Wednesday, June 19, 2013

ĐỜI SỐNG Ở TOKYO SAU KHI QUÂN ĐỘI MỸ CHIẾM ĐÓNG NƯỚC NHỰT. CHIẾM ĐÓ

BÀI NÀY RẤT HAY VÌ THỂ HIỆN SỰ THỰC:  ĐÃ NÓI LÊN NỖI THỐNG KHỔ TỘT CÙNG CỦA DÂN NHỰT SAU KHI THUA TRẬN. ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU TIÊN TÔI BIẾT SỰ THỰC NÀY VÌ LÚC ẤY TÔI CHƯA RA ĐỜI. NGUỒN: LIFE 24 SEP 1945.

LÍNH MỸ CANH GÁC ĐỀN YASUKINI Ở TOKYO TRONG KHI LÍNH NHẬT VỪA MỚI GIẢI NGŨ ĐẾN ĐỀN CẦU NGUYỆN. 
NGƯỜI NHẬT DUY TRÌ PHONG TỤC THỜI PHONG KIẾN VÀ CÚI ĐẦU CHÀO NHẬT HOÀNG. HÀNG TRÊN: NGƯỜI LÍNH NHẬT VỪA MỚI GIẢI NGŨ, VỚI HÀNH TRANG TRÊN VAI ĐANG CÚI CHÀO NHẬT HOÀNG. HÀNG DƯỚI: CHA VÀ CON MỘT NGƯỜI THUỘC GIAI CẤP THƯỢNG LƯU NGẢ MŨ CÚI CHÀO NHẬT HOÀNG TRƯỚC HOÀNG CUNG. NGƯỜI CHỦ NÔNG TRẠI, ĐEM NÔNG PHẨM ĐẾN TOKYO, CŨNG LÀM NHƯ VẬY. DÂN NHẬT CŨNG CÚI CHÀO CẢNH SÁT, VÌ TRÊN LÝ THUYẾT CẢNH SÁT TƯỢNG TRƯNG CHO NHẬT HOÀNG.
ĐỨNG TRƯỚC NGÔI NHÀ ĐỔ NÁT CỦA MÌNH, MỘT PHỤ NỮ CẦU NGUYỆN CHO NGƯỜI CHỒNG ĐÃ CHẾT VÌ OANH TẠC. PHẦN LỚN NHỮNG SỰ CẦU NGUYỆN, ĐẶC BIỆT TẠI HOÀNG CUNG VÀ ĐẾN YASUKUNI ĐƯỢC KÈM THEO BỞI NƯỚC MẮT VÀ XÚC ĐỘNG LỚN LAO. MỘT VÀI NGƯỜI NHẬT ĐÃ ĐI RẤT XA ĐỂ CẦU NGUYỆN CHO NGƯỜI ĐÃ CHẾT VÌ CUỘC CHIẾN.

"GÁI NHẬT THÌ NHIỀU NHƯNG TIỀN THÌ HIẾM ĐỐI VỚI BINH SĨ MỸ". LÍNH MỸ DẠY GÁI NHẬT CÁC TỪ TIẾNG ANH ĐỄ CHỈ MŨI VÀ TAI; CÔ NÀNG CŨNG DẠY ANH CHÀNG NHỮNG TỪ TIẾNG NHẬT TƯƠNG TỰ.
ẢNH TRÊN: LÍNH MỸ VÀ GÁI NHỰT HẸN HÒ GẦN HỒ TRONG CÔNG VIÊN HIRIYA. CHÀNG VÀ NÀNG LẠI DẠY CHO NHAU NHỮNG TỪ MỚI NHƯ ÔM HÔN (HUG) HAY TRÁI TÁO. HÌNH CHỤP TẠI CÔNG VIÊN NÀY. HAI HÌNH DƯỚI: TRONG KHI ĐÓ, Ở TOKYO CÓ 250.000 NGƯỜI Ở TRONG NHỮNG NHÀ TỒI TÀN VÀ NHIỀU NGÀN NGƯỜI KHÁC THÌ KHÔNG CÓ MÁI NHÀ CHE THÂN. GẠO THÌ GIÁ 4.25 ĐÔ/NỬA KÍ SO VỚI 5 CENT NĂM 1941. CHÍNH QUYỀN NHẬT NÓI CÓ THỂ 8 TRIỆU NGƯỜI SẼ CHẾT VÌ ĐÓI VÀ LẠNH TRONG MÙA ĐÔNG ĐANG TỚI. HỌ NGỦ TRÊN GHẾ ĐÁ CÔNG VIÊN VÀ ĐƯỜNG PHỐ VÀ SỐNG BẰNG ĂN XIN VÀ TRỘM CẮP. NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG ẢNH THỨ TƯ TÍNH TỪ TRÊN, LÀ MỘT TRONG HÀNG NGÀN NGƯỜI CHỜ CHỰC BÊN NGOÀI GA XE LỬA TRONG VÀI NGÀY ĐÊM ĐỂ CÓ VÉ XE LỬA, ĐƯỢC PHÂN PHÁT RẤT HẠN CHẾ, ĐỂ ĐI NHỮNG ĐOÀN TÀU CHẬT NHƯ NÊM.





THÀNH VIÊN ĐCS NHẬT BIỂU TÌNH TẠI TOKYO, VÀ ĐẢ ĐẢO NHẬT HOÀNG HIROHITO, HỌ CHO BIẾT CÓ 600 ĐẢNG VIÊN; HỌ HY VỌNG KIẾM PHIẾU TRONG CUỘC BẦU CỬ. NGƯỜI ĐÀN BÀ CẦM LOA, ĐÃ TỪNG BỊ CẢNH SÁT BỎ TÙ TRONG THỜI GIAN CHIẾN TRANH
DÂN NHẬT VẪN THEO NHỮNG PHONG TỤC CỔ XƯA. HÌNH 1/ TẠI MỘ VỢ, MỘT NGƯỜI NHỰT ĐANG CẦU NGUYỆN. PHẦN ĐẤT NHỎ NÀY CÓ THỂ CHỨA 50 HỦ TRO CỐT. MỖI BÀI VỊ (STICK) TƯỢNG TRƯNG CHO MỘT MỘ PHẦN. HÌNH 2/ THÂN NHÂN LƯỢM XƯƠNG BẰNG ĐŨA TỪ TRO SAU HỎA TÁNG (CREMATED ASH). HỌ BỎ VÀO HỦ KẾ BÊN ĐỂ CHÔN LẠI TRONG PHẦN ĐẤT CỦA GIA ĐÌNH HAY LÁNG GIỀNG TẠI NGHĨA ĐỊA. HÌNH 3/ TRẺ CON MỒ CÔI Ở TOKYO, ĐANG CHƠI TRÒ "UỐNG TRÀ". CHÚNG CỐ GẮNG BẮT CHƯỚC TỪNG NGHI THỨC CỦA TRÀ ĐẠO, VÌ MỔI CỬ ĐỘNG CỦA TAY, CỦA THÂN THỂ ĐỀU CÓ MỘT Ý NGHĨA CỔ TRUYỀN. CHÚNG CHƠI NGOÀI ĐƯỜNG MÀ KHÔNG CÓ AI CHĂM SÓC VÌ NHÀ CỬA TAN NÁT VÀ CHA MẸ ĐÃ CHẾT VÌ CÁC CUỘC KHÔNG TẬP.

NHỮNG NGƯỜI DỰ ĐÁM CƯỚI CÚI ĐẦU NHẤM NHÁP RƯỢU SAKE ĐỂ MỪNG CHO ĐÔI VỢ CHỒNG.

Cập nhật ngày 24 Feb 2026
Tài Trần
NHẬT BẢN : MỘT ĐẤT NƯỚC  ĐÁNG CHO CHÚNG TA KHÂM PHỤC . 

Đã từ lâu , tôi đã nhận định Nhật bản là một dân tộc vĩ đại . Lý do : năm 1945 đất nước họ là chỉ một đống gạch vụn , một số lớn phụ nữ đã phải ngủ với lính Mỹ để có được miếng ăn qua ngày , nhiều người dân nằm la liệt ở các công viên , hoặc bên ngoài các nhà ga trong lạnh lẽo và đói vì hệ thống phân phối lương thực bị tan rã  khi chiến tranh kết thúc ; lúc ấy các nhà hoạch định chính sách của Nhật và Mỹ còn  nghĩ rằng sẽ có một nạn đói khủng khiếp sẽ xảy ra trong mùa đông 1945 , v.v...(xin xem bài nước Nhật đầu hàng năm 1945 cũng trong blog này) .
Xin xem các hình sau , chụp lại từ báo Life xuất bản cách đây 66 năm nên chất lượng ko tốt .




Người dân lớp nằm ngoài công viên , lớp nằm bên ngoài các ga xe xe lửa (trong đó có nhiều người già) trong đói lạnh . Bộ máy cai trị của Mỹ lúc đó dự đoán sẽ có khoảng tám triệu người sẽ chết đói vào mùa đông năm 1945 vì hệ thống cung cấp lương thực đã tan rã khi chiến tranh chấm dứt trong khi đó hàng trăm ngàn binh sĩ rã ngũ ko có một đồng xu dính túi , công chức bị cho thôi việc , đẩy họ vào hàng ngũ các người vô gia cư , v.v... tình hình kinh tế lúc đó rất thê thảm . . .

 TỰA CỦA TRANG BÁO  : PHỤ NỮ ĐẦY RẪY NHƯNG TIỀN THÌ HIẾM ĐỐI VỚI BINH SĨ  .
Thế mà năm 1964 , nghĩa là 19 năm sau , họ đã tổ chức hội chợ quốc tế tại Osaka , khánh thành đường xe điện nhanh nhứt thế giới , đi từ Osaka đến Tokyo . Sau này họ trở thành cường quốc kinh tế chỉ sau Mỹ với những sản phẩm chất lượng cao . Họ cũng là nước viện trợ nhiều nhứt thế giới với ngân sách rất lớn . Về quản lý hành chánh họ rất xuất sắc , công chức và cảnh sát thực sự là công bộc của dân ,  chứ không phải chỉ trên giấy như ở vn ; người nào có thái độ bất xứng (như hách dịch , khó dễ , v.v...) với dân sẽ bị đuổi việc . Tôi chỉ biết tất cả các điều này qua sách vở cũng như qua mạng ; hôm nay được đọc một bài báo của nhà vật lý học Nguyễn đình Đăng , 1 VK Nhật sinh ra và lớn lên tại miền Bắc XHCN , trước khi định cư tại Nhật . Ông đã mô tả nhửng gì đã thấy sau một thời gian ở Nhật và trùng hợp với những gì tôi đã biết ,  tôi xin đăng lại cho các bạn cùng xem .--Tài) .


Cuộc sống ở Nhật bản
Nguyễn Đình Đăng
Rào trước:
Viết bài này, tôi không hề có ý định nói về cuộc sống của người Việt Nam nói chung tại Nhật. Tôi chỉ nêu nhận xét chủ quan của riêng tôi đối với những điều tai nghe mắt thấy tác động trực tiếp đến cuộc sống của cá nhân và gia đình tôi tại Tokyo. Vì thế nếu các ý kiến của tôi khiến một số quý vị không đồng tình, mong các quý vị bỏ quá.
Trước khi tới xứ sở của hoa anh đào, tôi đã sống 18 năm thời niên thiếu của mình rồi sau này làm việc vài năm tại Việt Nam, 11 năm tại Liên xô cũ, một thời gian tại châu Âu, và thăm một số trường đại học tại Hoa kỳ. Cuộc sống ở nhiều nước đã giúp tôi kiểm chứng trong một chừng mực nhất định độ tin cậy của câu ngạn ngữ tôi thường nghe thời còn là sinh viên tại Nga:
Ba năm đi Pháp bằng một giáp đi Nga.
Năm năm ở Tây bằng một giây ở Nhật.
Theo tôi, cái “may mắn” lớn nhất của thần dân xứ Phù Tang có lẽ là nước Nhật đã thua trong Đại chiến thứ Hai. Về mặt tâm lý, thất bại đó khiến người Nhật cảm thấy nhục nhã, và quyết tâm đưa dân tộc mình vươn lên về mọi mặt để “rửa hận”. Thất bại đó cũng khiến dân tộc Nhật trở nên khiêm tốn, nhún nhường hơn trong giao tiếp vì có lẽ họ không có “chiến thắng oanh liệt” nào để họ có thể “vênh váo” với thế giới, và quá khứ thê thảm của Đệ Nhị Thế Chiến không để lại gì để họ có thể trở thành “ăn mày dĩ vãng” [1]. Về chính trị, thất bại đó khiến nước Nhật ngay sau chiến tranh “bị” đặt dưới sự kiểm soát cuả Hoa kỳ. Từ đó Nhật bản được Hoa kỳ giúp đỡ về mọi mặt và trở thành đồng minh chặt chẽ của Hoa kỳ. Bản Hiến pháp của Nhật sau Đại chiến thứ Hai là do người Mỹ viết năm 1946 [2]. Đó là một bản hiến pháp hết sức dân chủ. Người Nhật, từ ông thủ tướng (và gia đình, họ hàng ông ta) đến cậu học sinh tiểu học, tất cả đều rất tôn trọng pháp luật và thực hiện đúng Hiến pháp. Đó là điều mấu chốt đưa đến những ưu điểm dưới đây.
1)       Cuộc sống ở Nhật rất an toàn
Hồi còn đi học, tôi đọc sách thấy nói mô hình của xã hội giàu có thanh bình là thời vua Nghiêu vua Thuấn bên Tàu, tiền rơi ngoài đường không có ai thèm nhặt. Lúc đó tôi đã tự hỏi không biết bao giờ và ở đâu mới lại có được một xã hội như vậy. Nhật bản là câu trả lời khẳng định cho tôi. Ở đây nếu đi tàu mà bạn vô tình quên túi (trong đó có thể có tiền, máy ảnh, điện thoại di động v.v.) trên tàu, bạn chỉ cần báo cho nhân viên nhà ga. Sau đó họ sẽ gọi điện nhắn bạn đến nhận vì thông thường là họ sẽ tìm thấy đồ bạn để quên, do không có ai đụng đến nó cả. Một lần chúng tôi đi tàu ra sân bay. Sau khi chúng tôi lên tàu rồi, trong lúc chờ tàu khởi hành, bỗng một nhân viên nhà ga xuất hiện, tay dơ cao một cái túi và nói to đủ để tất cả hành khách đều nghe thấy: “Cái túi này của ai đây?”. Vợ tôi giật mình nhận ra đó chính là túi của mình để quên trên ghế phòng đợi tàu, vội chạy tới nhận, chỉ vài giây trước khi tàu chuyển bánh. Một lần khác, vợ tôi đi chợ và đánh rơi ví. Trong ví có tiền, giấy căn cước, chìa khóa nhà, v.v. Hai hôm sau, người gác cửa báo xuống nhận. Người nhặt được ví và mang đến trả tận nơi là một sinh viên. Con trai tôi có lần đi chơi cũng đánh rơi ví trong đó có thẻ học sinh và chìa khoá vào nhà. Mấy hôm sau, những thứ cháu đánh rơi đã được ai đó tìm thấy và gửi đến địa chỉ nhà tôi mà không đề địa chỉ người gửi. Năm 1999 chúng tôi tổ chức một hội thảo quốc tế tại viện nghiên cứu vật lý hóa học Nhật bản (gọi tắt là viện RIKEN) – nơi tôi làm việc từ 1995 tới nay. Một nhà vật lý Italia đại biểu hội nghị, trong khi đi chơi ở Tokyo, đã đánh rơi hộ chiếu của mình. Anh ta hết sức hốt hoảng vì chỉ sau hai ngày anh ta sẽ phải bay về nước. Chúng tôi nói anh cứ yên trí, gọi điện báo cho Đại sứ quán Italia, rồi ngồi chờ. Quả nhiên ngày hôm sau, Đại sứ quán Italia gọi điện nói có người đã nhặt được hộ chiếu của anh và gửi đến Đại sứ quán, anh chỉ việc đến nhận lại hộ chiếu. Anh ta thốt lên: “Thật là không thể tin được!”. Anh đã lên đường về nước đúng như lịch trình.
Mặc dù đôi khi đọc báo hay xem TV tôi cũng thấy tin nói về các vụ kẻ trộm đột nhập nhà ở, kẻ cướp cướp nhà băng, kẻ cắp móc túi người say rượu trên các chuyến tàu vắng khách về khuya, nhưng tôi chưa hề bị hoặc chứng kiến bất cứ một vụ ăn cắp vặt nào ở nơi công cộng tại Nhật, kể cả trên những chuyến tàu chật cứng người vào giờ đi làm sáng sớm. Mới đến Nhật người ta có thể lấy làm lạ là mọi người ra đường để đồ đạc của mình rất hớ hênh: ví tiền bỏ túi sau không cài, nhô cả ra ngoài, điện thoại di động nhét túi sau với cả một đám dây trang trí như mời gọi kẻ móc túi, vào tiệm ăn thì vứt túi lên ghế rồi bỏ đấy đi nhà vệ sinh, mà không hề sợ là túi sẽ “bốc hơi” lúc mình vắng mặt. Sau khi đã sống ở Nhật một thời gian, người ta hiểu rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra với những “sơ ý” đó, vì xã hội ở đây rất an toàn. Hầu như không có ai động đến sở hữu của người khác. Đi chơi ban đêm mà bị trấn lột là chuyện khó xảy ra ở Tokyo.
Người Nhật không ồn ào, không nói chuyện oang oang hoặc gọi nhau í ới ngoài phố, và tất nhiên là tôn trọng luật đi đường. Nếu họ chẳng may đụng phải nhau, thì cả hai cùng cúi xuống xin lỗi nhau với một thái độ thực sự thành khẩn. Xe cộ rất nhiều nhưng hầu như không nghe thấy tiếng còi xe hơi. Nếu xe hơi hay xe máy quệt phải nhau thi họ cũng từ tốn giàn xếp hoặc chờ cảnh sát tới. Tôi có lần chứng kiến một xe hơi đi từ hẻm ra đường lớn, chẳng may đụng phải một thanh niên đang phóng xe máy phân khối lớn. May thay anh ta không việc gì, vì nhảy vọt được ra khỏi xe, như trong phim Holywood vậy. Chỉ có xe máy là bẹp. Người lái xe hơi chắc chắn là sai. Ngay cả khi đó, anh thanh niên, trông rất “ngầu”, cũng không hề to tiếng. Cả hai bên để nguyên hiện trường chờ cảnh sát tới giải quyết.
2)       Quan chức hành chính và cảnh sát thực sự là các đầy tớ của nhân dân
Điều 15 trong Hiến pháp của Nhật quy định “tất cả các quan chức và nhân viên hành chính là đầy tớ của toàn thể cộng đồng” [2].  Bộ máy hành chính của Nhật cũng khá cồng kềnh, và mọi việc giấy tờ không phải khi nào cũng nhanh. Tuy nhiên, những quan chức và nhân viên hành chính bao giờ cũng cố gắng giải quyết công việc một cách tốt nhất cho dân, với một thái độ rất lịch sự, niềm nở, kể cả khi “dân” là một cậu bé kém họ hai ba chục tuổi. Nếu không giải quyết được ngay ngày hôm đó, thì họ bao giờ cũng hẹn chính xác ngày có  kết quả, và không bao giờ sai hẹn. Họ hiểu rất rõ là họ làm việc để phục vụ nhân dân. Lương của họ là do dân đóng thuế mà có. Bất cứ người dân nào cũng có thể phát đơn kiện nếu họ phục vụ kém, và họ sẽ bị thải hồi ngay. Bất lịch sự, cửa quyền, sai hẹn, chứ chưa nói “ăn hối lộ”, là điều xa lạ đối với hệ thống hành chính cơ sở ở đây. Không bao giờ có hiện tượng nhân viên hành chính lại dám “lên lớp” cho người dân.
Con trai tôi có lần thốt lên: “Công an ở Nhật hiền thật, bố nhỉ!”. Đấy là sau cái lần cháu đi chơi đánh mất chìa khoá xe đạp. Vì lúc đó đã muộn, các hiệu chữa xe đạp đã nghỉ, nên cháu phải bê xe đến đồn cảnh sát gần đấy cầu cứu các chú cảnh sát. Họ phải dùng kìm cộng lực cắt khóa để cháu đạp xe về nhà. Nói chung, tôi chưa gặp trường hợp nào cảnh sát giao thông chặn người xét hỏi vô cớ giữa đường, huống hồ là hành hung người dân. Họ luôn từ tốn, lịch sự chỉ đường kỹ càng khi được hỏi, vì các đồn cảnh sát thông thường là nơi người đi đường vào hỏi đường. Họ có đầy đủ bản đồ chi tiết của khu vực họ. Chuyện cảnh sát tìm cách chặn xe để phạt tiền là chuyện không có ở Nhật. Người lái xe bị phạt nếu họ thật sự phạm luật, gây tai nạn, v.v. Cảnh sát Nhật không được phép dùng vũ khí nóng (như súng) để uy hiếp dân chúng. Trong những cuộc dẹp rối loạn trật tự công cộng, họ chỉ được dùng quá lắm là gậy bằng gỗ.
3)       Khách hàng thực sự là vua
Ở Nhật người bán hàng hết sức lễ phép và thực sự chiều chuộng khách hàng, cho dù khách hàng chỉ xem, không mua gì, hoặc giá trị của thứ mua chỉ vài trăm yên (vài USD). Không bao giờ người bán hàng nhận xét, bình phẩm về sự lựa chọn của khách hàng. Sau khi khách hàng mua, trả tiền xong, họ đều gói ghém hết sức cẩn thận trước khi trao hàng cho khách, sau đó chắp hai tay trước bụng cúi chào cung kính, mắt nhìn xuống. Nếu những người bán hàng đó đi mua hàng (đi chợ chẳng hạn), họ cũng là khách hàng như bạn và cũng được những người bán hàng khác phục vụ tử tế như vậy.
Ít lâu sau khi tôi vừa đến Nhật, một lần tôi ghé hiệu Yamano Music - một hiệu bán nhạc cụ nổi tiếng ở khu GinzaTokyo. Tại hiệu này có bán các đàn đại dương cầm Yamaha, Steinway, Bechstein giá hàng trăm ngàn US dollars. Nhưng thứ mà tôi mua chỉ là một miếng dạ đỏ để phủ phím đàn piano. Giá miếng dạ đó là 600 yen (khoảng 6 USD). Tôi gọi người bán hàng. Ông ta dạ ran chạy đến. Tôi lại không có tiền lẻ, nên tôi đưa ông ta 10,000 yen (khoảng 100 USD). Ông ta cúi người, hai tay đỡ lấy tờ tiền, nói: “Xin quý khách đợi cho một lát”, sau đó chạy nhanh vào phía trong. Một khoảnh khắc sau, ông ta quay lại, hai tay cầm một cái đĩa sứ nhỏ trên để miếng dạ đã được gói cẩn thận, hóa đơn thanh toán, tiền thừa. Rồi ông ta lại cung kính cúi mình hai tay nâng cái đĩa lên ngang mặt để tôi dễ lấy. Sau đó, ông ta lại cúi rạp xuống một lần nữa, miệng nói to: “Xin cảm tạ quý khách!”

