Tuesday, March 12, 2024

 

Nhạc sĩ Thanh Bình: Có còn lại chăng dư âm thôi!...

ÁNH TUYẾT
ÁNH TUYẾT

TT - Tôi muốn kể về cuộc đời hiện tại của một người nhạc sĩ từng là nhà văn, nhà báo, nhà giáo, rồi làm đủ các nghề: bán xăng, bán cơm, nuôi heo, môi giới nhà đất... Ông thật đa tài, bá nghệ nhưng lại bạc phước...

Ydq4x6ok.jpgPhóng to
Nhạc sĩ Thanh Bình và tác giả bài viết - ca sĩ Ánh Tuyết (tháng 12-2013). Một đêm nhạc mang tên Tình lỡ cũng đang được Ánh Tuyết mời gọi mọi người chung tay thực hiện đầu năm 2014: “Tôi muốn chúng ta cùng giúp ông có một sổ tiết kiệm, đỡ bớt giùm cái nghèo cái khổ đã đeo bám ông suốt cả cuộc đời” Ảnh: Bạch Mai

Ðã gần 60 năm trời tên ông chỉ được nhắc qua loa, mơ hồ chiếu lệ thôi. Trong khi mỗi đứa con tinh thần của ông ra đời đều lập tức thấm sâu vào tận đáy lòng người yêu nhạc. Những ai dù chỉ một lần nghe qua giai điệu ca từ của ông cũng dễ lưu giữ trong tâm tư, và chắc sẽ mãi khó quên. Những bài hát mà hầu hết ca sĩ nổi danh của chúng ta đã hái ra tiền từ đó không ít. Ấy vậy mà... giờ đây có mấy ai biết, hay ít nhất thoáng nghĩ về người nhạc sĩ ấy.

Yêu rồi, tình yêu sao chua cay

Các tác phẩm của nhạc sĩ Thanh Bình được ông viết bằng cả tình yêu ngọt ngào, dung dị của hồn quê, tình yêu thương sâu sắc quê hương đất nước mình, với những cảm xúc đầu đời hồn nhiên của chàng trai lãng mạn, đau đến tận cùng những mối tình đã lỡ...

Chỉ vậy thôi nhưng cũng quá đủ để đong đầy tình người hâm mộ dành cho ông. Âm nhạc của ông thật gần gũi với tâm tư tình cảm, đời sống con người qua các ca khúc mà ông đã âm thầm góp phần trong gia tài âm nhạc Việt Nam.

FEfPCwEG.jpgPhóng to
Ảnh: B.Mai

Nhạc sĩ Thanh Bình tên thật là Nguyễn Ngọc Minh, sinh năm 1932, nguyên quán Bắc Ninh. Mồ côi mẹ khoảng 10 hay 11 tuổi sau vài năm cha mất. Ông có một chị và hai em gái. Nay chị và em gái út đã mất, còn cô em kế sống ở Pháp nhưng không có liên lạc gì. Năm 19-20 tuổi ông viết truyện dài Gió dập mưa vùi, Mình còn trẻ lắm. Khoảng 1952-1953, ông viết truyện ngắn và đưa tin văn hóa văn nghệ cho nhiều tờ báo: Tia Sáng, Liên Hiệp, Tin Sớm, Bình Minh, Văn Nghệ... với bút danh Thanh Bình. Nhạc sĩ Phó Quốc Thăng là cậu ruột của ông nhưng ông lại say mê cảm hứng học nhạc từ giáo sư âm nhạc Phạm Sửu tại Thanh Hóa. Từ năm 1950-1954, ông xuôi ngược các vùng miền Bắc Ninh, Hải Phòng, Thanh Hóa, Sầm Sơn, Hà Nội rồi sau đó vào Nam khai sụt tuổi để trốn lính.

Sáng tác đầu tay của ông là Những nẻo đường Việt Nam - viết từ tình yêu quê hương đất nước khi ông còn đang ở xứ Thanh: Những nẻo đường Việt Nam. Suốt từ Cà Mau thẳng tới Nam Quan. Ôi những nẻo đường Việt Nam. Ơ! Ta đắp đường làng ta. Nhắn ai đi, xin chớ quên quê nhà. Con đường về thôn vui quá! Tiếp đó, Lá thư về làng cũng viết từ Thanh Hóa đã khiến bà con từ làng Thanh kéo đến thăm ông sau khi nghe Lá thư về làng qua làn sóng phát thanh của Pháp thời ấy. Với lời ca chân chất, cách dùng từ mộc mạc, cùng giai cảm đơn thuần nhẹ nhàng luyến thương sâu sắc, sao mà không đi thăm ông cho được: “Từ miền xa, viết thư về thăm xóm làng. Sắt son gửi trong mấy hàng. Thăm bà con dãi năm tháng”... Hay một bức tranh quê rất Việt: “Em thơ ơi! Có còn học hành sớm tối? Áo nâu tươi, gái làng còn che môi cười. Và đàn bò còn nghe chim hót lưng đồi...”.

Ông có hàng loạt tác phẩm nổi tiếng đáng nhớ đã lần lượt ra đời trong những thập niên 1950, 1960 và 1970 của thế kỷ trước như: Tiếc một người, Chiều vàng trên sóng, Còn nhớ hay quên, Ðừng đến rồi đi, Gặp gỡ duyên nhau, Hợp đoàn mà ca lên, Mưa qua sông, Kẻ ở (thơ Quang Dũng), Bông súng đồng quê, Thương nhau hát lý qua cầu...

Nổi tiếng nhất vẫn là Tình lỡ - bản tình ca đã được nhiều thế hệ ca sĩ Việt Nam cất cao tiếng hát chinh phục trái tim khán giả mộ điệu, đã biết bao nước mắt, nụ cười xúc cảm theo lời ca. Cái thời khắc phân ly kẻ đi người ở đã để lại cho đời một tác phẩm mà mãi đến bây giờ hầu như ai ai cũng biết, cũng nghêu ngao thấm thía đến từng từ của cái phận đời đen bạc:

“Thôi rồi, còn chi đâu em ơi!Có còn lại chăng dư âm thôiTrong cơn thương đau men đắng môiYêu rồi tình yêu sao chua cay,Men nào bằng men thương đau đâyHỡi người! Bỏ ta trong mưa bay Phương trời mình đi xa thêm xaNghe vàng mùa thu sau lưng taEm ơi, em ơi thu thiết tha”...

Bài hát ông viết cho chính cuộc đời mình và cho một cuộc tình đẹp không phần kết. Họ lạc nhau khi đất nước chia cắt để rồi trọn đời ly biệt. Nhưng cuộc tình ấy, người con gái ấy đã theo đuổi nỗi nhớ trong ông đến tận bây giờ.

Mắt lệ mờ hoen, dư âm xưa

Cuộc đời nghệ sĩ của ông đầy thăng trầm biến động, giờ cũng chỉ còn lại hình hài một ông lão ngoài 80 nhỏ bé, cô đơn.

Nhưng thật ra tiếng lòng của người nhạc sĩ tài hoa ấy chưa bao giờ khép lại. Ông không sống bằng dư âm, nhưng có lẽ luôn ấp ủ nó ở đâu đó trong sâu thẳm tâm hồn mình.

Gặp ông lần đầu, tôi ấn tượng với đôi mắt của một bậc lão niên mà còn rất “hồn nhiên”. Duy có điều ánh mắt ấy ít muốn nhìn lên, như đang mặc cảm cố giấu hoặc không muốn nhớ, hoặc chẳng thể nào nhớ nổi về cái cuộc đời quá lao đao, quá gian nan, khổ lụy này. Mắt lệ mờ hoen, dư âm xưa - chuyện Tình lỡ năm nào như đang vận vào ông.

Quả thật, cần nhiều khoảng lặng lắm ông mới có thể trải lòng cùng tôi về những cuộc tình, những đám cưới đã đi qua đời mình...

Ðời nghệ sĩ đưa ông lang bạt kỳ hồ. Cứ Hải Phòng, Nam Ðịnh, Thanh Hóa, ra Hà Nội rồi lại vào Nam, nhưng cũng chẳng tránh khỏi phận long đong... Rồi nhiều cuộc tình dâu bể không thành. Có lần ông lại thành “chú rể bỏ trốn” ngay trước giờ hôn lễ. Mãi đến năm 1973 ông mới chính thức lập gia đình với một người phụ nữ xinh đẹp, sống trong căn hộ chung cư ở đường Tự Do (nay là Ðồng Khởi) , Q.1, Sài Gòn. Cuộc sống khá đơn sơ, sáng ông dạy lớp tiếng Anh, chiều lớp tiếng Pháp. Và có lẽ cũng hạnh phúc được vài năm. Sau năm 1975, vợ chồng ông mở quán cơm ven đường Ðồng Khởi. Những tưởng đâu sẽ an lành bên vợ đẹp con xinh, nhưng rồi cũng đến lúc cơm không lành canh không ngọt. Bà đã bỏ đi khỏi nhà, bỏ lại ông khi con gái mới hơn 3 tuổi. Ông rơi vào cảnh gà trống nuôi con mọn, kinh tế túng quẫn, cuộc sống vá víu đắp đổi qua ngày. Ông mơ hồ nói: “Có lẽ cô ấy đã rẽ sang bước khác, tôi không chắc cũng chẳng nhớ nữa...”.

