Tuesday, November 21, 2017

Đang viết về Luân hồi Nhân quả thì 1 ông bạn cầu cứu : màn hình iPhone 7 Plus bị đơ (screen is frozen) , nhưng vẫn gọi và nhận các cuộc gọi .
Tôi bấm các icon : chúng đứng yên ; bấm nút Wake/Sleep (để Slider hiện ra) thì cũng bị đơ .
Vào mạng đặt câu hỏi "iPhone don't work" .
Họ cho nhiều đường dẫn trong đó của Apple : nếu là iPhone 7 thì bấm cùng lúc nút Wake/Sleep và nút Volume Down cho tới khi logo quả táo hiện ra .
Sau đó phone hoạt động bình thường .
Y nói : khi ở tiệm điện thoại ATT , nhân viên cũng bấm nút Wake/Sleep và Home nhưng quả táo ko hiện ra . (Vì cô này tưởng phone của y là iPhone 6) . Cô còn bảo : phải đem máy đến cửa hàng Apple ở Valley Fair Mall để họ sửa giùm .


Y cám ơn rối rít và nói : nếu ko gặp anh , tôi phải chạy cửa hàng , mà đến đó phải vì họ đông khách ; nhiều khi chờ vài giờ , đến đây anh Tài làm liền .
TRẠI TÙ BÀ BÈO - DÀNH CHO NGƯỜI VƯỢT BIÊN .
THƯA CÁC BẠN ,
TÁC GIẢ BÀI VIẾT NÀY (TRƯƠNG TẤN THÀNH) , BỊ BẮT NĂM 1988 VỀ TỘI VƯỢT BIÊN . . . BÀI RẤT HAY , MÔ TẢ LỐI SỐNG NHƯ THỜI TRUNG CỔ TRONG CÁC TRẠI TÙ CS . TRƯỚC 75 , KHI Ở SĐ 7 BB , TÔI ĐÃ HÀNH QUÂN Ở VÙNG NÀY . SAU 75 , TÔI ĐI TÙ GẦN 6 NĂM , HƠN 3 NĂM Ở MIỀN BẮC , VÀ RA TÙ NĂM 81 . VÌ KO TIỀN NÊN KO VƯỢT BIÊN , NẾU KO CŨNG CÓ THỂ Ở TÙ TẠI TRẠI NÀY . N . EM TÔI , VƯỢT BIÊN NĂM 89 VÀ BỊ BẮT TẠI TIỀN GIANG ; NHƯNG DO CÓ NGHỀ THIẾT KẾ XÂY DỰNG NÊN ĐC GIAM TẠI TRẠI TẠM GIAM (Ở KẾ TP MỸ THO , TRÊN ĐƯỜNG ĐI GÒ CÔNG) KHOẢNG 1 NĂM ; TÔI ĐI THĂM NUÔI CẢ NĂM . SAU ĐÓ N. VƯỢT BIÊN NỮA , VÀ ĐỊNH CƯ Ở CND - TÀI .
- - - -
Tác giả Trương Tấn Thành, ngụ tại Lacey, WA. Tốt nghiệp MA, ngành giáo dục năm 2000, hiện là trợ giáo cho trường dạy người da đỏ và giảng viên part-time cho Đại học cộng đồng SPSCC, Olympia, WA.
Vượt biên bị bắt ở Bà Bèo
Ngày đi tan tác, ngày về đau thương
Nếu ở trên đời này có địa ngục thật sự thì đó là trại cải tạo lao động của cộng sản, có cái tên quái gở dành cho người vượt biển : Bà Bèo.
Trại Bà Bèo thuộc tỉnh Tiền Giang, nếu tôi không lầm thì thuộc diện "miệt thứ" kinh làng Bảy. Tôi được "diễm phúc" rơi vào cái địa ngục này khoảng năm 88. Trại này được lập ở giữa một cánh đồng sình lầy nước phèn đầy cỏ lát như một hàng rào thiên nhiên ngăn cản tù nhân trốn trại một cách vô cùng hữu hiệu, nhất là dân quen sống ở đô thị. Ngoài ra trên cánh đồng sình lầy đó còn có cây "chà là" đầy gai nhọn cứa sát chân người tù mới bị đi lao động bên ngoài. Đây là một trại tù thật sự vì người bị nhốt có bị kêu án. Thường thì tù vượt biển bị kêu một năm cải tạo nhưng nếu không biết chỗ lo lót thì hơn một năm là chuyện thường. Tính ra từ ngày tôi bị bắt đến ngày tôi được thả là một năm rưỡi. Ngoài ra trại còn nhốt rất nhiều tội phạm hình sự và tệ nạn xã hội như gái điếm, hút sách.
Chuyến tàu vượt biển của tôi khi ra cửa Vàm Láng thì bị tàu của bọn công an biên phòng rượt theo bắn và bắt lại. Ngồi trong ghe mà tôi nghe đạn ghim "bup bụp" vào thành. Có hai người bị thương. Toàn ghe bị bắt dồn lên xe chở hàng chờ về trạm tạm giam Tà Niên. Bọn công an nhìn chúng tôi bằng cặp mắt thù hằn và luôn miệng quát tháo:
- Cho tụi bây hết vượt biên!
Trại tạm giam cũng có cái tên quái gở: Tà Niên, mới được xây, tường vôi còn mới. Vừa xuống xe tụi tôi lục tục kéo vào sân trại sắp hàng để bị lục xét. Lúc đó tôi mang theo một chiếc khâu vàng một chỉ tôi vội tìm cách dấu nó vào làn chỉ rách trên nắp túi áo là nơi an toàn nhất. Sau đó chúng phân thành nam nữ và đem bọn tôi đi nhốt riêng.
Nhốt chung với tôi là một thanh niên trẻ rất vui tính, hoạt bát và dễ mến. Anh mới vừa đi thanh niên xung phong về và là con của một sĩ quan Cộng hòa tên là Quốc. Anh có óc khôi hài đầy ý vị. Đây là một câu chuyện về chủ nghĩa cộng sản có tính châm biếm cao độ anh kể mà tôi còn nhớ mãi. Đó là một tranh biếm họa về cái nghèo đói của người dân dưới chế độ cộng sản. Họa sĩ biếm họa vẽ hình hậu môn của một nông dân ở miền Bắc đóng đầy mạng nhện. Bạn biết tại sao rồi chứ gì? Vì có gì ăn đâu mà ị ra… nên mạng nhện phủ kín "đường ra, lối vào"!
Thật là đáng cười ra nước mắt. Phòng giam thì chật đến độ ngộp thở. Mỗi ngày người bị nhốt chỉ được ra ngoài hành lang có cửa sắt bao quanh hai lần chừng năm phút vào buổi sáng và vào buổi chiều. Hơi người và không khí tù hãm thật ngộp ngạt trong phòng giam làm ai nấy thấy nặng nề, khó thở vô cùng. Tôi thường phải ngồi gần cánh cửa sắt chỗ khe hở để hít chút không khí ngoài trời.
Ở trại tạm giam này đi ị mà cũng có thằng theo coi phân! Thật đấy. Mỗi lần có đám bị nhốt vào, ngay ngày đầu tiên sau khi ai đi cầu vào thùng gỗ đều có thằng ăn-ten trong nó bươi đống phân xem có ai nuốt vàng, cà rá gì không? Chế độ ăn uống trong trại thì khỏi nó. Chỉ có chén cơm và canh "toàn quốc". Đây cũng là lối chơi chữ của anh bạn trẻ đầy óc…móc lò của tôi. "Toàn" đây có nghĩa tất cả là vậy và "quốc" đây hiểu theo nghĩa nước H2O thiệt! Cho nên đây là thứ canh toàn là nước mà không có cái, họa chăng chỉ có vài cọng rau lang, rau muống và khoai lang về gởi xuống nhà bếp luộc để ăn dặm thêm. Tôi và Quốc vì ít tiền nên mỗi khi rau muống mua về tụi tôi xin lấy gốc để mà ăn sống. Còn khi khoai lang chia xong tụi tôi gom lấy vỏ vớt ra để….ăn cho đỡ thèm.
Trong phòng ai ngồi chỗ nấy ít dám nói chuyện với người cùng chuyến về chuyến đi của mình vì sợ tụi ăn-ten nó nghe báo cáo lên thì đời thêm khốn khổ. Vả lại lúc đó đầu óc đang hoang mang lo nghĩ cách để trả lời khi bị lên "làm việc" về chuyến đi của mình (hai từ "làm việc" và "làm tốt" bị cán bộ cộng sản "cưỡng hiếp" một cách thật dốt nát và khôi hài).
Ngoài anh bạn trẻ dễ mến tên Quốc ra con một nhân vật rất đặc biệt bị nhốt chung với tôi, cụ Bính. Lúc bị bắt cụ phải hơn 60 tuổi, người nhỏ và gầy đét như con mắm nhưng sức khỏe và tinh thần vô cùng khỏe mạnh. Trước khi xuống ghe chuyến này cụ làm "nghề" chở củi bằng xe thồ ở Long Khánh. Cụ phát biểu một câu xanh dờn "thả tôi ra tôi tìm cách đi nữa". Thật đáng nể! Mà không đáng nể sao được vì cụ sinh ra ở cùng quê với "uncle Ho" của cộng sản. Mỗi lần bị ra ngoài lao động thấy cụ vác mấy cây tràm cong lưng cóng róng thấy thật là thảm hại. Rồi mấy tuần sau tụi tôi bị chuyển xuống địa ngục của trần gian: Trại Bà Bèo ở kinh làng thứ bảy.
Tôi còn nhớ hôm chuyển xuống Bà Bèo lúc đó nhằm mùa lụt, xe tới cổng tội nhân xuống sắp hàng ngoài cổng để điểm số. Tôi nhìn trại mà thấy hãi hùng. Lúc đó trời mưa lâm râm, bầu trời xám xịt. Hàng rào bằng cây tràm trước cửa trại trông như những trại hồi thời trung cổ với đầu vạt nhọn chỉa lên trời, phía trên có một chòi canh có mũi cây AK đang chăm chăm chỉa xuống. Dưới chân tôi là sình đen ướt nhèm nhẹp "Ôi thật là đời đen như đất bùn".
Sau khi điểm số xong cửa cổng mở ra để đón "em mới".
Vừa bước vào bên trong một cảnh tượng….u minh "quả không hỗ với tiếng đồn" bày ra trước mắt tôi. Ngay trước mắt tôi là một sân rộng ngập đầy nước. Trong các dãy trại hình chữ U vuông góc nằm lộn ngược đáy ở bên trên, mái lá cửa bằng phên tre lố nhố người trong ánh đuốc như ma trơi. Thật không thể tưởng tượng nỗi là ở cuối thế kỷ hai mươi lại có những nơi bán khai như vầy! Lúc đó đang có lụt nên sân giữa ngập nước lấp xấp.
Ngay ngày hôm sau tụi tôi phải ra đứng làm dây chuyền người nam có nữ có, ngày này qua ngày nọ cả tháng trời làm chuyện khổ dịch đó. Tội nhất là mấy người tù nữ vượt biển con nhà thành phố giờ phải chân không đứng dưới mưa, dưới sình để làm cái khổ dịch của tù nhân. Tôi còn nhớ là mình bị đưa vào đội 2 lao động, đội trưởng tên Tín. Hắn ta là một thanh niên khỏe mạnh con của một sĩ quan Cộng Hòa đi vượt biển bị bắt và vì lao động tiên tiến nên được cử làm đội trưởng chỉ huy tù đi làm nô lệ cho trại. Căn trại tôi ở cũng như các đội khác có một cái sân để đan chiếu và đánh dây. Nó làm bằng đất sình trộn rơm. Chỉ có một cửa ra vào hai bên vách là chỗ tù nằm.
Đội trưởng có chõng ngủ riêng nơi cửa ra vào còn bọn tù nằm chung với nhau trên ván lót. Mé hai bên vách có treo ván làm kệ. Còn cho chính giữa thì để đồ đạc trên đầu nằm. Mỗi đêm đều cắt phiên tù thức tới sáng để canh chừng trốn trại. Giới nghiêm ban đêm lúc tám giờ, cửa đóng tới sáng. Chắc bạn đặt câu hỏi còn việc đi vệ sinh ban đêm thì sao? Xin thưa là anh tù nào cũng thủ một bình plastic có khoét lỗ để nửa đêm có mắc thì tiểu vào đó đặng đi đổ vào hố để trồng rau. Còn đi ị thì sao? Bọc nylon là "cái bồn cầu" đó bạn à! Cho nên vào những ngày có thăm nuôi số người bị chột bụng rất nhiều và mỗi lần có người đi ị thì phải bịt mũi mà chịu. Một điều kinh tởm nữa là những bọc nylon đựng phân đó cũng có tù đi lấy để phơi cho trại nữa.
Đội tôi ở chia làm tổ tương đối sướng như: đan chiếu, tổ quấn sợi gai, tổ nhuộm lác chiếu và đông nhất và khổ nhất là tổ lao động ngoài trại. Ngoài ra trại chuyên về đánh dây bằng loại "cỏ bàng" để làm dây quấn thành thảm.
Cây cỏ bàng mọc rất nhiều ở ngoài đồng sình lầy chung quanh trại, cao cở đầu người, bên trong ruột rộng. Trại có toán đi nhổ cây bàng về để phơi cho khô rồi có toán giã bàng cho đẹp để cho tù đánh thành sợi có chỉ tiêu cho mỗi ngày. Người đi nhổ phải dùng tay mặt quấn một nắm cỏ bàng cho thật chặt rồi giựt thật mạnh để làm sao đứt bựt nó lên mà gốc vẫn còn nằm dưới sình. Trại cấm không được dùng liềm hái vì làm vậy cây bàng sẽ chết mất đi tài nguyên của trại. Ai đi nhổ cỏ bàng đầu tiên tay đều bị cứa chảy máy vì không quen nắm chặt cây bàng nên bị cạnh của cỏ bàng bén như lưỡi dao cạo xé nát cạnh bàn tay. Chi tiêu là hai bó bàng phải đúng thước tấc, nếu không thì bị "phế" bỏ, hôm sau phải nhổ bù. Sau khi nhổ xong phải dùng dây ghịt lại cho chặt thành bó cỡ hơn hai vòng gang tay rồi cõng về trại xa nhiều cây số còn phải lội qua đồng sình lầy.
-- Kẻ Sĩ Bắc Hà (ke_si_bac_ha@yahoo.com), September 05, 2004
Answers
Response to TRẠI BÀ BÈO, TRẠI TÙ VƯỢT BIÊN
Tôi chỉ đi nhổ bàng một ngày mà đêm đó tôi bị quị ngã vì quá sức mình và rồi bị loại khỏi ra toán nhổ bàng. Sau đó tôi được chiếu cố đưa ra tổ đánh sợi dây để dệt chiếu tổ dây có chừng sáu cái "máy" đạp bằng chân. Người xe đay chân đạp tay liên tục cho sợi đay đã chãi nhỏ vào để se thành sợi với chỉ tiêu đề ra mỗi ngày. Đay được mua về thành bó là vỏ của cây đay cứng như khô mực. Khi nhận phần bó võ đay người đánh đay phải đem ngâm xuống kinh trước một đêm. Ngày hôm sau vớt lên dùng dao lạng đi phần vỏ cứng sần sùi để lấy phần mỏng mềm. Kế đó lại phải đem phần võ đã lạng mỏng đó đưa vào bàn lượt có răng bằng sắt để "chãi" vỏ đay ra thành những sợi nhỏ dài.
Hôm nào bị một đợt vỏ đay cụt lại vừa xấu, vừa già thì thật là khốn nạn. Sợi cứng thì sẽ bị rối hoài, sợi cụt ngắn thì phải tiếp sợi liền tay. Nếu ngồi vào được guồng se còn tốt và đợt đay tốt người đánh có thể xong chỉ tiêu lúc hơn hai giờ trưa có thì giờ đi tắm giặt nấu nướng trong khi đám lao động ngoài còn đang dầm mình dưới đất bùn bị mấy tên trưởng toán chửi mắng là chây lười.
Tôi vốn chân tay vụng về chỉ biết cầm phấn và cầm viết nên đánh đay bị rối hoài và luôn luôn xong sau cùng. Thay vì đay là một loại lao động… nhẹ thì đối với tôi nó lại thành một loại khổ dịch. Cuối cùng tôi lại bị đá ra lao động ngoài.
Mới đầu, tôi bị lùa đi trồng cây bạch đàn, một loại cây họ hàng của khuynh diệp.
Mới sáng năm giờ rưỡi tiếng kẻng đã gõ liên hồi. Mọi người trong toán bỏ cà men, chén ra để được phát phần cơm trong ngày. Thường là chỉ đầy một chén nhỏ và vài con khô mắm và một giá canh rau. Bắt đầu điểm số xong là sắp hàng ra cổng.
Từ trại ra đến chỗ trồng phải lội qua mấy cánh đồng xấp nước, kinh rạch mà tù nhân phải nhảy ùm xuống nước lạnh buốt như một đàn vịt bị xua xuống ao để tiếp tục đi như chạy tới chỗ trồng. Vừa đói lại vừa phải nhảy xuống nước lạnh mà ai nấy vẫn phải nhảy xuống trèo lên như những cái xác không hồn.
Một trong những lần đau khổ nhất của đời tù là lần tôi phải đi đắp "đại lộ kinh hoàng". Đây là một đại lộ thật sự vì bề rộng xe hơi có thể chạy được. Bề cao hơn thước mốt và toàn là bằng đất sình. Một công trình do "nước sông, công tù" đầy ngu ngốc nhất của đám cộng sản nhà quê. Nó nối xã này với xã nào đó và được chánh quyền địa phương ký hợp đồng với trại lấy công tù để hưởng tiền. Toàn thanh niên trong trại dồn vào công trình quái đản đó.
Cách làm là khởi đầu đắp lộ từ gần đến xa mất cả hơn tháng trời. Cọc tiêu được cắm ngay trung tâm của con lộ sau đó từng toán tù được phân ra để chịu trách nhiệm đắp từng đoạn. Sau khi san bằng làm sạch cây cỏ trên mặt đất, toán đắp đầu bị chia thành khu để dùng leng, một thứ sẻng lưỡi dài, để xắn đất hai bên lên thành từng mảng lớn. Người đào thay cho người đứng kế của dây chuyền rồi cứ thế thẩy chuyền nhau để quăng vào nơi con lộ sẽ thành hình.
Càng về chiều càng đói và càng mỏi mệt mỗi tảng đất sình đến tay tôi là một khối sắt. Lưng tôi còng gấp xuống mỗi lần đón tảng sình.
Thỉnh thoảng tên trưởng toán lại cầm một cây que dài để đi kiểm soát "chất lượng" của con lộ. Nó sọt cây que xuống hết nơi này đến nơi nọ để xem nơi nào không đắp kín chặt đất sình, bị "rộng ruột" thì nó "phế" liền. Thế là anh em trong toán lại hì hục sữa chữa đến chiều tối mới xong trong khi mọi toán khác đã ra về từ lâu.
Lúc đầu còn gần từ từ sau con lộ dài ra đi phải sớm hơn mà về thì phải muộn hơn. Có khi về chỉ kịp ra kinh rửa sình và gụt rửa quần áo thì đã đến giờ kẻng tối giới nghiêm vào trại. Khi đào thì ăn uống tại chỗ và đái ị cũng… tại chỗ. Không được phép đi nơi khác.
Lính trại ngồi trên bờ đê cầm súng nhìn chăm chăm. Dưới nước bọn trưởng toán lội qua lội lại quát tháo, đôn đốc đám tù đang cong lưng đào xắn. Có lần tên cán bộ trại đứng trông coi con lộ ra xem, lúc đó trời đã nhá nhem tối. Anh em yêu cầu trưởng toán xin về trại vì muỗi cắn quá thì hắn nói một câu thật không phải là người "muỗi cắn các anh chứ đâu phải cắn tui".
Sau khi con lộ đắp xong, có lần tụi tôi đi qua thì thấy nhiều khúc của con lộ kinh hoàng đó bị sạt lỡ xe bò cũng không qua được. Thật là đỉnh cao của trí tuệ….ngu si. Sau đó nhờ có chút tài đàn tôi được vào ban văn nghệ ở không chơi đàn phục vụ cho những đêm văn nghệ mà… mọi người đều chửi vào mỗi cuối tuần. Trại không muốn cho tù ở không chút nào nên dù cho ban ngày tù đã đi lao động mệt mỏi đêm vào cuối tuần còn phải thường xuyên ra sân ngồi giữa trời, gục lên gục xuống để nghe "văn nghệ" dù tuồng cải lương diễn hoài đến ai cũng thuộc và những ca sĩ trại lên…rộng những bài ca phải được trại cho phép hát đến điếc con ráy!
Vào toán văn nghệ tôi khỏi phải đi lao động ngoài và được sống những chuỗi ngày nhàn nhã. Có lần còn được đi ăn đám cưới của cán bộ ở một xã nào đó với kết quả là anh ca sĩ trong đoàn trốn về Saigon mất mẹ. Nhưng rồi bỗng đâu tai họa lại đến với tôi.
Số là hôm đó tên cán bộ coi về lao động trong trại thình lình đi xuống trại thấy mấy tên kép cà chớn trong đoàn cải lương đánh cờ, cười giỡn, chửi thề trong giờ lao động nên hắn phạt cả tổ văn nghệ trong đó có tôi đi lao động ngoài cho bỏ ghét! Lúc đó trại hợp đồng với một xã ở hóc bà tó nào đó xuống cát do ghe chài chở tới để làm nền cho công trình xây dựng gì đó. Tôi lại bị đày ra theo toán lao động để xuống cát.
Toán xuống cát được ghe trại chở tới địa điểm rồi nhốt trong một căn nhà chật ních để mỗi ngày đội cát từ ghe xuống đổ làm nền. Ghe chở cát đậu ở bờ sông với hai miếng ván bắt từ ghe xuống bờ. Một miếng làm đường đi lên, miếng kia làm đường để đội cát xuống. Mấy tên mạnh thì đứng xúc cát đổ vào thúng, tên khác chuyền thúng để thẩy lên vai cho người kế đội thúng cát đi xuống đổ. Cứ đi lên rồi đội cát lên vai đi xuống từ sáng đến ba bốn giờ chiều cả hơn một tháng như vậy. Tối về chỉ kịp đi vệ sinh rồi bị nhốt vào căn nhà tù nằm ngủ đạp lên mặt lên mũi nhau để lãnh cơm ăn dưới ánh đèn dầu, chờ đến khổ dịch hôm sau.
Cứ đi lên đi xuống với thúng cát trên vai riết rồi tôi như một cái máy không còn biết gì khác hơn là mong cho cát mau hết để được trở về trại. Lúc này thật không còn gì đúng hơn là câu "nước sông, công tù". Nước nào trên thế giới sợ nuôi tù chứ dưới chế độ cộng sản thì tù nuôi cán bộ trại. Chuyến bị đày này tôi thật đúng nghĩa bị bầm dập.
Đến đây xin được nói về thân phận người tù phái nữ ở cái trại khốn nạn này.
Tôi nghĩ rằng thật là một bất công và bài này trở thành vô ý nghĩa nếu không viết lại những gì các phụ nữ phải tủi nhục trải qua trên đường trốn chạy cộng sản. Trước tiên xin được nói về nơi ăn chốn ở cho tù nữ trong trại.
Tù nữ vượt biển ở chung với tù nữ tệ nạn xã hội trong một căn nhà làm bằng vách sình trộn rơm và mái lá cỏ tranh. Căn nhà tù lớn lúc nào cũng chật người nhất là những lúc người ta vượt biển nhiều vào những mùa biển êm sóng. Có nghĩa là….bao nhiêu người nó đều chứa được hết! Trời nóng, người đông phương tiện vệ sinh không có, đối với người tù nữ thì đây không phải là địa ngục mà là hơn một địa ngục. Chiều chiều họ chỉ được đưa ra nơi tắm giặt ở con kinh trong trại mà "nhà tắm" được che bằng những tấm phên lá lộ thiên.
Ở trại này có nuôi cá vồ, một loại cá tra, mà thức ăn chính là …phân của tù! Cầu cá này được dựng trên ao bằng những cây tràm và che vách bằng lá dừa nước. Từ bờ đất vào cầu tù phải đi qua một cầu tre tương tựa như cầu khỉ bắc ngang bằng thân cây tràm khẳng khiu và vô cùng trơn trợt khi mưa xuống. Mỗi ngày tù nữ được cho đi trước tù nam. Khi tất cả phải đi một lượt, xắp hàng ra cổng có trưởng toán dẫn và báo cáo số tù cho tên lính canh ở lối đi ra cầu. Đi vệ sinh thứ cầu cá vồ này thật là một sự sỉ nhục cho tù nữ. Mỗi lần phân rơi xuống cầu cá vồ lại bu lại đớp quay nước làm văng bắn cả lên người đi cầu! Vậy mà nó lại được bọn cán bộ gọi là "nếp sống văn minh" đó!
Vào những ngày trời mưa, đất sình trở nên trơn trợt mà phải đi qua cái cầu khỉ đúng nghĩa đó để vào cầu nếu không cẩn thận thì trợt té xuống ao dễ như chơi. Khổ nhất là vào những ngày có thăm nuôi có chất béo và thức ăn lạ chứ không phải chỉ cơm rau và cá khô như thường ngày vào bao tử thì xấp hàng để được tới phiên mình ngồi được vào cầu là cả một cực hình thô bỉ. Rồi khi cá lớn trại cho lưới lên để bán cho tù với số lượng bắt buộc tù phải mua (đây là lối "làm kinh tế rất khoa học và đầy nhân đạo' của bọn coi tù của trại). Đa số đem cho tù hình sự hết vì họ không có thăm nuôi nên phải ăn cái thứ gọi là "cá kít" đó. Tôi còn nhớ cái ngày cá đem về đội ngoài cầu kinh nơi làm cá bay mùi thối ai nấy phải bịt mũi rán mà ăn. Ai cũng nghĩ tù nữ thì chỉ có bị nhốt rồi chờ ngày thả nhưng ở trại này thì còn khuya! Không phải ngày về mà một năm mới về và phải đánh dây, đan chiếu, làm thảm thấy….bác luôn.
Tù nữ hình sự phải đánh dây sau đó đem nhuộm và kết thành thảm bán. Tù nữ vượt biển không phải đánh dây như tù nữ hình sự nhưng phải đan đón. Đánh dây đây là đánh dây cỏ bàng như đã nói trên. Mỗi ngày chỉ tiêu là khoảng mười sáu sải tay. Tù nữ đánh dây chỉ tiêu ngắn hơn tù nam.
Cỏ bàng sau khi nhổ về được toán lao động nhẹ gồm người tù già và tàn tật, gọi là "toán lao động nhẹ" đem phơi cho úa rồi đưa qua toán giã bàng cho dẹp ra để đánh dây. Bàng được nắm thành bó nhỏ đưa lên một tảng đá xanh rồi nện bằng một chày gỗ cho dẹp ra sau đó phân đi cho tù đánh dây. Dây được đánh theo kiểu thắt bím tóc nhưng sợi bàn to cứng và phải nhúng nước liên tục cho mềm.
Khởi đầu người đánh ngồi bệt dưới đất dùng hai ngón chân kẹp lấy cái gút đầu tiên của sợi dây rồi đánh một khúc dài cỡ bằng một sãi tay. Sau đó đứng lên cột vào cột gỗ trong sân căn trại tiếp tục đánh cho hết chỉ tiêu (một căn nhà trại có khoảng 10 gốc cột). Hai ngón tay của người đánh thường bị thâm đen vì mũ bàng và bị đỏ cứng vì bị co sát quá nhiều khi thắt dây mỗi ngày. Sau khi đánh xong còn phải "cắt râu" là những cọng bàng tủa ra hai bên dây bằng một con dao quắm nhỏ mới tạm gọi là xong. Chưa hết khi xong còn phải đưa dây lên kho để được "nghiệm thu" về thước tấc và kỹ thuật xem mắt dây có đều hay không gọi là xong! Nhiều người vụng tay, chịu đau không thấu, buổi tối cửa trại tù đóng còn phải đánh tiếp phòng cho tới giờ giới nghiêm. Nếu không đủ chỉ tiêu thì phải chịu hình phạt là đi móc đất sình để đắp trại.
Tôi đã chứng kiến nhiều nữ tù bị ngâm nước móc sình cả ngày vì đánh "không đạt chỉ tiêu". Có nhiều người thà đi móc sình còn hơn bị dây "đè" dây "quấn" mỗi ngày dù là phụ nữ! Cái lối bóc lột người mà ta thường biết "vắt chanh bỏ vỏ" phải nói là chẳng thấm vào đâu với đâu với cái thứ bóc lột độc hại hơn đó là "vắt chanh rồi ăn luôn vỏ" này của trại tù vượt biển.
Còn trăm ngàn cay đắng và tủi nhục nữa của người tù vượt biên ở trại Bà Bèo mà trên đây chỉ là một vài sự kiện chính mà tôi còn nhớ được. Tôi ghi lại đây để bạn đọc thấy rõ sự vô nhân đạo của các trại tù cộng sản mà biết đâu chừng cũng có vị đã từng bị rơi vào địa ngục này. Tôi cũng ghi lại đây vì nghĩ rằng nói lên sự thật là bổn phận của mọi người, trong đó có tôi.
TRƯƠNG TẤN THÀNH
-- Kẻ Sĩ Bắc Hà (ke_si_bac_ha@yahoo.com), September 05, 2004.

Monday, November 20, 2017

Ai bảo đàn bà tóc vàng (blonde) kém thông minh .
1 ng đẹp tóc vàng ngồi kế 1 LS trên máy bay . Để chứng tỏ mình biết nhiều , ông rủ cô tham dự trò chơi đố vui : vì nghĩ rằng dễ dàng thắng cô này , ông giao ước , nếu cô ko trả lời câu đố của ổng thì bị phạt 5 đô , còn nếu ông ko trả lời câu đố của cô thì ổng chịu phạt gấp 10 lần , nghĩa là 50 đô .
Cô đồng ý và LS hỏi , "Khoảng cách giửa mặt trời và ngôi sao gần nhứt ?".
Cô ko nói gì hết và đưa ổng 5 đô .
Tới đây cô hỏi ổng , "Cái gì lên đồi bằng 3 chân và xuống đồi bằng 4 chân ?".
Ổng suy nghĩ rất lâu rồi cuối cùng chịu thua và đưa cô 50 đô .
Cô này bỏ tiền vào túi và ko nói gì hết .
LS nói , "Chờ 1 phút . Thế cô trả lời thế nào về câu đố vừa rồi ?".
Không nói 1 lời , cô đưa ổng 5 đô .
Nhận xét : Câu chuyện trên giúp ta học cách lý luận . Ông LS nghĩ mình biết nhiều sẽ thắng cuộc , cuối cùng thua cô gái này .
Dịch từ sách nước ngoài .
BÀ LÃO THÔNG MINH HƠN LUẬT SƯ 
Một bà lão đem 200.000 đô đến ngân hàng và nói với nhân viên :
- Tôi gửi tiết kiệm số tiền này và cũng nói thêm với cậu vì tôi mê cá cược nên cá với cậu là cậu có vết sẹo ở mông , nếu tôi thua cuộc tôi sẽ mất 5.000 đô .
- Bác ơi , cháu ko lấy tiền của bác đâu vì bác sẽ thua cuộc .
- Nếu cậu ko nhận đặt cược của tôi , tôi sẽ đem tiền gửi ở ngân hàng khác . 
- Được , cháu chấp nhận đặt cược của bác .
Hôm sau , bả dẫn 1 ng lạ đến và nói với nhân viên này "tôi cá cược với luật sư này là cậu có vết sẹo ở mông , vậy cậu và tôi dẫn LS vào phòng vệ sinh và cậu tuột quần cho ổng xem" .
Sau đó , bà lão đưa cho cậu nhân viên 5.000 đô ; cậu nhân viên ái ngại và nói "lấy tiền của bác cháu ko vui" . Bà lão nói , cậu đừng lo "Tôi ko lỗ lã đâu vì ông LS này sẽ đưa tôi 30.000 đô khi ổng cá cược 'nếu bà bảo 1 ng nào đó tuột quần , tôi sẽ trả bà 30.000 đô !' "
'Dắt qua Liên Xô một con bò . . . ?'
Xin trả lời bạn 'Nặc danh 08:09 Ngày 04 tháng 8 năm 2013' .
Còm trên , tôi có lỗi nhỏ là viết quá vắn tắt , ko nêu nguồn cũa thông tin này . Nay bạn cần kiểm chứng thì có ngay . 
A . Nguồn thứ nhứt  : http://vn.answers.yahoo.com/question/index?qid=20080604091525AAEHQSk 
Câu hỏi sau đã được đặt ra trên 'Yahoo! Hỏi Đáp Việt Nam' (cũa 'hảy tỉnh lại qua cơn mê') .
"Tại sao GSTS Nguyễn Văn Hiệu nhà khoa học hàng đầu của Việt nam lại nói , 'dắt qua Liên Xô một con bò khi về được một tiến sĩ?" . (câu hỏi đặt ra cách đây 5 năm) . 
Có bốn câu trả lời :
1/A Tèo :
(Câu trả lời hay nhất - Do người đọc bình chọn)
Đi học TS ở LX, bảo vệ ko thành công luận án thì được gọi là PTS. Mấy năm trước VN chuyển tất cả PTS thành TS hết nên ông Hiệu nói thế. (cách đây 5 năm) .
2/ nam T :
Ông là người tài giỏi được thế giới công nhận, dù rằng bằng cấp của ông cũng từ LX. Nhưng ông nói " Dắt qua LX 1 con bò khi về được 1 tiến sĩ". Có nghĩa nhà nước đã cử nhiều người sang LX học để lấy bằng TS nhưng học lực kém, chỉ cần 1 lòng trung thành với đảng là đủ. (cách đây 5 năm)
3/ anhcasg :
Vì lúc đó LX "mỵ" ta để dụ ta theo ông Lênin...người mà "đại thi sởi" Tố Hữu khóc thương hơn cả bố đẻ ra mình khi hay tin Lênin "tỏm". (cách đây 5 năm)
 4/ người thổi lửa :
Khi đó cứ ai sang học ở Liên xô thì đều có bằng cấp hết bất kể có giỏi hay không ; đảng Cộng sản Liên xô chỉ đạo mà . Mà kể cả bây giờ các nguyên thủ quốc gia thích lấy bằng ở đâu cũng được vì vấn đề ngoại giao mà . (cách đây 5 năm) .
B . Nguồn thứ hai : http://www.conongviet.com/ChinhTri/webmar032011-nguyenminhtriet-nguyentandung.htm có đoạn :
"Ông GSTS danh tiếng một thời tại Viện nguyên tử Đúp-na (Liên Xô) Nguyễn Văn Hiệu, Viện trưởng Viện Khoa học Việt Nam đã có lần nói công khai: “Cứ dắt một con bò sang Nga, khi trở về ta có một phó tiến sĩ”. (Sau ngày chữ “Phó” được nhà nước CS gạch bỏ và tất cả các “Phó Bảng”/”Con bò” đều là tiến sĩ hết!)."
C . Ngoài ra còn một số blogger khác lại nói câu đó là cũa Ông Hoàng Ngọc Hiến : "Trong giới trí thức của thầy Mạnh có rất nhiều vị TS và phó TS , nhưng dường như đạt được những học vị này không cần phải tốn nhiều công đèn sách cho lắm hay sao mà, đến nỗi , "ông Hoàng ngọc Hiến nói , dắt con bò sang Liên Xô nó cũng đỗ phó tiến sĩ kia mà!”
http://www.luanhoan.net/Bai%20Moi%20Trong%20Ngay/html/bm%2011-5-30.htm 
Kết luận : câu nói trên được loan truyền trên mạng , kẻ nói cũa ông Hiệu , kẻ nói cũa ông Hiến . Nhưng tôi nghĩ , cũa ông Hiệu thì đúng hơn vì có người đã đặt câu hỏi , và được trả lời như ở phần A .
Còn bạn muốn biết báo cũa NN có thông tin này không thì tôi chịu thua . Vì có những tin chĩ tồn tại vài giờ đồng hồ (trên báo nhà nước) thì lại bị gở xuống ; chĩ có độc giã nào lưu trong máy tính thì còn , cuối cùng nó vẫn tiếp tục 'sống' trên cộng đồng mạng . 
Đảng hô hào nhưng chỉ có con cháu của dân nghèo hay "dân ngu khu đen" nhập ngũ : ĐCSVN toàn là bọn ĐẠO ĐỨC GIẢ khi hô hào "toàn dân bảo vệ tổ quốc" nhưng để con cháu ở hậu phương !
Xin đọc bài viết sau .
===
Con cháu CB lên đường nhập ngũ : Có bao nhiều ng ?
Bài trên blog Mai thanh Hãi , http://maithanhhaiddk.blogspot.com/…/co-bao-nhieu-con-can-b… có đoạn :
"Binh Nguyên FB - Chị gọi điện cho tôi, nói với giọng thảng thốt : "Em ơi! Có cách nào chạy cho thằng con chị khỏi bị gọi nhập ngũ, nó rớt Đại học rồi!. Có trường nào chị gởi, bao nhiêu tiền cũng được... Nếu không được chắc chị cho nó đi du học bên Singapore , trường nào cũng được, miễn làm sao nó khỏi đi lính!".
Tôi hỏi chị : "Đi nghĩa vụ QS giờ chỉ có 2 năm mà chị, sao không để nó đi, rồi về học ĐH cũng không muộn mà?".
Chị cúp máy cái rụp, sau đó nhắn tin :"Tôi tưởng anh làm báo có thể giúp cháu, không ngờ anh tệ hại đến thế!".
. . .
Hay bây giờ yêu nước chỉ là đóng góp tiền "Góp đá xây Trường Sa", đóng tiền An ninh quốc phòng, hô hào bảo vệ Tổ quốc trên báo chí, truyền thông... còn nghĩa vụ đi lính thuộc về trách nhiệm con NHÀ NGHÈO ?..
Thử thống kê coi có bao nhiêu con quan chức từ cấp PHƯỜNG XÃ TRỞ LÊN lên đường nhập ngũ?.. " HẾT
NHẬN XÉT : Đọc xong bài viết , tôi liên tưởng ngay đến còm của tôi sau khi đọc bài 'Đừng nói suông' trên blog của anh Nguyễn Thông :
Tài 12:30 Ngày 26 tháng 7 năm 2013 với tựa 'THÀNH PHẦN NÀO ĐI CHIẾN ĐẤU Ở CAM PU CHIA ' , trong đó có đoạn :
"Thĩnh thoãng tôi hỏi anh CAKV , anh chỉ cho tôi trong tổ mình có gia đình CB/ĐV nào có con đi chiến đấu ở Kam -pu -chia không ? Tôi chỉ thấy toàn con của dân đen hay con của mấy anh lính chế độ cũ . Anh lặng im ko trả lời . . .
Nói như vậy , cho các bạn thấy , 'họ' hô hào thanh niên lên đường chiến đấu bảo vệ tổ quốc mà chỉ thấy toàn dân đen hay con cháu lính chế độ cũ được 'trúng tuyển nghĩa vụ QS' mà thôi . . ."
Sau đây là phản hồi của ông TMĐ 13:41 Ngày 26 tháng 7 năm 2013 , trong đó có đoạn :
"Hiện nay,đa số thanh niên khi được gọi gia nhập quân đội, hiện tượng trốn tránh không còn.Cá biệt trốn tránh lại rơi vào các gia đình quan to.Cháu nào cũng háo hức lên đường.
Phần vì giáo dục trong quân ngũ giúp các cháu chín chắn với đời.Phần vì các cháu thấy vinh dự được góp phần bảo vệ Tổ Quốc,nói rõ ra,sẵn sàng xung trận đánh Tàu.Phần vì thời hạn phục vụ trong quân đội đúng 18 tháng là các cháu phục viên. . . "
Đảng hô hào nhưng chỉ có con cháu của lính ngụy đi lính (để chết ở KPC) !
"Chuyện ở tổ DP của tôi" hay "Thành phần nào đi lính ở KPC (từ 1981 trở về sau)" .
Nhân bài nói về ngày TBLS 27.7 , tôi có đóng góp sau .
"Sau năm 1981 , tôi về sống với cha mẹ ở Sài gòn và được anh CA khu vực kêu làm thư ký cũa tổ dân phố , (mỗi lần họp tổ tôi làm biên bản) .
Từ đó , tôi thành thân quen với anh CA này ( dân Nghệ tỉnh) . Bà tổ trưởng và chồng đều là dân CS nằm vùng (hoạt động ở Sài gòn trước 1975) . Ông chồng thì làm ở sở XD TPHCM , rất có quyền thế (hôm nào tôi sẽ nói thêm về vụ này) . Trong tổ , ai cũng nói nhà bà nhiều VÀNG lắm .
Bà có nhiều con trai : đứa làm CA khu vực , đứa học ĐH y dược , đứa đi LĐ hợp tác nước ngoài , đứa làm hải quan , đứa đi tàu viễn dương , toàn là nghành hái ra tiền , ko thấy có đứa nào đi lính .
Một hôm , bà khoe với tôi , sắp gả vợ cho con trai . Cô dâu là con lai Mỹ trắng , ko biết bà kiếm hay 'mua' ở đâu . Nghe như vậy , tôi biết trước sau gì con bà cũng đi Mỹ , để rồi sau khi có quốc tịch (sau khi có thẻ xanh 3 năm) , lại có thể bảo lãnh hai ông bà (khi ông đã nghỉ hưu) sang Mỹ .
Cũng gần nhà tôi , có một cặp vợ chồng : ông thì giám đốc KS Caravelle , bà làm hiệu trưởng trường trung học Trưng ương . Có một chuyện vui : thĩnh thoãng có người đến nhà tôi hỏi , đây có phải là nhà của bà hiệu trưởng ko , tôi phải chỉ dẫn họ đến nhà đó . Ông có hai đứa con : một đứa đi LĐ hợp tác nước ngoài , một đứa đang học trung học . Nghe nói , ông từng làm cận vệ cho ông lớn trong MTGPMN .
Có lần họp tổ DP , anh CA đã thậm tệ phê phán một bà trong tổ vì thằng con đã trốn trong ngày quận giao quân cho TP .
Khi làm công tác dân phòng (trung bình mỗi tuần đi tuần một - hai đêm trong phường) thì tôi ko thấy có ai thuộc gia đình CBĐV trong tổ DP đi tuần . Chỉ thấy toàn dân đen hay con lính chế độ cũ và tôi làm công tác này .
Thĩnh thoãng tôi hỏi anh CAKV , anh chỉ cho tôi trong tổ mình có gia đình CB/ĐV nào có con đi chiến đấu ở Kam -pu -chia không ? Tôi chỉ thấy toàn con của dân đen hay con của mấy anh lính chế độ cũ . Anh lặng im ko trả lời . (Theo lời kể của các CCB , chiến trường KPC lúc đó rất ác liệt vì bọn Khmer đỏ rất lì lợm và thiện chiến) .
Nói như vậy , cho các bạn thấy , 'họ' hô hào thanh niên lên đường chiến đấu bảo vệ tổ quốc mà chỉ thấy toàn dân đen hay con cháu lính chế độ cũ được 'trúng tuyển nghĩa vụ QS' mà thôi .
Ngay cả việc đi công tác dân phòng , con cháu 'họ' cũng được miễn .
VẬY CÔNG BẰNG Ở CHỔ NÀO ?
Từ những gì tai nghe mắt thấy trong tổ , tôi nghĩ ở các nơi khác cũng như vậy . Và cũng có thể kết luận , rất nhiều gia đình dân đen và lính chế độ cũ trở thành gia đình Liệt Sĩ vì có con hy sinh ở KPC .