng Phòng 2/SĐ22BB, nói với anh là tôi sẽ trình diện trễ. Anh TT cùng học chung khóa Tình báo cao cấp đó với tôi và cùng về chung một chuyến bay, sau khi anh và tôi ngao du chung với nhau bằng đường bộ xuyên lục địa trong suốt hơn mười ngày trên hành trình từ miền Đông sang miền Tây Hoa Kỳ để đến Travis Air Force Base chờ chuyến bay về nước. Nghỉ ở Saigòn hơn ba tuần, bỗng tôi chợt muốn ra Bình Định xem ở đó ăn tết như thế nào. Ngày ba mươi Tết tôi ra thành phố Qui Nhơn trên một chuyến bay của Air Vietnam. Tôi làm anh TT bất ngờ. Anh giữ tôi ở ăn tết với gia đình anh. Khi theo học khóa kể trên tại Fort Holibird, anh TT ở một phòng sát phòng tôi, và hai người sử dụng chung một phòng tắm thông nhau giữa hai phòng ngủ. Anh và tôi cùng cấp bậc, hợp tính tình, nên trở thành đôi bạn thân. Khi trở về nước anh bất ngờ khi “phải nhận” người bạn -có thể nói là rất thân- đặt thuộc quyền sử dụng của anh. Dĩ nhiên là tôi bị lột chức không có lý do. Cho du học rồi sau đó thuyên chuyển đi đơn vị xa, hay cho “Ngồi chơi xơi nước”, là các biện pháp “đì” của một ít cấp chỉ huy ngày đó. Hay thật! Nói ra thì e có sự hiểu lầm làm xấu lây cho tập thể, nên nhiều nạn nhân đã ngậm quả bồ hòn mà cho là ngọt. Và tôi cũng đã từng. Anh TT hiểu rõ như vậy, nên hình như anh đã trình tình trạng của tôi cho Trung tá LKL Mưu Trưởng Sư đoàn biết, trước khi tôi trình diện. Qua ngày mồng một, anh TT đưa tôi vào Bà-Gi, nơi Bộ Tư lệnh Sư Đoàn đóng quân, trình diện Trung tá LKL. Ông thông cảm hoàn cảnh của tôi nên tiếp tôi niềm nở.
Chính vị Tư Lệnh Sư đoàn, Thiếu tướng Nguyễn văn Hiếu, một lương Tướng mẫu mực của QLVNCH, được mọi người kính trọng và thương mến, cũng được tường trình về tình trạng và việc tôi vừa mới đi học ở Mỹ về với anh TT, cũng vui vẻ tiếp tôi. Trung tá LKL nói với anh TT là cho tôi sự tự do lựa chọn muốn ở Saigòn, hay muốn ở Bà-Gi, hay trong phố Qui Nhơn thì Sư Đoàn sẽ thu xếp cho. Hoặc muốn về Saigòn lúc nào cũng được. Tôi thành thực cám ơn sự hiểu biết và thông cảm của các vị chỉ huy này. Nhưng tôi nghĩ là không nên phụ lòng những vị đó, nên phụ giúp Thiếu tá TT trong công việc. Tôi được cấp một căn nhà trong cư xá Sĩ quan của Sư đoàn ở Bà-Gi, một xe Jeep, một tài xế, và một binh sĩ phục vụ, vì tôi đến đơn vị một mình, không có gia đình. Căn nhà của tôi ở đầu dãy nhà, đối với tôi như một thứ gác trọ không hơn kém. Và, căn nhà kế bên là của gia đình Trung uý Trần Doãn Dân, cũng là nhân viên của Phòng 2 Sư Đoàn.
Mấy chung trà ngon, mấy thức mứt ngọt, mấy ly cúc tữu cay thơm mà tôi thưởng thức trong những ngày Tết kế tiếp của mùa Xuân năm đó là của chính do người hàng xóm nhà bên cạnh tiếp đãi khi mà ở cái xứ đi đày đó – tôi như một lãng tử vô gia đình – làm tôi ấm lòng. Tâm trạng của tôi lúc đó, khi đối ẩm với ông bàng lân, không biết tôi có đọc hai câu thơ của Thế Lữ : “Rũ áo phong sương trên gác trọ. Lặng nhìn thiên hạ đón Xuân sang” hay không? Nhưng chắc chắn là tôi có đọc thơ, nếu không phải là của ai đó thì là thơ của tôi. Ông bàng lân này chính là nhà văn Doãn Dân. Nhờ mấy ngày Tết trà dư tữu hứng này tôi mới được biết Trung uý Dân là nhà văn Doãn Dân. Từ đó, trước hành lang giữa hai căn nhà của anh và của tôi, Doãn Dân đặt một sạp gỗ nhỏ cuả một người ngủ, tuy nhiên thừa rộng để anh Dân và tôi bày biện thức nhậu lai rai với rượu đế hoặc bia, hay chỉ uống trà suông nói chuyện phiếm, mỗi buổi tối khi vừa lên đèn. Thực tình, tôi chỉ biết Doãn Dân lúc đó đã và đang viết một số chuyện ngắn, có thể đã có sách xuất bản, nhưng tôi chưa hề đọc qua một tác phẩm nào của anh, cũng như anh biết tôi có làm thơ và đã xuất bản tập thơ “Vùng Đêm Sương Mù” ở Saigòn mấy năm trước, nhưng cũng có thể anh chưa đọc một bài thơ nào trong tập thơ đó cuả tôi. Thực ra, sau khi xuất bản tập thơ trên xong vào giữa 1966, tôi bận rộn dài dài trong sáu tháng còn lại và trọn năm kế tiếp 1967. Lúc đó tôi là Chỉ huy phó TTQB, được sự uỷ nhiệm của Đại tá HVL, Trưởng Phòng II/BTTM kiêm Chỉ huy trưởng TTQB, thành lập hơn mười Biệt Đội Quân Báo hoạt động cạnh các đại đơn vị Hoa Kỳ và Đồng Minh. Chiến cuộc gia tăng, Hoa Kỳ đưa quân vào nhiều tôi bận rộn cả ngày đêm, nên đã không còn có thì giờ thơ với thẩn và cũng không thế đọc chuyện của nhà văn nào, dù là của Doãn Quốc Sĩ, Mai Thảo, Dương Nghiễm Mậu, Nguyễn Mạnh Côn, Thảo Trường, hay Doãn Dân. Rồi thì xảy ra trận Tết Mậu Thân, rồi đi học ở Hoa Kỳ, cho đến khi bị “đi đày”. Hơn nữa, tôi cũng không muốn làm thơ đăng trên bất cứ tờ báo hay tạp chí nào suốt thời gian tôi phục vụ trong quân đội, trừ một bài duy nhất đăng trong một số nào đó của Tập San “Bách Khoa”, bài ‘Màu Thời Gian”, hình như do Thế Phong gởi cho Toà Soạn Bách Khoa thì phải. Cho đến khi ngồi đối ẩm với Doãn Dân, chẳng ai biết tôi là ai. Tôi cũng vậy, tôi chỉ biết người ta bằng cái “tiếng” mà không học được một “miếng” nào của họ. Doãn Dân và tôi có một thứ giống nhau “không coi mình bằng ai nhưng cũng không để ai coi mình bằng thứ người gì đó”. Và có lẽ vì vậy mà chúng tôi quí trọng nhau lắm.
