Wednesday, March 21, 2012

Thủ tục & lịch phỏng vấn xin visa Mỹ (cập nhật hằng ngày)
In Email
LỊCH HẸN PHỎNG VẤN XIN VISA (cập nhật hàng ngày)
Hàng ngày, Bộ phận Tư vấn visa du lịch Hoa Kỳ sẽ thường xuyên cập nhật lịch hẹn phỏng vấn visa của Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ trên trang web www.dulichhoanmy.com, để du khách tiện theo dõi và chủ động sắp xếp thời gian chuẩn bị, nộp hồ sơ xin visa cho chuyến du lịch Mỹ của mình.
Ngày nộp hồ sơ Ngày hẹn phỏng vấn
21/03/2012
09/04/2012

Để đề nghị ngày phỏng vấn sớm hơn, xin vui lòng liên hệ nhân viên tư vấn của Du lịch Hoàn Mỹ để được hướng dẫn làm Đơn đề nghị phỏng vấn khẩn. Nếu đơn xin phỏng vấn sớm của du khách được chấp thuận, Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ sẽ liên lạc qua địa chỉ thư điện tử xác nhận rằng du khách có thể đến phỏng vấn vào bất kỳ ngày làm việc nào.

THỦ TỤC XIN VISA DU LỊCH MỸ
Tổng lãnh sự quán Hoa Kỳ tại TP.HCM quy định trình tự xét duyệt và những giấy tờ cần thiết khi làm visa du lịch đối với những người mang hộ chiếu VN như sau:
- Hoàn tất đơn xin cấp thị thực theo mẫu DS-160
- Lấy hẹn phỏng vấn trên trang web của LSQ (https://evisaforms.state.gov/default.asp?postcode=HCM&appcode=3), in thư xác nhận cuộc hẹn và mang theo khi đi phỏng vấn.
- Nộp lệ phí xin cấp thị thực không hoàn lại là 140 USD (nộp bằng USD, tiền mặt) tại ngân hàng Citibank (tòa nhà Sun Wah, tầng trệt, 115 Nguyễn Huệ, Q.1, TP.HCM). Lệ phí này chỉ cho một lần phỏng vấn, không thể hoàn trả nhưng có thể chuyển nhượng cho người khác.
- Chuẩn bị các giấy tờ cần thiết để mang theo khi đi phỏng vấn:
  • Hộ chiếu còn hạn sử dụng từ 06 tháng trở lên.
  • Các hộ chiếu cũ đã từng đi du lịch các nước, đặc biệt là các nước phát triển (châu Âu, Nhật Bản, Úc, Hàn Quốc...) hoặc hình ảnh chứng minh nếu không còn hộ chiếu cũ.
  • 2 ảnh cỡ 5 x 5 chụp trong vòng 6 tháng gần nhất (chụp thẳng, phông trắng).
  • Các lợi tức/ tài sản như: giấy tờ nhà/ đất, xe ô tô, giấy xác nhận có cổ phần, cổ phiếu, tài khoản/sổ tiết kiệm, hợp đồng cho thuê nhà/xe, góp vốn… (nếu có)
  • Hộ khẩu, giấy hôn thú hoặc giấy xác nhận ly hôn (nếu có), khai sinh các con (nếu có).
  • Nếu quý khách có con du học ở Mỹ, chuẩn bị thêm: bảng điểm hoặc thông báo kết quả học tập gần nhất của người đang du học, các biên lai đóng học phí, biên nhận chuyển tiền.
  • Nếu là chủ công ty TNHH, doanh nghiệp hoặc hộ kinh doanh cá thể:  giấy phép thành lập DN/ giấy phép đăng ký kinh doanh; giấy đăng ký mã số thuế, báo cáo tài chính hàng quí hoặc năm (nếu có); hoá đơn đóng thuế 3 tháng gần nhất; danh sách/ bảng lương nhân viên (nếu có), các hợp đồng mua – bán với đối tác, khách hàng (nếu có), Tờ bướm giới thiệu về công ty, doanh nghiệp hoặc sản phẩm, dịch vụ đang kinh doanh (nếu có), Danh thiếp giao dịch (nếu có).
  • Nếu là cán bộ công nhân viên công ty nhà nước, công ty TNHH, DNTN: Hợp đồng lao động; Giấy bổ nhiệm chức vụ (nếu có); Giấy xác nhận của cơ quan công tác có ghi rõ thời gian công tác, chức vụ, mức lương hàng tháng; Giấy cho phép nghỉ phép đi du lịch với thời gian cụ thể của cơ quan chủ quản.
  • Nếu là cán bộ hưu trí: thẻ hưu trí, sổ lương hưu.
  • Nếu đi theo tour của công ty du lịch cần có hợp đồng du lịch, chương trình tham quan cụ thể, vé máy bay khứ hồi...
LƯU Ý: Khi đăng ký tham dự tour, quý khách chỉ cần NỘP các giấy tờ kể trên bằng BẢN PHOTO, KHÔNG CẦN CÔNG CHỨNG. Bộ giấy tở bản chính chỉ mang theo vào ngày tham dự phỏng vấn xin visa.
- Đến dự phỏng vấn đúng hẹn, tốt nhất nên đến sớm hơn 20 phút so với giờ ghi trên giấy hẹn. Khi đi mang theo đơn xin cấp thị thực, thư xác nhận cuộc hẹn phỏng vấn qua mạng, biên lai đóng lệ phí phỏng vấn và các giấy tờ cần thiết khác (bản chính). Trả lời trung thực và ngắn gọn các câu hỏi của viên chức lãnh sự.

