Friday, December 8, 2017

https://www.facebook.com/beZitu/videos/1189183594429614/
Xã hội CỰC KỲ ÍCH KỶ này rất cần nhiều những người như tôi . Sau đây là tánh tình của tôi được mô tả trong quyển tử vi của dân Mỹ bản địa (gọi theo tiếng Anh là Native American hay American Indian) .
Nhờ sách này , tôi biết mình giúp đỡ người khác theo TIỀM THỨC chứ chẳng phải vì nghĩ rằng mình phải làm như vậy để TẠO PHƯỚC ĐỨC , để kiếm ĐIỂM TỐT (credit) cho kiếp sau . 
(Tưởng cũng lên nhắc lại , dân Mỹ bản địa đã có một nền MINH TRIẾT đáng cho nhân loại thán phục khi họ cũng là một trong những CÁI NÔI của dân chủ của nhân loại khi quan niệm mọi người đều bình đẳng trong xã hội , ai cũng có quyền phát biểu trong các cuộc họp , v.v... http://www.tranthanhhien.com/…/nguoi-da-o-my-nhung-nha-dan-…
Chỉ tiếc rằng , nền văn minh này đã biến mất theo thời gian , nhất là sau khi người Châu Âu tìm thấy châu Mỹ) .


===========================


"Tính tình của tôi qua tử vi của dân Da Đỏ Mỹ .
Phần sau đây dịch từ trang 27-30 của The Medicine Wheel , tác giả Sun Bear và Wabun , in năm 1980 -- Tài . 
- - - -
"Theo dân Mỹ bản địa , người sanh từ 20/1 đến 18/2 thuộc tuổi rái cá (otter) . . . lại lần nữa chúng ta dễ thấy tại sao người tuổi này là những người bạn đồng hành được mọi người săn đón/ưa thích (sought-after) . 
Như rái cá , họ thông minh , dũng cảm (bold) , hay vui đùa , hay giúp đỡ (helpful) và hòa nhã (gentle) . Họ có 1 ngữ vựng phong phú và thích vui đùa với chữ nghĩa và triết lý cũng như với những điều khác .
Họ hình như có cảm giác rằng họ có bổn phận giúp mọi người có được ÂN SỦNG TỐT (good grace) dưới bầu trời này . Họ có TẦM NHÌN (visionary) và NHÂN ĐẠO (humanitarian) , thường dùng phần lớn thì giờ và năng lực để tìm mọi cách hầu có thể giúp đồng loại của họ . Họ thật sự vui vẻ khi được giúp đỡ người khác và luôn mơ những cách mới để họ có thể phục vụ . Do có sự đồng cảm và trực giác , họ thường thành công trong việc tìm thấy những cách để mọi người giúp đỡ lẫn nhau . Nếu bạn xem xét các cơ sở từ thiện , bạn thường thấy ng tuổi rái cá là người thành lập . Nhu cầu được phục vụ là phần lớn của tính cách của họ , và , nếu họ ko tìm ra cách phục vụ trên diện rộng , họ sẽ tìm cách để làm điều đó trên căn bản cá nhân (individual basis) . 
Nếu bạn có một bạn bè tuổi này , và bạn đang cần một người thông cảm hoàn cảnh , hay bạn cần vay tiền , họ sẽ cho bạn vay càng nhiều càng tốt theo khả năng họ . Nhưng họ cũng thực tế , và nếu thấy bạn vay để làm điều ko đáng làm , trước nhứt họ sẽ cố gắng cho bạn biết việc đó ko thực tế . Nếu họ ko thể làm điều này , họ vẫn thường cho bạn mượn , dù biết rằng bạn sẽ ko thành công . . ."
(còn tiếp) .
Nhận xét : tôi mua quyển này trong một buổi triển lãm sách nước ngoài tại nhà sách Lê Phan Sài Gòn khoảng năm 1981-82 . Tôi thấy nó khá đúng với tôi và đúng với một số người khác . Điều này chứng tỏ thời xa xưa dân Mỹ bản địa đã có một nền văn minh , nhưng nay lụi tàn , chỉ còn dư âm , như kể trên .
NGƯỜI MỸ BẢN ĐỊA : NHỮNG NHÀ DÂN CHỦ ĐẦU TIÊN (PHẦN HAI) .
"Theo sử sách , người đầu tiên đã đề nghị một sự liên hiệp của tất cả các thuộc địa và đề nghị một mô hình liên bang là một tù trưởng dân Iroquois (một bộ lạc dân da đỏ, sau này gọi là dân Mỹ bản địa hay Native American hay American Indian) tên Canassatego , nói tại một hội nghị giữa người Mỹ bản địa và Anh quốc tại Pennsylvania tháng 7 1744 . . . Ông khuyên họ nên làm như dân tộc ông đã làm và tạo nên một liên bang như Liên minh (League) của người Iroquois . . .
Benjamin Franklin , một đặc phái viên về người Mỹ bản địa . . . trong thập niên 1750 và đã trở nên quen thuộc một cách tường tận (intimately) những phức tạp (intricacy) về chính trị của người Mỹ bản địa và đặc biệt với Liên minh của người Iroquois . . . Nói tại Quốc hội Albany năm 1754 , Franklin đã kêu gọi các đại diện của các thuộc địa của Anh nên hợp nhứt và bắt chước Liên minh của người Iroquois . Mô hình của những thực thể chính trị có chủ quyền (sovereign unit) kết hợp thành một chính quyền đã đưa ra một cách chính xác GIẢI PHÁP cho vấn đề – mà các người thảo ra Hiến pháp Mỹ đã gặp . Ngày nay , chúng ta gọi đó là một hệ thống 'liên bang' trong đó mỗi bang giữ quyền lực trong những vấn đề nội bộ và chính phủ liên bang sắp đặt/điều tiết (regulate) những vấn đề chung của các bang . . .
Người Mỹ đã THEO những tiền lệ (precedent) của người Iroquois là luôn luôn có cách để loại bỏ người lãnh đạo khi cần . . . chấp nhận những bang mới như là thành viên thay vì coi họ là thuộc địa . . cho phép CHỈ một ng được nói trong các tập hợp chính trị . . .
Một trong những định chế chính trị quan trọng nhứt , đã vay mượn từ người Da Đỏ là 'caucus' (theo từ điển Vdict : cuộc họp kín của ban lãnh đạo một tổ chức chính trị để chọn người ra ứng cử hoặc để quyết định đường lối của tổ chức.-Tài) . . . Từ này lấy từ ngôn ngữ của người Algonqui . . . Caucus trở thành chỗ dựa chính (mainstay) của dân chủ tại Quốc hội và trong các nhóm chính trị và cộng đồng khắp nước Mỹ “. (trang 135-45) .
PS . Hóa ra , người Mỹ bản địa là BẬC THÀY về dân chủ của người Tây phương và có lẽ cho toàn thế giới . Mấy hôm nay , một số Facebooker đã bàn về xã hội dân sự , một khái niệm về chính trị rất phức tạp . Tạo sao chúng ta không cổ vỏ cho những ý tưởng về chính trị , mà các QUỐC PHỤ (Founding Father) của nước Mỹ , đã học từ người Mỹ bản địa và họ đã và đang áp dụng vào thể chế của họ từ hơn 200 năm .

Many people think that our democratic tradition evolved primarily from the Greeks and the English. But those political cultures, steeped in slavery, aristocracy, and property-power, provided only a counterpoint to the real source of our federal democracy - the American Indians. In the following sele...
CO-INTELLIGENCE.ORG

Kinh nghiệm chống tham nhũng của Hong Kong

Đặc khu Hong Kong, Trung Quốc, 40 năm về trước, từng là một trong những thành phố có tỷ lệ tham nhũng cao nhất thế giới, nhưng nay trở thành miền đất dữ đối với các tham quan.

HK-ICAC-HQBuilding-4007-1382777384.jpg
Ủy ban độc lập chống tham nhũng Hong Kong (ICAC). Ảnh: ICAC
"Tôi muốn so sánh Hong Kong của những năm 70 thế kỷ trước với Argentina ngày nay", CNN dẫn lời ông Ran Liao, điều phối viên cao cấp thuộc Tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI). Căn cứ theo chỉ số tham nhũng mới nhất của tổ chức này, Argentina thuộc hàng các nước có tỷ lệ tham nhũng cao, chỉ đạt mức điểm 34/100 và xếp thứ 106.
Hong Kong hiện tại đạt mức điểm 75, đứng thứ 15 trên 177 quốc gia và vùng lãnh thổ thuộc diện điều tra, trên cả Nhật Bản (thứ 18) và Mỹ (thứ 19).
Quá trình thay đổi chỉ được bắt đầu từ sau các cuộc biểu tình của cư dân Hong Kong năm 1974, vào lúc cảnh sát trưởng thành phố Peter Godber bỏ trốn khi bị điều tra với các cáo buộc tham nhũng.
Vụ việc này buộc chính quyền thành phố thành lập Ủy ban độc lập chống tham nhũng (ICAC), với quyền hạn điều tra rộng khắp. Những thay đổi này không chỉ nhằm vào các quan chức. "Cách tiếp cận của Hong Kong có ba hướng chính, bao gồm biện pháp trừng phạt, công tác giáo dục và phương án phòng ngừa", ông Liao cho biết.
Công tác giáo dục chống tham nhũng được bắt đầu trường mẫu giáo. ICAC hư cấu ra các tình huống đạo đức khó xử mà nhân vật trung thực luôn là người chiến thắng. "Chúng tôi không dạy học sinh luật pháp mà định hướng giá trị sống cho các em", bà Monica Yu, giám đốc Trung tâm phát triển đạo đức Hong Kong thuộc ICAC, cho biết.
Sau khi áp dụng biện pháp trên với hai thế hệ, thái độ của người dân Hong Kong trước vấn đề tham nhũng đã có sự biến chuyển lớn. "Chúng tôi dùng thang điểm 0-10 để đánh giá mức độ chịu đựng của người dân trước tệ nạn tham nhũng. 0 là chỉ số tuyệt đối không chấp nhận và 10 mang ý nghĩa hoàn toàn chấp nhận. Chỉ số của 10 năm trở lại đây dao động ở mức 0,7 hoặc 0,8", bà Yu cho biết. "Người dân Hong Kong ngày nay không bao giờ chấp nhận các hành vi tham nhũng".
Bà Yu cũng cho hay, việc người dân Hong Kong không khoan dung trước các hành vi phạm luật còn có tác dụng tăng cường nền tảng đạo đức của xã hội trên cả việc công cũng như việc tư. Những người phạm luật sẽ bị bạn bè, đồng nghiệp đặt biệt danh và sỉ nhục.
"Mọi người thường xuyên đến ICAC để tố cáo những hành vi mà họ nghi ngờ là phạm luật. Điều này hoàn toàn khác biệt so với thời điểm trước khi ICAC được thành lập", bà Yu nói.
ceng-2030-1382777384.jpg
Năm ngoái, người dân Hong Kong biểu tình ủng hộ việc ông Tăng Âm Quyền, nguyên trưởng đặc khu, bị ICAC điều tra về các cáo buộc tham nhũng. Ảnh: Caijing
Giải thích về thành công lớn này của Hong Kong, ông Liao cho biết: "Trước khi ICAC được thành lập, không ai nghĩ ra biện pháp tổng hợp trên để phòng chống tham nhũng". Nếu chỉ coi nhà tù như biện pháp duy nhất, thì sẽ không có một cuộc chiến chống tham nhũng thực sự.
"Trừng phạt đồng nghĩa với việc bạn khẳng định đó là hành vi sai trái. Đề phòng cũng rất quan trọng. ICAC sẽ tuyên truyền với những người thuộc các lĩnh vực như xây dựng và ngân hàng", ông Liao bình luận.
ICAC xuất bản các sách hướng dẫn cho doanh nhân và xác định các hoạt động có nguy cơ tham nhũng cao. Cơ quan này cũng tổ chức các buổi nói chuyện nhằm nâng cao hiệu quả công tác phòng chống tham nhũng trong giới doanh nhân và chính phủ. Trong các buổi nói chuyện trên, nhân viên sẽ được hướng dẫn, giới thiệu phương pháp tố giác các hành vi sai trái và cơ quan thụ lý các cáo buộc.
Tâm lý căm ghét tham nhũng tại Hong Kong khá trái ngược với Trung Quốc Đại lục. Quốc gia này xếp thứ 80 trong bảng xếp hạng năm nay của TI. Theo đánh giá của ông Liao, tình trạng trên sẽ khó lòng được cải thiện trong tương lai gần.
Đố kỵ là một trong những tâm lý chung của tham quan Trung Quốc. "Các tham quan tại Trung Quốc sẽ chạy đua xem ai nhận được nhiều hối lộ hơn", ông Liao cho biết. Theo các cơ quan thông tấn Trung Quốc, truyền thống cho tiền vào các phong bao đỏ như món quà trong dịp lễ tết đã biến tướng thành hình thức hối lộ quan chức.
"Thay đổi về nhận thức là điều quan trọng và cần thiết", ông Liao kết luận. "Tại Hong Kong, mọi người cảm thấy bị sỉ nhục khi hối lộ".
Đức Dương (theo CNN)
TỪ ĐỀN BÙ THIỆT HẠI CHO DÂN MỸ BẢN ĐỊA ĐẾN TÍNH TỰ LẬP CỦA TRẺ CON MỸ .
1/ Như bạn đã biết : tổ tiên người Mỹ trắng , có thời gần như tận diệt người Mỹ bản địa (Native Americans hay 
American Indian) . . . đưa người sống sót vào các khu tập trung (reservation ) ở nơi hẻo lánh . . .
Từ nhiều thập kỷ , để đền bù những thiệt hại - mà người Mỹ bản địa đã gánh chịu , cũng như để sửa sai , chuộc lại tội lỗi của tổ tiên mình , CP Mỹ đã có những chính sách ƯU ĐÃI dân bản địa trong các lãnh vực như y tế , GD , XH , v.v...
Ở mọi TP , đều có một trung tâm phụ trách về người bản địa , ở đó họ được cung cấp nhiều dịch vụ và phúc lợi HƠN CẢ các dân tộc khác . (Vì các dân tộc khác ko có một phòng như vậy) .
Các sắc dân khác đều biết điều đó nhưng ko ai phàn nàn vì mọi người đều biết họ chỉ là di dân (migrant) (kể cả Mỹ trắng , con cháu của những người Âu châu đầu tiên đến nước Mỹ) , còn chủ nhân thật sự của đất nước này chính là người Mỹ bản địa .
Các sòng bạc lớn * (không tính Las Vegas) với cả ngàn máy kéo (slot machine) , đều được lập tại lãnh địa của dân bản địa bên ngoài các đô thị . Lợi nhuận được chia theo tỉ lệ thỏa thuận giữa bộ lạc (làm chủ vùng đất đó) và nhà đầu tư . Phần bộ lạc hưởng được chia cho các người dân trong BL . Theo thống kê , mỗi người Mỹ bản địa được chia khoảng trên dưới 100.000 đô /năm (sic) !
Đây là tiền lời từ sòng bạc , không ăn nhập đến lợi tức do công việc của cá nhân đó tạo ra . Do vậy , nếu có đi làm thì có 2 lợi tức .
Người da trắng hay các sắc dân khác có thể bị homeless , v.v... nhưng người bản địa thì ko bao giờ vì họ có Phòng phụ trách dân bản địa lo cho họ + tiền lời sòng bạc . Tóm lại , vì được xem như chủ nhân của đất nước (master of the nation) , nên dân bản địa được nhiều dịch vụ, phúc lợi hơn sắc dân còn lại nhưng về trách nhiệm/nghĩa vụ thì họ cũng như các sắc dân khác .
2/ CP Mỹ quan niệm chuyện cờ bạc là tự do của con người , CP ko cấm , chỉ quản lý mà thôi . Còn ai mê đánh bạc đến nỗi treo cổ hay đi cướp nhà băng là do họ quyết định . CP ko dạy ai phải làm điều này , ko làm điều kia ; điều đó do chúng ta lựa chọn và quyết định .
CP MỸ KHÔNG SUY NGHĨ VÀ QUYẾT ĐỊNH GIÙM CHO NGƯỜI DÂN .
(Nếu họ có quyết định thế cho dân là do dân ỦY NHIỆM (mandate) qua bầu cử phổ thông , trực tiếp và kín . Chứ ko phải như ĐCSVN nói , 'chúng tôi có công đánh đuổi thực dân , v.v...' rồi suy nghĩ và quyết định "giùm" cho chúng ta !).
VD : ở TP tôi ở có nhiều quán nhậu có vũ sexy 100/100 . Họ hoạt động hợp pháp , có bảng hiệu và đóng thuế đầy đủ . Ai thích thì vào chứ các tôn giáo ko thể yêu cầu CP cấm vì vi phạm niềm tin tôn giáo . Đó là quyền tự do của cá nhân .
3/ Từ lâu , tôi đã quan sát cách dạy con của ng Mỹ . Ngay từ lúc con còn nhỏ , họ chỉ tư vấn cho trẻ con chứ ko làm thay chúng . Ví dụ : nhà trường đã dạy HS biết cách xử dụng hay quản lý đồng tiền . Khi nghĩ rằng chúng đã đủ trí khôn , cha mẹ cho tiền , còn tiêu xài như thế nào là tự chúng : chúng đi siêu thị với cha mẹ , tự tay chọn hàng , tự tay trả tiền , ko để cho cha mẹ trả (dù đó là tiền cha mẹ cho) . Bởi vậy , có những đứa khoảng 10 tuổi đã dùng internet để lập fund để cứu trợ bão lụt hay làm những gì mà chúng nghĩ có lợi cho cộng đồng , theo suy nghĩ thông thường (common sense) của chúng ; cha mẹ ko can thiệp vào việc làm của chúng . Các bạn ở VN sẽ lạ lẫm khi biết như vậy !
Tóm lại , ngay từ nhỏ , chúng đã học TỰ LẬP , không chịu để người lớn quyết định thay chúng ; chúng cũng biết những quyền lợi và trách nhiệm của chúng đối với xã hội .
Theo một bài báo đăng trên một website lề phải ở VN , ngay từ mẫu giáo , trẻ con Mỹ đã học về Nhà nước Pháp quyền , cách phát biểu suy nghĩ của mình , lắng nghe ý kiến khác biệt , tôn trọng sự công bằng , giải quyết mọi tranh chấp bằng lời nói , lý lẽ , không dùng sức mạnh , v.v...
Ở một XH như vậy , làm sao mà tham nhũng và lạm quyền có thể phát triển đại trà , công khai và ngày càng tệ hại hơn (như VN hiện nay) . Tôi ko nói ở Mỹ hay các nhà nước pháp quyền khác ko có tham nhũng hay lạm quyền , nhưng mức độ thấp và kín đáo . TT Hollande chỉ mới lén lút thăm thăm bồ mà báo chí làm ầm . . . Nhà bồ nhí - ko do ông sắm , cô ta có lợi tức do đóng phim . . .ko như các bà lớn VN chạy áp phe hay mua quan bán tước mạnh bạo . . . được đăng trên hoangtrunghaihuelua.blogspot.com - mà ng viết là đồng nghiệp hay từng làm ở cơ quan của ng bị tố cáo .
* Thời gian gần đây , 1 bộ lạc bản địa đề nghị lập 1 sòng bạc với nhiều ngàn slot machine trong TP Los Angeles nhưng TP ko đồng ý vì sợ những tác động tiêu cực của cờ bạc như trộm cướp , cho vay nặng lãi , thanh toán băng đảng , v.v... Ở các TP Mỹ , chỉ cho phép mở các sòng bạc trong đó ko có slot machine . Hiện tại , tại SJ có 2 sòng như vậy với số bàn đánh bạc giới hạn : nhiều lần sòng bạc đề nghị tăng thêm số bàn và hứa đóng thêm vài triệu đô thuế nhưng hội đồng tp ko chịu vì lợi ít nhưng hại nhiều .
SJ 15/2/2014 .
Hình dưới : các trung tâm sức khỏe ở dân Mỹ bản địa ở các tp lớn của Mỹ như tại San Jose hay Arizona
.

Thursday, December 7, 2017

MỘT TRIỆU PHÚ VÀ BÁC SĨ VỀ GIẢI PHẨU THẪM MỸ , 40 TUỔI VỪA QUA ĐỜI VÌ UNG THƯ .
Dưới đây là bản ghi lại cuộc nói chuyện của Bác sĩ Richard Teo, một triệu phú 40 tuổi, là một bác sĩ giải phẩu thẩm mỹ, bị ung thư phổi thời kỳ 4 đến chia sẻ với khóa nha D1 về kinh nghiệm sống của mình vào ngày 19/1/2012. Anh vừa qua đời cách đây vài ngày vào 18/10/2012.
Chào tất cả các em . Giọng tôi hơi bị khàn một chút, mong các em chịu khó nghẹ. Tôi xin tự giới thiêu, tôi tên là Richard và là một bác sĩ. Tôi sẽ chia sẻ vài suy nghĩ về cuộc sống của mình và rất hài lòng khi được các giáo sư mời đến đây. Hy vọng sẽ giúp các em cách suy nghĩ khi bắt đầu theo ngành để trở thành nha sĩ giải phẫu cũng như suy nghĩ về những việc chung quanh.