Mỗi chiều “lai rai” mấy chỉ hoặc uống trà và đàm đạo với nhau như vậy, Doãn Dân và tôi thường bàn bạc với nhau về các tác phẩm của các nhà văn lớn trên thế giới nhiều hơn, hay các tác phẩm của nhóm Tự lực Văn Đoàn. Đặc biệt là Doãn Dân thường nói về các tác phẩm với những nhân vật chính mẫu người “người hùng” vô danh cuả Lê văn Trương là một nhà văn viết rất nhiều về các chuyện phiêu lưu mà dòng văn học chính không muốn đề cập đến, hay các tác phẩm của Vũ Trọng Phụng như Số Đỏ, Giông Tố hay Vỡ Đê… Có lẽ trong Doãn Dân tiềm ẩn nỗi thương cảm nào đó dành cho thân phận của những nhân tài không có đất phát triển khi nói về các nhân vật của Lê văn Trương, trong khi có lắm kẻ không hẳn đã hơn người nhưng vẫn “phất” như ai trong “Số Đỏ”, hoặc những tên ác ôn hay dùng quyền lực đè nén những người bất hạnh của Vũ Trọng Phụng. Anh cũng thương cảm cho số phận của những nghèo khổ, khốn cùng, bị lớp người bề thế trong xã hội đè nén, mà bất lực khi muốn vùng vẫy vượt thoát số kiếp, nhưng “số đỏ” không bao giờ đến với họ. Phải chăng Doãn Dân nói về thân phận cuả một lớp người có tài mà “bất khả” trong xã hội, hay anh muốn nói về chính thân phận của anh, một người ôm hoài bảo lớn, nhưng chưa nhìn thấy tương lai” Và, có lẽ tôi cũng vậy chăng nên tôi hiểu anh dễ dàng lắm, nghe anh nói nhiều lắm về kiếp sống của con người, nhất là con người trong chiến tranh, như thời kỳ nhiễu nhương của chúng tôi, chết ngày hôm qua, chết ngày hôm nay, chết vội vàng tức tưởi, không nói được hết lời… làm sao tiếng tiếng vọng vang được xa xôi vào thời gian hay tuôn sâu vào ngưỡng cửa của hậu thế!.. Kiếp con người sao mà khổ đến vậy, ngắn ngủi đến vậy. Và cũng chính con người, sao mà bạc ác đến vậy, nhẫn tâm và vô tình đến vậy. Họ giết người bên này hay bên kia dòng sông, trên cánh đồng bờ ruộng, hay trong đô thị phố phường… Con người đánh mất lương tri và tình yêu ở đâu? Có phải họ đã ném tất cả vào biển lưả chiến tranh, phải không? Phải không? Vì vậy khi nhìn thấy ngọn lửa chiến tranh diễn ra tàn khốc từ nhiều năm trước nên thơ tôi làm thơ như tiếng gầm kinh sợ của một loài muông thú nhìn ánh lửa trong buổi cổ hoang, hay như tiếng hót não nề của một loài chim lạ cô độc nhìn ánh sấm động trong vùng trời đất hoang dã mù sương. Làm sao mà nhìn cho ra! Còn Doãn Dân thì sao?
Doãn Dân, người miền Bắc, chững mực, rất ít nói, cũng không hay cười, nhưng khi trò chuyện với tôi, gần như anh muốn trút bớt bầu tâm sự nặng chĩu trong trong lòng anh. Ở trên, là những gì anh nói, tôi nhớ ít nhiều và lập lại. Nhưng hỡi ơi, tôi có đọc được gì của anh đâu mà hiểu rõ anh hơn! Hình như anh còn mang tâm sự khác nữa. Có lẽ là một thứ chịu đựng khác hữu hình nhưng vô ngôn, như chính sự im lặng của anh. Gia đình đông là hạnh phúc nhưng là nỗi khổ tâm. Những người có tâm hồn, có tri thức, biết trút tâm sự vào đâu khi mà không có người muốn đón nghe, thì trút vào những trang giấy vốn dĩ là vật vô tri nhưng hữu tình sẵn sàng nghe tiếng nói tận cõi sâu thẩm trong tâm tư của mình. Đi tìm một chân trời mới trong hư vô bằng trí tưởng tượng và tạo hình ảnh phản diện cuả hiện thực thiếu mỹ, cảm, là lối thoát của một tâm sự bưng bít. Đó là nỗi khổ của kiếp làm người. Và đó cũng là định mệnh. Tôi thông cảm anh vì chính tôi cũng đã nhận thấy những điều đó. Vã lại, lúc đó tôi đang phải chịu đựng sự bất công của xã hội dù là một xã hội thu hẹp giữa những con người mặc áo nhà binh. Trong những tháng đầu năm đó, hàn huyên thân mật với nhau, nên tôi coi Doãn Dân như một người thân, và là một người em, vì tuổi tác cuả anh nhỏ hơn tôi ít nhất là bốn năm tuổi và, dĩ nhiên trẻ hơn tôi, nên tôi thường gọi Doãn Dân là “chú”. Chú là tiếng xưng hô rất thân mật và đậm đà thương mến của một người miền Nam với một người bạn thân nhỏ tuổi hơn. Nhưng không ngờ tiếng gọi nầy không hợp tai hiền nội của Doãn Dân. Một lần ở sở về nhà trễ, không thấy Doãn Dân ngồi ngoài sạp gỗ ở hành lang như thường ngày, tôi bước đến bên ngoài cửa nhà Dân, định gọi anh, vô tình tôi nghe từ trong khung cửa đóng kín tiếng nói của chị Dân vọng ra. -“Tại sao anh cứ để cho ông Dưỡng gọi là chú mãi thế” “Chú” là gì anh biết không. Là đàn em của ông Dưỡng đó!” Không nghe tiếng Doãn Dân trả lời. Tôi đau lòng, buồn bã, và âm thầm bước đi, không nhìn lại, nhưng có cảm tưởng là cả anh chị Doãn Dân đã mở cửa ra và nhìn tôi từ phía sau. Đêm đó tôi rủ Lê Thanh, một Thiếu úy làm việc ở Phòng 3 Sư đoàn, xuống phố Qui Nhơn, uống đến say khướt, mãi gần một hai giờ khuya mới trở về Ba-Gi.
Thời gian đó, ngoài việc chơi thân và đàm đạo với Doãn Dân, tôi cũng chơi thân với Thiếu uý Lê Thanh, người miền Nam, độc thân nhỏ hơn tôi chừng tám tuổi, làm việc ở Phòng 3 Sư đoàn. Lê Thanh là một họa sĩ xuất thân ở Trường Mỹ Thuật Gia Định, tốt nghiệp Sĩ quan Trừ bị mấy năm trước. Ngày thường và lúc tỉnh, anh chỉ làm việc và vẽ tranh. Nét vẽ của Thanh thật tươi mát, phóng túng, tuy chưa quá lập thể siêu thực như một Picasso, chưa quá biến thể lộng lẫy như một Wassily Kandinsky – những nghệ nhân vẽ tranh như tiếng nói của suy tư, của màu sắc – ở đầu Thế kỷ 20, nhưng nét vẽ của Thanh mang dấu ấn của một nghệ nhân vừa thuộc phái ấn tượng lại vừa thuộc phái trừu tượng. Ảo ảnh và hiện thực quyện vào nhau, như có như không. Thanh là một nửa của Monet và một nửa của Renoir. Hình như Thanh là một Berthe Morisot thì đúng hơn. Nhưng không, Lê Thanh không theo trường phái của nhà nữ danh họa này. Lê Thanh là Lê Thanh, theo một trường phái riêng sáng tạo và phóng túng, gợi ảnh mà siêu hình, nên mỗi bức tranh là mỗi hiện diện của những giấc mơ. Thật tài hoa. Lúc Lê Thanh uống ngà ngà say thì thơ xuất ra như dòng suối trong chảy mạnh, dồn dập, thật mới mẽ, thật trữ tình, thực đẹp đẽ, rồi vì không ai ghi kịp, nên quên hết -những dòng thơ mà sau này tôi đọc thấy ở Trần Vấn Lệ, trôi chảy miên man. Thơ Lê Thanh chứa đựng một tâm hồn mà như chứa cả không gian man mác, vô tận. Tiếc rằng không còn một dòng thơ nào của Thanh. Khi Thanh tỉnh lại chỉ còn thấy sự trần truồng của thực tế và đã đánh mất cái tuyệt diễm vào hư vô. Vì vậy mà tôi quí mến Lê Thanh vô cùng. Biến thiên ngập tràn, rồi ly tán, tôi tìm Thanh từ hơn bốn thập niên qua, nhưng con phượng hoàng nầy đã như mất bóng tự nghìn xưa.