Tôi thắc mắc: Vì sao mà tình trường của ông luôn dang dở vậy? Ông khẽ nhận, “phần nhiều là do lỗi nơi tôi”. Ðôi mắt buồn trĩu nặng! Hỏi thêm ông về những tháng ngày sau đó, ông xua tay bảo: “Trời ơi! Thời gian lâu quá không làm sao nhớ nổi”.

Không nhớ nổi hay là ông đã muốn quên đi những nhọc nhằn, cay đắng trong cuộc đời mình. Chỉ khi nhắc đến con gái thì tự nhiên ông lại nhớ, lại kể: “Con gái gần 40 tuổi, nó lận đận lắm, đời chồng trước thì hợp pháp nhưng không bền. Ðời thứ hai thì không hôn thú nhưng cũng là chồng. Bây giờ con gái đang ở tù, vướng vào vòng lao lý của vòng đời cơ cực mà ra!... Do nó ham tiền, hùn vốn làm ăn với người ta rồi gặp xui nên mắc họa”.

Chỉ còn hiu hắt cơn sầu, không nguôi

Thế rồi ông lại bơ vơ. Hai cô cháu gái của ông xót xa kể: “Khi con gái đi tù mới khoảng một năm, ông bị bỏ rơi ở bến xe miền Ðông. Ông già 81 tuổi gầy gò, ốm yếu đang mắc nhiều bệnh nguy nan với thùng quần áo cùng cái quạt máy cũ kỹ. Ông sống lay lắt gần tháng trời với bánh mì hay ăn tạm miếng cháo qua ngày”. Những ngày lang thang đó, ông kể: “Tôi đưa chứng minh nhân dân thuê được chiếc chiếu 500 đồng/ngày, tìm đại chỗ trống ngả cái lưng, sáng ra thấy người ta cũng ngủ đông nghẹt xung quanh”.

Cũng may còn một chút an ủi, ông còn có những người cháu gọi là cậu ruột. Họ cũng mồ côi cha mẹ. Và họ sẵn sàng đón ông về chăm lo nuôi dưỡng. Cũng gần một năm rồi, họ túm tụm đùm bọc nhau trong căn nhà chỉ 21m2 mà có tám nhân khẩu, nay lại nuôi thêm ông. Cô cháu tên Châu ngắt lời cô Phượng: “Cũng may qua thông báo của công an khu vực, chúng tôi biết được công an bến xe miền Ðông đang giữ một ông già ngày nào cũng ôm cái quạt máy cũ đi qua đi lại nơi đây. Họ định đưa ông về trại dưỡng lão nhưng may quá có chứng minh nhân dân, họ biết địa chỉ chúng tôi. Chúng tôi xin đưa cậu về nuôi dưỡng nhưng cậu không chịu đi. Có lẽ cậu sợ bị mang đi bỏ nơi khác xa hơn, rồi không có cơ hội được gặp con gái. Cậu cứ một mực muốn tìm đường xuống trại giam để được ở gần con gái vì quá nhớ”.

Nỗi nhớ thương con trong vô vọng. Liệu ông có đủ sức chờ đợi khi tuổi già sức yếu lắm bệnh nguy nan đeo bám, nào là tim, cao huyết áp, giờ lại thêm bệnh phổi và bệnh nghễnh ngãng... Không biết khi con gái được mãn tù, ông có còn sống để nhớ mà nhận ra con không?...

Phút chia tay tôi vẫn nhớ cái dáng người gầy gò nhỏ bé, đôi mắt nửa tỉnh nửa ngây dại của ông trong ráng chiều bên vỉa hè giữa dòng xe cộ ngược xuôi. Phải chăng chỉ còn lại dư âm trong trái tim những người yêu các nhạc phẩm mang tên ông. Còn thì những dư âm của ngày tháng cũ nay đã thật sự tan biến trong trái tim người nhạc sĩ tài hoa mà bạc phước ấy!

Chỉ còn hiu hắt cơn sầu, không nguôi...

Tôi mong quý anh chị em văn nghệ sĩ, những nhà hảo tâm hãy cùng tôi giúp ông mua một sổ tiết kiệm bằng tiền đóng góp. Dù ít hay nhiều cũng đều là tấm lòng để giúp ông vượt qua bệnh tật và đỡ bớt cái khổ của tuổi già gắng sống chờ con.

Mọi đóng góp xin liên hệ ca sĩ Ánh Tuyết: 0907 39 09 09. Hoặc gửi vào tài khoản: 007 100 3396 191 - Trần Thị Tiết - Vietcombank TP.HCM. Xin ghi rõ người gửi và mục đích. Mọi đóng góp sẽ được đăng trên Facebook Phòng Trà ATB để mọi người tiện theo dõi.

Ca sĩ Ánh Tuyết

Monday, March 11, 2024

 NGUYỄN  7

NGỌC = 5373 = 18 = 9

MINH = 4155 = 15 = 6

Cộng lại: 7 9 6 = 22.

Những sách đã đặt mua trên Amazon từ năm 2007, nghĩa là cách đây 17 năm. 










 

 BỊNH TẬT, CÁI CHẾT, VÀ LỄ TANG.

           

Bên trái nút bạch huyết bình thường, 
bên phải nút bạch huyết bị sưng. 
Nút bạch huyết của ng bị ung thư


Những nguyên nhân của nút bạch huyết bị sưng.

Sau cái chết của tổng thống Kennedy tháng 11/1963, bà Jacqueline Kennedy đã kết hôn với tỉ phủ tàu biển Onassis người Hy Lạp năm 1968 và ông này chết ngày 15/3/1975 ở tuổi 69 tại Paris.

. . . 

Vào tháng 11 1993, bà Jacqueline Onassis đã bị rơi khỏi ngựa khi tham gia một cuộc săn chồn ở Middleburg bang Virginia và được đưa tới bv để khám bịnh. Một nút bạch huyết (lymph node) bị sưng đã được tìm thấy tại vùng háng (groin), mà lúc đầu đã được chẩn đoán là gây ra bởi nhiễm trùng. Tuy nhiên việc té ngựa này đã đóng góp cho sức khỏe ngày càng suy sụp trong 6 tháng kế. Vào tháng 12 1993, đã xuất hiện những triệu chứng mới, bao gồm đau ở khu vực dạ dầy những nút bạch hầu bị sưng ở cổ bà, và được chẩn đoán là ung thư hạch không phải Hodgkins (non-Hodgkins lymphoma). Bà đã bắt đầu hóa trị vào tháng 1 1994 và công khai thông báo chẩn đoán, nói rằng tiên liệu ban đầu là tốt. Bà đã tiếp tục làm việc ở nhà xuất bản Doubleday, nhưng vào tháng 3 ung thư đã lan sang tủy sống, não và gan và vào tháng 5 người ta nghĩ rằng đó là giai đoạn cuối (terminal).

Bà Jacqueline đã từ bịnh viện New York- Trung tâm Y khoa Cornell về nhà lần cuối vào ngày 18/5/1994. Đêm kế đó vào lúc 10:15 tối, bà đã ra đi trong giấc ngủ tại căn hộ ở khu Manhattan ở tuổi 64, với các con bên cạnh. Vào sáng hôm sau, con trai bà, John F. Kennedy, Jr., đã thông báo cái chết của mẹ cho báo chí nói rằng bà đã được "bao quanh bởi bạn bè và gia đình và các sách của bà, và những người và những thứ bà yêu thích." Y nói thêm rằng "bà đã làm những điều mình muốn và tất cả chúng tôi cảm thấy hạnh phúc về điều đó."

Ngày 23/5/1994, tang lễ của bà đã cử hành cách căn hộ của bà vài bloc đường ở Nhà thờ St. Ignatius Loyola -- trong xứ đạo mà bà đã rửa tội năm 1929 -- và người ta đã yêu cầu không ai quay phim buổi lễ, vì lý do riêng tư. Bà đã được chôn tại Nghĩa trang Quốc gia Arlington, bang Virginia, bên cạnh Tổng thống Kennedy, con trai Patrick, và con gái chết non (stillborn) Arabella của họ. Tổng thống Bill Clinton đã đọc lời ai điếu (eulogy) trong buổi lễ bên phần mộ.

Bà đã để lại tiền và của cải (estate) mà theo định giá khoảng $43.7 triệu.

Dịch từ: Bài Jacqueline Kennedy trên Wikipedia.

SJ ngày 11/3/2024.


Thursday, March 7, 2024

 

Defamation law in modern practice[edit]

Defamation law in the United States is much less plaintiff-friendly than its counterparts in European.The United States Supreme Court, however, has declined to hold that the "fair comment" privilege is a constitutional imperative.Tuy nhiên, Tòa án Tối cao Hoa Kỳ đã từ chối cho rằng đặc quyền "bình luận công bằng" là một mệnh lệnh hiến pháp.[citation needed]

One defense is reporting or passing through information as a general information or warning of dangerous or emergent conditions, and intent to defame must be proven. Một người bào chữa đang báo cáo hoặc chuyển thông tin như một thông tin chung hoặc cảnh báo về các điều kiện nguy hiểm hoặc khẩn cấp, và ý định phỉ báng phải được chứng minh. Also, the truth of the allegedly defamatory statement will always negate the claim (whether because the plaintiff fails to meet his/her burden of proving falsity or because the defendant proves the statement to be true).[14]Ngoài ra, sự thật của tuyên bố bị cáo buộc phỉ báng

 sẽ luôn phủ nhận yêu cầu bồi thường (cho dù vì nguyên

 đơn không đáp ứng được gánh nặng chứng minh sự giả

 dối của mình hay vì bị đơn chứng minh tuyên bố là đúng). 

[14]

Defamation per se[edit]

All states except Arkansas,[citation needed] Missouri and Tennessee recognize that some categories of false statements are so innately harmful that they are considered to be defamatory per se. In the common law tradition, damages for such false statements are presumed and do not have to be proven.Bản thân phỉ báng

Tất cả các tiểu bang ngoại trừ Arkansas,[cần dẫn nguồn] Missouri và Tennessee nhận ra rằng một số loại tuyên bố sai lệch có hại bẩm sinh đến mức chúng được coi là phỉ báng. Theo truyền thống thông luật, thiệt hại cho những tuyên bố sai như vậy được giả định và không cần phải chứng minh.

Statements are defamatory per se where they falsely impute to the plaintiff one or more of the following things:[2]

  • Allegations or imputations "injurious to another in their trade, business, or profession"
  • Allegations or imputations of "loathsome disease" (historically leprosy and sexually transmitted disease, now also including mental illness)  
  • Bản thân các tuyên bố là phỉ báng khi chúng quy kết sai cho nguyên đơn một hoặc nhiều điều sau đây:[2]

  • Các cáo buộc hoặc cáo buộc "gây tổn hại cho người khác trong thương mại, kinh doanh hoặc nghề nghiệp của họ"
  • Các cáo buộc hoặc cáo buộc về "bệnh ghê tởm" (trong lịch sử là bệnh phong và bệnh lây truyền qua đường tình dục, hiện nay cũng bao gồm cả bệnh tâm thần)
  • Statements are defamatory per se where they falsely impute to the plaintiff one or more of the following things:[2]
  • Allegations or imputations of "unchastity" (usually only in unmarried people and sometimes only in women)
  • Allegations or imputations of criminal activity (sometimes only crimes of moral turpitude)[15]
  • Cáo buộc hoặc quy kết về "sự không 
  • trong trắng" (thường chỉ ở những người 
  • chưa lập gia đình và đôi khi chỉ ở phụ nữ)
  • Cáo buộc hoặc quy kết hoạt động 
  • tội phạm (đôi khi chỉ phạm tội vi 
  • phạm đạo đức)[15]

Criminal defamation[edit]

On the federal level, there are no criminal defamation or insult laws in the United States. However, 23 states and two territories have criminal defamation/libel/slander laws on the books, along with one state (Iowa) establishing defamation/libel as a criminal offense through case law (without statutorily defined crime) and with one state (South Dakota) whose Constitution allows the possibility of criminal litigation against such offenses but there's neither a statutorily defined crime (the offense is statutorily mentioned[16] but it's not mentioned as either a civil or as a criminal offense), nor is there a legal precedent of prosecuting someone criminally for it set through case law as of yet (so the offense is only existent as a civil offense, not as a crime in practice)Phỉ báng hình sự

Ở cấp liên bang, không có luật hình sự phỉ báng hoặc xúc phạm ở Hoa Kỳ. Tuy nhiên, 23 tiểu bang và hai vùng lãnh thổ có luật hình sự phỉ báng / phỉ báng / vu khống trên sách, cùng với một tiểu bang (Iowa) thiết lập phỉ báng / phỉ báng là tội phạm hình sự thông qua án lệ (không có tội phạm được xác định theo luật định) và với một tiểu bang (Nam Dakota) có Hiến pháp cho phép khả năng kiện tụng hình sự chống lại các tội phạm đó nhưng không có luật định

Wednesday, March 6, 2024

 Một cụ bà ở SF đã chống lại lịnh đuổi nhà trong 80 năm.

"Helen Byrne, 94 t, đã từng sống trong căn hộ này của bà ở San Francisco trong hơn 80 năm sau khi dọn vào đó với chị em lúc bà 12 tuổi.

Quận Mission của bà đã thay đổi nhiều, nhưng căn hộ của bà Byrne thực tế là một dấu ấn thời gian của dĩ vãng xa xưa (bygone era). 

Bởi vì bà vẫn sống trong phòng ngủ của thời thơ ấu, nơi mà hiện nay bà sống phần lớn thời gian sau khi bị té ngả vào năm ngoái. Đó cũng là nơi bà đã muốn sống trong những năm tháng cuối đời, bao quanh bởi bạn bè và láng giềng lâu năm, bà nói. 

Nhưng cuộc sống của bà Byrne đã bị đảo lộn (upend = turn something on its end or upside down) khi tòa nhà gồm 4 căn hộ này, xem hình, đã bị mua lại vào năm 2020 bởi các nhà đầu tư địa ốc, hoạt động thông qua một công ty trách nhiệm hữu hạn, viết tắt là LLC.

Giờ đây, bà và những người thuê phòng lâu đời khác đang cố gắng ngăn chận (stave off) một dự định đuổi nhà mà họ ko bao giờ muốn xảy ra, và họ có khả năng bị buộc phải rời nhà trong vài tuần. 

"Điều này khiến tôi ngạc nhiên, thực tế là một cú sốc với tôi, rằng tôi sẽ phải chuyển đi chỗ khác," bà Byrne nói. "Tôi sẽ đi đâu? Tôi đã quá quen thuộc với chỗ này."

Bà đã ko còn thân nhân, nghĩa là sống một mình, nhưng láng giềng Cecillia Matias giúp chăm sóc bà. 

"Ngay giờ phút này, căn hộ này giúp bà cảm thấy đó là nhà của bà", Matias nói. 

Riêng bà Matias đã sống 40 năm trong tòa nhà -- căn hộ đầu tiên mà gia đình bà đã dọn vào sau khi rời Philippines. Bà và bà Byrne đã sống gần gũi trong những năm đó, gần như là người thân, họ nói. 

"Matias rất tốt với tôi," bà Byrne nói."Giống như con gái của tôi."

Em gái của bà Cecillia cũng sống trong tòa nhà. Cũng như Anthony Marin, với vợ và con trai, một cựu chiến binh từ chiến trường Iraq. Vì những người thuê phòng này đã sống trong tòa nhà mà tiền thuê phòng do bị khống chế (rent-controlled) trong nhiều thập niên, nên tiền thuê của họ hiện THẤP HƠN NHIỀU so với mức giá trên trời của San Francisco. 

Đây cũng là lý do các chủ đất mới đã tìm cách đuổi họ ra khỏi bốn căn hộ này từ khi (chủ đất mới) mua lại tòa nhà hơn ba năm trước đây. 

Đài truyền hình NBC tại Vùng Vịnh San Francisco đã xem lại email mà họ thu thập qua vụ đuổi nhà này và biết rằng Daniel Mytels, người quản lý của LLC kể trên, đã gửi đến thành viên của công ty, trình bày kế hoạch sẽ dọn trống tòa nhà, bằng cách mua lại (buyout) hay trục xuất. 

Trong một email năm 2020, Mytels đã gọi tòa nhà này "hầu như ko có giá trị gì hết" khi bốn người thuê phòng chỉ trả $3.800 mỗi tháng trong thời hạn lâu dài."Do vậy, y dự định sẽ đuổi người thuê nhà và cho thuê với giá cao. Hay, nếu cần thiết, sẽ bán lại tòa nhà sau khi đuổi họ.

Qua phone, Mytels đã nói với đài truyền hình NBC rằng đó là một tình huống khó khăn nhưng tiền thuê phòng hiện tại ko giúp y chi trả những chi phí điều hành tòa nhà như điện, nước, sửa chữa, v.v...

Các chủ đất này đã bắt đầu tỏ ý muốn mua lại các căn hộ này, trả bằng tiền mặt, với giá từ 70 đến 85 ngàn một đơn vị, theo những lá thư mà NBC có được. Có thể nhiều hơn nếu bốn hộ này đồng ý, nhưng bốn hộ đều bác bỏ.

"Tôi thích sống ở đây trong những năm tháng cuối đời," bà Byrne nói. "Tôi có nhiều bạn và láng giềng sống ở đây với tôi."

Bốn tháng sau khi từ chối sự mua lại vừa kể, các người thuê đã nhận thông báo rằng các người chủ của toàn nhà đã viện dẫn (invoke) Đạo luật Ellis, một đạo luật cho phép chủ đất đuổi người thuê nếu chủ đất lấy tài sản này khỏi thị trường cho thuê trong ít nhứt 5 năm. Thông báo này cho người thuê 4 tháng để rời phòng, cộng thêm một năm gia hạn do người thuê lớn tuổi

Trong một email, luật sư của chủ đất, Raymond M. Yetka, nói chủ đất cũng biết những khó khăn tạo ra khi bị đuổi nhà, nên lúc đầu chủ đất đã định trả cho người thuê phòng một số tiền đáng kể để họ ra đi. Tuy nhiên, do tất cả người thuê từ chối, chọn lựa duy nhứt của chủ đất là kết thúc việc cho thuê theo Đạo luật Ellis."

Luật sư Steve Collier của Tenderloin Housing Clinic (một tổ chức vô vị lợi ở SF chuyên tranh đấu cho người người thuê bị đuổi nhà) đã nói những người thuê này ko bỏ cuộc, một phần vì bà Byrne ko biết phải dọn về đâu.

" 'Luật Ellis' thường được dùng bởi những kẻ đầu cơ (speculator) để dọn trống tòa nhà và sau đó bán lại với giá cao vì những người thuê phòng được hưởng giá ưu đãi ko còn trong tòa nhà, ý nói tiền thuê ko thay đổi trong nhiều năm."

LS của chủ nhà trả lời: "Luật Ellis được tạo ra để giải quyết những hậu quả ko ai ngờ được của những luật kiểm soát giá thuê của địa phương, cho phép chủ đất rút khỏi thị trường thuê nhà khi giá thuê quá cao đối với người có thu nhập thấp."

Tuy nhiên, thay vì dọn đi, những người thuê phòng này đã cầu cứu Tenderloin Housing Clinic, mà LS Collier làm đại diện. Giờ đây họ nộp đơn tại tòa để kiện vụ trục xuất này.

"Tôi ko muốn bà Byrne đi chỗ khác. Dù thế nào đi nữa tôi sẽ chăm sóc bả, dù tôi ko phải là người thân", bà Matias nói.

Ngay cả vị giáo sĩ của khu vực, người đã biết bà Byrne và những cư dân trong tòa nhà, đang đứng về phía họ.

"Họ ko chỉ là những con số mà người ta có thể vất bỏ dễ dàng," Linh mục John Jiminez, một giáo sĩ của đại giáo phận San Francisco. "Thật sai trái khi điều này xảy ra. Bạn ko thể mất ngôi nhà mà bạn sống suốt đời khi bạn đã trả tiền thuê và thực hiện các nghĩa vụ của người thuê."

Khi được hỏi về tương lai của tòa nhà, Yetka đã nói, "... Có khả năng là chúng tôi sẽ bán tòa nhà khi mọi người rời đi, hay biến đổi các căn hộ này thành hình thức Tenants in Common (TIC) để bán lại cho các người thuê phòng. 

Collier đã nói số phận của bà Byrne và các láng giềng có thể được quyết định sớm ở tòa, có thể trong vài ngày tới. 

" Bà ta 94 tuổi, đã sống gần hết đời ở đây. Hãy để bà vui vẻ, sống trong an bình," bà Matias nói./.

Bản tin này đc đăng cách đây 8 giờ: 94-year-old SF woman fighting eviction after 8 decades in same apartment (msn.com)

 


Helen Byrne, 94, has called the same San Francisco apartment home for more than eight decades after moving in with her dad and sisters at the age of 12.

Her Mission District neighborhood looks a lot different these days, but Byrne’s apartment is practically a time capsule from a bygone era. 

She still sleeps in her childhood bedroom, where she now spends most of her time after suffering a fall last year. It’s where she wanted to live out the rest of her life, surrounded by her longtime friends and neighbors, she said.

But Byrne’s life was upended when the four-unit building was purchased back in 2020 by real estate investors operating through an LLC. 

Now, she and the building’s other decadeslong tenants are trying to stave off an eviction attempt they never saw coming, and they could potentially be forced out of their homes within weeks.

“It came as a surprise to me, actually a shock to me, that I would have to move from here,” Byrne said. “Where would I go? I’m so used to this place.”

Byrne outlived the rest of her family and lives alone, but her neighbor Cecilia Matias helps take care of her.

“Right now, she is strong because of this building,” Matias said. “This apartment alone makes her feel that she’s home.”

Matias has lived in the building for 40 years herself – the first apartment her family moved into after leaving the Philippines. She and Byrne have grown close over the years, almost like family, they say.

“She’s been very good to me,” Byrne said. “She’s like a daughter to me.”

Cecilia’s sister also lives in the building. So does Anthony Martin, who lives with his wife and son, an Iraq war veteran. Since the tenants have all lived in the rent-controlled building for decades, their rent is much lower than San Francisco’s sky-high market rates. 

It’s also the reason why their new landlords have been trying to get them out of their apartments ever since taking over the building more than three years ago.

NBC Bay Area reviewed emails obtained through the eviction case that Daniel Mytels, the LLC’s manager, sent their lender, showing plans to empty the building from the start, either through buyouts or evictions.

In one 2020 email, Mytels called the building “an almost impossibly good value,” adding that the property “is burdened with four long-term occupants paying a total of just $3,800 or so in total rent per month.” So, he outlined plans to get the tenants out and rent the units out at higher prices. Or, if necessary, sell the building vacant.

Over the phone, Mytels told NBC Bay Area that it’s a terrible situation but said the tenants’ current rent doesn’t cover the building’s operating expenses.

The landlords started by offering the tenants buyouts — basically cash for keys — in the range of $70,000 to $85,000 per unit, according to letters reviewed by NBC Bay Area. More if everyone in the building accepted the offer, but every tenant turned them down.

“I would like to stay here for the rest of my life,” Byrne said. “I have all my friends and neighbors that live here with me.”

Four months after rejecting the buyout offer, the tenants were hit with notices saying the building’s owners were invoking the Ellis Act, a law allowing landlords to evict their tenants if they take the property off the rental market for at least five years. The notices gave them four months to leave, plus a one-year extension allowed under the law because of the tenants’ age.

“His goal here was speculation, pure speculation,” said Steve Collier, managing attorney at the Tenderloin Housing Clinic, a San Francisco nonprofit that fights displacement of low-income residents.

In an email, the landlord’s attorney, Raymond M. Yetka, said the owners are aware of the hardships posed by the eviction, adding, “The owner initially attempted to pay the tenants significant money to vacate. However, when all tenants refused, the landlord’s only remaining option was to terminate the tenancies under the Ellis Act.”

Collier said the tenants don't want to give up fighting, in part because Byrne has nowhere else to go. 

“[The Ellis Act] is often used by speculators to empty buildings and then sell them at a greater value because the long-term rent control tenants aren’t in the building,” Collier said.

The owners' attorney, however, defended the move. 

"The Ellis Act was created to resolve unintended consequences of local rent control laws, allowing landlords to quit the rental market when rental rates make it unfeasible to be a housing provider," Yetka wrote in an email. 

Instead of moving out, however, the tenants turned to the Tenderloin Housing Clinic for help. Their window to leave under the Ellis Act has come and gone, and they’re now fighting an eviction lawsuit in court. 

“I don’t want [Byrne] to go anywhere else,” Matias said. “I told her, ‘You think you don’t have a family, but you have. It’s me. No matter what, I’ll take care of you.' Even though we’re not blood related, I feel like we’re closer.”

Even their neighborhood priest, who’s known Byrne and other residents in the building for more than a decade, is standing by their side.

“People aren’t just numbers to be discarded,” said Fr. John Jimenez, a priest for the Archdiocese of San Francisco. “It’s wrong that this is happening. You shouldn’t have to lose the home that you’ve lived in all your life and you’ve paid your rent and done all the responsible things.”

When asked about future plans for the building, Yetka said in part, “…The most likely outcomes are a sale of the vacant property as a whole, or conversion of the units to Tenants in Common (TIC) interests for sale to owner-occupants.”

Collier said the fate of Byrne and her neighbors could be decided in court soon, possibly within the next few days. 

“She's 94”, Matias said. “She's already lived her life. But let her be happy...at peace."