Từ lúc trẻ, tôi là một sản phẩm đặc trưng của xã hội ngày nay, một sản phẩm khá thành công mà xã hội đòi hỏi. Hồi nhỏ tôi lớn lên trong một gia đình có mức sống dưới mức trung bình . Tôi được bảo ban bởi người chung quanh và môi trường rằng thành công thì hạnh phúc . Thành công có nghĩa là giàu có . Với suy nghĩ này, tôi trở nên cực kỳ ganh đua ngay từ nhỏ .
Không những chỉ cần đi học ở trường giỏi, tôi cần phải thành công trong mọi lãnh vực- từ các hoạt động tập thể đến chạy đua, mọi điều . Tôi cần phải đoạt được cúp, phải thành công, phải được giải, giải quốc gia, mọi thứ. Tôi rất ganh đua . Tôi vào trường y và trở thành bác sĩ. Chắc một số em biết rằng trong ngành y, giải phẫu mắt là một trong những chuyên khoa khó vào nhất. Tôi cũng vào được và được học bổng nghiên cứu của NUS phát triển tia laser để chữa bịnh mắt .
Trong khi nghiên cứu tôi có hai bằng phát minh- một về dụng cụ y khoa và một về tia lasers. Nhưng các em có biết không, tất cả các thành tựu này không mang lại cho tôi sự giàu có . Sau khi hoàn tất MOH, tôi quyết định rằng theo đuổi ngành phẫu thuật mắt mất quá nhiều thời gian trong khi ra ngoài làm tư kiếm được nhiều tiền hơn . Nếu các em để ý, vài năm qua, ngành thẩm mỹ đang lên, kiếm được khối tiền . Vi` vậy tôi quyết định bỏ ngành giải phẫu mắt giữa chừng và nhảy qua mở trung tâm giải phẫu thẩm mỹ trong tỉnh .
Các em có biết, rất mâu thuẫn, một người có thể không vui vẻ khi trả $20 cho một bác sĩ tổng quát, nhưng cũng chính người đó không ngần ngại trả $10000 để hút mỡ bụng, $15000 cho sửa ngực, vv… và vv . Không cần phải suy nghĩ nhiều, phải không ? Tại sao lại muốn thành bác sĩ tổng quát mà không là bác sĩ thẩm mỹ ? Do vậy, thay vì chữa bịnh, tôi quyết định trở thành người sửa sắc đẹp Công việc làm ăn rất khấm khá . Bịnh nhân mới đầu chờ đợi một tuần, rồi 3 tuần, sau lên một tháng, 2 tháng, đến 3 tháng . Quá nhiều bịnh nhân . Tôi choáng váng . Tôi mướn một bác sĩ, hai bác sĩ, ba bác sĩ , rồi bốn bác sĩ . Chỉ trong vòng năm thứ nhất, chúng tôi đã lên hàng triệu phú . Nhưng chẳng thế nào là đủ vì tôi trở nên mê muội . Tôi bắt đầu khuếch trương tới Nam Dương, thu hút các “tai-tais” những người muốn có cuộc giải phẫu trong chớp mắt . Cuộc sống thật lên hương.
Tôi làm gì với mớ tiền dư thưà ? Cuối tuần tôi tiêu khiển ra sao ? Thông thường tôi đến tụ tập tại câu lạc bộ đua xẹ hơi . Tôi sắm riêng cho tôi một chiếc xe đua . Chúng tôi đến Sepang ở Mã Lai và đua xe. Cuộc sống của tôi là thế đó . Với mớ tiền măt, tôi sắm chiếc Ferrari. Lúc đó chiếc 458 chưa ra, chỉ có chiếc 430. Một người bạn học cũ của tôi làm ngân hàng . Anh ta mua chiếc màu đỏ mà anh mong muốn từ lâu . Tôi sắm chiếc màu bạc .
Tôi làm gì sau khi có chiếc xe ? Đến lúc mua nhà, xây cửa . Chúng tôi bắt đầu tìm kiếm đất để xây nhà nghỉ mát. Tôi đã sống cuộc đời như thế nào? Chúng tôi nghĩ rằng phải cần hòa nhập với những người giàu có, nổi tiếng. Chúng tôi bắt đầu giao tiếp với mỹ nhân, người giàu sang và danh tiếng, như hoa hậu thế giới hay người sáng lập mạng internet, ăn uống ở mọi nhà hàng kể cả nhà hàng nổi tiếng của đầu bếp Michelin.
Tôi đã có được mọi thứ trong cuộc sống, đến tột đỉnh của sự nghiệp và tất cả . Đó là tôi của một năm trước đây. Lúc ở trong câu lạc bộ thể thao, tôi nghĩ tôi đã chế ngự được mọi chuyện và đạt đến đỉnh vinh quang.
Nhưng tôi lầm. Tôi không chế ngự được mọi chuyện . Khoảng tháng 3 năm ngoái, đột nhiên tôi bắt đầu bị đau lưng . Tôi nghĩ chắc tại tôi thường vận động manh. Tôi đi đến SGH và nhờ bạn học làm MRI để xem chắc là không bị trật đốt sống hay thứ nào khác . Tối hôm đó, anh ta gọi tôi và cho biết tủy sống thay đổi trong cột sống của tôi . Tôi hỏi như thế nghĩa là sao ? Tôi biết nó có nghĩa như thế nào nhưng không thể chấp nhận sự thật . Tôi gần như muốn nói “anh nói thiệt sao ? ”, tôi đang sắp sửa chạy đi tập thể dục. Ngày hôm sau chúng tôi có nhiều khám nghiệm hơn- PET scans- và họ tìm thấy tôi đang ở thời kỳ thứ tư của ung thư phổi . Tôi nghĩ “từ đâu mà ra thế này ?” . Ung thư đã lan tới não, cột sống và nội tuyến . Các em biết, có lúc tôi hoàn toàn nghĩ mình đã chế ngự được tất cả , đã đạt đến tột đỉnh của cuộc sống, nhưng kế đó, tôi mất tất cả.