Một người nữa mà tôi chơi thân là Trung uý Phạm Đình Trọng, người miền Bắc, một tay làm tình báo sừng sõ, nhưng lại là người có tâm hồn, yêu thơ, thích nhạc biết đánh tây băng cầm và sành bình luận văn học. Ông này trước năm 1974 thăng lên cấp tá và làm Quận trưởng một quận ở Cao Nguyên, hiện nay ở Morigan.
Ba người trẻ tuổi nầy, Doãn Dân. Lê Thanh và Phạm Đình Trọng, tôi thực sự quí mến. Tôi thường gọi các anh bằng “chú” khi xưng hô, và họ gọi tôi bằng anh. Tài hoa của họ làm cho tôi thán phục, và vì vậy tôi không thể làm nổi một bài thơ nào suốt thời gian đó, chỉ nghe và thưởng thức những gì họ nói với chất men. Vắng thì nhớ, như ghiền… Tài nghệ của họ đã thực sự làm tôi tịt ngòi. Tôi thật đau lòng khi nghe được tiếng nói củả chị Doãn Dân. Từ ngày buồn bã đó, chiều nào tôi cũng cùng Lê Thanh hay Phạm…Trọng, tôi gọi như vậy, xuống phố Qui Nhơn, đến Lệ Đá, hoặc quán, bar, nào đó uống túy lúy, đến khuya mới trở về Bà-Gi, dù con đường từ phố về khoảng hai mươi cây số nầy đôi khi không an ninh. Dĩ nhiên là tôi ít thù tạc với Doãn Dân, mà chỉ gặp nhau ở nơi làm việc. Tôi gọi Doãn Dân bằng tên sau chữ “anh” hay bằng cấp bậc. Trông anh buồn thấy rõ và có lẽ cũng đau lòng như tôi.
Vào khoảng tháng 9 hay tháng 10, năm 1969 đó, anh Thiếu tá TT bấy giờ đã thăng cấp Trung tá được điều lên Pleiku làm Trưởng Phòng 2 QĐII & V2CT. Tôi thay thế anh làm Trưởng Phòng 2 SĐ22BB và dời lên ở dãy nhà ngói của cấp trưởng phòng và đơn vị trưởng của Sư Đoàn, cạnh nhà Tham Mưu trưởng. Tôi đã có trách nhiệm thực sự với đơn vị, nhưng đêm đêm vẫn thù tạc với người bạn mới là Đại uý Bác sĩ Trần Huy Thọ, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn Quân Y cuả Sư Đoàn, ở căn nhà bên cạnh nhà tôi. Các bác sĩ quân y, trợ y, và hành chánh quân y trẻ cuả Thọ cũng thường đến nhà cuả chúng tôi để họp đàn… văn nghệ, có cả Lữ Quỳnh. Đêm đêm chúng tôi thay phiên nhau nấu một soong mì Ramen lớn, ở bếp nhà tôi hay nhà Thọ, ăn chung với hàng chục hột vị luộc trộn cải xanh, và uống bia mua ở Quân Tiếp vụ, bàn chuyện văn chương, nghệ thuật hay ngâm thơ và đàn hát. Thỉnh thoảng có Trần Hoài Thư ở ĐĐ405 Thám Kích ghé chơi. Kể cả Lê Thanh, Phạm Trọng và đôi khi có cả Doãn Dân. Nhưng Dân bấy giờ trở nên thầm lặng hơn. Dù sao, đó cũng là thời kỳ đẹp đẽ nhất cho cả bọn chúng tôi. Những quân nhân yêu văn học, chuộng nghệ thuật, và suy tôn vẻ đẹp của thế giới đó với sự trân trọng, vui vẻ, nhưng vẫn giữ đúng phong cách riêng của từng người trong nhóm.
Sau đó không lâu, từ mấy tháng cuối năm 1969 trở đi, vì công việc tất bật với sự gia tăng hoạt động của các đơn vị địch ở khắp nơi trong “Khu vực Trách nhiệm Chiến thuật” của Sư Đoàn, nhất là vùng thung lũng An Lão, phía tây bắc Tam Quan và Bồng Sơn với các hoạt động mạnh mẽ cuả Sư đoàn 3 SaoVàng Cộng sản vùng liên ranh trách nhiệm giữa SĐ22BB và SĐ2BB đóng ở Quảng Ngãi. Tôi không còn rổi rảnh nữa. Lúc đó, Thiếu tướng Nguyễn văn Hiếu đã chuyển vào QĐ III & V3CT làm Tư lệnh SĐ5BB đã hơn nửa năm trước và Chuẩn tướng Lê Ngọc Triển thay thế Ông ở SĐ22BB. Tư lệnh phó là Đại tá Lê Đức Đạt. Trung tá LKL vẫn còn giữ chức Tham Mưu trưởng. Điều đáng ghi nhận là SĐ22BB có đến 4 trung đoàn bộ binh thay vì 3 như các sư đoàn khác. Ba Trung đoàn 40, 41 và 47 phụ trách khu vục tránh nhiệm vùng duyên hải từ ranh giới phía bắc Quận Tam Quan, Tỉnh Bình Định, đến Đèo Cả phía nam Quận Phù Khê, Tỉnh Tuy Hoà. Trong khi đó Trung đoàn 42 Bộ binh, Thiết đoàn 14 Kỵ Binh của Sư Đoàn và Đại đội 22 Trinh Sát (-) được đưa lên Tân Cảnh, phía bắc Tỉnh Kontum, tức vùng cửa khẩu quan trọng của Tây Nguyên để bảo vệ an ninh vùng nầy lên phía bắc đến căn cứ Dakto, và xuống phía nam đến Võ Định, để ngăn chận lực lượng Cộng Sản Bắc Việt gồm hơn hai sư đoàn của Tướng Hoàng Minh Thảo, tư lệnh Mặt Trận B-3 ở vùng Ben Het và Ba Biên Giới, còn gọi là vùng Tam Biên, có thể bất cứ lúc nào, tấn công vào Kontum. Tuy nhiên tình hình lúc đó có vẽ nghiêm trọng hơn ở vùng duyên hải liên ranh giữa SĐ2BB và SĐ22BB, nên một chiến dịch hành quân phối hợp được tổ chức giữa hai sư đoàn nầy.
Bấy giờ SĐ22BB lập Bộ Tư Lệnh Hành Quân nhẹ ở Bồng Sơn (Quận Hoài Nhân phía nam Quận Tam Quan). Tôi và toán Phòng 2/Hành Quân -là một trong những thành phần chính của BTL/HQ nhẹ- cũng lên theo Tướng Tư Lệnh Sư Đoàn lên đó. Trung uý Trọng, Trung uý Dân và mốt số sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ khác cùng “đi hành quân với tôi. BTL/HQ/SĐ đóng chung với Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn 41 trực thuộc trên đồi Bồng Sơn.
