Friday, November 24, 2017

TỪ "LÀM CÁI GÌ CŨNG CHỜ CHỦ NHÀ CHO PHÉP VÀ LUÔN MIỆNG CÁM ƠN CÁC SẢN PHẨM/DỊCH VỤ CỦA KẺ KHÁC" ĐẾN "VĂN HÓA THÍCH BÊ CỦA CỦA DÂN BẮC 75" .
Thập niên 1990 , mỗi lần ông bạn Pháp đến nhà tôi , ở trong 1 hẻm đường Hồng Thập Tự Sài Gòn , ông chà dép rất kỷ , sau đó bấm chuông và đứng chờ chủ nhà . (Hồi tôi học Pháp văn với thày Hoàng Cung , đứa nào đến trể phải đứng lấp ló trước cửa lớp , chỉ khi nào thày thấy , mời vào mới được vào ; anh/chị nào tự động vào lớp khi chưa được mời sẽ bị mắng ; dù trời nóng nực , lúc nào thày cũng mặt 'vét' ; lúc đó tôi giỏi nhứt lớp của thày ) .
Sau khi được mời vào nhà , y chỉ ngồi xuống khi tôi mời ; trước khi ăn món gì gì đều xin phép chủ nhà (lúc đó là Tết nên mời y mứt) .
Khi đến đâu , y mời tôi đi trước . Tóm lại họ mời mình làm mọi thứ TRƯỚC họ .
(Tôi nghe kể , ở Paris , có những chỗ lề đường quá hẹp do các bàn ghế của tiệm cà phê bày ra đường , nếu nghĩ rằng họ có thể đụng bạn khi họ đi bộ qua bàn của bạn , họ xin lỗi trước) .
Khi mua thứ gì hay nhờ ai một dịch vụ , dù trả tiền sòng phẳng , y luôn cám ơn rối rít .
Do đó , tôi hay nói , tôi ko khác gì dân Thượng (montagnard) khi làm việc với bạn vì tôi quá thô lổ , v.v...
Khi đi chơi đâu đó , thấy ai nói tiếng Pháp , y rất mừng , làm quen , xin địa chỉ và sau đó thường tặng họ 100 euro .
Dù y có vợ Việt thường thăm thân nhân ở Tracy , phía bắc SJ , nhưng y ko bao giờ qua Mỹ vì chê "bọn Mỹ thiếu văn hóa , ngồi bỏ chân lên bàn , v.v..." . Y chỉ nhờ vợ đưa 500 euro và bánh kẹo Pháp mang đến tôi .
NHẬN XÉT : trong khi đó , sau ngày 30.4 , xuất hiện câu chuyện sau .
Dân miền Bắc 1975 thích nhứt món "CUA BỂ" nghĩa là BÊ CỦA . Vào miền Nam thăm bà con , thấy gì cũng thích , xin cho được đem về bắc . Còn bọn cán bộ thì CƯỚP NHÀ , CƯỚP TÀI SẢN của người đi ra nước ngoài để rồi qua mỹ sống gần tôi !

No comments:

Post a Comment