Đây là bản CT scan của phổi . Nhìn vào, mỗi chấm đều là nang ung thư. Và thật sự, tôi có cả chục ngàn nang trong phổi . Tôi được cho biết , ngay cả với hóa trị, tôi cũng chỉ còn được 3,4 tháng tối đa . Cuộc sống tôi bị nghiền nát , dĩ nhiên rồi, làm sao tránh khỏi ? Tôi chán nản, tuyệt vọng, tưởng rằng mình đã có mọi thứ trước đây .
Điều mâu thuẫn là mọi thứ tôi có được- sự thành công, cúp thưởng, xe cộ, nhà cửa, tất cả những thứ mà tôi nghĩ đã mang hạnh phúc đến cho tôi; khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, không mang đến cho tôi niềm vui. Tôi chẳng thể ôm chiếc Ferrari mà ngủ . Chuyện đó không thể xảy ra . Chúng không mang lại một sự an ủi nào trong mười tháng cuối cùng của cuộc đời tôi. Vậy mà tôi đã tưởng những thứ này là hạnh phúc; không phải vậy . Điều thật sự mang lại cho tôi niềm vui trong mười tháng cuối cùng là tiếp xúc với người thân, bạn bè, những người chân thành chăm sóc tôi, cười và khóc cùng tôi . Họ có thể nhìn thấy sự đau đớn, chịu đựng mà tôi phải trải qua . Đây thật sự mang lại hạnh phúc cho tôi . Những thứ tôi sở hữu, đáng lý ra mang lại hạnh phúc, nhưng không. Nếu có, tôi đã cảm thấy vui khi nghĩ đến .
Các em có biết, Tết sắp đến . Trước đây, tôi thường làm gì ? À, thì tôi thường lái chiếc xe hào nhoáng của mình một vòng, thăm viếng họ hàng, phô trương với bạn bè . Tôi tưởng đó là niềm vui , thật sự vui . Nhưng các em có nghĩ họ hàng, bạn bè tôi đang chật vật kiếm sống có thể chia sẻ niềm vui cùng tôi khi thấy tôi khoe khoang chiếc xe bóng loáng? Chắc chắn là không. Họ sống khó khăn, đi xe công cộng Thật sự những gì tôi làm chỉ khiến họ thêm ganh ghét, thậm chí có khi thành thù hận .
Những thứ này chúng ta gọi là đối tượng của sự ganh tị . Tôi khoe khoang để lấp đầy sự kiêu hãnh và cái tôi của mình . Chúng chẳng mang lại niềm vui cho bạn bè, người thân như tôi tưởng .
Để tôi chia sẻ với các em một câu chuyện khác . Khi tôi bằng tuổi các em, tôi ở khu King Edward VII . Tôi có một người bạn khá lạ lùng đối với tôi . Cô ta tên là Jennifer. Chúng tôi vẫn là bạn thân của nhau . Khi chúng tôi thả bộ, nếu cô ta thấy một con ốc sên trên đường, cô ta sẽ nhặt nó lên và đặt lại trong thảm cỏ . Tôi thắc mắc tại sao phải làm như thế ? tại sao phải để bẩn tay ? chỉ là một con ốc sên . Sự thật là cô ta đã cảm được cho con ốc có thể bị đạp nát chết . Đối với tôi, nếu không tránh đường thì đáng bị đạp nát, chỉ là luật tiến hóa thội. Đối ngược nhau quá, phải không ? .
Tôi được huấn luyện thành bác sĩ để có từ tâm, đồng cảm . Nhưng tôi không có . Sau khi tốt nghiệp y khoa, tôi làm việc ở khoa ung thư tại NYH . Hàng ngày, tôi chứng kiến cái chết trong khoa ung thư . Tôi nhìn thấy tất cả đau đớn mà bịnh nhân phải chịu đựng . Tôi thấy tất cả các thuốc giảm đau họ cứ vài phút phải bấm vào người . Tôi thấy họ vật lộn với hơi thở cuối, thấy tất cả . Nhưng đây chỉ là một công việc . Tôi đến bịnh xá mỗi ngày lấy máu, cho thuốc nhưng bịnh nhân có “thật” đối với tôi không ? Không . Tôi chỉ làm công việc và nóng lòng về nhà để làm việc riêng của mình .
Sự đau đớn, chịu đựng của bịnh nhân “thật” không ? Không . Dĩ nhiên là tôi biết tất cả các từ ngữ chuyên môn để mô tả về sự đớn đau mà họ phải trải qua, nhưng thật sự tôi không hề “cảm” được cho đến khi tôi trở thành bịnh nhân . Mãi đến bây giờ, tôi mới thật sự hiểu được cảm giác của họ. Nếu các em hỏi tôi, nếu được làm lại cuộc đời, tôi có muốn thành một người bác sĩ khác không. Tôi sẽ trả lời các em là Có. Vì bây giờ tôi thật sự hiểu đươc họ . Tôi phải trả giá đắt cho bài học này.
Ngay khi các em vào năm thứ nhất, bắt đầu hành trình để trở thành nha sĩ giải phẫu, cho phép tôi thử thách các em hai điều .
Hiển nhiên, tất cả các em ở đây sẽ bắt đầu đi làm tư . Các em sẽ thành giàu có. Tôi bảo đảm với các em rằng, chỉ trồng răng, các em kiếm được bạc ngàn, mớ tiền không tưởng đươc. Và thật ra, không có gì sai trái với thành công, giàu có, tuyệt đối không gì sai trái . Điều phiền toái duy nhất là nhiều người chúng ta, như bản thân tôi, không thể kiềm chế được .
Tại sao tôi nói như vậy ? Bởi vì càng tích tụ, càng có nhiều, tôi lại muốn nhiều hơn . Càng ham muốn, tôi càng trở nên mê muội. Như tôi đã đề cập trước đây, tôi muốn sở hữu nhiều hơn, đạt tới đỉnh vinh quang như xã hội muốn đào tạo chúng ta . Tôi trở nên mê muội đến nỗi mà chẳng còn việc gì thành vấn đề đối với tôi nữa . Bịnh nhân chỉ là một nguồn lợi tức và tôi vắt cạn từng xu từ họ .
Nhiều khi chúng ta quên đi mình cần phục vụ ai . Chúng ta lầm lạc đến nỗi chẳng phục vụ ai cả ngoài chính mình. Điều đó đã xảy ra với tôi. Dù là ở y hay nha khoa, tôi có thể nói với các em ngay bây giờ rằng, trong khi khám bịnh, đôi khi chúng ta khuyên bịnh nhân chữa trị bịnh không hẳn có, vùng xám không rõ rệt. Và ngay cả khi không cần thiết, chúng ta cũng nói thêm. Ngay tại thời điểm này, tôi biết ai là bạn tôi, chân thành lo lắng cho tôi và ai chỉ muốn làm tiền tôi bằng cách bán buôn “hy vọng” cho tôi. Chúng ta đánh mất lương tâm vì chúng ta chỉ muốn kiếm tiền .
Tệ hại hơn, tôi có thể kể cho các em nghe, vài năm vừa qua, chúng tôi đã nói xấu đồng nghiệp, “đối thủ” của chúng tôi và không hề thấy khó chịu. Nếu hạ thấp được họ xuống để nâng mình lên, chúng tôi làm. Điều đó đang xảy ra trong ngành y, nha và ở mọi nơi. Tôi thử thách các em không để đánh mất lương tâm mình . Tôi trả giá đắt cho bài học . Và tôi hy vọng các em sẽ không bao giờ phải như vậy .
Điều thứ nhì, nhiều người trong chúng ta muốn số lượng bịnh nhân, dù ở bịnh viên công hay tư. Tôi có thể kể cho các em nghe, khi tôi làm trong bịnh viện, với chồng hồ sơ bịnh lý, tôi chỉ muốn làm cho xong càng nhanh, càng tốt . Tôi chỉ muốn họ ra khỏi phòng khám bịnh của tôi càng nhanh, càng tốt vì có quá nhiều bịnh nhân. Thực tế là vậy . Đây chỉ là một công việc, một công việc thường nhật. Lúc đó, tôi có thật sự biết về cảm xúc của bịnh nhân của tôi như thế nào không? Không. Sự sợ hãi, nỗi lo âu của họ, tôi có thật sự hiểu điều gì họ đang trải qua không ? Không, mãi cho đến khi sự cố xảy ra với tôi . Tôi nghĩ rằng đây là một lỗi lầm lớn nhất trong xã hội của chúng ta .
Chúng ta được huấn luyện để trở thành lương y, nhưng chúng ta không cảm được cho bịnh nhân . Tôi không đòi hỏi các em phải xúc động, vì như vậy cũng không chuyên nghiệp, mà chỉ hỏi chúng ta có thật sự cố gắng tìm hiểu nỗi đau đớn của họ không ? Phần lớn là không, tôi có thể chắc chắn như vây. Do đó, tôi thử thách các em luôn đặt mình vào cương vị của bịnh nhân .
Bởi vì sự đau đớn, nỗi lo lắng, sợ hãi rất thực với họ mặc dù không thực đối với các em. Ngay hiện giờ, tôi đang chữa hóa trị lần thứ 5 . Tôi có thể cho các em biết nó rất kinh khủng . Hóa trị là thứ mà các em không muốn ngay cả kẻ thù của mình phải trải qua vì bị hành, đau đớn, ói mửa . Cảm giác khủng khiếp! Và bây giờ, với chút năng lực còn lại, tôi tìm đến các bịnh nhân ung thư khác vì tôi thật sự hiểu được họ đau đớn, chịu đựng như thế nào. Hơi muộn màng và ít ỏi !
Các em có cả tương lai sáng lạn phía trước với tất cả tài năng và nhiệt huyết. Tôi thử thách các em, ngoài bịnh nhân của mình, hiểu thêm rằng có nhiều người ngoài kia đang thật sự đau đớn, thật sự khó khăn, đừng nghĩ rằng chỉ có người nghèo mới phải khổ . Điều này không đúng . Những người nghèo khó vốn sẵn không có gì, họ dễ dàng chấp nhận . Do đó, họ hạnh phúc hơn các em và tôi . Nhưng có nhiều người đang đau khổ về tâm thần, thể xác, tình cảm, vật chất vv.vv.. Họ có thật . Chúng ta lựa chọn làm lơ hoặc chúng ta không muốn biết đến sự hiện hữu của họ .
Do đó đừng quên, khi các em được thành danh, với tay đến những người cần sự giúp đỡ. Bất cứ việc gì các em làm điều có thể mang đến sự khác biệt lớn cho họ . Bây giờ tôi ở vị trí của người tiếp nhận, tôi hiểu rõ, thấy khác khi có người thật sự chăm lo, khuyến khích mình. Nhờ vậy mà tôi vẫn có thể nói chuyện với các em hôm nay.
Tôi sẽ ngưng với lời sau, trong cuốn sách có tựa đề là “Những ngày thứ ba với Morris” . Có lẽ một số các em đã đọc cuốn này . Mọi người đều biết rằng sẽ có ngày phải chết, chúng ta ai cũng biết như vây. Nhưng sự thật, không ai tin, vì nếu tin chúng ta đã sống một cách khác. Khi tôi phải đối diện với cái chết, tôi lột bỏ mọi thứ, chỉ tập trung vào thứ thiết yếu. Thật trái ngược rằng, chỉ khi sắp chết thì mình mới biết nên sống như thế nào. Tôi biết điều này nghe bịnh hoạn nhưng đó là sự thật và tôi đang trải qua .
Đừng để xã hội bảo ban các em cách sống. Đừng để môi trường bắt các em phải làm gì . Điều này đã xảy ra cho tôi . Tôi tưởng như vậy là hạnh phúc . Tôi hy vọng các em suy nghĩ lại và sẽ tự quyết định cuộc sống của chính các em. Không phải do người khác bảo ban mà là các em quyết định, sống cho mình hay mang đến sự khác biệt cho đời sống của người khác . Hạnh phúc thật sự không có được khi chỉ sống cho mình . Sự thật không như tôi đã tưởng .
Quan trọng nhất, tôi nghĩ niềm vui sướng thật sự là khi biết Thượng Đế. Không phải là chỉ biết về Thượng Đế khi như khi các em đọc Kinh Thánh- mà là bản thân biết đến Thượng Đế, tiếp cận với Ngài. Đây là điều quan trọng nhất mà tôi học hỏi được.
Tôi xin tóm lược, trong cuộc sống, chúng ta biết sắp xếp thứ tự trước sau càng sớm, càng tốt . Đừng giống như tôi . Tôi không còn cách khác và đã phải trả giá đắt cho bài học . Tôi phải quay lại tạ ơn Thượng Đế vì Ngài đã cho tôi cơ hội sống- tôi gặp 3 tai nạn lớn trong quá khứ- tai nạn xe hơi đua . Tôi đua nhanh và xe muốn lật ngửa nhưng không hiểu sao vẫn sống sót. Mặc dù tôi được rửa tội, đây chỉ là hình thức, nhưng sự kiện xảy ra đã cho tôi cơ hội trở về với Chúa .
Vài điều tôi học được:
1) Tin tưởng vào Thượng Đế với cả tấm lòng . Điều này rất quan trọng.
2) Thương yêu và sống vì người khác, không chỉ cho bản thân mình .
Không có gì sai trái khi được giàu có cả . Tôi nghĩ hoàn toàn tốt vì được Thượng Đế ban ơn .
Nhiều người được hồng ân với sự giàu có nhưng vấn đề là chúng ta không biết kiềm chế . Có nhiều lại càng muốn có thêm . Tôi đã đi qua, lỗ đào càng sâu, chúng ta càng bị lún, đến nỗi chỉ biết phụng thờ của cải và quên cả việc chính . Thay vì phụng thờ Thượng Đế, chúng ta thờ phượng sự giàu có. Đây là bản năng con người và rất khó thoát khỏi .
Chúng ta thành danh, đi làm, hiển nhiên, bắt đầu gây dựng sự giàu có. Tôi nghĩ, khi giàu sang và có cơ hội đến, các em nên nhớ, tất cả những thứ này không thuộc về chúng ta . Chúng ta không thật sự sở hữu và có quyền hành . Những thứ này là quà tặng của Thượng Đế Remember that it’s more important to further His Kingdom rather than to further ourselves.
Tôi đã trải qua và tôi biết rằng sự giàu có thiếu đức tin sẽ thành trống rỗng . It is more important that you fill up the wealth, as you build it up subsequently, as professionals and all, you need to fill it up with the wealth of God.}
NGƯỜI GIÀU CŨNG KHÓC .
Hồi tôi còn ở VN (trước 1994) , vc ông tổ trưởng tổ dân phố cùng với vc 1 người em trai ở căn nhà trệt , lợp tôn nóng bức . Các người còn lại đều ra riêng .
Khoảng đầu TN 1990 , bà chị cả đi Mỹ từ 75 gửi tiền để xây lại nhà thành 3 tầng khang trang thì các ng đã ra riêng nay cũng đòi về ở nhà này .
Thế là anh em ruột đánh nhau , anh vợ đánh em rể , v.v... Ba của tổ trưởng chỉ biết khóc than , dơ tay kêu trời vì ko can ngăn gì được . Láng giềng cũng bó tay vì gđ ông tổ trưởng rất đông người .
Thấy vậy tôi dùng phone gọi CA nhưng tổ trưởng ngăn "để gđ tôi tự giai quyết" .
Tôi ko rõ , sau khi tôi đi My , họ giải quyết như thế nào ?
Đăng lại sau khi nghe một tin về vụ anh chị em kiện tụng nhau vì tranh chấp tài sản của cha mẹ .