Vào khoảng tháng 12, 1969, một buổi tối, Doãn Dân gặp riêng tôi. Anh trình bày là mong được thuyên chuyển. Đêm đó, hai người bạn lại tâm tình và tôi nói với Doãn Dân là tôi sẵn sàng giúp chuyển đơn với hảo ý nếu anh muốn thuyên chuyền về trung ương hơn là đi các đơn vị khác. Biết Doãn Dân khá Anh ngữ nên tôi khuyên anh nên làm đơn xin thuyên chuyển về một trong hai trung tâm hỗn hợp Việt Mỹ là CICV – Combined Inteligence Center Vietnam – hoặc CDEC – Combined Documents Exploitation Center – vì tôi cũng biết các trung tâm nầy đang rất cần các Sĩ quan Quân Báo giỏi hay vững về Anh ngữ. Anh nghe theo tôi và làm đơn xin thuyên chuyển về CDEC. Không bao lâu sau đó, khoảng đầu năm 1970, Doãn Dân nhận được lệnh thuyên chuyển về CDEC theo đơn xin. Tôi cũng nghe tin chị Doãn Dân được thu nhận làm nhân viên dân chính do phía đối tác Hoa Kỳ chọn, mướn, và cùng làm việc chung với Doãn Dân ở Trung tâm Hỗn Hợp nầy. Tôi thực sự hài lòng vì giúp được một người bạn văn nghệ về một nơi mà bất cứ một sĩ quan Quân Báo nào cũng mong muốn, Saigòn. Khi tôi gợi ý cho Doãn Dân xin thuyên chuyền về CDEC ở trong vòng rào mới của BTTM/QLVNCH, tôi chỉ nghĩ là giúp anh như giúp một người bạn có đông con được về nơi đất lành có nơi ăn học, ở Bà-Gi không có một Trường Tiểu học cho trẻ con. Cũng để giúp cho chính anh có đất “dụng võ”. Không có một ý nào khác hơn. Tôi nhớ ngày trước khi còn làm CHP/TTQB, Bộ Chỉ huy đóng ở Phú Thọ, gần Cư xá Lữ Gia, nơi quản trị nhân viên toàn ngành Quân Báo, cuối năm 1966, không biết vì lý do gì Đại tá HVL Trưởng Phòng II/BTTM kiêm Chỉ Huy Trưởng TTQB, ba lần chỉ thị cho tôi làm lệnh thuyên chuyển Đại uý VHN làm việc ở Phòng II/BTTM, đi Vùng I/CT hoặc Vùng II/CT. Tôi lần lữa mãi, đến lần chót khi Ông cự tôi tại sao không thi hành lệnh của Ông, tôi đã trình rằng Đại uý N. có bà mẹ già trên bảy mươi, mộ đạo, đi Nhà Thờ mỗí ngày, và một đàn con năm sáu đứa còn nhỏ dại, nếu bị đổi đi xa, ông ấy có bề gì thì Đại tá nghĩ sao về bà mẹ và bầy con nhỏ của ông ta? Đại tá HVL nín lặng và bỏ qua nhưng giao ông Đại uý nầy xuống TTQB làm việc với tôi.
Về việc Doãn Dân, có khác một chút, nhưng tôi cũng hành xử theo lương tâm của mình. Cho dù nếu có bạn của tôi nêu lên là Doãn Dân lần đó “bị” thuyên chuyển về Saigòn hơn là “được”, thì tôi cũng không thấy hối hận vì tôi làm đúng theo lương tâm và nhịp đập của trái tim tôi. Đó là về tình, còn về lý, tôi không muốn đề cập đến, nhưng có một ý kiến nhỏ. Ở Bà-Gi, cuộc sống không như ý, chị Doãn Dân dù có học thức nhưng theo chồng sống ở đó, không có việc làm mà chỉ lo việc nội trợ, nên chắc rằng gia đình không dư giả. Lương tháng của một trung uý, nuôi nấng năm con dại, người nội trợ tất phải thật vén khéo. Doãn Dân thuyên chuyền về Saigòn, nơi mà mọi quân nhân không phải là cấp tướng và đại tá ở các ngành yểm trợ tác chiến, đều mơ ước, nơi mà bốn đứa con gái còn nhỏ cuả Doãn Dân có trường lớp khang trang “để học hành, nơi chị Doãn Dân có việc làm trong một cơ sở hỗn hợp Việt Mỹ rất đứng đắn, được trả lương như một tư chức làm sở Mỹ, thường là gấp đôi lương sĩ quan cấp úy, do đó đời sống gia đình chắc chắn thoái mái hơn, an vui hơn và cũng an toàn hơn… Tuy nhiên tôi không cho rằng việc thuyên chuyến của Doãn Dân về Saigòn cuối năm 1969 là “bị” hay là “được”, nhưng chắc chắn là tốt đẹp hơn cho gia đình Doãn Dân.
Làm việc ở Saigòn đến một vài năm sau đó Doãn Dân mới thuyên thuyển ra đơn vị nào đó ở vùng hoả tuyến, thì việc nầy chính tôi cũng không thế nào biết được. Dĩ nhiên cần tìm hiểu vì sao Doãn Dân “bị” thuyên chuyển ra khỏi Saigòn và tử trận ở Quảng Trị. Ai thuyên chuyển Doãn Dân đi và vì lý do gi? Tôi nghĩ là rất nhiều sĩ quan ngành Quân Báo phục vụ ở Phòng II/BTTM, nhất là phục vụ ở CDEC trong thời gian từ đầu năm 1970 đến cuối năm 1971 (hai năm) biết rõ. Tôi mong mỏi một vị nào đó, hiểu các việc nêu trên, xin vui lòng làm sáng tỏ. Còn một chi tiết khác cần được lưu ý là nếu Trung uý Trần Doãn Dân chỉ thuyên chuyển ra QĐI & V1/CT mà vẫn còn phục vụ trong ngành Quân Báo thì dù bị đi đày rõ ràng nhưng chưa hẳn là bị kỷ luật mà đôi khi vì nhu cầu công vụ, hay vì lòng thương ghét của thượng cấp. Nhưng nếu Trung uý Dân bị “loại ra khỏi ngành”, kèm theo phần phạt trọng cấm và thuyên chuyển ra một đơn vị tác chiến ở vùng hỏa tuyến này thì đó là hình thức kỷ luật nặng đối với một sĩ quan của ngành này. Vậy, nhà văn Doãn Dân bị đưa ra vùng hỏa tuyến trong trường hợp nào?
Trong thời gian đó thì tình trạng cá nhân của tôi trong ngành Quân Báo cũng không ổn vì dù các cấp chỉ huy SĐ22BB từ vị Tư lệnh, Tướng Triển, Tư lệnh phó Đại tá Đạt và Tham mưu trưởng Trung tá LKL, đều thích lối làm việc cuả tôi, và tôi cũng thích làm việc với các cấp chỉ huy hiểu biết và độ lượng như vậy. Tuy nhiên biển muốn lặng mà gió không ngừng, vì bao nhiêu đơn từ trước đây của tôi xin thuyên chuyển ra khỏi ngành Quân Báo và cả đến việc các cơ quan tình báo khác xin cho tôi về với các cơ quan nầy đều bị Trưởng Phòng II/BTMM, với tư cách Trưởng Ngành Quân Báo, từ chối. Trong đó có công điện của Phủ Đặc Uỷ Trung Ương Tình Báo, theo yêu cầu của Đai tá HVL, nguyên Trưởng Phòng II/BTTM, xin cho tôi về và chuyển tôi sang Paris đề làm phụ tá cho Ông vì lúc đó Ông là Trưởng lưới Tình báo của Phủ ĐUTƯTB ở Âu châu. Đó là dịp may bằng vàng của bất cứ một sĩ quan tình báo nào. Lần sau cùng, khi Tướng Triển Tư lệnh Sư đoàn, gởi công điện về Bộ Tổng Tham Mưu để xin chính thức điều chỉnh chức vụ Trưởng Phòng 2 SĐ22BB cho tôi, cũng bị Trưởng ngành Quân Báo từ chối, mặc dù Quyết định do chính Đại tướng Tổng Tham Mưu Trưởng QLVNCH ký. Ông Đại tá Trưởng Phòng II/BTTM nầy còn viết một bức thư riêng gởi Tướng Triển giải thích rằng trước đó tôi chỉ là một huấn luyện viên và là một Sĩ quan quản trị và hành chánh nên không thể giữ chức vụ chỉ huy tình báo chiến trường ở cấp đại đơn vị chiến thuật quan trọng là Sư đoàn. Và, ông ta xin Tướng Triển chấp nhận một sĩ quan cấp tá khác có khả năng về tình báo chiến trường thay thế tôi. Người đó là Thiếu tá BK. Tướng Triển cho tôi xem bức thư nầy và nói thêm là “Ông Đại tá này không ưa anh. Thôi để tôi giúp anh”. Sau đó, vị Tướng đầy lòng bao dung và nhân hậu nầy điện đàm giới thiệu tôi với Trung tướng Đỗ Cao Trí, Tư lệnh QĐIII & V3CT. Lúc đó, Tướng Trí sắp mở cuộc Hành quân Toàn Thắng sang lãnh thổ Miên đang cần Sĩ quan QB biết Pháp văn.
