Saturday, August 15, 2020

Nước Mông Cổ rất sợ dân Tàu, còn nước Việt Nam thì sao?
Tài Trần: Qua bài dưới đây, ta thấy Mông Cổ đã có nhiều chánh sách khôn ngoan, đặc biệt là đã không tập thể hóa nông nghiệp ồ ạt, v.v... - mặc dù cũng từng là một nước CS. Họ cũng quản lý chặc chẻ lao động TQ dù họ rất cần nhân công. Sở dĩ họ đã có đối sách như vậy với dân Tàu vì những lãnh đạo của họ trong quá khứ đã không dựa vào ĐCSTQ để nắm chính quyền - đây là điều ĐCSVN đã làm khi ngay từ đầu thập niên 1950 đã đưa hàng sư đoàn bộ đội Việt Minh sang TC để được trang bị vũ khí và huấn luyện. Nhờ sự giúp đở này mà VM đã thắng Pháp trong trận đánh trên Đường thuộc địa số 4 (Route nationale No 4) khiến hai đại tá Pháp Charton và Le Page bị bắt. Bộ đội VM ngày càng phát triển với sự giúp đỡ của TC đã thắng Pháp trong trận Điện Biên Phủ năm 1954. Trong cái gọi là "giải phóng" miền nam từ 1954-75, TC đã giúp đỡ cho CSVN hàng hóa về quân sự và kinh tế trị giá khoảng 20 tỉ đô - chưa kể vài SƯ ĐOÀN quân TC đã chiến đấu tại miền bắc XHCN trong lãnh vực vận tải và phòng không trong thời gian không quân Mỹ tấn công miền Bắc. Đây ko phải là tin đồn mà là thông tin chính thức trên báo chí tại TC sau khi xảy ra cuộc chiến biên giới năm 1979.
Sau đây là bài viết .
==================
Nguyễn Xuân Hưng - Bao giờ Việt Nam đuổi kịp Mông Cổ?
Đăng bởi: Kiên Phạm on Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2019 | 16.8.19
Bao giờ Việt Nam đuổi kịp Mông Cổ?
1. Tôi hỏi 100 người, thì đến 97 người bảo: Mông Cổ ấy à? nghèo lắm hả? Tới làm chi!
Sai.
Khái niệm về một nước Mông Cổ nghèo khó ngự trị trong đầu óc dân Việt Nam từ xa thời cùng phe XHCN. Nhà văn Tô Đức Chiêu bảo tôi: "Tao đã đi Mỹ, Ai Cập, Ả rập xê út, Nga và Đông Âu, không kể châu Á như Tàu, Thái... Tức là gần hết thế giới, nhưng khi đi Mông Cổ, mới thấy mình khám phá ra một thế giới mới, nếu có dịp, tao đi 2 -3 lần nữa".
Tôi thấy thế nên cũng đú theo, đi Mông Cổ một chuyến.
(Mở ngoặc ngay là, khi anh (du lịch) đến đâu, anh phải tự vấn ta đến đấy để làm gì, muốn biết gì. Nói chung là nên đi phượt. Tôi có bài học kinh nghiệm về việc này, có 1 cậu trẻ đi cùng đến thảo nguyên Mông Cổ, cậu thốt lên chán nản: Ơ, đâu cũng như đâu, mênh mông cả, chả thấy cái gì.
Nhưng vấn đề là cái gì?
Sau chuyến đi Mông Cổ, tôi rút ra kết luận, 30 năm nữa (hoặc hơn) không biết Việt Nam mình có đuổi kịp Mông Cổ hay không?)
Mông Cổ diện tích gấp hơn 6 lần nước Việt Nam, dân số hơn 3 triệu người (bằng 1/2 của thủ đô Hà Nội). Mà 1/2 dân số ở thủ đô Ulan Bato. Hãy tưởng tượng hơn 1 triệu người còn lại ở rải rác trên lãnh thổ gấp 6 lần Việt Nam.
Mông Cổ có đặc biệt là có biên giới với Nga và Trung Quốc. Họ bị kẹp giữa 2 nước lớn, nên phải chọn 1, lịch sử đã chứng tỏ họ chọn đúng, chọn nước Nga để tránh nước Tàu kẻ thù. Chính chính phủ Quốc dân đảng của Tưởng Giới Thạch vì khuất phục trước chính phủ Stalin mà phải công nhận Mông Cổ độc lập. Chuyện này chính phủ Mao cay cú ra mặt, công khai gọi Mông Cổ là Ngoại Mông, còn phần lãnh thổ Mông Cổ bị mất từ thời Nguyên triều, thì TQ gọi là Nội Mông (họ vẫn nhận đó là nước họ). Cấp độ cay cú ăn thua và nhòm ngó còn hơn một bậc so với Việt.
Người TQ chưa gọi Quảng Đông là Nội Việt, mặc dù vẫn dùng từ Việt gọi Quảng, Việt ngữ là tiếng Quảng, họ chưa gọi Việt Nam là Ngoại Việt. Nói thế để biết mức độ nguy hiểm chênh vênh của con ngựa Mông Cổ trước con sói Trung Quốc.
Ở Mông Cổ, tôi được nghe câu chuyện tiếu lâm. Một người Mông Cổ gặp một người Nhật. Người Nhật cám ơn người Mông, vì bài học của Nguyên triều, nên nước Nhật quyết định không chiếm Trung Quốc nữa. Nếu chiếm nó, có lẽ nước Nhật đã thành Trung Quốc rồi. Đó là một câu chuyện tiếu lâm cay đắng mà không thể cười.
Ân oán giang hồ với người Tàu thì rất nhiều. Chỉ kể 1 chuyện. Các công ty xây dựng ở Ulan Bato, và nói chung các công ty khác cần nhân công, thì đều thuê nhân công TQ, vì người TQ sinh sôi như cỏ dại, ở đâu họ cũng mò đến. Nên các công ty có quy định, chỉ được thuê dưới 6 tháng, mà trong 1 năm không được thuê quá 1 lần. Nên người làm thuê phải đi về TQ ngay sau khi hết hợp đồng. Cảnh sát Ulan Bato rất dễ dãi với người Việt sinh sống ở thủ đô của họ, hình như có khoảng 7000 người, còn riêng người TQ thì phải thống kê rất cụ thể. Người bạn Mông Cổ nói với tôi: Việc lớn nhất của cảnh sát là đuổi người Trung Quốc hết hạn cư trú. Đúng vậy, họ không có tình trạng kẹt xe, không có tệ nạn nhiều, việc chính là không để lọt một cái trứng tu hú. Chuyện này 30 hay 50 năm nữa, Việt Nam cóc làm được, mà cũng chả làm.
2.
Nhìn trên phim ảnh, thấy thảo nguyên là những dải đất trùng điệp, cây cỏ lưa thưa, nếu chỉ có thế, chưa biết gì về thảo nguyên Mông Cổ cả. Hồi tôi đi tầm tháng 7 dương lịch, là tháng đã hết cỏ rậm. Cỏ rậm thì đến ống chân, đến đầu gối, còn khi chuẩn bị vào đông, cỏ bị đám gia súc gặm gần hết. Chỉ còn cỏ thấp và cỏ tái sinh.
Nói từ "cỏ" với người Việt, cũng không ổn. Cỏ của Việt Nam là thứ chả để làm gì. Điều này lỗi ở các nhà làm ngôn ngữ khoa học, địa lý. Đáng lý nên dùng từ "thảo mộc thân mềm" hay cái gì đó khác với "cỏ". Cúi nhìn xuống, hàng trăm hàng nghìn loài cây gọi là cỏ rất khác nhau, riêng hình lá cũng thiên hình vạn trạng. Nếu vò vài cái lá rồi đưa lên mũi, sẽ thấy nhiều mùi vị rất khác. Mùi thơm thoang thoảng, mùi hắc, mùi nồng... Thực sự đó là một thế giới cây thuốc và loại cây như rau thơm ở VN, chứ không phải cây cỏ thông thường. Gia súc Mông Cổ từ hàng nghìn năm nay ăn thứ cỏ đó. Sau khi đi thảo nguyên, tôi mới lý giải được việc ở Mông Cổ, người ta ăn rất ít rau, ăn rất nhiều thịt, ngay cả người Việt ở xứ ăn rau, đến Mông Cổ ăn toàn thịt, mà tiêu hóa bình thường, không bị táo bón. Bởi vì lũ gia súc ăn thứ cỏ thiên nhiên hoang dã bổ béo thơm lừng như hàng nghìn năm nay nó vẫn ăn. Không như gia súc ở nơi nuôi công nghiệp.
Mông Cổ ngày nay vẫn du mục và người ta tự hào vì nếp sống du mục này. Ông Chủ tịch Hội Hữu nghị Mông -Việt nói tiếng Việt sõi như người Việt, bảo tôi, rất may là thảm họa tập thể hóa, định canh định cư xảy ra rất nhanh, rồi thảo nguyên lại có sức sống quay lại nếp xưa.
Nếu ai đã đọc Tô-tem sói, của một nhà văn Trung Quốc (quyển này vang dội một thời trên văn đàn TQ) thì biết thảo nguyên Nội Mông đã bị tàn phá kinh khủng như thế nào. Họ dồn nén dân du mục vào hợp tác, triệt phá cách sinh hoạt truyền thống, mang hàng sư đoàn quân đội bắn sói. Sói là vật thờ của người Nội Mông, khi người chết, người ta kéo xác cha mẹ để ra một chỗ cho sói ăn. Người TQ Mao-ít bắn sói, thế là thỏ làm giặc, lại giết thỏ, lạc vào cái vòng quẩn, rồi đưa người Hán đến sinh sống, khiến thảo nguyên Nội Mông bị tiêu diệt. Trong quyển sách ấy, tác giả cũng nói, nhìn sang Ngoại Mông xanh tươi mà tiếc...
Nhìn thảo nguyên thì mênh mông, nhưng hoang dã hàng trăm thứ thú hoang vẫn ngày đêm sinh sống, tuân thủ cân bằng sinh thái của nó. Người Mông Cổ ngày nay có xe ô tô tải, có điện thoại di động, kéo theo cái nhà, và đàn gia súc, đi lang bạt trên thảo nguyên theo nhu cầu của gia súc. Thảo nguyên mênh mông, mình nhìn đâu cũng như đâu, nhưng chúng tôi đã được một chú bé 12 tuổi đưa từ thị trấn, đi xuyên 25 km đến đúng chỗ lều của bố mẹ chú bé. Hôm đi thảo nguyên, chúng tôi được đón tiếp Chủ tịch huyện đến chơi, cũng vì biết có khách Việt. Ông nói huyện ông có gần 80 hộ, diện tích huyện, khi đó làm phép so sánh, gần bằng tỉnh Hưng Yên cộng với Thái Bình. Chủ tịch huyện biết cả 80 hộ luôn. Quy định của họ chăn thả không giới hạn, nên có lúc có hộ gia đình chăn thả ở huyện khác (miễn là đăng ký vẫn ở huyện này). Chủ tịch người Đảng Dân chủ, alo gọi đồng chí Bí thư huyện ủy Đảng Nhân dân (đảng cộng sản cũ) thì đồng chí đang chăn ngựa, bèn cưỡi ngựa về. Bí thư huyện ủy đảng nào cũng làm nông dân cả và chả chức vụ gì, cười hề hề đúng là ông chăn ngựa. Riêng chuyện này, 50 năm nữa Việt Nam có theo kịp không?
3.
Người Mông Cổ có một niềm hãnh diện đã mất, đó là đã từng bá chủ thế giới, và còn một niềm kiêu hãnh vẫn còn, đó là sữa ngựa.
Thế giới văn minh và ở các nước phát triển có chỉ tiêu bao nhiêu lít sữa bò cho đầu người, thứ sữa đó người Mông Cổ chỉ làm lương khô, làm nguyên liệu chế biến, vì họ uống sữa ngựa. Hình như chỉ Mông Cổ dùng sữa ngựa làm thực phẩm chính yếu. Nó là nguồn gốc sức mạnh của các chiến binh từ xưa, và khiến người MC cao lớn.
Ngựa là gia súc chủ yếu ở thảo nguyên. Một hộ thường có vài trăm đến vài ngàn ngựa, thêm cừu và dê. Bao giờ cừu cũng đi kèm dê. Mùa đông cừu nằm trên giữ ấm cho dê moi cỏ chia nhau. Không có cừu dê chết rét, không có dê cừu chết đói. Kiểu chăn thả thiên nhiên ấy khác xa nông trại hiện đại. Kiểu vắt sữa ngựa cũng khác vắt sữa bò. Vì khi vắt sữa, luôn luôn có con ngựa con đứng cạnh. Người MC tôn thờ ngựa vì cả đức tính này, không buông tuồng vô cảm như bò, cứ vắt là ra sữa bất kể thế nào. Sữa ngựa làm bia, làm thức uống, nên con ngựa là đầu cơ nghiệp. Bò chỉ là loại thêm. Bò MC lông dài như voi mamut. Bây giờ cũng thoái giống, người MC buồn vì bò lông ngắn, còn gì là bò nữa.
Gia súc nuôi, thịt là thứ phẩm. Chính phẩm là lấy lông và da. Len MC đắt kinh khủng. Hình như hàng lông da là chủ lực xuất khẩu.
Cái lều Mông Cổ thật sự là một thứ thú vị. Cứ nói "lều" thì khó hình dung, đến mới thấy đó là cái biệt thự giữa thảo nguyên. Bây giờ lều có nhiều loại, từ 300 đến 30.000 đô Mỹ. Người TQ quá khôn, họ làm lều bán cho người Mông Cổ.
Trong cái lều Mông, tài nhất là cái bếp ở chính tâm nhà, tâm vòng tròn. Chất đốt bằng phân gia súc, thông hơi làm nhiệm vụ trụ chống giữa. Vào lều không nhận ra có bếp.
Người nông dân du mục cũng có vấn đề nan giải, đó là sinh ra và nuôi dạy trẻ. Du mục xa trung tâm thị trấn, nên nếu đẻ bất thường thì cấp cứu rất khó. Khi con 6 tuổi, phải cho nó đi học, thì nhà mất 1 người thường là mẹ hay chị lớn phải đưa lên thị trấn làm 1 cái lều ở nuôi con 1-2 năm mới yên tâm gửi con học nội trú. Ở các thị trấn thị tứ cứ thấy các cụm lều, đó là những người đi nuôi con học. Vì vậy, mà nhà nghèo hoặc quan điểm cũ chỉ cần đọc chữ, trẻ thất học.
Hình như chính việc hiếm người mà du mục có truyền thống quý người. Phụ nữ đẻ con là quý, con ai không quan trọng. Mấy ông Mông Cổ bảo, cộng đồng du mục có lệ, khách quý cao tuổi thì chủ nhà mời đầu dê. Thịt con dê, cái đầu là quý nhất. Còn khách trẻ và trung niên thì chủ nhà bảo con gái sưởi ấm cả đêm. Tôi không ở qua đêm ở thảo nguyên, nhưng nghe kể lại, các nhà văn Trần Nhương, Tô Đức Chiêu, Thúy Toàn có ngủ đêm thảo nguyên và được coi là khách quý trung niên. Vấn đề là các bác ấy có chịu đựng được mùi mồ hôi người ăn thịt cừu, uống sữa ngựa và 3 tuần mới tắm không thôi.
Người MC rất có ý thức giữ gìn môi trường thảo nguyên. Tôi khá ngạc nhiên. Mọi người picnic thu dọn rác tống lên xe về bãi rác ngoại ô vứt. Họ nói tivi có nhiệm vụ quan trọng nhất là tuyên truyền giữ sạch thảo nguyên. Và việc này chỉ có từ khi cách mạng dân chủ đa đảng. Người lái xe dẫn chúng tôi mặc dù xe chật, kiên quyết mang bao tải rác trên xe để về đến bãi rác ngoại ô.
Ở Ulan Bator, anh là công chức, lập tức được cấp 0,99 ha ở ngoại ô làm nhà nghỉ. Cuối tuần, chiều thứ 6, lũ lượt xe rời thủ đô ra ngoại ô. Thứ 7, Chủ nhật thủ đô vắng thênh thang. Tối CN, lại rồng rắn về thành phố. Nếu không phát động giữ thảo nguyên thì chả mấy chốc thảo nguyên nghìn đời thành bãi rác. Và họ đã làm được rất tốt. Tương tự thảo nguyên của họ là rừng là biển của người Việt, than ôi, chúng ta đã cư xử như là tự phá hủy cơ thể! Đuổi kịp Mông Cổ ư? Không bao giờ!
Nguyễn Xuân Hưng
(FB Nguyễn Xuân Hưng)

Thursday, August 13, 2020

XÂY DỰNG MỘT KHÁCH SẠN NĂM 1930 Ở BẮC KỲ (Construction d'un hôtel in Tonkin 1930)

Nguồn: Centre de Documentation et de Recherche sur l'Asie du Sud-Est et le monde Indonésien/ Bibliothèque (Trung Tâm Nghiên Cứu về Đông Nam Á Châu và thế giới Indonesie/Thư Viện)
                                                
Khách sạn mới hoàn tất, trước mặt là cây đa (arbre pagode). 

Khách sạn hoàn tất đầu năm 1930.
.                                       
     
Một ngôi lều lớn để tạo bóng mát cho công việc đổ móng trong mùa mưa.
Đóng cọc (tre đực đường kính 8-10 cm, và dài khoảng 2m)


16.000 cây tre sẽ được chôn sâu trong bùn để đỡ tòa nhà tương lai này.

700 tấn vữa hồ - sẽ được che dấu bên dưới mặt đất - cùng với các cọc, tạo nên nền móng của tòa nhà này.

Dựng một giàn (ferme)

Phòng khách
Phòng ăn
Phòng ăn.


Mậu thân tại Huế - phần 2










TRẬN MẬU THÂN 1968 TẠI HUẾ

                                                                   
                                        

























MỔ XẺ CHỮA ĐỘNG KINH: TỪ MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN ĐẾN MÔT HỒI PHỤC VUI VẼ .
1/ Nếu ko có giúp đỡ của cha là Al Miller, cháu gái Jody Miller sẽ té từ trên ghế xuống đất trong căn nhà của gđ cháu tại bang Maryland. Lúc 3 tuổi rưỡi, cứ vài phút, cháu bị động kinh (seizure/epilepsy), hậu quả của viêm não Rasmussen (Rasmussen's encephalitis, một bịnh rất hiếm). "Cháu sẽ đổ nhào (topple) về bên trái như một con rối bị ai đó giựt dây, "Lynn, mẹ cháu nói. Jody cũng ko thể dùng tay và chân trái.
Các BS ở BV John Hopkins đề nghị cắt bỏ phần óc hư hỏng bên phải của cháu. "Về cơ bản, bà sẽ có đứa con như bây giờ nhưng ko bị động kinh," Lynn nhớ lại. Tôi quyết định trong chớp nhoáng.
Những miếng vá (patch), xem hình 1, bao phủ thân thể Jody trước khi vào phòng mổ sẽ cho phép các chức năng của cơ thể cháu được theo dỏi trong cuộc mổ xẻ nguy hiểm này.
2/ Bộ óc lộ ra một khi các bs mổ tách (cut open) da đầu, xương sọ và màng cứng (dura) - màng giống da, bọc ngoài não và tuỷ sống. "Phân nữa của bộ óc này, tuy bề ngoài tương đối bình thường, thật sự bị ngập máu (seize hay epilepsy) và là nguyên nhân của mọi bịnh của cháu gái này," BS thần kinh John Freeman giải thích. Bằng cách lấy đi mô (tissue) này, các BS để lại một lổ hổng (cavity), sau đó sẽ làm đầy với dịch não-tủy (celebrospinal fluid). Cuộc giải phẩu kéo dài 11 g. Kể từ đó , gđ ông bà Millers đã tư vấn nhiều gđ khác có có con bị bịnh này, ngay cả ngồi với họ trong lúc giải phẩu. "Chúng tôi đã trải qua những chờ đợi lâu dài đó, "bà Lynn, mẹ của Jody nói.
3/ Bốn tuần lễ sau, cuộc sống bắt đầu tại lớp giáo lý tại nhà thờ mỗi chúa nhựt (Sunday school) khi tóc Jody vẫn còn ngắn (stubble). Tám tháng sau và hoàn toàn hết động kinh, nó chơi giởn (frolic) với mẹ và chơi đùa với các trẻ em 4 tuổi khác ở nhà trẻ.
Tính mềm dẻo (plasticity) của não trẻ em đã cho phép tế bào thần kinh bên nữa não bên TRÁI tạo nhiều nối kết MỚI và thực hiện nhiều chức năng mà trước đây chỉ làm bởi não bên PHẢI. Các liệu pháp (therapy) vài tuần một lần đã giúp, dù ko thể phục hồi toàn bộ hoạt động của nữa não bên TRÁI.
"Nó thông minh, một bé gái dễ thương dù ko dùng tay trái bình thường như trẻ khác, " bs Freeman nói. (còn tiếp)



Nguồn: Fb Phạm Đình Tiến
CÁCH RÃ ĐÔNG THỊT NHANH NHẤT, TIỆN NHẤT MÀ NHIỀU NGƯỜI CHƯA BIẾT
Cho dù thịt đông cứng đến đâu, thêm giọt này sẽ rã đông trong vài phút
Với giọt nguyên liệu nhà nào cũng có này sẽ giúp việc rã đông thịt trở nên nhanh gọn hơn bao giờ hết.
Do không có nhiều thời gian rảnh nên việc bảo quản thịt trong tủ lạnh là điều khó tránh khỏi. Cũng nhờ có việc trữ đông thịt mà sau mỗi ngày làm việc kết thúc, bạn chỉ việc mang thịt ra, rã đông rồi chế biến.
Có nhiều cách để rã đông thịt như cho vào lò vi sóng, ngâm trong nước... tuy nhiên theo kinh nghiệm của đầu bếp lâu năm, nếu ngâm thịt trực tiếp trong nước như vậy sẽ khiến nó bị nhạt, cũng không còn ngon sau khi chế biến. Ngoài ra, không phải ai cũng có lò vi sóng.
Vì thế đầu bếp mách bạn một cách rã đông rất nhanh và hoàn hảo, cho dù thịt đông cứng đến đâu, bạn chỉ cần nhỏ vài giọt này lên là thịt sẽ rã đông sau 3 phút.
Cách làm cụ thể như sau:
- Trước tiên là chuẩn bị một chậu nước thích hợp với miếng thịt cần rã đông.
- Sau đó cho vài giọt giấm trắng vào nước, thêm một thìa muối.
- Khuấy đều cho muối và giấm hòa tan trong nước.
- Thả miếng thịt cần rã đông vào.
*** Lưu ý không cho miếng thịt vào nước ngay từ đầu sẽ làm thịt nhạt. Phải đợi hòa tan muối, giấm xong mới cho vào.
Nhiều người lo lắng cho giấm vào nước ngâm thịt làm thịt có mùi, ảnh hưởng đến hương vị. Tuy nhiên, giấm trắng không những không ảnh hưởng đến mùi vị của thịt lợn mà còn khiến thịt lợn bớt mùi tanh, tươi ngon hơn.
Mục đích chính của việc cho giấm trắng là để tăng tốc độ rã đông cho thịt đông lạnh. Trong giấm trắng có chứa nhiều axit axetic, axit axetic có thể hạ thấp điểm đóng băng của nước và có vai trò rã đông nhanh. Rã đông thịt với giấm trắng chỉ mất từ 3-5 phút, rất nhanh, không tốn thời gian nấu nướng.
Còn nếu bạn cho thêm muối sẽ giúp khử bớt vi khuẩn và muối còn làm chất xúc tác khiến thịt rã đông được nhanh hơn.
(Lam Anh)
- Dermatogist recommended brand//Marque recommandée par les dermatologues: mặt hàng được khuyến cáo bởi chuyên gia về da.
- Women's Rogaine//Rogaine des femmes: Rogaine cho phụ nữ.
- 5% Minoxidil topical aerosol//5% d'aérosol topique de minoxidil: bình xịt 5% minoxidil dùng trực tiếp (topical).
- Hair regrowth treatment//Traitement de repousse des cheveux: Giúp mọc tóc.
- Reactivates hair follicles to stimulate regrowth//Réactive les follicules pileux pour stimuler la repousse: Tái kích hoạt nang tóc để kích thích tóc mọc.
- Clinically proven to regrow hair//Cliniquement prouvé pour repousser les cheveux: Đã chứng minh ở lâm sàng để tóc mọc.
Once-a-Day Foam For Women//Mousse un jour pour femme: Dùng mỗi ngày một lần cho phụ nữ.
Unscented//Sans parfum: ko mùi.
Ghi chú: tôi dùng Google Dịch để dịch từ Anh sang Pháp, có thể hơi khác so với các từ điển song ngữ khác.