Friday, March 21, 2014

Những đội quân cần nhà thổ để... chiến thắng
(Quốc phòng) - Tiếp 600 quân nhân mỗi tháng . Giới chức quân sự Đức tuân thủ chặt chẽ các nội quy liên quan tới việc cung cấp vũ khí và lương thực cho quân nhân. Các vấn đề liên quan tới đời sống tình dục của quân nhân được giải quyết bởi Bộ Tư lệnh Đức.Giới chức quân sự rõ ràng thừa nhận rằng nếu muốn duy trì nhuệ khí của quân nhân thì phải cho phép họ giải trí với những phụ nữ dễ dãi. Đó chính là lý do các nhà thổ dành cho sĩ quan và binh sĩ được dựng lên khắp các vùng lãnh thổ bị quân Đức chiếm đóng. Các nhà thổ di động trên chiến trường, với 5-20 gái mua vui, thường theo chân quân đội. Cuộc sống của những gái điếm này không dễ dàng gì. Theo quy định, mỗi gái điếm phải tiếp 600 quân nhân mỗi tháng, nếu không sẽ bị cắt lương và trợ cấp.Có ba loại nhà thổ, loại cao cấp nhất dành cho các sĩ quan, loại vừa phải dành cho các hạ sĩ quan và loại thứ ba dành cho quân nhân bình thường. Theo các quy định, cứ 100 lính bình thường được cung cấp 1 gái điếm, 75 hạ sĩ có một gái điếm và 50 sĩ quan có một gái điếm.Tuy nhiên, giới chức quân
Trong Thế chiến thứ hai, Quân Đức phát xít đã thiết lập hàng trăm nhà thổ để phục vụ cho binh lính Đức trên chiến trường.
Về cơ bản, Bộ Tư lệnh Đức đã thiết lập hệ thống các nhà thổ quân đội nhằm ngăn chặn sự lây lan của các bệnh truyền nhiễm qua đường tình dục (STDs) giữa các quân nhân. Họ cho rằng các biện pháp phòng ngừa này có thể được thực thi hiệu quả nhất bằng cách đặt các nhà thổ này dưới sự kiểm soát của các quan chức quân y.Quân Đức có lý do để kiểm soát sự lây lan của STDs từ các gái điếm tại những quốc gia bị chiếm đóng. Chẳng hạn, số lính bị nhiễm các bệnh hoa liễu tại Hungary lớn hơn tổng số thương vong của quân đội Đức trong một tháng chiến đấu.Các binh sĩ phải tuân thủ các quy định vệ sinh nghiêm ngặt mỗi lần họ muốn sử dụng dịch vụ gái điếm của quân đội. Giới chức quân sự đặt ra các quy định đó. Trước mỗi lần ăn nằm với gái điếm, binh sĩ phải xin thẻ vào nhà thổ và phải kiểm tra y tế bắt buộc. Ngoài thông tin bình thường, chẳng hạn thời gian hành lạc và số hiệu nhà thổ, thẻ còn dành một số chỗ trống để gái điếm ký vào sau mỗi lần quan hệ. Binh sĩ sẽ được quan chức y tế phát ba bao cao su và một hộp chứa bột tẩy uế.Sau đó, binh sĩ sẽ được dẫn tới một nhà tắm. Họ buộc phải rắc bột lên bộ phận sinh dục của bản thân trước tiên, kế đến là cho gái điếm, trước khi hành lạc. Ngay khi chuyến thăm kết thúc, binh sĩ phải trình thẻ và hộp thuốc rỗng cho sĩ quan quản lý nhà thổ đó. Trên thực tế, binh sĩ buộc phải quan hệ tình dục trong nhà thổ, không được tránh né. Không quan hệ hoặc từ chối tới nhà thổ có thể được coi là một tội đáng bị trừng phạt. Quân nhân bình thường được tới nhà thổ 6 lần mỗi tháng.Năm 1915, Đức sử dụng máy bay để thả truyền đơn xuống một số khu vực thuộc mặt trận phía Đông. Những tờ truyền đơn này in hình những cô gái Slavơ đang âu yếm các chàng trai. Những hình ảnh này có lời chú thích: ’’Ivan, em yêu của anh đang vui thú với một gã khác trong khi anh đang chiến đấu!’’.Còn quân đội Anh đã lợi dụng hệ thống các nhà thổ của quân đội Đức trong suốt Chiến tranh thế giới lần thứ hai. Một số binh sĩ Đức phải nhập viện và được điều trị bệnh ghẻ sau khi nhiễm bệnh này trong các nhà thổ quân đội. Thực ra các điệp viên Anh đã cung cấp cho những nhà thổ đó bao cao su mang mầm bệnh.Nhà thổ của Quân đội Nhật
Các sử gia nói rằng khoảng 200.000 phụ nữ - chủ yếu từ Triều Tiên và Trung Quốc - phục vụ trong các nhà thổ của quân đội Nhật Bản khắp châu Á trong những năm 1930 và 1940.Trong tuyên bố Kono 1993, Chính phủ Nhật thừa nhận Nhật Bản đã thành lập và điều hành các nhà thổ phục vụ binh sĩ. Tuyên bố Kono được đưa ra bởi chánh văn phòng nội các Nhật Bản lúc đó là Yohei Kono sau khi các tài liệu quốc phòng cho thấy quân đội Nhật Bản đã trực tiếp hợp tác với các nhà thầu độc lập trong suốt chiến tranh để tìm mua phụ nữ cho các nhà thổ. Các nhân chứng và cựu binh Nhật đã nói về tội ác đó của quân đội. Nhiều người nói rằng phụ nữ bị bắt cóc và cưỡng ép làm nô lệ tình dục.
Những cô gái Triều Tiên buộc phải quan hệ với linh Nhật.
Một trong những vụ việc được thông tin sớm nhất về việc biến phụ nữ thành hàng hoá xảy ra năm 1938. Khi đó, Chính phủ Nhật đã ký một văn bản đề cập tới sự cần thiết của các nhà thổ trong mỗi một tiểu đoàn và sau đó tiếp tục đặt mua 321 triệu bao cao su để đảm bảo an toàn cho binh sĩ.Ngạc nhiên hơn là khi tài liệu này được công khai, Chính phủ Nhật đã bác bỏ nó, nói rằng hợp pháp hoá mãi dâm trong quân đội là một chính sách nhằm giảm thiểu các vụ hiếp dâm phụ nữ thời chiến. Chính phủ Nhật ngụ ý rằng do các gái điếm đang kiếm tiền lúc đó nên họ không bị hiếp dâm hoặc là nạn nhân!Nhà thổ phục vụ lính Mỹ
Trong những năm 1950, kể từ khi nổ ra chiến tranh Triều Tiên, Hàn Quốc coi Quân đội Mỹ như một cơ hội thu lợi về kinh tế mặc dù món lợi này được trả giá bằng phụ nữ Hàn Quốc. Khi Quân đội Mỹ tới Hàn Quốc cũng là lúc các tấm biển chỉ đường mọc lên, chỉ dẫn tới các thị trấn Hàn Quốc hay còn gọi là các địa điểm nghỉ ngơi và giải trí (R&R). Những nơi này nằm gần các trại lính lớn ở Hàn Quốc, phục vụ nhu cầu tiêu dùng của binh lính Mỹ. ’’Nhu cầu tiêu dùng’’ này chính là nhu cầu tình dục của nam giới.Kinh ngạc hơn là việc những thị trấn Hàn Quốc này do các chế độ cầm quyền Hàn Quốc và Mỹ thiết lập và ủng hộ. Chính phủ Hàn Quốc phát đăng ký cho tất cả gái điếm quân đội và thẻ đăng ký giúp họ ra vào những điểm R&R này. Giấy thông hành duy nhất mà một nam giới cần là một bộ quân phục Mỹ.Vào cuối những năm 1950, Chính phủ Mỹ và Hàn Quốc đã ký Hiệp ước phòng thủ chung, chính thức cho phép quân đội Mỹ đóng ở Hàn Quốc. Hiệp ước quy định các địa điểm R&R sẽ được cung cấp cho lính Mỹ. Thậm chí vào năm 1988, lính Mỹ vẫn còn sử dụng các thị trấn Hàn Quốc này.Ngoài ra, các con số thống kế cho thấy có hơn 18.000 gái điếm phục vụ 43.000 lính Mỹ đóng tại Hàn Quốc. Một số chuyên gia nói rằng ở đâu có lính Mỹ, ở đó sẽ có các nhà thổ do Chính phủ tài trợ và ủng hộ.Điều tương tự cũng xảy ra trong suốt cuộc chiến tranh Việt Nam thời kỳ những năm 1960 và 1970. Tuy nhiên, sự khác biệt giữa Việt Nam và Hàn Quốc là các địa điểm R&R không gắn trực tiếp với các căn cứ quân sự. Đa số các cơ sở R&R nằm ở Bangkok, Thái Lan, và hàng nghìn binh sĩ được đưa tới đó để giải trí.Mỹ đã ký một hiệp định với Thái Lan năm 1967 để cung cấp loại dịch vụ R&R cho binh sĩ. Hiệp định này mở cửa cho một luồng tiền khổng lồ đổ vào nền kinh tế Thái. Nguyên nhân là Chính phủ Mỹ muốn tài trợ cho các địa điểm R&R để đảm bảo tinh thần tốt cho các binh sĩ. Liên tục từ giữa năm 1962 tới 1976, gần 700.000 lính Mỹ được đưa tới các nhà thổ R&R ở Thái Lan mỗi năm để giải toả căng thẳng của cuộc chiến.Nhà thổ phục vụ lính Mỹ cũng đóng một vai trò quan trọng trong việc Mỹ chiếm đóng Philippines. Kể từ khi quân đội Mỹ rời khỏi nước này vào đầu những năm 1990, số các cơ sở nghỉ ngơi và giải trí đã giảm mạnh. Tuy nhiên, trước đó, Philippines là một trong những cơ sở R&R lớn nhất châu Á.Căn cứ hải quân Olongapo ở vịnh Subic, gần Manila, có một vấn đề lớn với nạn mãi dâm tới mức Chính phủ Mỹ đã tài trợ xây dựng các bệnh viện cho các gái điếm quân đội để kiểm tra, phát hiện các bệnh hoa liễu. Tuy nhiên, chỉ có các gái điểm được cấp phép phục vụ lính Mỹ (khoảng 6.000) mới được tới khám ở những bệnh viện đó.Điều không may là việc sử dụng các R&R hiện vẫn đang diễn ra, gần đây nhất là trong chiến tranh vùng Vịnh ở Iraq. Ngay sau cuộc chiến này, quân đội Mỹ đã được đưa tới Thái Lan để vui chơi tại các R&R.Nga định theo kinh nghiệm Đức
Có ba nỗ lực để lập các nhà thổ trong Quân đội Nga suốt Thế chiến thế giới thứ nhất. Cả Chính phủ Sa hoàng và Chính phủ lâm thời đều lập kế hoạch thiết lập các nhà thổ trên chiến trường để phục vụ nhu cầu của quân đội, tất nhiên là vì một số lý do. Những người Bolshevik có một kế hoạch tương tự hồi tháng 4/1917. Các nhà thổ của quân đội Nga sẽ có mô hình tương tự như các nhà thổ của quân đội Đức - những nhà thổ đã phục vụ binh sĩ Đức kể từ năm 1915.Quân đội Nga đã chiếm được nhiều nhà thổ trên chiến trường Đức, sau cuộc tấn công Brusilov vào mùa hè năm 1916. Các tờ báo Nga đưa tin rằng người Cossacks đã đối xử với những cô gái mua vui theo một phong cách rất ga lăng. Những cô gái này đã ở với những người Cossacks trong một thời gian dài khi quân Nga tiến xa hơn về phía Tây.Tổng hành dinh Nga đã làm ngơ trước sự truỵ lạc này vì quân đội dưới sự chỉ huy của Tướng Brusilov đang chiến đấu rất cừ vào thời điểm đó. Cuộc chiến cuối cùng không phân thắng bại, kéo dài và các bên bị sa lầy trong những chiến hào. Kết quả là các nhà thổ bắt đầu mọc lên gần các đơn vị tiền tiêu của quân Nga.Chính phủ lâm thời Nga dự định hợp pháp hoá hoạt động của các nhà thổ quân đội. Tháng 3/1917, Ngoại trưởng Nga khi đó là Pavel Milyukov, một người tích cực ủng hộ ’’cuộc chiến cho tới khi thắng lợi’’ đề xuất sử dụng kinh nghiệm của Đức và thiết lập các nhà thổ trên chiến trường cho quân đội Nga. Milyukov đưa ra đề xuất này một vài ngày trước khi đệ đơn từ chức. Theo Milyukov, các nhà thổ có tác dụng thúc đẩy nhuệ khí của quân đội. Ngoài ra, biện pháp này còn nhằm thay đổi quan điểm thù địch của binh sĩ đối với Chính phủ lâm thời.Đề xuất của Milyukov không giành được sự ủng hộ chính thức. Chính phủ lâm thời hoãn đề xuất này cho tới thời điểm thuận lợi hơn. Tuy nhiên, ban chấp hành thuộc Hội đồng các đại biểu công nhân và binh sĩ Petrograd rõ ràng là đã ghi nhận đề xuất của Milyukov.Tháng 4/1917, Hội đồng ban hành lệnh số ba với ý định xem xét việc thành lập các nhà thổ trên chiến trường dành cho quân đội Nga, theo kinh nghiệm của Đức. Hội đồng hy vọng rằng các biện pháp này sẽ góp phần giảm tỷ lệ tội phạm bạo lực đang ở mức cao mà các quân nhân phạm phải đối với dân địa phương. Tuy nhiên, cuối cùng chẳng có bước đi cụ thể nào được tiến hành.
Học vị của VN giờ gồm có Thạc sĩ, tiến sĩ và Tiến sĩ khoa học (sắp theo thứ tự lớn dần).

Tốt nghiệp Đại học, thi đầu vào đậu và học thêm 2,5 năm (Gọi là học cao học), bảo vệ 1 đề tài sẽ được tốt nghiệp cao học và nhận bằng Thạc sĩ.

Tốt nghiệp Thạc sĩ xong thi nghiên cứu sinh (Gồm thi và bảo vệ đề cương của đề tài sắp làm) nếu đậu sẽ trở thành nghiên cứu sinh, lúc này không học nữa mà chỉ làm đề tài đã bảo vệ đề cương, trong thời gian đó phải có ít nhất 2 bài báo đăng trên các tạp chí chuyên ngành, xong sẽ bảo vệ đề tài cấp cơ sở, đề tài này có 2 phản biện kín (người đọc không biết người viết và ngược lại), sau khi 2 phản biện kín và bảo vệ cơ sở OKe sẽ bảo vệ chính thức, xong sẽ nhận bằng tiến sĩ.

Sau đó nâng cao đề tài đó, làm rộng hơn nữa và bảo vệ thành công theo quy trình trên sẽ thành tiến sĩ khoa học.

Ngày xưa (trước 1998) là thạc sĩ, phó tiến sĩ và tiến sĩ, sau 1998 thì phó tiến sĨ TỰ NHIÊN thành tiến sĩ và tiến sĩ tự nhiên thành tiến sĩ khoa học sau 1 văn bản của Thủ tướng chính phủ.

Còn Học hàm là Phó giáo sư và giáo sư.

Khi 1 người có đủ điều kiện (1. Lượng giờ giảng, 2. lượng Nghiên cứu sinh hướng dẫn, 3. Lượng sách đã viết, 4. Lượng bài báo đã đăng....) có tính điểm đàng hoàng sẽ được giới thiệu ra hội đồng giáo sư nhà nước. Hội đồng sẽ họp, xem xét và bỏ phiếu (Chuối nhất là khoản này, mẹ đủ điểm còn bỏ phiếu, cảm tính chết mẹ...). nếu bỏ phiếu OKe sẽ được phong là phó giáo sư. Sau đó là giáo sư theo quy trình tương tự.

Ngày xưa (Trước 2002) có thể phong phó giáo sư mà không cần học vị (Cử nhân cũng có phong phó giáo sư). sau 2002, muốn phong Phó giáo sư phải có bằng tiến sĩ.

Thursday, March 20, 2014

". . . đạo đức giả của người Việt Nam hiện nay đang là chuẩn mực văn hóa. Người nào không biết giả dối không biết bịa đặt thì người đó không thể phát triển”. - TS Lương văn Kế .
(TS Kế sinh năm 1954 , từng du học ở CHLB Đức . Một bài viết ngắn nhưng đã nói lên nhiều vấn đề từ chính trị , văn hóa , XH và tôn giáo . Ông đã nhận xét đúng về con người VN) .

"(GDVN) - Theo TSKH Lương Văn Kế (khoa Quốc tế, ĐH KHXH&NV Hà Nội), ông đồng tình với quan điểm của những nhà nghiên cứu xã hội học khi cho rằng, đạo đức giả của người Việt Nam hiện nay đang là chuẩn mực văn hóa. Người nào không biết giả dối, không biết bịa đặt thì không thể phát triển.
TSKH Lương Văn Kế cho rằng: Nếu con người có ý thức về bản thân mình chắc chắn sẽ có lòng tham. Trước hết làm việc gì họ phải nghĩ xem mình có tồn tại được không bởi anh không biết yêu bản thân mình làm sao biết yêu thương người khác?
Quá trình trưởng thành của con người là mối tương tác giữa cá nhân và cộng đồng, giữa mình và người khác. Khi biết thương bản thân, họ sẽ biết đặt cương vị của mình vào người khác và thấy người đó khổ thế nào thì khi đó, con người sẽ thương lại đồng loại. Trước mối tương quan như vậy lòng tham sẽ bị dẹp bỏ và nhường lại lợi ích cho cộng đồng hay của những người khác.
TSKH Lương Văn Kế dẫn chứng: “Trong hầu hết tất cả các tôn giáo đều có những lời răn dạy chúng ta từ bỏ tham sân si, triệt tiêu được lòng tham. Lòng tham là cái tự thân, cái bản năng có sẵn trong mỗi con người. Hai đứa trẻ sinh ra, đứa này được mẹ cho bú còn đứa kia không được cũng đã nảy sinh sự đố kỵ và đó cũng là lòng tham”.
TSKH Lương Văn Kế: Người nào không biết giả dối, không biết bịa đặt thì không thể phát triển.
Theo ông, chính đặc điểm về văn hóa, về thể chế sẽ giúp cho con người giảm bớt lòng tham và điều tiết được cái đó con người có trách nhiệm hơn với cộng đồng hay nói cách khác là điều tiết lợi ích cá nhân và cộng đồng.
Ông cho rằng, lòng tham trong nhiều trường hợp là động lực cực kỳ mạnh mẽ cho sự phát triển. Trong tôn giáo thế giới, đạo Tin lành, một chi phái lớn sinh ra từ thế kỷ 16, thoát thai từ đạo Thiên chúa. Tinh thần cơ bản là đánh vào ý thức chuộc lợi và ham muốn làm giàu vật chất của con người, đặc biệt là những nhà tư bản.
Họ cổ vũ cho quá trình làm giàu ấy nhưng làm giàu bằng con đường chân chính, bằng lao động sáng tạo. Lao động ở đây không chỉ là cá nhân con người lao động mà đồng tiền cũng phải lao động. Sức lao động của con người, của đồng tiền, đồng vốn không lúc nào được đứng im mà phải luôn ‘cựa quậy’, phải sinh sôi nảy nở. Nếu anh để cho đồng tiền nằm im, không tái sản xuất, không tạo ra lợi nhuận thì coi như đồng tiền chết. Con người không lao động, không chăm chỉ, không tiếp tục hoạt động suốt cuộc đời thì đó là con người chết. Chúa chỉ ban phước lành cho những người nào mà bản thân anh ta lao động không ngừng và đồng tiền của anh ta cũng sinh sôi nảy nở không ngừng.
Đạo Tin lành cho rằng, những người càng làm giàu cho bản thân mình, cho xã hội nhiều bao nhiều thì người đó lại gần chúa bấy nhiều và được chúa che chở.
Như vậy, Đạo Tin lành đã mở đường cho lòng tham của con người nhưng họ biết điều tiết bằng đạo đức xã hội.
Hiện nay chúng ta thấy một loạt những nhà tỉ phú thế giới, họ có hàng chục tỉ đô la, họ có thể mua vài cái máy bay, vài cái ô tô cũng không hết số tiền đó nên họ tiếp tục dùng tiền để tái đầu tư cho xã hội. Họ giác ngộ được rất rõ, của cải họ đã làm ra và giờ họ đầu tư lại cho xã hội. Với những nhà tư bản, đấy mới là những vụ đầu tư có giá trị nhất của cuộc đời.
Trở lại đề tài lòng tham đang hiện hữu ở không ít người Việt Nam như các nhà nghiên cứu, các vị giáo sư... đã phân tích trước đó, TSKH Lương Văn Kế nhận xét: “Hiện nay xét trên diện rộng, lòng tham của con người vô cùng khủng khiếp, không loại trừ tầng lớp nào. Thậm chí chức vụ càng cao lòng tham càng lớn và hậu quả để lại cho xã hội rất ghê gớm”.
Ông cho rằng, hầu như tất cả giá trị thang bậc của Việt Nam hiện nay đều bị xáo trộn giữa phải trái, đúng sai, đen trắng lẫn lộn. Vì lòng tham người ta có thể dối trá tất cả. Ông nói: “Tôi đồng tình với quan điểm của những nhà nghiên cứu xã hội học khi cho rằng, đạo đức giả của người Việt Nam hiện nay đang là chuẩn mực văn hóa. Người nào không biết giả dối không biết bịa đặt thì người đó không thể phát triển”.
TÚ BÀ ĐÁNH ĐẬP DÃ MAN CÁC CÔ , VÀ CÓ SỰ BẢO KÊ CỦA TDS TẠI NGA . (Nguồn : RFA Vietnamese) :
1/ Vừa rồi có mấy cô VN (bị ép làm gái tại ổ chứa do 1 người VN làm chủ tại Moscow) bị ĐÁNH ĐẬP DÃ MAN và trốn được ra ngoài , báo với CS Nga . Do có ng thân tại Mỹ và CND nhờ các nghị sĩ can thiệp , họ đã về lại VN . Mụ tú bà , dân Nghệ Tỉnh , có sự ĐỞ ĐẦU của 1 Tham Vụ TDS VN đã dọa họ : 'tụi bay có về thì câm cái miệng , đàn em của tao làm CA ở VN rất nhiều' . Các cô , sau khi về đi đâu cũng mang khẩu trang .
Họ cho biết , CÒN nhiều cô bị giử trong ổ chứa , mà tú bà - có bà con làm ở TDS - đánh đập các cô thậm tệ , nếu mụ ko vừa ý ; qua đường dây của TDS ở Moscow , họ bị dụ sang Nga "để làm nhà hàng , lương cao" , nhưng qua đấy bị đẩy vào ổ chứa , có xã hội đen canh gác ; đa số dân miền Nam , có vài cô dân HN . Vụ này đăng mấy bài trên đài RFA , KHÔNG thấy báo chí VN hay TDS lên tiếng .
2/ Theo 1 blogger , trước đây đã học ở LX , thì ng Nga bây giờ cũng KHINH dân VN .
Nếu bạn có con cháu bị dụ sang Nga làm gái , mà lại bị đối xử dã man như vậy , bạn sẽ nghĩ như thế nào ?
Bạn thấy , mụ tú bà và đồng bọn , đã đối xử với các cô , còn tệ hơn lang sói .

Bằng cấp của các bộ trưởng Việt Nam, China, Mĩ, và Úc

Tác giả: Nguyễn Văn Tuấn

KD: Một điều tra thú vị
Khoảng 2 năm trước, do tính tò mò, tôi đếm số thành viên nội các VN, Mĩ và Úc, và so sánh trình độ học vấn qua bằng cấp của họ. Kết quả cho thấy 13/26 người có bằng tiến sĩ (www.tuanvietnam.net/2010-08-08-trinh-do-hoc-van-bo-truong). Nhân dịp thấy một danh sách thành viên Nội các mới, tôi đếm lại và so sánh với các nước China, Mĩ và Úc. Kết quả tóm lược trong bảng dưới đây cho thấy vài xu hướng thú vị.
Nước
Tiến sĩ
Cao học (thạc sĩ)
Cử nhân
Không có bằng cấp đại học hay không biết
Việt Nam (27)
12
5
11
0
China (25)*
5
8
12
0
USA (22)
2
4
16
0
Canada (37)
1
5
26
5
Úc (18)
0
3
12
3
* Chỉ tính 25 người trong Bộ Chính trị.
Việt Nam: Nội các 2011-2016 có 27 thành viên, kể luôn 5 phó thủ tướng.  Trong số này, có 12 (44%) người có bằng tiến sĩ, 5 thạc sĩ, và 11 người là cử nhân. Sẵn dịp, tôi có đếm phân bố bằng cấp của 16 thành viên Bộ Chính trị. Thật thú vị, trong số 16 vị, 8 vị (tức 50%) có bằng tiến sĩ.  Tính tương đối, trình độ học vấn của Bộ Chính trị còn cao hơn cả Nội các Chính phủ!
China: Tôi chỉ đếm được phân bố bằng cấp của 25 vị trong Bộ Chính trị Tàu. Trong số này, 5 người có bằng tiến sĩ, 8 người có bằng thạc sĩ, và 12 với bằng cử nhân.
: Nội các có 22 người (tính luôn cả những người 7 người có hàm/chức vụ tương đương bộ trưởng). Trong số này chỉ có 2 người có bằng tiến sĩ, 4 người thạc sĩ, và 16 cử nhân. Chú ý, tôi tính bằng cấp loại JD trong nhóm cử nhân.
Canada: Một thông tin từ internet cho biết Nội các Canada có 37 thành viên; trong số đó, chỉ có 1 người là tiến sĩ, 5 thạc sĩ, và 26 cử nhân. Có 5 người chưa tốt nghiệp đại học.
Úc: Trong số 18 bộ trưởng và thủ tướng trong Nội các Tony Abbott, 15 người có 3 người có bằng cao học, 12 người có bằng cử nhân (đặc biệt là cử nhân luật, LLB). Không có ai có bằng tiến sĩ, nhưng có 3 người chưa tốt nghiệp đại học.
Qua bảng so sánh trên, và nếu lấy tỉ lệ bằng tiến sĩ là một thước đo học vấn, thì VN rõ ràng Nội các Chính phủ và Bộ Chính trị VN có học vấn cao hơn Mĩ, Canada, Úc, và nước láng giềng là Tàu.  Với tỉ lệ 44% bộ trưởng có bằng tiến sĩ, tôi đoán rất có thể Nội các Việt Nam có nhiều tiến sĩ nhất thế giới (nhưng cần phải kiểm chứng).
Nhiều người phàn nàn rằng VN có quá nhiều tiến sĩ, mà phần lớn họ không giảng dạy hay nghiên cứu. Những số liệu này cho thấy quả thật trong Nội các cũng có nhiều tiến sĩ.  Chú ý rằng số bộ trưởng có bằng tiến sĩ cao gấp 2 lần số bộ trưởng có bằng cử nhân, và có thể nói đó là một phân bố bất bình thường.
====
Danh sách thành viên nội các và trình độ học vấn (tôi chú thích BS = cử nhân, MS = cao học / thạc sĩ, PhD = tiến sĩ)
1. Nguyễn Tấn Dũng: BS 
2. Nguyễn Xuân Phúc: BS
3. Hoàng Trung Hải: MS
4. Vũ Văn Ninh: MS
5. Phạm Bình Minh: MS 
6. Vũ Đức Đam: PhD 
7. Phùng Quang Thanh: BS 
8. Trần Đại Quang: PhD
9. Hoàng Tuấn Anh: BS
10. Nguyễn Thái Bình: BS 
11. Nguyễn Văn Bình: PhD 
12. Phạm Hải Chuyền: BS 
13. Hà Hùng Cường: PhD
14. Trịnh Đình Dũng: MS
15. Nguyễn Văn Nên: PhD
16. Vũ Huy Hoàng: PhD
17. Phạm Vũ Luận: PhD
18. Cao Đức Phát: PhD 
19. Giàng Seo Phử: BS 
20. Nguyễn Minh Quang: BS 
21. Nguyễn Quân: PhD 
22. Nguyễn Bắc Son: PhD 
23. Đinh La Thăng: PhD 
24. Nguyễn Thị Kim Tiến: PhD 
25. Huỳnh Phong Tranh: BS 
26. Bùi Quang Vinh: BS 
27. Đinh Tiến Dũng: MS 
Danh sách uỷ viên Bộ Chính trị
1. Nguyễn Phú Trọng: PhD 

2. Trương Tấn Sang: BS 
3. Nguyễn Tấn Dũng: BS 
4. Nguyễn Sinh Hùng: PhD 
5. Lê Hồng Anh: BS 
6. Phùng Quang Thanh: BS 
7. Lê Thanh Hải: PhD 
8. Tô Huy Rứa: PhD 
9. Phạm Quang Nghị: PhD 
10. Trần Đại Quang: PhD 
11. Tòng Thị Phóng: BS 
12. Ngô Văn Dụ: BS 
13. Đinh Thế Huynh: PhD 
14. Nguyễn Xuân Phúc: BS 
15. Nguyễn Thị Kim Ngân: MS 
16. Nguyễn Thiện Nhân: PhD
China: Danh sách uỷ viên Bộ Chính trị
  1. Ma Kai: MS(Institute of Humanities and Social Sciences at Tsinghua University)
  2. Xi Jinping: PhD
  3. Wang Qishan
  4. Wang Huning: PhD, Professor
  5. Liu Yunshan: MS
  6. Liu Yandong: MS
  7. Liu Qibao: MS
  8. Xu Qiliang: BS
  9. Sun Chunlan
  10. Sun Zhengcai: PhD
  11. Li Keqiang: PhD
  12. Li Jianguo: BS
  13. Li Yuanchao: PhD
  14. Wang Yang: BS
  15. Zhang Chunxian: MS
  16. Zhang Gaoli: BS
  17. Zhang Dejiang: BS
  18. Fan Changlong: BS
  19. Meng Jianzhu: MS
  20. Zhao Leji: MS
  21. Hu Chunhua: BS
  22. Yu Zhengsheng: BS
  23. Li Zhanshu: MBA
  24. Guo Jinlong: BS
  25. Han Zheng: BS
  
USA: Nội các
  1. John Forbes Kerry: BA
  2. Jacob Joseph ”Jack” Lew: BA
  3. Charles Timothy “Chuck” Hagel: BA
  4. Eric Himpton Holder: JD
  5. Sarah Margaret Roffey Jewell: BE
  6. Thomas James ”Tom” Vilsack: JD
  7. Penny Sue Pritzker: JD
  8. Thomas Edward Perez: MPA
  9. Kathleen Sebelius: MPA   
  10. Shaun L. S. Donovan: MArch
  11. Anthony Renard Foxx: BA
  12. 12.  Ernest Jeffrey Moniz: PhD
  13. Arne Duncan: BA
  14. Eric Ken Shinseki: MA
  15. Jeh Charles Johnson: JD
Những người mang hàm tương đương bộ trưởng
  1. Joseph Robinette ”Joe” Biden: BA
  2. Denis Richard McDonough: BA
  3. Sylvia Mary Mathews Burwell: BA
  4. Regina “Gina” McCarthy: MS
  5. Michael B. Froman: DPhil
  6. Samantha Power: JD
  7. Jason Furman: PhD
Australia: Nội các
  1. Tony Abbott: MS
  2. Warren Truss: NA 
  3. Julie Bishop: LLB
  4. Eric Abetz: LLB
  5. George Brandis: LLB
  6. Joe Hockey: LLB
  7. Barnaby Joyce: BS
  8. Christopher Pyne: LLB
  9. Nigel Scullion: NA
  10. Kevin Andrews: LLM
  11. Malcolm Turnbull: LLB
  12. Peter Dutton: Bbus
  13. Bruce Billson: BBus
  14. Andrew Robb: BEc
  15. David Johnston: LLB
  16. Greg Hunt: MA
  17. Scott Morrison: BS
  18. Mathias Cormann: NA
———-
  1. Nguồn: Blog Nguyễn Văn Tuấn

Chuyện tình anh Hùng “điên nặng”


Văn Tiến Hùng trên WB Intranet. Ảnh: HM
Văn phòng WB ở Hà Nội có nhiều đồng nghiệp buồn cười. Cán bộ dự án nông thôn ăn mặc bảnh bao, comple cavat, giầy bóng lộn, nhưng toàn đi về vùng nghèo khổ. Trong khi dân làm về dự án đô thị lại ăn mặc như nhà quê,  áo caro đi với cavat đỏ, quần bò đi với giầy Bostonian.

Diện nhất phải nói là mấy tay lái xe, các loại phone đời mới đến quần áo hàng hiệu đều được trưng ra trước. Dân đến liên hệ công tác toàn chào lái xe trước rồi mới đến cán bộ dự án.
Hùng “điên”
Mình hay tán chuyện với lão Hùng (Văn Tiến Hùng) làm bên dự án điện, cả bọn gọi tắt là Hùng “điên nặng”. Nhìn bề ngoài lão cũng bình thường như bao nhiêu người khác, lùn lùn, đi lút cút, chán đời ra ngoài đường làm điếu thuốc, nghĩ ngợi gì đó và văng lung tung cho sướng rồi vào tiếp tục chơi xếp bi trên máy tính.
Mấy năm trước (10-2009), Chủ tịch WB, Bob Zoellick, phát biểu trong một cuộc họp lớn ở DC, vài lần nhắc đến Việt Nam. Có hai điểm quan trọng: vượt qua được khủng hoảng kinh tế một cách ngoạn mục với sự trợ giúp của WB và chương trình điện về nông thôn của Văn Tiến Hùng và Nguyệt Anh rất tuyệt vời.
Điện phủ 95% vùng nông thôn và đường 500KV đã giúp Việt nam cất cánh. Lê Nin nói quả không sai. CNCS ở Liên Xô bằng điện khí hóa toàn quốc cộng với chính quyền xô viết. Hôm nay, xô viết không còn nữa nhưng phần điện khí hóa toàn quốc vẫn quan trọng, không thể thiếu trong tiến trình phát triển.
Điện giúp sản xuất đường từ mía, bơm nước tưới tiêu, xem tivi, vào internet kết nối với thế giới.  Video sau nói về thành công của dự án điện do WB tài trợ tại Việt Nam.
Trong clip nói về một gia đình ở Tuyên Quang chưa có điện. Chủ nhà chuyên sưu tầm đá cảnh. Buổi tối chỉ có lửa bếp, đèn dầu và đi ngủ sớm, không biết làm gì. Nửa đêm ông thao thức, băn khoăn, giá như có điện thì đời đã khá hơn vì những người như ông rất yêu lao động. Còn người đàn bà chỉ mong có chiếc quạt máy cho mấy đứa nhỏ. Thương biết bao những số phận.
Love at first light – Tình yêu điện sau ánh sáng đèn đầu tiên
Tuần trước lão Hùng “điên” lại lên mạng của WB. Lần này là câu chuyện dài. Người ta yêu vì cái nhìn đầu tiên – love at the first sight, thì lão lại yêu ngành điện vì thấy ánh sáng điện lần đầu.
Chả là lão du học ở trường Điện Moscow năm 1971. Từ quê Thanh Hóa, khỉ ho cò gáy, sang đến Liên Xô vĩ đại, thành trì của phe XHCN, lão đưa tay vào cái công tắc trên tường, gạt tách một phát, cả phòng sáng choang. Gạt xuống, phòng lại tối thui. 17 tuổi đầu mới thấy ánh sáng điện lần đầu, lão cứ thế lập lòe cho đến khi các bóng cháy hết.
Tình yêu “điên nặng” của lão cũng từ đó. Lão nghĩ, thế nào mình cũng gói mấy cái bóng này vác về quê, cắm vào đống rơm cho sáng, cả làng lác mắt vì sự thần kỳ của Edison.
Tốt nghiệp, về nước, đời lão bôn ba khắp đó đây. Lên Hòa Bình sống với dân Mường Mán, ăn ngồi với gái miền núi để xây dựng Thủy điện Hòa Bình. Rồi ông Kiệt bảo làm đường dây 500KV, lão cũng tham gia.
Chán cảnh làm nhà nước, một hôm lão xin vào World Bank và vác cặp đến 53 Trần Phú, trụ sở hồi 1995.
Lúc nào mình sang cũng thấy lão chơi game, xếp bi, xếp hình. Có lúc lão bảo, máy hết trò chơi rồi. Không hiểu lão làm dự án ra sao.

Bác Văn Tiến Hùng, Luck và Bin ở DC năm 2004. Ảnh: HM
Thế mà dự án hàng tỷ đô la vào tay lão chạy băng băng. Đây là lĩnh vực mà WB thành công nhất khi cho vay đầu tư vào Việt Nam, nhất là chương trình đưa điện về nông thôn.
Lão đang xếp hình, bỗng ngừng bảo em Bích Liên trợ lý, gửi cái này sang bên EVN, lại chơi tiếp. Một lúc sau lại nói, em xếp cho anh cuộc gặp với anh HT Hải. Hóa ra lão chơi nhưng vẫn nghĩ về dự án.
Dân mắt xanh mũi lõ sang du lịch Việt Nam, đi dọc đường, cứ băn khoăn là tại sao dân Việt ta bé tý thế mà đưa những cột điện cao thế cao từ 12 đên 18 m, nặng mấy tấn, lên đỉnh núi cao chót vót, xuống đồng bằng, lên đồi, chạy qua hồ, về tận đồng bằng sông Cửu Long toàn kênh rạch chằng chịt. Làm thế chó nào nhỉ. Thế mà dân ta làm được đấy, mới gọi là điên.
Tới nay lưới điện nông thôn đã phủ kín 97% đất nước này. Muốn nói gì thì nói, đây là thành công lớn. Anh nhớ thời đi học ở trường làng Thanh Hóa, chỉ có đèn dầu leo lét, nhìn về phía thị xã thấy đèn hơi sáng, cứ mong bao giờ thì làng anh có điện. Sống có tâm với con người thì dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào, người ta vẫn có thể làm gì đó giúp cho mục đích chung.
Bây giờ cả nước có điện, trong đó có công lao của anh Hùng. Tháng 10-2012 vừa rồi, dự án Distribution Efficiency Project (DEP) khoảng 450 triệu đô la của WB, 30 triệu đô la do Tổ chức Công nghệ điện sạch tài trợ và 8 triệu đô la của AusAid. Gần nửa tỷ đô la trong tay anh.
Nói chuyện với tây, lão bảo thích dự án DEP này vì trong tiếng Việt nó giống chữ ĐẸP, anh vốn mê sắc đẹp nhưng không nói ra, chỉ nghĩ trong bụng như lão chơi bi thôi.
Love of second sight – Tình yêu gái sau cái nhìn thứ…100
Văn Tiến Hùng có chuyện lấy vợ cũng “điên” như anh nhìn thấy ánh sáng điện lần đầu ở Moscow. Chỉ có điều lão yêu điện sau cái nhìn đầu tiên, còn yêu gái phải sau hàng trăm lần nhìn qua cặp kính cận thị.
Trong xóm ở Thanh Hóa của lão có một em tên là Ngọc. Du học Liên Xô chả thư từ gì cho cô bạn vì không thấy ấn tượng lắm. Tình yêu thường chết vì cái nhìn đầu tiên mà.
Du học về, lão cũng đến chơi nhà em Ngọc cho nó ngoại giao. Cô nàng thấy lão này đi nước ngoài về, đứng đắn, và có ý đợi. Đợi mãi, đợi mãi, lão chẳng hẹn hò con người ta đi chơi, không mua hoa mua hoét. Đi Hà Nội về cũng tới nhà và nói chuyện chiến tranh vệ quốc của Zukov với ông bố vốn là bộ đội.

Ngọn lửa…tình. Ảnh: Văn Tiến Hùng
Con gái có thì, nên Ngọc đồng ý lấy một anh gần nhà, vì hai người bố từng đi chiến trường đã hẹn gả con cho nhau.
Chiều đó, Hùng điên từ Hà Nội về quê lại sang chơi như thường lệ. Ông bố nói em Ngọc sắp cưới, mời anh về dự, thiếp mời đây.  Lão cầm thiếp mà choáng như bị dòng cao thế 220KV chạy qua người.
Về nhà hút hết bao thuốc, càng nghĩ càng thấy em Ngọc đẹp hơn bất kỳ cô gái nào mà lão từng gặp. Hình như lúc đó mới thấy tiếc. Chợt lão nhớ câu ca dao “Ba đồng một mớ trầu cay//Sao anh chẳng hỏi những ngày còn không//Bây giờ em đã có chồng//Như chim trong lồng như cá cắn câu
Lão nhẩm tính như xem công tơ đo điện. Ngọc hứa hôn, đặt trầu, nhưng chưa cưới, vẫn còn “không”, chưa hẳn đã mắc câu, mình ra tay chắc kịp. Không thể chậm trễ, lão nhớ chuyện lập lòe điện bên Moscow, con gái cũng dễ thay đổi nhưng cần giật cầu chì đúng lúc.
Tối ấy, y lẳng lặng sang nhà và bảo “Ngọc ra đây cho mình nói chuyện một chút”. Ra bờ mương, vò đầu bứt tai, bác “điên nặng” rặn mãi mới thổ ra mỗi câu “Tớ yêu Ngọc và muốn cưới”.
Cô bé Ngọc khóc nức nở rồi trách, sao anh không nói trước. Trầu cau đã nhận, bố mẹ hai bên đã thăm hỏi nhau, lời hứa của người lính chiến trường xưa, làm sao bây giờ. Kệ Ngọc, tớ nhất định cưới em.
Chả hiểu thế nào mà sau có 30 phút “trò chuyện” mỏi cả tay chân mồm miệng, nàng đồng ý hủy cưới và lấy bên người ngành điên. Khỏi phải nói, cái làng nhỏ ấy rộn cả lên vì chuyện trả trầu cau. Dân điện vốn điếc với dư luận, việc lão, lão cứ làm.
Bây giờ lão Hùng “điên nặng” có một trai một gái tuyệt vời, thành người toàn cầu hóa hết cả rồi. Cô vợ đang làm tới chức rất to, ở BV rất to, tại Hà nội rất to. Mẹ của Tổng Cua từng được chị bác sỹ Ngọc khám và chữa bệnh sỏi mật ở Bạch Mai, khen nức nở, người đâu mà khéo thế, hiền như thầy thuốc.
Thời bao cấp, gia đình ấy từng vô cùng nghèo. Lão vác cốc đi xin sữa cho con, quần áo rách, xe đạp rách, vợ chồng nhịn ăn nhịn mặc, nhường hết cho thế hệ sau. Sau này khá khẩm lên, hai vợ chồng chẳng bao giờ quên những người nghèo. Các cụ bảo, chỉ cần nhìn vào bố mẹ cũng biết những đứa con.
Tình yêu nhanh như điện kết cục rất hạnh phúc. Ông già vợ luôn tự hào, có thằng con “dê” nhất Việt Nam. Lão Hùng bằng tuổi HM, mấy lần về HN, y tự lái xe, rủ đi ăn. Thời mình ế vợ, lão luôn lấy story này để làm gương, thành ra Tổng Cua thuộc lòng.
Chúc mừng lão Hùng “điên nặng” lại lên trang web của World Bank vì dự án điện đã thành công. Dẫu rằng, giá cả và cung cách phục vụ của nhà đèn vẫn còn nhiều điều bàn cãi. Chuyện này không thể đổ lỗi cho WB, mà lão Hoàng Trung Hải mới là người chịu trách nhiệm trước…dân tộc.
Nghe nói dạo này Văn Tiến Hùng không xếp bi nữa vì máy tính toàn thua, cũng bỏ luôn thuốc lá mà xuống đường chỉ ngắm chân dài. Vì mê cái đẹp nên lão chuyển sang nghề phó nháy. Có mấy cái ảnh, lão gửi bà con thưởng ngoạn.
HM.  27-11-2012

Thác Bản Giốc. Ảnh: Văn Tiến Hùng

Tây Bắc. Ảnh: Văn Tiến Hùng

Suối bạc Bản Giốc. Ảnh Văn Tiến Hùng

Bậc thang vàng. Ảnh: Văn Tiến Hùng

Sinh viên Đài Loan chống thỏa thuận với TQ

Cập nhật: 12:24 GMT - thứ tư, 19 tháng 3, 2014
Người biểu tình xông vào tòa nhà quốc hội và không chịu rời đi
Hàng trăm sinh viên và các nhà hoạt động phản đối thỏa thuận thương mại với Trung Quốc đã chiếm trụ sở quốc hội Đài Loan và chống cự khi cảnh sát đuổi ra.
Người biểu tình xông vào tòa nhà vào cuối hôm thứ Ba và nói thỏa thuận với Trung Quốc sẽ làm hại cho nền kinh tế Đài Loan và khiến Đài Loan dễ bị Bắc Kinh gây áp lực.
Thỏa thuận được ký hồi tháng Sáu 2013 nhưng chưa được các dân biểu chuẩn thuận.
Nó sẽ cho phép hai bên đầu tư tự do hơn tại thị trường dịch vụ của nhau.
Người biểu tình đã xông vào sau khi các nhà lập pháp thuộc đảng cầm quyền nói việc liên ủy ban xem xét hiệp định này đã được thực hiện xong.
"Thoả thuận thương mại không thể được chuẩn thuận mà không thông qua sự cân nhắc, nghiên cứu kỹ lưỡng tại quốc hội," một lãnh đạo sinh viên được hãng tin AFP dẫn lời.
Phe đối lập cáo buộc chính phủ đã đi ngược lại cam kết sẽ rà soát thỏa thuận ở mức xem từng điều khoản một.
Những người phản đối nói nội dung thỏa thuận cần phải được quốc hội xem xét kỹ lượng
Chủ tịch Quốc hội Wang Jin-pyng hôm thứ Tư kêu gọi "bình tĩnh, biết điều và tự kiềm chế" và nói ông hy vọng việc đối đầu sẽ được giải quyết một cách hòa bình, hãng thông tấn Central News của Đài Loan nói.
Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất của Đài Loan. Trong những năm gần đây, quan hệ giữa hai bên đã được cải thiện.
Hai bên đã phân tách vào cuối cuộc nội chiến 1949 của Trung Quốc, và Trung Quốc coi Đài Loan là một phần lãnh thổ của mình.
Tuy nhiên, hồi đầu năm nay, hai bên đã có các cuộc trao đổi trực tiếp đầu tiên cấp nhà nước. Trước đây, mọi cuộc trao đổi đều được thực hiện thông qua các tổ chức bán chính thức.
Hai bên cũng đã ký một số thỏa thuận thương mại và đầu tư trong những năm gần đây, nhưng một số người e rằng sự hội nhập kinh tế lớn hơn với Trung Quốc sẽ tạo mối đe dọa cho Đài Loan.
Hãng tin Central News của Đài Loan mô tả việc chiếm đóng tòa nhà quốc hội là "chưa từng xảy ra" và nói nhiều đám đông đã tụ tập bên ngo