Trong ngày hôm sau Tướng Triển cấp cho tôi một Sự Vụ Lệnh về trình diện thẳng Trung tướng Trí, ở Biên Hoà. Đó là ngày 31 tháng 3, năm 1970. Hành trang của tôi nhẹ nhàng, chỉ mấy bộ quân phục, mấy bộ thường phục, xếp vào chiếc valise nhỏ, được trực thăng chỉ huy của Tư lệnh đưa về sân bay quân sự Qui Nhơn và lên một C-130 của lực lượng Hoa Kỳ bay về Saigòn trong buổi trưa cùng ngày. Trước khi rời Bồng Sơn, không kịp chào từ biệt Đại tá Lê Đức Đạt, Tư Lệnh Phó và Trung tá LKL Tham Mưu Trưởng, nhưng tôi vẫn luôn mang ơn và nhớ hai vị nầy vì đã chiếu cố và đã cùng tôi chia sẽ niềm vui chung khi cùng nhau “butterfly”, chữ mà Đại tá Đạt thường dùng khi gọi Trung tá LKL, Trung tá H, Trưởng phòng 1 SĐ, và tôi, họp để xoa mạt chược. Thứ thú giải trí hấp dẫn này, chắc hiện nay vẫn còn được Đại tá LKL dùng để tiêu khiển thì giờ ở đâu đó trên đất Mỹ, nhưng Đại tá Lê Đức Đạt đã trở thành người thiên cổ ở Tân Cảnh trong năm 1972. Tôi nhớ một người và xót thương một người… Khi tôi từ giã các chiến hữu thuộc toán Phòng 2 Hành quân trước khi ra sân bay trực thăng ở Bồng Sơn tôi thật cảm động khi thấy có một số nhân viên rơi nước mắt, trong đó có Hạ sĩ Bẹ tài xế, và binh nhất Kiên, người phục vụ thân tín từ hơn một năm trước, khi tôi mới đáo nhậm đơn vị ở Bà-Gi. Cũng không kịp từ giã Lê Thanh, người bạn trẻ nghệ nhân tài hoa của tôi. Tôi mất liên lạc với anh từ đó. Bây giờ anh ở đâu?.. Có niềm vui và nỗi buồn nào hơn cho tôi, lúc đó?.. Ngày hôm sau, 1, tháng 4, năm 1970, tôi trình diện Trung tướng Trí và ngay trong ngày đó Ông chỉ định tôi làm Sĩ quan Liên lạc của Ông ở Sway-Riêng. Sau đó, tôi được đưa sang Kompong Cham, cũng làm Sĩ quan Liên lạc cho QĐIII & V3CT QLVNCH cạnh BTL Quân Khu I Quân đội Miên.
Tháng 6 năm đó, tôi trở về Biên Hoà và làm việc ở Phòng 2/QĐIII & 3CT. Cuộc hành quân ngoại biên vẫn tiếp diễn với những thắng lợi lớn lao, phá tan hầu hết các căn cứ điạ cuả CSBV trong vùng biên giới Việt-Miên như Lưỡi Câu và Mõ Vẹt. Các lực lương hành quân cuả Trung Tướng Trí tiến xa vào lãnh thổ Miên, yểm trợ cho quân đội của Chính phủ Lon Nol và bắt đầu hành quân thủy, bộ, đưa hàng chục ngàn Việt Kiều ở Miên về nước. Tôi cũng thường theo Bộ Tư Lệnh Hành Quân nhẹ của Trung tướng, lúc đó ở Hiếu Thiện, Tỉnh Tây Ninh và sau đó dời vào tỉnh lỵ. Đến cuối năm, tôi nhận được nhiều tin vui về các cấp chỉ huy và bạn bè cũ ở SĐ22BB. Chuẩn tướng Lê Ngọc Triển thăng Thiếu tướng và được điều về Saigòn giữ chức vụ Tham Mưu Phó Hành quân BTTM/QLVNCH. Đại tá Lê Đức Đạt thăng chức Tư lệnh SĐ22BB thế Tướng Triển. Trung tá LKL thăng Đại tá và được bổ nhậm giữ chức vụ Tham Mưu Trưởng QĐII & V2CT. Đạ”i uý Bác sĩ Trần Huy Thọ thăng Thiếu tá, Phạm Đình Trọng thăng Đại uý và lên làm việc với Trung tá TT ở Phòng 2 QĐII & V2CT. Lê Thanh thăng Trung uý. Trần Hoài Thư thuyên chuyển về miền Nam. Không biết ở đâu. Khi làm Trưởng phòng 2 SĐ22BB, trên nguyên tắc, tôi chỉ huy và lập kế hoạch hành quân cho Đại đội Thám Kích 405, đơn vị của Trần Hoài Thư và Đại đội Trinh Sát Sư Đoàn. Đáng lẽ Đại đội Trinh Sát phải được sử dụng thi hành những nhiệm vụ khó khăn và nguy hiểm để sưu tầm tin tức ở các căn cứ địa hay mật khu của địch, kể cả đột kích ở các vùng sâu bắt cóc hay giết cán bộ cấp cao và nguy hiểm của chúng. Nhưng thường thì đơn vị nầy trên thực tế nhận những nhiệm vụ tế nhị hơn như canh phòng, tháp tùng bảo vệ Tư Lệnh Sư Đoàn, khi ở hậu cứ hay hành quân, hoặc trấn giữ một vài cứ điểm nhỏ nhưng quan trọng cuả Sư đoàn. Vậy mà, bao nhiêu trách nhiệm nguy hiểm trong vùng địch kiểm soát, đột kích, thám kích, tiền thám hay viễn thám kể cả tăng viện và là mũi tấn công chính trong một trận đánh dữ dội, đều giao cho Đại đội Thám Kích 405. Vì vậy sĩ quan, hạ sĩ quan và binh sĩ của đơn vị nầy phải là quân nhân tình nguyện hoặc được chọn lựa trong thành phần có kinh nghiệm trận mạc, gan lì và nhất là sự bền bĩ chịu đưng gian khổ ở các đơn vị tác chiến khác của Sư Đoàn. Mặc dù Đại Đội Thám Kích không có trong Bảng Cấp Số của Sư Đoàn, nhưng do tính chất cuả nhiệm vụ khi thành lập -vì nhu cầu chiến trường- nên tính mệnh của mọi cấp trong ĐĐ/TK như “chỉ mành treo chuông” mỗi một khi được sử dụng. Ai vào thám kích mà ra khỏi được, không chết, ít nhất cũng mang theo vài chiếc thẹo trên mình. Trần Hoài Thư rời miền Trung vào miền Nam không biết được mấy Chiến thương Bội tinh?
Việc tôi về làm việc ở Phòng 2 QĐIII & V3CT không theo thủ tục thông thường làm ông Đại tá Trưởng Phòng II/BTTM lúc đó bực tức nhưng Ông biết rằng Trung tướng Đổ Cao Trí đã nhận tôi thì mọi việc về tôi đã ngoài tầm tay của Ông rồi. Nhưng có điều đáng buồn là vì chuyện không “trị” được tôi trước đó nên Ông quay sang kiểm soát chặt chẽ và trị các thuộc cấp khác ở Phòng 2/BTTM và các cơ quan Quân Báo trung ương trực thuộc. Ông đuổi ra khỏi Saigon hàng chục sĩ quan cấp tá và cấp uý mà Ông cho là ương ngạnh và không phải là người của Ông từ các đơn vị Quân Báo ở các Vùng Chiến Thuật thuyên chuyển về. Trong những Sĩ quan cấp tá bị “tống” đi xa có Trung tá TVB, Thiếu tá PNT, Thiếu tá TĐL (hiện ba ông này đều ở Mỹ) còn Sĩ quan cấp úy đếm không hết. Phải chăng trong số nầy có Trung uý Trần Doãn Dân, tức nhà văn Doãn Dân? Điều nầy tôi không dám khẳng định mà chỉ nêu lên như một câu hỏi. Thực sự, tôi không được biết chính xác Doãn Dân bị thuyên chuyển ra vùng hoả tuyến từ bao giờ, và vì lý do gì, vì từ ngày tôi bị tận tình “chiếu cố”, tôi không muốn nghe gì và biết gì về “triều đại” độc tôn của Đại tá Trưởng ngành QB nữa. May là, khi tôi về lại Phòng II/ BTTM, khoảng đầu năm 1972, thì nơi nầy đã đổi chủ. Vị Trưởng Phòng II/BTTM và Trưởng ngành QB mới là một cấp chỉ huy học thức rộng, phục vụ rất lâu năm trong ngành. Ông nhân hậu, rất lịch thiệp và nhã nhặn với thuộc cấp, đối xữ chí công vô tư đối với tất cả nhân viên toàn ngành. Dĩ nhiên Ông được sự kính trọng và mến phục của mọi người. Lúc đó nhà văn Doãn Dân hình như đã không còn làm việc ở CDEC nữa.
Từ hơn bốn mươi năm qua tôi không còn muốn nhắc đến chuyện cũ nữa vì không muốn gợi nhớ lại thời kỳ buồn bã cuả chính tôi. Nhưng hôm nay, theo yêu cầu của Trần Hoài Thư và mong mỏi của mọi người, nhất là người trong giới làm văn học muốn tìm hiểu rõ hơn về cái chết oan nghiệt của nhà văn Doãn Dân, một sĩ quan Quân Báo, ở chiến trường Vùng I Chiến Thuật, nên tôi viết câu chuyện nầy. Chỉ mong góp một chút ánh sáng. Một sĩ quan hi sinh là thiệt thòi cho quân đội, ông ta trở thành một anh hùng, có thể là vô danh, nhưng một nhà văn mất sớm là thiệt thòi lớn cho một nền văn học. Riêng tôi, tôi cũng muốn tìm rõ hơn về cái chết cuả Doãn Dân.
Vâng, chính tôi đã cho Doãn Dân từ SĐ22BB – nơi mà nhà văn Trần Hoài Thư ví như là một nơi trừng giới của mọi Quân nhân bị kỷ luật hay đi đầy – rời vùng đất chết về Saigòn, một nơi tốt đẹp nhất và an toàn nhất của mọi người mặc quân phục, nếu không phải là địa đàng của miền Nam thời chiến. Nhưng ai đã đuổi Doãn Dân ra vùng hoả tuyến một thời gian khá lâu sau đó, vì lý do gì? Ông ở đơn vị nào nữa sau khi Ông rời CDEC và trước khi Ông tử trận trên đường thuyên chuyển đến SĐ3BB? Tôi có thể nói rằng khi ở SĐ22BB và trước khi Dân thuyên chuyển về CDEC, Saigon, Doãn Dân vẫn tôn trọng tôi. Tôi vẫn quí Doãn Dân như một nhà văn. Ông ta không hề xúc phạm tôi, và tôi cũng vậy. Cũng cần nói rõ, tôi không hề dùng quyền hạn hay áp dụng kỷ luật với thuộc cấp. Suốt hơn hai mươi năm trong quân ngũ, tôi chỉ bị người ta phạt nhưng không để ai hà hiếp, nên chẳng bao giờ tôi hà hiếp và chưa hề phạt trọng cấm hay khinh cấm bất cứ một thuộc cấp của tôi. Đó là danh dự, cũng là niềm hãnh diện cuả tôi.
Có một điều tôi nghĩ rằng tôi cần nói rõ là Doãn Dân không “bị trả về Saigòn” sau khi bị thượng cấp đập bàn cự nự vì một lần đi phép về trình diện đơn vị trễ. Và Doãn Dân, vì bảo vệ vinh dự của một sĩ quan đã cũng lớn tiếng thách thức thượng cấp… Điều này chỉ đúng một phần vì chính tôi biết rõ và nghe rõ sự đối đáp giữa Trung tá TT, Trưởng Phòng 2/SĐ22BB lúc đó, và Doãn Dân. Trung tá TT đáng lý không quá nóng giận với một Sĩ quan thuộc cấp. Đó là điều đáng tiếc. Vì bình thường Ông trầm tỉnh và đôn hậu, ai cũng mến mặc dù Ông rất ít nói và làm việc rất cẩn trọng. Trung uý Dân cũng vậy. Bình thường Dân lễ độ, giữ đúng kỷ luật, làm việc giỏi và thận trọng, nhưng lần đi phép đó không hiểu vì sao anh không giao lại một tài liệu quan trọng mà anh phụ trách cho Trung tá TT làm ông nầy chới với và phải chờ nhiều ngày. Tôi không ngờ chuyện đã xãy ra mà cả hai đều có lỗi lầm. Nhưng sau đó Trung tá TT tỏ ra hiểu biết và không áp dụng kỷ luật với Trung úy Dân. Thực ra, với quyền hạn đối với Sĩ quan cấp úy thuộc cấp, Trung tá TT có thể phạt Trung uý Dân 7 ngày trọng cấm và xin gia tăng, cũng có thể đề nghị Tư lệnh Sư đoàn đưa người thuộc cấp này làm Sĩ quan Quân Báo ở cấp Tiểu đoàn, đâu cần phải “trả về Saigòn” nếu Ông muốn kỷ luật Trung uý Dân. Theo qui chế, một Trưởng phòng 2 cấp Sư đoàn chỉ có thể trả một sĩ quan dưới quyền về Phòng 2 Quân Đoàn mà thôi. Việc trả về trung ương chỉ áp dụng cho sĩ quan Quân Báo cấp Tá và phải do Tư lệnh Sư Đoàn ký đề nghị “hoàn trả” nếu không muốn sử dụng nữa, hay như trường hợp muốn cách chức Trưởng phòng 2 Sư đoàn hay một sĩ quan cấp Tá khác trực thuộc phòng đó. Cũng có trường hợp hoàn trả các sĩ quan Quân Báo về ngành nầy, dù là cấp tá hay cấp uý, nếu trước đó các Sĩ quan này được biệt phái làm việc trong các cơ quan khác của Chính phủ hay các ngành khác của QLVNCH.
Việc Trung uý Dân cải vã với Trung tá TT ngày đó không liên quan gì đến việc Doãn Dân được thuyên chuyển về Saigòn sau đó. Cũng nên nhắc lại, Doãn Dân về Saigòn là khi tôi làm Trưởng Phòng 2/ SĐ22BB vào khoảng cuối năm 1969 hay đầu năm 1970, Vì vậy, việc xảy ra giữa Trung tá TT và Trung uý Dân diễn ra vào khoảng tháng 5 hay tháng 6, năm 1969.
Một điều nữa tôi thật không ngờ -mà tôi cho là do định mệnh – là : tại sao một chiến sĩ với năm tháng dài sống trong một đơn vị đánh nhau, luôn đối diện với tử thần từng giờ, từng ngày như Trần Hoài Thư, đã từ đất chết về được cõi sống, và tại sao một người an lành trong ngành tình báo trung ương, ở vùng đất địa đàng, như Doãn Dân, đã bị đưa ra vùng hỏa ngục và hi sinh ở đó.
Phải chăng là định mệnh?
Còn nữa, định mệnh ác nghiệt còn đến với Thiếu tá BK, người mà vị Đại tá Trưởng Phòng II/BTTM lúc đó nhất định yêu cầu Tướng Lê ngọc Triển chấp nhận cho từ Saigòn ra Bình Định làm Trưởng Phòng 2/ SĐ22BB thay thế tôi năm 1970. Sau đó, Thiếu tá BK và toán Phòng 2/Hành quân theo Bộ Tư Lệnh nhẹ của Sư Đoàn đi hành quân trên Tây Nguyên và hi sinh ở Tân Cảnh với cả toán nhân viên của Ông trong mùa Hè, năm 1972.