CUỘC TRIỆT THOÁI CAO NGUYÊN 1975 QUA LÝ THUYẾT SỐ


San Jose ngày tháng 03 năm 2010 ( để nhớ lại nhửng ngày tháng 3 năm 1975 đầy bi thảm ) .

Thưa các bạn ,

Tôi xin gửi đến các bạn một bài nghiên cứu về cuộc triệt thoái cao nguyên năm 1975 qua lăng kính của khoa tử vi Lý Thuyết Số (Numerology) . Đây là một cái nhìn mới lạ về sự sụp đổ của Việt nam Cộng hòa , nó củng hổ trợ cho câu nói của người xưa “trong cái họa có che dấu cái phúc “ . Nếu không có Tháng Tư Đen thì làm sao có hàng triệu người VN được định cư ở nước ngoài mà phần lớn là các nước tiên tiến , giàu có ; một điều mà trước năm 1975 có nằm mơ củng không thấy . (Người viết bài này nhờ đả theo học “đại học lao động cải tạo “ trong gần 6 năm nên mới được đến Mỷ năm 1994 ) .


NHÌN LẠI CUỘC TRIỆT THOÁI CAO NGUYÊN NĂM 1975 QUA LĂNG KÍNH CỦA LÝ THUYẾT SỐ

Trong cái họa có che dấu cái phúc (lời cổ nhân) .

       A / Theo khoa Lý Thuyết Số (Numerology) , một nhánh của tử vi Tây phương – chuyên nghiên cứu về các số và ảnh hưởng của chúng đối với con người và sự kiện – thì mổi chử (letter) trong alphabet đều có một trị số tương ứng , ví dụ như a = 1 , b = 2 , c = 3 , v.v... ( xin xem bản trị số ở phần G của bài viết này ) . Từ yếu tố này , qua một vài phép tính cộng , ta có thể tính được tên họ của chúng ta bằng bao nhiêu . Con số cuối cùng này sẻ tác động lên số mạng của chúng ta .

       B / Chúng ta đều biết tên của nhửng nhân vật đả dự cuộc họp tối mật ngày 14 tháng 3 năm 1975 tại Cam Ranh – đả đưa đến một quyết định gây choáng váng cho toàn dân toàn quân VNCH , là bỏ cả vùng cao nguyên Trung phần rộng lớn , đưa các đơn vị chủ lực quân còn lại của quân đoàn 2 rút lui về vùng duyên hải (tỉnh Phú Yên) theo liên tỉnh lộ (LTL) 7 , một con đường hư hỏng nặng và đả lâu không xử dụng ; để sau đó tái trang bị , bổ sung quân số, và tái chiếm Ban Mê Thuột ! Các vị này cho rằng việc triệt thoái sẻ thành công nhờ yếu tố bất ngờ vì nghỉ rằng quân Cộng sản Bắc Việt chỉ tập trung quân để ngăn cản mọi di chuyển trên quốc lộ 21 (Nha Trang đi Ban Mê Thuột) và quốc lộ 19 (Qui Nhơn đi Pleiku) .   
     Nhưng làm sao giử được yếu tố bất ngờ khi một cuộc lui binh mà lại có sự tham dự của khoảng 180 ngàn dân thường . Chỉ vài ba ngày sau cuộc triệt thoái bắt đầu thì quân CSBV đả kéo đại pháo 130 ly tới quận lỵ Thuần Mẩn (ở phía đông bắc của Ban Mê Thuột) và từ đây pháo xối xả và chính xác vào đoàn quân xa và dân xa đang triệt thoái trên LTL 7 nhất là vào thị trấn Cheo Reo (tỉnh lỵ của tỉnh Phú Bổn ) .( Quyển Where The Domino Fell thì cho biết “đại pháo của quân CS đả cắt đoàn người và xe di tản thành nhiều khúc . . .và hơn 100 ngàn dân và 15 ngàn quân đả chết trong cuộc rút lui này “ . Các nhà báo đả gọi liên tỉnh lộ 7 là con đường của máu và nước mắt vì trong suốt cuộc chiến VN chưa bao giờ có một cuộc lui binh mà tổn thất về quân và dân lại khủng khiếp như vậy . )
     Như ta đả biết , cuộc triệt thoái này đả mở đầu cho sự sụp đổ dây chuyền – giống như các con cờ domino – của các tỉnh và thành phố còn lại của miền Nam Việt nam . Nay dựa vào cách tính toán của Lý Thuyết Số, tôi xin phân tích tên họ của nhửng nhân vật đả quyết định cuộc lui binh đầy bi thảm này .
     
    B1/ Tổng Thống Nguyển văn Thiệu :
                                              N G U Y E  N     V A N       T  H  I E U
Thay các chử bằng số :          5  3  6  1  5  5      6  1  5        4  5  1 5  6
Cộng các số này lại :                       25                 12               21
Biến các số thành hàng đơn vị :       7                    3                 3
Cộng lần chót : 7 + 3 + 3 = 13 = 1+3 = 4 .

    B2 / Thủ tướng Trần Thiện Khiêm :
                                                T R A N     T H I E N      K H I E M
Thay các chử bằng số :            4 2   1  5     4  5 1 5  5      2  5 1 5  4
Cộng các số này lại :                     12               20                  17
Biến chúng thành hàng đơn vị :      3                 2                    8
Cộng lần chót : 3 + 2 + 8 = 13 = 1+3 = 4 .

    B3 / Đại tướng Cao văn Viên :
                                                              C A O       V A N      V I E  N
Thay các chử bằng số :                          3  1  7        6  1  5      6  1 5  5
Cộng các số này lại :                                 11              12             17
Biến các số này thành hàng đơn vị ,
riêng 11 và 22 phải giử nguyên , do đó
ta lại có :                                                   11              3              8
Cộng lần chót : 11 + 3 + 8 = 22 = 2 + 2 = 4 .

    B4 / Trung tướng Đặng văn Quang :
                                                 Đ A N G      V A  N     Q U A N G
Thay các chử bằng số :             4  1  5  3       6  1   5      1  6  1 5  3
Cộng các số :                                  13              12               16
Biến các số thành hàng đơn vị :       4                3                 7
Cộng lần chót :           4 + 3 + 7 = 14 = 1 + 4 = 5 .

    B5 / Thiếu tướng Phạm văn Phú :
                                                      P H A M      V A N      P H U
Thay các chử bằng số :                  8  5  1  4       6  1  5      8  5 6
Cộng các số :                                      18               12           19
Biến các số thành hàng đơn vị :            9                 3             1
Cộng lần chót : 9 + 3 + 1 = 13 = 1 + 3 = 4 .

     C1 / Ta thấy các tướng Thiệu , Khiêm và Phú đều có tên họ cộng lại bằng 13 , tướng Viên bằng 22 và tướng Quang bằng 14 . Bà Linda Goodman , chiêm tinh gia nổi tiếng người Mỷ trong quyển Linda Goodman's Sun Signs đả giải thích : “ Số 13 không xấu như nhiều người nghỉ . Người xưa nói ai biết xử dụng số này sẻ có được quyền lực và sự phục tùng từ kẻ khác . Số 13 liên quan đến quyền lực và nếu điều này được dùng vào mục đích vị kỷ thì sẻ mang sự hủy diệt cho chính nó “ . (Trang 251-252 của sách đả dẩn) . Các nhân vật mang số 13 trên đây đều có nhiều quyền lực nhưng vì chỉ biết lo cho mình nên cuối cùng họ đả hủy diệt cả sự nghiệp và cả đất nước mà họ đả từng sống chết bảo vệ . Trừ tướng Phú đả tự sát , hai vị còn lại đả phải sống lưu vong ở nước ngoài – với thân bại , danh liệt , cô đơn , tủi nhục – trong nhửng năm tháng cuối đời .

     C2 / Củng theo bà Goodman , thì “ hình ảnh tượng trưng cho số 13 là bộ xương , là thần chết , tay cầm lưởi hái , đang tàn sát biết bao con người còn rất trẻ , đang chen lấn dẩm đạp lên nhau , tìm cách thoát thân trên một cánh đồng cỏ mới mọc . “ Một cảnh tượng gần như tương tự một cách kỳ lạ đả xảy ra tại tỉnh lỵ Cheo Reo , nơi mà dân thường và các đơn vị Thiết giáp , Pháo Binh , v.v... của VNCH đả dồn cụt trên một diện tích nhỏ hẹp và đả bị tàn sát trong tức tưởi bởi nhửng trận mưa pháo chính xác và kinh hồn của bộ đội CSBV . Một bà vợ lính Biệt động quân sau khi tới Tuy hòa nghỉ dưởng một tuần đả đi ngược đường lên tỉnh lộ 7 để tìm chồng con bị thất lạc . Chị cho biết “. . . ngổn ngang bao nhiêu xe cộ bị đốt cháy , nhửng bộ xương người còn vương vải đó đây , bao nhiêu nấm mộ lấp vội bên đường . Cả một vùng xông mùi tử khí . Chiếc khăn bịt miệng tẩm ướt dầu Nhị Thiên Đường đả giúp tôi và cậu em vượt qua chặng đường gần 100 cây số . . . “ . (Xin đọc Rừng Khóc Giửa Mùa Xuân của Phạm Tín An Ninh) . 

     C3 / Bà Goodman lại nói  “ số này củng cảnh báo về chuyện không ai ngờ được lại sẻ xảy ra “ .
Nào ai học được chử ngờ vì miền Nam Việt Nam đả sụp đổ quá nhanh , với hàng trăm ngàn người vào tù , các đợt cải tạo tư sản , đổi tiền , v.v... ; hàng triệu người phải bỏ nước ra đi mà gần nửa triệu đả chết , mất tích vì hải tặc , vì bộ đội biên phòng , hoặc vùi xác trong biển sâu v.v... Một số lớn phụ nử còn bị hảm hiếp , làm nô lệ tình dục , v.v...

     C4 /  Bà còn nói thêm “ Số 13 củng là số của đổi đời (upheaval) , để cho người ta có thể làm được điều hoàn toàn mới – mà trước đó không ai làm được . Số này dính liền với thiên tài – củng như với các nhà thám hiểm – là số phá vở nhửng gì có tính chính thống và là nhửng khám phá trên mọi lảnh vực “ .
     Sau biến cố bi thảm 30 tháng 4 , người Việt đả có mặt hầu như khắp thế giới mà phần lớn là các nước phương Tây , giàu có . Đa số đả có cuộc sống ổn định , sung túc thậm chí có người thành triệu triệu phú . Nhửng người đến Mỷ , nếu trên 20 tuổi thì thi vào đại học cộng đồng , hoặc vừa đi làm vừa đi học nghành nghề thích hợp , để mong tiến xa hơn nửa vì nhà nước sẳn sàng giúp đở tài chánh người muốn đi học dù cho họ ở tuổi 70 hay cao hơn . Còn trẻ em thì được chăm sóc y tế toàn diện đến ít nhứt là 18 tuổi và được hấp thụ một nền giáo dục – tiên tiến , phóng khoáng , kích thích tính sáng tạo và tự lập nơi các em mà lại hoàn toàn miển phí . Đây là nhửng điều mà ở VN ngày nay , đất nước của câu nói “vì lợi ích trăm năm ta trồng người “ có nằm mơ củng không thấy . Thật tội nghiệp cho đa số trẻ em VN .
     Tỉ lệ người VN có trình độ đại học củng tương đối khá cao nếu so với một số cộng đồng đả có mặt ở Mỷ trước chúng ta . Có lẻ một phần do truyền thống hiếu học . Một số đả giủ chức vụ chóp bu trong các nghành nghề kỷ thuật cao hay chỉ dành cho phái nam như nử kỷ sư Dương Nguyệt Ánh , người phụ trách việc chế bom áp nhiệt dùng phá hang động ở A Phú Hản . Hay một phụ nử Việt là phi công chiến đấu trong Thủy quân Lục chiến Mỷ , v.v... (Trong cuộc chiến VN , tuy là rất khốc liệt nhưng phụ nử dù có vào quân đội , củng chỉ phục vụ ở hậu cứ  hay các thành phố để làm công tác không chiến đấu như y tá , cán sự xả hội , v.v..  Tôi chưa thấy ai làm tài xế  lái quân xa , huống hồ lái máy bay chiến đấu  . . . ) .Tóm lại nhân tài VN ở hải ngoại đả nở rộ như hoa mai mùa xuân , đây là niềm an ủi cho người đả phải đau khổ rời bỏ quê hương , và củng là niềm hảnh diện cho họ ; đúng như lời người xưa “ trong cái họa có che dấu cái phúc “ .
      Trước 1975 ở miền Nam Việt Nam , ngoài một số ít được học bổng do quá xuất sắc , thành phần còn lại chỉ có thể du học với điều kiện học giỏi , hợp lệ tình trạng quân dịch và tự túc mọi chi phí ăn ở trường lớp . Củng có một số rất là ít được du học vì là con của các ông lớn . (Bản thân người viết bài này , gia đình rất giàu nhưng do học dở nên không thể du học ; mải đến năm 47 tuổi mới được sang Mỷ vì đả có tốt nghiệp đại học trong 6 năm về môn “lao động cải tạo” ở VN ! ) .
 
       D / Nay tôi xin nói về ý nghỉa của số 22 đối với tướng Cao văn Viên . Củng xin nói thêm là trong cuộc chiến trước 1975 , nhân dân và chính quyền miền Nam được xem là một thực thể (entity) chính trị của nhửng người quốc gia . Ta thử cộng lại : năm 1975 sẻ là 1 + 9 + 7 + 5 = 22 . Theo bà Goodman thì “ số 22 được tượng trưng bởi hình ảnh một Người Tốt (Good Man) bị mờ mắt vì sự ngu dốt (folly) của nhửng kẻ khác . . . Trên hình vẻ cho thấy người này có vẻ không phòng thủ gì trước một con cọp dử đang bắt đầu tấn công hắn . Số này củng cảnh báo về ảo tưởng và lừa dối . Nó cho thấy một người tốt (hoặc thực thể) đang sống trong hạnh phúc và thỏa mản , và tin tưởng không có vấn đề gì xảy ra , nhưng thực tế thì không phải vậy . Nó cho thấy một người đang nằm mơ , chỉ thức dậy khi nguy hiểm bao quanh hắn , nhưng lúc đó thì quá muộn . Nó cảnh báo về nhửng sai lầm trong phán đoán , khi đặt lòng tin vào nhửng kẻ không đáng tin cậy . . . “ . 
    Nếu 22 là ngày sanh , người này nên cẩn thận và luôn  cảnh giác/canh chừng  ( caution and watchfulness )  trong nhửng vấn đề về nghề nghiệp và cá nhân . Điều bắt buộc (karmic obligation) đối với người này phải tỉnh táo hơn  , phải kềm chế (curb) sự lười biếng về tâm linh  , và phát triển hơn sự năng nổ về tâm linh – để thực hiện khả năng riêng (của mình) nhằm thay đổi sự việc , củng như để ngăn ngừa sự thất bại bắng cách quyết tâm đạt được sự thành công ( by simply ordaining success ) . Khi trách nhiệm cá nhân này được nhìn nhận , thực hành và cuối cùng  được  nắm vửng , người mang số 22 sẻ làm chủ mọi sự kiện , không còn bị mờ mắt bởi sự ngu dốt của kẻ khác , và sẻ thấy ý tưởng và niềm mơ ước của mình được thực hiện . Bất cứ ai sanh ngày 22 cần phải đọc đoạn nói về số 4 và 8 , bắt đầu ở trang 269 “ .
(Dịch từ trang 258-259 của sách đả dẩn) .
Xin quý bạn hảy thay thế các từ một người tốt , người này hay thực thể bằng từ miền Nam Việt Nam thì quý bạn sẻ thấy sự chính xác một cách lạ thường của nhửng gì đả xảy ra vào năm định mệnh 1975 ở miền Nam Việt Nam .
 
      E / Không ai biết chính xác khoa tử vi này có từ lúc nào nhưng mọi người đều công nhận ông tổ của nó là Pythagore , nhà toán học cổ Hy Lạp (569-475 trước công nguyên) . Các bạn đả thấy sự ứng hợp một cách lạ thường giủa nhửng giải thích từ xa xưa về ý nghỉa của số 13 và 22 và nhửng gì đả xảy ra cho đất nước và dân tộc thân yêu của chúng ta trong và sau năm 1975 .

     F / Trị số của các chử :
a = 1 , b = 2 , c = 3 , d = 4 , e = 5 , f = 8 , g = 3 , h = 5 , I = 1 , j = 1 , k = 2 , l = 3 , m = 4 , n = 5 , o = 7 , p = 8 , q = 1 , r = 2 , s = 3 , t = 4 , u = 6 , v = 6 , w = 6 , x = 5 , y = 1 và z = 7 .

     G / Tôi viết bài này không nhằm chỉ trích năm nhân vật đả có quyết định dẩn đến sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam vì tôi rất thích câu châm ngôn “ chúng ta không thể quên , nhưng chúng ta có thể tha thứ ' (we can't forget , but we can forgive) và xin nhớ rằng sự sụp đổ này không chỉ đem đến tai họa mà thôi . (Xin xem lại phần C 4 ) . Tôi chỉ muốn cùng các bạn xem lại một giai đoạn đau thương nhất trong lịch sử Việt Nam qua lăng kính kỳ diệu của khoa tử vi Lý Thuyết Số . Xin chào quí bạn ./.


Nhiều người Việt ở Nhật bị kỳ thị vì ăn cắp vặt? http://www.gocnhinalan.com/bai-cua-khach/nhiu-ngi-vit-nht-cp-vt.html 
Dưới đây là một còm trên bài viết này :
JackZhang says:
Công đoàn tỉnh Aichi dọa kiện đại sứ quán Việt Nam tại Nhật
Sau nhiều vụ việc làm ăn bẩn thỉu, gian lận, trộm cắp của cơ quan chức quyền VN tại Nhật như:
- Vụ PCI (một tập đoàn chuyên cung cấp dịch vụ tư vấn của Nhật phải đưa hối lộ để được trúng thầu các dự án thực hiện bằng tiền viện trợ của Nhật tại Việt Nam)
- Vụ nhân viên, tiếp viên và phi công của Vietnam Airlines, tổ chức trộm cắp hàng hóa trong các trung tâm mua sắm tại Nhật để vận chuyển hàng gian về Việt Nam tiêu thụ
- Vụ “tu nghiệp sinh” Việt Nam bị các doanh nghiệp xuất khẩu lao động của chính quyền CSVN bóc lột như nô lệ
- Vụ lãnh sự quán VN tại Osaka tại Nhật bán passport Việt Nam cho tất cả mọi người
- Vụ đại sứ quán VN bị một công đoàn địa phương tại Nhật kiện
Trên nhiều diễn đàn điện tử tại Nhật, nhiều người Nhật cực đoan đang kêu gọi tẩy chay người Việt, đuổi hết người Việt về nước, cắt vĩnh viễn các khoản viện trợ cho Việt Nam. Có người so sánh viện trợ cho Việt Nam uổng hơn là đổ tiền vào… cống, bởi tiền thuế của họ đang được dùng để nuôi bọn “giòi bọ” ở VN…
Cảnh sát Nhật khám xét toàn bộ các văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật. Người phát ngôn của Vietnam Airlines vừa chính thức xác nhận: Tất cả các văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật vừa bị cảnh sát Nhật lục soát để tìm kiếm hàng hóa bị ăn cắp.
Vụ tai tiếng liên quan tới Vietnam Airlines bắt đầu từ ngày 10 tháng 8, sau khi cảnh sát quận Kumamoto bắt quả tang hai “tu nghiệp sinh” người Việt đang ăn cắp hàng hóa của một trung tâm mua sắm. Hai “tu nghiệp sinh” này đến Nhật để làm việc cho một công ty xây dựng hồi tháng 2. Mỗi tháng họ nhận được 70,000 Yen nhưng bị các doanh nghiệp “xuất khẩu lao động” của chính quyền CSVN “trấn lột” 50,000 Yen/tháng nên không đủ sống và được một nhân viên của Vietnam Airlines tại Nhật tuyển mộ để đi ăn cắp mỹ phẩm… Báo chí Nhật cho biết, cảnh sát Nhật đã xác định có tới 85 người Việt liên quan tới tổ chức trộm cắp này. Ðồng thời, cảnh sát Nhật tuyên bố, việc đưa “tu nghiệp sinh” Việt Nam sang Nhật làm việc có dấu hiệu buôn người nên đã đề nghị cảnh sát hình sự quốc tế hợp tác điều tra.
Hôm 17 tháng 12, cảnh sát Nhật đã bắt quả tang, phi công của Vietnam Airlines đang vận chuyển hàng gian về VN. Cảnh sát xác định có khoảng 50 nhân viên (bao gồm cả phi công lẫn tiếp viên hàng không) của Vietnam Airlines dính líu đến tổ chức trộm cắp và vận chuyển hàng gian đang bị điều tra. Vì các nghi can cùng cho biết những Văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật là nơi cất giấu hàng trộm cắp nên một đợt khám xét những văn phòng này vừa được thực hiện.
Theo báo điện tử VnExpress, người phát ngôn của Vietnam Airlines chỉ xác nhận cảnh sát Nhật đã khám xét các văn phòng của hãng này và đã “làm việc” với một số tiếp viên, phi công. Phía Vietnam Airlines từ chối bình luận trước khi giới hữu trách ở Nhật công bố thông tin. “Tu nghiệp sinh” Việt Nam tại Nhật – một loại nô lệ…Vụ bê bối liên quan tới Vietnam Airlines tại Nhật không chỉ giới hạn trong phạm vi tổ chức-vận chuyển-tiêu thụ hàng ăn cắp. Báo chí Nhật và một số du học sinh tại Nhật đã cung cấp thêm nhiều thông tin để lý giải vì sao “tu nghiệp sinh” Việt Nam tại Nhật phải tham gia vào các tổ chức trộm cắp do nhân viên Vietnam Airlines tổ chức. Về lý thuyết, “tu nghiệp sinh” là một dạng học nghề nên dù sang Nhật để làm thuê song không được trả lương mà chỉ được hưởng “trợ cấp”. Ðó là sự bất công thứ nhất mà người nghèo ở Việt Nam phải gánh chịu khi chập nhận sang Nhật làm thuê.
Bất công thứ hai là muốn được đi sang Nhật làm “tu nghiệp sinh”, những người nghèo ở Việt Nam phải đóng khoảng 1 triệu Yen/người cho Sovilaco hoặc Suleco (những doanh nghiệp quốc doanh, độc quyền xuất khẩu lao động sang Nhật). Vì sợ “tu nghiệp sinh” bỏ trốn, Nguyễn Gia Liêm – đại diện của Bộ Lao Ðộng Thương Binh Xã Hội được cử sang Nhật để “giám sát, bảo vệ quyền lợi cho người lao động Việt Nam” đã yêu cầu giới chủ ở Nhật thu giữ passport, thẻ ngoại kiều của “tu nghiệp sinh” nhằm bảo vệ quyền lợi cho Sovilaco hoặc Suleco. Ða số chủ hãng của Nhật chỉ dám giữ passport của “tu nghiệp sinh” vì thu giữ giấy tờ tùy thân của người khác là vi phạm luật pháp của Nhật.
Gần như tất cả “tu nghiệp sinh” tại Nhật phải làm việc khoảng 20 tiếng/ngày và 7 ngày/tuần nhưng chỉ được trả “trợ cấp” 70,000 Yen/tháng (khoản thu nhập chỉ bằng một nửa mức thu nhập tối thiểu) vì là… “tu nghiệp sinh”. Bất công thứ ba là 50% khoản trợ cấp 70,000 Yen/tháng đó được giới chủ Nhật chuyển vào tài khoản của Sovilaco hoặc Suleco tại Nhật, để Sovilaco hoặc Suleco khống chế “tu nghiệp sinh”: Một mặt ngăn ngừa họ bỏ trốn do lao động cực nhọc, lương thấp, mặt khác để hưởng tiền lời. Nếu “tu nghiệp sinh” đau bệnh, xin trở về nguyên quán sớm hoặc có lỗi lầm dẫn tới bị sa thải trước khi “hợp đồng gửi đi làm tu nghiệp sinh” hết hạn, Sovilaco hoặc Suleco sẽ tịch thu toàn bộ số tiền 50% đã giữ mỗi tháng để “bồi thường các thiệt hại do vi phạm hợp đồng”. Ðó là chưa kể, mỗi tháng, một tu nghiệp sinh còn phải trả cho Sovilaco hoặc Suleco 10,000 Yen “quản lý phí”.
Một người Việt, sống tại Nhật khẳng định: “Với 25,000 Yen còn lại, phải dành 10,000 Yen trả tiền nhà/tháng, 15,000 Yen để trả các loại chi phí ăn, uống, điện, nước, ga,… gái không làm điếm, trai không ăn cắp cho bọn hàng không Việt Nam mới là chuyện lạ vì họ đã bị bóc lột đến tận xương tủy. Mong sao cảnh sát Nhật phối hợp với ICPO (Hình cảnh Quốc tế), điều tra, hốt hết bọn bất lương trong các đường dây buôn người của chính phủ Việt Nam như họ đã tuyên bố”…..Viên chức ngoại giao Việt Nam tại Nhật: Bẩn thỉu và thô lỗ Bên cạnh các scandal “PCI”, “Vietnam Airlines”, “Tu nghiệp sinh”,… các viên chức ngoại giao của Việt Nam tại Nhật cũng đang tạo ra vô số tai tiếng.
Từ dư luận, báo chí Nhật đã cử phóng viên điều tra việc các cơ quan ngoại giao của Việt Nam tại Nhật bán giấy tờ giả. Một phóng viên Nhật đã thử liên lạc và cuối cùng mua được một passport từ lãnh sự quán VN tại Osaka với giá chỉ có 30,000 Yen, dù anh ta hoàn toàn không phải là công dân Việt Nam và không biết nói tiếng Việt.
Ngoài vụ “Quốc tịch Việt Nam trị giá 30,000 Yen”, tòa đại sứ VN tại Tokyo cũng đang nằm trong tầm ngắm do bị nghi chuyên chứng thực các bằng lái xe giả (để người sử dụng được miễn thi lấy bằng lái xe tại Nhật). Sở Cảnh sát Tokyo đã ban hành một chỉ thị, theo đó, những giấy tờ do tòa đại sứ VN chứng thực chỉ có giá trị sử dụng sau khi đã được Bộ Ngoại Giao Nhật chứng thực lại, rằng con dấu của Tòa Ðại sứ VN trên giấy tờ là dấu… thực.
Vụ mới nhất, đang khiến dân chúng Nhật phẫn nộ đó là việc một viên chức của tòa đại sứ VN tại Nhật lăng mạ công đoàn tỉnh Aichi (Airoren), một chi nhánh thuộc Tổng Công Ðoàn Nhật. Trước đó, Airoren đã nhận sự ủy thác của tổ chức công đoàn đại diện cho các công nhân làm việc cho Toyota, yêu cầu bảo vệ quyền lợi cho 64 “tu nghiệp sinh” Việt Nam, vốn đang bị Sovilaco, Suleco của phía chính quyền VN và các công ty trung gian ở Nhật bóc lột.
Sau khi Airoren liên lạc với 64 “tu nghiệp sinh” này để làm các thủ thục thay mặt họ nộp đơn kiện đòi quyền lợi, cả 64 người đã bị viên chức của tòa đại sứ VN tại Nhật gọi lên “làm việc”. Trong buổi “làm việc” đó, “tu nghiệp sinh” được yêu cầu chấm dứt quan hệ với Airoren bởi Airoren là một “tổ chức phi pháp” hoạt động như “Mafia”. Ai đó trong số 64 “tu nghiệp sinh” đã bí mật ghi âm và sau khi băng ghi âm được chuyển cho Airoren, Airoren đã gửi văn bản phản kháng cho chính quyền VN, yêu cầu thủ tướng VN phải xin lỗi, nếu không, họ sẽ kiện đại sứ quán VN ra tòa án Nhật.
Trước sự kiện này, nhiều nhận xét: “Chắc chắn những nhân viên của tòa đại sứ là đảng viên. Họ phải hiểu rằng đảng là đại diện của giai cấp công nhân nhưng họ đã không đứng về phía công nhân mà còn sỉ nhục người ta. Họ là nhân viên ngoại giao nhưng quên mất nghiệp đoàn lao động là biểu tượng của nhân dân lao động Nhật”. Như Tanaka Masao – một cảnh sát viên của tỉnh Gunma đang tham gia điều tra vụ hàng không Việt Nam, có cha từng là cố vấn quân sự cao cấp của Việt Minh, nói như thế này với báo chí Nhật: Tôi không thể tưởng tưởng và hiểu được, tại sao một dân tộc có 4,000 năm văn hiến, dũng cảm, lại để thế hệ con cháu phải đi làm nô lệ ở xứ người như vậy”.
Chính phủ còn làm bậy thì dân làm bậy là chuyện đương nhiên…Thật là NHỤC NHÃ thay

Monday, May 27, 2013

Trận Tuyến Truyền Thông
Trần Quốc Kháng (1)
Chắc hẳn các bậc cao niên ở Hà Nội vẫn còn nhớ xảo kế Buôn Thần Bán Thánh hồi tháng 7 năm 1954?
‘Trong quẻ xâm này, Thánh dạy chớ có đi xa, nhất là đi về hướng Nam. Không nên đi tàu bay, hay tàu thủy … Năm nay mà đi xa thì dễ gặp sóng gió, hay tai nạn hiểm nghèo. Cần săn sóc mồ mả tổ tiên rồi cầu xin điều gì, sẽ được điều nấy’.
Vì tin vào lời ‘Thánh dạy’ trong quẻ xâm có nội dung đại cương như thế, một số khá đông dân cư ở Hà Nội, đã bỏ dự định vào Nam tỵ nạn Cộng Sản. Trong đó có thân nhân của chúng tôi. Hồi ấy, ít người biết VC đội lốt thầy tu, xâm nhập vào chùa chiền — như ở đền Quán Thánh, chùa Trấn Quốc và nhiều nơi khác — để thực hiện xảo kế Buôn Thần Bán Thánh kể trên. Hệ quả là nhiều nạn nhân bị nhiễm độc, rồi sa vào thảm cảnh, gia đình ly tán: Người tin theo lời ‘Thánh dạy’ trong quẻ xâm thì ở lại quê nha để ‘săn sóc mồ mả tổ tiên’. Kẻ sợ hãi Cộng Sản hơn là sợ ‘tai nạn hiểm nghèo’ thì nhất quyết, tìm đường trốn vào Nam tỵ nạn.
Thật ra, xảo kế nêu trên chỉ là trường hợp điển hình — trong muôn vàn trường hợp khác —cho thấy, tác hại do SÁCH LƯỢC tuyên truyền lừa bịp của Cộng Sản trên ‘Trận Tuyến Truyền Thông’ (TTTT).
Chúng tôi xin minh định, TTTT được hiểu theo nghĩa rộng, đó là lãnh vực Tâm Lý Chiến, bao gồm việc loan tin, hay phổ biến tác phẩm (văn thơ, nhạc kịch, phim ảnh, hội hoạv.v) qua nhiều phương tiện khác nhau, như Internet, đài phát thanh, đài truyền hình, sách báo, truyền đơn, băng video, đĩa DVD v.v. với CHỦ Ý tạo ảnh hưởng CÓ LỢI cho phía chủ trương và gây TAI HẠI cho phía đối kháng.
Ôn lại bài học lịch sử thời chiến tranh VN (1954-1975), nói khái quát thì Quân Đội VNCH và Hoa Kỳ không thua Cộng Sản trên chiến trường. Nhưng ngược lại, trên TTTT thì phía VNCH và Hoa Kỳ bị thảm bại: Cả hai quốc gia, nhất là Hoa Kỳ, chỉ chú trọng vào sức mạnh quân sự, nên không có kế hoạch nào hữu hiệu để làm SÁNG TỎ CHÍNH NGHĨA trong cuộc chiến chống lại CS Bắc Việt, làm tay sai cho Nga-Tàu, đánh chiếm miền Nam Tự Do.Vì vậy, dưluận quần chúng Mỹ mới ‘nhiễm độc’, NGỘ NHẬN cho rằng chính quyền Mỹ là ‘tội phạm chiến tranh’!
Chính Tổng Thống R. Nixon đã xác nhận sự thật này trong cuốn ‘No More Vietnams’. Ngay Chương 1 của cuốn sách (từ trang 9 đến trang 23), TT Nixon đã chứng minh, phía CS đã tung ra 22 HUYỀN THOẠI trên TTTT để lừa gạt quần chúng.
Hệ quả là phong trào Phản Chiến ở Mỹ lên cao, gây áp lực, khiến Quân Đội Mỹ phải rút lui khỏi chiến trường năm 1973. Không những thế, Quốc Hội Mỹ còn cắt đứt viện trợ cho VNCH. Quân Đội VNCH không đủ vũ khí để chiến đấu (1973-1975) thì đất nước sa vào ách nô lệ Mác-Lênin ngày 30-4-1975 là lẽ đương nhiên.

Trước kinh nghiệm xương máu nêu trên, nhiều người cầm bút như chúng tôi mới đặt trọng tâm vào việc viết sách báo để góp phần trên TTTT: Nêu cao Chính Nghĩa Quốc Gia Dân Tộc, nung nấu ý chí đấu tranh, vạch trần tội ác và xảo kế của CS Mác-Lênin. Đến nay, cuốn Ebook TTTT này được thành hình không ngoài chủ đích ấy.
***
Tuyển Tập Tham Luận& Bình
Luận Thời Sự (*)
Free downloads for personal,
educational or academic uses, but NOT
for trade or commercial purposes. (1)
Hàng chục năm trước đây, khi bàn luận về việc sử dụng CHỮ NGHĨA trên TTTT (qua bản tin, lời bình luận, hay trong sách báo v.v.), triết gia Eric Hoffer (1902-1983) đã nêu lên nhận định sâu sắc:
“We know that words cannot move mountains, but they can move the multitude; and men are more ready to fight and die for a word than for anything else. Words shape thought, stir feeling, and beget action; they kill and revive, corrupt and cure.
The ‘men-of-words’ priests, prophets, intellectuals have played a more decisive role in history than military leaders, statesmen, and businessmen”.
Xin lược dịch: “Chúng ta biết chữ nghĩa không thể di chuyểnđược núi đồi, nhưng có thể lay chuyển được cả biển người. Và số người sẵn sàng chiến đấu và chết vì chữ nghĩa nhiều hơn vì chuyện khác. Chữ nghĩa uốn nắn tư tưởng, khơi dậy nguồn xúc cảm và phát sinh ra hành động. Chữ nghĩa huỷ diệt và làm sống lại; làm hư hỏng và chữa trị.
Những‘người của chữ nghĩa’ chẳng hạn như các vị Linh Mục, các nhà Tiên Tri, các vịTrí Thức, thường giữ vai trò quyết định trong lịch sử nhiều hơn là các cấp lãnhđạo quân đội, hay các chính trị gia và thương gia”.
Tương tự như vậy, khi bàn luận vềsức mạnh của chữ nghĩa, người VN thường nhắc đến lời nói của cổ nhân:
‘Nhất ngôn hưng quốc. Nhất ngôn táng quốc’. Có nghĩa là: ‘Một lời nói làm đất nước thịnh vượng. Một lời nói khiến đất nước suy vong’.
Triết gia Eric Hoffer người Hoa Kỳ và tác phẩm “The True Believer”
Điển hình trong lịch sử VN là lời nói ‘hưng quốc’ của Trần Thủ Độ và ngược lại là lời nói ‘táng quốc’ của Trần Nhật Hiệu. Thiết tưởng, đây là bài học Tâm Lý Chiến, cần được lưu tâm hàngđầu trên TTTT.
Thật vậy. Năm 1257, trong lúc quân Mông Cổ tiến quân như vũ bão, đánh chiếm VN lần Thứ Nhất, vua Trần Thái Tông cùng quần thần phải rút lui về sông Thiên Mạc. KhiVua ngựthuyền đến hỏi quan Đại Thần là Trần Nhật Hiệu về kế hoạch chống giặc thì ông ta dùng tay vạch trên mặt nước hai chữ ‘nhập Tống’ — ngụ ý khuyên Vua chạy ra nước ngoài. Rõ ràng, vì khiếp nhược trước sức mạnh của giặc thù, Trần Nhật Hiệu chủ bại, ngỏ lời ‘táng quốc’.
Nhưng đến khi vua Thái Tông hỏi Thái Sư là Trần Thủ Độthì nhà vua nhận thấy lòng son sắt của bậc lão thần, quyết tâm chống giặc đến cùng:
‘Đầu tôi chưa rơi xuống đất thì xin bệ hạ đừng lo’!
Nhờ lời ‘hưng quốc’ ấy của Trần Thủ Độ, vua Trần Thái Tông vững tâm, lãnh đạo quân dân chuyển bại thành thắng —đánh tan quân Mông Cổ.
Thế rồi sau đó 26 năm, quân Mông Cổ lại sang xâm lăng VN Lần Thứ Hai (1283-1285). Thế giặc lần này mạnh hơn lần trước. Hưng Đạo Vương nhận thấy bất lợi, nên phải rút quân khỏi Lạng Sơn. Thấy vậy, vua Trần Nhân Tông liền gọi Hưng Đạo về Hải Dương để cùng Ngài, bàn việc chống quân Mông Cổ.
‘Thế giặc lớn như vậy, chống với nó e dân sự sẽ tàn hại, hay là hàng chúng để cứu lấy dân’?
Hưng Đạo Vương khẳng khái trả lời nhà vua:
‘Bệ Hạ vì lòng thương dân mà nghĩ như vậy, nhưng còn tôn miếu xã tắc thì sao? Nếu Bệ Hạ muốn hàng, xin hãy chém đầu tôi trước đã”.
Nhờ lời ‘hưng quốc’ nêu trên, vua Trần Nhân Tông vững tâm và quân dân VN đoàn kết, đánh tan quân Mông Cổ Lần Thứ Hai.
Như vậy thì quả thật, sức mạnh của chữ nghĩa đã góp phần không nhỏ trong lãnh vực tâm lý, quyết định việc thành bại trong cuộc chiến. Nói cách khác, đó là vấn đề Tâm Lý Chiến. Chủ đích là động viên tinh thần chống giặc, hoặc ngược lại là làm băng hoại tinh thần tranhđấu.
Tuy nhiên, đối với CS thì bất kể thời bình hay thời chiến, chúng luôn luôn sử dụng chữ nghĩa mỹ miều để lừa bịp dân chúng: Thường xuyên thêu dệt huyền thoại và đánh bóng lãnh tụ; thường xuyên cưỡng từ đoạt lý để nguỵ tạo ‘chính nghĩa’; thường xuyên tung ra bánh vẽ để xoa dịu khổ đau, hay lòng căm phẫn của dân chúng v.v.
Chính ông ‘Hoàng Đế Đỏ’ Mikhail Gorbachev, cựu Chủ Tịch Liên Bang Sô-Viết sau khi cải tà quy chính, đã xác nhận trước cử toạ trong buổi thuyết trình hôm 18-3-2002 tại trường Columbia University Hoa Kỳ — về đề tài ‘Nước Nga, Hiện Tại Và Tương Lai’:
‘Chế độ Cộng Sản mà tôi phục vụ gần cả đời người, toàn là tuyên truyền lừa bịp. Người Cộng Sản chúng tôi dựa vào những điều gian dối để che dấu sự thật (relied on lies to hide the fact)……
‘Trong khi Liên Bang Sô-Viết, càng ngày càng tụt hậu, ở phía sau các nước Tư Bản Tây Phương rất xa thì người Cộng Sản rao rêu là ‘Chú nghĩa Tư Bản đang sa vào thảm trạng phá sản, còn chủ nghĩa Cộng Sản đang phát triển tốt đẹp’. Điều ấy, hoàn toàn là luận điệu tuyên truyền lừa bịp quần chúng’.
Trong cuốn ‘Sách Lược Xâm Lăng Của CS’ do ông Minh Võ biên soạn, trên trang 112 có đoạn đã viết nguyên văn:
‘Nhưng công tác mà CSQT chú ý hơn cả và cũng gây ảnh-hưởng tai-hại nhất cho thế-giới tự-do là công-tác tuyên-truyền’…..
‘Đểlàm công-tác này, CS đã sử dụng những phương-tiện, nhân-sự và tài-chính khổng-lồ mà chi phí hàng năm, theo nữ sĩ Suzane Labin, lên tới 2 tỷ Mỹ-Kim. Số người phục-vụ cho công- tác này lên tới 500 ngàn’.
Nhìn lại sự thật trong lịch sử cậnđại (1945-2012), ai cũng thấy: Hàng chục triệu người Việt, liên tục bị Hồ Chí Minh và đảng CSVN lừa bịp. Nào là chiêu bài ‘đánh Pháp chống Mỹ cứu nước’. Nào là chiêu bài ‘cách mạng, giải phóng dân tộc’. Nào là chiêu bài ‘hoà hợp hoà giải. Nào là mỹ từ ‘dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh’ v.v.
Trên thực tế, rõ ràng nhất là sau khi đất nước thống nhất dưới ÁCH NÔ LỆ MÁC-LÊNIN, cụm từ mỹ miều ‘Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc’ đã hiện nguyên hình là ba cái ‘bánh vẽ vĩ đại’ mà ‘Bác và Đảng’ đã tung ra để nhử mồi quần chúng.
Không những CSVN lừa bịp đồng bào VN mà chúng còn cấu kết với Mỹ Cộng và bọn truyền thông bất chính để lừa bịp dân chúng Hoa Kỳ. Trên trang 111 của cuốn eBook ‘How the Americong Won the War in Vietnam’, Tiến Sĩ Roger Canfield đã nêu lên hậu quả do quỷ kế tuyên truyền của Cộng Sản Hà Nội và bọn Mỹ Cộng gây ra:
Hanoi’s propaganda was so successful that the U.S. was summarily judged as the immoral actor in the Viet Nam War and Hanoi often could confidently count in its order of battle ABC, CBS, and NBC, the New York Times, the Washington Postand the Los Angeles Times, and the university faculties of Harvard, Cornell, Columbia and many more.Propaganda and psychological warfare multiplied the effectiveness of Hanoi’s ruthless Communist leaders, decades-bloodied troops, and, of course, the NVA’s fine Soviet tanks and artillery and terrorized Vietnamese civilians”.
Xin lược dịch: Việc tuyên truyền của [Cộng Sản] Hà Nội đã thành công, khiến dư luận lên án, nói tóm lược thì ‘Hoa Kỳ là kẻ vô luân trong chiến tranh VN và Hà Nội thường tự tin trong việc ‘đặt hàng’ trên mặt trận truyền thông qua các đài truyền hình ABC, CBS, và NBC; báo the New York Times,the Washington Post và the Los Angeles Times; cùng các phân khoa của các trường đại học Harvard, Cornell , Columbia và nhiều trường khác. Việc tuyên truyền và chiến tranh tâm lý đã gia tăng hiệu lực bội phần [giúp cho] bọn lãnh đạo tàn ác của CS Hà Nội, bọn binh lính [VC miền Nam] khát máu trong nhiều thập niên, và dĩ nhiên, giúp cho Bộ Đội Bắc Việt, sử dụng xe tăng và đại pháo tối tân của Sô-Viết tàn sát dân chúng VN”.
Thật ra, trước đây nhiều năm, Tổng Thống Mỹ Richard Nixon đã minh định, chiến tranh VN (1954-1975) là cuộc chiến có nhiều gian dối nhất trong lịch sử Mỹ(Vietnam is the most lied-about war in our nation’s history). Chỉ vì giới truyền thông thiên tả đã loan tin lươn lẹo làm nhiều người ngộ nhận, nên gây ra thảm họa khốc liệt.
Trên trang 111 của cuốn ‘Real Peace No More Vietnams’, TT Richard Nixonđã viết: ‘No event in American history is more misunderstood than the Vietnam War. It was misreported then and it is misremembered now. Rarely have so many people been so wrong about so much. Never have the consequences of their misunderstanding been so tragic’.
Xin lược dịch: “Không biến cố nào trong lịch sử Mỹ bị [nhiều người] hiểu lầm bằng chiến tranh VN. Nó đã bị [giới truyền thông] trình bầy lươn lẹo để rồi, bây giờ [chuyện gian dối ấy] chìm vào lãng quên. Điều hiếm hoi [trong lịch sử] là có quá nhiều người lầm lẫn mà lại lầm lẫn quá nhiều. Chưa bao giờ có những hậu quả [tại hại] của chuyện lầm lẫn trầm trọng như vậy”.

Trong đoạn kế tiếp, TT Nixon còn cho biết, có trên 1200 cuốn sách và hàng ngàn tài liệu khác xuất bản ở Mỹ, xoay quanh chủ đề Viet Nam với nỗ lực, thêu dệt ẢO TƯỞNG, khiến nhiều người hiểu sai sự thật về chiến tranh VN; hiểu sai về ‘Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam’; hiểu sai về quốc tặc Hồ Chí Minh; hiểu sai sự thật về TT Ngô Đình Điệm cùng nền Đệ Nhất và Đệ Nhị VNCH. Hệ quả là Chính Nghĩa và quyền Tự Vệ của VNCH bị lu mờ trong cuộc chiến chống lại CS Bắc Việt — đánh chiếm miền Nam Tự Do.
Như phần trên đã nêu lên, càng ngày phong trào phản chiến ở Mỹ càng lên cao. Mỗi tuần, có hàng trăm ngàn người rầm rộ biểu tỉnh,đòi hỏi chính phủ Hoa Kỳ chấm dứt chiến tranh. Nhưng họ không hề đòi hỏi CS Bắc Việt từ bỏ ý đồ đánh chiếm miền Nam TựDo. Nhiều nhân vật nổi tiếng như Dr Martin Luther King, Dr. Spock, tài tử Jane Fonda, ca sĩ Joan Baez và Nghị Sĩ John Kerry v.v đã góp phần không nhỏ, chống lại NGHĨA HIỆP của Hoa Kỳ — gởi quân tham chiến và viện trợ cho VNCH.


Biểu tình phản chiến tại Mỹ do báo chí và bọn thân cộng giựt giây, xuyên tạc thời Tổng Thống Richard Nixon 1970.
Trong thời gian này, có khoảng 200 tổ chức chống chiến tranh ở nước Mỹ. Có khoảng 60% thanh niên Mỹ trốn quân dịch. Trong đó có 75 ngàn người, kể cả cựu TT Bill Clinton, đã sang các nước khác để hoạt động chống chiến tranh VN.
Như phần trên đã nêu lên, sự kiện này chứng tỏ, VNCH và Hoa Kỳ không có kế hoạch nào hữu hiệu để làm SÁNG TỎ CHÍNH NGHĨA trong cuộc chiến chống lại CS Bắc Việt, làm tay sai cho Nga-Tàu, đánh chiếm miền Nam TựDo. Ngược lại còn bị kẻ thù bôi nhọ. Hậu quả tai hại là Hoa Kỳ phải rút lui khỏi chiến trường và cắt đứt viện trợ cho VNCH.
Thảm cảnh nước mất nhà tan xẩy ra hồi Tháng Tư Đen 1975 là chuyện không thể tránh khỏi. Đây là bài học lịch sử OAN KHIẾN cho Chính Nghĩa; OAN KHIẾN cho VNCH và Dân Chúng VN; OAN KHIÊN cho Quân Đội Hoa Kỳ thi hành nghĩa vụ ‘HIỆP SĨ’, ngăn chặn THẢM HỌA CS tràn vào miền Nam Tự Do.
Từ đó đến nay, hàng chục năm trời đã trôi qua. Trên TTTT quốc nội và hải ngoại, CSVN vẫn tiếp tục giả nhân giả nghĩa để lừa già dối trẻ. Nghị Quyết 36 của CSVN là chứng cớ rõ ràng nhất cho thấy ý đồ của chúng muốn khống chế Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn CS — được nguỵ trang với nhiều cụm từ ‘hoa lá cành’ khác nhau.
Mặc dù chủ nghĩa CS, thực sự chỉ là chỉ THẢM HỌA cho Nhân Loại và hoàn toàn, đã bị phá sản. Mặc dù ĐẾ QUỐC ĐỎ là Liên Bang Sô-Viếtđã tan rã. Nhưng hàng ngàn cuốn sách — kể cả những cuốn hồi ký ba láp, cùng tài liệu bóp méo sự thật lịch sử — vẫn còn nguyên trong các thư viện, hoặc trong văn khố ở các nước Âu Mỹ.
Chẳng hạn như cuốn phim ‘Vietnam: A Television History’ —có nhiều đoạn chắp nối ‘kịch ảnh’, hay tài liệu tuyên truyền của CS, nhưng vẫnđược đài PBS ở Mỹ trình chiếu! Lộ liễu nhất là đoạn Hồ Chí Minh diễn trò ‘thân thiện’ với dân chúng qua màn kịch cười nói với mấy cháu ‘nhi đồng’ — ở bên cạnhđống rơm trong khi cô thư ký mang công văn cho gã xem.
Hàng ngàn tài liệu như trên, tác dụng như những hang ổ VIRUS, có thể làm cho nhiều người chưa có kinh nghiệm, hay thiếu suy nghĩ, rất dễ dàng bị nhiễm độc tuyên truyền của CS.
Bà con chớ có tưởng bở, bộ phim Mỹ này đầy dẫy sự gian dối trong đó., một thời đã bị đồng bào tị nạn biểu tình phản đối.
Không những thế, từ nhiều năm qua, CSVN còn cho bọn VĂN NÔ đóng kịch ‘phản tỉnh, chống đảng’. Chúng thay phiên nhau, liên tục tung ra tác phẩm này, bài viết nọ. Nói chung, tất cả tác phẩm của chúng đều tiềm ẩn nọc độc, lẩn quẩn trong mấy điểm chính yếu, được tóm lược như sau:
1- Cổ xuý chiêu bài ‘Hoà Hợp Hoà Giải DÂN TỘC’ mà không hề nêu lên vấn đề cốt yếu: CSVN phải từ bỏ Mác-Lênin, trở về với Quốc Gia Dân Tộc. Rõ ràng, dã tâm của chúng là muốn đầu độc đồng bào tỵ nạn ở hải ngoại, chấp nhận cúi đầu sinh hoạt theo ‘luật rừng’ dưới ách đô hộ Mác-Lênin.
2- Gây phân hoá trong cộng đồng VN Tỵ Nạn — khởi sự là bất đồng ý kiến về tác phẩm của chúng, rồi sinh ra bất hoà với nhau.
3- Giảm thiểu, hoặc chạy tội cho Hồ Chí Minh và đồng đảng — đã mang thảm họa Mác-Lênin về VN dầy xéo quê cha đất tổ.
4- Ca tụng công lao HÃO HUYỀN của Hồ và đồng đảng trong 30 năm ‘đánh Pháp, chống Mỹ’.
Dù sao, sự thật lịch sử đã cho thấy, CSVN là bọn TỘI ĐỒ kinh hoàng nhất trong lịch sử cận đại (1945-2012). Chỉ vì dã tâm của Hồ Chí Minh và đồng đảng, làm tay sai cho Nga-Tàu, LỪA BỊP đồng bào qua chiêu bài ‘độc lập, tự do, hạnh phúc’ để đem thảm họa Mác-Lênin vào VN, nên VN mới trởthành bãi chiến trường thảm khốc giữa hai khối Tư Bản Âu Mỹ và khối CS Nga-Tàu (1945-1975). Chính Lê Duẩn, Tổng Bí Thư đảng CSVN, đã xác nhận sự thật nêu trên khi tuyên bố với đồng đảng năm 1976:
‘Chúng ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô, đánh cho Trung Quốc…. và chúng ta đã thành công trong việc cắm lá cờ quốc tế Mác Lê trên toàn cõi Việt Nam’.
Như đã trình bầy từ phần mở đầu, trước những xảo kếthâm độc trên TTTT như vậy, đối với các thế hệ trẻ — kể cả những người có học vị hay khả năng chuyên môn cao, nhưng chưa có kinh nghiệm về CS —nếu không cẩn trọng thì rất dễ dàng bị nhiễmđộc. Nhất là các thanh thiếu niên ở trong nước, thường xuyên bị CS nhồi sọ ởhọc đường, chưa có dịp tìm hiểu sự thật về Hồ Chí Minh và đảng CSVN từ 1945 đến nay.
Tuy nhiên, đối với thành phần có TRÍ TUỆ, có LƯƠNG TRI, có TÌNH ĐỒNG BÀO thì CSVN KHÔNG THỂ NÀO ‘Trồng Người’ theo ý chúng mong muốn được. Điển hình như Blogger Huỳnh Thục Vi và hai nhạc sĩ trẻ Việt Khang (Võ Minh Trí) và Trần Vũ An Bình. Bỏ qua những chuyện khác để cô đọng vào việc đấu tranh của các đương sự hiện thời (2012), ai cũng thấy họ là những người yêu nước và can đảm. Qua 2 bài hát ‘VN Tôi Đâu’ và ‘Anh Là Ai’, Việt Khang đã nêu lên nhận định chính xác về hiện tình đất nước cùng THỰC CHẤT và TỘI ÁC của CSVN.
·“Việt Nam ơi… Thời gian quá nửa đời người….. Và ta đã tỏ tường rồi ….Giờ đây… Việt Nam còn hay đã mất…. Mà giặc Tàu ngang tàng trên quê hương ta….. Lòng nào làm ngơ trước ngoại xâm… Người người cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi…..Già trẻ…. gái trai… giơ cao tay chống quân xâm lược, chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam“….
·” Anh là ai?…. Sao đang tâm làm tay sai cho Tàu ….Để ngàn năm ghi dấu…. Bàn tay nào nhuộm đầy máu đồng bào?….. Tôi không thể ngồi yên, khi nước Việt Namđang ngã nghiêng. Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm một ngàn năm triền miên tăm tối…..”
Thiết tưởng, lời ca tiếng hát CHÂN THÀNH và THA THIẾT nêu trên đã phản ánh trung thực ý chí đấu tranh và suy tư sáng suốt của giới trẻ: Ngoài đảng CSVN, không ai có quyền lực ‘bán nước VN’ cho quân xâm lược Tàu Cộng. Ngoài đảng CSVN, không tổ chức nào có công an và bộ đội ‘làm tay sai cho Tàu’ — đánh đập, bắt giam, tra tấn, thủ tiêu những người yêu nước: ‘Bàn tay nhuộm đầy máu đồng bào’!
Mặc dù hai bài hát nêu trên bị VC ngăn cấm, nhưng chắc chắn, qua mạng lưới Internet, hoặc các phương tiện truyền thông khác, có hàng triệu người lắng nghe.
Khi cơ duyên lịch sử đến gần thì toàn dân sẽ vùng lên, xoá bỏ chế độ gian manh VC — đúng như kêu gọi của NS Việt Kháng:
“Già trẻ…. gái trai… giơ cao tay chống quân xâm lược, chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam”.
     Tổng kết những phần trình bầy ở phần trên — từ trang sử oanh liệt thời Nhà Trần chống Quân Mông Cổ đến trang sử đen tối thời VNCH năm 1975 — quả thật, sức mạnh của chữ nghĩa góp phần không nhỏ trên TTTT. Đúng như triết gia Eric Hoffer đã nêu lên: Chữ nghĩa uốn nắn tư tưởng, khơi dậy nguồn xúc cảm và phát sinh ra hành động. Chữ nghĩa huỷ diệt và làm sống lại; làm hư hỏng và chữa trị.
Đây là động lực chính yếu, thúc đẩy nhiều người cầm bút như chúng tôi, viết sách báo từ nhiều năm qua để góp phần trên TTTT: Nêu cao Chính Nghĩa Quốc Gia Dân Tộc, nung nấu ý chí đấu tranh, vạch trần tội ác và xảo kế của CS Mác-Lênin. Đến nay, cuốn Ebook TTTT này được thành hình không ngoài chủ đích ấy.
San Ramon 27-12-2012
Trần Quốc Kháng
Rev 30-4-2013

Tuyển Tập Tham Luận& Bình
Luận Thời Sự (*)
Free downloads for personal,
educational or academic uses, but NOT
for trade or commercial purposes. (1)
****
Quý vị muốn nhận eBook‘Trận Tuyến Truyền Thông’
hoàn toàn miễn phí
xin viết email cho NXB LamSon
(NXBLamSon@Gmail.com).
Chúng tôi sẽ gởi toàn bộ
eBook TTTT đến Đ/C email của quý vị.
————————————————–
(*) Nhiều bài được viết trước năm 2012, nên phần thời sự có thể mất ‘thời gian tính’.  Tuy nhiên, phần chính yếu về XẢO KẾ, TỘI ÁC và THƯC CHẤT CỦA CSVN.  không có gì thay đổi – bất chấp không gian và thời gian.
(1) Copyright © by Trần Quốc Kháng Aka Đỗ Quốc Anh-Thư. All rights reserved. No part of the text in the eBook (Trận Tuyến Truyền Thông)may be reproduced, stored in a retrieval system, or transmitted, in any form or by any means, electronic, photocopying, recording, etc., without the prior written permission of Tran Quoc Khang AKA Đỗ Quốc Anh-Thư or NXB Lam Sơn (NXBHLamSon@GmailH.com).
Tác gỉa GIỮ BẢN QUYỀN tất cả các bài viết phổ biến trên Internet, hoặc báo chí ở hải ngoại.
1- Nếu quý vị đồng ý về bài viết này, xin vui lòng FWDđến các diễn đàn (Egroups), hoặc các địa chỉ Emails cá nhân. Chúng tôi gởi lời tri ân.
2- Nếu quý vị muốn phổ biến bài viết của chúng tôi trên Website,Đặc San, Tuần Báo, Nhật Báo v.v. Xin vui lòng liên lạc với chúng tôi qua địa chỉ Email: NXBLamSon@…,chúng tôi sẽ hoan hỷ phúc đáp.
3- Ngược lại, bất cứ cơ quan ngôn luận, hay cá nhân nào KHÔNG TÔN TRỌNG TÁC QUYỀN, tự ý lấy bài viết của chúng tôi sử dụng để ‘làm cảnh Chống Cộng’, hoặc có chủ đích mờ ám, sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm trước công luận và luật pháp. Điển hình như vài ba tuần báo ở Nam Bắc California và mấy trang Websites KHÔNG BIẾT TỰ TRỌNG, đã gây ra tệ trạng sai trái trầm trọng cho bài viết của chúng tôi. Nên buộc lòng chúng tôi phải có phản ứng, kể cả việc viết ghi chú này.
Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.

Links: