Friday, May 12, 2017


Friday, May 12, 2017 | 12.5.17



Kỳ Duyên: Ngẫu nhiên đọc được bài viết này, bỗng thấy buồn xa xót. Luồng gió CM đã cuốn phăng hết tất cả mọi thứ “tiểu tư sản” vào quá khứ. Chợt nhớ thời trẻ, bên Báo ND, mình đã khóc hết nước mắt khi được ông TBT kết luận về một bài báo: Viết theo kiểu tư sản. Chính mình không hiểu vì sao lại là kiểu viết theo kiểu tư sản. Đó là một bài viết về một cô giáo rất thương trò, văn phong mình viết mềm mại, đồng cảm và chia sẻ bởi tấm lòng.

Quả thật, mình đã không “đồng hóa” nổi. Và mình đã không chịu để “cuốn phăng”. Đời có bao bi hài, trắng đen đảo lộn chỉ bởi sự không hiểu đâu là thang giá trị của văn hóa.

Có lẽ thế mà XH mới như hôm nay!  

Tôi đã nhìn thiếu nữ Hà Nội qua lăng kính của những tiểu thuyết trong Tự Lực Văn Đoàn mà tôi được học thời trung học.
Mẹ tôi nể phục mấy cô gái Hà Nội lắm. Dưới con mắt của người nhà quê ra Hà Nội làm việc vặt, bà thấy các thiếu nữ nơi đây ứng xử khôn khéo, nói năng lễ độ, và khuôn phép lắm. Đó là chưa kể thêu thùa may vá, nữ công gia chánh,… Nói chung là đảm. Mỗi khi thấy mấy cô Sài Gòn tân thời quá, tự nhiên quá, bà lại chép miệng, con gái Hà Nội đâu có thế. Bà nói riết, nói riết…, khiến tôi ngờ…bà muốn thằng con của bà nên đi tìm một thiếu nữ Hà Nội.

 Nhưng thế giới của tôi lại khác. Tôi sinh ra ở Sài Gòn, lớn lên ở Sài Gòn, bạn bè Sài gòn, trong đầu tôi, nếu có, cũng chỉ là con gái Sài Gòn cho hợp… thủy thổ.

Tôi đã nhìn thiếu nữ Hà Nội qua lăng kính của những tiểu thuyết trong Tự Lực Văn Đoàn mà tôi được học thời trung học.

Mà con gái Bắc (di cư 54) hồi đó gớm lắm, vờn qua vờn lại, làm duyên, đá lông nheo, õng ẽo  làm điêu đứng con trai Nam Kỳ đến là khổ. Một thanh niên xứ Biên Hòa đã phải cay đắng thế này:“

Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc

Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền,

Nhớ khiêm nhường nhưng thâm ý khoe khoang,

Nhớ duyên dáng ngây thơ mà xảo quyệt…”

Tôi không có ý kiến gì về bài thơ trên, mà cũng chẳng dại gì có ý kiến. Mấy bà mấy cô Bắc Kỳ đọc bài thơ trên có nổi cơn tam bành rủa xả, thì chắc cũng chỉ mình rủa mình nghe thôi, chứ tác giả, nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên chết rồi, chết trong một chiếc xe hơi cũ kỹ ở sân chùa bên California.

Dù sao cũng nên đọc tiếp thêm vài câu nữa mới thấy “cảm thương” cho tác giả:

“…Ta vẫn nhớ dặn dò lòng tha thiết,

Nên vội vàng tin tưởng chuyện vu vơ

Nên yêu đương bằng gương mặt khờ khờ

Nên hùng hổ để đợi giờ thua thiệt…”

Những ngày sau 75, trên tivi Sài Gòn là những đoàn quân “chiến sĩ gái”, bước theo nhịp quân hành, chiếu cận cảnh với đôi mắt rực lửa căm hờn, giọng nói lanh lảnh. Cảm giác đầu tiên của tôi với các cô gái Bắc Kỳ (thứ thiệt) là…ớn lạnh. Tôi cười, “Đấy con gái Hà Nội của mẹ đấy…”. Bà cụ lại thở dài, chép miệng… “Hồi trước đâu có thế…”.

Dĩ nhiên, mẹ tôi không thể phát hiện cái trò đánh lận rẻ tiền của thằng con, tỉnh bơ xem tất cả các cô Bắc Kỳ đều là các cô Hà Nội.

Thực ra trong đầu tôi cũng có một chút gì đó mơ hồ về con gái Hà Nội. Biết tả thế nào nhỉ! Có thể là hình ảnh dịu dàng đằm thắm của cô Liên trong Gánh Hàng Hoa, hay thiếu nữ tân thời một cách bảo thủ, không sao thoát ra khỏi vòng lễ giáo của cô Loan trong Đoạn Tuyệt. Tôi cảm được nỗi cô đơn của Loan khi thả bộ trên bờ đê Yên Phụ,… Đại loại là tôi đã nhìn thiếu nữ Hà Nội qua lăng kính của những tiểu thuyết trong Tự Lực Văn Đoàn mà tôi được học thời trung học.

Cũng chẳng dừng ở đấy đâu. Khi đọc “Tuấn, chàng trai nước Việt”, một thứ tiểu thuyết hồi ký của Nguyễn Vỹ, tôi biết thêm rằng, các cô nữ sinh Hà Nội cũng lãng mạn ra rít. Họ kín đáo lập ra hội “Ái Tino”. Tino Rossi là ca sĩ người Pháp lừng danh thưở đó, và là thần tượng của vô số thiếu nữ, chẳng riêng gì thiếu nữ Hà thành. Cái “hội” kín đáo, chỉ lèo tèo dăm ba cô thế thôi, nhanh chóng tan hàng, và rồi mạnh ai người nấy tam tòng tứ đức, xuất giá tòng phu, công dung ngôn hạnh… Cái “lãng mạn tân thời” chỉ là đóm lửa, và họ nhanh chóng quay lại với sự thanh lịch, nề nếp theo giáo dục của gia đình.

Năm 1980, lần đầu tiên tôi ra Hà Nội công tác. Anh bạn đồng nghiệp trạc tuổi, tốt nghiệp từ Đông Đức, chở tôi trên chiếc Simson lòng vòng Hà Nội. Nơi đầu tiên tôi muốn ghé thăm là phố Khâm Thiên. Anh bạn tròn xoe mắt, “Làm gì còn hố bom mà ghé thăm”. Tôi chợt hiểu vì sao anh bạn ngạc nhiên, nhưng không thể giải thích. Môi trường giáo dục trong Nam ngoài Bắc khác nhau.

Cái máu phóng đãng đã dẫn tôi đến phố Khâm Thiên, chứ không phải bom rơi đạn lạc ở đó. Đến, dù chỉ để nhìn vài căn nhà xiêu vẹo, cũng thỏa đôi chút tò mò về một thời vang bóng. Phong lưu tài tử giai nhân, đúng, nhưng không phải cách phong lưu của Vân Hạc trong Lều Chõng của Ngô Tất Tố. Anh chàng Vân Hạc khi chờ kết quả thi, ra vào chốn ả đào để vui say bè bạn, để trấn an nhau, để bốc nhau, để chờ ngày bảng vàng ghi tên.

Tôi nhớ đến kiểu cách phong lưu của Cao Bá Quát, một tay chơi thứ thiệt, khi làm sơ khảo trường thi, tiếc bài thi hay mà phạm húy, đã dùng muội đèn để sửa. Việc lộ, bị kết án giảo giam hậu, ông phải đi dương trình hiệu lực, nghĩa là đi làm phục dịch cho phái đoàn đi công tác nước ngoài. Con người tài hoa này, mang theo nỗi cô đơn đến phố ả đào giải sầu bên chén rượu, làm vài bài hát nói, đào nương hát, mình gõ nhịp…

“Giai nhân nan tái đắc

Trót yêu hoa nên dan díu với tình

Mái tây hiên nguyệt gác chênh chênh

Rầu rĩ lắm xuân về oanh nhớ…”

Cũng lần đầu ở Hà Nội, buổi chiều chập choạng tối, lang thang ở phố Huế, tôi thấy một bà đi xe đạp ngược chiều, bị cảnh sát ngoắc lại. Bà năn nỉ thông cảm? Không. Bà phân bua? Không. Bà cãi tay đôi với cảnh sát rằng, nhất định mình đúng. Lương và nhu yếu phẩm phân phối còn không đủ sống, đâu dễ gì chịu nộp phạt. Đôi co với nhau mà cả hai vẫn một mực xưng hô…đồng chí. Tôi phì cười. Hà Nội có những điều không nằm trong trí tưởng tượng của một người Sài Gòn, lần đầu ra Hà Nội như tôi.

Bây giờ, Hà Nội khác xa rồi. Hà Nội nhiều nhà cao tầng, cầu vượt. Hà Nội nhiều xe hơi hơn, Hà Nội giàu hơn. Hà Nội không còn những cảnh cãi tay đôi với cảnh sát buồn cười như thế nữa.  Hà Nội văn minh hơn, nhưng có thể họ phải “cãi tay đôi” với chính mình, khi mà còn những cảnh thanh niên thiếu nữ “ à la mode” hái hoa, giẵm hoa bẻ cành để chụp ảnh, hay gào thét tung hô thần tượng minh tinh Hàn Quốc. Đó là chưa kể bún mắng cháo chửi, rải rác vẫn còn đâu đó. Thương hiệu chăng? Tôi chịu! Ăn ngon mà nghe chửi, thôi thà ăn độn dễ nuốt hơn.

Tôi có bà bạn già (hơn tôi) là dân Hà Nội mấy đời. Cha bà là một trong số rất ít người xong bậc đại học thời Tây. Sau 54, nhà đông con, xoay sở không nổi, ông bố định cho 2 đứa con lớn tạm nghỉ học, đi làm rồi học bổ túc sau. Nhưng bà mẹ thì không, nhất quyết không. Bà đến gặp ông bà bác sĩ nhà bên mượn…tiền để các con tiếp tục ăn học. Họ cùng ở trong thành như bà, không vướng bận con cái, còn chút của ăn của để, đồng ý cho vay tín chấp, một thứ tín chấp tình người, thời nay khó tìm. Tôi hiểu ra, dân trí thức Hà Nội xưa có kiểu chơi “chẳng giống ai” (lúc này). Họ kín đáo giúp đỡ nhau trong những tình huống khắc nghiệt. Trong họ dường như  chất “nhân” và lòng tự trọng được rèn luyện qua giáo dục, giấy rách phải giữ lấy lề. Mực đen và bão tố không thể vấy bẩn hay phá sập.  Những năm sau 75, trong Sàigòn tôi cũng thấy vài trường hợp như thế.

Bà bạn (già) này, về chuyên môn, thì kiến thức mênh mông chứ chẳng vừa. Ăn nói nhẹ nhàng, nhưng quyết liệt khi cần. Vậy mà cư xử thì cứ dạ dạ,..cám ơn. Bà nói chuyện với tôi cũng thế, cũng dạ dạ,..cám ơn.  Tôi cười, sao chị khách sáo thế. “Không phải đâu, tôi được giáo dục trong nhà từ nhỏ như thế. Các anh chị em tôi cũng đều như vậy chứ chẳng riêng tôi. Hồi đi học, chỉ vì dạ dạ…cám ơn mà chúng tôi bị phê bình là tiểu tư sản. Ông bà cụ dạy con nghiêm khắc lắm. Tôi là con gái, đi học về là phải tập tành bếp núc, ăn trái chuối là phải bẻ đôi. Ở trường là chuyện khác, còn về nhà là đâu ra đó, vào khuôn phép.”. Tôi cũng nhận ra sự  “khách sáo chân thành” của bà, chứ không phải khách sáo đãi bôi.

Dạo sau này, vì công việc tôi thường ra Hà Nội. Đi ăn hàng với bè bạn ở đó thì không sao, nhưng hễ đi một mình là bị chặt (giá), dù chỉ là chai nước tinh khiết, 10.000 đồng ở quán ven đường phố cổ. Bị chặt riết thành quen. Tôi nhủ thầm, lần nào ra Hà Nội mà không bị chặt coi như trúng số.

Dù tôi cũng có vài người bạn thân ở Hà Nội, nhưng giữa tôi và Hà Nội, dường như vẫn còn khoảng cách nào đó. Tôi đến Hà Nội như một kẻ xa lạ, đến như đi nước ngoài không cần visa.

Sài Gòn dễ hội nhập. Cứ ở Sài Gòn là thành người Sài Gòn. Chưa thấy mình là người Sài Gòn, ở lâu thêm chút nữa cũng biến thành người Sài Gòn. Sài Gòn đồng hóa con người nhanh lắm.

Nhưng Hà Nội có lẽ khác, người ta đồng hóa Hà Nội như vũ bão, đồng hóa cạnh tranh từ nhiều nguồn khác nhau để tạo ra một văn hóa Hà thành hiện đại khó mô tả. Còn người Hà Nội (thứ thiệt) đành phải co cụm, khép kín, và giáo dục con cái theo cách riêng của họ để bảo tồn…di sản. Giáo dục từ gia đình mới tạo ra gốc rễ, chứ  không phải là quy tắc ứng xử, hay giàu sang, quyền thế.

Mời xem Video: Nguyễn Phú Trọng đồng ý nhường chức Tổng BT và Trần Đại Quang đã bán đứng Đinh La Thăng thế nào?



Hà Nội nhiều hồ. Hà Nội đẹp vì hồ vào những buổi sáng thật sớm, khi trời còn nhá nhem. Sáng lên, Hà Nội biến mất. Con gái Hà Nội (xưa) chắc cũng thế. Cuộc đời dâu bể đã làm họ biến mất, nhưng thực ra cũng chỉ lẩn quất, âm thầm đâu đó thôi.

Năm ngoái, đi ngang qua ngõ nhỏ trong khu phố cổ, tôi ghé tiệm tạp hóa mua chai nước lạnh. Bà bán hàng dễ cũng gần 70, đưa chai nước: “Thưa, của ông đây, giá 5.000. Cám ơn ông…”. Tai tôi lùng bùng. Trong tiềm thức có cái gì nghe quen quen, đọc đâu đó rồi. Đã dợm chân đi, nhưng cũng quay lại: “Thưa bà, bà là người Hà Nội?”. “Vâng ạ, nhà tôi ở  ngõ này đã ba đời rồi, từ thời ông nội tôi ra làm quan ở đây”.

Mẹ tôi nói đúng về con gái Hà Nội. Họ hiếm hoi, ẩn mình như giọt nước đọng ở mặt dưới của lá cây sau cơn mưa. Có duyên mới gặp, phải tìm mới thấy.

Vũ Thế Thành

(Blog Vũ Thế Thành)
VÌ ĐÂU DÂN VIỆT BÂY GIỜ KHỔ ĐAU ?
(Thơ của ông Đặng Huy Vân , đăng trên tintuchangngayonline . Ở tuổi 70 , đầy bịnh tật , ông đã chửi cả giòng tộc ĐCSVN (từ HCM đến đám lãnh đạo bây giờ) qua 1 bài thơ ngắn gọn nhưng xúc tích . Chính HCM đã du nhập 1 chủ nghĩa ngoại lai từ đàn anh TQ và LX để áp dụng lên VN từ 1949 , là nguyên nhân của mọi TAI HỌA cho dân Việt từ đó đến tận ngày hôm nay .- Tài) .
"Đặng Huy Văn: Bấy lâu bị ốm phải nằm viện, nay đang dưỡng sức thì đọc được tin giặc Tàu, người bạn láng giềng “bốn tốt” và “mười sáu chữ vàng” của đảng ta ngày 2/5/2014 đã ngang ngược đưa dàn khoan dầu khổng lồ HV 981 vào khoan dầu tại thềm lục địa Việt Nam cách đảo Lý Sơn chỉ 120 hải lý. Nghiêm trọng hơn, chúng còn đưa gần 50 tàu hải quân, hải giám, cảnh sát biển và kiểm ngư vào lãnh hải Việt Nam để hộ tống giàn khoan HV 981 và trắng trợn tấn công các tàu kiểm ngư và cảnh sát biển của nước ta gây hỏng một số tàu và làm bị thương các cán bộ của chúng ta. Tiếc là trong khi cả thế giới đang cực lực lên án hành động gây hấn trắng trợn của chính phủ Trung Quốc đối với Việt Nam thì người lãnh đạo cao nhất của đảng ta lại im lặng một cách khó hiểu!
Bức xúc đau đớn đến tận cùng nhưng do năng lực và sức khỏe không cho phép nên tôi chỉ xin gửi tới quý vị độc giả mấy dòng đồng dao trẻ chăn trâu mà thời nhỏ đi ở chăn trâu tôi đã quen làm, để bày tỏ tình cảm của mình. Tiếc là cậu bé chăn trâu ngày đó nay đã ở tuổi 70, đã lẩm cẩm rồi, nên viết đồng dao không còn được hay như thời đi ở chăn trâu trên đồng nội nữa. Vậy kính mong quý độc giả gần xa hãy đại xá cho những sai sót của “cậu bé chăn trâu tuổi 70” này nhé!
Vì đâu dân Việt bây giờ khổ đau?
(Đồng dao “trẻ chăn trâu” tuổi 70)
Bao năm trăn trở ngẩn ngơ
Vì đâu dân Việt bây giờ khổ đau?
Bởi chưng “CHA” * quá lụy Tàu
Bắt con cháu rước họ Mao lên thờ
Một thời chúng quá ngây thơ
Tưởng thờ bảo bối tới bờ vinh quang
Vậy mà chú CUỘI ** cung trăng
Tôn “cha” là bậc thành hoàng trời Nam!
Dân lành sống kiếp lầm than
Tài nguyên cuội để quan tham làm giàu
Biển Đông cuội mặc giặc Tàu
Vào thềm lục địa khoan dầu tự do(1)
Dân kêu cuội cứ làm ngơ
Như Hoàng Sa thuở Bảy Tư thét gào(2)
Thương thay xương trắng máu đào
74 người lính rơi vào lãng quên!
Cầu Đức Phật! Lạy Thánh hiền!
Hãy lôi chú cuội luyên thuyên ra tòa!
Để dân ta giữ biển ta
Chung tay đòi lại Hoàng Sa thuở nào
Đoàn kết lại! Hỡi đồng bào!
Đứng lên quét sạch cộng Tàu, Việt gian
Để đêm trăng sáng non ngàn
Triệu oan hồn lính Trường Sơn bớt buồn!
Để người Việt khắp bốn phương
Góp sức xây lại quê hương đẹp giàu
Biển Đông sạch bóng giặc Tàu
Hoàng Sa trở lại đồng bào Việt Nam
Không còn bè lũ quan tham
Hết bầy vua lú Việt gian lụy Tàu
Biển nhà hòa biển năm Châu
Nhân quyền về lại đồng bào mến thương! "
Hà Nội, 12/5/2014
Đặng Huy Văn .
=======
* Cha tượng trưng cho HCM .
** Cuội tượng trưng cho ĐCSVN .

Sunday, May 7, 2017

How to restore contacts from iCloud to your iPhone or iPad/Chuyển danh bạ từ iCloud sang iPhone hay iPad . 

iMore Allyson Kazmucha  Jul 30,  2014

Friday, May 5, 2017

Bí mật vụ hành quyết Nicolae Ceauşescu

(Quốc phòng) - Điệp vụ phối hợp của CIA, KGB, GRU và tình báo Hungary nhằm lật đổ nhà lãnh đạo Rumani đã lần đầu tiên, được một sĩ quan tình báo quân sự Liên Xô trực tiếp tham gia âm mưu của các cơ quan đặc vụ tiết lộ.Đó là Roman, người từng là sĩ quan trẻ nhất của Cục Tình báo Cụm quân phía Nam của Hồng quân tại Budapest, thủ đô Hungary. Roman được trọng dụng và thăng tiến nhanh nhờ lợi thế rất giỏi ngoại ngữ. Roman nói thạo tiếng Đức và Pháp, còn tiếng Hungary và Rumani với anh là tiếng mẹ đẻ giống như tiếng Nga. Bởi lẽ, anh sinh ra và lớn lên ở Mukachevo, Zakarpatie (Liên Xô). Chính Roman cũng chẳng rõ có bao nhiêu máu Hungary và Rumani chảy trong huyết quản của mình. Khác với Hungary, thời đó ở Rumani, không có quân đội Liên Xô trú đóng. Do đó, Roman rất khó thu thập tin tức về chương trình hạt nhân của Rumani. Anh chỉ còn cách thực hiện những chuyến đi ngắn đến Transylvania (vùng đất từng thuộc Hungary, sát nhập vào Rumani năm 1918) để gặp gỡ những người Hungary ở Rumani. Tại Timişoara, Rumani, tình báo Liên Xô có một

Ông Nicolae Ceausescu (26/1/1918-25/12/1989) giữ chức Tổng bí thư Đảng Cộng sản Rumani từ năm 1965-1989, Chủ tịch Hội đồng Nhà nước Rumani từ 1967, và Chủ tịch Rumani từ năm 1974-1989.
Những kẻ đạo đức giả chính trịLà dân tình báo chuyên nghiệp thực thụ, sau hơn 20 năm, Roman kể về những chi tiết chưa được biết đến về điệp vụ thủ tiêu vợ chồng Nicolae và Elena Ceauşescu. Người thúc đẩy ông làm việc này chính là … Mikhail Gorbachev, vị tổng thống đầu tiên và cuối cùng, không lấy gì làm vinh quang của Liên Xô.Vào dịp Gorbachev tròn 80 tuổi, báo chí phương Tây đã phát động cả một chiến dịch náo động tung hô ông ta. Cá nhân Gorbachev thì cố giữ hình ảnh một ông lão tốt bụng.Nhưng cựu sĩ quan tình báo Liên Xô Roman thừa nhận, ông đã thấy phát buồn nôn khi mùa xuân năm ngoái nghe Gorbachev phát biểu ở Bucharest lên án việc xử bắn vợ chồng Ceauşescu vào tháng 12/1989. Gặp gỡ các phóng viên, cựu lãnh đạo Liên Xô “giở trò mèo khóc chuột” nói rằng, họ đã bị bắn giết “như những con vật” và việc đó lẽ ra không được làm “dù tình hình trong nước có khó khăn đến đâu”. Trong chuyến thăm cá nhân tới Rumani, cựu tổng thống Liên Xô đã gặp cựu tổng thống Rumani Ion Iliescu. Chắc là họ có nhiều điều để nhớ lại.- Việc xử bắn Ceauşescu và vợ ông ấy bên tường nhà vệ sinh của binh sĩ chính là họ phải chịu trách nhiệm, - Roman khẳng định.Tháng 11-12/1989, sĩ quan tình báo trẻ Roman đã phải làm phiên dịch cho các chỉ huy cao cấp từ Moskva đến với sứ mệnh bí mật. Các tướng tình báo GRU (Tổng cục Tình báo Bộ Tổng tham mưu quân đội Liên Xô và Nga sau này) đã họp hằng giờ với các chỉ huy tình báo Hungary. Roman còn nhớ rõ các vị khách từ Moskva nhiều lần nhấn mạnh rằng, họ làm việc theo ủy quyền không chỉ của Bộ trưởng Quốc phòng Liên Xô mà còn của chính Gorbachev. Hồi đó, chỉ có bản thân Tổng bí thư mới có thể ra lệnh lật đổ nguyên thủ một quốc gia khác. Do thận trọng, các tướng tình báo quân sự Nga đã quyết định mượn tay các cơ quan đặc vụ Hungary để hạ thủ.Chiến dịch “Gây mất ổn định”Thủ tướng Hungary hồi đó Miklós Németh, trong cuộc phỏng vấn mới đây với báo Magyar Hírlap ở Budapest, thú nhận, các cơ quan đặc vụ Hungary, ngay trước các sự kiện ở Rumani, đã cung cấp vũ khí cho phe đối lập Rumani, còn các toán chiến đấu của lực lượng đối lập thì được huấn luyện tại các trại của Hungary. Gần 2 thập niên qua, đây là một trong những bí mật được giữ gìn cẩn mật nhất.Tham gia cùng các chuyên gia Hungary huấn luyện cho những kẻ nổi loạn tương lai Rumani còn có các cố vấn Liên Xô từ lữ đoàn đặc nhiệm của Cụm quân phía Nam của Hồng quân.Sự việc không chỉ dừng ở đó. Tình báo Liên Xô và các cơ quan đặc vụ Hungary còn tuyển mộ được nhiều quan chức trong bộ máy đảng và nhà nước Rumani. Tổ trưởng tình báo của Tổng cục I, KGB (Ủy ban An ninh Nhà nước) Liên Xô là người trực tiếp làm việc với Iliescu, bạn của Gorbachev, nhà hoạt động đảng khi đó và tổng thống tương lai của Rumani.GRU thì lo phần quân đội Rumani. Trong số các điệp viên tuyển được có cả tướng Victor Stănculescu, Bộ trưởng quốc phòng Rumani tương lai trong chính phủ đầu tiên của Iliescu. Hồi đó, ông ta còn là "sủng thần" của bà Elena Ceauşescu. Bản thân ông Nicolae Ceauşescu cũng hoàn toàn tin tưởng người tình của vợ mình.Nhưng dẫu , thì đóng vai trò chủ chốt trong tổ chức các hành động phá hoại ở Rumani không phải là KGB hay GRU và tất nhiên cũng không phải các cơ quan đặc vụ Hungary. Vai chính trong âm mưu của các cơ quan đặc vụ thuộc về CIA.Trưởng phòng Đông u của CIA Milton Borden nay thừa nhận là “nhìn chung” tất cả những hành động này được điều khiển từ Washington.Vậy "công nghệ thay đổi chế độ" ở Rumani là gì? Ở giai đoạn đầu là bôi nhọ Ceauşescu. Với mục đích đó, hàng chục điệp viên của các cơ quan đặc vụ đã cố gắng để càng nhiều càng tốt các tài liệu “tố cáo” Ceauşescu và giới thân cận xuất hiện trên báo chí thế giới. Ví dụ, các tờ báo viết rằng, tổng tư lệnh quân đội Rumani Nicolae Ceauşescu phong quân hàm đại tá cho con chó nhỏ bằng nhung yêu thích của mình.Ở giai đoạn 2 của chiến dịch là cần PR cho những người có thể kế nhiệm Ceauşescu. Chẳng hạn, trên báo chí bắt đầu thấp thoáng những tin tức nói rằng, Ion Iliescu sẽ là người nhiều khả năng nhất thay thế Ceauşescu.Ở giai đoạn 3 của cuộc chiến tranh thông tin, chủ yếu dựa vào các thủ đoạn thao túng thông tin về các sự kiện ở thành phố Timişoara, nơi được cho là nhiều dân thường đã chết khi đụng độ với các nhân viên an ninh Securitate (*).Roman nhớ lại rằng, tử thi của “những người chết” những ngày đó được các kênh truyền hình thế giới phát đi hình ảnh thực ra được đưa đến nơi ghi hình từ các nhà xác ở địa phương. Đó là xác của những người chết vì nguyên nhân bình thường… Người Mỹ đã trả cho các y tá 100 USD cho mỗi xác chết. Đối với Rumani thời đó thì đây là khoản tiền lớn.“Đả đảo bọn phản bội!”Dịp Giáng sinh, đời sống ở Hungary lặng đi. Còn ở Transylvania của Rumani, nơi khi đó có mặt Roman, tình hình đang sôi sục căng thẳng. Đêm 26, rạng sáng 27/12, truyền hình Rumani phát cảnh phiên tòa xét xử vợ chồng Chủ tịch Ceauşescu.Phiên tòa thật ngắn ngủi. Ceauşescu bị buộc tội về cái chết của 60.000 người. Nay chúng ta có những số liệu gần đúng, theo đó trên các đường phố của Bucarest và Timişoara đã có gần 1.000 người hoặc nhiều hơn thế một chút bị chết. Nhưng có một chi tiết quan trọng không thể bỏ qua là tổn thất của phía quân đội và các cơ quan sức mạnh khác của Rumani. Tổn thất đó là 325 người chết và 618 người bị thương. Đây rõ ràng là việc làm của các toán chiến đấu được huấn luyện tại các căn cứ bí mật ở Hungary.Ngoài ra, lần đầu tiên ở Rumani đã xuất hiện các vận động viên bắn súng nước ngoài. (Nên nhớ là khi xảy ra khủng hoảng chính trị ở Nga vào tháng 10/1993, từng có những tay súng bắn tỉa nã súng vào cả Nhà Trắng (Tòa nhà Quốc hội Nga khi đó) và vào đơn vị đặc nhiệm Vympel ở Moskva). Mà lúc đó thì ở Rumani không hề có giải đấu quốc tế nào. Còn sau ngày 25/12, 257 nam xạ thủ trẻ đã rời khỏi Bucharest bay sang một nước Cận Đông.
Vợ chồng ông Nicolae Ceausescu.
…Sau khi tuyên án, vợ chồng bị cáo bị đưa ra một cái sân, tới bức tường nhà xí của binh lính. Hiểu rằng, giờ phút cuối cùng đã đến, Nicolae Ceauşescu bất ngờ cất cao giọng hát Quốc tế ca, sau đó ông thét to: “Đả đảo bọn phản bội!”.Những loạt đạn vang lên từ 3 khẩu súng trường tự động. Ba sĩ quan binh chủng dù Rumani đã nã vào Ceauşescu và vợ ông cả băng đạn súng AKM, tất cả là 90 viên. Chuyện này diễn ra lúc 14h50, ngày 25/12. Khi các hình ảnh này sau đó được phát trên truyền hình, phát thanh viên đọc: “Kẻ phản chúa đã bị giết vào ngày Chúa giáng sinh!”Kẻ tổ chức phiên tòa xử Ceauşescu chính là viên tướng trung thành một thời Victor Stănculescu. Không lâu sau khi giành được quyền chỉ huy quân đội Rumani, Stănculescu, kẻ vốn là điệp viên cùng lúc cho mấy cơ quan tình báo nước ngoài này, đã chính thức chạy sang phe âm mưu.Nhưng không chỉ có một ông ta. Cả nhóm cầm đầu các cơ quan đặc vụ Rumani cũng đã phản bội Ceauşescu. Nếu không thì làm sao mà trong quá trình điều tra chống chủ nhân toàn năng của Securitate là tướng Juluan Vlad lại không có một nhân chứng nào cung cấp lời khai, còn những tay chân trung thành của Ceauşescu là các tướng Virgil Măgureanu và Victor Stănculescu lập tức giữ các vị trí lần lượt là Giám đốc Cục Thông tin SRI, cơ quan kế thừa Securitate, và bộ trưởng trong chính phủ mới của Rumani.Nỗi sợ hãi trước bom nguyên tửCuối năm 1988, “vấn đề Rumani” đã bắt đầu có vị trí quan trọng trong các cuộc hội đàm của Gorbachev, Shevardnadze và Yakovlev với các nước phương Tây. Và vấn đề không phải ở chỗ Ceauşescu bị báo chí Liên Xô gọi là “nhân vật Stalinist” và kẻ thù của cải tổ. Mặc dù tại đại hội Đảng Cộng sản Rumani, Ceauşescu quả thực đã tuyên bố: “Thà để sông Danube chảy ngược còn hơn để diễn ra cải tổ ở Rumani”.Dẫu sao thì vấn đề cũng phải ở sự thù ghét của cá nhân Gorbachev đối với Ceauşescu. Trong nền chính trị lớn không có chỗ cho cảm xúc mà chỉ có lợi ích. Bush cha và Gorbachev khi đó có một điểm đồng - đó là không cho phép Rumani trở thành cường quốc hạt nhân. Trước mắt họ vẫn sờ sờ một Trung Quốc bất trị sở hữu vũ khí nguyên tử.Roman cho biết, Bucharest bắt đầu dự án vũ khí nguyên tử của mình từ cuối năm 1976. Để thực hiện chương trình này, Rumani đã thành lập một nhóm nhà vật lý hạt nhân làm việc ở trung tâm bí mật ở thành phố Magurel.Giống như ở Iran hiện nay, tất cả đã được thực hiện trong khuôn khổ chương trình năng lượng hạt nhân. Những thành công trong quá trình thực hiện dự án cho phép Ceauşescu chính thức tuyên bố vào tháng 5/1989 rằng, từ góc độ kỹ thuật, Rumani đã có khả năng sản xuất vũ khí hạt nhân. Tháng 12/1989, Ceauşescu đã bị lật đổ và xử bắn. Ông đã khoe khoang một cách vô ích. Rumani còn cần thêm khoảng 10 năm nữa cho đến khi chế tạo được bom nguyên tử.Roman nhớ lại rằng, 2 viên tướng GRU sau khi Ceauşescu bị giết đã không bay về Moskva. Họ cùng với một nhóm cán bộ tình báo quân sự của Cụm quân phía Nam quân đội Liên Xô đã chuyển từ Budapest (Thủ đô Hungary) tới Bucharest (Thủ đô Rumani). Họ bắt đầu tìm kiếm các mối quan hệ trong số các nhà vật lý hạt nhân Rumani.Dĩ nhiên, mục đích của các tình báo viên Liên Xô không phải là các bí mật bom nguyên tử của Rumani. Việc họ phải làm là ngăn chặn công nghệ hạt nhân bị rò rỉ khỏi nước Rumani đang bất ổn. Và với sự tiếp tay của CIA, nhiệm vụ này đã hoàn thành.Thế là chưa đầy 2 năm sau, vào năm 1991, chính phủ mới của Rumani đã chấp nhận đặt các cơ sở hạt nhân và các trung tâm nghiên cứu hạt nhân của nước này dưới sự kiểm soát hoàn toàn của IAEA. Nhưng 13,5 kg uranium làm giàu cao (80%) vẫn ở lại Rumani một thời gian dài. Vì vậy, năm 2003, CIA và SVR đã phối hợp tiến hành một chiến dịch bí mật đưa số nhiên liệu này về Nga để tái chế thành nhiên liệu không thể dùng làm vũ khí. Số nhiên liệu này được ô tô quân sự chở về Bucharest, chất lên một máy bay vận tải quân sự hạng nặng Il-76 của Nga và đưa tới Nhà máy nhiên liệu hạt nhân NZKhK ở Novosibirsk.Việc vận chuyển được thực hiện theo đơn đặt hàng của Cơ quan Năng lượng nguyên tử quốc tế và được tài trợ bằng tiền của Bộ Năng lượng Mỹ. Cơ quan gửi hàng là Ủy ban quốc gia về kiểm soát hoạt động hạt nhân Rumani. Bộ Năng lượng nguyên tử Nga làm nhiệm vụ điều phối chung việc tiến hành chiến dịch. Các chuyên gia Mỹ cũng tham gia giám sát chiến dịch.Các cuộc thanh tra do IAEA tiến hành đối với các cơ sở hạt nhân Rumani cho thấy, kể từ năm 1985, Rumani đã tiến hành các thí nghiệm bí mật về tách plutonium dùng làm vũ khí. Theo tính toán của các nhà khoa học, bom nguyên tử của Ceauşescu sẽ ra đời trước năm 2000. Nhưng âm mưu của các cơ quan tình báo Mỹ và Liên Xô đã ngăn cản được việc đó.
(*) Securitate (trong tiếng Rumani có nghĩa là “an ninh”), có tên chính thức là Cơ quan An ninh quốc gia của Rumani thời XHCN.

Cơ quan đặc vụ này được thành lập ngày 30/8/1948, nhưng chỉ dưới thời Ceauşescu mới trở thành một cơ quan thực sự có quyền lực vô thượng, tuyệt đối và không trực thuộc ai trừ chính Ceauşescu.

Vị chỉ huy cuối cùng của Securitate - viên tướng lịch sự, luôn ăn mặc chỉnh tề Julian Vlad nằm trong “giới thân cận” của Ceauşescu, nhưng sau đó đã phản chủ.

Theo thông tin chính thức, bộ máy Securitate chỉ có vẻn vẹn 8.400 sĩ quan hoạt động. Nhưng theo thông tin của tên đào ngũ Ion Mihai Pacepa, năm 1978, quân số của nó đã lên tới 70.000 người.

Nhưng rõ ràng đây là con số phóng đại. Thông tin giả xuất sắc điển hình nhất là tin đồn mà Securitate phát ra nói rằng, cứ 4 người Rumani thì có 1 người cung cấp tin của họ.
DÂN MIỀN NAM TRỐN CHẠY CS * , QUA TỚI MỸ VẪN CHƯA YÊN , VÌ VẪN CÒN GẶP CS TẠI MỸ .
- Hòa giải hòa hợp gì khi KẺ CƯỚP tiếp tục CHIẾM GIỬ của cải của nạn nhân .
Tôi biết 1 bà gốc nữ sinh Đà Nẳng : trước 1975 , bà có anh chị theo VC . Sau 75 , họ vào "giải phóng" Sài Gòn , cướp đoạt NHIỀU BIỆT THỰ của người bỏ đi nước ngoài , sĩ quan cấp thiếu tá trở lên v.v... Các anh chị bà bán rẻ các nhà này cho bà : bà sửa thành KS nhà vườn , VP sang trọng cho thuê .
Bà cho con trai du học tại Mỹ , (sau đó lấy VK và bảo lãnh vợ chồng bà), bà du lịch Hàn , Nhật , v.v... như đi chợ , mua nhà và mở tiệm nail tại San Jose . Luật Mỹ rất dễ , chỉ cần là di dân/thường trú nhân (green card holder) là có quyền mua xe , mua nhà . Thành phần như bà rất nhiều tại Mỹ , họ sống hợp pháp , ko có bất cứ hoạt động chính trị nào cả ; ngu gì ra mặt thân cộng để "ăn đòn" vì dân Việt ở Mỹ phần lớn là tị nạn CS .
* Còn được CSVN gọi là bọn thích bơ thừa sữa cặn của Mỹ hay bọn ôm càng trực thăng (sic) !!!
Tôi rất mong bài viết này SẼ LỌT VÀO MẮT BÀ ĐỂ BÀ SỚM CẢNH TỈNH VÌ KẺ ÁC SẼ ĐỀN TỘI dù bà có che dấu , lẫn tránh với bất cứ hình thức này vì :
Quả báo lúc nào cũng đến , chỉ có sớm hay muộn mà thôi .
========
Tôi đã còm như trên sau khi đọc bài viết của Khanh Lam Nguyen đăng ngày 5/5/2016 :
"Thực tế có đúng như thế này không? Bạn đừng vội chửi phản động hay không phản động.
Hãy nhìn cuộc sống xung quanh bạn. Thực tế có đúng thế này không.. Nếu bạn hỏi 10 người VN thì có đến 9 người muốn có quốc tịch Mỹ, tại sao lại như vậy?
Người Mỹ là dân chủ, là nhân bản, nước Mỹ là nhân đạo, hùng mạnh, khi các nước có vấn đề về tranh chấp, cần can thiệp người ta nghĩ ngay đến Mỹ chứ không bao giờ là Nga hay Trung Quốc. Tại sao đồng đô la Mỹ đứng vững bởi vì đó là uy tín của nước Mỹ.
Dù là kinh tế , tài chính hay chính trị thì nước Mỹ vẫn là số 1 thế giới với cơ chế dân chủ Đa Nguyên Đa Đảng. Nước Mỹ có cơ chế ưu việt chứ không phải là người Mỹ ưu việt . Cơ chế độc Đảng sẽ dung túng và tha hóa bất kỳ con người nào . Và đó là lý do TÔI ĐẤU TRANH ĐÒI CHẾ ĐỘ ĐA ĐẢNG VÀ TAM QUYỀN PHÂN LẬP.
Bởi vì tôi muốn VN được như nước Mỹ chứ không phải vì 3 xu lẻ của Việt Tân. That"s all"
Khanh Nguyen
Ảnh của Khanh Lam Nguyen

Thursday, May 4, 2017

"Sợ hãi là kẻ thù lớn nhất của con người, và nó biểu hiện qua nhiều hình thức như xấu hổ, ghen tuông, giận dữ, xấc xược, kiêu ngạo... Nguyên nhân gây ra sự sợ hãi? Thiếu đi sự tự tin vào chính bản thân." .
-----
 "Tôn giáo duy nhất nên được truyền bá là tôn giáo của sự không sợ hãi." -- Triết gia Krishnamurti .
"Trong suốt quãng thời gian qua tôi đã đi đến kết luận rằng sự sợ hãi chính là nguyên nhân gốc rể của tất cả những nỗi bất hạnh và bất ổn đang bao vây mỗi cá nhân trong xã hội mà chúng ta đang sống. Nếu chúng ta có thể chinh phục được nỗi sợ của chính bản thân, chúng ta không những có thể thay đổi chính bản thân mà còn có thể đem đến hòa bình trong cộng đồng của chúng ta. Chúng ta được sinh ra “không biết sợ,” xã hội và giáo điều đã làm chúng ta trở nên sợ hãi" .-- 
Swami * Prajnanpad . 
* Swami : thầy tâm linh đạo Hindu

Đọc đầy đủ ở : http://forum.triethocduongpho.com/t/topic/335
-----------------------
Nhận xét của tôi : 
Tôi đã viết nhiều lần : vì sợ chết , sợ khổ , sợ đủ thứ , chúng ta trở nên ÍCH KỶ , VÔ CẢM trước nổi đau của đồng loại . Do đang sống những NGÀY THÁNG cuối cùng của cuộc đời , tôi thấy cái chết kề cận với mình , không tha thứ một ai kể cả vua chúa . Khi nghĩ như vậy , tôi đã MẠNH MIỆNG nói lên suy nghĩ của mình , không sợ những hậu quả về sau như ko được về VN vì chửi CS quá nhiều , v.v... - như rất nhiều VK đã nghĩ như vậy . Tôi nói với họ , nếu ai cũng như anh , CSVN sẽ ĐỜI ĐỜI NGỰ TRỊ trên đất nước này , sau khi đã chuyển tài sản sang Âu châu , Mỹ hay CND . Chỉ khi nào VN biến thành SA MẠC , CS mới từ bỏ việc cai trị .
SỨC SỐNG MÃNH LIỆT HỒI SINH TỪ ĐỐNG TRO TÀN .
Phần lớn hình chụp tại núi lửa St Helens ở bang Washington sau đợt phun trào năm 1980 , phần còn lại chụp ở núi lửa ở Hawaii và các cuộc đốt rừng có kiểm soát . Có hình chụp chỉ 1 tuần lễ sau cháy rừng .