TRANH VẼ BẰNG BÚT BI CỦA YOUTUBER TÁM TÌNH TANG Ở TORONTO CANADA
MỌI NGƯỜI ĐỀU BÌNH ĐẲNG TRƯỚC PHÁP LUẬT
Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc . . . (Lời Mở Đầu Của Tuyên Ngôn Độc Lập Mỹ)
Wednesday, February 18, 2026
Tuesday, February 17, 2026
NHẤT ẨM NHẤT
TRÁC GIAI DO TIỀN ĐỊNH.
I/ Nhờ học về
Numerology nên tôi biết tên tôi cộng lại bằng 10 vì:
TRẦN = 4 2 1
5 = 12 = 3
TÚ = 4 6 =
10 = 1
TÀI = 411 = 6
Cộng lại: 3 +
1 + 6 = 10. Theo Numerology, số 10 tượng trưng bởi Bánh xe Định mạng (Wheel of
Fortune). Sau đây là ý nghĩa.
BÁNH XE
ĐỊNH MẠNG (WHEEL OF FORTUNE)
"Số 10 được tượng trưng bởi Isis và Osiris. Đây là số
của thăng trầm, tùy theo ước muốn cá nhân. Sự việc có thể tốt hay xấu, tùy theo
hành động đã chọn. Số 10 có thể kích thích (arouse) những đáp ứng (response) quá mức trong tình yêu hoặc thù hận
– kính trọng hay sợ hãi. Không có biên
giới rõ rệt giữa danh dự và tủi nhục. 10 là tượng trưng của
Tình yêu và Ánh sáng, có thể tạo ra tất cả những gì bạn có thể tưởng tượng hoặc
hình dung (imagine). Hãy tưởng tượng (image) một điều gì đó và ra lịnh/quyết
định (ordain), nó sẽ thành hiện thực (materialize). Quyền lực để bày tỏ những
quan niệm có tính sáng tạo (creative concepts) trở thành thực tế là cố
hữu (inherent), nhưng quyền lực này phải được dùng với sự khôn ngoan, bởi
vì quyền lực của sự sáng tạo tuyệt đối này cũng chứa đựng quyền lực đối nghịch
(polarity power) của sự hủy diệt tuyệt đối. Tự làm chủ mình (self-discipline)
và lòng thương người vô hạn (infinite compassion) phải đi kèm quyền lực thứ
nhứt để tránh thảm kịch của quyền lực thứ hai. Kỷ luật (Discipline) phải đi
trước Thực thi quyền hành (Dominion). Bất hạnh thay, một số người thuộc nhóm 10
đã không thực hiện được quyền lực đầy tiềm năng này, và kết quả là họ đã ấp ủ khó lay chuyển những cảm xúc thất vọng, khiến họ
cảm thấy không thỏa mãn (unfulfill), và thỉnh thoảng đã bày tỏ trong một chừng
mực nào đó sự hãnh diện và kiêu căng để che dấu những cảm giác tự ty không cần
thiết."
II/ Vì thấy
cuộc đời mình đã trải qua nhiều giai đoạn “lên voi xuống chó”, nên sau ở Mỹ đủ
5 năm, tôi đã chọn cho mình 1 tên rất đẹp là Trần Anh Tú, để xin đổi tên khi
thi quốc tịch.
Nhưng trong
lúc chờ đợi phỏng vấn, tôi lên cơn rét run, rất khó chịu, nên khi được phỏng vấn,
tôi đã trả lời nhanh gọn và về ngay, ko xin đổi tên vì quá mệt. Thế là giữ cái
tên TIỀN ĐỊNH đó tới bây giờ. Vì muốn đổi phải tốn tiền và điền nhiều đơn từ phức
tạp.
Theo
Numerology, TRẦN ANH TÚ sẽ là:
TRẦN = 4215
= 12 = 3
ANH = 155 =
11, giữ nguyên
TÚ = 46 = 10
= 1
Cộng lại: 3
11 1 = 15, một số may mắn.
THÀY PHÙ THỦY/PHÁP SƯ (THE
MAGICIAN)
15 là số có ý nghĩa huyền bí
(esoteric) sâu xa, của sự rung động của thuật giả kim (alchemy) qua đó tất cả
ma thuật được bày tỏ (all magic is manifested). Số này cực kỳ may mắn và mang
theo nó đặc tính làm say mê kẻ khác (essence of enchantment). 15 đi đôi với tài
hùng biện, sự khéo ăn khéo nói, và những tài năng về âm nhạc, nghệ thuật, và
kịch nghệ. Số này ban cho (bestows upon) người mang số này một tính khí bất ngờ
hay đầy kịch tính (dramatic temperament) và sự hấp dẫn hay thu hút (charisma)
cá nhân mạnh mẽ và kỳ lạ. Số 15 đặc biệt may mắn vì nhận được tiền, quà tặng,
những giúp đỡ từ những kẻ khác, vì số này có sự thu hút mạnh mẽ đối với tính vị
tha của người khác. Tuy nhiên, không hoa hồng nào lại không có gai, và người xưa cảnh báo rằng số 15 sẽ điều khiển những
mức thấp của khoa huyền bí học (lower level of occultism) khi nó liên kết với
số 4 hoặc 8. Những người như thế sẽ có thể dùng ma thuật (black magic), thôi
miên, và sự dẫn dụ về tinh thần – để thực hiện mục tiêu của họ. Do đó,
nếu 15 là ngày sanh, là tên cộng là 4, 13, 22, hoặc 31, thì bạn nên đổi tên sao
cho nó bằng một số có thể thu nhỏ bằng 1, như số 10 hoặc 19. Nếu ngày sanh là
15, và tên bằng 8, 17, hoặc 26, thì bạn nên đổi tên sao cho nó bằng 6 hay 24. Nếu
tên bằng 15, và bạn lại sanh ngày 4, 8, 13, 17, 22, 26, và 31, bạn nên đổi tên
thành 6 hay 24. Ngoài sự cảnh báo trên, số 15 rất may mắn. Nếu bạn sanh ngày
15, và tên cũng bằng 15, bạn được ban cho khả năng mang hạnh phúc đến kẻ khác
và đưa ánh sáng vào nơi tối tăm, với điều kiện là bạn không dùng tác động kỳ
diệu và may mắn này cho các mục đích vị kỷ./.
Dịch từ quyển Linda Goodman’s
Sun Signs nơi trang 252-253.
Cập nhựt ngày Oct 30 2022.
TB. Một số nghệ sĩ và nhân vật nổi
tiếng có tên hay ngày sanh bằng 15 gôm: Tài tử Liz Taylor, văn sĩ Joanne Rowling
(tác giả của Harry Potter; sách này và các sản phẩm ăn theo nhân vật này có giúp
bà có tài sản từ 1,2 đến 2 tỉ đô*). Chí Tài, danh hài Việt Hương, và nhiều người
nữa.
·
Mỗi năm
bà có khoảng 50 đến 100 triệu đô tiền bản quyền (royalties) từ các sản phẩm dựa
trên Harry Potter. VD: Bạn chỉ cần mua một DVD về Harry Potter, thì 1 phần của tiền
bán của DVD này sẽ được nhập vào tài sản của bà Rowling, và dù bà chết đi, con
cháu nhiều đời cũng hưởng những royalties liên quan đến Harry Potter.
TRẬN
MẬU THÂN 1968 TẠI VÙNG 4 CHIẾN THUẬT.
-
Nhất tướng công thành vạn cốt khô.
- Lạc
nước hai xe đành bỏ phí,
Gặp
thời một tốt cũng thành công.
-
Lịch sử không thể được viết lại bởi kẻ chiến thắng, mà phải được mô tả một cách
khách quan những gì thật sự xảy ra.
- Nếu quân đội VNCH ko chịu chiến đấu thì miền nam đã mất từ trận Tổng Công Kích-Tổng Khởi nghĩa năm Mậu Thân 1968 khi trên 2/3 quân số của các đơn vị chánh qui như sư đoàn đã rời đơn vị trước tết để đi phép--theo thỏa thuận hưu chiến mà hai bên đưa ra. Các đơn vị như ĐPQ và NQ số quân nhân về nhà ăn tết còn nhiều hơn, vì các đơn vị ĐPQ chỉ hành quân trong tỉnh, còn các trung đội NQ chỉ gìn giữ cầu đường, nên họ còn chểnh mảng hơn. Lúc 0300 g sáng, có 11/16 tỉnh của vùng 4 bị tấn công, chứng tỏ các đơn vị NQ và ĐPQ đã thiếu quân số trầm trọng do lính tự động về nhà ở gần đó mà ăn tết.
LỜI
MỞ ĐẦU: Dù đây một bài viết của quân sử chính thức của Lục quân Mỹ về trận Mậu
Thân 1968 tại quân đoàn 4/quân khu 4 của VNCH nhưng họ đã thẳng thắng
phê bình Tướng Nguyễn văn Mạnh, TL của quân đoàn và một số tỉnh trưởng
về sự do dự hay thậm chí nhút nhát của các ông này -- tuy nhiên họ lại khen
ngợi ba ông TL của sđ 7, 9 và 21 bộ binh về việc điều động các đv dưới quyền.
Họ cũng viết, dù bị tấn công bất ngờ khi hơn 2/3 quân số của quân đoàn
4 được đi phép để thăm gia đình, nhưng rất nhiều quân nhân VNCH đã tìm mọi
cách để trở về đơn vị để tham gia cuộc phản công nhằm đẩy lui quân đối phương
ra khỏi các thị xã, tỉnh lỵ hay quận lỵ.
Phần
dưới đây được chuyển ngữ từ Quân sử chính thức của Lục quân Mỹ.
===
...
"Lực
lượng đồng minh ở châu thổ sông Cửu Long là một trong những lực lượng kém chuẩn
bị cho cuộc tổng công kích của VC khi biến cố này đã nhấn chìm cả đất nước
trong cơn bảo lửa nhân dịp Tết. Không có tin tình báo nào mà TL của Vùng 4
Chiến thuật là tướng Nguyễn văn Mạnh, và cố vấn trưởng của ông, Thiếu tướng
George S. Eckhardt, đã đọc trong những tuần gần đây, cho thấy khu vực của họ
đang nguy hiểm. Các bộ đội CSBV, sống xa gia đình, có thể vi phạm hưu chiến
nhân dịp Tết, nhưng thật khó tưởng tượng những chiến sĩ tuyển mộ tại địa phương
của VC cũng xa gia đình họ trong những ngày tết. Do vậy, trong khi các đơn vị
(đv) Mỹ dưới đây, có nhiệm vụ yểm trợ QLVNCH luôn luôn sẵn sàng chiến đấu khi
có lịnh, tướng Mạnh lại cho hơn hai phần ba quân số của mình tại vùng 4 được
nghỉ phép.
Đó là khoảng 1.700 cố vấn tại vùng 4 đã nghĩ rằng mình sẽ nghỉ ngơi trong những ngày lễ này, cũng như vài ngàn lính Mỹ thuộc không quân, công binh, và yểm trợ tiếp vận làm việc tại các sân bay gần Sóc Trăng, Vĩnh Long, và Cần Thơ (đây là ba sân bay trực thăng Mỹ đã có từ thời TT Diệm, yểm trợ các cuộc HQ của VNCH ở vùng 4, họ có mặt trước khi Mỹ đổ quân ồ ạt năm 1965 – ND). Nói thêm: Theo tổ chức của MACV, các cố vấn ở doanh trại tại các tiểu khu, chỉ đi hành quân (HQ) với các đv mà họ được tăng phái như BĐQ, bộ binh, thiết giáp, hải quân, v.v… Chỉ có cố vấn của Dù, TQLC, hay LLĐB là ở lại đơn vị. -- ND.
BTL của sđ 9 bộ binh Mỹ đóng tại căn cứ Đồng Tâm nằm bên ngoài TP Mỹ Tho, trên 1 khu ruộng vườn được xáng thổi đất từ sông Tiền Giang tạo nên. Sau khi sđ này về nước, trung đoàn 12 và BTL sđ 7 dời về đây. Riêng trung đoàn 10 vẫn giữ hậu cứ ở Bến Tre và trung đoàn 11 hậu cứ ở Bình Đức, trên đường từ Mỹ Tho đi vào căn cứ Đồng Tâm -- ND).
Tuy
nhiên, điều này ko áp dụng cho lữ đoàn 2 sđ 9 bộ binh Mỹ, mà BTL đặt tai căn cứ
Đồng Tâm gần Mỹ Tho. Đây là sđ bộ binh duy nhất của Mỹ hoạt động tại vùng 4 –
ND. Vì họ vừa bắt đầu 1 giai đoạn mới của HQ CORONADO 10 nhằm ngăn chận hoạt
động tiếp vận của địch tại Căn cứ Địa 470, trong giai đoạn hưu chiến. Ngày thứ
Bảy 28/1/1968, tức ngày 29 tháng chạp cuối năm âm lịch, TL của lữ đoàn, ĐT
David, và TĐ 3/47 bộ binh của trung tá Ivan Bland, TĐ 3/60 của trung tá John
Hill, một đại đội (đ.đ.) của TĐ 4/47, và vài pháo đội 105 ly di chuyển theo
Kinh Tổng Đốc Lộc, chảy theo hướng bắc nam, để lập 1 phòng tuyến gồm các căn cứ
hỏa lực (CCHL), cách nhau (spread apart) 10 km, theo hướng bắc-nam, xuyên qua
căn cứ địa 470. Mục đích là ngăn chận địch di chuyển ngang qua kinh hay dọc
theo kinh trong 36 g hưu chiến.
Khi
chánh phủ SG và MACV hủy bỏ hưu chiến sáng ngày thứ hai, 30/1, hay mùng 2 Tết,
các TL của VN đã gọi quân nhân trở về đv gấp, nhưng nhiều quân nhân đã về quê
xa để ăn tết. Phần lớn phải chờ phương tiện chuyển vận trong khi tổng tấn công
đã bắt đầu vào lúc cuối buổi tối mùng 2 tết.
Khi
ĐT David biết rằng địch đã tấn công phần phía bắc của VNCH, ông ra lịnh các TĐ
trên Kinh Mang Thít lục soát phần phía đông của căn cứ 470 để tìm các đv VC có
thể tiến về Mỹ Tho hay các chi khu gần đó. Các toán tuần tiểu ngày mùng 2 tết
đã thấy vài nơi chôn võ khí nhưng ko thấy người. ĐT vẫn còn nhiều nghi ngại:
ông ra lịnh cho các TĐ trưởng sẵn sàng tham gia Lực lượng Giang thuyền Lưu
động, viết tắt là MRF, xem hình dưới, khi có yêu cầu của lữ đoàn 2.
VÙNG
4 TRONG KHÓI LỬA
Lúc
0300 g ngày 31/1/68, hay mùng 3 tết, cuộc tổng công kích đã nhắm vào 11 của 16
tỉnh của vùng 4 chiến thuật. Tướng Eckhardt đang ở BTL của ông, một sân bay 2
km bắc của Cần Thơ, khi tấn công bắt đầu. Ông định dùng xe jeep vào thành phố
để gặp tướng Nguyễn văn Mạnh tại BTL của QĐ 4, nhưng bỏ ý định khi biết rằng
sân bay Cần Thơ bị tấn công. Do vậy ông và bộ tham mưu (BTM) phải dựa vào máy
truyền tin trong vài giờ tới để thẩm định tình hình.
Tình
hình rất ảm đạm. Ông biết trên 30 TĐ VC đã xâm nhập 10 trong số 16 tỉnh lỵ của
vùng 4. Nhiều đv ĐPQ và NQ đã bỏ các đồn bót, đôi khi dưới áp lực của địch và
đôi khi ko, để tìm an toàn nơi quận lỵ gần nhất. Du kích đã chận nhiều đường bộ
và đường sông. Các đặc công đã phá vài cây cầu tại tỉnh Định Tường, làm gián
đoạn tạm thời QL-4 giữa SG và vùng châu thổ.
Tinh
thần chiến đấu của các sđ bộ binh tại vùng bốn chiến thuật phần nào đó làm cho
người ta yên lòng hơn (reassure). Phần lớn các đv này có vẻ chiến đấu tốt dù
thiếu 2 phần 3 quân số. Ko có báo cáo về đào ngũ tập thể, và chỉ có vài doanh
trại lọt vào tay địch. Tuy nhiên ở cấp chỉ huy thì ko được như ý. Vài tỉnh
trưởng có vẻ đối phó 1 cách lúng túng, và tướng Mạnh hình như lo an ninh cho
BTL của ông hơn là chu toàn trách nhiệm, nhưng các TL của 3 sđ 7 – 9 và 21 đã
đối phó tốt với khủng hoảng này. Hơn nữa, mỗi giờ trôi qua, hàng trăm chiến sĩ
nam VN đã trở về đv, và các đv ở những tỉnh ít bị ảnh hưởng bởi tổng tấn công
đã tiến về những khu vực đang cần họ, xem bản đồ.
Khu
vực bị đe dọa nhất của vùng 4 là góc đông bắc. Tại tỉnh Định Tường, 1.500 lính
VC đã kiểm soát phân nửa phía tây của tỉnh lỵ Mỹ Tho, và 1 lực lượng thứ hai
đang tiến từ phía đông. Tổng thống Thiệu vẫn ở với gia đình tại trung tâm tỉnh
lỵ, và hiện ko thể rời thành phố. Một toán đặc công đã xâm nhập nhà của tướng
Nguyễn viết Thanh, TL của sđ 7 bộ binh, lúc đó đang qua đêm ở BTL. Tướng quân
đang cố gắng gọi vài TĐ đang làm công tác Bình định Phát triển ở các khu vực
gần đó để phản công.
12
km về phía nam, một lực lượng gần 2.000 VC đã tràn ngập Bến Tre, tỉnh lỵ của
Kiến Hòa, và kiểm soát 1 số làng chài ở bờ đối diện của Sông Bến Tre. (Đây là
sông nhỏ nối sông Ba Lai và sông Hàm Luông, chảy qua quận châu thành và tỉnh lỵ
-- ND). Chỉ có BCH tiểu khu, doanh trại MACV, BCH cảnh sát và 1 doanh trại về
tiếp vận của VNCH là chưa bị địch chiếm. Hai TĐ của trung đoàn 10 thuộc sđ 7
(mà tôi phục vụ từ 1973-75 – ND) đang cố gắng để tiến vào thị xã Bến Tre, nhưng
trung đoàn trưởng, trung tá Nguyễn tường Diễn, bị tử trận. Tin tốt duy nhất là
sự có mặt tình cờ (forfuitous) của 4 tàu tuần của hải quân Mỹ. Phối hợp với 5
thuyền võ trang VNCH, lực lượng này đã đẩy lui 1 lực lượng địch từ bờ nam của
sông đang tìm cách vượt qua 1 cầu sắt để vào thành phố.
Tình
hình tại trung tâm của châu thổ ko khá hơn là bao (not much better). Tại tỉnh
Phong Dinh, TĐ Tây Đô và TĐ 307 lực lượng địa phương của VC đã chiếm phần ngoại
ô phía nam và phía tây của tỉnh lỵ Cần Thơ, tạm thời chiếm viện đại học Cần
Thơ. Một trung đội đặc công tìm cách xâm nhập BTL của QĐ 4 nhưng bị đẩy lui,
phải trốn trong 1 khách sạn bên kia đường. Dù BTL ko còn nguy hiểm, nhưng tướng
Mạnh tiếp tục lo âu về doanh trại của ông, nên sao nhảng trách nhiệm của một TL
Quân đoàn.
Hai
km về phía bắc, TĐ 303 lực lượng địa phương tiếp tục bao vây sân bay của Mỹ nơi
đặt BTL của tướng Eckhardt, cũng như nơi đóng quân của vài đ.đ. máy bay cánh
quạt và trực thăng của TĐ 307 không vận Chiến đấu, và đ.đ. D của liên đoàn 5
LLĐB Mỹ, và BCH của TĐ 69 công binh Mỹ. Sáng sớm hôm đó, 40 đặc công đã xâm
nhập chu vi phía tây bắc của sân bay sau khi mở đầu bằng pháo cối. Trước khi
các đặc công có thể tản mác ra, toán phản ứng 11-người của TĐ 69 công binh đã
gặp chúng. Dù với M16 chưa dùng từ ngày rời quân trường, các lính công binh này
đã cầm chân chúng cho tới khi quân tăng viện tới, với 5 chiến sĩ tử trận. Các
nhân viên của đ.đ. máy bay trinh sát 244, (dùng toàn máy bay OV-10 Mohawk để
thu lượm tin tức bằng không ảnh) đã đẩy lui đợt tấn công thứ hai của đặc công,
giết 1 toán VC đã cố gắng vượt qua chu vi phía nam của sân bay. Khi TĐ 307 lực
lượng địa phương, sau khi chiếm phần ngoại ô phía nam và phía tây của tỉnh lỵ
Cần Thơ, và viện đại học, đã rút lui vào các cánh đồng trước rạng đông, họ để
lại 67 chết và 30 bị thương.
Vào
thời gian mà tình hình Cần Thơ có vẻ ổn định, tình hình ko được như vậy tại
tỉnh lỵ Vĩnh Long. Ở 20 km đông của Cần Thơ trên bờ nam của sông Hậu Giang,
thành phố này bị tấn công bởi 2 TĐ VC và 1 số đ.đ. địa phương. Dù một chi đoàn
của thiết đoàn 2 và TĐ 43 BĐQ đã quét sạch 1 toán đặc công VC cố chiếm trại
giam của tỉnh, nhưng họ ko thể ngăn TĐ 306 lực lượng địa phương và vài đ.đ.
huyện chiếm phần phía nam của thành phố. TĐ 308 lực lượng địa phương, đã cố
gắng vượt qua sông từ bờ bắc, nhưng các tàu tuần hải quân VN đã đánh chìm phần
lớn các thuyền tam bản chở đầy bộ đội.
Một
cuộc tấn công bằng cối và bộ binh vào sân bay Mỹ ở 2 km về phía tây của tỉnh lỵ
Vĩnh Long, nơi trú đóng của 3 đ.đ. trực thăng, một đ.đ. máy bay quan sát L-19,
và nhiều đv về tiếp vận của Mỹ. Một toán đặc công đã vào chu vi tây nam của sân
bay và phân tán vào các ngăn chứa 12 máy bay L-19. Chỉ huy của sân bay, trung
tá Bernard Thompson Jr. đã tử trận khi cầm đầu 1 toán tạp nhạp gồm lính thơ,
phi hành đoàn, và thư ký nhằm đẩy lui những đặc công. Mọi đặc công đều chết hay
rút lui trước khi có thể đặt các túi chất nổ.
Tình
hình tốt đẹp hơn tại Sa Đéc, tỉnh lỵ của tỉnh cùng tên, nằm ở bờ tây của sông
Hậu Giang khoảng 20 km bắc của Cần Thơ. Chỉ có 1 toán nhỏ đặc công đã vào tư
dinh của tướng Thi, TL của sđ 9, nhưng bị đẩy lui. Khi tướng Thi tới nhà, tay
cầm tiểu liên, các VC đều chết hay bị bắt sống, phần lớn chúng ở tuổi 16 và
huấn luyện sơ sài. Tướng Eckhardt sau đó biết rằng 1 phi đội AH-1G Cobra từ
Vĩnh Long đã tiêu diệt lực lượng tấn công chánh trước khi chúng tới Sa Đéc,
đánh chìm các thuyền tam bản mà họ mang theo khi vẫn còn ở phía nam của tỉnh
lỵ.
Quân
phòng thủ đã ko chiến đấu tốt tại Trà Vinh, tỉnh lỵ của Vĩnh Bình và nơi đặt
BCH trung đoàn 14. Hai TĐ 501 và 509 VC, và vài đ.đ. địa phương đã tràn ngập
gần nửa tỉnh lỵ và chiếm BCH tiểu khu. Một chi đoàn M113 đã đến Trà Vinh khoảng
hừng đông, buộc chúng phải rút về 1 ngôi chùa ở bắc của tỉnh lỵ. Quân tăng viện
được đổ thêm; và tỉnh trưởng hy vọng địch sẽ rút trong 1 hay 2 ngày.
Ở
phần tây bắc của vùng châu thổ, thành phố bị nặng nhứt là tỉnh lỵ Châu Đốc của
tỉnh cùng tên, nằm trên sông Hậu Giang, gần phía nam biên giới với Cam-bốt. Ba
TĐ quân địa phương VC – 510, 511, và 512, và 4 đ.đ.quân địa phương đã nhanh
chóng tràn ngập tỉnh lỵ đến nổi các nhân viên dân sự Mỹ làm việc ở đây mắc kẹt
trong nhà của họ, ko thể đến được những nơi tương đối an toàn như BCH tiểu khu,
doanh trại MACV, và căn cứ giang thuyền của VNCH.
30
phút sau đó, bốn tàu tuần giang Mỹ đã cập bến và đổ bộ 1 toán lính LLĐB Mỹ và
lính DSCĐ. Trên đường từ biên giới để tiến về tỉnh lỵ, họ đã đẩy lui một cuộc
phục kích, trong khi các tàu Mỹ bắn như mưa vào các vị trí địch ven sông. Chỉ
huy bởi trung sĩ nhất (staff sergeant) Drew Dix thuộc LLĐB, toán nhỏ này đã
đánh xuyên thành phố và cứu 12 dân sự Mỹ, giết và bắt sống gần 50 địch quân.
Địch đã bị ngăn chận, và trung đoàn 15 của sđ 9 VNCH sẽ đến trong vài giờ.
Tại
tỉnh Kiên Giang, TĐ U Minh 10 và 1 đ.đ. đặc công địa phương, đã gần như tràn
ngập gần phân nửa của tỉnh lỵ Rạch Giá, cho tới khi chận đứng (check) bởi 1 chi
đoàn M-113 xuất phát từ Vị Thanh, tỉnh lỵ của Chương Thiện, cách đó khoảng 40
km về phía đông, đã ko bị tấn công sáng đó. Phối hợp với ĐPQ của tỉnh, chi đoàn
đẩy lui VC khỏi tỉnh lỵ, và gunship Mỹ đã truy kích ráo riết đám tàn quân chạy
bộ và đi bằng tam bản xuyên qua rừng tràm quanh tỉnh lỵ.
Ở 1
nơi khác, hai TĐ VC đã tấn công tỉnh lỵ Bạc Liêu của tỉnh Bạc Liêu, nơi đặt BTL
của sđ 21 bộ binh. Ko có doanh trại nào lọt vào tay địch, và TL sư đoàn, tướng
Nguyễn văn Minh, đã chỉ huy cuộc phản công quyết liệt có khả năng đẩy lui địch
khi trời tới.
Trong
khi đó tình hình rất bấp bênh tại tỉnh Ba Xuyên kế cận, nơi mà 2 TD việt cộng
đã xâm nhập tỉnh lỵ Sóc Trăng. Tỉnh trưởng, ĐT Huỳnh thao Lược, đã trở nên lo
lắng (unnerve), giao khoán (abdicate) trách nhiệm của ông cho cấp dưới đang tập
hợp lực lượng để phản công. May mắn thay, vài trực thăng gunship của Mỹ từ 1
sân bay ở phía nam của tỉnh lỵ đã yểm trợ quân phòng thủ; và 1 TĐ BĐQ đang tiến
từ Bạc Liêu. (Sân bay này ở Sóc Trăng có từ đầu thập niên (TN) 1960, lúc đầu có
1 phi đoàn trực thăng H-34 – ND).
Tin
tức tốt đẹp đến với tướng Eckhardt từ Cà Mau, tỉnh lỵ của tỉnh An Xuyên, nằm
gần đầu cuối của QL-4, khoảng 40 km tây của Bạc Liêu. Nhờ tầm nhìn xa của tỉnh
trưởng, trung tá Ngô Xuân Nghị, đã ko cho phép quân nhân dưới quyền đi phép
nhân dịp Tết, các đv ĐPQ và TĐ bộ binh đóng tại tỉnh lỵ, đã đủ quân số để đối
phó với TĐ U Minh 2 và U Minh 3 tấn công họ vào sáng 31/1. Quân của ĐT Nghi đã
phục kích địch ở ngoại ô tỉnh lỵ, gieo kinh hoàng trong hàng ngũ VC, mà phần
lớn là trẻ em bị ép mang súng vài ngày trước đó. Hai TĐ địch đã để lại vài trăm
xác và 1 núi súng khi rút lui. Thiệt hại của Nam quân ko đáng kể (negligible)
và tỉnh lỵ gần như ko thiệt hại. Trận chiến tại Cà Mau là 1 trong những điểm
sáng trong lúc tình hình ảm đạm tại nhiều nơi khác trong ngày đầu của trận Mậu
Thân. /.
Dịch
từ trang 359 – 367 của sách Staying the Course của Erik Villard thuộc Trung tâm
Quân sử Lục quân Mỹ.
SJ
ngày 22 Jan 2026, cập nhật ngày 17 February 2026, nhằm ngày mùng 1 Tết Bính
Ngọ.
Tài
Trần
OV-2026 |
Rốt cuộc thì quan điểm đối với phụ nữ và vấn đề tuổi tác trong xã hội Pháp như thế nào? Nếu trò chuyện với Ngọc Mai, bà chủ một tiệm cà phê tại Pháp về cuộc sống tại Paris thì bạn sẽ hiểu được phần nào về những con người nơi đây.
Năm nay Ngọc Mai 60 tuổi. Sau khi tốt nghiệp đại học cô tới Pháp du học, làm việc, kết hôn và sinh con.
Cô đã sống ở Pháp gần nửa đời người, suốt 38 năm trời. Một nhà văn cũng là bạn thân của cô hình dung về cô như sau: “Từng ngọn tóc của cô ấy cũng đều biết nói tiếng Pháp”.

Nói về phụ nữ Pháp, Ngọc Mai cho rằng:
“Quan niệm thẩm mỹ của người Pháp không giống với quan niệm của nhiều nước Á Đông. Một người phụ nữ đẹp không phải cứ nhất nhất sở hữu một làn da trắng, mịn màng, không nếp nhăn, với dáng vóc thanh mảnh, và một đôi mắt mở to. Ở Pháp, người phụ nữ nào cũng đều có quyền cảm thấy mình đẹp”.
Vẻ đẹp của người phụ nữ không chỉ nằm ở nhan sắc mặn mà lúc xuân thì mà còn toát ra từ thần thái và những trải nghiệm thăng trầm của kiếp nhân sinh trong nội tâm họ.

Ngọc Mai, bà chủ một tiệm cà phê tại Pháp. (Ảnh dẫn theo 50plus)
Người Pháp không coi trọng ‘nhan sắc’ như người Á Đông, mà là vẻ đẹp nội tại và phong thái toát ra bên trong tâm hồn người ấy
Buổi gặp gỡ hôm đó, Ngọc Mai mặc một chiếc váy dài trang nhã, tha thướt. Đôi mắt cô lanh lợi trông rất ấn tượng.
Trên tay cô đeo một chiếc vòng ngọc màu xanh ngọc bích với những đường vân li ti rất tinh tế. Nói chuyện một hồi lâu tôi mới phát hiện ra từ cách rót nước mời trà tới phong thái nói chuyện của cô đều duyên dáng đến từng chi tiết.
Giống như những con búp bê của Nga, càng khám phá sâu thêm thì lại phát hiện ra những phong cảnh hút mắt khác nhau trong từng tầng, từng tầng một.
Ngọc Mai nói mình không phải là một người phụ nữ đẹp theo tiêu chuẩn Á Đông.
Từ nhỏ, mẹ cô đã nói rằng cô là người không đẹp nhất trong các chị em gái. Vì vậy mà cô luôn tự ti về ngoại hình của mình và khá ngần ngại khi giao tiếp với mọi người xung quanh, đặc biệt là người khác giới. Cô chỉ bắt đầu lấy lại tự tin về bản thân mình kể từ sau khi sang Pháp du học.
Bởi lẽ người Pháp không coi trọng “nhan sắc” như người Á Đông. Họ coi trọng vẻ đẹp nội tại và phong thái toát ra bên trong tâm hồn người ấy. Đó là sự tổng hòa về khí chất được hun đúc từ những trải nghiệm trong quá khứ và hiện tại.
Ở Pháp một bà lão hơn 70 tuổi vẫn được khen là quá xinh đẹp!
Ngọc Mai bắt đầu kể:
“Tại một quán cà phê nhỏ nhắn, yên bình trên một con phố cổ kính ở Paris, một bà lão tóc đã bạc trắng đang ngồi thưởng thức một ly cà phê. Mái tóc bạc của bà vẫn kết thành bím gọn gàng, trên đầu đội một chiếc mũ lông. Bà còn mặc một chiếc váy dài màu xám và một chiếc áo lông. Bên ngoài quàng một chiếc khăn to màu cam, trông rất quý phái. Hễ có làn gió nhẹ thổi qua là bà lại nhẹ nhàng kéo chiếc khăn quàng gọn lại.
Ngón tay bà khẽ vén những lọn tóc bị rớt xuống khuôn mặt, trông rất thong dong, tự tại và trang nhã. Không ngờ mấy cậu thanh niên trẻ đi ngang qua quán cà phê đó, đều đưa mắt nhìn bà chăm chăm. Có những cậu thanh niên nom khá ngổ ngáo, cũng có cả những người người đi làm công chức quần áo đóng thùng khá chỉn chu. Họ đều huýt sáo hướng về phía bà lão ước chừng hơn 70 tuổi này và hét lớn: ‘Ôi, Một quý bà đẹp quá!’”.
Một bà lão hơn 70 tuổi mà còn có thể khiến những người lạ trên đường huýt sáo và khen ngợi?
Đúng là chuyện lạ có thật trên đời! Ngọc Mai nói ngoài việc tán thưởng vẻ đẹp ngoại hình ra, những cuốn tạp chí phụ nữ của Pháp thường đề xướng những bài viết về chủ đề “càng lớn tuổi càng nồng nàn”.
Vậy nên ở Pháp đàn ông cũng vẫn hứng thú theo đuổi những người phụ nữ có tuổi.
Bởi vì họ cho rằng vẻ đẹp trí huệ mới là điều quan trọng nhất. Trí huệ ấy được tôi luyện từ những hạnh phúc và khổ đau suốt cuộc hành trình trong kiếp nhân sinh của mỗi người. Nhan sắc của người phụ nữ chỉ như cánh hoa mong manh, dẫu đẹp, nhưng sớm vừa nở tối đã tàn.
Còn phong thái toát ra từ sâu thẳm nội tâm của người phụ nữ từng trải lại có sức hấp dẫn khó có thể cưỡng lại.

Phong thái toát ra từ sâu thẳm nội tâm của người phụ nữ từng trải lại có sức hấp dẫn khó có thể cưỡng lại. (Ảnh dẫn theo Yogisan)
Đối với người Pháp đẹp không tỳ vết là điều thật vô vị!
Người Á Đông thích những ngôi nhà đẹp, những vật dụng mới tinh và hoàn mỹ.
Nhưng người Pháp thì ngược lại. Người Pháp thích những căn nhà cũ, những món đồ cũ. Bởi lẽ chúng có một chút ngổn ngang hoài cổ.
Chúng mang trên mình những vết xước của thời gian, đôi khi chúng còn bị va đập làm cho biến dạng. Ngôi nhà cũ ấy, đồ đạc cũ ấy mới mang theo những dấu ấn của cuộc sống, mới toát lên hơi thở thâm trầm của thời gian và đong đầy những ký ức buồn vui của chủ nhân chúng.
Dẫu chúng không khoác lên mình tấm áo bóng bẩy, mỹ miều nhưng chúng cũng có tâm hồn biết khóc biết cười, biết thổn thức và yêu thương. Vậy nên đối với người Pháp đẹp không tỳ vết là điều thật vô vị!
Quên đi tuổi tác mới có thể sống tự do tự tại trong lớp vỏ của chính mình
Vì sao các nước Á Đông rất khó có thể giống với nước Pháp? Trên mảnh đất này bất kỳ nơi nào cũng có thể bắt gặp những người phụ nữ 50, 60 tuổi nhưng vẫn đầy quyến rũ và mang đậm phong vị của riêng mình.
Ngọc Mai cho rằng: Trong xã hội Á Đông, đến mỗi một độ tuổi, mỗi một giai đoạn trong kiếp người, dư luận xã hội lại đóng thêm những cái khung quan niệm lên người phụ nữ. Những quan niệm này khiến họ rất khó có thể sống một cách tự do tự tại như mình ao ước.
Cô nhớ tới vẻ mặt đầy kinh ngạc của mẹ mình trong một lần tới Pháp thăm cô. Lúc ấy mẹ cô mới gần 60 tuổi. Bà nhìn thấy một người phụ nữ tóc bạc trắng như cước trong một quán cà phê trên con phố Champs. Khuôn mặt bà nhăn nheo đầy những nếp nhăn ngang dọc, trông như đã hơn 70 tuổi. Nhưng bà vẫn khá ‘đỏm dáng’. Bà diện một đôi khuyên tai bằng ngọc trai xinh xắn. Bà còn thoa son môi màu đỏ chót cho hợp với tông màu của chiếc áo khoác đỏ. Hơn nữa bà còn mặc một chiếc quần bó! Mẹ tôi cứ mắt tròn mắt dẹt nhìn bà ấy mà không thốt nên lời.
“Còn mẹ tôi lúc đó mặc một chiếc áo khoác tối màu, chiếc quần cũng tối màu. Bà không thể tưởng tượng nổi một bà lão hơn 70 tuổi lại vẫn có thể trông rực rỡ như vậy”. Ngọc Mai cười lớn.
Cô ấy cũng quan sát thấy phụ nữ Việt Nam khá mất tự tin về vóc dáng của mình. Họ thường bị ám ảnh bởi việc giảm cân để trông giống với những minh tinh trên màn ảnh.
Họ không biết làm thế nào để có thể chung sống hòa bình với cơ thể của mình. Ví như họ không ưng ý với chiếc mũi của mình, với đôi lông mày, khóe mắt, đôi môi và vóc dáng của mình.
Họ luôn khao khát có thể nhờ vào dao kéo của các bác sỹ phẫu thuật thẩm mỹ, để biến mình thành những nàng công chúa, những công nương xinh đẹp chỉ trong chớp mắt.
Ngọc Mai khích lệ những người phụ nữ cùng tuổi mình rằng: “Khi chọn quần áo và trang điểm bạn đừng nghĩ ngợi gì tới tuổi tác. Bạn hãy hỏi bản thân mình: Bộ quần áo này có đẹp không? Mình có thích không? Có hợp với mình không?”.
Cũng giống như câu người Pháp thường nói: “Sống tự do tự tại trong lớp vỏ của chính mình”.

“Sống tự do tự tại trong lớp vỏ của chính mình”. (Ảnh dẫn theo Boubouteatime)
Kết giao với những người trẻ tuổi là liều thuốc chống lão hóa tốt nhất
Ở độ tuổi của Ngọc Mai tại Việt Nam, các bà các chị dường như chủ yếu quan tâm tới vấn đề giữ gìn sức khỏe như: “Một là không tức giận, hai là không phiền lòng, 3 là không thức khuya….”.
Ai nói rằng chủ đề giữa những người phụ nữ lớn tuổi chỉ còn sót lại chuyện giữ gìn sức khỏe với dưỡng sinh?
Kỳ thực, Ngọc Mai năm nay đã tròn 60 tuổi, đã đến cái tuổi “nghỉ hưu”, vui vầy cùng con cháu. Nhưng trong số những người bạn tốt thường hay tiếp xúc với cô thì đa số là những người trẻ 20, 30 tuổi.
Ngọc Mai cho rằng những điều cần quan tâm về tuổi 60 theo quan niệm truyền thống cũng rất quan trọng. Nhưng cô lại thích khám phá những điều mới lạ trong cuộc sống.
Cô ấy cho rằng, cần phải kết giao với nhiều bạn trẻ thì nhựa sống tràn trề và nhiệt huyết của họ sẽ lan tỏa sang cả chính bạn. Nên ở độ tuổi lục tuần của cô ngoài việc chú ý giữ gìn sức khỏe ra, vẫn còn có nhiều cách thi vị khác để thưởng thức cuộc sống.
Những chuyện dẫu chưa từng tiếp xúc cô cũng đều có thể thông qua những người bạn trẻ của mình mà được mở mang tầm mắt. Gần đây, cô đã ghi tên vào một lớp khí công. Cô bắt đầu rèn luyện sức khỏe và sự thuần tịnh trong tâm mình. Mục tiêu của cô là sau này có thể cùng những người bạn trẻ tuổi tới Tây Tạng cắm trại vài ngày, thỏa sức khám phá những điều bí ẩn nơi đây.
Bạn không cần phải xây giúp con mình một con đường cao tốc thẳng tắp, hãy để chúng tự bước đi trên đôi chân của mình
Vế mối quan hệ với người thân, Ngọc Mai cũng khá thoải mái và độc lập.
Bảo Châu, con gái cô cũng học tiến sỹ và làm việc tại Paris. Chồng cô đã từ giã cõi đời khi Bảo Châu mới chập chững biết đi. Một mình Ngọc Mai nuôi nấng, dạy dỗ con gái nên người.
Cô quan niệm rằng mỗi người là một sinh mệnh độc lập, mang theo những tính cách khác nhau và có con đường của riêng mình.
Nên cô không hề can thiệp, mà để con gái tự bước đi trên chính đôi chân của mình, để con bé tự trải nghiệm cuộc sống và học cách thích ứng với mọi hoàn cảnh.
Cô tin rằng làm như vậy là tốt nhất cho con bé. Bởi cha mẹ dẫu yêu con cũng không thể cùng con đi hết cuộc đời.
Điều duy nhất con gái cô có thể luôn mang theo bên mình chính là những đạo lý làm người được truyền thừa qua bao thế hệ trong gia đình cô.
Bảo Châu từng vẽ hai bức tranh tương phản về sự khác biệt trong lối tư duy của người Pháp và người Việt.
Hai bức tranh có cùng một xuất phát điểm và đích đến, nhưng hành trình lại khác nhau.
Bảo Châu nói:
“Người Việt Nam sẽ chọn con đường thẳng có khoảng cách ngắn nhất. Nhưng có thể người Pháp lại lựa chọn một đường cong khúc khuỷu. Thậm chí họ có thể không đi tới đích đến theo quy định, mà tìm lấy một điểm khác trong đường cong khúc khủy đó. Chỉ cần họ thấy thú vị là đủ”.

Cô con gái Bảo Châu từng vẽ hai bức tranh tương phản về tư duy khác nhau giữa người Pháp và người Việt. (Ảnh dẫn theo 50plus)
Ngọc Mai quan sát thấy ở Việt Nam cha mẹ đều nóng lòng muốn giúp con mình “xây một con đường cao tốc thẳng tắp” đến tương lai sáng lạn, không sóng gió. Bậc phụ huynh nào cũng muốn dùng phương pháp hiệu quả nhất để sắp đặt cả một đời hoàn thiện và danh giá nhất cho con mình.
Vậy nên ngay từ nhỏ trẻ đã phải học rất nhiều, những chiếc cặp sách căng phồng trĩu nặng trên đôi vai nhé nhỏ của chúng.
Cha mẹ đa phần đều cho rằng trường chuyên, lớp chọn, tấm bằng đại học danh giá mới chiếc chìa khóa vạn năng mở ra cánh cửa tương lai cho con mình.
Nên dẫu cha mẹ có phải vất vả cũng cố gắng lo cho con cái bằng bạn bằng bè. Dẫu trẻ căng thẳng với chồng bài vở trên lớp học chính, lớp học thêm, thì cha mẹ vẫn không ngừng thúc giục con mình.
Đến khi ra trường các bậc phụ huynh lại lo ngay ngáy phải chuẩn bị một khoản kha khá cho con xin việc và chạy ngược chạy xuôi nhờ vả các mối quan hệ.
Nhưng đến đây các bậc cha mẹ vẫn chưa yên lòng, lại tiếp tục tính đến chuyện hôn sự, sinh con đẻ cái và chăm bẵm cháu chắt. Có lẽ phải đến khi yên giấc nghìn thu cha mẹ mới không phải lo lắng cho những đứa con của mình.
Nhưng, đối với người Pháp thì tấm bằng tốt nghiệp ở một trường danh tiếng, những quân hàm cao ngất ngưởng, những khoản tiền kếch xù cũng không thể đánh giá được giá trị của một con người hay cuộc sống riêng tư, sở thích của một cá nhân. Điều họ coi trọng là những trải nghiệm từng phút từng giây trong cuộc sống hàng ngày của chính bản thân mình.
Do đó, mối quan hệ giữa Ngọc Mai và con gái khá độc lập, có khi hai tuần hai mẹ con mới gọi điện nói chuyện một lần. Ngọc Mai để ảnh của con gái làm màn hình nền trong điện thoại, chứng tỏ rằng người mẹ này rất yêu và mến mộ con gái mình. Nhưng tình yêu cô dành cho con gái không đồng nghĩa với việc cô ấy cứ phải dính chặt lấy Bảo Châu mọi lúc mọi nơi.
Dẫu hai mẹ con cùng ở chung một nhà, nhưng đôi khi ai ở trong phòng của người ấy để làm những mình thích hay chỉ đơn giản là nằm dài trên giường nghe nhạc và suy ngẫm.
Đến giờ ăn tối hai mẹ con mới hẹn nhau đi ăn và tán ngẫu về những bộ phim, những cuốn sách và cảm xúc riêng tư lúc ban ngày.
Dẫu hai người đều khá độc lập nhưng giữa họ vẫn không mất đi sự thân mật.
Những khi cô con gái Bảo Châu muốn tâm sự, muốn tìm sự ấm áp và động viên từ mẹ của mình, Ngọc Mai lại sẵn sàng gác lại hết thảy mọi việc, dành cả buổi bên con bé.
Nếu giữ gìn một mối quan hệ độc lập như vậy, thì chí ít sau khi con cái trưởng thành và rời khỏi vòng tay của cha mẹ, họ cũng sẽ không cảm thấy hụt hẫng như đang đánh mất một thứ vô cùng quan trọng.
Cha mẹ cũng không bị sốc vì không biết phải xoay sở thế nào khi đối diện với sự cô đơn.
“Tôi thường nói một câu rằng, đem đến tự do cho người khác, chính là đem đến tự do cho chính mình”, Ngọc Mai cười nói. Tự do và tự tại là điều quan trọng mà Ngọc Mai muốn có trong những năm tháng xế chiều của đời mình.

Người Pháp coi trọng chất lượng và cảm xúc trong cuộc sống. (Ảnh dẫn theo Elle)
“Tôi có tỳ vết nhưng tôi đã từng trải nghiệm cuộc sống trên cõi đời này!”
Người Pháp coi trọng chất lượng và cảm xúc trong cuộc sống.
Dẫu rằng xuất thân trong một gia đình danh gia vọng tộc, nhưng Ngọc Mai vẫn muốn sống một cuộc sống giản dị như bao người khác. Trong mắt mọi người cô là một quả phụ cô độc đáng thương. Ngay cả cô con gái duy nhất cũng không ở bên cạnh cô để thì thầm to nhỏ sớm tối.
Cô có vẻ là một người phụ nữ bất hạnh theo quan niệm của nhiều người.
Nhưng cô nói: “Sống trên đời này tôi không dám nói rằng mình phải sống rất vất vả. Tôi cũng không làm được chuyện gì to tát cả. Nhưng tôi đã từng vấp ngã, đã từng bị tổn thương, đã từng yêu, cũng đã từng hạnh phúc, như vậy là đủ rồi”.
Trong tiếng Pháp có một động từ “Vécu” là thì quá khứ của từ sống “Vivre”.
Người Pháp cho rằng bạn phải có những dấu ấn minh chứng rằng bạn đã từng trải nghiệm, đã từng lĩnh hội những cảm xúc thăng trầm của cuộc sống thì mới được coi là người phụ nữ cuốn hút và giàu sức sống.
Nếu có thể sống với quan điểm trên thì những nếp nhăn trên khuôn mặt hay những vết rạn trong tâm hồn đều là những điều tốt đẹp đáng trân quý.
Vậy nên, người Pháp quan niệm rằng:
- Truy cầu một cuộc sống hoàn mỹ như ở trong một căn phòng trưng bày hàng mẫu: Xinh đẹp, sạch sẽ nhưng không có dư vị của con người và hơi thở của cuộc sống.
- Phụ nữ qua 50 tuổi xinh đẹp như thế nào chỉ là điều thứ yếu. Làm thế nào mới có thể vẫn khiến lòng người say đắm, rung động trước phong thái của mình mới là người phụ nữ đẹp.
- Đừng chỉ quan tâm tới chủ đề sức khỏe khi xế chiều, hãy thu hút nhựa sống và mở mang tầm mắt bằng cách kết giao với nhiều người trẻ hơn!
Khi tuổi xuân ngắn ngủi qua đi, khi lớp phấn son nhạt nhòa, khi nhiều nếp nhăn in hằn trên khóe miệng, bạn vẫn là có thể tự hào rằng mình là một người phụ nữ đẹp. Kỳ thực cuộc sống chính là sự trải nghiệm trong nội tâm sâu thẳm mỗi người. Thời gian chính là lớp phù sa bồi đắp mỗi ngày cho vẻ đẹp ấy. Nếu có một tâm hồn đẹp bạn sẽ là người phụ nữ cuốn hút sánh cùng thời gian.
Hiểu Liên biên dịch
DKN.TV (Truyền hình Đại Kỷ Nguyên của Pháp Luân Công).
- Báo điện tử tại Đức từ năm 1995 -
TIN NHANH | THỰC TẾ | TỪ NƯỚC ĐỨC
.jpg)
.jpg)