Khi tôi đang giữ chức vụ Trưởng Phòng 2/ SĐ5BB, và đang bị bao vây ở An Lộc với Tướng Lê văn Hưng, ngay trong “muà Hè đỏ lửa” đó. Một đêm, tôi đang ở trong hầm chỉ huy của BTL/HQ/SĐ, thì khoảng 2 giờ khuya, nhận điện thoại của Đại tá HNL, vị Trưởng Phòng II/BTTM mới tôi đề cập ở trên, cho biết một tin buồn. Nguyên văn câu nói của Ông : -”Dưỡng, tôi gọi báo cho anh một tin buồn và một tin mừng. Buồn vì tôi vừa được báo cáo là Bộ TL/HQ nhẹ của SĐ22BB ở Tân Cảnh đã bị địch tràn ngập. Đại tá Lê Đức Đạt, Tư lệnh Sư Đoàn, và Thiếu tá BK người thay anh ở đó, đã mất tích. Tôi mất một cán bộ tình báo. Mừng là mừng cho anh. Có thể, sẽ không có chuyện gì xảy đến. Anh sẽ về an lành.” Đại tá HNL tin tưởng như vậy. Tôi nghe tin nầy như một người chợt tỉnh sau một giấc mộng dữ. Định mệnh là như vậy hay sao? Hay sự mất tích của Thiếu tá BK là tín hiệu của thứ “định mệnh” lạ nào đó của chính tôi! Tháng 6, 1972, An Lộc được giải vây và chiến thắng. Tôi được thăng cấp tại mặt trận và yên lành trở về. Tôi thương tiếc người chỉ huy cũ, Đại tá Lê Đức Đạt, đã từng “Butterly” với chúng tôi. Tôi thương tiếc Thiếu tá BK, người đã chết thay cho tôi ở SĐ22BB. Đến hôm nay, đã hơn bốn mươi năm qua, vẫn không có tin tin tức gì về những vị nầy. Họ đã thành người thiên cổ cả rồi! Họ đã thành những vị anh hùng của QLVNCH. Phải chăng là Định mệnh?
Giả thử Doãn Dân còn tiếp tục ở lại SĐ22BB cho đến mùa Hè năm 1972 mà không về Saigòn đầu năm 1970, và tôi không rời chức vụ Trưởng Phòng 2/ SĐ22BB mà vẫn còn ở Bà Gi, Bình Định – ít khi vị TL/SĐ thay người chỉ huy tình báo tác chiến ở cấp chiến thuật quan trọng nầy – thì chúng tôi sẽ như thế nào trong Trận Tân Cảnh, mùa Hè 1972 ? Định mệnh quyết định số phận của mỗi người ra sao ?
Định mệnh. Định mệnh. Tất cả chỉ là Định mệnh mà thôi !… Thực sự có phải như vậy hay không ? Cõi đất trời nào sẽ trả lời cho tôi ?
Cựu Trung tá Nguyễn văn Dưỡng
Trung tuần tháng 2, 2011
Số 29
Hưởng hồng ân Chúa dưới áp lực (Grace under Pressure)
Số 29 có lẽ là số XẤU NHỨT trong các số. Số này thử thách con nguời hay thực thể - mà nó đại diện - về sức mạnh tâm linh, thông qua những thử thách và nỗi đau khổ, nhắc nhớ (chúng ta) câu chuyện về ông Job trong Kinh Cựu Uớc (trials and tribulations echoing the Old Testament story of Job). Cuộc đời của họ thì đầy rẫy những bất trắc, sự phản bội và lừa gạt (the life is filled with uncertainties , treachery and deception) từ những nguời khác, bạn bè không đáng tin cậy, những nguy hiểm không ngờ (unexpected dangers) - và nhiều nỗi đau buồn và lo âu (and considerable grief and anxiety) tạo ra bởi nguời khác phái. Đó là số của cảnh báo nghiêm trọng (grave warning) trong mọi lãnh vực của đời sống cá nhân và nghề nghiệp. Nếu tên bằng 29, điều tất nhiên là phải đổi tên để lấy/bỏ đi tác động xấu nầy, trừ khi nguời đó là kẻ khổ dâm (it’s obvious that the spelling of the name should be changed to lift this difficult vibration , unless one is a masochist).
Nếu 29 là ngày sanh, và do đó không thể tránh đuợc, phải ý thức rằng mình phải cố gắng để giảm bớt và cuối cùng sẽ hủy bỏ, làm vô hiệu/mất tác dụng, hoặc xóa đi nghiệp quả này (conscious effort must be made to dilute and eventually to negate, neutralize, or erase this karmic burden). Nghiệp quả này, trong một chừng mực nào đó (to a great extent), có thể giảm nhẹ bằng cách chọn một cái tên mới có độ tích cực cao (be eased by choosing a new name with a strongly positive compound key number). Xa hơn nữa , nguời nào sinh vào ngày 29 nên làm mọi điều đã chỉ dẫn ở Chuơng 4 liên quan đến Nhân quả và luân hồi.
Trong truờng hợp đặc thù của số 29, cùng đến với nó là tác động thứ cấp của số 11; (số 11) cũng nên đuợc đọc/xem xét để tìm cách giảm nhẹ nghiệp quả này - hãy nhớ rằng sự phát triển của niềm tin tuyệt đối vào đức hạnh và sức mạnh của Bản ngã (development of absolute faith in goodness and the power of the Self) . . . liên tục và mạnh mẽ trau dồi/nuôi duỡng sự lạc quan (the constant and energetic cultivation of optimism) . . . sẽ tác động như là một liều thuốc kỳ diệu đối với những vấn đề của số 29.
Cuối cùng, những gánh nặng/món nợ của ông Job sẽ đuợc dở đi/lấy đi, một khi ông ta đã học cách chịu hoàn toàn trách nhiệm cho những khó khăn/khốn khổ của ông, mà không đổ lỗi cho kẻ khác hoặc tìm cách trả thù cho những đau khổ mà ông đã hứng chịu (after all , Job’s burdens were finally lifted , when he had learned to accept full responsibility for his troubles, and not to blame others or seek revenge for the hurts he suffered). Cuối cùng, chẳng những vận số xui xẻo dài lâu của ông đã chấm dứt, ông còn nhận lại đuợc mọi thứ mà ông đã mất (not only did his long bad-luck streak end at last , he was given back everything he’d lost , several times over). Do đó, nếu bạn sanh vào ngày 29 , hãy thay đổi tác động của tên bạn bằng một số đầy quyền lực, như số 19; hãy theo guơng ông Job, và chẳng bao lâu bạn sẽ hạnh phúc như - hoặc hạnh phúc hơn - bất cứ ai khác ( change the vibration of your name to a powerful number, such as 19, follow Job’s example, and soon you’ll be as happy as - or happier than - anyone else). Thật là thú vị, tên “Job” lại bằng số 10 đầy quyền lực - một tác động khó mà đánh bại ( interestingly, the name “Job” equals the powerful compound number 10 - a difficult vibration to defeat). /.
Dịch từ trang 262-263 trong quyển Linda Goodman’s Star Signs.
Ý nghĩa của số 26
Sự hùn hạp làm ăn (Partnership)
Số kép nầy sẽ rung động, bằng một cách lạ kỳ, đưa tới một quyền lực độc đáo của thân ái/tử tế (kind power), (quyền này) đặt căn bản trên lòng nhân đạo (compassion) và sự không ích kỷ, với khả năng giúp đỡ những nguời khác, nhưng không luôn luôn giúp đuợc bản thân mình. Số 26 thì đầy mâu thuẫn. Nó cảnh báo về những nguy hiểm, thất vọng (disappointments), và thất bại, đặc biệt liên quan đến những tham vọng, gây ra (brought about) thông qua sự cố vấn sai lầm, liên kết với những kẻ khác, và những sự hùn hạp làm ăn không khéo chọn/không thích hợp (unhappy) dù lớn hay nhỏ. Nếu 26 là số kép của tên, điều tốt nhứt là đổi tên để có một ảnh huởng may mắn hơn. Nếu 26 là ngày sanh, và vì vậy không thể thay đổi, nguời này nên tránh hùn hạp làm ăn, và nên đeo đuổi nghề nghiệp một mình, không nghe theo sự cố vấn dù cho đầy thiện ý (well-intended) từ những kẻ khác, nhưng chỉ theo những linh cảm (hunches) và trực giác cá nhân – mặc dù những điều này nên đuợc tìm hiểu cẩn thận truớc khi hành động. Nguời số 26 nên ngay lập tức bắt đầu ổn định lợi tức , tiết kiệm tiền , không nên có thói quen tiêu xài hoang phí (behave in a extravagant manner) hoặc đầu tư dựa vào ý kẻ khác. Hãy đầu tư vào chính tuơng lai của bạn, hãy rộng luợng với kẻ khác, đặc biệt là nguời đang hoạn nạn (in need), nhưng cũng xây dựng một nền tảng vững chắc cho tuơng lai của chính bạn. Nếu tên cộng lại bằng 26, và nếu bạn lại sanh vào ngày 26, bạn hãy đọc cẩn thận đoạn nói về các số 4 và 8 ở cuối chuơng này. (2 cộng 6 bằng 8, do vậy 26 = 8). Đây là lời khuyên quan trọng nhứt đối với bạn – hay cho bất cứ ai mà tên bằng 4 hay 8, hay ai sanh vào ngày 8 tây – hay bất cứ ngày nào, sau khi thu nhỏ bằng 4 hay 8, như ngày 13, 1, 22, 26, và 31.
(Dịch từ trang 203 trong quyển Linda Goodman's Star Signs).
San Jose ngày 29 tháng 3 năm 2010.

Friday, July 24, 2020

Tính tình của người số 7
Định nghĩa sau đây áp dụng cho nguời và thực thể. Nguời số 7 có khuynh huớng có những giấc mơ đáng chú ý (remarkable). Đôi khi họ nói về những giấc mơ này – đôi khi họ lại giữ kín. Nhưng họ thuờng nằm mơ nhiều hơn những nguời khác. Một cách kín đáo (secretly), họ có thích thú mãnh liệt về những bí mật thuộc về bí truyền (esoteric), thần thoại, phi thuyền không gian hay vật lạ bay trong không gian (U.F.O.)... và toàn bộ cánh rừng của sự chưa biết (the unknown). Họ thuờng có khả năng trực giác và tiên tri (possesses the gifts of intuition and clairvoyance) và có một phần nào đó sự hấp dẫn làm cho nguời khác cảm thấy dễ chịu/giảm đi sự nóng giận (and a certain quieting, calming magnetism which has a great influence over others). Thuờng thuờng, sự xuất hiện đơn thuần của họ cũng có tác dụng làm cho nguời đang bị rối loạn cảm thấy dễ chịu (their mere presence has a soothing effect on a troubled person). Số 7 thuờng có liên quan về những tư tuởng khác thuờng về tôn giáo, sự không thích đi theo những con đuờng mà nguời khác đã đi, và một khuynh huớng chấp nhận những tư tuởng chính trị độc đáo và phần nào đó không chính thống ( peculiar ideas about religion, a dislike of following the beaten path, and a tendency to adopt political beliefs which are unique and somewhat non-orthodox). Là chuyện bình thuờng nếu một nguời số 7 khám phá, đã tìm thấy, và tin tuởng vào một quan niệm mới về tôn giáo (to discover, found, and believe in a new religious concept).
Nguời số 7 hoặc là sẽ du lịch rất nhiều vào một thời gian nào đó trong cuộc đời hay là đọc rất nhiều sách về những dân tộc và đất nuớc xa lạ ( will either travel extensively at some time in the life or else read avidly books about foreign people or faraway lands). Nhiều nguời ảnh huởng bởi số 7 bị lôi cuốn mạnh mẽ bởi biển cả và một lúc nào đó lại thích đi thuyền buồm, các môn thể thao trên mặt nuớc, hoặc Hải quân ( sailing, water sports, or the Navy). Họ có khuynh huớng lo âu về tuơng lai, do vậy họ cần biết phải có một cơ nghiệp vững chắc về tài chính, đề phòng những đợt sóng của định mệnh quét tan ( need to know they have a rock of financial security somewhere in the background, lest the waters of fate sweep them away ) .
Tuy vậy, họ quan tâm rất ít về sở hữu vật chất hoặc tích lủy nhiều của cải (they care little about material possessions or accumulating great wealth). Nguời số 7 có thể kiếm đuợc nhiều tiền thông qua những ý nghĩ độc đáo, nhưng họ thích đóng góp đáng kể cho các cơ sở từ thiện. Khi họ cuốn hút (gravitated) bởi nghệ thuật, họ sẽ trở thành những vũ công, ca sĩ, thi sĩ, nam, hoặc nữ diển viên xuất sắc (fine).
Với phong thái trầm lặng, nhàn nhã của họ, dù cho họ có tham vọng, họ cũng không bàn luận với nguời khác, và những tham vọng này đều luôn luôn nhuộm quan điểm triết học (in their own, laid-back way, people influenced by the number 7 have ambitions they don't discuss with others, and these are always tinged with a philosophical outlook). Họ ban ân cho kẻ khác với thiện ý xuất phát từ sự thấu hiểu về tình cảm của họ truớc nỗi đau khổ của kẻ khác (they bless others with the grace of their sympathetic understanding of pain and suffering), do vậy bạn bè, thân nhân, đồng nghiệp thuờng nhờ họ giải quyết những khó khăn của mình ( which is why friends, relatives, and business associates unburden their troubles to the 7 person). Cũng có khuynh huớng rất mạnh về sự riêng tư nơi nguời số 7, và những nguời này thích giữ kín những vấn đề của riêng họ. Họ co lại truớc những câu hỏi có tính buơi móc và họ ghét cay đắng/ghê tởm thái độ “thích theo dõi và điều khiển kẻ khác “ hay bất cứ điều gì mà họ xem như soi mói vào đời tư của họ (they shrink from prying questions, and have a horror of “big brother” or anything they consider to be an invasion of their privacy).
Cách đối xử tao nhã, tính khí nghệ sĩ, và một bản tính dễ xúc cảm tạo nên bản chất của những nguời số 7, và bạn không nên để những nguời này đánh lừa bạn với bản tính đôi khi lầm lì /ít nói của họ . . . bạn sẽ ngạc nhiên nếu bạn biết tất cả những tư tuởng kỳ lạ đang xuất hiện trong tâm trí của họ (refined manners, an artistic temperament, and a sensitive nature make up the 7 essence, and don't let these persons fool you with their sometimes taciturn nature . . . you'd be surprised if you knew all the strange thoughts that swim through their minds when they're communing with themselves). Nếu bạn có thể thuyết phục họ nói về điều họ đang suy nghĩ, bạn chẳng những ngạc nhiên mà còn bị lôi cuốn khi bạn biết đuợc những bí mật của thế giới của sao Hải Vuơng của họ. Nhưng nguời số 7 phải biết rằng bạn đáng tin cậy truớc khi họ chia sẻ những nhận xét/chiêm nghiệm về tâm linh . . . và bạn chỉ có thể có đuợc niềm tin cậy này qua việc chứng tỏ rằng bạn không quá xét đoán/lý luận hay có thành kiến (but the 7 person must find you trustworthy before he or she shares these inner streams of contemplation . . . and you'll have to earn that trust by proving you're not judgmental or prejudged). Nguời số 7 ít khi có hai tính này (7 people are rarely either) ./.
(Dịch xong lúc 08:47 tối ngày 18/02/2010 từ trang 239-240 của quyển Linda Goodman's Star Signs)
Theo LTS, số này có cùng ý nghĩa với số 25.
Ý NGHĨA CỦA SỐ 25 VÀ 34: ÓC PHÁN ĐOÁN VÀ PHÂN TÍCH (DISCRIMINATION AND ANALYSIS)
Số 25 ban cho nguời mang số này: a/ sự minh triết về tâm linh (spiritual wisdom), sẽ đạt đuợc thông qua sự quan sát cẩn thận về nguời và việc, và b/ sự thành công về vật chất/trên trần thế (worldly success) bằng cách học hỏi qua kinh nghiệm. Sức mạnh của nguời số 25 đến từ: a/ việc vuợt qua những thất vọng/thất bại (disappointments) trong giai đoạn đầu của cuộc đời (early life) và b/ việc sở hữu một phẩm chất quý hiếm qua việc học hỏi từ những sai lầm trong quá khứ (past mistakes). Sự phán đoán của nguời này rất xuất sắc, nhưng số này lại không phải là số tạo ra của cải (it's not a material number); vì vậy, những lợi ích của nhu cầu vững mạnh về tài chính (financial benefits of a substantial nature) phải đạt đuợc thông qua sự phân tích thêm của Lý Thuyết Số về ngày sanh và tên họ của nguời này (through other Compound numbers in the full birth and name numerological analysis).
(Dịch từ trang 203 của sách đã dẫn).