Wednesday, January 20, 2016

NƯỚC NHẬT NĂM 1946, DƯỚI SỰ CHIẾM ĐÓNG CỦA MỸ.

Trong quán cà phê lớn ở phố Ginza Tokyo, những khách cô đơn có thể được một cô tiếp viên đến hầu chuyện bằng cách mua hai vé loại 15-cent. Một số cô  khác, đi từ bàn này đến bàn khác, sẽ ngừng ở bàn của bạn để tán gẫu với một vé. Một số cô, đã được dạy về trò chuyện và khiêu vũ, có thể kiếm tới 200 đô/tháng.
Trước đây, một người Nhật trung bình được năm lon gạo mỗi ngày; bây giờ may lắm mới có hai. Tháng Ba vừa qua, gạo ở Tokyo chỉ còn đủ cho 3 ngày rưởi. Phụ nữ địu con ở lưng để hai tay có thể làm việc. Khi trẻ con ngã đầu ra sau, mắt chúng nhìn chòng chọc một cách thẩn thờ (stare dully) vào mặt trời. Do vậy, theo tác giả, "phần lớn thiếu niên mắt kém."
Những người không-có-chỗ-ở chen chúc ở nhà ga xe lửa chờ lên tàu. Kẻ tìm người thân, cựu chiến binh về quê làm ruộng. Trẻ con khóc (wail) và bà già chán nản (dejectedly) tay ôm đầu. Mọi toa đều đầy người, kể cả đầu máy. Nhiều bom cháy, không nổ trước đây, nay phá hủy nhiều xe.
Nhật Hoàng đọc diễn văn thực thi quyền bỏ phiếu của phụ nữ.
Giới trẻ Tokyo cười để quên đói khổ. Họ xếp hàng dài mấy khu phố. Lớn lên trong tuyên truyền, sự trở lại của âm nhạc và các bài ca mang lại niềm vui cho giới trẻ. Quảng cáo bằng tiếng Anh của Nhà hát Toho đã ko thu hút nhiều người Mỹ. Lính Mỹ ko hiểu vở diễn, ko thích mùi cá (fishy) xuất phát từ các phần ăn trưa (do khán giả Nhật để lại), họ cũng ko được phép vào một số rạp hát địa phương (native theaters out of bounds).


Công nhân ngành viễn thông, giương biểu ngữ màu trắng đòi "tăng lương gấp ba". Bị đè nén nhiều năm, họ hưởng sự sôi nổi/kích thích (excitement) của tự do nhưng ko hiểu trách nhiệm của họ. Tù nhân chánh trị, ngay khi được thả, lập tức đã bắt đầu tụ họp (meeting) ngoài đường. Vài người biểu tình hoan hô (cheer) tướng MacArthur và phản đối/lăng mạ (denounce) Nhật Hoàng.

No comments:

Post a Comment