NHỮNG THÔNG TIN QUAN TRỌNG KHI PHỎNG VẤN XIN VISA MỸ
Những hướng dẫn dưới đây sẽ giúp bạn chuẩn bị và nộp hồ sơ nhanh chóng hơn.
A - Trước ngày phỏng vấn: Bạn cần chuẩn bị những giấy tờ theo đúng thứ tự sau đây:
  • Chứng minh nhân dân hoặc giấy tờ tùy thân có dán ảnh (Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại TPHCM không yêu cầu nộp CMND)
  • Hộ chiếu đã ký ở trang 3 và tháo hết vỏ ngoài. Hộ chiếu phải còn hiệu lực ít nhất 6 tháng kể từ ngày dự kiến kết thúc chuyến đi Mỹ. Trẻ em phải có hộ chiếu riêng kể cả khi đi cùng với bố mẹ. (LSQ tại TPHCM không yêu cầu trẻ em phải có hộ chiếu riêng)
  • Tờ xác nhận của đơn xin visa DS-160, có mã vạch. Đơn này được điền và nộp trên mạng tại địa chỉ https://ceac.state.gov/genniv/ (không cần in toàn bộ hồ sơ mà chỉ cần in  giấy xác nhận, nên in bằng máy in laser để đảm bảo mã vạch hoạt động tốt nhất).
  • Biên nhận đóng lệ phí xin cấp thị thực không hoàn lại là 140 USD của ngân hàng Citibank (bao gồm cả 2 liên màu hồng và màu vàng).
  • Một ảnh 5 x 5 cm mới chụp trong vòng 6 tháng, trên nền trắng, thấy rõ cả 2 tai. Ảnh phải được dán hoặc dập bằng 2 ghim vào góc dưới bên tay trái của tờ xác nhận đơn DS-160.
  • Phiếu xác nhận cuộc hẹn phỏng vấn đã đăng ký trên mạng
Những người sử dụng hộ chiếu ngoại giao hoặc công vụ cần nộp thêm: Bản gốc công hàm của Bộ Ngoại Giao Việt Nam. Nếu nhiều người có chung một công hàm, người nộp hồ sơ đầu tiên phải nộp bản gốc, những người sau mỗi người nộp một bản sao.
Những người xin visa du học và khách trao đổi (visa F, M, và J) nộp thêm: Mẫu đơn I-20 hoặc DS-2019 (đương đơn kí vào cuối trang 1). Nếu đương đơn xin visa du học (F1) chưa đủ 18 tuổi, bố/mẹ hoặc người giám hộ cũng phải kí vào mẫu I-20.
Những người xin visa để làm việc có thời hạn và những người lưu chuyển trong công ty (visa H và L) nộp thêm: Mẫu đơn I-129, Hồ sơ làm việc không định cư, hoặc mẫu I-797, Bản thông báo.
Lưu ý:
  • Nếu không nộp đầy đủ giấy tờ hoặc nộp không đúng thứ tự, bạn sẽ được yêu cầu rời khỏi hàng, bổ sung hoặc sắp xếp lại hồ sơ và xếp hàng lại từ đầu.
  • Tất cả những giấy tờ hỗ trợ (chứng minh những mối ràng buộc về công việc, tài chính, gia đình tại Việt Nam như: giấy đăng ký kết hôn, giấy khai sinh của con, giấy phép đăng ký kinh doanh, giấy chứng nhận sở hữu nhà đất, xe ô tô, cổ phần, cổ phiếu….) phải để riêng và chỉ nộp khi có yêu cầu.
B - Vào ngày phỏng vấn
1.    Trước khi qua cửa bảo vệ:
  • Bạn có thể đến sớm hơn hoặc muộn hơn giờ hẹn nhiều nhất là 20 phút.
  • Toàn bộ cuộc phỏng vấn bao gồm các bước nộp hồ sơ, lấy vân tay, phỏng vấn có thể kéo dài vài giờ đồng hồ. Bạn vui lòng dành trọn một buổi sáng hoặc chiều để tham dự phỏng vấn. Những người được hẹn phỏng vấn sau 11h có thể sẽ ra về lúc 12h và quay lại lúc 13h30 để tiếp tục buổi phỏng vấn.
  • Bạn không được phép mang các thiết bị điện tử (điện thoại di động, radio, máy ghi âm, máy tính, PDA, máy quay phim, máy ảnh, máy casstte…) vào bên trong Đại sứ quán/Lãnh sự quán Hoa Kỳ. Để tiết kiệm thời gian, bạn nên để các thiết bị này ở nhà, trong ô tô/xe máy hoặc gửi ở phòng bảo vệ trong thời gian phỏng vấn.
  • Đại sứ quán/Lãnh sự quán không có chỗ đậu xe ô tô/xe máy. Tại TPHCM, bạn có thể gửi xe tại các bãi giữ xe trên đường Lê Văn Hưu (đối diện LSQ) hoặc dưới tầng hầm Kumho Asiana Plaza. Phí giữ xe: 5.000vnd/chiếc.
2.    Sau khi qua cửa bảo vệ:
  • ĐSQ tại Hà Nội: Bảo vệ sẽ giữ CMND (hoặc giấy tờ tùy thân có ảnh) cho đến khi bạn rời khỏi tòa nhà. Bạn phải đeo thẻ dành cho khách lên áo ở vị trí dễ nhìn, trong toàn bộ thời gian ở trong Đại sứ quán. Phòng chờ nằm ở tầng 2.
  • LSQ ở TPHCM: Trình hộ chiếu và giấy hẹn phỏng vấn. Bảo vệ chỉ giữ lại các thiết bị điện tử (điện thoại di động, laptop, PDA...), các vật dụng bằng kim loại (hộp quẹt, chìa khóa...) và phát cho bạn một thẻ nhựa có đánh số. Bạn sẽ giữ thẻ này cho đến hết buổi phỏng vấn, ra cổng và đổi thẻ để nhận lại các vật dụng cá nhân. Phòng chờ nằm bên tay trái, sau cổng bảo vệ.
3.    Tại phòng chờ:
  • ĐSQ tại Hà Nội: Lấy số tại máy phát số ở cửa phòng chờ (nhớ lấy 2 liên số cho mỗi hồ sơ). Sau đó xếp hàng nộp đơn ở các cửa sổ nhận đơn theo chỉ dẫn của bảo vệ hoặc nhân viên đại sứ quán (bạn đưa 1 liên số cho nhân viên nhận đơn và giữ liên kia suốt buổi phỏng vấn), rồi ra ghế ngồi chờ gọi số để lấy vân tay 10 ngón. Trong thời gian ngồi chờ, bạn nên lau sạch 10 đầu ngón tay bằng nước rửa tay khô có trong phòng chờ, xem hướng dẫn lấy vân tay chiếu trên tivi hoặc treo trên tường. Sau khi lấy dấu vân tay, tiếp tục chờ gọi số để vào phòng phỏng vấn.
  • LSQ tại TPHCM: Bạn xếp hàng nộp hồ sơ (hộ chiếu, tờ xác nhận đơn xin visa D-160 có mã vạch, biên nhận đóng lệ phí tại Citibank, hình, giấy hẹn đăng ký phỏng vấn) và lấy số thứ tự, sau đó ngồi chờ gọi số lên lấy dấu vân tay và chụp hình. Tiếp tục quay lại ghế ngồi chờ gọi số lên phỏng vấn.
4.    Phỏng vấn và lấy kết quả:
  • Viên chức người Mỹ sẽ phỏng vấn bạn bằng tiếng Việt thông qua thông dịch viên và có thể sẽ kiểm tra vân tay 1 ngón bất kỳ. (Viên chức ĐSQ & LSQ gọi số theo mức độ phức tạp của từng trường hợp chứ không nhất thiết theo thứ tự, vì vậy, bạn nên chú ý nghe gọi số trong thời gian ngồi chờ).
  • Nếu đơn xin visa được chấp nhận, viên chức người Mỹ sẽ thu lại hộ chiếu và phát cho bạn một giấy biên nhận. Sau đó, bạn cầm biên nhận đến quầy EMS trong phòng chờ, làm tờ khai địa chỉ nhận lại hộ chiếu cùng visa và đóng lệ phí 30.000vnd. Hai ngày sau, EMS sẽ gửi hộ chiếu và visa về địa chỉ bạn yêu cầu.
  • Nếu bị từ chối cấp visa, bạn sẽ được viên chức người Mỹ trả lại hộ chiếu cùng những giấy tờ cần thiết khác ngay sau cuộc phỏng vấn.
THỦ TỤC LÀM MỚI VISA QUA ĐƯỜNG BƯU ĐIỆN
Khách du lịch, sinh viên về phép, những người làm việc có thời hạn... (đã và đang có các loại visa B, F, M, J, H và L) mang quốc tịch Việt Nam có thể làm lại visa của họ bằng cách gửi đơn xin visa qua bưu điện (công ty chuyển phát EMS) đến Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội mà không cần phải trực tiếp đến phỏng vấn và lấy dấu vân tay.
  • Du khách, du học sinh... phải là những người đang có mặt tại Việt Nam tại thời điểm nộp đơn và muốn xin visa cùng loại giống như loại thị không định cư mà mình đã có trước đây (có nghĩa là cùng loại visa và cùng loại đối tượng: ví dụ đều là người xin chính và/hoặc người phụ thuộc). Visa trước phải có giá trị sử dụng nhiều lần trong vòng 12 tháng.
  • Các du khách, du học sinh... có visa cũ đã hết hạn nhưng chưa quá 11 tháng. (Vì thời gian xử lý chương trình làm mới visa có thể kéo dài 2 đến 3 tuần, những du khách, du học sinh... chỉ còn 10 ngày làm việc là hết hạn visa 11 tháng nên đặt hẹn phỏng vấn visa qua mạng như bình thường)
Hồ sơ gồm có:
  • Hộ chiếu có thời hạn ít nhất là 6 tháng kể từ ngày đương đơn dự định rời Việt Nam. Nếu visa trước nằm trong hộ chiếu cũ, đề nghị nộp cả hộ chiếu cũ.
  • Đơn xin visa DS-160 được điền và nộp trên mạng https://ceac.state.gov/genniv/.
  • Cả hai bản (màu hồng và màu vàng) của hoá đơn của Citibank trả tiền lệ phí phỏng vấn. Lệ phí này có thể trả trực tiếp tại Citibank.
  • Các sinh viên và học sinh theo các chương trình trao đổi khách mời (mang các visa F, M và J) sẽ phải nộp: Bản gốc đơn I-20 hoặc DS-2019 (đơn I-20 phải có xác nhận của quan chức của trường ở trang sau trong vòng không quá 12 tháng) và bảng điểm.
Để tránh những chậm trễ không lường trước, bạn nên nộp đơn ít nhất là ba tuần trước ngày dự định khởi hành.
MỸ TĂNG LỆ PHÍ VISA LÊN 140 USD (TỪ NGÀY 4/6/2010)
Những người nộp hồ sơ xin visa không di dân vào Mỹ như du học, du lịch, sẽ chịu mức phí tăng bắt đầu từ ngày 14/6/2010.
tanglephixinvisamy
Bộ Ngoại giao Mỹ vừa thiết lập bảng lệ phí phân tầng cho các diện visa không di dân khác nhau. Theo quy định mới, hầu hết các loại visa như du lịch và công tác ngắn ngày (B1/B2), visa cho sinh viên và các chương trình trao đổi (F, M, J) sẽ tăng lên 140 USD thay vì 131 USD như trước.
Những thị thực theo giấy phép làm việc của Bộ An ninh Nội địa Mỹ như thị thực dành cho thực tập sinh, người nước ngoài có khả năng xuất chúng, vận động viên thể thao, nghệ sĩ, lao động tạm thời và được điều chuyển giữa các công ty sẽ có mức phí 150 USD.
Theo sứ quán Mỹ tại Hà Nội, việc thay đổi này nhằm tăng nguồn thu và đảm bảo chi phí cho quá trình xét duyệt cũng như tăng cường an ninh. Dự định thay đổi các lệ phí khác có liên quan tới hộ chiếu Mỹ, visa nhập cư, và các dịch vụ lãnh sự khác vẫn trong quá trình xem xét.
BP Tư vấn visa du lịch Hoa Kỳ
Công ty Du lịch Hoàn Mỹ

Vụ Bianfishco: Chiếc Rolls-Royce đang ở dưới thuyền hay trên cạn?

Tài sản riêng của bà chủ công ty Bình An vẫn rất lớn, nhưng chúng không phải là cam kết hoàn trả nợ của công ty này.
Xin dùng hình ảnh để mô tả hai chủ thể này. Mười người bỏ 100 đồng và đóng một cái thuyền. Người là cổ đông, con thuyền là công ty. Con thuyền trị giá 100 đồng lúc đầu. Nó ngược xuôi dòng sông một thời gian, gắn thêm nhiều thứ và làm ăn phát tài lắm. Vốn cộng với tài sản của nó sau ba năm là 1.000 đồng (100 đồng vốn và 900 đồng tài sản).
Chiếc Rolls-Royce biển tứ quý 3 trị giá triệu đô của bà Diệu Hiền.
Một hôm xấu trời con thuyền bị đắm! Thế nhưng các cổ đông ở trên bờ không sao, nếu cần vẫn đi ăn cưới được. Họ chỉ mất 100 đồng nằm trong con thuyền kia thôi. Luật diễn giải việc ấy là: công ty chịu trách nhiệm vô hạn; còn cổ đông chịu trách nhiệm hữu hạn. Hai cái này khác nhau rành rành.
Áp dụng sự phân biệt này vào vụ Công ty cổ phần Bình An ta thấy bà chủ A - là cổ đông - có chiếc xe Rolls - Royce và ở nhà lầu. Nếu chúng do bà đứng tên thì công ty có nợ hàng ngàn tỉ đồng, hai tài sản kia vẫn không sao. Chúng ở trên bờ theo hình ảnh ở trên.
Các chủ nợ của Bình An (các ngân hàng, người đã bán hàng...) có đến căn nhà lầu kia để đòi nợ, hay thấy cái xe đi sờ sờ qua trước mặt mình, thì cũng không được sờ vào chúng! Chúng không phải là tài sản của Bình An. Chúng không đi theo con thuyền! Trừ khi bà chủ đã góp chúng vào tài sản của Bình An hay đã đem thế chấp để bảo đảm cho các món vay của Bình An. Đến hạn trả nợ mà Bình An không làm được, thì chủ nợ sẽ đem chúng đi bán để thu nợ về. Còn nếu chúng chưa bị góp, chưa bị thế chấp là vẫn... nằm trên bờ .
Vậy kinh nghiệm rút ra là đừng thấy bà chủ đi chiếc xe xịn, ở nhà lầu cao mà xuất tiền cho công ty vay. Công ty với người bỏ tiền lập ra nó “tuy hai mà một (lúc làm ăn) - tuy một mà hai (lúc trả nợ)”. Làm ăn với công ty thì cũng phải “coi chừng mất tiền”.
Còn một bài học nữa, nhưng nó thuộc loại lấn cấn. Lấy lại thí dụ ở trên; nhưng khác đi một tí: xương (là 100 đồng) và thịt (là 900 đồng). Lời công bố cho biết công ty sẽ bán cổ phần để trả nợ. Như thế nghĩa là đem tài sản của các cổ đông (100 đồng) đi bán. Bán 80% thì cũng không khác tính chất với bán 100%. Vậy khi đem 100 đồng đi bán thì có thể hiểu là 900 đồng mà công ty ăn nên làm ra đã tiêu tan hết rồi. Bán như thế được chắc chỉ có ở ta; vì ở các nước khác, bất cứ khi nào công ty không có tiền để trả nợ một món nợ đáo hạn, thì chủ nợ có quyền xin tòa án phá sản nó.
Nhưng bán cổ phần là bán “phần xương” của công ty, vậy “phần thịt” của nó đâu rồi? Nói rõ ràng hơn: bán 100 đồng đi (là tiền của cổ đông) thì nó có nằm trong số tiền 600 hay 700 của công ty không? Số tiền sau đi đâu? Về giá trị 100 đồng, nó được ghi trong cổ phiếu của công ty, do ông A hay bà B góp. Nó có thể bán được với giá 200 đồng, 500 đồng, thậm chí 4.000 đồng? Tất cả tùy thuộc người mua.
Vậy người mua chấp nhận giá nào? Để trả lời, họ sẽ xem xét cơ ngơi sẽ mua cùng khuynh hướng thị trường của ngành nghề kinh doanh. Hai thứ này có đem lại cho họ một món lời lãi sau này không; nếu có thì mới mua không thì thôi.
Theo Thesaigontime

Tuesday, March 20, 2012

Không xử lý hình sự khi quan hệ với bạn gái trên 16 tuổi ,

Bộ luật hình sự không quy định tội danh trong trường hợp giao cấu với người từ đủ 16 tuổi trở lên.
> 'Yêu' bạn gái tuổi teen có bị phạt tù?

Pháp luật quy định người từ đủ 18 tuổi trở lên là người thành niên. Người chưa đủ 18 tuổi là chưa thành niên (Điều 18, Bộ luật Dân sự). Những người chưa đủ 18 tuổi chưa phát triển một cách toàn diện về thể chất cũng như chưa có kiến thức cần thiết về xã hội, giới tính và tình dục nên việc quan hệ tình dục ở lứa tuổi này sẽ không tốt cho sự phát triển bình thường của các em.
Tuy nhiên, hiện nay pháp luật chỉ nghiêm cấm đối với hành vi giao cấu với trẻ em dưới 16 tuổi, ngay cả khi có đồng thuận. Như vậy, nếu quan hệ tình dục với người chưa đủ 16 tuổi (dù có sự đồng thuận) vẫn phải chịu trách nhiệm hình sự về tội giao cấu với trẻ em, chế tài xử lý là 1-10 năm tù.
Do đó, mặc dù đã thực hiện hành vi giao cấu với người chưa thành niên, nhưng hành vi của bạn trong trường hợp này không phải chịu trách nhiệm hình sự, vì người yêu của bạn đã đủ 16 tuổi nên không còn là trẻ em. Một người được xác định là đủ 16 tuổi bắt đầu từ thời điểm sau 24h của ngày sinh nhật lần thứ 16.
Bạn thực hiện hành vi giao cấu có sự đồng ý của Hạnh và xảy ra sau ngày sinh nhật 16 tuổi (mặc dù chỉ vài phút). Theo khoa học hình sự, người đủ 16 tuổi vể cơ bản đã có một số nhận thức về các yếu tố tâm, sinh lý để chịu trách nhiệm trước hành vi quan hệ tình dục của mình. Vì vậy Bộ luật hình sự không quy định tội danh trong trường hợp giao cấu với người từ đủ 16 tuổi trở lên.
Nếu không có buổi đi hát karaoke ngoài dự kiến, có lẽ các bạn đã thực hiện hành vi giao cấu trước 24h ngày hôm đó, bạn phải chịu trách nhiệm hình sự về tội giao cấu với trẻ em được quy định tại điều 115 BLHS.
Luật sư Trương Anh TúVăn phòng luật sư Trương Anh Tú - Đoàn LS Hà Nội
Địa chỉ 260 Xã Đàn (Kim Liên mới) - Đống Đa - Hà Nội

Bí mật sau đám cưới của lão đại gia với thiếu nữ tuổi 19

Là người sùng đạo, nên bất kể việc lớn hay nhỏ, Lê Ân - ông chủ của Làng du lịch Chí Linh, Vũng Tàu -luôn tin mình được dẫn đường. Ông kể, trong một giấc mơ, ông được “tiên tri” về người con gái mà ông sẽ gặp, và ông phải vâng lời số phận.

Bị vợ "đầu 2" bỏ
Chia tay người vợ thứ tư, 25 tuổi, chỉ sau đúng một năm chung sống, ông Lê Ân lại một mình vào ra trong khu biệt thự rộng vừa là nơi ở, vừa là nơi làm việc của mình. Khi đó, ông tâm sự với bạn bè thân thiết rằng “đã sợ tình yêu, sợ cả những cô gái đang vây quanh”. Hơn 20 năm sau cái tuổi “tri thiên mệnh”, ông tâm sự “vẫn không hiểu hết tâm những người phụ nữ đã đi qua đời mình”. 
Ông không muốn nhắc đến người vợ vừa chia tay. “Không hợp”, đó là câu cửa miệng của ông mỗi khi có ai đó nhắc lại mối duyên tình từng một thời làm ông đau khổ. 
Chú rể 74 tuổi với bộ complet trắng.
Nhìn cảnh vị đại gia mà vẫn “cơm niêu nước lọ”, trong khi vẫn đầy công việc, nay Hà Nội, mai Sài Gòn, không ít người giới thiệu cho ông cô này cô kia, để cùng ông vui vầy sớm hôm nhưng ông đều lắc đầu từ chối.
“Tôi không sợ khó khăn, vất vả. Bởi những lúc khó khăn nhất tôi đều đã vượt qua. Giờ có sợ, thì chỉ sợ phụ nữ” – khi đó ông chua cay.
“Bởi bằng này tuổi rồi, nhưng thú thật, tôi vẫn không sao hiểu được họ”- ông tâm sự với tôi, trong một chiều buồn, tại Làng du lịch Chí Linh, khi người vợ của ông vừa ra đi theo tiếng gọi của tình yêu mới.
Ông không có thói quen hờn trách, vẫn nhất nhất trân trọng, gọi người đã không giữ trọn lời ước nguyện trăm năm với mình, bằng hai từ “cô ấy”.  Dù từng nói “tình yêu chưa một lần mang hạnh phúc”, song vị đại gia đào hoa này vẫn giữ được tấm chân tình trước sau như vậy.
Giấc mơ tiên tri (?)
Tưởng đâu ông chấp nhận mãi sống đơn thân, vậy mà “đùng một cái”, ông thông báo sẽ kết hôn. Càng bất ngờ hơn khi cô dâu mới tròn 19 tuổi.
Nghe tin sét đánh, ai cũng khuyên ông cẩn thận. Bởi cái ma trận chân dài- đại gia, tốn biết bao giấy mực báo chí, đã nhấn chìm tên tuổi của không ít doanh nhân lẫy lừng, vẫn là bài học nhãn tiền.
Nghe mọi người nói, ông chỉ cười. Phải là người thân cận, ông mới chia sẻ về giấc mơ định mệnh của đời mình sau rất nhiều long đong của số phận.
Dường như màu trắng được vị đại gia "5 lần đò" này ưa thích.

Ông là người sùng đạo, nên trong suy nghĩ, bất kể việc lớn hay nhỏ, ông luôn tin mình được dẫn đường. Ông kể, trong một giấc mơ, ông được “tiên tri” về người con gái mà ông sẽ gặp, và ông phải vâng lời số phận.
Giấc mơ của ông thành thực tế trong một lần theo dõi bộ phận nhân sự tuyển dụng nhân viên, ông nhận ra “cô gái được báo trước”: đó là cô nữ sinh mới ra trường có gương mặt hồn nhiên Mai Thị Mai, một cái tên ấn tượng.  “Mai Mai, cô trúng tuyển” - Không biết vì sao, khi ấy, ông lại gọi tên cô nhân viên mới của mình như vậy.
2 tuần sau, ông bất ngờ hỏi cô nhân viên mới: “Em có chấp nhận lấy tôi không?”
Bàng hoàng trước câu hỏi của người đàn ông đáng tuổi ông mình, Mai từ chối.
Bị từ chối, song ông vẫn quả quyết: “Chắc chắn em sẽ đồng ý, bởi đó là định mệnh!”
Và chỉ  đúng 2 tuần sau, cô nữ sinh 19 tuổi gật đầu e lệ. Một lễ đính hôn linh đình chấn động Vũng Tàu đã diễn ra với sính lễ là rất nhiều kim cương, đá quý cùng nửa tỷ đồng.
Theo Đất Việt
Bản in Chia sẻ:

Monday, March 19, 2012

Nhà quản trị cao cấp Hoàng Ngọc Diệp- “ Mỗi ngày là sinh nhật và cũng là ngày cuối”

Click the image to open in full size.
Chiến lược quyết định tất cả. Bởi nếu có ý định tốt, tư tưởng hay, đầu tư mạnh mà không có chiến lược phù hợp, thì cơ hội thành công gần như là con số không.
Bài & ảnh: Hiền Hòa
Hoàng Ngọc Diệp là ai?Sinh ở Nha Trang, trong một gia đình đông anh chị em, có anh cả và em gái út là những người nổi tiếng trong giới văn nghệ.Trưởng thành ở Úc.Làm việc, và lang thang trên 28 nước.Năm 1991 về Việt Nam và ở luôn tại đây. Làm GĐ và Trưởng đại diện của khá nhiều công ty nước ngoài.Giúp thành lập 7 công ty tại Việt Nam có 5 công ty khá thành công, nhất là ởlĩnh vực viễn thông và công nghệ thông tin. Hiện làm GĐ Cao cấp của Qualcomm (Mỹ) tại Việt Nam, và đang có hướng chuyển đổi công việc.Cùng vợ và con trai (11 tuổi) sống ở Sài Gòn.Đấy là phác thảo chân dung của Nhà Quản trị Cao cấp mà chúng ta sẽ tiếp xúc trong cuộc trò chuyện này. Và đây cũng là lần đầu tiên anh bày tỏ những chuyện khá riêng tư của mình với báo chí - một cuộc đời sôi động và cũng nhiều biến cố.
Click the image to open in full size.
Chân dung nhà quản trị cao cấp Hoàng Ngọc Diệp
Lang thang như một kẻ hát rong...
Có lần anh nói, khi nhỏ anh ước mơ trở thành một nghệ sĩ trình tấu guitar?

Lúc nhỏ tôi cực kì yếu đuối. Vì sinh thiếu tháng nên đến năm 12 tuổi vẫn là người “chậm”, học hành ngu muội. Tôi nghĩ hay là mình học đàn, để trở thành một guitarist lừng danh, và sau đó chết yểu, cho người đời luyến thương. 13 tuổi, tôi mới hết bị hen suyễn, học hành tốt hơn, và cũng dần dần nhận ra một điều: khó mà học nhạc tử tế nếu như mình cứ là một thằng “gà mờ”, không có kiến thức rộng.
Anh tự học nhạc?
Anh tôi (sau này là guitarist, nhà soạn nhạc, nhà nghiên cứu, dịch giả Hoàng Ngọc Tuấn – pv) lớn hơn tôi 3 tuổi, nhưng hai anh em chơi thân với nhau từ nhỏ. Chính anh Tuấn là người dạy đàn và dẫn dắt tôi trong thế giới nghệ thuật mấy mươi năm qua. Anh ấy và những người bạn thân là những người xuất chúng, tôi bị hay được được ảnh hưởng bởi họ. Cũng qua họ, tôi biết yêu mến và kính trọng hơn những văn nghệ sĩ. Tôi được họ dạy nhạc, văn chương, hội họa và hướng dẫn cách cảm nhận, cảm thụ cái đẹp. Và cũng chính họ khiến tôi luôn mặc cảm: mình không thông minh, mình học dốt, không đủ đĩnh đạc, không đẹp trai, không có sức khỏe... Để rồi sau đó phải mất hết mười mấy năm, tôi mới giải quyết được cái mặc cảm của thời con nít này.
Và anh đi Úc là để thỏa mãn cái ước mơ “dao kéo” đó?
Đó cũng là một dự định rất mơ mộng. Khi ra đi, tôi thấy xung quanh mình quá nhiều người bị bệnh tật, tôi muốn về giúp họ. Nhưng y khoa đâu phải chuyện chơi, tiếng Anh quá khó, tôi bỏ học sau một thời gian trầy trật. Tôi chuyển qua học nghề châm cứu, nhưng rồi cũng không thấy tương lai, vì không biết mình sẽ giúp những người bệnh tật ra sao đây. Chính lúc này, vào cuối thập niên 70, tôi nhận ra anh Tuấn của mình là một thiên tài. Anh ấy đã mất một thời gian rất ngắn để học cùng lúc nhiều ngôn ngữ, còn tập đàn thì tôi phải mất thời gian gấp vài mươi lần so với anh mình để tạm trình diễn được. Tôi ra đường đi hát rong,và bắt đầu học về quản trị.
Anh chơi nhạc trong bao lâu, và ở những đâu?
Chơi đàn đến năm 1983, và ở khắp mọi nơi, từ vỉa hè, quán bar, cho đến các sân khấu. Tôi đi dạy nhạc ở các câu lạc bộ, các tư gia..., và tiếp tục nuôi dưỡng cái ước mơ trở thành một “người thầy tinh thần” trong âm nhạc. Nói chung, bằng cây đàn, trong mấy năm tôi đã thỏa mãn được đam mê và cái dạ dày của mình.
Sao đến năm 1983 anh dừng lại? Hay lúc ấy anh biết mình không bao giờ trở thành một “bậc thầy tinh thần”?
Cho tới khi hiểu được mình có thể làm được nhiều điều khác ý nghĩa hơn, ích lợi hơn là chơi nhạc, thì tôi bỏ sức chuyên tâm hơn cho lĩnh vực quản trị dù vẫn tiếp tục trình diễn. Năm ấy, anh Tuấn qua Úc. Đón anh ở phi trường với cây guitar của mình, tôi giao cây đàn lại cho anh, và quyết tâm đi sâu vào một con đường khác.
Sau 25 năm giao cây đàn lại cho huynh trưởng, anh thấy quyết định đó có chính xác không?
Quá chính xác. Về mặt nghệ thuật, dường như ông trời đã không công bằng với tôi, và quá ưu đãi với anh tôi. Anh viết văn, làm nghiên cứu, phê bình, soạn nhạc, trình tấu, diễn kịch, đi dạy, dịch thuật... kiểu gì anh ấy cũng làm khá dễ dàng, và có thành tựu. Riêng trong lĩnh vực soạn nhạc, rất nhiều tác phẩm của anh đã đi vào giáo trình giảng dạy ở các trường chuyên âm nhạc, trở thành bài thi guitar trong nước và quốc tế. Trong lĩnh vực âm nhạc, anh cũng đã có tên trong cuốn từ điển bách khoa uy tín trên toàn thế giới. Nếu anh Tuấn không qua Úc, tôi đã không có sự so sánh, tôi đã không đủ dũng cảm để bỏ cây guitar, và chắc bây giờ, tôi đã chết ngoài đường – chết bằng cái cách của một kẻ hát rong, một xẩm ca, trên một vỉa hè nào đó, vì say mèm và mất định hướng.
Và đó là lý do duy nhất?
Trong đời này làm gì có lý do duy nhất, tôi đã bị dằn vặt với rất nhiều thứ. Và chỉ khi anh Tuấn xuất hiện, tôi mới biết mình nên bỏ đàn, bởi nếu thang điểm cho anh ấy là 10 thì tôi chỉ được có 4. Đam mê và khổ luyện thì chưa chắc ai hơn ai, nhưng tôi thiếu năng khiếu bẩm sinh. Khi trình diễn, nếu tôi phải vận dụng đến 10 thành công lực, anh Tuấn chỉ cần 4 là đủ. Tôi nghiệm ra một điều rằng: âm nhạc là đam mê và sở thích, nhưng nó chỉ là ước mơ hết sức cá nhân, và chắc chắn tôi (kẻ bất tài) sẽ không làm được gì cho người khác. Tôi đã thực hiện một cuộc đánh đổi nhẹ nhàng, dù có nhiều luyến tiếc.
Ghét tiếng AnhĐến Úc năm 1977, khi sắp 18 tuổi, anh mất bao lâu để hoà nhập được với tiếng Anh?
Lúc nhỏ tôi rất ghét học tiếng Anh. Sau 6 tháng, tôi mới chập chững đủ để đi chơi đàn và dạy nhạc bằng tiếng Anh vào cuối tuần. Thêm một năm sau nữa thì tiếng Anh mới tạm được.

Theo một thống kê của người Mỹ vào năm 2005 mà tôi đọc được, vì sĩ diện “dân tộc” xin không công bố con số cụ thể, nhưng có thể nói phần lớn người Việt di cư lúc trưởng thành, dù đã mấy chục năm sau, khả năng tiếng Anh cũng chưa đạt được mức trung bình. Anh đã học bằng cách nào trong một năm ấy để đạt mức “tạm được”?

Lúc nhỏ ở Nha Trang, nhà gần biển, và người Mỹ ở đó rất nhiều, chính họ làm cho bãi biển vốn thơ mộng và yên bình trở nên những vùng cấm, những nơi nguy hiểm, mất vệ sinh. Bao cao su, kim tiêm, thuốc lá, vỏ kẹo... hiện diện khắp nơi. Chính người Mỹ đã làm cho tôi dị ứng với tiếng Anh, vì lúc ấy suy nghĩ khá đơn giản: đó là thứ tiếng của kẻ xấu, của những người đi xâm lược, của một bộ máy miền Nam đang tham nhũng, thối nát. Trong khi gia đình tôi, mấy anh em đều nhai ngấu nghiến nó, anh tôi còn học cả 3-4 thứ tiếng khác nữa. Tôi thì chỉ học đủ để hát nhạc, chơi đàn vớ vẩn. Sang Úc, cái khả năng kì thị ấy lộ ra rõ ràng: mình là một cục ngu. Trong thời kỳ đầu, đi làm là chủ yếu, thời gian đâu mà đi học, tôi đành chọn cách học thuộc lòng. Quyển sách đầu tiên tôi chọn, hình như là cuốn Across the River and Into the Trees (Băng sông vào rừng), xuất bản năm 1950, sau đó là tác phẩm nổi tiếng The Old Man and the Sea (Ngư ông và biển cả – pv) của E. Hemingway. Tôi mua cuốn này vì hai lý do: tác giả đang thời nổi tiếng, dù tôi cũng chẳng biết gì nhiều về ông, và cuốn sách được bán ở cửa hàng sách cũ, giá chỉ có 50 xu. Tôi đã mất 6 tháng tra từ điển để học thuộc lòng nó, và 5 năm sau tôi mới hiểu được tinh thần tác phẩm.
Trong suốt 6 tháng học thuộc lòng đó, anh có gặp một khó khăn nào không, chắc cũng có người sẽ phê phán sự ngớ ngẩn này của anh chứ?
Không có ai nói tôi ngớ ngẩn cả, mà đa số nói tôi bị điên. Ở sở làm, đó là một xí nghiệp sơn, tới giờ nghỉ là tôi học thuộc lòng, thấy thế, có người còn nói với tôi: cần gì học cho mệt, như tao đây, cứ sống lâu là khắc có nhà cửa, xe cộ, “anh” với “em” mà làm gì cho chết xác. Tôi nói lại với họ: trong mọi giá, tiếng Anh của tôi phải bằng và hơn những người Úc bình thường trong vài năm, không thì chẳng nên làm một công dân Úc làm gì. Họ chế giễu và cho tôi là điên. Vì mâu thuẫn này, tôi đành nghỉ việc ở sở làm, chọn lối sống như đã nói ở trên: chơi đàn và hát rong.
Đến bây giờ thì tiếng Anh của anh thế nào rồi, đã hơn được người Úc chưa?
Tôi chưa bao giờ thi thố trong chuyện này, vì càng học càng biết rõ một điều: xã hội có người cao người thấp, trong ngôn ngữ mình làm sao sánh được với các nhà văn nhà thơ, các chuyên gia ngôn ngữ. Tuy nhiên, nếu so với những người Úc bình thường, hơn hay không thì chưa biết, nhưng chắc chắn là không thua rồi. điều quan trọng hơn cả là chính mâu thuẫn ở hãng sơn đã giúp tôi thay đổi, đi từ một người làm thuê để trở thành một nhà quản lý. Tôi cảm ơn vì điều đó.
Học quản trị vì muốn cứu nhiều người. Anh đã thay đổi như thế nào, ý nói là khi anh quyết tâm chọn học nghề quản trị?
Nếu có trở thành bác sĩ thì cũng phải mất mấy chục năm kiếm tiền, để đủ tiền mà về Việt Nam làm bác sĩ thiện nguyện. Vì nếu không có tiền để sống, thì mình phải lấy tiền của bệnh nhân, mà như vậy thì đâu có cứu được nhiều người. Tôi phải tìm cách kiếm tiền thật nhanh, thật nhiều, và đương nhiên phải bằng một nghề khác. Đó là nghề Quản trị (Manager): quản lý, lập kế hoạch, giải quyết các chiến lược cho các tổ chức, từ cấp độ công ty lên tới cấp độ thành phố, quốc gia, nhà nước, khu vực... Tôi chằm hằm vào việc học này, trước tiên là để kiếm tiền cho ước mơ trẻ con của mình, nhưng sau một thời gian học về quản trị thì lại thấy chính đây là nghề có thể cứu được nhiều người hơn là làm bác sĩ! Tôi vừa đi học vừa đi làm manager, sau 4 năm tôi mới biết được thật sự giá trị của quản trị là gì.
Anh có thể chia sẻ về cái biết quý giá này không?
Khi nghe tạp chí Mỹ Thuật muốn phỏng vấn, tôi ngần ngừ mãi không muốn nhận lời. Không phải tôi chảnh, sợ lộ bí mật nghề nghiệp, mà sợ mình sẽ phải “kể công”, phải nói chuyện chuyên môn quá khô khan. Tôi là người bình dân, không thích cầu kì, chỉ muốn nói chuyện tâm tình thôi, thích ngồi vỉa hè cafe, uống bia. Công thức có thể hiểu đơn giản như sau: Quản trị = khoa học + nghệ thuật. Bởi những công thức về quản trị, về quản lý thì rất cứng nhắc, lạnh lùng, mà môi trường sống và con người thì muôn hình vạn trạng, đòi hỏi những điều khác. Và những điều khác đó đòi hỏi nghệ thuật trong quan hệ, diễn đạt, thuyết phục và chi phối...
Đỉnh cao về nghề quản trị của anh ở Úc ở mức độ nào?
Đó, tôi rất sợ những câu hỏi kiểu này, vì thế nào là cao, và thế nào là thấp? Đó là chưa nói trong nghề quản trị, chức vụ và đẳng cấp, nhiều khi rất khó nói, cấp độ nào cũng quan trọng cả. Tuy nhiên, tôi khá may mắn, khi còn đang học tôi đã làm giám đốc cao cấp cho một công ty ở Sydney. Cũng trong thời gian này, tôi tiếp cận và được sự hỗ trợ của ông Ken-ichi Omae, người được xem là guru (bậc thầy) ngành quản trị trên khắp thế giới. Hôm đó ông Omae thuyết trình về cuốn sách Beyond Border (Ngoài biên giới) của mình, sau lần xin trao đổi trực tiếp, ông đã thay đổi hoàn toàn về tư duy quản trị của tôi. Qua câu chuyện ngắn ngủi với ông, tôi mới biết được khái niệm: Quản trị chiến lược. Chiến lược quyết định tất cả. Bởi nếu có ý định tốt, tư tưởng hay, đầu tư mạnh mà không có chiến lược phù hợp, thì cơ hội thành công gần như là con số không.
Với một nước như Việt Nam, tư tưởng của Omae sẽ được áp dụng như thế nào, và tại sao anh lại quay trở về khi cơ hội ở Úc đang rộng mở?
Tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ trở về, chưa bao giờ nghĩ khác hơn, và đây cũng là lý do khiến cho gia đình tôi gãy đổ. Vợ trước của tôi đã không chịu được cái quan điểm này. Ngay sau lần về nước đầu tiên, cô ấy đã ly dị tôi. Thế tại sao tôi vẫn muốn về ư? Cũng giống như bao nhiêu lời tự hứa của những con người bình thường thôi, trước khi đi tôi đã hứa, có cơ hội là sẽ trở về, và tôi đã phải chuẩn bị cho nó mất mười mấy năm. Tư tưởng của Omae cho thấy nhiều cơ hội cho những nước chậm phát triển có thể sẽ dàng hội nhập được thế giới. Sau khi đi nhiều nước tham khảo các mô hình, đặc biệt ở các nước đang phát triển, tôi biết Việt Nam đang là mảnh đất lý tưởng.
Khác biệt giữa hai môi trường Úc - Việt Nam, làm sao anh thích nghi và áp dụng chiến lược quản trị?
Qua kinh nghiệm thực tế làm việc tại các nước đang phát triển, đặc biệt tại vùng Đông Nam Á và Đông Âu trong thập niên 80, tôi đã phải chuẩn bị cho mình những cách thức tiếp cận, thu thập và phân tích thông tin, giải quyết vấn đề... khác biệt nhiều so với các nước phát triển như Úc, Mỹ hay Nhật Bản. Tuy nhiên dù đã chuẩn bị rất nhiều, tôi vẫn phải mất hơn 3 năm để thật sự hiểu môi trường phức tạp của nước mình.
Lúc mới về Việt Nam, anh bắt đầu công việc ra sao?
Tôi chọn hai lĩnh vực: hệ thống quản lý của tổ chức, và chiến lược quản trị. Nhưng lúc bấy giờ, các tổ chức ở Việt Nam không bao giờ, hoặc rất ít khi dám chia sẻ các thông tin nội bộ, nên không thể làm được gì nhiều. Cùng lúc đó, công nghệ thông tin của Việt Nam còn quá hạn chế, với vài trăm nghìn điện thoại, vài nghìn máy vi tính. Tôi đã quyết định nhảy qua lĩnh vực này, vì truyền thông và thông tin quan trọng không kém gì giao thông. Dưới góc độ quản trị, đây là lĩnh vực thách thức nhất, bởi nó đòi hỏi rất nhiều yếu tố khách quan, khi đó vẫn là “vùng kín”, người nước ngoài không thể tiếp cận được. May mắn là đã có những người như anh Mai Liêm Trực chủ động tiếp xúc, tạo điều kiện cho tôi và một số anh em khác làm việc.
Biết anh không thích nói, nhưng phải có con số thì người nghe mới tin. Xin anh tiết lộ một vài cột mốc trong nghề nghiệp của anh ở Việt Nam?
Thật sự ra những đóng góp của tôi, dù có những giá trị nhất định, nhưng vẫn ở mức độ sơ khai bước đầu, rất nhỏ bé. Có thể nghĩ đến ở đây mấy công việc mà tôi đã làm ở cấp độ quản trị:

1) Giới thiệu những công nghệ số mới, môi trường hoạt động quản lý và kinh doanh mới cho lĩnh vực viễn thông;

2) Các giải pháp hỗ trợ phát triển “Cách mạng truyền dẫn Điện thoại và Internet”;

3) Gần đây là mạng vô tuyến cho Điện thoại & Internet về các địa phương, chính nó sẽ là thử thách và thay đổi về Truyền thông trong tương lai gần. Tuy nhiên, ở cấp độ các nhà quản lý của Việt Nam, họ chưa hiểu hết sự thiết yếu và phức tạp của ngành này. Ngay cả những người chịu trách nhiệm chính cũng chưa hiểu hết, kết quả là nhiều dự án thất bại, gây thất thoát rất lớn. Ngành quản trị có thể cứu được nhiều người, và tất yếu, nó cũng có thể gây tổn hại đến nhiều người – nếu làm không đúng.
Mô hình công việc được triển khai như thế nào?
Có 3 cấp độ: 1) Có môi trường kết nối để thông tin được trao đổi, cập nhật; 2) Có thông tin để có chia sẻ; 3) Có đủ các tiêu chuẩn chất lượng, độ chính xác của thông tin và kết nối để hỗ trợ các hoạt động thiết thực hơn cho cuộc sống hàng ngày.

Nhưng cũng vì sợ chi phối đến lối sống đó, nên những nhà quản lý vĩ mô đã rất e dè?

Người ta hay hỏi một cách ngây ngô rằng: bọn trẻ lên mạng coi phim sex, người lớn chơi cờ bạc – cá độ, bọn tội phạm lợi dụng... thì phải làm sao? Nhưng họ quên mất rằng: nước nào cũng vậy, vấn đề là phải ứng xử với nó như thế nào mà thôi. Về mặt quản lý, phải kết hợp với thế giới để cùng quản lý, phải làm sao để đáp ứng được mức độ quản lý bằng mức độ ứng xử văn hóa. Không thể vì những tiêu cực bé nhỏ mà quên đi những mặt tích cực rộng lớn.
Xin anh đơn cử thêm vài vướng mắc mà ta có thể đúc kết thành quy tắc?
Thiếu tầm nhìn ở cấp lãnh đạo vì họ không có những kiến thức và kinh nghiệm cụ thể trong khi đó các nhóm tư vấn cho họ thì không có đủ tầm nhìn hay chuyên môn để tư vấn đúng tầm cỡ vĩ mô này. Thiếu khả năng và kinh nghiệm ở cấp triển khai, có lẽ đây là trở ngại lớn nhất hiện nay.

Trong thành tích của mình, anh đã giúp thành lập 7 công ty tại Việt Nam, có 5 công ty khá thành công, nhất là ở lĩnh vực viễn thông và công nghệ thông tin. Anh có thể cho biết tên những công ty này được không?

Xin thứ lỗi, tôi tuyệt đối không thể trả lời câu hỏi này trên báo chí, vì như vậy, có thể sẽ gây “bất bình” và tổn hại đến quyền lợi của các công ty ấy. Với lại, trong giới thì người ta đã biết rồi, nói lại cũng chẳng để làm gì, đã giúp đỡ thì không nên kể thành tích. Biết đâu sau này, khi tạp chí Mỹ Thuật tiếp xúc với các giám đốc, các doanh nhân nổi tiếng bên đó, chính họ nói sẽ thú vị hơn.
Ung thư di hạch và cơ hội sống = 5%Click the image to open in full size. Trở lại với cây đàn, anh nghĩ giữa âm nhạc và quản trị, chúng có nhiều sự tương đồng không?
Logic, tính học thuật và nghệ thuật của âm nhạc đã đem lại cho tôi rất nhiều ích lợi cho kỹ năng quản trị, quản lý của tôi. Trong những chương trình quản lý dài hơi, tôi hay chia ra thành những phân khúc như các chương của một concerto hay một bản symphony, có dẫn nhập, lắng đọng, cao trào, kết thúc... Có khi kết thúc là cao trào, và có khi là lắng đọng. Nhiều thuộc tính và motif trong âm nhạc rất giống với ngành quản trị. Nói vậy, nhưng đây cũng chỉ là những chuyện vui và kinh nghiệm của cá nhân thôi. Cũng đã đến lúc tôi muốn đánh đổi một lần nữa!
Tính ra thì anh cũng đã bỏ cây đàn trên 20 năm, nay anh định bỏ viễn thông, vậy anh đi đâu?
Sau cơn bạo bệnh từ tháng 08/2005, khi đối diện với cái chết một cách rõ ràng, tôi gần như bị buộc phải thay đổi quan điểm về cách sống. Có những chuyện trước đây là ưu tiên, bây giờ lại không. Trước đây, tôi sẵn sàng diễn đạt cho anh em hiểu trước khi làm, còn bây giờ, tôi sẵn sàng làm rồi mới giải thích cho anh em biết. Trước đây có những chuyện bực dọc, bây giờ cũng những chuyện đó lại thấy không cần thiết. Trước đây có những mối quan hệ phải giữ, còn bây giờ thì lại xem nhẹ như không. Nói chung, tôi đã có quá nhiều thay đổi.
Phải qua đến tận Mỹ, lại vào bệnh viện rất đặc biệt để thay máu, thay tủy sống, căn bệnh đó có thể nói tên ra được không anh?
Non-hodgkin Lymphoma, tiếng Việt gọi là ung thư dị hạch. Cơ hội sống cho các bệnh nhân khoảng 5-6%, phải thay tủy sống và cấy tủy mới. Nói chung là tốn rất nhiều tiền, nhiều công sức. Tôi chữa bệnh bằng tiền công ty + tiền bảo hiểm + tiền túi, may mắn là tôi chưa bị “cháy túi”.
Sau 3 năm, bệnh của anh đã đi vào quỹ đạo yên tâm chưa?
Mức yên tâm của căn bệnh này là 5 năm, mức yên tâm trung bình là 10 năm. Ống cấp cứu vẫn còn nằm trên ngực tôi thêm 1 năm nữa, và mỗi lần 2 tháng phải ra nước ngoài để theo dõi diễn biến... Nhưng dù thế nào đi nữa tôi vẫn thấy mình may mắn, vì những người có bệnh giống tôi, nằm chung bệnh viện đã “đi” hết rồi. Mỗi ngày bây giờ với tôi là một sinh nhật, và cũng là ngày cuối cùng. Nhiều khi tôi nghĩ, giá như ai cũng sống theo cách suy nghĩ này thì chắc là trần gian này đẹp biết bao, vì có quá ít thời gian cho những chuyện “linh tinh”, những hiềm khích, nghi kị, chiến tranh...
Để Qualcomm chọn anh làm Trưởng Đại diện cho họ, rồi giúp rất nhiều trong việc chữa bệnh cho anh, rõ ràng họ có lý do để làm những việc này. Anh có thể cho biết những lý do đó? Anh thấy sao khi anh quyết định nghỉ như thế này đối với công ty và cá nhân anh?
Sự lựa chọn của một công ty về một cá nhân làm việc cho họ cũng tương đương với sự lựa chọn của cá nhân đối với công ty này. Tôi rất vui vì được Qualcomm thấy được khả năng và thái độ sống của mình, cũng như tôi thấy được ở Qualcomm những giá trị tất yếu để mình có thể phần nào làm được những điều mong muốn trong khi ở Việt Nam. Tôi tin là họ đã hài lòng với những đóng góp của tôi đối với các mục đích chính của công ty tại Việt Nam. May mắn hơn nữa là quan điểm chuyên nghiệp của công ty và quan hệ giữa các nhân sự trong công ty của Qualcomm và cá nhân tôi rất rõ ràng, tốt đẹp.

Với những phát triển nhanh chóng của công nghệ 3G tại Việt Nam và nhu cầu hỗ trợ phát triển cho ngành này từ phía Qualcomm, so với sức khỏe, quỹ thời gian còn lại và sự mong ước của tôi, tôi chỉ có thể đóng góp rất ít cho công ty, cũng như công ty cũng chỉ có thể giúp tôi rất ít cho mong ước của mình. Từ đó, việc nghỉ làm cho công ty là một điều hợp tình và hợp lý cho cả hai phía. Tôi biết là cả Qualcomm lẫn cá nhân tôi sẽ vẫn còn tiếp tục có những quan hệ khá mật thiết trong các lĩnh vực chuyên môn trong nhiều năm tới.
Sau hư vô, là thực dụng – theo nghĩa tốt đẹp nhất của từ này, rốt cuộc, anh nghĩ đời người là gì?
Chỉ là một móc xích của hàng triệu, hàng tỷ móc xích khác. Có móc xích to, có móc xích nhỏ, có những móc xích đơn lẻ, có những móc xích phức tạp. Cuộc đời đã qua của tôi là một móc xích khá phức tạp. Móc xích đó đã hình thành rồi, không thay đổi được nữa và tôi chỉ muốn nó hiệu quả hơn cho những móc xích khác mà thôi. Bây giờ, tôi sợ nhất cảnh ngồi máy bay, luân chuyển múi giờ, sợ phải di chuyển từ máy bay về hotel và ngược lại, quá cô đơn và bận rộn một cách vô ích. Bây giờ, tôi vẫn khổ vì cùng lúc phải sử dụng 3, 4 máy di động, không số này reo, thì số khác gọi, khó có một giờ yên ổn. Chính vì thế, tôi lại muốn thay đổi, để kiếm tìm thêm những ngày giờ yên ổn và ý nghĩa hơn.
Huyền Thoại Một Nhà Thơ ,
Tác Giả: Trần Việt Trình
Những đồi hoa sim ôi những đồi hoa sim ...
tím chiều hoang biền biệt ...

Một ngày sau năm 1975, sau khi hai miền Nam Bắc “được” giao thông, một ông già tóc râm đang thả bộ trên đường phố Sài Gòn bỗng nghe lời ca tiếng nhạc phát ra từ một người đàn ông cụt chân với cái đàn guitar cũ kỹ hát xin tiền
Những đồi hoa sim ôi những đồi hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Vào chuyện ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
khi còn tóc buối vai
Mấy lúc xong pha ngoài trận tuyến ai hẹn được ngày về
rồi một chiều mây bay
Từ nơi chiến trường đông bắc đó lần ghé về thăm xóm
hoàng hôn tắt sau đồi
Lời ca nghe sao quen quá! Ông lão mới mon men đến hỏi. Thì ra là bài “Những Đồi Hoa Sim” và đó lần đầu tiên ông được nghe. Ông yêu cầu người hành khất hát lại một lần nữa. Nghe hát xong, ông vét sạch tiền trong túi bỏ vào chiếc ca nhựa và nói: “Tôi là tác giả bài thơ được phổ nhạc” rồi bước đi với đôi mắt ngấn lệ …
Ông lão già tóc râm đó là Hữu Loan.
Nhắc đến nhà thơ Hữu Loan là chúng ta nhắc đến bài thơ “Màu Tím Hoa Sim” đã làm say lòng không biết bao nhiêu thế hệ yêu thơ. Bài thơ chân thực và xúc động ấy có một sức sống kỳ lạ. Bài thơ kể lại mối tình của chính nhà thơ với người phụ nữ đầu tiên trong đời đầy bi kịch. Bài thơ được làm để khóc người vợ mà nhà thơ hằng yêu quý vừa bị chết thảm.
Nỗi đau vợ chết thảm ông phải giấu kín trong lòng, không được cho đồng đội biết để tránh ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của họ. Ông như một cái xác không hồn. Càng đè nén thì nỗi đau càng dữ dội hơn. Một buổi trưa năm 1949, trong thời kỳ theo kháng chiến, lúc đang đóng quân ở Nghệ An, cơn đau trong lòng ông được bung ra, ông ngồi lặng đi ở đầu làng, hai mắt ông đẫm ướt, ông lấy bút ra ghi chép. Không cần phải suy nghĩ nhiều, những câu những chữ mộc mạc cứ trào ra:
Tự chiến khu xa
nhớ về ái ngại
Lấy chồng đời chiến binh
mấy người đi trở lại !
Nhỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ bé bỏng chiều quê
*
Nhưng không chết
Người trai khói lửa
Mà chết
Người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
Không gặp nàng
Mẹ tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
Thành bình hương
Tàn lạnh vây quanh…
Viết bài thơ vào cái quạt giấy để lại cho người bạn, người bạn này đã chép lại và truyền tay nhau trong suốt những năm chiến tranh. Bài thơ “Màu Tím Hoa Sim” ra đời như vậy đó. Người vợ hiền của nhà thơ mất đi, đứa con tinh thần này của nhà thơ ra đời.
Tuy không ấn hành, nhưng bài thơ đã được truyền miệng rộng rãi và sau đó được Nguyễn Bính đăng trên tờ “Trăm Hoa”. Rồi bi kịch chiến tranh trong bài thơ đã góp phần trở thành bi kịch của đời nhà thơ.
“Tôi thấy đau xót, tôi làm bài thơ ấy tôi khóc, vậy mà họ cho tôi là phản động. Tôi phản động ở chỗ nào? Cái đau khổ của con người, tại sao lại không được khóc? Bọn họ xúc phạm đến tình cảm thiêng liêng của tôi đối với người vợ mà tôi hằng yêu quý, cho nên vào năm 1956, tôi bỏ đảng, bỏ cơ quan, về nhà để đi cày. Họ không cho bỏ, bắt tôi phải làm đơn xin. Tôi không xin, tôi muốn bỏ là bỏ, không ai bắt được! Tôi bỏ tôi về”. Đó là lời ông tự thuật. Năm 1988, khi có sự “Đổi mới”, ông đã viết bài “Lời Tự Thuật” gửi cho báo Lao động Chủ nhật nhưng không được đăng. 19 năm sau, nhà thơ lúc ấy đã 91 tuổi, đồng ý để Talawas công bố bài trên.
“Mất nàng, mất tất cả, tôi chán đời, chán kháng chiến, bỏ đồng đội, từ giã văn đàn về quê làm ruộng, một phần cũng vì tính tôi' hay cãi, thích chống đối, không thể làm gì trái với suy nghĩ của tôi'. Bọn họ chê tôi ủy mị, hoạch hoẹ đủ điều, không chấp nhận đơn từ bỏ kháng chiến của tôi. Mặc kệ! Tôi thương tôi, tôi nhớ hoa sim của tôi quá ! với lại tôi cũng chán ngấy bọn họ quá rồi!”. Đó cũng là tâm tình của ông trong “Lời Tự Thuật”.
Những năm 1955-1956, phong trào văn nghệ sĩ miền Bắc bùng lên với sự xuất hiện của nhóm Nhân Văn Giai Phẩm chống chính sách độc tài, đồng thời chống những bồi bút cam tâm lừa thầy phản bạn, ca ngợi này kia để kiếm chút cơm thừa canh cặn. Làm thơ lúc bấy giờ là phải ca tụng, trong khi đó thì ông lại đề cao tình yêu, khóc vợ, bị cho là tình cảm tiểu tư sản, phản động. Bất mãn, Hữu Loan bỏ đảng, bỏ cơ quan, bỏ về quê để trút bỏ mọi phiền muộn, làm công việc của một người thồ đá, nặng nề về thể xác nhưng thanh thản cho đầu óc.
Về quê cũng không yên, “bọn họ” (từ ông dùng) tịch thâu xe của ông, ông phải đi xe cút kít, loại xe bằng gỗ, có một bánh xe cũng bằng gỗ ở phía trước và 2 cái càng ở phía sau để đủn hay kéo. Xe cút kít họ cũng không cho, nên ông phải gánh bộ. Gánh bằng vai, ông cũng cứ gánh, không chịu khuất phục. Họ theo dõi, ngăn cản. Đi đến đâu cũng có công an theo dõi, cho người hại ông. Nhưng lúc nào cũng có người cứu ông. Thơ của ông đã có lần cứu sống ông. Có một tên công an mật được giao nhiệm vụ theo dõi để ám sát ông, nhưng tên ấy đã tìm gặp và nói với ông rằng, hắn sinh ở Yên Mô, rất thích bài thơ Yên Mô của ông viết về tỉnh Yên Bình quê hắn. Hắn thường đem bài thơ Yên Mô của ông ra đọc cho đỡ nhớ, và mỗi lần định giết ông, hắn lại nhớ đến quê mình nên lại thôi, không nỡ giết ông, từ bỏ ý định ám sát.
Lúc còn là chính trị viên của tiểu đoàn, chứng kiến tận mắt những chuyện đấu tố, ông đâm ra chán nản, không còn hăng hái kháng chiến nữa. Kháng chiến khiến chán. Ông thú thật, lúc đó ông thất vọng vô cùng.
Ông thuật lại chuyện một trường hợp một địa chủ bị đấu tố có liên quan trực tiếp đến đời ông như sau:
Lúc ấy, trong một xã thuộc huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hoá, gần nơi ông ở, có một gia đình địa chủ rất giàu. Ông địa chủ đó rất giàu lòng nhân đạo và rất yêu nước. Ông địa chủ thấy bộ đội sư đoàn 304 của Hữu Loan thiếu ăn, nên ông thường cho tá điền gánh gạo đến chỗ đóng quân để ủng hộ. Lúc đó Hữu Loan là trưởng phòng tuyên huấn và chính trị viên của tiểu đoàn nên phải đại diện cám ơn tấm lòng tốt của ông, đồng thời đề nghị lên sư đoàn trưởng trao tặng bằng khen để vinh danh ông. Thế rồi, một hôm, Hữu Loan được tin gia đình ông địa chủ bị đấu tố. Hai vợ chồng ông địa chủ bị đem ra đình làng cho dân xỉ vả, rồi chôn xuống đất, chỉ để lòi ra hai cái đầu, xong họ cho trâu kéo bừa qua bừa lại hai cái đầu, cho đến chết. Gia đình ông bà địa chủ bị xử tử hết, chỉ có một cô con gái 17 tuổi được tha chết nhưng bị đuổi ra khỏi nhà với vài bộ quần áo cũ rách. Tàn nhẫn hơn nữa, họ còn ra lệnh cấm không cho ai được liên hệ, nuôi nấng hoặc thuê cô ta làm công. Thời đó, dân chúng còn bị cấm đoán cả việc lấy con cái địa chủ làm vợ làm chồng.
Biết chuyện thảm thương của gia đình ông bà địa chủ, biết cô bé lúc còn nhỏ, Hữu Loan trở về xã để xem tình trạng cô con gái của họ sinh sống ra sao. Ông về bắt gặp cô ta áo quần rách rưới, mặt mày lem luốc, đang lom khom nhặt những củ khoai mà dân bỏ sót, nhét vào túi áo, chùi vội một củ rồi đưa lên miệng gặm, ăn khoai sống cho đỡ đói. Quá xúc động, nước mắt muốn ứa ra, ông đến gần hỏi thăm và được cô kể lại rành rọt hôm bị đấu tố cha mẹ cô bị chết ra sao. Cô khóc nức nở và cho biết ai cũng xua đuổi, không dám gần gũi cô. Cô cho hay hằng ngày cô đi mót khoai ăn đỡ đói lòng, tối về ngủ trong miếu hoang. Hữu Loan mủi lòng, bất chấp lệnh cấm, lấy cô làm vợ.
Đó là bà Phạm Thị Nhu, sống cùng ông từ đó cho đến ngày ông qua đời, có với nhau 10 người con: 6 trai, 4 gái và hơn 30 cháu nội ngoại.
Cuộc đời ông trải qua quá nhiều thăng trầm. Trong mấy chục năm dài, ông về quê an phận thủ thường, chẳng màng đến thế sự, vậy mà “bọn họ” vẫn trù dập, không chịu để ông yên. Ông chỉ còn biết đổ đau thương lên đá. Ông tưới rượu lên mặt đá và thề sẽ bám đá mà sống. Ngày ngày, ông nạy từng khối đá đưa lên chiếc xe cút kít thô sơ đem đi bán ở các nơi làm vật liệu xây dựng. Bán cả chục xe đá mới kiếm đủ ngày hai bữa cơm dưa muối cho đàn con. Nhiều khi ế ẩm, đá chất đầy vườn, cả tháng không ai hỏi mua. Thời gian trôi qua, Hữu Loan trở thành người thợ đá da đen đúa, chân tay chai sần, rắn rỏi, tua tủa tóc rễ tre, đi đứng nói năng mạnh mẽ hơn xưa. Cặm cụi vật lộn với núi đá, ông nuôi cả mười đứa con khôn lớn. Hơn mười năm sau cùng, tuổi đã lớn, Hữu Loan thôi không còn sức để bám núi đá nữa. Ông lui về nhà, trải chiếu trên thềm, ngày ngày ngồi nhâm nhi rượu và ngóng đợi con cháu về thăm, ngóng đợi những chuyển động đổi thay phận mình, đổi thay cho gia đình, cho làng xóm, cho nước nhà.
Vào tuổi gần đất xa trời, cuối năm 2004, công ty ViTek VTB đột nhiên đề nghị mua bản quyền bài “Màu Tím Hoa Sim” của ông với gía 100 triệu đồng VN. Đây là một sự kiện được coi chưa từng xảy ra. Từ trước tới nay chưa có bài thơ nào được mua tác quyền với giá cao đến như vậy. Vì sao một doanh nghiệp thương mãi lại đi mua bản quyền một bài thơ? Có nguồn tin cho rằng đây là một sự sắp xếp, mua chuộc, để đền bù những mất mát thiệt thòi trong mấy chục năm của ông. 100 triệu đồng đủ để ông trang trải cuộc sống, bớt đi những khó khăn về vật chất trong những năm cuối đời, và mong ông “tái xuất giang hồ”. 100 triệu đồng trừ thuế còn 90 triệu, ông chia cho 10 người con hết 60 triệu, trích một ít để in tập thơ khoảng 40 bài mang tên Thơ Hữu Loan và ông giữ lại 30 triệu phòng đau ốm lúc tuổi gìa. Sau đó cũng có một số công ty khác xin ký hợp đồng mua mấy bài thơ khác nhưng ông từ chối “Thơ tôi làm ra không phải để bán!”
Đó là con người và bản tính bất khuất của một nhà thơ nổi tiếng của văn học Việt Nam.
Màu Tím Hoa Sim là màu tang thương của một tình yêu định mệnh, một tình vợ chồng ngắn ngủi. Màu Tím Hoa Sim còn là một nỗi ám ảnh khôn nguôi của cả dân tộc về chiến tranh, về những bi kịch trong chiến tranh. Điều đó giải thích vì sao bài “Màu Tím Hoa Sim” ngay từ khi đất nước còn bị chia cắt đã được độc giả cả hai miền Bắc-Nam cùng yêu thích.
Bài thơ “Màu Tím Hoa Sim” đã được nhiều nhạc sĩ phổ nhạc, như “Những đồi hoa sim” của Dzũng Chinh, “Áo anh sứt chỉ đường tà” của Phạm Duy và “Chuyện hoa sim” của Anh Bằng. Mỗi ca khúc một vẻ, tất cả đều đều tôn vinh thi phẩm.
Hữu Loan đi qua chín năm kháng chiến với mười bài thơ. Đó là toàn bộ sự nghiệp sáng tác của ông. Thơ của ông có niềm khát khao cháy bỏng cho một đất nước được tự do.
Thi sĩ Hữu Loan ra đi vào ngày 18 tháng 3 năm 2010, cách đây đúng 2 năm, nhưng bài thơ “Màu Tím Hoa Sim” và khí phách của ông còn ở lại mãi mãi với chúng ta và sẽ còn tím mãi màu hoa sim trên dương thế. Sau 95 năm tồn tại nhọc nhằn nhưng rắn rỏi giữa cuộc đời, Hữu Loan đã nằm xuống, nhẹ nhàng và thanh thản, để lại cho đời một pho chuyện kể, thật nhưng lạ kỳ như huyền thoại, để lại cho hậu thế không chỉ di sản thơ ca mà cả một nhân cách sống. Huyền thoại một nhà thơ bất khuất.
18 tháng 3 năm 2012
__._,_.___
Trùng tang là gì
Hiểu theo nghĩa rộng thì trùng tang là trong thời gian còn để tang người thân (3 năm) mà có thêm tang mới nữa.
Cách tính trùng tang sau đây chỉ kể đến việc khi người quá cố qua đời xem có phạm trùng tang hay không. Có nghĩa là sau đó có người thân nào nữa chết hay không để biết cách khắc phục xử lý ngay từ ban đầu.
Để cắt được trùng tang thì phải mời vị pháp sư cao tay đến làm lễ Giải oan Đoạn Kết và trấn trùng. Mỗi địa phương có một cách cắt trùng tang khác nhau nhưng phương pháp của các pháp sư vùng đồng bằng bắc bộ là đầy đủ và phức tạp nhất. Tùy vào hoành cảnh của từng nhà và tính chất của Thần trùng mà người ta làm lễ cắt dài hay ngắn, chia của nhiều hay ít.
Phần chính của lễ cắt giải trùng tang là khoa cắt kết. Khoa cắt kết gọi là Lục giải kết Ba La mật gồm 6 bạ.
Đối với Mật tông thì Người ta dùng cát Mạn đà La để rải lên mộ
Đối với Môn Lỗ ban thì dùng vải đỏ vẽ bùa và dấm phủ lên mộ.

Trong diễn đàn này, tôi đã giới thiệu bộ bùa trừ trùng, bộ bùa trị quan.
Cách tính trùng tang thì đã đăng ở nhiều diễn đàn, nay chỉ đăng lại.
Phàm là nam hay nữ, lớn nhỏ gì đều như nhau.
nếu năm tháng, ngày giờ phạm các cung:
- Dần _Thân _ Tỵ _ Hợi thì phạm trùng tang: Nhất định có người chết theo.
- Tý _ Ngọ _Mão _Dậu thì phạm Thiên di: con cháu ly tán.
_Thìn_Tuất_Sửu_Mùi thì được Nhập Mộ: đại cát.
Còn nếu người chết trong 4 cung chết đều phạm vào năm tháng ngày giờ là: dần thân tỵ hợi thì không cần tính nữa.
Tính liên tục hết hàng chẵn chục cho đến hàng lẻ tuổi, ví như 53 tuổi thì tính 10 - 20 - 30 - 40 - 50 - 51- 52 - 53.
sau đó tính đến tháng chết, bắt đầu từ tháng giêng cho đến tháng chết.
Tương tự ngày và giờ cũng tính thế.
Đối với nam thì bắt đầu tính từ cung Dần đếm xuôi: Đối với Nữ thì tính từ Thân đếm ngược: Thân
Ví như người đàn ông chết 51 tuổi, tháng 3, ngày 13, giờ dần.
cách tính như sau
· bắt đầu tính trùng tang năm: 53 tuổi
10 tuổi (dần) - 20 (mão) - 30 (thìn) - 40 (tỵ) - 50- (ngọ) Khi đếm hết hàng chẵn chục thì ta đếm tiếp vào hàng tuổi lẻ của hàng chục cuối cùng - 51 (mùi) - 52 (thân) - 53 (dậu). Người này chết pham cung dậu: Thiên di.

Kế đến tính trùng tang tháng: tính từ tháng giêng vào cung ngay sau cung tính năm chết, như thế tháng giêng (tuất) - tháng hai (hợi)- tháng 3(tý). Tháng chết phạm cung Tý: Thiên di.
Kế đến tính cung ngày từ mùng 1 kế vào cung tính tháng: mống 1, 13 (cung sửu): nhập mộ.
Kế đến tính cung giờ chết vào sau cung tính ngày, bắt đầu tính từ giờ Tý.
Giờ tý (cung dần) giờ sửu (cung mão) giờ dần (cung thìn). Giờ chết được cung Nhập mộ.
đã đi xa vào năm T. Mão, tháng 5 (G. Ngọ), ngày 3( C. Dần), lúc 14g 20 (Quý Mùi) ( ngày 4/6/2011) hưởng thọ 84 tuổi.
Bá sinh đôi với mẹ tôi vào năm Mậu Thìn 1928, thọ 84 tuổi. Một cuộc đời gian khó bá đã traỉ qua, thương bá , thương mẹ vô cùng, theo cách tính của cổ nhân, sự chết của Bá được: Năm thiên di, tháng nhập mộ, ngày nhập mộ, giờ trùng tang.
Theo lẽ đời Tử Vi con cái sẽ li tán, được hai nhập mộ cũng tốt lắm. Rồi ngẫm mọi sự thế nào?
Mẹ tôi đi xa vào năm 2006(B. Tuất), tháng 2(T. Mão), ngày 7(G.Ngọ), 18g 50(Q. Dậu) hưởng thọ 79 tuổi, tính thì: nămTrùng tang, tháng Thiên di, ngày Trùng tang, giờ nhập Mộ.
Đến nay thấy em trai (cậu Tụ) mất năm2008, chị(bá Xưa) mất năm T. Mão.
Mọi sự sẽ tiếp theo dõi để sáng việc người xưa dạy!