Tuesday, May 25, 2021

 Mấy ngày nay, nghệ sĩ Kim Ngân đứng bán hành tím ở một góc nhỏ tại Trung tâm văn hóa Q.Bình Thạnh (TP.HCM), cũng là nơi chị thuê mặt bằng cho sân khấu Kim Ngân của mình.

Nghệ sĩ Kim Ngân trong vở 'Dương Vân Nga' /// ẢNH: H.K
Nghệ sĩ Kim Ngân trong vở 'Dương Vân Nga'
ẢNH: H.K
 
 
 
 
 
Không phấn son, chỉ có trang phục giản dị, ít ai biết đó là Kim Ngân - "bà bầu" của sân khấu Kim Ngân và là giám đốc của công ty chuyên sản xuất, xuất khẩu lưỡi câu ra nước ngoài với gần 2.000 công nhân. Và nếu không tinh ý cũng khó nhận ra đây là Thái hậu Dương Vân Nga từng lộng lẫy trên sàn diễn, một Tuyên phi Đặng Thị Huệ được Chúa Trịnh Sâm sủng ái trên sân khấu.
Chị “thân chinh” đứng bán gần 7 tấn hành tím giải cứu cho bà con nông dân Sóc Trăng bị khốn đốn bởi dịch Covid-19. Người đặt 20 - 50kg, người mua 2 - 3kg, chị đều vui vẻ bán. Có người nói: “Chị ca vọng cổ đi, tui sẽ mua”. Thế là Kim Ngân ca vọng cổ liền, giọng ca khỏe khoắn, trong trẻo y như mẹ mình là nghệ sĩ Kim Ngọc nổi tiếng một thời. Mọi người cân hành trong sự vui vẻ lạ kỳ.
Bà bầu sân khấu - giám đốc Kim Ngân đã có cuộc trò chuyện chân tình với Thanh Niên:
* Chào chị, xin hỏi vì sao chị lại giải cứu hành tím thế này?
Nghệ sĩ Kim Ngân: Dịch Covid-19 làm cả xã hội khốn đốn, mình góp một tay làm được chút gì thì cứ làm. Thương bà con nông dân quá, hành trồng vừa ngon vừa sạch mà không bán được, tôi ráng phân phối được bao nhiêu thì đỡ bấy nhiêu. Tôi không tính lời lãi gì hết, nơi nào xa quá thì tôi còn bù tiền gửi hàng. Niềm vui không thể diễn tả.
'Bà bầu' sân khấu - giám đốc Kim Ngân đứng bán hành tím - ảnh 1

Nghệ sĩ Kim Ngân bên 700 kg hành bán hết vèo trong một buổi sáng

ẢNH: H.K

* Là giám đốc một công ty làm ăn rất lớn, vậy mà “ra đường” bán hàng như thế này, chị không mắc cỡ sao?
- Mắc cỡ gì, hồi nhỏ tôi cũng bưng khoai, bưng chuối chiên đi bán, cả chợ Bà Chiểu (Q.Bình Thạnh) này ai cũng biết mà! Nhiều chú bác kêu tôi ca vọng cổ đi rồi mua, tôi ca liền. Mình làm ăn lương thiện, có gì mà mắc cỡ. Đứng bán vầy mới vui nè. Mình con nhà bình dân, ăn nói, làm việc thoải mái, thấy thú vị lắm!
* Công việc của công ty thế nào mà chị bỏ cả tuần lễ lo vụ bán hành? Nhớ năm ngoái chị cũng chạy đôn chạy đáo may hàng triệu khẩu trang phát cho các tỉnh, thành; theo xe đi khắp vùng đồng bằng cho tới cao nguyên. Chị còn âm thầm làm nhiều việc thiện nguyện khiến bà con cảm mến...
- Thật ra tôi giải quyết công việc lẹ lắm. Bán hành xong là tôi chạy về xưởng của công ty kiểm tra tất cả các khâu, có khi chạy sang hải quan lo giấy tờ, làm loáng là xong hết. May mắn là dù mùa dịch nhưng công ty vẫn nhận được đặt hàng đều đặn từ nước ngoài. Nhiều lúc cũng đuối lắm chứ, nhưng nghỉ ngơi tí là tôi có sức đi tiếp. Chắc trời thương (cười).
* Còn sân khấu cải lương thì sao? Chị vẫn còn sức để tiếp tục chứ? Hai vở Dương Vân Nga, Đam mê và quyền lực của chị gây tiếng vang. Chị có đang chuẩn bị vở mới không?
- Có chứ! Tôi là con nhà nòi cải lương mà, không làm chịu gì nổi. Chúng tôi định tập vở Lạc phủ của NSƯT Hoa Hạ để ra mắt tại Nhà hát Bến Thành thì dịch Covid-19 bùng phát lại, nên đành tạm ngưng. Chắc chắn vở sẽ lên sàn khi dịch được kiểm soát tốt.
* Nghe nói chị còn những dự án nhỏ cho sân khấu Kim Ngân đặt tại Trung tâm văn hóa Q.Bình Thạnh?
- Thiệt tình tôi luôn muốn cải lương phải sáng đèn đều đặn để "giữ lửa", chứ không phải lâu lâu ra một tuồng hoành tráng rồi ngưng thiệt lâu mới diễn nữa. Nhiều bà con cũng không có bạc triệu để đi xem tại các nhà hát lớn. Vì vậy tôi đầu tư cho những vở vừa tầm, diễn vào cuối tuần, với giá vé trung bình chỉ trên dưới 200.000đ/vé. Những vở này cũng giúp diễn viên trẻ có đất làm nghề thường xuyên.
Tôi đầu tư 50 triệu đồng, gọi là cho hẳn, các em diễn mỗi đêm thì lấy doanh thu mà tự trả cát sê cho nhau. Và trả theo cách “đồng cam cộng khổ”, tất cả từ vai chánh tới vai phụ, từ đạo diễn, tác giả đến nhân viên âm thanh, ánh sáng… đều nhận y nhau. Cải lương đang rất khó khăn, phải nắm chặt tay nhau mà giữ nghề. Đáng mừng là các em đều đồng ý tham gia, từ em nổi tiếng như Nhã Thy, Minh Trường cho tới những em mới ra trường. Chúng tôi vừa lên sàn tập vở Tam hỷ lâm môn thì có lệnh ngưng sân khấu vì dịch Covid-19 bùng phát lại, thôi đành chờ vậy!
'Bà bầu' sân khấu - giám đốc Kim Ngân đứng bán hành tím - ảnh 2

Nghệ sĩ Chí Linh vai Trịnh Sâm, Kim Ngân vai Đặng Thị Huệ trong vở Đam mê và quyền lực

ẢNH: H.K

* Thấy chị treo mấy trăm bộ trang phục cải lương, từ trang phục cho vua, quan, hoàng hậu, tướng cho tới trang phục của quân sĩ, cung nữ, thái giám… đều còn mới toanh. Chị đầu tư chi nhiều quá vậy? Tiền trang phục đã gấp chục lần cát sê rồi...
- Thì mỗi lần tôi diễn tuồng nào lại may mới toàn bộ, đặt nghệ sĩ Công Minh may mới yên tâm vì ông nổi tiếng về trang phục. Tôi trước kia hay làm tuồng hồ quảng, sau này mới chuyển sang làm cải lương lịch sử với đạo diễn Hoa Hạ. Nhiều tuồng quá, thành ra tích lũy mới nhiều như thế. Tôi nghĩ, mình đi thuê thì cũng được, nhưng thôi, cứ may luôn để thế hệ đàn em có dùng cũng tiện. Mà nói thiệt, đi hát mặc đồ mới thì mới “sướng”. Ngoài đời mình còn thích sắm đồ mới, huống chi lên sàn diễn, sống với tổ nghiệp, đừng băn khoăn gì hết. Bởi thật ra tôi có lãnh đồng cát sê nào đâu, toàn bỏ tiền dựng vở, còn lo trả lương cho anh em. Nhưng tôi vui, vì tôi được nối nghiệp mẹ tôi. Còn kinh tế thì đã có công ty xuất khẩu lo rồi. Rốt cuộc mình làm ra tiền để được sống với điều mình thích. Cải lương là nghiệp của tôi, thì đầu tư cho cải lương có gì đâu ngại ngần.
* Cảm ơn nghệ sĩ Kim Ngân đã có cuộc trò chuyện chân tình này. Chúc chị nhiều sức khỏe để sống cùng cải lương.

 LẬP CĂN CỨ TẠI QK 4 ?

(Trích Ðặc san Nguyễn Khoa Nam , Tiểu đề do tòa soạn đặt)
Tài Trần : Bài rất hay , có những thông tin mà nhiều ng chưa biết .
===
LTS: Tác giả bài dưới đây, Ðại tá Lê Nguyên Bình (ông này hình như là trưởng phòng 2 của QĐ 4 , năm 1972 là trưởng phòng 2 QĐ 3 -- Tài) , là một chiến hữu nguyên là sĩ quan trong Bộ Tham Mưu của cố Thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam. Ở phương vị này, Ðại tá Bình đã có dịp được chứng kiến nhiều sự kiện đã xảy ra trong và ngoài khuôn viên của Bộ Tư Lệnh Quân Ðoàn IV trong ngày cuối cùng của cuộc chiến đấu cho tự do.
Ðọc những lời tường thuật của một nhân chứng trong cuộc, và đặc biệt những lời tường thuật chưa hề được tiết lộ trên báo chí, người đọc, nhất là những cựu quân nhân chúng ta, không khỏi bồi hồi, xúc động nghĩ rằng chúng ta đã có những vị tướng, tá như thế mà đành phải thất trận, không cứu vãn nổi tự do thì âu cũng là tại lòng Trời còn muốn đày đọa dân Việt vậy.
Những tràng đại liên chính xác từ bốn chiếc trực thăng võ trang thuộc Sư đoàn 4 Không quân đổ trên đầu toán tuần thám thuộc Trung đoàn Cộng Sản D1 miền Tây Nam Bộ, đang vượt kinh Thác Lác với ý đồ mở đường cho Trung đoàn này xâm nhập vòng đai Alpha bao quanh thị trấn Cần Thơ và phi trường Trà Nóc. Tiếng gào thét rợn trời, từng xác người tung lên khỏi mặt nước như xé tan bầu trời, sau đó trả lại cho màn đêm dần dần phủ kín lớp sông dài.
Ðội hình hàng dọc các đơn vị thuộc Trung đoàn D1 được lệnh phân tán tại chỗ, chờ động tĩnh. Những bóng đen xì với những chiếc nón tre bọc lưới, ẩn hiện nhấp nhô như những bóng ma sau đám cây, những bụi chun bàu. Dưới sông, đám bèo tây vẫn lững lờ vô tình trôi, cuốn theo vài xác chết.
Thời gian trôi qua khoảng chừng tàn một nén nhang, Thủ trưởng Trung đoàn ra lệnh toàn bộ vượt sông với hàng trăm ghe xuồng lớn nhỏ đã được bố trí từ buổi sáng. Tiếng đập của mái chèo khua nước dồn dập như cố thúc đẩy những con thuyền gia tăng tốc độ chóng qua bờ. Tiếng người xì xào nho nhỏ pha trộn hai giọng Bắc và Nam tạo nên nhưng âm thanh kỳ lạ, bí ẩn. Cuộc vượt sông tưởng như diễn tiến tốt đẹp.
Ðột nhiên, những "coup départ" khai pháo từ phi trường Bình Thủy, từ Tiểu đoàn 21 Bộ binh ở Vị Thanh, từ các pháo đội địa phương Rạch Gỏi, Cầu Nhím, Phong Ðiền như xé bầu không khí nổ tới tấp theo tuyến vượt sông, dọc theo hai bờ kinh, mưa trên đầu các đơn vị từ tiền phong tới hậu tập.
Tiếng người xô đẩy chạy ngược xuôi, khi hàng ngũ rối loạn. Cuộc tiến quân bất thành vì bị bại lộ. Trung đoàn D1 bị cắt làm hai, phải phân tán vào các thôn xóm lân cận hai bên bờ sông.
Yên lặng lại trở về trong màn đêm cho miền Tây hiền hòa. Bấy giờ là vào khoảng thượng tuần tháng Tư năm 1975.
Tôi ngồi trước bản đồ Quân khu IV. Màu đỏ chỉ những vị trí của Việt Cộng, tạo thành một vòng đai bao quanh các thị trấn Quân khu 4. Ðúng theo nghị quyết số 14 của Trung Ương Cục Miền Nam, Cộng Sản bỏ nông thôn tiến về thành thị theo kế hoạch thanh toán toàn miền Nam theo chỉ thị của Trung Ương Ðảng Cộng Sản. Màu xanh trên bản đồ chỉ những vị trí của các đơn vị bạn được tái phối trí chặt chẽ hơn. Sư đoàn 21 phụ trách việc bảo vệ vòng đai Alpha, từ phi trường Bình Thủy tiếp nối liên tỉnh lộ Cần Thơ Chương Thiện. Sư đoàn 9 trải quân trấn giữ con lộ huyết mạch của Quân đoàn 4, từ phà Mỹ Thuận đến ngã ba Trung Lương. Sư đoàn 7 Bộ binh, đơn vị lừng danh của QLVNCH đã từng xóa bỏ Sư đoàn 5 và 9 của cộng sản giữ ải địa đầu của Quân khu 4, đoạn vòng cung từ Chợ Thày Yên, Bến Tranh đến ranh tỉnh Long An.
Lập căn cứ ở Quân khu 4?
Trong thời gian này, tại Cần Thơ, Bộ Tư Lệnh Quân khu 4 và Quân đoàn 4 đã đặt nỗ lực vào việc xây cất nhiều địa ốc thật kiên cố, chuẩn bị cho Bộ Tổng Tham Mưu của Quân Lực và các đơn vị bạn, khi cần, có thể rút về giữ tuyến cuối cùng bảo vệ đất nước. Tình hình chung lúc ấy là, sau cuộc rút lui của Quân khu 2, kế tiếp là Quân khu 1, vòng đai của Quân khu 3 bảo vệ Thủ đô Sài Gòn dần dần bị thu hẹp. Vì những rối loạn chính trị đương thời tại thủ đô, vì Quân khu 3 thiếu yếu tố địa thế hiểm trở, chắc chắn việc tử thủ tại thủ đô sẽ gây ra nhiều tổn thất cho quân lực và dân chúng. Tôi liên tưởng tới sự thành công của cuộc phòng thủ Quân khu 4, mảnh đất cuối cùng của đất nước.
Với vị trí thiên nhiên của sông Tiền Giang cắt ngang miền Nam, với địa thế sình lầy của vùng Ðồng Tháp có thể làm giảm thiểu tốc độ chuyển quân của địch, sự di chuyển của chiến xa và trọng pháo sẽ bị trở ngại. Với sự tồn tại của toàn bộ các thị trấn, chưa nơi nào lọt vào tay địch; với các căn cứ Không quân và Hải quân vẫn còn nguyên vẹn dùng làm căn cứ cho các lực lượng liên hệ từ các quân khu khác rút về. Với ba Sư đoàn Bộ binh, cộng thêm gần nửa triệu Ðịa phương và Nghĩa quân, tôi nghĩ rằng chúng ta có thể chống cự một thời gian chờ cơn sốt chánh trị gây rối loạn và hoang mang trong hàng ngũ qua đi, chúng ta sẽ tìm thế phản công trong tương lai, chiếm lại phần đất nước đã bị mất. Tôi nghĩ đến gương của nước người, nước Trung Hoa vĩ đại của Tưởng Giới Thạch với hàng triệu binh sĩ, đã không đánh mà tan, phải bỏ chạy trước đạo quân của Mao Trạch Ðông. Ðến khi tàn quân chạy ra Ðài Loan, một mảnh đất nhỏ bé, họ Tưởng đã tổ chức lại hàng ngũ, đẩy lui bao nhiêu cuộc tiến công của cộng sản, rồi tổ chức được một xã hội bền vững đến bây giờ.
Tôi nghĩ lại nước Việt Nam thân yêu rồi sẽ đi về đâu. Tưởng Giới Thạch còn có Ðài Loan, mình thì có gì? Phú Quốc? Hòn đảo này quá nhỏ và quá gần đất liền, không bảo toàn được. Tôi nghĩ đến giải đất vùng biên giới Việt Miên, bao gồm các khu vực có giáo dân Hòa Hảo sinh sống, có dẫy Thất Sơn, có căn cứ an toàn, có ba, bốn ngàn hang động hiểm trở thành những phòng tuyến kiên cố chống giữ các cuộc tiến công từ biên giới sang thì việc phòng thủ Quân khu 4 sẽ lâu bền hơn. Tôi mang ý kiến ra bàn với vị Tư lệnh Quân đoàn, Thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam thì được sự tán thành của ông ngay. Nhưng rủi thay, việc hợp tác với giáo dân Hòa Hảo đã gặp trở ngại ngay từ bước đầu vì trước đó Thiếu tướng Nam đã có lần nhận chỉ thị của Tổng thống Thiệu để giải giới lực lượng Hòa Hảo Huỳnh Trung Hiếu và bắt giữ ông Hai Tập nên đã gây ra sự nghi kỵ và hiềm thù trong lòng những người bạn Hòa Hảo.
Khoảng trung tuần tháng Tư năm 1975, Thiếu tướng Nam cùng tôi qua Mỹ Tho họp với các Tư lệnh Sư đoàn các Tỉnh trưởng miền Hậu Giang để thảo luận về kế hoạch ngăn chặn hoạt động của Cộng sản gây ảnh hưởng với tình hình an ninh Quân khu 4, Tướng Ngô Quang Trưởng từ Bộ Tổng Tham Mưu xuống tham dự buổi họp. Trong buổi họp, tôi có trình bầy tường tận về nghị quyết "Tổng tấn công, Tổng khởi nghĩa" để đi đến dứt điểm chiến trường của Cộng Sản. Một số sĩ quan tham dự buổi họp tỏ vẻ hoài nghi về khả năng của Cộng sản để thực hiện nghị quyết ấy ở miền Tây. Vào cuối tháng Tư, tại các vùng khác quân ta phải triệt thoái liên miên; riêng Vùng 4, cho đến ngày cuối cùng vẫn giữ được sự toàn vẹn lãnh thổ. Cuộc phòng thủ Bộ Chỉ Huy cuối cùng của quân đội vẫn được ráo riết thực hiện. Các đà sắt làm cầu được xuất kho để hoàn thành những nhà hầm kiên cố, có thiết trí hệ thống truyền tin, chuẩn bị đoán tiếp Bộ Tổng Tham Mưu nếu Sài Gòn thất thủ.
Chiều 26 tháng Tư, Thiếu tướng Nam cho lệnh họp các sĩ quan của Bộ Tổng Tham Mưu và các đơn vị trưởng thuộc Quân đoàn 4 tại Trung tâm Hành quân. Họp xong, ông yêu cầu tôi lấy cuốn phim tài liệu tịch thâu được của Việt Cộng chiếu cho mọi người xem. Ðó là cuốn phim "Chiến thắng Hạ Lào" liên quan đến cuộc hành quân Lam Sơn 719 của quân đội ta. Tôi còn nhớ khi phim chiếu cảnh bọn Việt Cộng dẫn giải những chiến sĩ QLVNCH bị chúng bắt, những khuôn mặt quen thuộc hiện ra trên màn ảnh làm rung động sự cảm xúc của mọi người. Ðại tá Nguyễn Văn Thọ, Lữ đoàn trưởng 3 Nhảy dù hiện thoáng qua; anh bị thương phải chống gậy. Anh vẫn mặc bộ quân phục Dù, ốm hẳn đi nhưng khuôn mặt vẫn còn nét rắn rỏi. Theo sát anh là một tên Việt Cộng bé con, mặt còn non, hờm khẩu AK như chực nhả đạn. Hình ảnh này làm máu tôi sôi lên trong huyết quản. Tôi liếc nhìn Thiếu tướng Nam, ngồi bên cạnh, ông cũng nhìn lại tôi với cặp mắt buồn. Tôi biết rằng ông còn xúc động hơn tôi vì ông nguyên là Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 3 Dù trước khi nhận lãnh chức Tư lệnh Sư đoàn 7 Bộ binh. Ông khẽ bảo tôi: "Nếu đời mình như thế là hết!"
Ngày hôm sau, để nhận định thêm tình hình, tôi qua thăm Bộ Chỉ Huy Trung Ðoàn 12 thuộc Sư đoàn 7, đóng tại Tân Lý Tây, quận Bến Tranh. Tôi gặp Ðại tá Ðặng Phương Thanh, Trung đoàn trưởng, cho biết tình hình trận chiến. Anh nhận định trung đoàn của anh đủ khả năng đối đầu với Sư đoàn Công trường 5 Cộng Sản đang dàn quân trước trận tuyến của anh. Anh đưa tôi đi xem chiến địa, nơi vừa xảy ra giao tranh ngày hôm qua. Xác địch còn nằm ngổn ngang trên các bờ bụi. Nhìn anh Thanh với dáng đi lầm lũi, chắc nịch, tôi cảm thấy anh là sĩ quan sẽ không hề lùi bước trước địch. Tốt nghiệp Khóa 16 Võ Bị Ðà Lạt, suốt thời gian trong quân ngũ, anh luôn có mặt tại đơn vị chiến đấu và mới được thăng cấp Ðại tá vào hôm trước. Sau này, tôi được biết anh đã lựa chọn thà tự sát còn hơn đầu hàng địch.
Chúng ta là quân nhân ...
Thời gian lặng lẽ trôi, bi thảm dần dần tới. Lúc đó vào khoảng tối 28 tháng Tư 1975, tiếng nói của Thủ tướng Vũ Văn Mẫu vang lên từ Ðài phát thanh Sài Gòn yêu cầu toàn bộ Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ và Cơ Quan D.A.O. rút ra khỏi Việt Nam trong vòng 24 tiếng đồng hồ. Lời yêu cầu trên được lập lại nhiều lần như xoáy vào tim óc, như nổ trong lồng ngực. Thế là hết! Họ đã âm mưu bỏ chúng ta thực sự rồi. Thành tích bao nhiêu năm chiến đấu đã tan thành mây khói. Ðêm đó và sáng hôm sau, quang cảnh thị xã Cần Thơ nhộn nhịp hẳn. Các loại xe ba bánh chở đồ từ các cơ sở Mỹ chạy ngược xuôi. Những trực thăng Air America không ngừng lên xuống các tàu nhỏ nhưng nhiều mã lực của Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ rời bến trực chỉ hướng Ðại Ngãi, đem theo toàn bộ người Hoa Kỳ và nhiều người Việt làm việc với họ.
Cảm nghĩ của tôi lúc đó là tôi không nuối tiếc sự ra đi của người Mỹ; vì dù họ có ở lại cũng không đóng góp được gì cho công cuộc chống Cộng của chúng ta. Nhưng sự ra đi của họ, trong bối cảnh bấy giờ đã trở thành một đoàn cân não trí mạng, đánh mạnh vào tâm trạng hoang mang của toàn thể nhân dân Việt Nam và làm suy yếu hẳn sự kháng cự cộng sản của QLVNCH.
Trọn ngày 29, tôi có dịp gặp Thiếu tướng Nam nhiều lần nhưng chỉ bàn qua về tình hình có ảnh hưởng trực tiếp đến Quân khu 4 mà thôi. Nhìn ông trầm tư, tôi không nhắc tới chuyện thiết lập mật khu vì tôi biết ông cũng cảm thông với những gì tôi muốn nói.
Chiều hôm đó, khi đi qua sân Bộ Tư Lệnh trở về phòng làm việc, tôi có gặp Chuẩn tướng (Chương Dzềnh Quay) Tham mưu trưởng Quân khu 4. Ðây là lần cuối tôi gặp ông vì nửa đêm hôm đó, tôi bắt được nghị quyết số 15 của cộng sản đề cập đến việc chuẩn bị tiếp thu các thành phố, đến kế hoạch thâm độc nhắm tiêu diệt những quân nhân và cán bộ quốc gia một khi chúng nắm được quyền hành.
Sáng sớm ngày 30 tháng Tư, không khí Bộ tư lệnh Quân khu 4 có vẻ khẩn trương vì sự ra đi của Chuẩn tướng TMT và một số sĩ quan trong đêm trước. Tiếp theo đó, qua đài phát thanh Sài Gòn, Tổng thống Dương Văn Minh ra lệnh toàn bộ QLVNCH buông súng đầu hàng địch và chuẩn bị bàn giao căn cứ cho chúng. Mọi người đều rúng động; không khí căng thẳng đến cực độ. Sự thật quá phũ phàng. Trước đó, có người còn hy vọng Dương Văn Minh lên làm Tổng thống để sửa soạn một giải pháp trung lập, hòa giải chứ đâu có ngờ ông ta lên làm Tổng thống để đầu hàng địch.
Ðại tá Nguyễn Ðình Vinh được chỉ định thay thế Chuẩn tướng TMT để triệu tập tất cả sĩ quan có mặt tại Bộ tư lệnh và các đơn vị trực thuộc và vị Tỉnh trưởng Cần Thơ tại Trung tâm Hành Quân để Thiếu tướng Nam nói chuyện.
10 giờ 30 sáng, Thiếu tướng bước vào Hội trường, mọi người nghiêm chỉnh đứng lên chào. Ông từ từ tiến lên bục cao, xoay mình đối diện với các sĩ quan trực ộc, khuôn mặt vẫn đầy cương nghị nhưng ánh mắt thật buồn.
"Các sĩ quan thân mến," ông nói, "Như anh em đều biết, đất nước chúng ta đang rẽ vào khúc quanh quan trọng nhất của lịch sử. Chúng ta là quân nhân thì phải tuyệt đối tuân lệnh chánh phủ. vậy tôi để các anh lát nữa trở về đơn vị, tùy tiện sắp xếp công việc để bàn giao cho họ. Về phần tôi, mặc dù có sẵn trực thăng, tôi sẽ không đi đâu hết."
Nói xong, ông rời phòng hội để về văn phòng ông. Tôi đẩy cửa bước theo để được nói chuyện với ông lần cuối: "Ông Tướng ơi, ông đành chịu vậy sao?" Tôi vẫn xưng hô kiểu đó khi chuyện vãn chỉ có ông và tôi. Ông cười buồn: "Biết làm sao được bây giờ hả anh." Rồi ông im lặng hút thuốc, thở khói nhè nhẹ, vẻ mặt đăm chiêu. Trước mặt ông là cái gạt tàn thuốc lá khổng lồ đầy ắp, chắc đêm qua ông đã thức trắng đêm. Trong thâm tâm, tôi muốn đề nghị với ông cùng tìm cách thoát hiểm nhưng tôi không mở lời được vì biết ông sẽ từ chối.
Một lúc sau, tôi đứng thẳng người, kính cẩn chào cấp chỉ huy lần cuối rồi quay trở về phòng.
Bấy giờ, tôi còn nhớ rõ, Trung uý Danh, Sĩ quan Tùy viên của Thiếu tướng Nam chạy theo, gọi tôi nhờ chỉ dẫn cách sử dụng khẩu súng lục màu xanh biếc mà Thiếu tướng vừa cho anh vào buổi sáng. Tôi không hiểu ông đã cho sĩ quan tùy viên khẩu súng xinh xắn để làm gì?
Tôi âm thầm đếm bước chân trên lối đi dẫn về phòng tôi ở. Tôi liên tưởng ngày mai đây, cũng trên những bục đi này, bàn chân kẻ thù cũng sẽ bước chồng lên dấu chân tôi. Cuộc chiến này đã kéo dài trong bao năm trường, không ngờ lại tàn nhanh đến thế. Lòng tôi đầy bi phẫn. Mặc dù tôi không có cách gì để kháng cự địch nữa nhưng tôi không cam lòng đầu hàng chúng. Suy nghĩ mãi, tôi thấy mình phải tìm cách thoát hiểm, dù bỏ mạng trên đường thoát hiểm cũng đành. Ý nghĩ này làm tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Tôi nhảy lên xe jep, lái ngang qua Tiểu khu Cần Thơ gặp Ðại tá Huỳnh Ngọc Diệp, một sĩ quan trừ bị bạn đồng khóa với Thiếu tướng Nam, để tìm phương thoát hiểm. Tôi trình bầy với anh về nghị quyết 15 của cộng sản và những tủi nhục và chúng sẽ dành cho mình khi chúng chiếm được phần đất này. Tôi đề nghị anh cùng tìm cách thoát hiểm. Ban đầu anh từ chối lời đề nghị, nhất quyết tử thủ. Nhưng sau tôi thành công trong sự thuyết phục anh và chúng tôi tìm phương tiện di chuyển.
Chúng tôi rời bến Cần Thơ vào chiều ngày 30 tháng Tư 1975 trên một con đò máy chật hẹp, hướng ra cửa biển. Cuộc hành trình đầy cam go, tổn thất đã đánh dấu sự chấm dứt binh nghiệp của chúng tôi, trong sự tủi nhục, ê chề. Trên đường vượt thoát, được tin Thiếu tướng Nam, Chuẩn tướng Hưng và một số bạn hữu đã tự sát hoặc bị cầm tù, tôi đã nhắm nghiền cặp mắt để nén lệ trào ra, lòng ngậm ngùi nhớ đến những khuôn mặt thân yêu đó mà trọn đời tôi sẽ không bao giờ quên...
Lê Nguyên Bình

Monday, May 24, 2021

Cuộc đời của bà Nguyễn thị Thu Hương, nghệ danh là Ma Sơ Vui Vẻ, qua lăng kính của Lý Thuyết Số hay LTS (Numerology). 

Tài Trần: Bài viết dưới đây hoàn toàn dựa vào kiến thức của tôi về LTS, nghĩa là ko ủng hộ hay chỉ trích MSVV. Tôi chỉ biết MSVV kể từ ngày bà tiếp sức với bà Nguyễn Phương Hằng vạch mặt Võ Hoàng Yên. 


                   

                    Bà sanh ngày 29/10/1971 tại Nam Định.  


1/ Phân tách tên khai sanh hay cúng cơm.

NGUYỄN = 536155 = 25 = 7 

THỊ = 451 = 10 = 1 

THU = 456 = 15 = 6

HƯƠNG = 56753 = 26 = 8

Cộng lại: 7 1 6 8 = 22 = trả nợ dồn.

Sau đây là ý nghĩa của số này.

Sự thần phục - Sự cảnh giác (Submission and Caution)
Số 22 được tượng trưng bởi hình ảnh một NGƯỜI TỐT (Good Man) bị mờ mắt vì sự NGU DỐT (folly) của những kẻ khác, với một túi đeo lưng, đầy những sai lầm. Trên hình vẽ cho thấy người này có vẻ KHÔNG PHÒNG THỦ GÌ trước một con CỌP DỮ đang bắt đầu tấn công hắn. Số này cũng cảnh báo về ẢO TƯỞNG và LỪA DỐI. Nó cho thấy một NGƯỜI TỐT (hoặc thực thể) đang sống trong HẠNH PHÚC và THỎA MÃN, và tin tưởng không có vấn đề gì xảy ra, nhưng thực tế thì không phải vậy. Nó cho thấy một người ĐANG NẰM MƠ, chỉ thức dậy khi nguy hiểm bao quanh hắn, nhưng lúc đó thì QUÁ MUỘN. Nó cảnh báo về những SAI LẦM trong phán đoán, khi đặt lòng tin vào những kẻ KHÔNG ĐÁNG TIN CẬY (those who are not trustworthy). Nếu 22 là ngày sanh, người này nên cẩn thận và luôn cảnh giác hay canh chừng (caution and watchfulness) trong những vấn đề về nghề nghiệp và cá nhân. Điều bắt buộc về nghiệp quả (karmic obligation) đối với người này phải tỉnh táo hơn, phải kiềm chế (curb) sự lười biếng về tâm linh, và phát triển hơn sự năng nổ về tâm linh – để thực hiện khả năng riêng (của mình) nhằm thay đổi sự việc, cũng như để ngăn ngừa sự thất bại bằng cách quyết tâm đạt được sự thành công (by simply ordaining success). Khi trách nhiệm cá nhân này được nhìn nhận, thực hành và cuối cùng được nắm vững, người mang số 22 sẽ làm chủ mọi sự kiện, không còn bị mờ mắt bởi sự ngu dốt của kẻ khác, và sẽ thấy ý tưởng và niềm mơ ước của mình được thực hiện. Bất cứ ai sanh ngày 22 cần phải đọc đoạn nói về số 4 và 8, bắt đầu ở trang 269.

(Dịch từ trang 258-259 của Linda Goodman's Star Signs.

2/ Vì mọi người biết bà qua nghệ danh Ma Sơ Vui Vẻ (MSVV) nên ta cũng phân tách nghệ danh này vì nó cũng tác động lên cuộc đời bà.

MA = 41 = 5 

SƠ = 37 = 10 = 1 

VUI = 661 = 13 = 4

VẺ = 65 = 11 = giữ nguyên 

Cộng lại: 5 1 4 11 = 21.

Ý Nghĩa Của Số 21 - Vuơng Miện của Nhà Thông Thái (The Crown of the Magi)
21 đuợc tuợng trưng/biểu tuợng (is pictured) bởi “Vũ trụ", và còn đuợc gọi là “Vuơng miện của nhà Thông thái". Nó hứa hẹn sẽ có thành công tổng quát, và bảo đảm sẽ có sự thăng tiến, danh dự/kính trọng (honour), phần thuởng, và địa vị cao một cách chung chung (general elevation) trong cuộc sống và nghề nghiệp. Nó cho thấy sẽ thắng lợi sau một cuộc tranh đấu lâu dài (it indicates victory after long struggle), bởi vì “Vuơng miện của nhà Thông thái” chỉ có đuợc sau nhiều thử thách về tinh thần cũng như những thử thách khác về quyết tâm của họ (for the “Crown of the Magi” is gained only after the long initiation, much soul testing and various other tests of determination). Tuy nhiên, nguời hay thực thể này được ban phúc/phù hộ bởi (blessed with) số 21 sẽ chắc chắn có được thắng lợi cuối cùng sau khi vuợt qua mọi thử thách và chuớng ngại (may be certain of final victory over all odds and all opposition). Đây là số rất may mắn do tạo đựoc nhiều nghiệp tốt trong những kiếp truớc (it's a most fortunate vibration – a number of karmic reward).

(Dịch từ sách đã dẫn nơi trang 258).
3/ Bà có ngày sanh ngày 29/10/1971.
Sau đây là ý nghĩa của số này.
Hưởng hồng ân Chúa dưới áp lực (Grace under Pressure)
Số 29 có lẽ là số XẤU NHỨT trong các số. Số này thử thách con nguời hay thực thể - mà nó đại diện - về sức mạnh tâm linh, thông qua những thử thách và nỗi đau khổ, nhắc nhớ (chúng ta) câu chuyện về ông Job trong Kinh Cựu Uớc (trials and tribulations echoing the Old Testament story of Job). Cuộc đời của họ thì đầy rẫy những bất trắc, sự phản bội và lừa gạt (the life is filled with uncertainties, treachery and deception) từ những nguời khác, bạn bè không đáng tin cậy, những nguy hiểm không ngờ (unexpected dangers) - và nhiều nỗi đau buồn và lo âu (and considerable grief and anxiety) tạo ra bởi nguời khác phái. Đó là số của cảnh báo nghiêm trọng (grave warning) trong mọi lãnh vực của đời sống cá nhân và nghề nghiệp. Nếu tên bằng 29, điều tất nhiên là phải đổi tên để bỏ đi tác động xấu nầy, trừ khi nguời đó là kẻ khổ dâm (it’s obvious that the spelling of the name should be changed to lift this difficult vibration, unless one is a masochist).
Nếu 29 là ngày sanh, và do đó không thể tránh đuợc, phải ý thức rằng mình phải cố gắng để giảm bớt và cuối cùng sẽ hủy bỏ, làm vô hiệu/mất tác dụng, hoặc xóa đi nghiệp quả này (conscious effort must be made to dilute and eventually to negate, neutralize, or erase this karmic burden). Nghiệp quả này, trong một chừng mực nào đó (to a great extent), có thể giảm nhẹ bằng cách chọn một cái tên mới có độ tích cực cao (be eased by choosing a new name with a strongly positive compound key number). Xa hơn nữa, nguời nào sinh vào ngày 29 nên làm mọi điều đã chỉ dẫn ở Chuơng 4 liên quan đến Nhân quả và luân hồi.
Trong truờng hợp đặc thù của số 29, cùng đến với nó là tác động thứ cấp của số 11; (số 11) cũng nên đuợc đọc hay xem xét để tìm cách giảm nhẹ nghiệp quả này - hãy nhớ rằng sự phát triển của niềm tin tuyệt đối vào đức hạnh và sức mạnh của Bản ngã (development of absolute faith in goodness and the power of the Self). . . liên tục và mạnh mẽ trau dồi/nuôi duỡng sự lạc quan (the constant and energetic cultivation of optimism). . . sẽ tác động như là một liều thuốc kỳ diệu đối với những vấn đề của số 29.
Cuối cùng, những gánh nặng hay món nợ của ông Job sẽ đuợc lấy đi, một khi ông ta đã học cách chịu hoàn toàn trách nhiệm cho những khó khăn hay khốn khổ của ông, mà không đổ lỗi cho kẻ khác hoặc tìm cách trả thù cho những đau khổ mà ông đã hứng chịu (after all, Job’s burdens were finally lifted, when he had learned to accept full responsibility for his troubles, and not to blame others or seek revenge for the hurts he suffered). Cuối cùng, chẳng những vận số xui xẻo dài lâu của ông đã chấm dứt, ông còn nhận lại đuợc mọi thứ mà ông đã mất (not only did his long bad-luck streak end at last, he was given back everything he’d lost , several times over). Do đó, nếu bạn sanh vào ngày 29, hãy thay đổi tác động của tên bạn bằng một số đầy quyền lực, như số 19; hãy theo guơng ông Job, và chẳng bao lâu bạn sẽ hạnh phúc như - hoặc hạnh phúc hơn - bất cứ ai khác (change the vibration of your name to a powerful number, such as 19, follow Job’s example, and soon you’ll be as happy as - or happier than - anyone else). Thật là thú vị, tên “Job” lại bằng số 10 đầy quyền lực - một tác động khó mà đánh bại (interestingly, the name “Job” equals the powerful compound number 10 - a difficult vibration to defeat)./.
Dịch từ trang 262-263 trong quyển Linda Goodman’s Star Signs.
NHẬN XÉT: Dù bà có tên cúng cơm là Nguyễn thị Thu Hương nhưng do bà có nghệ danh là MSVV nên tên này cũng tác động đến cuộc đời bà. Tuy nhiên bà có định mạng rất xấu do có ngày sanh là 29/10--mà ý nghĩa như trên theo Lý Thuyết Số (Numerology).

San Jose ngày 20 June 2021. 

Sunday, May 23, 2021

 TÀ THUẬT Ở CHÂU ATLANTIS [[1][1]]

CHƯƠNG IX

 (BLACK MAGIC IN ATLANTIS)
Chương X của quyển

 MAN: WHENCE, HOW AND WHITHER

Tác giả ANNIE BESANT và C. W. LEADBEATER

Nguồn: TÀ THUẬT Ở CHÂU ATLANTIS (thongthienhoc.net)

 

Trong vòng 100.000 năm sau thời điểm 200.000 năm trước Công nguyên, dân Atlantis rất thịnh vượng, xây dựng nên một nền văn minh hùng mạnh nhưng rất xa hoa. Trung tâm của nó ở Kim môn thành – tên này vẫn còn được duy trì – nhưng nó đã bành trướng ra khắp thế giới tới cả tận Phi châu lẫn phương Tây. Khốn thay, tiếp theo cùng với sự bành trướng văn minh này cũng có sự phổ biến kiến thức giúp người ta kiểm soát được thiên nhiên mà khi được dùng vào mục đích ích kỷ lại trở thành tà thuật.

Các thành viên của Thị tộc cũng ít nhiều giáng lâm trong giống dân này, đôi khi sinh ra trong những gia đình dính mắc sâu vào đó rồi lại ly khai, đôi khi nấn ná cùng với nó để bị ô nhiễm thêm một chút. Ở đây ta có thể ghi chép lại một số kinh nghiệm của Alcyone [[2][2]] đã thường làm cho y đau khổ dưới dạng những giấc mơ trong một kiếp sau này. [Xem Vén Màn Bí Mật Thời Gian, tạp chí nhà Thông Thiên Học số tháng 5 năm 1910]. Chúng xảy ra vào một kiếp ở thời điểm khoảng 100.000 năm trước Công nguyên. Lúc bấy giờ Corona là Minh vương ở Kim môn thành; Mars [[3][3]] là tướng dưới quyền của Corona, còn Herakles là vợ của Mars. Người ta có âm mưu một cuộc nổi loạn, một người có kiến thức kỳ lạ độc ác – một vị Hắc diện Tinh quân kết bè với đám Tinh linh hắc ám trên Trần thế tạo thành ‘Vương quốc Pan’ gồm những sinh linh nửa người nửa thú vốn là nguyên bản của thần Dê trong thần thoại Hi lạp – dần dần tụ tập được xung quanh mình một đội quân hùng hậu tôn y lên làm Vua, Vua của Mặt Trời Nửa Đêm, Vua U minh, nổi loạn chống lại Minh vương. Tục thờ cúng mà y lập nên với bản thân y là  ngẫu tượng trung tâm – những ảnh hưởng lớn của y được đặt trong đền thờ vốn đầy tham dục và quậy phá khiến cho người ta thỏa mãn được những cơn đam mê đầy thú tính. Ngược lại với Hang động Chánh đạo để được Điểm đạo nơi Kim môn thành, y lại lập nên Hang động Tối đen để thực hành những bí pháp của Pan tức là vị thần Trần tục. Tất cả đều diễn ra hướng tới một cuộc đại thảm họa khác.

Cách đây chừng 120 kiếp, Alcyone là con của một người theo nghi thức quái đản ấy của phái thờ cúng hắc ám, nhưng bản thân Alcyone thì lại lãnh đạm vì cảm thấy dội ngược trước những cuộc hoan lạc đầy thú tính đã ràng buộc đa số những tín đồ. Nhưng tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, y lại rơi vào cái bẫy mồi chài do sắc đẹp của phụ nữ và chuốc lấy một số phận bi thảm. Ta có thể tường thuật lại câu chuyện ấy vì nó soi sáng cho tình huống sau này khi Quần Tiên Hội đã tuyên cáo một số phận nặng nề cho Châu Atlantis.

 

…………………………………..

 

 

CHƯƠNG X

 

TÀ THUẬT Ở CHÂU ATLANTIS

 

 

TRÍCH ĐOẠN MỘT HỒI

 

Alcyone đang nằm lim dim trên một bờ cỏ xanh mướt thoai thoải dốc xuống một con suối nhỏ chảy róc rách. Khuôn mặt chàng thẫn thờ thậm chí đăm chiêu, phản ánh tâm trí chàng đang rối bời. Chàng là con trai trong một gia đình giàu có và đầy thế lực thuộc giai cấp tăng lữ, tu sĩ của dòng ‘Mặt Trời Nửa Đêm’ đã khấn nguyện phục vụ cho các Thần linh của Thế giới U minh mà các tu sĩ mưu tìm trong bóng đêm tối mịt, trong những hang động tối đen dưới mặt đất mà cửa hang dẫn đến những hành lang càng ngày càng đi xuống những độ sâu chẳng ai biết là bao nhiêu.

Vào lúc này các quốc gia văn minh nhiều nhất ở Châu Atlantis đã chia thành hai phe đối lập: một phe qui phục cựu Kim môn thành mà họ coi là Thánh đô, duy trì truyền thống thờ cúng của dân tộc mình tức là thờ cúng Mặt Trời – Mặt Trời đẹp đẽ trong lúc mọc lên, khoác lấy những màu sắc rực rỡ của buổi bình minh, vây quanh là đám thanh niên thiếu nữ rạng rỡ đi theo tùy tùng; Mặt Trời ở thiên đỉnh lộng lẫy với sức mạnh chói lòa khi ở ngay đỉnh đầu nằm giữa trời, tỏa những tia sáng rực rỡ đầy sức sống và sức nóng; Mặt Trời ngay khi lặn cũng vẫn tưng bừng, chạm vào những đám mây với những màu sắc dịu dàng hiếm có nhất và chia tay bằng lời hứa hẹn rồi sẽ trở lại. Dân chúng thờ cúng Mặt Trời bằng những vũ điệu đồng ca, bằng hương hoa, bằng những bài hát vui tươi, bằng những đồ hiến tế vàng và đá quí, bằng nụ cười và những bài đồng dao, bằng những trò chơi và những môn thể thao vui thú. Minh vương cai trị đám con của Mặt Trời Chói Lọi và vẫn duy trì sự cai trị ấy không bị thách đố trong nhiều thiên niên kỷ dài dằng dặc. Nhưng dần dần các vương quốc ngoại biên do những vị phụ tá Minh vương cai trị đã trở nên độc lập và chúng bắt đầu liên kết với nhau thành một liên bang, tụ tập xung quanh một người đã xuất hiện trong đám thần dân, một nhân vật đáng chú ý nhưng đầy ác ý.

Người này tên là Oduarpa có bản chất đầy tham vọng và quỉ quyệt; y đã nhận thức được rằng để cho liên bang được ổn định ngỏ hầu đương đầu với Minh vương thì mình cần phải cầu viện tới tà thuật, giao ước với cư dân của Thế giới U minh và lập nên một tục thờ cúng thu hút thiên hạ bằng những khoái lạc của giác quan và những quyền năng quỉ quái âm u mà nó đặt vào trong tầm tay của các cao đồ tà đạo. Do giao ước ấy, bản thân y có thể kéo dài tuổi thọ tới một thời kỳ bất bình thường và khi lâm chiến y khiến cho gươm đao không đâm thủng được mình bằng cách làm hiện ra một áo khoác kim loại phủ lên trên thân hình, nó gạt phắc những vũ khí đi chẳng khác nào một áo giáp bằng kim loại. Y nhắm tới quyền lực tối cao và đang ngon trớn đạt tới mức ấy, y mơ ước mình sẽ ngồi chễm chệ trên ngai vàng trong Cung điện của Kim môn thành. 

Cha của chàng thanh niên mà ta đang nói tới là một trong những người bạn thân cận nhất của Oduarpa, biết được các âm mưu của y và cả hai đều hi vọng rằng chàng thanh niên ấy sẽ hiến mình để xúc tiến tham vọng của cha ông. Nhưng chàng trai lại có những mơ ước hi vọng của riêng mình được âm thầm ấp ủ trong nội tâm; qua linh ảnh vào ban đêm, chàng đã thấy khuôn mặt uy nghi của Mars, một vị tướng dưới quyền của Hoàng đế Corona; Mars nhìn đăm đăm bằng đôi mắt đầy ý khuất phục và sâu sắc khiến cho chàng nghe vọng được từ xa những lời lẽ sau đây: “Alcyone, con thuộc về phe ta, là thần dân của ta và chắc chắn con sẽ đến với ta khi biết con thuộc về phe ta. Đừng cam kết thệ nguyện với những kẻ thù của ta vì con thuộc về phe ta”. Và chàng đã thệ nguyện là thần dân, là chư hầu cho vị chúa tể ấy.

Alcyone đang nghĩ tới điều đó khi chàng nằm mơ màng bên bờ suối thì lại có một ảnh hưởng khác tác động lên chàng, làm cho dòng máu của chàng nóng lên chạy rần rần trong huyết quản. Bất mãn với việc chàng thờ ơ về sự thờ cúng – thậm chí còn dội lại với việc ấy, ngay cả với những nghi thức bề ngoài là hiến tế thú vật và dâng rượu lễ - cha chàng và Oduarpa đã lên kế hoạch lôi kéo chàng vào các bí pháp ấy qua sự quyến rũ của một cô gái tên là Cygnus; cô xinh đẹp và da ngâm ngâm đen như bầu trời nửa đêm rải rác ánh sao, cô yêu chàng say đắm nhưng cho đến nay chưa chinh phục được trái tim của chàng trai trẻ bằng những trò mồi chài của mình. Giữa đôi mắt long lanh đầy tham dục của cô với ánh mắt đã bị si tình hết một nửa của chàng vẫn lượn lờ cái khuôn mặt rực rỡ trong linh ảnh của chàng và chàng lại nghe văng vẳng tiếng thì thào gây xao xuyến: “Con thuộc về phe ta”.

Tuy nhiên, về lâu về dài thì cho đến nay cô cũng đã chinh phục được chàng – cô đã bị mẹ của mình, quả thật là một mụ phù thủy, thuyết phục về nhiệm vụ ấy khi bảo cô rằng chỉ mỗi một mình cô mới có thể chiếm trọn được tình yêu của chàng trai ấy – bằng cách khiến chàng hứa hẹn là phải đi theo cô xuống các hang động dưới đất trong đó người ta cử hành các nghi thức pháp thuật thu hút đám cư dân ở cõi U minh xuất đầu lộ diện để thu thập được kiến thức bị cấm đoán biến hình người thành ra hình thú, như vậy tạo cơ hội để cho buông thả những cơn đam mê đầy thú tính tiềm ẩn nơi con người, những nỗi đam mê dâm dục và sát sinh. Cygnus đã tác động lên tâm hồn chàng với tài khéo mà chính nỗi đam mê của cô nghĩ ra đã quạt lửa cho sự lãnh đạm của chàng, quả thật nó chẳng được bền lâu nhưng cũng đủ ấm theo kiểu lửa rơm trong khi đang tồn tại. Và cho đến nay thì cơn đam mê ấy đang bùng cháy nơi chàng và khả năng cám dỗ của cô đã lôi cuốn được chàng. Đó là vì cô vừa mới chia tay với chàng sau khi dụ dỗ chàng hứa hẹn sau khi mặt trời lặn sẽ đến gặp cô gần hang động nơi cử hành các bí pháp; và chàng đang trăn trở giữa nỗi ao ước đi theo cô và sự dội lại trước những quang cảnh mà chàng phỏng đoán là người ta trông mong chàng sẽ tham gia vào. Mặt trời đã lặn dưới đường chân trời và bầu trời đã tối đen trong khi Alcyone vẫn còn nằm mơ màng; chàng nhún vai bắt đầu lê chân nhưng giờ đây chàng đã quyết định và quay gót hướng về nơi hò hẹn.

Chàng rất đổi sửng sốt khi thấy một đám đông đáng kể đã tụ tập ở địa điểm ấy; cha chàng đã ở đó cùng với các tu sĩ bằng hữu, còn Cygnus trên đầu có một vầng trăng lưỡi liềm là biểu hiệu của cô dâu và một đoàn phù dâu vây quanh, tất cả đều mặc xiêm y mỏng bằng the có đính các ngôi sao mà người ta có thể nhìn thấy xuyên qua đó đôi tay chân mềm mại màu ngâm ngâm sáng bóng lên; một đoàn thanh niên bằng tuổi chàng trong số đó chàng nhận ra có những người bạn thân thiết nhất của mình cũng đang chờ đợi, mặc quần áo bằng da thú có lốm đốm, dùng những cái chủm chọe bạc vỗ vào nhau khi họ nhảy múa xung quanh chàng giống như đám thần đồng quê.

Họ reo vang: “Hoan hô Alcyone, con cưng của Mặt Trời Tối Đen, con cháu của Đêm đen! Xem này, Mặt trăng và các Ngôi sao đang chờ đợi mi. Nhưng trước hết mi phải đoạt được nàng từ tay chúng ta là những người đang bảo vệ nàng”.

Thình lình nàng vuột ra khỏi tầm tay của đám vũ sinh rồi chui tọt vào trong bóng tối âm u của cái hang động đang há hốc miệng ra trước mặt; còn Alcyone bị người ta túm lấy, lột hết quần áo rồi quẳng cho chàng một lớp quần áo bằng da giống như những người khác; đê mê, điên dại, chàng ù té chạy đuổi theo nàng giữa tiếng cười la và tiếng reo hò: “Hay quá, chàng thợ săn trẻ tuổi hãy nhanh chân lên kẻo những con chó săn sẽ quật ngã con nai của chàng”.

Sau vài phút, Alcyone cùng với đám đông hò reo bám theo chàng sát gót đã chạy ùa ra những hang động phía ngoài để đi tới một sảnh đường rộng lớn chói lòa ánh sáng đỏ như son. Giữa sảnh đường nhô lên một cái tán khổng lồ màu đỏ lốm đốm những vết lớn phản xạ ánh sáng giống như những tia máu lửa lóe lên; bên dưới cái tán ấy là một ngai bằng đồng có cẩn vàng, phía trước đó là một vực sâu há hoác miệng ra từ đó lóe lên những lưỡi lửa nhợt nhạt gầm gừ. Những đám khói nhang kỳ quặc nặng nề lấp đầy bầu không khí làm đê mê điên dại.

Đám đông đẩy chàng tới trước và chàng lọt vào một cơn lốc các vũ công đang say sưa cuồng loạn hò reo, quẳng vào bầu không khí những tiếng lượn lờ xung quanh cái ngai có che tán và kêu rống lên: “Oduarpa! Oduarpa! Xin hãy xuất hiện, chúng tôi đang ngóng trông ngài!”.

Một tiếng sấm nho nhỏ bắt đầu gầm lên trong hang động rồi càng ngày càng lớn lên và chấm dứt bằng một tiếng sấm dễ sợ ngay trên đỉnh đầu; những ngọn lửa bốc lên và ngay giữa những ngọn lửa ấy hiện ra hình dáng uy nghi của Oduarpa với pháp y màu xám như thép, oai vệ, nghiêm trang với khuôn mặt long trọng, thậm chí ủ rủ như gương mặt của một vị Tổng thiên thần sa đọa nhưng đầy uy dũng với lòng kiêu hảnh bất khuất và sự quả quyết cứng như sắt thép. Oduarpa ngồi chễm chệ trên ngai  trong suốt diễn trình sau đó, im lặng và ủ rủ không tham gia vào đám náo nhiệt; y vẫy tay và thế là cơn hoan lạc cuồng dại bắt đầu, những vũ công man dại nhất tắm mình trong ngọn lửa đang táp qua bờ vực thẳm tung họ lên cao trên không trung. Alcyone đã nhác thấy Cygnus giữa đám thanh niên và thiếu nữ, chàng điên cuồng kích động chạy ùa về hướng của nàng; nàng lẫn trốn, đám hộ tống nàng cản trở chàng khiến cho chàng chỉ mới chạm vào nàng thì nàng đã lách người vuột khỏi tay chàng. Cuối cùng thì vừa thở hổn hển vừa nổi cơn hoang dại, chàng tuyệt vọng lao vào nàng, còn đám đông hộ tống chạy cười như nắc nẻ; mỗi chàng trai ôm lấy một cô gái, chàng nhảy bổ vào Cygnus ôm gọn nàng trong vòng tay mình.

Cơn hoan lạc càng ngày càng trở nên man dại, đám nô lệ xuất hiện mang theo những vại khổng lồ chứa rượu mạnh cùng với một đám khác mang theo những chiếc ly uống rượu. Đã say vì men rượu lại thêm hóa dại vì chạy lồng lên cho nên người ta bị ánh sáng nhợt nhạt nhận chìm vào trong cơn nhá nhem của dục vọng cháy rực. Tốt hơn là ta không nên kể tiếp cảnh hoan lạc ấy nữa.

Nhưng xem này, từ cái hành lang mà Oduarpa xuất hiện lại có một đám rước man rợ; những con vật hai chân lông lá xồm xoàm, tay dài nhưng chân có móng vuốt, đầu thú nhưng tóc lại lòa xòa xỏa xuống vai ghê tởm, gây khiếp hãi, không phải là người thế nhưng làm cho con người phải rùng mình. Chúng cầm trong bàn tay có móng vuốt của mình những ve thuốc và những hộp dầu xoa; và khi hòa lẫn vào đám vũ công man dại nhất chúng chìa những thứ ấy ra cho đám khách mua vui đang nổi cơn lên vì đã uống nhiều rượu và thỏa cơn dâm dục. Những người này thoa dầu xoa trong hộp lên tay chân của mình, uống nước trong ve và xem này họ nằm lăn ra bất tỉnh ngổn ngang trên mặt đất; nhưng từ mỗi đống người ngổn ngang ấy bốc lên một hình thú vật, gầm gừ như đang vồ mồi, bay vút ra khỏi hang động biến dạng vào đêm đen của bầu trời bên ngoài.

Những vị Thần linh chánh đạo giúp cho người đi bộ du lịch gặp gỡ những sự hiện hình của trung giới này y như ma quỉ, dữ tợn và vô lương tâm như loài thú, độc ác và quỉ quyệt như loài người! Nhưng những vị Thần linh chánh đạo đang yên ngủ cho nên chỉ có đám chư hầu của Mặt Trời Nửa Đêm, loài ma quái, yêu tinh và đủ thứ tà vạy khác là được xổng chuồng. Khi đám tạo vật ấy quay lại thì mép của chúng nhỏ những giọt máu, da của chúng lấm lem những vết dơ; trước khi buổi bình minh ló dạng thì chúng lại phủ phục lên những hình người đang nằm ngổn ngang trên sàn của hang động, chìm vào trong đó rồi biến mất.

Thỉnh thoảng Oduarpa lại tổ chức những cuộc truy hoan như thế và dùng chúng để gia tăng sự thống trị của mình đối với thần dân; y lập nên những nghi thức tương tự ở nhiều nơi, ở đâu bản thân y cũng là nhân vật trung tâm, trở thành một đối tượng thật sự được sùng bái và dần dần qui tụ lại thần dân trung thành với mình cho đến khi được thừa nhận là Vua. Y quan hệ với các cư dân của thế giới U minh – như ta có nói trước kia – thời ấy nó được gọi là ‘Vương quốc Pan’ khiến cho y có thêm nhiều quyền lực, y có những người phụ tá đáng tin cậy - gắn bó với y vì cùng chung sự hiểu biết và có tham gia vào những điều ghê tởm ma quái của cõi ấy – họ sẵn sàng nhanh chóng thi hành mệnh lệnh của y.

Cuối cùng thì y cũng thành công, tụ tập được một đạo quân hùng mạnh và bắt đầu một cuộc trường chinh chống lại Minh vương, tiến công về phía Kim môn thành. Y hi vọng sẽ chinh phục và làm người ta khiếp sợ chẳng những bởi các cuộc tấn công dữ dội với những vũ khí mà còn bởi sự khủng khiếp gieo rắc qua đám đồng minh ác ôn cùng với việc đám phù thủy tà đạo biến hình như ma quỉ thành ra dạng thú vật. Bản thân y có một đội vệ binh là những con thú pháp thuật vây quanh mình, là những hình tư tưởng dục vọng đầy quyền năng làm hiện hình ra thể xác, canh gác y và nuốt chửng bất cứ ai đến gần y với ý đồ thù nghịch. Khi chiến cuộc đang hồi bất phân thắng bại thì Oduarpa đột nhiên tháo củi xổ lồng cho đám đồng minh ma quỉ này tấn công kẻ thù mình, chúng sẽ ùa ra nhe nanh giương vuốt gieo rắc sự hoảng loạn trong đám đối thủ đang bị sửng sốt như trời trồng. Khi quân thù bỏ chạy thì y phái những loài ma quỉ nhanh chân này đuổi theo và đội quân phù thủy cũng biến thành những hình dạng thú ngấu nghiến xác người chết.

Thế là y cứ thẳng đường tiến bước lên chinh phục miền bắc cho đến khi y tới gần Kim môn thành nơi đồn trú cuối cùng của đạo quân Minh vương. Alcyone chiến đấu trong quân đội như một người lính, một phần là do bùa mê thuốc lú, thế nhưng vẫn tỉnh táo để đau nhói trong lòng trước những cảnh xung quanh; còn Cygnus với những người phụ nữ khác cũng đi theo đám binh lính để hỗ trợ. Khi đến ngày chiến đấu quyết định đã ló dạng thì đạo quân triều đình do chính Minh vương Corona dẫn đầu, và cánh quân bên tay phải dưới quyền chỉ huy của vị tướng thân tín nhất của Minh vương là Mars. Đêm hôm trước, một lần nữa Alcyone lại thấy linh ảnh và nghe thấy tiếng nói thân thương: “Alcyone, con đang chiến đấu chống lại vị chúa tể thật của mình, ngày mai con sẽ gặp ta, mặt đối mặt. Bấy giờ con hãy bẻ gãy thanh gươm phản loạn của mình rồi qui phục theo ta; con sẽ chết bên cạnh ta và như vậy lại tốt hơn”.

Và điều ấy quả thật đã xảy ra. Đó là vì trong trận chiến khốc liệt, khi quân đội của triều đình phải qui hàng, Minh vương bị giết chết thì Alcyone nhìn thấy tướng Mars (khuôn mặt hiện ra trong linh ảnh của mình) dũng cảm chiến đấu nhưng mãnh hổ nan địch quần hồ. Chàng kêu thét lên, bẻ gãy thanh gươm của mình, chụp lấy một ngọn giáo lao mình vào phía sau lưng Mars, hung tợn thọc ngay ngọn giáo xuyên qua một tên lính đang đánh tập hậu Mars. Vào lúc đó Oduarpa giận điên lên bèn đột kích Mars từ sau lưng và bằng một tiếng kêu vang vọng qua suốt chiến trường, y triệu tập Cygnus, dùng bùa mê nhanh chóng biến nàng thành một con thú dữ tợn, nhe nanh xông vào Alcyone đang bất tỉnh vì mất máu. Nhưng ngay khi hành động như vậy tình yêu suốt đời nàng đã lộ ra từ trong linh hồn Cygnus để cứu nàng vì tình yêu dào dạt ấy đã biến hình dạng một con thú thù ghét vồ mồi trở lại thành một phụ nữ đang yêu say đắm và với nụ hôn tiều tụy sắp lâm chung trên khuôn mặt hấp hối của Alcyone nàng trút hơi thở cuối cùng.

Herakles (vợ của Mars) bị Oduarpa bắt làm tù binh trong trận tấn công Kim môn thành để hoàn tất chiến công; nàng đã công phẩn đẩy lùi sự tiến bước của y và chụp lấy một con dao găm dùng hết sức bình sinh đâm vào y. Con dao găm trượt qua cái áo giáp kim loại của y khiến y cười khanh khách, quật nàng xuống đất làm nhục nàng trong khi nàng đang nằm bất tỉnh: khi nàng hồi tỉnh thì y triệu tập những con thú khủng khiếp và chúng xé toạc nàng ra từng mảnh rồi nuốt nàng ngấu nghiến.

Oduarpa đăng quang trên một đống xác chết, vây quanh là đám vệ binh thú vật và nửa người nửa thú, y lên ngôi hoàng đế ở Kim môn thành, tiếm đoạt tước hiệu Minh vương đã bị ô uế. Nhưng chiến thắng của y chẳng được bao lâu vì Đức Bàn Cổ Vaivasvata đã tổ chức một đạo quân hùng hậu mở cuộc trường chinh chống lại y; chỉ nội sự có mặt của Ngài cũng khiến cho đám công dân của vương quốc Pan phải co giò bỏ chạy, trong khi Ngài hủy diệt những hình tư tưởng nhân tạo do tà thuật tạo ra. Một cuộc chiến thắng áp đảo đã làm tan tác đạo quân của hoàng đế Oduarpa, bản thân y bị nhốt trong một cái tháp mà y đã trốn vào đó trong cuộc tháo chạy tán loạn. Tòa tháp bị nổi lửa đốt, y chết khốn khổ, theo sát nghĩa là y bị đun nóng tới chết bên trong chiếc áo giáp bằng kim loại mà y đã làm hiện hình ra.

Đức Bàn Cổ Vaivasvata tẩy trược cho Kim môn thành, tái lập quyền cai trị cho Minh vương ở đó, giao chức vụ này cho một người đáng tin cậy để phục vụ Quần Tiên Hội. Mọi chuyện cũng chỉ tốt đẹp được một thời gian rồi dần dần phe tà lại chiếm được quyền lực và trung tâm phía nam một lần nữa lại mạnh lên cho đến khi cuối cùng thì cũng chính vị Hắc diện tinh quân tái sinh một lần nữa, lại chiến đấu chống vị Minh vương đương thời rồi tiếm vị ngai vàng. Thế là vị Thủ lĩnh của Quần Tiên Hội phải phán truyền lệnh tận diệt và phần Bình Luận Huyền Bí có tường thuật như sau: “Bậc Đại vương có Khuôn Mặt Sáng Ngời” – Minh vương – gửi thông điệp cho các vị thủ lĩnh anh em: “Hãy chuẩn bị, các Con của Chánh pháp, hãy đứng lên băng ngang qua đất liền khi nó vẫn còn khô ráo”. “Thần trượng của bốn Đấng Thiên tôn” đã được giơ lên. “Đã đến giờ, đêm đen đã sẵn sàng”. “Những đấng phục vụ cho bốn vị Thiên tôn” cảnh báo dân chúng của mình và nhiều người đã trốn thoát. “Các vị vua đến với thần dân trong những chiếc Vimanas [[4][4] và chở họ tới xứ sở của lửa và kim loại (ở phía đông và phía bắc)” [[5][5]]. Những đợt hơi nổ, lụt lội và động đất đã hủy diệt Ruta và Daitya tức là  những hòn đảo lớn của Châu Atlantis vốn là di tích của đại thảm họa năm 200.000 trước Công nguyên, chỉ có đảo Poseidonis là còn sống sót, đó là di tích cuối cùng của một lục địa đã từng một thời khổng lồ tức Châu Atlantis. Hai đảo Ruta và Daitya bị hủy diệt năm 75.025 trước Công nguyên khi nó cuối cùng bị chôn vùi trong lòng đại dương.

 

* * * * * * * * * * * *

 


 


 

[[1][1]Đây là câu chuyện xảy ra vào thời Châu Atlantis của Alcyone, nó cũng giúp ta hiểu được phần nào về những hành động của ông trong kiếp này và đối với Hội Thông Thiên Học. (LND)

[[2][2]] Kiếp này là Krishnamurti

[[3][3] Kiếp này là Chơn sư M.

[[4][4]Những chiếc xe di chuyển được trên không tức là loại máy bay của cổ nhân.

[[5][5]Giáo Lý Bí Truyền quyển II trang 445-446, ấn bản 1897, quyển III trang 424-425, ấn bản Adyar.

nguồn: