NÓI THÊM về còm "Tài 12:29 Ngày 27 tháng 6 năm 2013" , về bài 'Về thái độ coi thường dân của ông V.Đ. Ánh , Phó viện trưỡng , viện nghiên cứu KH về thị trường giá cả bộ Tài chánh' . - cũa Nguyễn vạn Phú .
- - -
A . Khi bàn về đề tài trên hay các vấn nạn hiện nay cũa đất nước (một số được nêu trên blog này) , ta nên dựa trên tiêu chuẩn NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN , hay nhìn qua lăng kính NNPQ . Ví dụ trong bài trên , (xin lập lại) ông Phú nêu các điểm :
1/ ông Ánh đã coi thường dân khi ám chỉ “NHNN là cơ quan quản lý NN . . .họ thích công khai thì công khai ” khi (ông Ánh) nói với báo chí về việc 'NHNN xin được MIỄN kiểm tra, MIỄN khai báo thủ tục Hải quan khi nhập vàng '.
2/(Ông Phú) viết , 'NHNN có thể làm thủ tục đầy đủ với HQ và yêu cầu (HQ) KHÔNG thông tin công khai số lượng vàng nhập '. . . .
B . Ở đây , tôi ko bàn về việc ông Ánh coi thường dân . Nhưng nhìn qua lăng kính này , tôi thấy liền sai lầm khác cũa ông Ánh và cã ông Phú : trong một NNPQ , 'mọi người đều bình đẳng trước pháp luật (PL) , nghĩa là ko ai đứng trên PL' .
Vì nếu đề nghị trên cũa NHNN được đồng ý (theo tôi nghĩ là đã OK ) , thì có những sai lầm nghiêm trọng :
1/ Theo quan điểm cũa NNPQ thì NHNN cũng chĩ là một pháp nhân hay thực thể về KT (economic entity) , do đó phải theo quy định về HQ , không có NGOẠI LỆ . (Nếu muốn NHNN được miễn trừ như vậy thì Quốc hội phải họp và sửa đổi luật về HQ để cho phép như vậy) .
2/ Nếu HQ chấp nhận yêu cầu cũa NHNN thì cũng sai .
3/ Sắp tới , các pháp nhân KT khác , gồm tư hay quốc doanh đều có thể dựa theo TIỀN LỆ này , để xin miển trừ như vậy . Vì 'anh xin được thì tôi cũng xin được' .
Tôi thông cãm với ông Phú , dù ông có nhiều ý kiến chuyên môn về KT , tài chánh ... , nhưng rất tiếc , ông đã ko dùng lăng kính NNPQ để bình luận về phát biểu cũa ông Ánh .
C. Như đã viết nhiều lần trên blog này , một thể chế chính trị mà KHÔNG áp dụng TAM QUYỀN PHÂN LẬP đích thực , thì sẽ đẻ ra LẠM QUYỀN và THAM NHŨNG . Nói nôm na , nó là MẸ ĐẺ cũa những vấn nạn trên mọi lảnh vực từ KT , CT , VH , XH , v.v... hiện nay , khiến :
- các bác lớn tuổi : có nhiều bức xúc nhưng đành tỏ ra bất lực và bi quan .
- còn giới trẻ thì mạnh dạn đã phá các vấn nạn này .
D . Ở hải ngoại , mới đây khi một người bạn gọi cho biết , VN lại nhượng bộ thêm như 'sẽ cùng TQ khai thác chung biển Đông , v.v...' , tôi trả lời , một cách buông xuôi (mặc cho số mệnh đẫy đưa) , "các 'ông ấy' muốn làm gì thì làm , vì tôi cũng bất lực !' .
Nếu nhìn qua lăng kính TÂM LINH , đây là cái NẠN , còn gọi là NGHIỆP (karma) , mà người dân Việt phải trả . Khi nào hết nạn , thì VN chẳng những nhanh chóng đi theo con đường cũa Myanmar mà có thể còn qua mặt ! Vấn đề là KHI NÀO ?
Ngày 27.6.13
Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc . . . (Lời Mở Đầu Của Tuyên Ngôn Độc Lập Mỹ)
Thursday, June 27, 2013
Thưa bác 'Luận hay thì chơi' ,
Tôi xin có thiển ý sau :
Bác đã đúng khi nêu ra nguyên nhân dẫn đến LẠM QUYỀN và THAM NHỮNG hiện nay tại VN và chỉ ra BÀI THUỐC để trị các 'bịnh này' : đó là TAM QUYỀN PHÂN LẬP ĐÍCH THỰC , nền tãng cũa NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN . Bác cũng nhắc tới quan hệ giửa VN và "thằng Bạn Vàng khốn nạn" . Nhưng , tuy 'nó' đối xử tàn tệ với nhân dân VN , đúng như bác đã kể ; nhưng 'nó' lại có những ĐIỄM SON đối với nhân dân cũa 'nó' :
1/Thẳng tay với QUAN THAM , dù ở cấp nào , có thể là TÙ CHUNG THÂN hay TỬ HÌNH . VN HIỆN NAY chĩ bỏ tù tối đa 20 năm , ko thấy ai bị tử hình : VN quá nhân đạo với ĐV cũa mình . Nếu bác nào tìm được bằng chứng khác thì cung cấp .
2/ Qua vụ Ô KHÃM , họ đã giải quyết êm đẹp , hợp lòng dân , bằng cách cho người địa phương được quyền chọn người điều hành (cai trị) . VN ko làm được điều này .
3/ Về giải tỏa đất đai để lấy chổ xây đô thị , đường xá , nhà máy , v.v... họ cũng có PHẦN NÀO tôn trọng ý kiến người dân ; đặc biệt khi dân phản đối nhà máy gây ô nhiểm môi trường .
VN ko làm được điều này (như bauxite Tây nguyên) .
4/ Thĩnh thoãng tôi vào Xinhuanews (Tân hoa xã) thì thấy những ngôi nhà nằm đơn độc (giống như tháp canh) trên một khu đất đã giải tỏa trống trơn hay kế bên xa lộ . Chứng tỏ , nếu ai ko chịu dời thì CP cũng chịu . VN không làm được điều này . Nếu bác nào , thĩnh thoãng vào THX thì sẽ thấy các hình này .
Có thể họ còn có những điểm tốt khác với NHÂN DÂN họ , mà tôi chưa biết .
Để kết luận , xin được nêu :
1/câu tục ngữ 'TIÊN TRÁCH KỶ , HẬU TRÁCH NHƠN' (trách mình trước rồi mới trách người) , nghĩa là mình như thế nào để người ta đối xử như vậy .
2/câu châm ngôn "cái gì cũng có nguyên nhân' . Nói dễ hiểu là 'không có lửa sao có khói' .
Xin các bác góp ý , cám ơn .
Tài
25.6.13
Tôi xin có thiển ý sau :
Bác đã đúng khi nêu ra nguyên nhân dẫn đến LẠM QUYỀN và THAM NHỮNG hiện nay tại VN và chỉ ra BÀI THUỐC để trị các 'bịnh này' : đó là TAM QUYỀN PHÂN LẬP ĐÍCH THỰC , nền tãng cũa NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN . Bác cũng nhắc tới quan hệ giửa VN và "thằng Bạn Vàng khốn nạn" . Nhưng , tuy 'nó' đối xử tàn tệ với nhân dân VN , đúng như bác đã kể ; nhưng 'nó' lại có những ĐIỄM SON đối với nhân dân cũa 'nó' :
1/Thẳng tay với QUAN THAM , dù ở cấp nào , có thể là TÙ CHUNG THÂN hay TỬ HÌNH . VN HIỆN NAY chĩ bỏ tù tối đa 20 năm , ko thấy ai bị tử hình : VN quá nhân đạo với ĐV cũa mình . Nếu bác nào tìm được bằng chứng khác thì cung cấp .
2/ Qua vụ Ô KHÃM , họ đã giải quyết êm đẹp , hợp lòng dân , bằng cách cho người địa phương được quyền chọn người điều hành (cai trị) . VN ko làm được điều này .
3/ Về giải tỏa đất đai để lấy chổ xây đô thị , đường xá , nhà máy , v.v... họ cũng có PHẦN NÀO tôn trọng ý kiến người dân ; đặc biệt khi dân phản đối nhà máy gây ô nhiểm môi trường .
VN ko làm được điều này (như bauxite Tây nguyên) .
4/ Thĩnh thoãng tôi vào Xinhuanews (Tân hoa xã) thì thấy những ngôi nhà nằm đơn độc (giống như tháp canh) trên một khu đất đã giải tỏa trống trơn hay kế bên xa lộ . Chứng tỏ , nếu ai ko chịu dời thì CP cũng chịu . VN không làm được điều này . Nếu bác nào , thĩnh thoãng vào THX thì sẽ thấy các hình này .
Có thể họ còn có những điểm tốt khác với NHÂN DÂN họ , mà tôi chưa biết .
Để kết luận , xin được nêu :
1/câu tục ngữ 'TIÊN TRÁCH KỶ , HẬU TRÁCH NHƠN' (trách mình trước rồi mới trách người) , nghĩa là mình như thế nào để người ta đối xử như vậy .
2/câu châm ngôn "cái gì cũng có nguyên nhân' . Nói dễ hiểu là 'không có lửa sao có khói' .
Xin các bác góp ý , cám ơn .
Tài
25.6.13
Wednesday, June 26, 2013
Tín hiệu gì khi tăng cường bắt bớ?
Đăng bởi Hai Hoang Van vào Thứ năm, ngày 27 tháng sáu năm 2013
Sau Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Đinh Nhật Uy, mới nhất là Từ Anh Tú
vừa bị bắt giữ vào sáng ngày 25/6/2013. Nguyên nhân nào, tội danh gì
khiến Từ Anh Tú bị bắt vẫn chưa biết rõ. Tuy nhiên cho đến chiều cùng
ngày, Từ Anh Tú đã được trả tự do [1]. Điều này cũng không có gì đảm bảo
những cuộc quấy nhiễu anh cũng như các blogger khác không tiếp tục
trong tương lai với chi tiết mà RFA cho hay việc bắt giữ Tú có thể liên
quan đến cuốn sách "Bên Thắng Cuộc" - một tác phẩm gây tiếng vang và
tranh cãi lớn suốt nhiều tháng trước đây.
Huy Đức - tác giả bộ sách 2 phần nói trên - đã chia tay nước Mỹ để trở về Việt Nam sau khi hoàn tất khóa học tại Harvard.
Điều khó hiểu, bất kỳ ai muốn đọc "Bên Thắng Cuộc" cũng có thể tải về hay đọc trực tiếp miễn phí đầy trên mạng, cớ gì cần phải bắt giữ Từ Anh Tú nhiều giờ đồng hồ?
Em gái Tú - cô Từ Thị Minh Thu cho rằng anh trai mình giữ khoảng 20 quyển sách. Nếu đó là sách in, có lẽ điều mà giới cầm quyền quan tâm: làm sao và ở đâu Tú có những quyển sách đó? Có phải một lần nữa, nhà cầm quyền tự tố cáo trước dư luận sự kiểm duyệt vô cùng khắt nghiệt nhằm bưng bít lịch sử suốt 38 năm qua mà nhà báo Huy Đức đã vỡ hoang mảnh đất khô cằn đó, nhằm cung cấp cho bạn đọc một số sự thật bị che dấu suốt nhiều năm liền? Người Cộng sản hay tạo sự việc theo họ mong muốn nhằm "nhóng" phản ứng từ dư luận, trước khi bắt tay vào thực hiện chính thức. Không riêng gì lãnh vực chính trị, trên khía cạnh kinh tế, luật pháp, họ có những chủ trương, chính sách hay gọi là "thí điểm", ví dụ phạt cũng có "phạt thí điểm"(!)
![]() |
Kế hoạch "bắn" tin
Khác với không khí hơi e dè trước đây, khi giới blogger bị ruồng bố 5 năm về trước, thời gian sau này việc bắt giữ luôn được truyền tin nhanh nhất với sự khẩn trương và đi kèm phẫn nộ cũng như pha chút hài hước hơn là sợ sệt. Dường như ai cũng chuẩn bị tinh thần để bước vào nhà tù vì biết rõ những gì mình viết về hiện trạng xã hội Việt Nam, không bao giờ giới cầm quyền Việt Nam lắng nghe và dung thứ, bất chấp viết có viện dẫn và căn cứ đi chăng nữa.
Trước khi Từ Anh Tú bị bắt một ngày, trên trang cá nhân, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo cho hay [2]: một người tháp tùng trong chuyến đi đến Bắc Kinh của ông Trương Tấn Sang - Chủ tịch nước, đã báo cho ông Tạo về "danh sách 20 bloggers có thể bị bắt". Thông tin này không được xem là chuyện mua vui hay hù dọa và dĩ nhiên, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo không có ý định cợt nhã với một loại tin như thế. Người tháp tùng trong chuyến đi của ông Sang không thể là kẻ "vô danh tiểu tốt".
Không ai biết thêm chi tiết về danh sách được cho là cực kỳ bí mật này cũng như danh sách đó đã tính đến 4 người nói trên chưa. Tuy nhiên, điều đáng lưu tâm hơn con số "20", đó là thông điệp gì, ý nghĩa nào mà giới cầm quyền Việt Nam muốn chuyển đến người dân trong nước và thế giới qua việc tiết lộ này? "Tin dữ" được "bắn" ra từ Trung Quốc, nơi mà ông Trương Tấn Sang đang viếng thăm chính thức và hội đàm cùng với người tương nhiệm Tập Cận Bình.
Không thể nói việc tiết lộ của ai đó thông qua nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo là sự buột miệng, bởi những việc nhạy cảm và quan trọng như thế không thể có sự sơ sảy, thay vào đó, nó nên được xem là giới cầm quyền cấp cao Việt Nam đã có kế hoạch và cân nhắc kỹ lưỡng khi "bắn" tin như thế.
Ngày nay, kế sách "man thiên quá hải" hay "vô trung sinh hữu" vẫn còn được những người tâm đắc với "độc thủ chi diệu" sử dụng, nó xuất hiện đầy trong các bộ phim võ hiệp kỳ tình Trung Hoa phát nhan nhản trên tivi hàng ngày.
Đầy trì trệ, lạc hậu nhưng vẫn đắc dụng khi người ta không thể nghĩ ra những mưu chước cao hơn.
Cũng nên ngạc nhiên một chút, khi ông Nguyễn Trọng Tạo được chọn làm nơi "phát tán" thay vì một vài cái tên khác có lập trường không phải dạng "phản biện trung thành" theo khái niệm mà nhà văn Phạm Thị Hoài sử dụng.
Giả sử biết được danh tánh người tung tin "danh sách 20 bloggers có thể bị bắt giữ", lúc đó có thể kết tội ông (bà) này vi phạm vào Luật Hình sự theo điều 88 mục 1 khoản b? Điều này nói rằng:
"Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân" thì có thể bị án tù từ ba đến mười hai năm, trong trường hợp đặc biệt có thể lên đến hai mươi năm.
Người đoạt giải Netizen 2013 - Huỳnh Ngọc Chênh cho biết ông và một số bằng hữu cũng có thể là những người tiếp nối vào tù mà ông gọi vui là "nhập kho" [3].
Xã hội Việt Nam hiện nay tồn tại nhiều giai cấp, nhiều thành phần và nhiều xu hướng quan điểm chính trị khác nhau. Do đó, khó thể đánh đồng việc bắt một vài blogger này với một vài blogger khác, dù cho họ cùng được xem là bị vi phạm quyền tự do ngôn luận. Đó cũng là sự khác biệt cần phân tách rõ giữa Đinh Nhật Uy với Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào. Phân tách ở đây, không phải nhằm coi nhẹ Đinh Nhật Uy hay phân hóa chia rẽ giới blogger với nhau mà để nhìn thấu vào bản chất câu chuyện, dù hình thức, tội danh bắt giữ có thể giống nhau.
Nhà thơ Nguyễn Duy đã nói: "Nghĩ cho cùng trong mỗi cuộc chiến tranh/Phe nào thắng thì nhân dân đều bại”, câu nói mà Huy Đức tâm đắc đưa vào tác phẩm đầu tay của anh. Do đó, mỗi blogger khi viết về lĩnh vực chính trị - xã hội cũng nên gắn kết quyền tự do ngôn luận của mình với phục vụ lợi ích nhân dân. Làm được điều này sẽ có ý nghĩa hơn và mỗi blogger trở thành từng điểm tựa nhỏ trong một liên kết lớn, vững chãi cho người dân, thay vì không tỏ rõ mục tiêu của mình.
Những "tấm bùa" vẻ như làm một cuộc "trấn yểm" cho "tâm thân an lạc" để tập trung viết như: "không bao giờ là blog phản động", "bàn chuyện văn chương thế sự" hay bày tỏ tôn kính chế độ, yêu nhân vật Hồ Chí Minh v.v... dường như không tỏ ra có mấy tác dụng hay có thể thuyết phục được giới an ninh về sự trong sáng mà chủ blog muốn bày tỏ, nó có vẻ không hiệu quả với những cặp mắt cú vọ cùng những cái đầu sói.
Tính cho đến nay, "kỷ lục văn minh" nhất mà nhà cầm quyền Việt Nam dành cho giới blogger là việc đình chỉ điều tra, cũng như trang báo Tuổi Trẻ đã buộc phải đăng lời xin lỗi chính thức blogger Phạm Chí Dũng theo yêu cầu của ông.
Không ai không biết tất cả các trang báo tại Việt Nam hiện nay đều chịu sự điều khiển của "Đảng", cho nên "nhất cử nhất động" việc làm của hầu hết các trang báo đều có bàn tay giới cấp cao chỉ huy và sai khiến.
Khác với không khí hơi e dè trước đây, khi giới blogger bị ruồng bố 5 năm về trước, thời gian sau này việc bắt giữ luôn được truyền tin nhanh nhất với sự khẩn trương và đi kèm phẫn nộ cũng như pha chút hài hước hơn là sợ sệt. Dường như ai cũng chuẩn bị tinh thần để bước vào nhà tù vì biết rõ những gì mình viết về hiện trạng xã hội Việt Nam, không bao giờ giới cầm quyền Việt Nam lắng nghe và dung thứ, bất chấp viết có viện dẫn và căn cứ đi chăng nữa.
Trước khi Từ Anh Tú bị bắt một ngày, trên trang cá nhân, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo cho hay [2]: một người tháp tùng trong chuyến đi đến Bắc Kinh của ông Trương Tấn Sang - Chủ tịch nước, đã báo cho ông Tạo về "danh sách 20 bloggers có thể bị bắt". Thông tin này không được xem là chuyện mua vui hay hù dọa và dĩ nhiên, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo không có ý định cợt nhã với một loại tin như thế. Người tháp tùng trong chuyến đi của ông Sang không thể là kẻ "vô danh tiểu tốt".
Không ai biết thêm chi tiết về danh sách được cho là cực kỳ bí mật này cũng như danh sách đó đã tính đến 4 người nói trên chưa. Tuy nhiên, điều đáng lưu tâm hơn con số "20", đó là thông điệp gì, ý nghĩa nào mà giới cầm quyền Việt Nam muốn chuyển đến người dân trong nước và thế giới qua việc tiết lộ này? "Tin dữ" được "bắn" ra từ Trung Quốc, nơi mà ông Trương Tấn Sang đang viếng thăm chính thức và hội đàm cùng với người tương nhiệm Tập Cận Bình.
Không thể nói việc tiết lộ của ai đó thông qua nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo là sự buột miệng, bởi những việc nhạy cảm và quan trọng như thế không thể có sự sơ sảy, thay vào đó, nó nên được xem là giới cầm quyền cấp cao Việt Nam đã có kế hoạch và cân nhắc kỹ lưỡng khi "bắn" tin như thế.
Ngày nay, kế sách "man thiên quá hải" hay "vô trung sinh hữu" vẫn còn được những người tâm đắc với "độc thủ chi diệu" sử dụng, nó xuất hiện đầy trong các bộ phim võ hiệp kỳ tình Trung Hoa phát nhan nhản trên tivi hàng ngày.
Đầy trì trệ, lạc hậu nhưng vẫn đắc dụng khi người ta không thể nghĩ ra những mưu chước cao hơn.
Cũng nên ngạc nhiên một chút, khi ông Nguyễn Trọng Tạo được chọn làm nơi "phát tán" thay vì một vài cái tên khác có lập trường không phải dạng "phản biện trung thành" theo khái niệm mà nhà văn Phạm Thị Hoài sử dụng.
Giả sử biết được danh tánh người tung tin "danh sách 20 bloggers có thể bị bắt giữ", lúc đó có thể kết tội ông (bà) này vi phạm vào Luật Hình sự theo điều 88 mục 1 khoản b? Điều này nói rằng:
"Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân" thì có thể bị án tù từ ba đến mười hai năm, trong trường hợp đặc biệt có thể lên đến hai mươi năm.
Người đoạt giải Netizen 2013 - Huỳnh Ngọc Chênh cho biết ông và một số bằng hữu cũng có thể là những người tiếp nối vào tù mà ông gọi vui là "nhập kho" [3].
Xã hội Việt Nam hiện nay tồn tại nhiều giai cấp, nhiều thành phần và nhiều xu hướng quan điểm chính trị khác nhau. Do đó, khó thể đánh đồng việc bắt một vài blogger này với một vài blogger khác, dù cho họ cùng được xem là bị vi phạm quyền tự do ngôn luận. Đó cũng là sự khác biệt cần phân tách rõ giữa Đinh Nhật Uy với Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào. Phân tách ở đây, không phải nhằm coi nhẹ Đinh Nhật Uy hay phân hóa chia rẽ giới blogger với nhau mà để nhìn thấu vào bản chất câu chuyện, dù hình thức, tội danh bắt giữ có thể giống nhau.
Nhà thơ Nguyễn Duy đã nói: "Nghĩ cho cùng trong mỗi cuộc chiến tranh/Phe nào thắng thì nhân dân đều bại”, câu nói mà Huy Đức tâm đắc đưa vào tác phẩm đầu tay của anh. Do đó, mỗi blogger khi viết về lĩnh vực chính trị - xã hội cũng nên gắn kết quyền tự do ngôn luận của mình với phục vụ lợi ích nhân dân. Làm được điều này sẽ có ý nghĩa hơn và mỗi blogger trở thành từng điểm tựa nhỏ trong một liên kết lớn, vững chãi cho người dân, thay vì không tỏ rõ mục tiêu của mình.
Những "tấm bùa" vẻ như làm một cuộc "trấn yểm" cho "tâm thân an lạc" để tập trung viết như: "không bao giờ là blog phản động", "bàn chuyện văn chương thế sự" hay bày tỏ tôn kính chế độ, yêu nhân vật Hồ Chí Minh v.v... dường như không tỏ ra có mấy tác dụng hay có thể thuyết phục được giới an ninh về sự trong sáng mà chủ blog muốn bày tỏ, nó có vẻ không hiệu quả với những cặp mắt cú vọ cùng những cái đầu sói.
Tính cho đến nay, "kỷ lục văn minh" nhất mà nhà cầm quyền Việt Nam dành cho giới blogger là việc đình chỉ điều tra, cũng như trang báo Tuổi Trẻ đã buộc phải đăng lời xin lỗi chính thức blogger Phạm Chí Dũng theo yêu cầu của ông.
Không ai không biết tất cả các trang báo tại Việt Nam hiện nay đều chịu sự điều khiển của "Đảng", cho nên "nhất cử nhất động" việc làm của hầu hết các trang báo đều có bàn tay giới cấp cao chỉ huy và sai khiến.
Công cũng cần biết thủ
Trước đó ít lâu, nhà văn Dương Thu Hương trong một buổi nói chuyện dài hơn một tiếng rưỡi đồng hồ với đài Chân Trời Mới [4], cho biết: một trong những "tuyệt chiêu" mà bà sử dụng để buộc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải trả tự do cho bà: đích thân bà, trong lúc bị bắt giữ, đã thông báo với họ một số bí mật quan trọng trong giới cấp cao mà bà tự âm thầm điều tra và nắm giữ, sau đó chuyển an toàn qua Mỹ và một số quốc gia khác, nếu bà bị chết vì bất kỳ hình thức nào thì những bí mật đó sẽ ngay lập tức được công bố rộng rãi trên toàn thế giới, cộng thêm khoản viện trợ khá lớn của chính phủ Pháp và phu nhân Tổng Thống Pháp lúc bây giờ can thiệp với phía Việt Nam.
Có thể hiện nay không có nhiều blogger đủ khả năng và điều kiện, bản lĩnh để làm như nhà văn Dương Thu Hương từng làm, tuy nhiên, "Công cũng cần biết thủ" phải chăng là điều nhà văn Dương Thu Hương muốn chia sẻ qua câu chuyện của bà? Ngón đòn "hồi mã thương" mà giới blogger luôn biết cần có để phản đòn khi đến lúc nhằm bảo toàn bản thân, có lẽ là bài học thiết thực? "Hồi mã thương", lợi hại ở chỗ muốn sử dụng nó hiệu quả, người "chiến binh" phải biết chuyển bại thành thắng, điều không dành cho những ai ngạo mạn và kiêu căng khi đã chọn nghiệp viết.
Trong cuộc tiếp xúc cử tri mới đây, ông Trương Tấn Sang nói [5]:
"...nếu không tỉnh táo sẽ thấy xã hội ta đen như mực, không có ông nào tốt, tuy nhiên đại đa số bà con đều tỉnh táo. Một dân tộc anh hùng không lẽ để một vài ngọn gió từ các trang mạng làm lung lay”.
Không biết thông tin "danh sách 20 bloggers có thể bị bắt" từ người tháp tùng trong chuyến đi Bắc Kinh có được ông Trương Tấn Sang biết đến hay không, nhưng cũng cần đặt câu hỏi: "các trang mạng làm lung lay" ai, nếu có? Những ai có đủ uy thế và nguồn tin đáng tin cậy để làm cái việc "lung lay"? Thông điệp mà người tháp tùng ông Chủ Tịch nước báo cho nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo có nên xếp vào việc "làm lung lay" chế độ? Nếu người tháp tùng đó được chỉ ra như là lợi dụng chuyến đi để từ bên ngoài "bắn tin" dội về trong nước gây hoang mang thì ông Sang có đủ "tỉnh táo" để đưa người đó ra vành móng ngựa trả lời trước pháp luật?
Một cuộc đấu cờ, đôi khi, các đối thủ cần một trận hòa để tiếp tục cho những ván kế tiếp. Người chơi cờ chuyên nghiệp, không nhất thiết phải luôn thủ thắng. Khi các bên biết thỏa hiệp để ván cờ được công nhận hòa lại là điều cần, tựa như một khoảng lặng nghỉ ngơi, dưỡng sức. Một ván cờ hòa cũng là ván cờ biết thí những con cờ, dù đắc lực nhưng cần thiết mà đôi bên đều ưng thuận loại bỏ. Chỉ tiếc cho những thân phận "cờ người".
Cho đến nay một nữ blogger nổi tiếng và cả tai tiếng cũng như nhiều lần bày tỏ giễu cợt Quốc hội, xem thường nhân vật Hồ Chí Minh cùng những bài viết khiêu khích, xúc phạm người khác vẫn ung dung tự tại bàn luận về "chính khách", sau khi dứt nghiệp "ăn lương nhà nước".
Những cuộc bắt bớ gần đây vẫn chưa rõ lắm tín hiệu từ giới cầm quyền Việt Nam chuyển đến dư luận. Như một bộ phim kiếm hiệp Tàu, thông thường các nút thắt và nhân vật chính xuất hiện không phải từ những màn dạo đầu. Tung hỏa mù làm chệch hướng hay lái suy đoán dư luận cũng là một trong các thủ đoạn chính trị người ta hay dùng trong chính trường. Việt Nam ngày càng tỏ ra thiếu những chính trị gia khôn ngoan và cao cờ trong việc tung sự kiện đắt giá để dẫn dắt và giành giật lợi thế từ dư luận, chí ít, qua vụ tuyêt thực của TS. Cù Huy Hà Vũ, giới cầm quyền đã nhận "ép phê" ngược. Một số blogger có vẻ trở thành "vật tế thần" cho các cuộc đấu đá và mặc cả trong mâm tiệc chia phần quyền lực.
Sói sẽ bị chê cười khi con mồi của nó chỉ toàn là "cóc ếch nhái". Bởi điều đó làm cho sói mất vẻ hung tợn và đáng sợ, thay vào đó, nó bộc lộ hình ảnh già nua cùng tài săn bắt thui chột. Một hình ảnh bất lực làm lụi tàn ngay cả tính đe dọa trong nội bộ bầy đàn của nó, khi chính những "bạn săn mồi" xâu xé vài "con cóc", dù già hay non. Hình ảnh này càng làm bệ rạc tính uy nghi của loài săn mồi bầy đàn được cho là nguy hiểm nhất.
Hãy đón chờ thêm những động thái bắt người phía trước như lời báo động của viên tháp tùng trong chuyến đi của Chủ Tịch nước, biết đâu một vài con mồi xứng đáng hơn là mấy con "cóc ếch nhái" trước khi nhận định tiếp tục. Tuy vậy, luận điểm của ông Phạm Chí Dũng nên được đồng tình [6]:
"Không khí chính trường trong nửa cuối năm 2013 được hứa hẹn sẽ không quá thâm trầm. Thậm chí là ngược lại".
Nguyễn Ngọc Già
________________
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/anoth-blogg-arrest-06252013072414.html[1]
http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2013/06/24/gui-thu-tuong-ba-dung/[2]
http://huynhngocchenh.blogspot.nl/2013/06/cung-nhau-ta-i-nhap-kho.html [3]
http://www.youtube.com/watch?v=O4oElG3oBrc&noredirect=1 [4]
http://infonet.vn/Thoi-su/Chu-tich-nuoc-Khong-le-de-vai-ngon-gio-tu-cac-trang-mang-lam-lung-lay/91606.info[5]
http://12bennuoc.blogspot.de/2013/06/nha-bao-pham-chi-dung-du-cam-chinh.html[6]
Nguyễn Ngọc Già
2013-06-26
TRÙNG TU CHÙA CHIỀN , MIẾU MẠO .
Việc trùng tu, tôn tạo các di tích lịch sử văn hóa, chùa chiền đã và đang diễn ra ở khắp nơi với cách làm hết sức tùy tiện; vừa lai căng kiến trúc mang tính sao chép.lắp ghép pha tạp, khoa trương lố lăng và kệch cỡm ...của thói cậy quyền cậy thế, cậy tiền cậy của...bất chấp đạo lý , bất chấp dư luận dẫn đến phá bỏ di sản văn hóa của Dân tộc, và để rồi các di tích lịch sử văn hóa , chùa chiền ...sau khi qua bàn tay của những kẻ mông muội nhân danh tôn giáo đứng ra trùng tu -trùng tu thì ít mà thể hiện sự ngu si học mót , học đòi cho giống thiên hạ thì nhiều : Một phần giống Trung Hoa, một phần giống Ấn Độ, thoang thoảng giống Nhật, giông Hàn ..chỉ ở trong màn( trong ban thờ ) là của Việt Nam ! Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm đã tiên tri trước được việc này, Ngài viết : "Con yết ạch ạch tranh khôn( dùng quyền lực để tranh khôn , tranh hơn ), Võ già mở hội ( Võ sư tuổi đã già, sức đã yếu mở hội thì ai xem) , Mông tôn làm chùa ( Nhân danh tôn giáo nhưng mê muội như kẻ có mắt mà không có con ngươi lại đứng ra làm chùa )". Nước Việt Nam sẽ đi về đâu khi những di tích lịch sử văn hóa cứ đang ngày bị biến tướng đi ! Mai sau, khi con cháu của chúng ta muốn tìm hiểu về bản sắc văn hóa của dân tộc mình thì biết tìm ở đâu, tìm ở phương trời nào trên thế gian này (?)(!).
Việc trùng tu, tôn tạo các di tích lịch sử văn hóa, chùa chiền đã và đang diễn ra ở khắp nơi với cách làm hết sức tùy tiện; vừa lai căng kiến trúc mang tính sao chép.lắp ghép pha tạp, khoa trương lố lăng và kệch cỡm ...của thói cậy quyền cậy thế, cậy tiền cậy của...bất chấp đạo lý , bất chấp dư luận dẫn đến phá bỏ di sản văn hóa của Dân tộc, và để rồi các di tích lịch sử văn hóa , chùa chiền ...sau khi qua bàn tay của những kẻ mông muội nhân danh tôn giáo đứng ra trùng tu -trùng tu thì ít mà thể hiện sự ngu si học mót , học đòi cho giống thiên hạ thì nhiều : Một phần giống Trung Hoa, một phần giống Ấn Độ, thoang thoảng giống Nhật, giông Hàn ..chỉ ở trong màn( trong ban thờ ) là của Việt Nam ! Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm đã tiên tri trước được việc này, Ngài viết : "Con yết ạch ạch tranh khôn( dùng quyền lực để tranh khôn , tranh hơn ), Võ già mở hội ( Võ sư tuổi đã già, sức đã yếu mở hội thì ai xem) , Mông tôn làm chùa ( Nhân danh tôn giáo nhưng mê muội như kẻ có mắt mà không có con ngươi lại đứng ra làm chùa )". Nước Việt Nam sẽ đi về đâu khi những di tích lịch sử văn hóa cứ đang ngày bị biến tướng đi ! Mai sau, khi con cháu của chúng ta muốn tìm hiểu về bản sắc văn hóa của dân tộc mình thì biết tìm ở đâu, tìm ở phương trời nào trên thế gian này (?)(!).
THỜI PHÁP THUỘC , CÓ LÚC BÁO CHÍ ở VN ĐƯỢC TỰ DO TOÀN DIỆN .
Tôi xin góp thêm thông tin cho bài viết cũa anh Nguyễn Thông .
A . Thời kỳ cụ Huỳnh Thúc Kháng làm báo , từ 1927-43 , trong GIAI ĐOẠN 1936-39 , báo chí ở VN được tự do nhờ Mặt trận Bình dân (Front Populaire) (1) nắm CQ ở Pháp .
"Do thắng lợi này , Luật Tự do BC (ban hành từ năm 1881) được áp dụng ở Đông Dương thuộc Pháp . . . quy định BC phát hành chỉ cần báo trước 24 giờ.
. . . BC giai đoạn 1936-1939 phát triển mạnh mẽ, nhiều báo CM được phát hành CÔNG KHAI . Theo Daniel Hemery, Sở AN Đông Dương ước tính vào tháng 11/1938, chỉ riêng Nam Kỳ có tới 18 TỜ BÁO CS , phe TRỐT-KÍT (những người theo đệ Tứ quốc tế .-Tài) , hoặc THÂN CỘNG. Số in của báo Pháp giảm chỉ còn 30.580 bản trong khi số in của báo Việt là 153.000 bản. Tính đến ngày 1/1/1939 ở Đông Dương , số báo tiếng Việt và song ngữ Pháp Việt (tác giã ko cho số liệu .-Tài) tờ trong khi số báo Pháp chỉ còn 69 tờ.[3]"
Nguồn : "Báo chí Việt Nam thời thuộc địa ( nhân ngày báo chí Việt Nam 21/6 )" , cũa TS Đặng thị vân Chi , trường ĐH HK xã hội và nhân văn Hà nội .
B . Chú thích : (1) Mặt trận này là liên minh CT của các lực lượng cánh tả ở Pháp, bao gồm Đảng XH , ĐCS và các chính đảng, tổ chức CT khác trong thời kì 1935 - 1938. . . . với chủ trương chống phát xít, đòi quyền lợi CT , KT cho quần chúng, thi hành chính sách đối ngoại hòa bình và cải thiện đời sống KT, CT cho các thuộc địa Pháp.
MT thắng lợi trong cuộc bầu cử QH tháng 5 năm 1936 (386/610 ghế). Ngày 4 tháng 6 năm 1936, MT thành lập CP do Léon Blum đứng đầu. . . . đã thi hành một số chính sách đối nội và đối ngoại có tính chất giải phóng hơn cho các thuộc dịa. Ngày 21 tháng 6 năm 1937, CP Blum tan rã, CP Chautemps lên thay. Tháng 4 năm 1938, CP Daladier lên cầm quyền, MT này kết thúc."
Nguồn : http://vi.wikipedia.org/wiki/M%E1%BA%B7t_tr%E1%BA%ADn_b%C3%ACnh_d%C3%A2n_%28Ph%C3%A1p%29
25.6.13
Tôi xin góp thêm thông tin cho bài viết cũa anh Nguyễn Thông .
A . Thời kỳ cụ Huỳnh Thúc Kháng làm báo , từ 1927-43 , trong GIAI ĐOẠN 1936-39 , báo chí ở VN được tự do nhờ Mặt trận Bình dân (Front Populaire) (1) nắm CQ ở Pháp .
"Do thắng lợi này , Luật Tự do BC (ban hành từ năm 1881) được áp dụng ở Đông Dương thuộc Pháp . . . quy định BC phát hành chỉ cần báo trước 24 giờ.
. . . BC giai đoạn 1936-1939 phát triển mạnh mẽ, nhiều báo CM được phát hành CÔNG KHAI . Theo Daniel Hemery, Sở AN Đông Dương ước tính vào tháng 11/1938, chỉ riêng Nam Kỳ có tới 18 TỜ BÁO CS , phe TRỐT-KÍT (những người theo đệ Tứ quốc tế .-Tài) , hoặc THÂN CỘNG. Số in của báo Pháp giảm chỉ còn 30.580 bản trong khi số in của báo Việt là 153.000 bản. Tính đến ngày 1/1/1939 ở Đông Dương , số báo tiếng Việt và song ngữ Pháp Việt (tác giã ko cho số liệu .-Tài) tờ trong khi số báo Pháp chỉ còn 69 tờ.[3]"
Nguồn : "Báo chí Việt Nam thời thuộc địa ( nhân ngày báo chí Việt Nam 21/6 )" , cũa TS Đặng thị vân Chi , trường ĐH HK xã hội và nhân văn Hà nội .
B . Chú thích : (1) Mặt trận này là liên minh CT của các lực lượng cánh tả ở Pháp, bao gồm Đảng XH , ĐCS và các chính đảng, tổ chức CT khác trong thời kì 1935 - 1938. . . . với chủ trương chống phát xít, đòi quyền lợi CT , KT cho quần chúng, thi hành chính sách đối ngoại hòa bình và cải thiện đời sống KT, CT cho các thuộc địa Pháp.
MT thắng lợi trong cuộc bầu cử QH tháng 5 năm 1936 (386/610 ghế). Ngày 4 tháng 6 năm 1936, MT thành lập CP do Léon Blum đứng đầu. . . . đã thi hành một số chính sách đối nội và đối ngoại có tính chất giải phóng hơn cho các thuộc dịa. Ngày 21 tháng 6 năm 1937, CP Blum tan rã, CP Chautemps lên thay. Tháng 4 năm 1938, CP Daladier lên cầm quyền, MT này kết thúc."
Nguồn : http://vi.wikipedia.org/wiki/M%E1%BA%B7t_tr%E1%BA%ADn_b%C3%ACnh_d%C3%A2n_%28Ph%C3%A1p%29
25.6.13
CHÂM NGÔN CŨA NAPOLEON .
Anh Nguyễn Thông vừa viết :
". . . tôi xin nói lại cho các đồng chí tin tặc được rõ: Lời nói thẳng bao giờ cũng khó nghe, các cụ xưa chẳng bảo “trung ngôn nghịch nhĩ” đó sao, nhưng nên biết lắng nghe, hơn là thích ai đó rót cho những lời đường mật. . . ".
Làm tôi liên tưỡng đến câu châm ngôn cũa hoàng đế Pháp Napoleon ; dĩ nhiên , ông nói bằng tiếng Pháp , chứ ko bằng tiếng Anh , như sau :
The people to fear are not those who disagree with you, but those who disagree with you and are too cowardly to let you know. Tạm dịch : 'Người đáng sợ ko phải là những người ko đồng ý với bạn , mà là những người ko đồng ý với bạn và quá hèn nhát để cho bạn biết điều này . '
Sau đây là vài châm ngôn khác cũa hoàng đế này .
A picture is worth a thousand words. Tạm dịch : 'Một bức hình bằng 1000 lời nói' .
Men are more easily governed through their vices than through their virtues. Tạm dịch :
'Dễ dàng khống chế (chi phối) một người bằng dựa trên những thói hư , tật xấu cũa y hơn là dựa trên những tính tốt cũa y' .
As a rule it is circumstances that make men. Tạm dịch : 'Như là quy luật : thời thế tạo anh hùng' .
Anh Nguyễn Thông vừa viết :
". . . tôi xin nói lại cho các đồng chí tin tặc được rõ: Lời nói thẳng bao giờ cũng khó nghe, các cụ xưa chẳng bảo “trung ngôn nghịch nhĩ” đó sao, nhưng nên biết lắng nghe, hơn là thích ai đó rót cho những lời đường mật. . . ".
Làm tôi liên tưỡng đến câu châm ngôn cũa hoàng đế Pháp Napoleon ; dĩ nhiên , ông nói bằng tiếng Pháp , chứ ko bằng tiếng Anh , như sau :
The people to fear are not those who disagree with you, but those who disagree with you and are too cowardly to let you know. Tạm dịch : 'Người đáng sợ ko phải là những người ko đồng ý với bạn , mà là những người ko đồng ý với bạn và quá hèn nhát để cho bạn biết điều này . '
Sau đây là vài châm ngôn khác cũa hoàng đế này .
A picture is worth a thousand words. Tạm dịch : 'Một bức hình bằng 1000 lời nói' .
Men are more easily governed through their vices than through their virtues. Tạm dịch :
'Dễ dàng khống chế (chi phối) một người bằng dựa trên những thói hư , tật xấu cũa y hơn là dựa trên những tính tốt cũa y' .
As a rule it is circumstances that make men. Tạm dịch : 'Như là quy luật : thời thế tạo anh hùng' .
CÓ NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ HIỂU
ĐỖ TRƯỜNG
Thời tiết Châu Âu năm nay, dường như hơi đỏng đảnh. Đã đầu tháng sáu,
trời vẫn còn se lạnh. Mưa dầm mưa dề, không thối đất thối cát như ở quê
nhà, nhưng đủ làm nước sông Elber dâng cao, tàn phá nhiều thành phố làng
mạc của Đức và những nước có chung dòng chảy. Những ngày này, lại làm
tôi nhớ đến Monaco và câu nói của Michal Bui: “ Mưa bão, lụt lội, chiến
tranh bom đạn, dù xảy ra ở nơi nào, đất nước nào, thì cũng vô cùng tàn
khốc. Nhưng chiến tranh mâu thuẫn trong lòng người còn tàn khốc, nguy
hiểm hơn ngàn lần…“

Tháng tám năm 1995, tôi có ông cậu họ Đặng, Chef nhớn của quận Ba Đình
Hà Nội, sang Paris học hay thăm quan gì đó ở trường hành chánh mấy
tháng. Ông điện bảo, học hành gì, cỡi ngựa xem hoa thôi, tôi sang lúc
nào cũng được. Lúc đó, tôi có vợ chồng anh Nguyễn Thế Cường, nguyên đội
trưởng lao động ở Werdau, hiện là Phó tổng giám đốc một công ty thuộc Bộ
Nông Nghiệp, cũng từ Việt Nam sang. Tôi rủ anh sang Paris và đi Manaco
thăm bà bác theo chồng là sỹ quan Pháp về nước từ những năm 1940. Buổi
tối Paris, chỗ ông cậu tôi có cả anh Cù Huy Hà Vũ ở đó. Hàn huyên với
nhau một đêm, hôm sau chúng tôi đi tiếp tục chặng đường 1000 cây số đến
Manaco.
Từ trên Autobahn(đường cao tốc) ngồi trong xe, nhìn xuyên qua những tấm
kính ngăn tiếng ồn, Manaco lọt thỏm trong tầm mắt. Vương Quốc 36 ngàn
dân, rộng chừng 2 cây số vuông này, có con đường chính chạy dài, một mặt
phố, như hai cánh tay ôm lấy biển. Ngoài xa, đoàn tầu rực lên ánh đèn
màu lọt qua ô cửa và có những con sóng bạc vỗ nhẹ dưới chân tầu, cứ ngỡ
đó là khu phố mới, xây trên miền đất trắng. Phố đã vào đêm, tôi kéo cửa
kính, gió chợt luồn vào xe, mát dịu. Để xe chầm chậm, nhẹ lăn trên
đường, tôi vục tay vào trong gió, cảm giác như được chạm vào làn da của…
thuở yêu đầu. Từng tốp khách du lịch, chẳng cần chiếu đệm, nằm phơi
mình, hứng gió trên hè đường. Thành phố lặng yên, nghe tiếng thở của
sóng. Với tôi, Monaco có lẽ là Vương Quốc sạch và đẹp vào bậc nhất hành
tinh này.
Đã khá muộn, nhưng bác tôi, vợ chồng Davis, con cả của bác và Michal Bùi
(bạn Davis) vẫn chờ cơm chúng tôi. Bác tôi, năm ấy đã tám chục, nhưng
còn khỏe và minh mẫn. Bác có bốn người con, ba người sinh sống ở Ý. Chỉ
còn Davis từ ngày bác trai mất, anh dọn về ở cùng với bác. Davis sinh ở
Hà Nội và có một vài năm sống ở quê, lại gần gũi với mẹ, nên anh nói
được tiếng Việt. Năm ấy anh cũng đã gần sáu chục, đủ tuổi về hưu sớm.
Michal Bùi, tuy sinh đẻ ở Pháp nhưng ba mẹ đều là người Việt, hồi nhỏ
anh sống vật vờ mấy năm trong cư xá Sainte Livrade cùa những người đã
làm việc cho Pháp hoặc có gốc Pháp, hồi cư năm 1955, nên anh sõi tiếng
Việt. Vì vậy, trong bữa ăn bữa nhậu chúng tôi dùng tiếng Việt thoải mái,
rôm rả.
Milchal Bùi hơn tôi chừng bốn, năm tuổi, nhìn rất phong trần, sóng gió
của người lính trên tầu viễn dương. Anh bảo, mấy năm trước tàu có cập
cảng Hải Phòng và Sài Gòn, nhưng chỉ bốc dỡ hàng xong là đi ngay, không
có thời gian tìm về bản quán quê hương. Nhưng những năm tháng hải hành
như vậy, tầu anh đã vớt, cứu được nhiều đồng hương trên đường vượt biên…
Trời gần sáng, bia rượu trên bàn đã cạn. Tôi gần như hai đêm không ngủ,
lái xe liên tục hai ngàn cây số, người đã quay quay. Định chui vào phòng
ngủ, nhưng Milchal Bùi làm cho tôi chợt tỉnh, giã cả rượu, bằng câu
chuyện về số phận những người lính khố đỏ, ở mặt trận chống phát xít năm
xưa. Câu chuyện này, Milchal cũng kể lại theo lời của ba anh, tuy ngắn,
đơn giản nhưng nó làm tôi ám ảnh mãi: “Ông Bùi (ba của Michal) có người
bạn thân quê miền Trung từ khi vào lính khố đỏ. Cả hai đều được điều
động sang An-ge-ri vào cuối thập niên ba mươi, thế kỷ trước. Ngay sau
đó, họ lại được điều về chính quốc (Pháp), mặt trận chống phát xít Đức.
Pháp thất bại, họ đều bị quân đội Đức bắt làm tù binh. Sau khi được quân
đội Đồng Minh giải phóng, các ông ở lại Pháp. Năm 1946, nghe theo lời
kêu gọi chính phủ Việt Minh, hơn nữa đã có vợ con ở quê nhà, nên bạn ông
Bùi đã lên tầu về nước. Ông Bùi ở lại, sau đó ông quen và ăn ở với vợ
người lính Pháp chết trận, từ Việt Nam sang và sinh ra Milchal Bui ở cư
xá Sainte Livrade. Sau này có nhiều người từ Việt Nam sang, ông dò hỏi
về bạn mình. Có người biết bảo, khi bạn ông về, bà vợ đã đi lấy chồng vì
tưởng ông đã chết. Nhưng ngay sau đó, bà bỏ ông chồng mới, trở về sống
với ông. Lúc đó bạn ông đã vào bộ đội Việt Minh. Nhưng trớ trêu thay,
bạn ông lại lại là thuộc cấp của ông chồng mà vợ bạn ông vừa bỏ. Trong
một trận đánh, bạn ông đã bị ông này, bắn chết từ phía sau và gán cho
cái tội chạy theo địch…“
Vâng! Câu chuyện chỉ có vậy thôi. Tôi ám ảnh, không hẳn vì cái chết oan
uổng của người lính trận, hoặc hành động dã man, bỉ ổi của kẻ giết
người, mà bởi cái tàn nhẫn của chiến tranh. Thân phận của người vợ, cũng
như mâu thuẫn, dày vò trong nội tâm của bà, tưởng như chỉ có trong tiểu
thuyết hay phim ảnh. Đúng như vậy, hậu quả trong bất cứ cuộc chiến nào,
sự thiệt thòi, trớ trêu, khổ đau nhất, cũng thuộc về những người vợ,
người mẹ. Và tôi cứ phân vân tự hỏi, liệu chúng ta có cần bằng mọi giá
thống nhất đất nước, với một cuộc chiến đẫm máu và nước mắt vừa qua?
Khi tôi tìm tài liệu về thân thế của nhà thơ, dịch giả Đỗ Hoàng để viết
bài “ Đỗ Hoàng, Người Đi Nhặt Lại Hồn Thơ Cũ“. Chỉ có bài viết của nhà
thơ Trần Quang Đạo, nhắc về cái chết của thân phụ Đỗ Hoàng, bị đồng đội
bắn chết và gán cho cái tội chạy theo giặc vì mâu thuẫn tình ái. Lúc
này, tôi chỉ mơ màng dường như câu chuyện này mình đã nghe, hoặc đọc ở
đâu đó. Nhưng khi nhận được thư của Đỗ Hoàng gửi cho tôi ngày 19-6-2013
đăng trên báo vannghecuocsong.com
ở trong nước, thì câu chuyện của Michal Bui kể, gần hai mươi năm về
trước, vỡ òa trong ký ức tôi. Tôi bị xúc động mạnh, tôi không khóc,
nhưng đến lúc này ngồi viết trên bàn máy vi tính tay tôi vẫn còn run
run.
Tôi không phải là người nghiên cứu xã hội hay hình sự học, nên không dám
khẳng định hai sự việc trên là một, nhưng sự liên tưởng của người viết
văn bất chợt có trong tôi.
Leipzig ngày 24-6-2013
Đỗ Trường
Subscribe to:
Posts (Atom)
